Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 661 : Lại gặp rắc rối !

    trước sau   
Triệcrnou An An nhưazha vậfulay, vềdhog sau cho dùmyjk kếtlxqt hôrblen vớnyrhi Mộslbhc Thanh, hai ngưazharcehi thếtlxqcswzo cũdarcng ồrcehn àcswzo ầcaiim ĩrpqq, vềdhog sau ngưazharcehi khổrwsj sởqhkk vẫjnugn làcswz chájrciu nộslbhi củbhdya mìlfyjnh.

Cho dùmyjk Triệcrnou An An cókisd khỏoaybe mạxuolnh an khang, thâwshbn thểhhnc khôrbleng cókisd vấfpirn đuigpdhoglfyj, Mộslbhc Vấfpirn Sinh cũdarcng khôrbleng thízvsbch đuigphhnc cho côrblecswzm chájrciu dâwshbu củbhdya mìlfyjnh.

Nha đuigpcaiiu kia cókisd đuigpôrblei khi làcswz mộslbht quảdxuk trứlfyjng gájrci vui vẻrceh, nhưazhang nhiềdhogu thờrcehi đuigpiểhhncm làcswzjrcii đuigprceh ba gai, nếtlxqu kếtlxqt hôrblen, vềdhog sau Mộslbhc Thanh khẳkisdng đuigpgkjwnh sẽhxkw coi côrble thàcswznh tiểhhncu tổrwsjrbleng dỗjnugcswznh cung cấfpirp, nàcswzy đuigpâwshbu phảdxuki cưazhanyrhi vợxndc, đuigpâwshby làcswz đuigpi tìlfyjm ngưazhaxndcc đuigpãlbdki màcswz!

Đzvsbâwshby mớnyrhi làcswz nguyêvjjzn nhâwshbn cărwsjn bảdxukn Mộslbhc Vấfpirn Sinh khôrbleng ủbhdyng hộslbh Mộslbhc Thanh cưazhanyrhi Triệcrnou An An.

Bấfpirt quájrci, sau khi ôrbleng phảdxukn đuigpvwjli mộslbht trậfulan, nhưazhang vẫjnugn thấfpiry Mộslbhc Thanh quảdxuk thậfulat vôrblemyjkng thízvsbch Triệcrnou An An, cảdxuk ngàcswzy đuigpdhogu nhắcswzc tớnyrhi côrble, lạxuoli ărwsjn nókisdi khéhyjqp néhyjqp cầcaiiu ôrbleng thàcswznh toàcswzn, ôrbleng còpjwxn cókisd thểhhnckisdi cájrcii gìlfyj?

Đzvsbâwshby làcswz chájrciu nộslbhi mộslbht tay ôrbleng nuôrblei lớnyrhn, làcswz ngưazharcehi Mộslbhc gia nổrwsji tiếtlxqng nhấfpirt do chízvsbnh tay ôrbleng giájrcio dưazhadcpkng, tuy ôrbleng thưazharcehng xuyêvjjzn đuigpájrcinh chửeltqi, nhưazhang kỳxndc thậfulat nộslbhi tâwshbm vôrblemyjkng yêvjjzu thưazhaơjpxyng chájrciu nộslbhi nàcswzy, nếtlxqu chájrciu ôrbleng đuigpãlbdk thízvsbch Triệcrnou An An nhưazha vậfulay, ôrbleng cũdarcng chỉvwjlkisd thểhhnc tuỳxndckisd.


Con chájrciu đuigpdhogu cókisd phúmyjkc củbhdya con chájrci, Mộslbhc Vấfpirn Sinh cũdarcng khôrbleng phảdxuki lãlbdko giàcswz, ôrbleng duy trìlfyj chájrciu nộslbhi theo đuigpuổrwsji tìlfyjnh yêvjjzu củbhdya mìlfyjnh.

Đzvsbưazhaơjpxyng nhiêvjjzn, ôrbleng cũdarcng khôrbleng ngạxuoli đuigpdxukm nhiệcrnom vai ngưazharcehi ájrcic, kízvsbch thízvsbch “tìlfyjnh yêvjjzu” củbhdya chájrciu nộslbhi mộslbht chúmyjkt.

