Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 674 : Anh theo dõi tôi?

    trước sau   
Triệufsru An An giốrmvhng nhưqnpc mộnevjt cơawjin giójchz chạigsry ra khỏnevji chung cưqnpc, chạigsry ngang qua trưqnpcawjqc mặbueut Trịnszvnh Kinh nhưqnpcng lạigsri khôzifkng hềmyrv pháwypwt hiệufsrn ra hắizcsn.

Trịnszvnh Kinh thấeazsy côzifk chạigsry nhanh nhưqnpc chớawjqp khôzifkng thấeazsy bójchzng dáwypwng liềmyrvn khậhbqjp khiễbpitng đmmmcuổsnbxi theo.

Hai ngưqnpczlpxi nàcmlxy lăiisen lộnevjn trong nhàcmlxawjin mộnevjt giờzlpx, làcmlxm hạigsri hắizcsn ởvlcuqnpcawjqi lầcmlxu đmmmccyvqi lâcxhbu nhưqnpc vậhbqjy, châcxhbn đmmmcmyrvu đmmmcãdvbagrqm rầcmlxn.

xudsng khôzifkng biếchitt Mộnevjc Thanh lạigsri làcmlxm chuyệufsrn tốrmvht gìmahv, Triệufsru An An da mặbueut nhưqnpc vậhbqjy, hiệufsrn tạigsri trêgrqmn mặbueut còktpvn cójchz nhợcyvqt nhạigsrt đmmmcnevjhbqjng.

Trịnszvnh Kinh cảmmmcm thấeazsy mìmahvnh đmmmcbueuc biệufsrt khổsnbx, ngưqnpczlpxi ta yêgrqmu nhau tuy rằrmvhng vẫaybzn luôzifkn cãdvbai nhau ầcmlxm ĩdexuiisen lộnevjn khôzifkng yêgrqmn, nhưqnpcng thậhbqjt ra cuộnevjc sốrmvhng gia đmmmcìmahvnh rấeazst hạigsrnh phúalucc, màcmlx hắizcsn làcmlxm vệufsrdexu cho Triệufsru An An, đmmmcdexung phơawjii nắizcsng hơawjin mộnevjt giờzlpx cảmmmc ngưqnpczlpxi toàcmlxn mồinjnzifki khôzifkng nójchzi, bụwypwng còktpvn đmmmcójchzi tớawjqi kêgrqmu vang.

Hắizcsn trựvlcuc tiếchitp đmmmcuổsnbxi theo, gọizcsi Triệufsru An An lạigsri: “An An, côzifk chờzlpxzifki mộnevjt chúaluct!”


Triệufsru An An kinh ngạigsrc quay đmmmccmlxu lạigsri: “Trịnszvnh Kinh?”

Tầcmlxn suấeazst hai ngưqnpczlpxi bọizcsn họizcs ngẫaybzu nhiêgrqmn gặbueup nhau khôzifkng phảmmmci càcmlxng ngàcmlxy càcmlxng cao sao?

“Côzifk sao lạigsri ởvlcu chỗtbjncmlxy?”

mahv đmmmcmyrv phòktpvng Triệufsru An An nghi ngờzlpx, Trịnszvnh Kinh đmmmcáwypwnh đmmmcòktpvn phủpjsz đmmmccmlxu hỏnevji trưqnpcawjqc.

Quảmmmc nhiêgrqmn, Triệufsru An An vốrmvhn dĩdexuktpvn nghi ngờzlpx Trịnszvnh Kinh vìmahv sao ởvlcu chỗtbjncmlxy, bịnszv hắizcsn hỏnevji liềmyrvn chộnevjt dạigsr, căiisen bảmmmcn khôzifkng kịnszvp nghi ngờzlpx Trịnszvnh Kinh.

“Cáwypwi kia, tôzifki…… Chíchitnh làcmlx…… Tùxcvoy tiệufsrn đmmmci mộnevjt chúaluct!”

Trịnszvnh Kinh nhưqnpcawjqng màcmlxy: “Trờzlpxi rấeazst nójchzng, côzifk đmmmci khôzifkng phảmmmci quáwypwxcvoy tiệufsrn sao? Khôzifkng sợcyvq bịnszv cảmmmcm nắizcsng a!”

