Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã
Chương 683 : Trúng độc (1)
Cảnrln nh Dậnttz t Thầmlll n sau khi rờnrln i khỏrksc i, Trịzvbl nh Kinh liềgwyg n đzvia ưeqmw a Mộhucs c Thanh đzvia ếthwh n Trịzvbl nh gia.
Trịzvbl nh Luâlvji n hiệusev n tạbnfr i vẫgkff n còfjue n ho khan, hắusev n còfjue n cho rằnrln ng côuvuy làdrbk bịzvbl cảnrln m, hókarq a ra làdrbk bịzvbl Dưeqmw ơbrfx ng Mộhucs c Yêpomv n hạbnfr thuốfwnr c! Hắusev n sốfwnr t ruộhucs t, cókarq ngưeqmw ờnrln i bạbnfr n Mộhucs c Thanh làdrbk m básdot c sĩgulf thìtcnz sao hắusev n cókarq thểhayb buôuvuy ng tha.
Lúhhpl c vềgwyg tớyyrq i Trịzvbl nh gia thìtcnz đzvia ãdtkl làdrbk nửndih a đzvia êpomv m.
Vừlvji a vàdrbk o cửndih a, làdrbk cókarq thểhayb loásdot ng thoásdot ng nghe đzvia ưeqmw ợtcnz c tiếthwh ng củfsvl a mộhucs t ngưeqmw ờnrln i phụvafg nữibsh đzvia ang ásdot p lựbfzx c ho nhẹzmnv .
Trịzvbl nh Kinh trong lòfjue ng têpomv rầmlll n, nhanh nhanh lôuvuy i kébrfx o Mộhucs c Thanh lêpomv n tầmlll ng hai.
Đyyrq ưeqmw ơbrfx ng nhiêpomv n, hắusev n khôuvuy ng đzvia ểhayb Mộhucs c Thanh đzvia i vàdrbk o, màdrbk làdrbk tựbfzx mìtcnz nh đzvia i vàdrbk o trưeqmw ớyyrq c.
Nhỡjcvj đzvia âlvji u Trịzvbl nh Luâlvji n hiệusev n tạbnfr i quầmlll n ásdot o khôuvuy ng nghiêpomv m chỉouwo nh, bịzvbl Mộhucs c Thanh thấancs y đzvia ưeqmw ợtcnz c cásdot i khôuvuy ng nêpomv n thấancs y, vậnttz y thìtcnz thậnttz t tai hạbnfr i!
Trịzvbl nh Kinh coi Mộhucs c Thanh nhưeqmw sókarq i màdrbk đzvia ềgwyg phòfjue ng.
Đyyrq ừlvji ng nókarq i đzvia ếthwh n việusev c cậnttz u đzvia ãdtkl cókarq Triệusev u An An, màdrbk ngay cảnrln hiệusev n tạbnfr i cậnttz u khôuvuy ng cókarq ngưeqmw ờnrln i phụvafg nữibsh màdrbk mìtcnz nh thíjcqj ch thìtcnz cậnttz u cũswqj ng sẽwxwk khôuvuy ng mơbrfx ưeqmw ớyyrq c đzvia ếthwh n ngưeqmw ờnrln i phụvafg nữibsh củfsvl a anh em tốfwnr t đzvia i? Nhâlvji n phẩxing m cậnttz u kébrfx m nhưeqmw vậnttz y sao? Cậnttz u yêpomv n tâlvji m giao An An cho Trịzvbl nh Kinh, kếthwh t quảnrln giờnrln Trịzvbl nh Kinh còfjue n khôuvuy ng tíjcqj n nhiệusev m cậnttz u!
Cậnttz u làdrbk m básdot c sic khôuvuy ng tốfwnr t sao? Phụvafg nữibsh ởkarq trong mắusev t cậnttz u călgvx n bảnrln n làdrbk khôuvuy ng cókarq bấancs t luậnttz n cásdot i gìtcnz khásdot c nhau, đzvia ềgwyg u làdrbk mộhucs t khốfwnr i thịzvbl t màdrbk thôuvuy i! Trịzvbl nh Luâlvji n cho dùyyrq quốfwnr c sắusev c thiêpomv n hưeqmw ơbrfx ng nhưeqmw thếthwh nàdrbk o, thìtcnz cậnttz u cũswqj ng khôuvuy ng cókarq bấancs t kìtcnz ýgkff nghĩgulf nàdrbk o khôuvuy ng nêpomv n cókarq .
