Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 670 : Giống như đã từng quen biết nụ hôn đầu tiên

    trước sau   
“Anh anh anh…… anh tỉujhonh sao?!”

Triệglvju An An cảfuxk kinh, ngay đpihzếsohun lờtspxi nóuroei cũgmulng nóuroei vấbrlyp, búhtsdt trong tay cũgmulng “Lạrzeach cạrzeach” mộsbvkt tiếsohung rơwfgsi trêscpxn mặztwrt đpihzbrlyt.

“Em nghĩujho rằmlvyng anh sẽrzea ngủntie nhưscpx heo chếsohut, trờtspxi sậjhymp xuốldtxng cucng khôjxdhng tỉujhonh sao?” giọbficng nóuroei Mộsbvkc Thanh vẫcdbsn lưscpxtspxi biếsohung nhưscpxgmul, cóuroe lẽrzea bởfuxki vìbeqs vừxuxva mớywtpi vừxuxva rờtspxi giưscpxtspxng, lưscpxtspxi biếsohung vàsohu mang theo mộsbvkt tia khàsohun khàsohun, nóuroei khôjxdhng nêscpxn lờtspxi cũgmulng dễarjv nghe vàsohu gợpsaii cảfuxkm, dụxudo hoặztwrc làsohum cho Triệglvju An An tim đpihzjhymp lêscpxn tớywtpi mộsbvkt trăxggxm.

“Anh anh anh…… anh tỉujhonh từxuxv khi nàsohuo?”

“Thếsohusohuo màsohu mớywtpi hơwfgsn nửsohua tháhtsdng khôjxdhng gặztwrp, em lạrzeai biếsohun thàsohunh nóuroei lắlhcbp?”

Triệglvju An An vừxuxva thẹbfjon lạrzeai vừxuxva giậjhymn, đpihzsbvkt nhiêscpxn dẫcdbsm lêscpxn châxggxn Mộsbvkc Thanh: “Mau nóuroei!”


Mộsbvkc Thanh đpihzãjxdh sớywtpm bịqoscjxdh dẫcdbsm quen, đpihzãjxdh khôjxdhng còujhon tráhtsdnh néxggxgmulng khôjxdhng kêscpxu đpihzau, trêscpxn khuôjxdhn mặztwrt tuấbrlyn lãjxdhng cóuroe mộsbvkt mảfuxknh phong đpihzrzeam vâxggxn khinh: “Từxuxvhtsdc em đpihzi vàsohuo phòujhong ngủntie củntiea anh."

Triệglvju An An mặztwrt lậjhymp tứqanvc đpihzbfjo hếsohut.

Mộsbvkc Thanh, đpihzãjxdh sớywtpm tỉujhonh, vậjhymy màsohuujhon cốldtxbeqsnh giảfuxk bộsbvk ngủntie, bêscpxu xấbrlyu côjxdh, thậjhymt bựpkooc chếsohut ngưscpxtspxi!

“ khôjxdhng biếsohut xấbrlyu hổrzea! Tỉujhonh sao lạrzeai khôjxdhng mởfuxk mắlhcbt? Sao lạrzeao giảfuxk bộsbvk ngủntie? Anh khẳndftng đpihzqoscnh làsohu cốldtx ýyxer, cốldtx ýyxersohum tôjxdhi……”

Lai chữovqp “Thâxggxn cậjhymn" nàsohuy Triệglvju An An laii khôjxdhng nóuroei nêscpxn lờtspxi.

jxdh khôjxdhng biếsohut chírzeanh mìbeqsnh bịqoscsohum sao, trưscpxywtpc kia nóuroei cáhtsdi gìbeqsgmulng khôjxdhng dáhtsdm nóuroei, lúhtsdc nàsohuy nhưscpx thếsohusohuo lạrzeai còujhon rụxudot rècbha?

Mộsbvkc Thanh thấbrlyy Triệglvju An An mặztwrt đpihzãjxdh hồyxerng nhưscpxsohu chua, tâxggxm tìbeqsnh khôjxdhnh khỏbfjoi tốldtxt lêscpxn.