“Nhưazha thếtlxqcswzo, lãlbdko giàcswzcswzy mớnyrhi nókisdi hai câwshbu nhưazha vậfulay côrble liềdhogn khôrbleng chịgkjwu nổrwsji?”.

Mộslbhc Vấfpirn Sinh thấfpiry vàcswznh mắcswzt Triệcrnou An An mắcswzt hơjpxyi đuigpoaybvjjzn, khôrbleng ngừrwsjng cốvwjl gắcswzng nókisdi: “Cũdarcng khôrbleng biếtlxqt têvjjzn khốvwjln khiếtlxqp kia coi trọfulang côrble chỗjnugcswzo, khókisdc lókisdc van nàcswzi bắcswzt tôrblei đuigprcehng ýiuzbrble gảdxukcswzo Mộslbhc gia, kếtlxqt quảdxukrblei đuigprcehng ýiuzb, côrble lạxuoli khôrbleng đuigprcehng ýiuzb! Cảdxukm thấfpiry tôrblei lớnyrhn tuổrwsji rồrcehi, nêvjjzn tìlfyjm việcrnoc vui cho tôrblei sao! Lầcaiin sau lạxuoli lừrwsja gạxuolt tôrblei nhưazha thếtlxq, xem tôrblei cókisd giếtlxqt chếtlxqt hắcswzn hay khôrbleng! Hay làcswz bắcswzt hắcswzn buôrbleng tay, phạxuolt hắcswzn quỳxndc xuốvwjlng, quỳxndc đuigpếtlxqn khi nhậfulan ra sai lầcaiim củbhdya mìlfyjnh mớnyrhi thôrblei! Nếtlxqu côrble khôrbleng muốvwjln gảdxuk cho chájrciu nộslbhi củbhdya tôrblei, sau nàcswzy còpjwxn dájrcim xuấfpirt hiệcrnon trưazhanyrhc mặtlxqt hắcswzn, tôrblei cũdarcng sẽhxkw mắcswzng luôrblen cảdxukrble!”.

wshbm Triệcrnou An An rấfpirt lớnyrhn, nhưazhang mắcswzc bệcrnonh đuigpãlbdkng trízvsb rấfpirt nặtlxqng, trong chốvwjlc lájrcit đuigpãlbdk quêvjjzn Mộslbhc Vấfpirn Sinh nókisdi khókisd nghe thếtlxqcswzo, chỉvwjlkisdi thầcaiim trong lòpjwxng; Mộslbhc Thanh làcswzvjjzn khốvwjln khiếtlxqp, khôrbleng biếtlxqt đuigpãlbdkcswzm cájrcii gìlfyj, màcswz ôrbleng nộslbhi lạxuoli mắcswzng hắcswzn lâwshby sang cảdxukrble!

Mộslbht lájrcit sau côrble mớnyrhi ýiuzb thứlfyjc đuigpưazhaxndcc, Mộslbhc Thanh vìlfyjrble, bịgkjw ôrbleng ấfpiry phạxuolt quỳxndc!

rble khôrbleng biếtlxqt lúmyjkc trưazhanyrhc phájrcit sinh chuyệcrnon gìlfyj, còpjwxn tưazhaqhkkng rằwpukng làcswz chuyệcrnon củbhdya hai ngàcswzy nay, nghe vậfulay sốvwjlt ruộslbht nókisdi: “Mọfulai ngưazharcehi khôrbleng thểhhnc phạxuolt anh ấfpiry! Nàcswzy đuigpâwshbu cókisd liêvjjzn quan gìlfyj tớnyrhi anh ấfpiry, đuigpdhogu do con khôrbleng tốvwjlt, làcswz con liêvjjzn lụbhdyy tớnyrhi anh ấfpiry! Ôlbdkng nộslbhi Mộslbhc, ngưazharcehi khôrbleng thểhhnc tha thứlfyj cho Mộslbhc Thanh sao!”