Nhìtcnz n chíjcqj nh mìtcnz nh khôuvuy ng chúhhpl t khásdot ch khíjcqj bịzvbl nhốfwnr t ởkarq ngoàdrbk i cửndih a, Mộhucs c Thanh khôuvuy ng khỏrksc i mắusev t trợtcnz n trắusev ng.
Đyyrq ưeqmw ợtcnz c, Trịzvbl nh Luâlvji n hiệusev n tạbnfr i cho dùyyrq làdrbk khôuvuy ng ngủfsvl , thìtcnz vẫgkff n ălgvx n mặfsvl c khôuvuy ng đzvia ưeqmw ợtcnz c chỉouwo nh tềgwyg , cậnttz u trựbfzx c tiếthwh p đzvia i vàdrbk o cũswqj ng khôuvuy ng đzvia ưeqmw ợtcnz c tốfwnr t.
Chờnrln xem, trưeqmw ớyyrq c tiêpomv n đzvia ểhayb Trịzvbl nh Kinh vàdrbk tiểhayb u mỹjihu nhâlvji n nókarq i vàdrbk i câlvji u lờnrln i âlvji u yếthwh m.
Trịzvbl nh Luâlvji n đzvia ãdtkl ho mộhucs t ngàdrbk y mộhucs t đzvia êpomv m, hiệusev n tạbnfr i ho khan călgvx n bảnrln n làdrbk ngủfsvl khôuvuy ng đzvia ưeqmw ợtcnz c, chờnrln đzvia ếthwh n khi nhìtcnz n thấancs y Trịzvbl nh Kinh bỗgwyg ng nhiêpomv n đzvia i đzvia ếthwh n, côuvuy liềgwyg n hoảnrln ng sợtcnz .
Rồzmnv i sau đzvia ókarq , khuôuvuy n mặfsvl t trắusev ng nõfsvl n củfsvl a côuvuy nhanh chókarq ng đzvia ỏrksc lêpomv n, ho khan cũswqj ng càdrbk ng thêpomv m dồzmnv n dậnttz p.
Hơbrfx n nửndih a đzvia êpomv m, Trịzvbl nh Kinh đzvia i vàdrbk o phòfjue ng ngủfsvl củfsvl a côuvuy làdrbk m gìtcnz ? Hai ngưeqmw ờnrln i bọxcpr n họxcpr hiệusev n tạbnfr i ởkarq nhàdrbk tuyệusev t đzvia ốfwnr i khôuvuy ng cókarq bấancs t luậnttz n hàdrbk nh vi gìtcnz vưeqmw ợtcnz t quásdot , Trịzvbl nh Kinh cũswqj ng rấancs t íjcqj t khi đzvia i vàdrbk o phòfjue ng ngủfsvl côuvuy , hiệusev n tạbnfr i muốfwnr n thếthwh nàdrbk y màdrbk đzvia i vàdrbk o, Trịzvbl nh Luâlvji n khôuvuy ng tựbfzx giásdot c màdrbk hiểhayb u sai.
“Anh…… Khụvafg khụvafg khụvafg ……”
Mớyyrq i nókarq i hai chữibsh , Trịzvbl nh Luâlvji n liềgwyg n lạbnfr i ho.
Khôuvuy ng biếthwh t sao lạbnfr i thếthwh nàdrbk y, tớyyrq i buổmelc i tốfwnr i côuvuy còfjue n ho nặfsvl ng hơbrfx n ban ngàdrbk y, uốfwnr ng thuốfwnr c trịzvbl cảnrln m đzvia ểhayb khỏrksc i ho vàdrbk uốfwnr ng nưeqmw ớyyrq c đzvia ưeqmw ờnrln ng nhưeqmw ng nókarq cũswqj ng khôuvuy ng cókarq mộhucs t chúhhpl t tásdot c dụvafg ng nàdrbk o.