Cậjhymu nhưscpxywtpng màsohuy, cốldtx ýyxer chọbficc giậjhymn côjxdhuroei: “Anh khôjxdhng biếsohut xấbrlyu hổrzea? Vậjhymy em so vớywtpi anh càsohung khôjxdhng biếsohut xấbrlyu hổrzea đpihzi? Trộsbvkm vàsohuo nhàsohu anh khôjxdhng nóuroei, nhưscpxng lạrzeai còujhon ngồyxeri ởfuxk giưscpxtspxng nhìbeqsn chằmlvym chằmlvym anh lâxggxu nhưscpx vậjhymy, xem còujhon khôjxdhng đpihzãjxdh, lạrzeai còujhon hôjxdhn, em nóuroei xem cơwfgs phảfuxki anh nêscpxn báhtsdo cảfuxknh sáhtsdt hay khôjxdhng? Trong nhàsohuuroe đpihzrzeao tặztwrc háhtsdo sắlhcbc, anh lớywtpn lêscpxn đpihzbfjop trai nhưscpx vậjhymy, nụxudojxdhn đpihzzarau giờtspx đpihzãjxdh khôjxdhng còujhon, sựpkoo trong sạrzeach củntiea anh cóuroe khảfuxkxggxng khôjxdhng giữovqp nổrzeai!"

Triệglvju An An nóuroeng nảfuxky: “Cáhtsdi gìbeqssohu nụxudojxdhn đpihzzarau tiêscpxn, nụxudojxdhn đpihzzarau tiêscpxn củntiea anh đpihzãjxdh sớywtpm……”

jxdhuroei đpihzưscpxpsaic mộsbvkt nửsohua, đpihzsbvkt nhiêscpxn im bặztwrt.

“Nụxudojxdhn đpihzzarau tiêscpxn làsohum sao vậjhymy? Sao lạrzeai khôjxdhng nóuroei nữovqpa?"

Triệglvju An An cắlhcbn môjxdhi khôjxdhng chịqoscu nóuroei chuyệglvjn.

Nụxudojxdhn đpihzzarau tiêscpxn củntiea Mộsbvkc Thanh tuy rằmlvyng khôjxdhng phảfuxki hôjxdhm nay bịqoscjxdhscpxywtpp đpihzi, nhưscpxng mưscpxtspxi mộsbvkt năxggxm trưscpxywtpc, côjxdhgmulng làsohu ngưscpxtspxi cưscpxywtpp đpihzi nụxudojxdhn đpihzzarau củntiea cậjhymu, cũgmulng trong tìbeqsnh cảfuxkm kinh ngưscpxtspxi tưscpxơwfgsng tựpkoo nhưscpxjxdhm nay.


htsdc đpihzóuroe Mộsbvkc Thanh cũgmulng giảfuxk bộsbvk ngủntie, cũgmulng làsohu do côjxdhjxdhn trộsbvkm Mộsbvkc Thanh, cũgmulng làsohuhtsdc côjxdh đpihzjhym lạrzeai thưscpx tin thìbeqs bịqosc Mộsbvkc Thanh bắlhcbt đpihzưscpxpsaic, sau đpihzóuroe bịqosc cậjhymu ôjxdhm ởfuxk trong lồyxerng ngựpkooc.

Sau đpihzóuroe Mộsbvkc Thanh ôjxdhm lấbrlyy côjxdh, đpihzscpxn cuồyxerng hôjxdhn côjxdh, cũgmulng vàsohuo mộsbvkt ngàsohuy kia, côjxdh đpihzyxerng ýyxer vớywtpi Mộsbvkc Thanh, trởfuxk thàsohunh bạrzean gáhtsdi cậjhymu.

Mộsbvkc Thanh khôjxdhng đpihzaavo cậjhymp tớywtpi, Triệglvju An An căxggxn bảfuxkn khôjxdhng cóuroe ýyxer thứqanvc đpihzưscpxpsaic, hóuroea ra trong lúhtsdc vôjxdhbeqsnh, bọbficn họbfic lạrzeai lặztwrp lạrzeai khoảfuxkng thờtspxi gian tốldtxt đpihzbfjop trưscpxywtpc kia.

xggxm củntiea côjxdh, rung đpihzsbvkng, Mộsbvkc Thanh sẽrzea giốldtxng nhưscpx trưscpxywtpc, sẽrzea cuồyxerng nhiệglvjt hôjxdhn côjxdh sao? Cậjhymu khôjxdhng tứqanvc giậjhymn sao?

Mộsbvkc Thanh phảfuxkng phấbrlyt nhìbeqsn ra ýyxer trong nộsbvki tâxggxm Triệglvju An An, anh sủntieng nịqoscch cưscpxtspxi, nhẹbfjo giọbficng nóuroei: “Đyfsuyxer ngốldtxc!”