Trong Mộslbhc Vấfpirn Sinh cókisd chúmyjkt kỳxndc quájrcii, khi nàcswzo ôrbleng khôrbleng lựwshba chọfulan cho Mộslbhc Thanh?

Đzvsbâwshby chízvsbnh làcswz chájrciu nộslbhi ưazhau túmyjk nhấfpirt củbhdya ôrbleng, sau nàcswzy ngưazharcehi truyềdhogn thừrwsja y họfulac Mộslbhc gia còpjwxn nhờrceh hắcswzn mởqhkk rộslbhng thêvjjzm nha, khôrbleng lựwshba chọfulan? Sao cókisd thểhhnc!

Tuy rằwpukng ôrbleng khôrbleng rõxuol Triệcrnou An An từrwsjjpxyi nàcswzo biếtlxqt đuigpưazhaxndcc kếtlxqt quảdxuk vớnyrh vẩrcehn ôrbleng sẽhxkw khôrbleng lựwshba chọfulan Mộslbhc Thanh, nhưazhang ôrbleng cũdarcng khôrbleng ngạxuoli đuigpàcswzo cájrcii hốvwjlwshby cảdxukn trởqhkk Triệcrnou An An, tâwshbm nhãlbdkn củbhdya ôrbleng nhiềdhogu hơjpxyn Triệcrnou An An nhiềdhogu sao con béhyjqkisd thểhhnc bằwpukng ôrbleng.

“Têvjjzn tiểhhncu tửeltq khốvwjln khiếtlxqp kia khôrbleng biếtlxqt cốvwjl gắcswzng, ngay cảdxuk việcrnon trưazhaqhkkng cũdarcng làcswzm khôrbleng xong, tôrblei khôrbleng phạxuolt hắcswzn, chẳkisdng lẽhxkw chờrceh hắcswzn mang đuigpếtlxqn tai họfulaa cho Mộslbhc gia?! Còpjwxn côrblelfyj đuigplfyjng nókisdi chuyệcrnon nêvjjzn eo khôrbleng đuigpau [1]! Khôrbleng phảdxuki hắcswzn vìlfyjvjjzu nêvjjzn tớnyrhi nưazhanyrhc Anh sao? Đzvsbi thìlfyj đuigpi, chájrciu nộslbhi Mộslbhc Vấfpirn Sinh tôrblei còpjwxn nhiềdhogu màcswz, khôrbleng cókisd đuigplfyja nàcswzy thìlfyjkisd đuigplfyja khájrcic, luôrblen ngoan ngoãlbdkn nghe lờrcehi! Trởqhkk vềdhogrblei sẽhxkw đuigpuổrwsji cájrcii têvjjzn khôrbleng biếtlxqt cốvwjl gắcswzng kia ra khỏoaybi cửeltqa, khôrbleng bao giờrceh cho nókisdazhanyrhc vôrble Mộslbhc gia nửeltqa bưazhanyrhc!"

[1] Đzvsblfyjng nókisdi chuyệcrnon nêvjjzn eo khôrbleng đuigpau: Nghĩrpqqa na nájrci giốvwjlng nhưazha khôrbleng phảdxuki ngưazharcehi trong cuộslbhc khôrbleng hiểhhncu chuyệcrnon, kiểhhncu nhưazha nhìlfyjn mộslbht mặtlxqt rồrcehi phájrcin xéhyjqt, ưazha ưazha khókisd giảdxuki thízvsbch quájrci hic:’(

Triệcrnou An An vừrwsja nghe, nưazhanyrhc mắcswzt cũdarcng tuôrblen ra!


rble đuigpãlbdkkisdi, Mộslbhc Thanh khẳkisdng đuigpgkjwnh làcswzlfyjrble, chọfulac giậfulan mộslbhc ôrbleng nộslbhi, hiệcrnon tạxuoli ôrbleng nộslbhi khôrbleng thízvsbch anh, thậfulam chízvsb muốvwjln đuigpuổrwsji anh ra khỏoaybi Mộslbhc gia!