“Tôzifki……”

Lấeazsy líchit do nhưqnpc vậhbqjy cójchz vẻgrpc khôzifkng đmmmcưqnpccyvqc tốrmvht lắizcsm.

Nhưqnpcng Triệufsru An An làcmlx ai nha, côzifk mớawjqi khôzifkng thèapzhm sửhbqja lạigsri, thậhbqjt sựvlcu giảmmmcng đmmmcigsro lýbbdw vớawjqi Trịnszvnh Kinh.

“Làcmlxm sao, tôzifki bịnszv cảmmmcm nắizcsng cũxudsng thấeazsy vui lòktpvng! Liêgrqmn quan gìmahv đmmmcếchitn anh sao? Anh cáwypwch xa tôzifki mộnevjt chúaluct, đmmmcrrfvng cảmmmcn giójchz!”

zifkjchzi xong liềmyrvn cấeazst bưqnpcawjqc đmmmci, mộnevjt chúaluct cũxudsng khôzifkng cójchz ýbbdw muốrmvhn nójchzi chuyệufsrn vớawjqi Trịnszvnh Kinh —— hiệufsrn tạigsri trêgrqmn ngưqnpczlpxi côzifkchitnh díchitnh, chỉpjsz nghĩdexu nhanh chójchzng chạigsry vềmyrv tắizcsm rửhbqja thay quầcmlxn áwypwo.

Trịnszvnh Kinh ra đmmmcòktpvn sáwypwt thủpjsz: “An An, tôzifki mờzlpxi côzifk đmmmci ăiisen cơawjim!”


Hắizcsn quơawji quơawjialuci tiềmyrvn củpjsza mìmahvnh: “Hôzifkm nay tôzifki mang theo khôzifkng íchitt tiềmyrvn nga!”

Triệufsru An An xoay ngưqnpczlpxi đmmmci rồinjni quay lạigsri, nghi ngờzlpx nhìmahvn Trịnszvnh Kinh.

Trịnszvnh Kinh còktpvn tưqnpcvlcung rằrmvhng côzifk đmmmcinjnng ýbbdw rồinjni, cưqnpczlpxi nójchzi: “Ai nha, đmmmccmlxu năiisem nay, tiềmyrvn làcmlx dễbpitxcvong nhấeazst a! Cójchz tiềmyrvn cójchz thểinjn sai khiếchitn ma quỷgcey, lờzlpxi nàcmlxy mộnevjt chúaluct cũxudsng khôzifkng giảmmmc.”

“Cảmmmcnh sáwypwt Trịnszvnh, dáwypwng vẻgrpc củpjsza anh rấeazst làcmlx khảmmmc nghi! Nójchzi! Cójchz phảmmmci anh theo dõhoewi tôzifki khôzifkng?!”

Trịnszvnh Kinh nhảmmmcy dựvlcung nhữdvbang mặbueut khôzifkng đmmmcsnbxi sắizcsc hỏnevji lạigsri: “Tạigsri sao tôzifki phảmmmci theo dõhoewi côzifk?”

“Anh khôzifkng theo dõhoewi tôzifki, tạigsri sao tôzifki đmmmcếchitn chỗtbjncmlxo cũxudsng cójchz thểinjn thấeazsy anh? Vừrrfva mớawjqi tôzifki quêgrqmn hỏnevji, anh tớawjqi chỗtbjncmlxy làcmlxm gìmahv?” Dáwypwng vẻgrpc Triệufsru An An nhưqnpc muốrmvhn bắizcst trộnevjm, hung thầcmlxn áwypwc sáwypwt éspprp hỏnevji.

Trịnszvnh Kinh nếchitu cójchz thểinjn bịnszvzifk dọizcsa, cảmmmcnh sáwypwt hìmahvnh sựvlcu nhưqnpc hắizcsn cũxudsng chỉpjsz đmmmcinjncmlxm khôzifkng!

Vẻgrpc mặbueut hắizcsn khôzifkng thểinjn hiểinjnu đmmmcưqnpccyvqc, kỹtbjn thuậhbqjt diễbpitn bạigsro pháwypwt: “Tôzifki tớawjqi tìmahvm Mộnevjc Thanh a!”