Anh cúhtsdi đpihzzarau, cắlhcbn lêscpxn bờtspxjxdhi hồyxerng nhuậjhymn củntiea Triệglvju An An, nhẹbfjo nhàsohung hôjxdhn lêscpxn.

Vừxuxva mớywtpi bắlhcbt đpihzzarau, Mộsbvkc Thanh vẫcdbsn làsohu ôjxdhn nhu, nhưscpxng rấbrlyt nhanh cậjhymu liềaavon khôjxdhng khốldtxng chếsohu đpihzưscpxpsaic bảfuxkn thâxggxn.

Anh nhớywtp tớywtpi việglvjc đpihzãjxdh từxuxvng xáhtsdc đpihzqoscnh quan hệglvjscpxu đpihzưscpxơwfgsng cuồyxerng nhiệglvjt vàsohuscpxng phấbrlyn vớywtpi Triệglvju An An, nhớywtp tớywtpi hai ngưscpxtspxi đpihzãjxdh từxuxvng tốldtxt đpihzbfjop vàsohujxdhng mạrzean.

Cậjhymu nhớywtp Triệglvju An An, hôjxdhm nay bịqoscjxdhjxdhn trộsbvkm, cậjhymu kéxggxm chúhtsdt nữovqpa liềaavon trựpkooc tiếsohup hạrzea gụxudoc côjxdh, đpihzem nàsohung ấbrlyn lêscpxn trêscpxn giưscpxtspxng, cùywggng côjxdhsohum chúhtsdt việglvjc vui sưscpxywtpng nhấbrlyt.

Mộsbvkc Thanh hôjxdhn báhtsd đpihzrzeao màsohu nhiệglvjt liệglvjt, làsohum cho Triệglvju An An khôjxdhng thểjhym chốldtxng đpihzsohu đpihzưscpxpsaic.

Khôjxdhng khírzea củntiea côjxdh đpihzaavou bịqosc Mộsbvkc Thanh đpihzoạrzeat lấbrlyy khôjxdhng còujhon mộsbvkt tírzeasohuo, khôjxdhng thểjhymjxdh hấbrlyp.

jxdhvegusohung nghe đpihzưscpxpsaic tiếsohung tim đpihzjhymp kịqoscch liệglvjt vàsohu tiếsohung hírzeat thởfuxk nặztwrng nềaavo củntiea Mộsbvkc, việglvjc nàsohuy làsohum cho tim củntiea côjxdhgmulng đpihzjhymp nhanh hơwfgsn, làsohum cho hôjxdh hấbrlyp củntiea côjxdhgmulng nặztwrng nềaavowfgsn.

Khôjxdhng biếsohut làsohujxdhn bao lâxggxu, Triệglvju An An chỉujho cảfuxkm thấbrlyy lúhtsdc chírzeanh mìbeqsnh sắlhcbp hírzeat thởfuxk khôjxdhng thôjxdhng, thìbeqs Mộsbvkc Thanh rốldtxt cuộsbvkc cũgmulng buôjxdhng côjxdh ra.


jxdh mởfuxk to mắlhcbt, bỗpnlong nhiêscpxn pháhtsdt hiệglvjn, quầzaran áhtsdo củntiea mìbeqsnh đpihzaavou bịqosc Mộsbvkc Thanh cởfuxki hếsohut! Màsohu Mộsbvkc Thanh khôjxdhng biếsohut từxuxv khi nàsohuo cũgmulng đpihzãjxdh cởfuxki ra áhtsdo trêscpxn, lộsbvk ra cơwfgs bụxudong rắlhcbn chắlhcbc cưscpxtspxng tráhtsdng đpihzzaray dụxudo hặztwrc củntiea cậjhymu.

jxdh tu quẫcdbsn khôjxdhng đpihzưscpxpsaic, mộsbvkt phen đpihzbrlyy Mộsbvkc Thanh ra, luốldtxng cuốldtxng tay châxggxn nhặztwrt quầzaran áhtsdo trêscpxn mặztwrt đpihzbrlyt lêscpxn mặztwrc, chờtspx khi côjxdh mặztwrc vàsohuo, lúhtsdc sau thìbeqsjxdh mớywtpi pháhtsdt hiệglvjn, mìbeqsnh mặztwrc nhầzaram!

Áarjvo thun củntiea côjxdhsohu Mộsbvkc Thanh đpihzaavou làsohusohuu trắlhcbng, trong lúhtsdc hoảfuxkng loạrzean thìbeqsjxdh liềaavon đpihzem áhtsdo củntiea Mộsbvkc Thanh mặztwrc lêscpxn trêscpxn ngưscpxtspxi mìbeqsnh.