Trịzvbl nh Kinh đzvia au lòfjue ng khôuvuy ng thôuvuy i, hắusev n ngồzmnv i ởkarq mébrfx p giưeqmw ờnrln ng Trịzvbl nh Luâlvji n, nhẹzmnv nhàdrbk ng vỗgwyg phíjcqj a sau lưeqmw ng côuvuy , thấancs p giọxcpr ng nókarq i: “Luâlvji n Luâlvji n, anh gọxcpr i Mộhucs c Thanh tớyyrq i, đzvia ểhayb cậnttz u ấancs y giúhhpl p em xem tạbnfr i sao,em lạbnfr i ho khan nhưeqmw thếthwh , giọxcpr ng nókarq i khôuvuy ng khébrfx o lạbnfr i hỏrksc ng mấancs t."
“Cásdot i gìtcnz ? Mộhucs c…… básdot c sĩgulf Mộhucs c?!”
Trịzvbl nh Luâlvji n cókarq chúhhpl t khókarq cókarq thểhayb tin mởkarq to hai mắusev t, côuvuy ngẩxing ng đzvia ầmlll u nhìtcnz n thoásdot ng qua đzvia ồzmnv ng hồzmnv , mớyyrq i rạbnfr ng sásdot ng khoảnrln ng ba giờnrln hai mưeqmw ơbrfx i lălgvx m.
Thờnrln i gian nàdrbk y, sao anh cókarq thểhayb đzvia ưeqmw a Mộhucs c Thanh tớyyrq i!
“Đyyrq úhhpl ng, làdrbk cậnttz u ấancs y, hiệusev n tạbnfr i anh kêpomv u cậnttz u ấancs y tiếthwh n vàdrbk o, em……”
Trịzvbl nh Kinh nhìtcnz n nhìtcnz n ásdot o ngủfsvl Trịzvbl nh Luâlvji n, còfjue n tốfwnr t, chỉouwo lộhucs ra cásdot nh tay ởkarq bêpomv n ngoàdrbk i, cổmelc ásdot o tcuxng khásdot ổmelc n, cũswqj ng khôuvuy ng cókarq lộhucs ra bấancs t kìtcnz chỗgwyg nàdrbk o khôuvuy ng nêpomv n lộhucs .
Hắusev n đzvia em chălgvx n kébrfx o lêpomv n trêpomv n, sau đzvia ókarq liềgwyg n xoay ngưeqmw ờnrln i đzvia i ra ngoàdrbk i.
Trịzvbl nh Luâlvji n cảnrln m đzvia ộhucs ng đzvia ếthwh n nỗgwyg i nưeqmw ớyyrq c mắusev t trong nhásdot y mắusev t liềgwyg n tràdrbk n đzvia ầmlll y toàdrbk n bộhucs hốfwnr c mắusev t.
Anh thếthwh nhưeqmw ng vìtcnz muốfwnr n chữibsh a khỏrksc i việusev c ho khan củfsvl a côuvuy , nửndih a đzvia êpomv m liềgwyg n đzvia ưeqmw a básdot c sĩgulf Mộhucs c Thanh mang vềgwyg nhàdrbk !
Côuvuy hôuvuy m nay đzvia ãdtkl nókarq i, đzvia âlvji y làdrbk bệusev nh cảnrln m nhẹzmnv , qua hai ngàdrbk y thìtcnz tốfwnr t rồzmnv i, nhưeqmw ng anh trai lạbnfr i đzvia ểhayb ởkarq trong lòfjue ng nhưeqmw vậnttz y.
Lúhhpl c Mộhucs c Thanh đzvia i vàdrbk o, liềgwyg n thấancs y đzvia ôuvuy i mắusev t hồzmnv ng hồzmnv ng củfsvl a Trịzvbl nh Luâlvji n, mộhucs t bộhucs dásdot ng nhưeqmw đzvia ang muốfwnr n khókarq c.
Cậnttz u cókarq chúhhpl t khôuvuy ng thểhayb hiểhayb u đzvia ưeqmw ợtcnz c.
Chẳnrln ng lẽwxwk làdrbk Trịzvbl nh Luâlvji n ho khan quásdot thốfwnr ng khổmelc ?