“Vậhbqjy anh đmmmci tìmahvm hắizcsn a, đmmmci theo tôzifki làcmlxm gìmahv?” Hừrrfv, kẻgrpc lừrrfva đmmmcmmmco, côzifk vừrrfva mớawjqi từrrfv trong nhàcmlx Mộnevjc Thanh đmmmci ra, vừrrfva rồinjni Mộnevjc Thanh vẫaybzn luôzifkn đmmmcmyrvu ởvlcuxcvong côzifk, làcmlxm gìmahv nhắizcsc đmmmcếchitn Trịnszvnh Kinh?

“Đtdvcúalucng vậhbqjy, vốrmvhn dĩdexu ngàcmlxy hôzifkm qua tôzifki cójchz hẹhwwhn cậhbqju ấeazsy giữdvbaa trưqnpca đmmmci ăiisen cơawjim, nhưqnpcng cậhbqju ấeazsy mớawjqi gửhbqji tin nhắizcsn cho tôzifki nójchzi trưqnpca nay phảmmmci làcmlxm phẫaybzu thuậhbqjt, khôzifkng thểinjnxcvong tôzifki ăiisen cơawjim trưqnpca. Ngưqnpczlpxi nàcmlxy thậhbqjt làcmlx kỳaupv quáwypwi, ngàcmlxy hôzifkm qua còktpvn đmmmcinjnng ýbbdw, hôzifkm nay lạigsri nójchzi phảmmmci phẫaybzu thuậhbqjt, cũxudsng khôzifkng đmmmcem ngưqnpczlpxi anh em nhưqnpczifki đmmmcinjn trong mắizcst!”

Triệufsru An An bỗtbjnng nhiêgrqmn cójchz chúaluct chộnevjt dạigsr.

Nếchitu thậhbqjt làcmlx nhưqnpc vậhbqjy, Mộnevjc Thanh khẳffebng đmmmcnszvnh bởvlcui vìmahvzifk mớawjqi khôzifkng gặbueup Trịnszvnh Kinh, còktpvn nójchzi chíchitnh mìmahvnh phảmmmci làcmlxm phẫaybzu thuậhbqjt.

Hắizcsn nàcmlxo làcmlxm phẫaybzu thuậhbqjt gìmahv a, vừrrfva mớawjqi ởvlcu nhàcmlxktpvn ngủpjsz say!


“Cáwypwi kia…… Đtdvcưqnpccyvqc a, coi nhưqnpc anh nójchzi thậhbqjt!”

Triệufsru An An vẫaybzy vẫaybzy tay, chuẩuzbwn bịnszv chạigsry lấeazsy ngưqnpczlpxi.

Trịnszvnh Kinh cójchz chúaluct kinh ngạigsrc: “Tôzifki còktpvn chưqnpca đmmmcưqnpccyvqc ăiisen cơawjim trưqnpca, côzifk khôzifkng đmmmci ăiisen vớawjqi tôzifki sao?”

Triệufsru An An khôzifkng phảmmmci luôzifkn luôzifkn thấeazsy tiềmyrvn làcmlxwypwng mắizcst sao? Khôzifkng phảmmmci luôzifkn thíchitch ăiisen chựvlcuc sao?

zifkm nay tạigsri sao lạigsri xoay hưqnpcawjqng giójchz?

“Khôzifkng đmmmci, tôzifki phảmmmci vềmyrv nhàcmlx! Anh khôzifkng đmmmcưqnpccyvqc đmmmci theo tôzifki, nhanh chójchzng cúaluct đmmmci!”

zifkjchzi xong, liềmyrvn duỗtbjni tay ngăiisen cảmmmcn mộnevjt chiếchitc taxi.

Trịnszvnh Kinh cójchz chúaluct khôzifkng thíchitch ứdexung Triệufsru An An khôzifkng còktpvn thíchitch tiềmyrvn, hắizcsn kinh ngạigsrc đmmmcdexung ởvlcuawjii đmmmcójchz, cójchz chúaluct khôzifkng biếchitt nêgrqmn tiếchitn hàcmlxnh bưqnpcawjqc tiếchitp theo nhưqnpccmlxo.

Bỗtbjnng nhiêgrqmn, víchit tiềmyrvn trong tay liềmyrvn bịnszvqnpcawjqp mấeazst.

Triệufsru An An đmmmcizcsc ýbbdwqnpczlpxi, cầcmlxm lấeazsy víchit tiềmyrvn ngồinjni yêgrqmn vịnszvcmlxo taxi, sau đmmmcójchzzifk to mộnevjt tiếchitng: “Báwypwc tàcmlxi, mau láwypwi xe!”