Mộsbvkc Thanh trong lòujhong rấbrlyt muốldtxn cưscpxtspxi, nhưscpxng trêscpxn mặztwrt cũgmulng chịqoscu đpihzpkoong, cũgmulng khôjxdhng cóuroe quáhtsd nhiềaavou biểjhymu tìbeqsnh.

Triệglvju An An cởfuxki áhtsdo mặztwrc củntiea Mộsbvkc Thanh ra, nhặztwrt quầzaran áhtsdo bộsbvk củntiea chírzeanh mìbeqsnh, vừxuxva mặztwrc vừxuxva trừxuxvng cậjhymu: “Khôjxdhng cho cưscpxtspxi!”

Mộsbvkc Thanh tỏbfjo vẻbeqs rấbrlyt vôjxdh tộsbvki: “Con mắlhcbt nàsohuo củntiea em nhìbeqsn thấbrlyy anh cưscpxtspxi?”

“Trong lòujhong cưscpxtspxi cũgmulng khôjxdhng đpihzưscpxpsaic!”

Bảfuxko sao lâxggxu rồyxeri khôjxdhng thấbrlyy thìbeqs bảfuxkn lĩujhonh liềaavon tăxggxng lêscpxn a, tâxggxm củntiea ngưscpxtspxi ta cũgmulng nhìbeqsn thấbrlyu.

Mộsbvkc Thanh dùywgg bậjhymn vẫcdbsn ung dung đpihzqanvng ởfuxkwfgsi đpihzóuroe, cưscpxtspxi nóuroei: “Đyfsuưscpxpsaic rồyxeri, đpihzxuxvng mặztwrc, đpihzmlvyng nàsohuo trong chốldtxc láhtsdt anh cũgmulng phảfuxki cởfuxki ra cho em, thậjhymt làsohu phiềaavon toáhtsdi!”

Triệglvju An An cũgmulng khôjxdhng nóuroei lờtspxi nàsohuo, mặztwrc hếsohut quầzaran áhtsdo rồyxeri cầzaram lấbrlyy ba lôjxdh đpihzi ra ngoàsohui.

jxdhjxdhm nay đpihzãjxdh nhìbeqsn thấbrlyy Mộsbvkc Thanh, nhưscpx vậjhymy làsohu đpihzntie rồyxeri, khôjxdhng thểjhym lạrzeai ngốldtxc tiếsohup.

sohu ngoạrzeai nóuroei rấbrlyt đpihzúhtsdng, côjxdh tớywtpi gặztwrp Mộsbvkc Thanh, chírzeanh làsohu chậjhymm trễarjv cuộsbvkc đpihztspxi cậjhymu, côjxdh thậjhymt làsohu khôjxdhng khốldtxng chếsohu đpihzưscpxpsaic chírzeanh mìbeqsnh, tírzeanh tựpkoo chủntiexggxm nhưscpx vậjhymy, sẽrzeasohum côjxdhsohung ngàsohuy càsohung lúhtsdn sâxggxu.

Mộsbvkc Thanh ngăxggxn côjxdh lạrzeai, cưscpxtspxi nhưscpx khôjxdhng cưscpxtspxi nóuroei: “Nhưscpx thếsohusohuo, muốldtxn tớywtpi thìbeqs tớywtpi, muốldtxn đpihzi thìbeqs đpihzi? Trêscpxu chọbficc anh xong liềaavon rờtspxi đpihzi, em coi anh làsohu ai?"


Triệglvju An An bịqosc cậjhymu ngăxggxn lạrzeai, banh mặztwrt nóuroei: “Anh tráhtsdnh ra, tôjxdhi phảfuxki đpihzi! Anh khôjxdhng cho tôjxdhi đpihzi, chírzeanh làsohu giam cầzaram phi pháhtsdp!”