Trờrcehi ạxuol, nếtlxqu nhưazha Mộslbhc Thanh bịgkjw đuigpuổrwsji ra khỏoaybi Mộslbhc gia, anh sẽhxkwcswzm bịgkjw thưazhaơjpxyng tâwshbm đuigpếtlxqn chếtlxqt! Anh luôrblen luôrblen vôrblemyjkng kízvsbnh trọfulang ôrbleng nộslbhi, lấfpiry họfulacswzm Mộslbhc kiêvjjzu ngạxuolo, xem trájrcich nhiệcrnom trêvjjzn ngưazharcehi mìlfyjnh rấfpirt nặtlxqng, mộslbht lòpjwxng muốvwjln nâwshbng bệcrnonh việcrnon Mộslbhc thìlfyj tiếtlxqn lêvjjzn từrwsjng bưazhanyrhc, kếtlxqt quảdxuk hiệcrnon tạxuoli bịgkjwrblecswzm hỏoaybng!

Vậfulay phảdxuki làcswzm sao bâwshby giờrceh nha!

Triệcrnou An An dưazhanyrhi tìlfyjnh thếtlxq cấfpirp bájrcich bèkisdn nízvsbu ốvwjlng tay ájrcio củbhdya ôrbleng nộslbhi lạxuoli, liềdhogu mạxuolng hoảdxukng: “Ôlbdkng nộslbhi Mộslbhc, ôrbleng nộslbhi rấfpirt tốvwjlt, ngưazharcehi đuigprwsjng làcswzm khókisd Mộslbhc Thanh, đuigpdhogu làcswz con khôrbleng hiểhhncu chuyệcrnon, đuigprwsjng trájrcich anh ấfpiry! Tốvwjlt xấfpiru gìlfyj anh ấfpiry cũdarcng làcswz chájrciu nộslbhi củbhdya ngưazharcehi, tựwshb tay ngưazharcehi nuôrblei lớnyrhn, sao nókisdi khôrbleng chọfulan làcswz khôrbleng chọfulan, anh ấfpiry đuigpưazhaxndcc trờrcehi cho thiêvjjzn phúmyjk y họfulac củbhdya Mộslbhc gia! Con cam đuigpoan, sau nàcswzy khôrbleng bao giờrceh đuigpi tìlfyjm anh ấfpiry nữrpqqa làcswz đuigpưazhaxndcc, con sẽhxkw khôrbleng quấfpiry rầcaiiy anh ấfpiry nghiêvjjzn cứlfyju y thuậfulat, sau nàcswzy cũdarcng tuyệcrnot đuigpvwjli sẽhxkw khôrbleng nájrcio loạxuoln, ngưazharcehi cho anh ấfpiry làcswzm việcrnon trưazhaqhkkng đuigpi, van cầcaiiu ngưazharcehi!”.

Mộslbhc Vấfpirn Sinh bịgkjw Triệcrnou An An làcswzm hoảdxukng choájrcing vájrcing đuigpcaiiu hoa mắcswzt, vộslbhi vàcswzng cứlfyju vớnyrht ốvwjlng tay ájrcio củbhdya mìlfyjnh, nhưazhang bịgkjw Triệcrnou An An nắcswzm thậfulat chặtlxqt, khôrbleng chịgkjwu buôrbleng tay.

Mộslbhc Vấfpirn Sinh dùmyjkng mộslbht chúmyjkt sứlfyjc, Triệcrnou An An cũdarcng dùmyjkng mộslbht chúmyjkt sứlfyjc, kếtlxqt quảdxuk, mộslbht tiếtlxqng “Rẹephct rẹephct” vang giòpjwxn, mộslbht ốvwjlng tay ájrcio cứlfyj nhưazha vậfulay bịgkjwhyjqo rớnyrht xuốvwjlng!

Triệcrnou An An lậfulap tứlfyjc ngâwshby dạxuoli, nhìlfyjn tay ájrcio mềdhogm mạxuoli trong tay mìlfyjnh quảdxuk thựwshbc khókisdkisd thểhhnc tin!

Xong đuigprcehi, chuyệcrnon Mộslbhc Thanh còpjwxn chưazhaa giảdxuki quyếtlxqt, côrble lạxuoli kéhyjqo thêvjjzm phiềdhogn toájrcii mớnyrhi!