Hắusev n călgvx n cứaqtr básdot c sĩgulf chứaqtr c trásdot ch, cưeqmw ờnrln i nókarq i: “Khôuvuy ng cókarq việusev c gìtcnz , luâlvji n luâlvji n, đzvia ừlvji ng sợtcnz , ngưeqmw ơbrfx i đzvia âlvji y làdrbk cásdot i ho khan màdrbk thôuvuy i, vưeqmw ơbrfx n tay tớyyrq i ta cho ngưeqmw ơbrfx i đzvia em bắusev t mạbnfr ch.”
Trịzvbl nh Luâlvji n mộhucs t mặfsvl t ho khan, mộhucs t mặfsvl t bắusev t tay đzvia ưeqmw a cho Mộhucs c Thanh.
Mộhucs c Thanh bắusev t lêpomv n cổmelc tay côuvuy , lạbnfr i nhìtcnz n mộhucs t chúhhpl t nàdrbk ng bựbfzx a lưeqmw ỡjcvj i củfsvl a côuvuy vàdrbk giọxcpr ng nókarq i, màdrbk y khôuvuy ng khỏrksc i nhíjcqj u lạbnfr i.
“Luâlvji n luâlvji n, giọxcpr ng nókarq i củfsvl a côuvuy khôuvuy ng thoảnrln i másdot i đzvia ưeqmw ợtcnz c mấancs y ngàdrbk y rồzmnv i?”
Trịzvbl nh Luâlvji n nhìtcnz n Trịzvbl nh Kinh liếthwh c mắusev t mộhucs t cásdot i, cắusev n môuvuy i nókarq i: “Hai ngàdrbk y.”
Mộhucs c Thanh thầmlll n sắusev c cókarq chúhhpl t nghiêpomv m túhhpl c nhìtcnz n côuvuy , nghiêpomv m mặfsvl t nókarq i: “Nókarq i thậnttz t, nếthwh u côuvuy khôuvuy ng nókarq i thậnttz t, tôuvuy i khôuvuy ng cókarq cásdot ch nàdrbk o xásdot c đzvia ịzvbl nh bệusev nh củfsvl a côuvuy rốfwnr t cuộhucs c tớyyrq i mứaqtr c đzvia ộhucs nàdrbk o, cũswqj ng khôuvuy ng khảnrln nălgvx ng trịzvbl liệusev u chuẩxing n xásdot c. Chẳnrln ng lẽwxwk , côuvuy muốfwnr n cảnrln đzvia ờnrln i đzvia ềgwyg u ho khan nhưeqmw vậnttz y, cho đzvia ếthwh n khi giọxcpr ng nókarq i hoàdrbk n toàdrbk n hohỏrksc ng rồzmnv i mớyyrq i thôuvuy i?”
Trịzvbl nh Luâlvji n bịzvbl bộhucs dásdot ng nghiêpomv m túhhpl c củfsvl a cậnttz u làdrbk m cho hoảnrln ng sợtcnz , côuvuy chưeqmw a từlvji ng thấancs y qua Mộhucs c Thanh nghiêpomv m túhhpl c nhưeqmw vậnttz y.
Cókarq nghiêpomv m trọxcpr ng nhưeqmw vậnttz y sao? Côuvuy cũswqj ng chỉouwo ho khan nhỏrksc màdrbk thôuvuy i, chỉouwo làdrbk giọxcpr ng nókarq i nhiễmelc m trùyyrq ng, uốfwnr ng tíjcqj thuốfwnr c hạbnfr sốfwnr t làdrbk sẽwxwk khôuvuy ng cókarq việusev c gìtcnz đzvia i?
Côuvuy do dựbfzx trong chốfwnr c lásdot t, vẫgkff n làdrbk nêpomv n nókarq i thậnttz t: “Tôuvuy i ho khan cũswqj ng chỉouwo cókarq hai ngàdrbk y, nhưeqmw ng giọxcpr ng nókarq i củfsvl a tôuvuy i đzvia ãdtkl mộhucs t tuầmlll n trưeqmw ớyyrq c làdrbk khôuvuy ng thoảnrln i másdot i."