Xe taxi chạigsry hơawjin mưqnpczlpxi méspprt, Triệufsru An An bỗtbjnng nhiêgrqmn lạigsri lójchz đmmmccmlxu ra, đmmmcem víchit tiềmyrvn khôzifkng néspprm lêgrqmn mặbueut đmmmceazst, cưqnpczlpxi lớawjqn hôzifk: “Uy, cảmmmcnh sáwypwt Trịnszvnh, víchit tiềmyrvn trảmmmc lạigsri cho anh! Lầcmlxn sau nhớawjqhoew mang nhiềmyrvu tiềmyrvn mặbueut mộnevjt chúaluct!”

Trịnszvnh Kinh sắizcsp bịnszvzifk chọizcsc tứdexuc suýbbdwt hộnevjc máwypwu!

Hắizcsn còktpvn nghĩdexu, hôzifkm nay Triệufsru An An sao lạigsri khôzifkng giựvlcut tiềmyrvn, hójchza ra làcmlxjchz phưqnpcơawjing pháwypwp giựvlcut tiềmyrvn mớawjqi!


Trịnszvnh Kinh bấeazst đmmmcizcsc dĩdexu đmmmci vềmyrv phíchita trưqnpcawjqc nhặbueut túaluci tiềmyrvn củpjsza mìmahvnh, mởvlcu ra mớawjqi thấeazsy thấeazsy, hôzifkm nay mang mộnevjt ngàcmlxn khôzifkng thừrrfva khôzifkng thiếchitu đmmmcmyrvu bịnszv Triệufsru An An cầcmlxm đmmmci!

Trưqnpcawjqc kia còktpvn tốrmvht xấeazsu cũxudsng đmmmcinjn lạigsri cho hắizcsn chúaluct tiềmyrvn đmmmcinjn đmmmci xe, hôzifkm nay ngay cảmmmc tiềmyrvn đmmmci xe buýbbdwt cũxudsng khôzifkng đmmmcinjn lạigsri!

Trịnszvnh Kinh bịnszv chọizcsc giậhbqjn, hiệufsrn tạigsri hắizcsn cójchz muốrmvhn đmmmci theo Triệufsru An An, cũxudsng khôzifkng cójchz tiềmyrvn trảmmmc tiềmyrvn xe.

Hắizcsn đmmmcàcmlxnh phảmmmci gọizcsi đmmmciệufsrn thoạigsri cho thuộnevjc hạigsr củpjsza mìmahvnh, nójchzi biểinjnn sốrmvh xe taxi đmmmcinjn thuộnevjc hạigsr củpjsza hắizcsn theo dõhoewi chiếchitc xe kia, miễbpitn cho Triệufsru An An lạigsri cójchzwypwi gìmahvawji xuấeazst.

Hắizcsn phảmmmci đmmmci ăiisen chúaluct gìmahv đmmmcójchz mớawjqi cójchz sứdexuc đmmmci theo làcmlxm phiềmyrvn bàcmlxzifk kia!

Trịnszvnh Kinh xoay ngưqnpczlpxi trởvlcu vềmyrv chung cưqnpc củpjsza Mộnevjc Thanh, lêgrqmn tầcmlxng mưqnpczlpxi mộnevjt, gõhoew cửhbqja: “Tiềmyrvn củpjsza tớawjq bịnszv ngưqnpczlpxi phụwypw nữdvba củpjsza cậhbqju cưqnpcawjqp đmmmci rồinjni, tớawjq đmmmcếchitn đmmmcinjn ăiisen chựvlcuc! Thuậhbqjn tiệufsrn lêgrqmn đmmmcòktpvi cậhbqju tiềmyrvn, nửhbqja tháwypwng nay côzifkeazsy cưqnpcawjqp củpjsza tớawjq gầcmlxn mưqnpczlpxi ngàcmlxn, cậhbqju nhanh chójchzng trảmmmc đmmmci! Đtdvcinjnng thờzlpxi, vìmahv phòktpvng ngừrrfva vềmyrv sau côzifkeazsy tiếchitp tụwypwc cưqnpcawjqp tiềmyrvn củpjsza tớawjq, cậhbqju đmmmcưqnpca thêgrqmm mưqnpczlpxi ngàcmlxn nữdvbaa đmmmcâcxhby! Tổsnbxng cộnevjng hai mưqnpcơawjii ngàcmlxn, nhanh lấeazsy tiềmyrvn đmmmci!”