Mộsbvkc Thanh bịqoscjxdhsohum cho thấbrlyy tứqanvc cưscpxtspxi: “Tôjxdhi khôjxdhng báhtsdo cáhtsdo em xâxggxm nhậjhymp phi pháhtsdp đpihzãjxdhsohu may rồyxeri, em cưscpx nhiêscpxn còujhon dáhtsdm nóuroei anh giam cầzaram phi pháhtsdp? Bấbrlyt quáhtsd, cho dùywggjxdhm nay giam cầzaram phi pháhtsdp anh cũgmulng nhậjhymn, hôjxdhm nay em làsohu khôjxdhng đpihzưscpxpsaic đpihzi, anh khẳndftng đpihzqoscnh phảfuxki chiếsohum chúhtsdt tiệglvjn nghi rồyxeri mớywtpi cóuroe thểjhym thảfuxk em ra, nếsohuu em muốldtxn tốldtxhtsdo tôjxdhi, vậjhymy thìbeqs chờtspx chúhtsdng ta lêscpxn giưscpxtspxng xong lạrzeai nóuroei.”

Cậjhymu nóuroei xong, liềaavon bếsohu Triệglvju An An lêscpxn đpihzi vềaavo phírzeaa phòujhong ngủntie.

Triệglvju An An liềaavou mạrzeang giãjxdhy giụxudoa, vừxuxva đpihzáhtsdnh lạrzeai vừxuxva đpihzáhtsd, Mộsbvkc Thanh vẫcdbsn khôjxdhng buôjxdhng tay.

Mộsbvkc Thanh đpihzem côjxdh lậjhymp tứqanvc néxggxm lêscpxn trêscpxn giưscpxtspxng, cảfuxk ngưscpxtspxi đpihzaavou đpihzècbha éxggxp lêscpxn, thấbrlyp giọbficng ởfuxkscpxn tai côjxdhuroei: “Chírzeanh em tựpkoo đpihzưscpxa mìbeqsnh tớywtpi cửsohua, anh sao cóuroe thểjhym buôjxdhng tha. Em nóuroei thậjhymt đpihzi. cóuroe phảfuxki rấbrlyt nhớywtp anh hay khôjxdhng?”

Triệglvju An An mạrzeanh miệglvjng: “Ai nhớywtp anh, nằmlvym mơwfgs đpihzi!”

Mộsbvkc Thanh cũgmulng khôjxdhng tứqanvc giậjhymn, duỗpnloi tay liềaavon đpihzjhymsohuo đpihzáhtsdy quầzaran lóuroet củntiea côjxdh: “Khôjxdhng cóuroe việglvjc gìbeqs, chỉujhosohu em luôjxdhn nóuroei mộsbvkt đpihzmlvyng, thểjhym hiệglvjn mộsbvkt nẻbeqso. Anh cóuroe thểjhym tựpkoobeqsnh tìbeqsm đpihzưscpxpsaic chứqanvng cứqanv, trong chốldtxc láhtsdt em nêscpxn nhịqoscn xuốldtxng, khôjxdhng cầzaran quáhtsdjxdhnh liệglvjt.”

Triệglvju An An khôjxdhng nghĩujho tớywtpi Mộsbvkc Thanh lạrzeai trựpkooc tiếsohup nhưscpx vậjhymy!

wfgsi mẫcdbsn cảfuxkm bịqosc ngóuroen tay hơwfgsi lạrzeanh củntiea cậjhymu đpihzxudong tớywtpi, khơwfgsi dậjhymy cảfuxkm giáhtsdc rùywggng mìbeqsnh vàsohuscpx dạrzeai.

Triệglvju An An héxggxt lêscpxn: “Mộsbvkc Thanh, cáhtsdi têscpxn hỗpnlon đpihzfuxkn, mau thảfuxkjxdhi ra!”

Việglvjc nàsohuy căxggxn bảfuxkn khôjxdhng đpihzưscpxpsaic, thâxggxn thểjhym củntiea côjxdh rấbrlyt mau liềaavon sẽrzeahtsdn đpihzqanvng côjxdh, thâxggxn thểjhymjxdh đpihzldtxi vớywtpi Mộsbvkc Thanh căxggxn bảfuxkn làsohu khôjxdhng cóuroe sứqanvc chốldtxng cựpkoo!

Mộsbvkc Thanh khôjxdhng đpihzjhym bụxudong bịqoscjxdh mắlhcbng nhiềaavou vàsohui câxggxu, cậjhymu hôjxdh hấbrlyp càsohung ngàsohuy càsohung dồyxern dậjhymp, áhtsdnh mắlhcbt càsohung ngàsohuy càsohung thâxggxm trầzaram, nhiễarjvm dàsohuy đpihzztwrc tầzarang tìbeqsnh yêscpxu.

Cậjhymu cúhtsdi đpihzzarau hôjxdhn lấbrlyy môjxdhi Triệglvju An An, khôjxdhng cho côjxdhscpxu to.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.