Trịzvbl nh Luâlvji n tíjcqj nh cásdot ch đzvia ơbrfx n thuầmlll n, côuvuy cảnrln m thấancs y Mộhucs c Thanh sẽwxwk khôuvuy ng cókarq lừlvji a côuvuy , cho nêpomv n khảnrln nălgvx ng bệusev nh củfsvl a côuvuy cũswqj ng khôuvuy ng nhẹzmnv nhưeqmw côuvuy tưeqmw ởkarq ng.
Côuvuy vẫgkff n làdrbk lựbfzx a chọxcpr n sẽwxwk tin tưeqmw ởkarq ng phásdot n đzvia oásdot n củfsvl a Mộhucs c Thanh.
“Lúhhpl c mớyyrq i bắusev t đzvia ầmlll u cókarq biểhayb u hiệusev n bệusev nh trạbnfr ng gìtcnz ?”
“Cókarq đzvia ôuvuy i lúhhpl c rấancs t ngứaqtr a, cókarq đzvia ôuvuy i khi mỗgwyg i lầmlll n ălgvx n đzvia ềgwyg u sẽwxwk cókarq chúhhpl t đzvia au, nhưeqmw ng đzvia ềgwyg u khôuvuy ng nghiêpomv m trọxcpr ng, tôuvuy i cũswqj ng khôuvuy ng quásdot đzvia ểhayb ởkarq trong lòfjue ng, chỉouwo cho rằnrln ng mìtcnz nh khôuvuy ng cẩxing n thậnttz n nêpomv n bịzvbl cảnrln m, kếthwh t quảnrln uốfwnr ng thuốfwnr c trịzvbl cảnrln m cũswqj ng vôuvuy dụvafg ng.”
Trịzvbl nh Kinh nghe Mộhucs c Thanh hỏrksc i kỹjihu càdrbk ng tỉouwo mỉouwo nhưeqmw vậnttz y, hơbrfx n nữibsh a biểhayb u tìtcnz nh nghiêpomv m túhhpl c, khôuvuy ng khỏrksc i lo lắusev ng nókarq i: “Thếthwh nàdrbk o, rấancs t nghiêpomv m trọxcpr ng sao? Cókarq thểhayb trịzvbl khôuvuy ng?”
Mộhucs c Thanh trừlvji ng mắusev t liếthwh c hắusev n mộhucs t cásdot i: “Tôuvuy i đzvia ang hỏrksc i, cậnttz u đzvia ừlvji ng nókarq i!"
Trịzvbl nh Kinh lậnttz p tứaqtr c câlvji m miệusev ng khôuvuy ng nókarq i.
Hắusev n vẫgkff n tin tưeqmw ởkarq ng y thuậnttz t củfsvl a ngưeqmw ờnrln i anh em tốfwnr t. cho dùyyrq cókarq chúhhpl t nghiêpomv m trọxcpr ng, Mộhucs c Thanh khẳnrln ng đzvia ịzvbl nh cũswqj ng cókarq thểhayb trịzvbl khỏrksc i cho Trịzvbl nh Luâlvji n.
“Luâlvji n Luâlvji n, côuvuy đzvia êpomv m nay cókarq ho ra másdot u hay khôuvuy ng?”
Trịzvbl nh Luâlvji n lạbnfr i nhìtcnz n thoásdot ng qua Trịzvbl nh Kinh, cuốfwnr i cùyyrq ng cắusev n môuvuy i gậnttz t đzvia ầmlll u: “Cókarq .”
Trịzvbl nh Kinh nókarq ng nảnrln y: “Cókarq ?! Thếthwh màdrbk anh hỏrksc i em thếthwh nàdrbk o, em còfjue n nókarq i làdrbk khásdot hơbrfx n nhiềgwyg u! Luâlvji n Luâlvji n, chuyệusev n lớyyrq n nhưeqmw vậnttz y, sao em lạbnfr i gạbnfr t anh? Nếthwh u bệusev nh em nặfsvl ng lêpomv n thìtcnz làdrbk m sao bâlvji y giờnrln !”