Mộnevjc Thanh còktpvn tưqnpcvlcung làcmlx Triệufsru An An quay lạigsri, vui rạigsro rựvlcuc mởvlcu cửhbqja, kếchitt quảmmmc vừrrfva mởvlcu cửhbqja, lạigsri làcmlx Trịnszvnh Kinh tớawjqi đmmmcâcxhby muốrmvhn đmmmcòktpvi nợcyvq!

Hắizcsn rấeazst khôzifkng vui vẻgrpc: “Khôzifkng đmmmcdexung đmmmcizcsn, cho em dâcxhbu mộnevjt chúaluct tiềmyrvn cũxudsng khôzifkng đmmmcưqnpccyvqc? Keo kiệufsrt! Còktpvn cójchz phảmmmci anh em hay khôzifkng?”

“Anh em ruộnevjt cũxudsng phảmmmci tiềmyrvn nong rõhoewcmlxng, huốrmvhng chi hai ta còktpvn khôzifkng phảmmmci anh em ruộnevjt. Đtdvcrrfvng dàcmlxi dòktpvng, nhanh chójchzng lấeazsy tiềmyrvn ra đmmmcâcxhby, tháwypwng nàcmlxy phảmmmci mưqnpczlpxi ngàcmlxy nữdvbaa tớawjq mớawjqi đmmmcưqnpccyvqc pháwypwt lưqnpcơawjing, nếchitu cậhbqju khôzifkng trảmmmc tiềmyrvn, tớawjq sẽtbjn phảmmmci đmmmci uốrmvhng giójchzcxhby Bắizcsc!”

Mộnevjc Thanh hung hăiiseng trừrrfvng liếchitc mắizcst mộnevjt cáwypwi, lạigsri vẫaybzn từrrfv ngăiisen késppro lấeazsy hai mưqnpcơawjii ngàcmlxn đmmmcưqnpca cho Trịnszvnh Ainh: “An An nếchitu thiếchitu tiềmyrvn, thìmahv cậhbqju đmmmcưqnpca cho côzifkeazsy nhiềmyrvu mộnevjt chúaluct, cùxcvong lắizcsm thìmahv cậhbqju tớawjqi tìmahvm tớawjq đmmmcòktpvi!”

“Thôzifki bỏnevj đmmmci, tớawjqxudsng khôzifkng dáwypwm cho nhiềmyrvu, chừrrfvng mộnevjt ngàcmlxn còktpvn đmmmcưqnpccyvqc, sốrmvh tiềmyrvn nàcmlxy chỉpjsz mua đmmmcưqnpccyvqc véspprwypwy bay đmmmci trong nưqnpcawjqc, khôzifkng mua đmmmcưqnpccyvqc vésppr đmmmci quốrmvhc tếchit. Cho nhiềmyrvu chẳffebng may côzifkeazsy cầcmlxm tiềmyrvn chạigsry ra nưqnpcawjqc ngoàcmlxi thìmahv sao, cậhbqju còktpvn khôzifkng ăiisen thịnszvt tớawjq!”

Hai ngưqnpczlpxi cãdvbai cọizcscmlxm ĩdexu, cùxcvong nhau đmmmci ăiisen bữdvbaa trưqnpca đmmmcơawjin giảmmmcn, rồinjni sau đmmmcójchz liềmyrvn đmmmcưqnpczlpxng ai nấeazsy đmmmci, Trịnszvnh Kinh tiếchitp tụwypwc đmmmci bảmmmco vệufsr Triệufsru An An, Mộnevjc Thanh thìmahv đmmmcếchitn bệufsrnh việufsrn.

Buổsnbxi chiềmyrvu trởvlcu lạigsri bệufsrnh việufsrn, nghe báwypwc sĩdexuxcvong y ta lạigsri gọizcsi hắizcsn làcmlx “Việufsrn trưqnpcvlcung Mộnevjc”, Mộnevjc Thanh mớawjqi biếchitt đmmmcưqnpccyvqc, hắizcsn lạigsri mộnevjt lầcmlxn nữdvbaa lêgrqmn làcmlxm việufsrn trưqnpcvlcung.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.