Trịzvbl nh Luâlvji n cókarq chúhhpl t chộhucs t dạbnfr , khôuvuy ng dásdot m đzvia ốfwnr i diệusev n vớyyrq i Trịzvbl nh Kinh, côuvuy vừlvji a ho khan, vừlvji a thấancs p giọxcpr ng nókarq i đzvia ứaqtr t quãdtkl ng: “Anh, em làdrbk sợtcnz anh lo lắusev ng, cho nêpomv n liềgwyg n…… Nókarq i dốfwnr i, em cho rằnrln ng, qua hai ngàdrbk y thìtcnz tốfwnr t rồzmnv i……”
“Lầmlll n sau khôuvuy ng thoảnrln i másdot i nhấancs t đzvia ịzvbl nh phảnrln i nókarq i cho anh, lầmlll n nàdrbk y ho khan călgvx n bảnrln n khôuvuy ng phảnrln i làdrbk vấancs n đzvia ềgwyg nhỏrksc , làdrbk cókarq ngưeqmw ờnrln i……”
Trịzvbl nh Kinh nókarq i đzvia ếthwh n mộhucs t nửndih a nhi, bỗgwyg ng nhiêpomv n ngừlvji ng lạbnfr i.
“Chốfwnr c lásdot t anh sẽwxwk nókarq i kỹjihu càdrbk ng tỉouwo mỉouwo vớyyrq i em, tókarq m lạbnfr i, vềgwyg sau mặfsvl c kệusev thâlvji n thểhayb cókarq chỗgwyg nàdrbk o khôuvuy ng thoảnrln i másdot i, đzvia ềgwyg u phảnrln i nókarq i cho anh, khôuvuy ng đzvia ưeqmw ợtcnz c mộhucs t mìtcnz nh tiếthwh p nhậnttz n, cókarq nghe hay khôuvuy ng?”
Trịzvbl nh Luâlvji n ngoan ngoãdtkl n gậnttz t gậnttz t đzvia ầmlll u: “Đyyrq ưeqmw ợtcnz c, em từlvji nay vềgwyg sau đzvia ềgwyg u sẽwxwk nókarq i cho anh."
Mộhucs t màdrbk n nàdrbk y, đzvia ãdtkl làdrbk m cho Mộhucs c Thanh hâlvji m mộhucs cựbfzx c kìtcnz .
Nhìtcnz n khôuvuy ng ra, Trịzvbl nh Kinh thếthwh nhưeqmw ng đzvia em Trịzvbl nh Luâlvji n dạbnfr y dỗgwyg tốfwnr t nhưeqmw vậnttz y, thậnttz t nghe lờnrln i!
Chẳnrln ng giốfwnr ng Triệusev u An An tíjcqj nàdrbk o, călgvx n bảnrln n làdrbk khôuvuy ng nghe lờnrln i cậnttz u.
Cậnttz u nókarq i gìtcnz vớyyrq i Triệusev u An An thìtcnz Triệusev u An An cũswqj ng khôuvuy ng đzvia ásdot p ứaqtr ng.
Ai, nếthwh u Triệusev u An An cũswqj ng cókarq thểhayb nghe lờnrln i giốfwnr ng nhưeqmw Trịzvbl nh Luâlvji n, thìtcnz sao cậnttz u cầmlll n phảnrln i vấancs t vảnrln nhưeqmw vậnttz y sao.
Bấancs t quásdot , Triệusev u An An nếthwh u cókarq thểhayb ngoan ngoãdtkl n nghe lờnrln i, thìtcnz côuvuy ấancs y cũswqj ng khôuvuy ng phảnrln i Triệusev u An An.
Cásdot i cậnttz u thíjcqj ch ởkarq Triệusev u An An chíjcqj nh làdrbk sựbfzx hoạbnfr t básdot t tinh nghịzvbl ch.
Trị
Lú
Vừ
Trị
Đ
Nhỡ
Trị
Đ
Cậ
Nhì
Đ
Chờ
Trị
Rồ
Hơ
“Anh…… Khụ
Mớ
Khô
Trị
“Cá
Trị
Thờ
“Đ
Trị
Hắ
Trị
Anh thế
Cô
Lú
Cậ
Chẳ
Hắ
Trị
Mộ
“Luâ
Trị
Mộ
Trị
Có
Cô
Trị
Cô
“Lú
“Có
Trị
Mộ
Trị
Hắ
“Luâ
Trị
Trị
Trị
“Lầ
Trị
“Chố
Trị
Mộ
Nhì
Chẳ
Cậ
Ai, nế
Bấ
Cá
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.