Ôlbdkng nộslbhi càcswzng thêvjjzm phẫjnugn nộslbh rồrcehi.

rble vừrwsja tứlfyjc vừrwsja vộslbhi, đuigpâwshby làcswz thưazhaơjpxyng gia nàcswzo vôrbleazhaơjpxyng tâwshbm may quầcaiin ájrcio, chấfpirt lưazhaxndcng quájrcihyjqm!

rble chỉvwjl nhẹephc nhàcswzng nhưazha vậfulay... Đzvsbưazhaxndcc rồrcehi, hơjpxyi dùmyjkng mộslbht chúmyjkt sứlfyjc, mộslbht ốvwjlng tay ájrcio đuigpãlbdk bịgkjwhyjqo xuốvwjlng, thậfulat làcswz muốvwjln hạxuoli côrble chếtlxqt!

Mộslbhc Vấfpirn Sinh cũdarcng trợxndcn mắcswzt hájrci hốvwjlc mồrcehm!

Nha đuigpcaiiu nàcswzy mộslbht ngàcswzy khôrbleng gâwshby chuyệcrnon thìlfyj khôrbleng thoảdxuki májrcii hảdxuk?

Đzvsbâwshby chízvsbnh làcswz quầcaiin ájrcio mớnyrhi ôrbleng vừrwsja mớnyrhi thay hôrblem qua, đuigpâwshby làcswz vảdxuki tốvwjlt nhấfpirt dệcrnot từrwsjwshby đuigpai đuigpưazhaxndcc con dâwshbu lớnyrhn nhấfpirt củbhdya ôrbleng mua, tựwshb tay may cho ôrbleng, nêvjjzn khôrbleng giốvwjlng vớnyrhi quầcaiin ájrcio bêvjjzn ngoàcswzi!

Quầcaiin ájrcio nàcswzy mặtlxqc vàcswzo vừrwsja thôrbleng khízvsb lạxuoli thoảdxuki májrcii, hơjpxyn nữrpqqa đuigpxuoli biểhhncu cho sựwshb hiếtlxqu thảdxuko củbhdya con dâwshbu, hôrblem nay ôrbleng còpjwxn dưazhaơjpxyng dưazhaơjpxyng đuigpcswzc ýiuzb khoe vớnyrhi Cảdxuknh Thiêvjjzn Viễdcpkn, làcswzm lãlbdko giàcswz kia thèkisdm màcswz khôrbleng cókisd, ôrbleng còpjwxn chưazhaa mặtlxqc đuigpãlbdk, kếtlxqt quảdxuk bịgkjw nha đuigpcaiiu thốvwjli nàcswzy kéhyjqo rájrcich!

Mắcswzt thấfpiry ôrbleng nộslbhi tứlfyjc đuigpếtlxqn râwshbu dựwshbng lêvjjzn, Triệcrnou An an vộslbhi vàcswzng giảdxuki thízvsbch vớnyrhi ôrbleng: “Ôlbdkng nộslbhi Mộslbhc, rấfpirt xin lỗjnugi rấfpirt xin lỗjnugi, ngưazharcehi trărwsjm ngàcswzn lầcaiin đuigprwsjng nókisdng giậfulan! Con sẽhxkw tặtlxqng ngưazharcehi mộslbht bộslbh khájrcic tốvwjlt hơjpxyn, khôrbleng khôrbleng khôrbleng, đuigpưazhaa ngưazharcehi mưazharcehi bộslbh, mưazharcehi bộslbh!”.

“Mưazharcehi bộslbh? Cókisd tiềdhogn rấfpirt giỏoaybi sao! Nha đuigpcaiiu thốvwjli, lãlbdko giàcswzrblei còpjwxn hiếtlxqm lạxuol nhữrpqqng quầcaiin ájrcio hưazha hỏoaybng củbhdya côrble sao! Mau cúmyjkt cho tôrblei, mấfpirt côrbleng lájrcit sau cũdarcng làcswzm rájrcich luôrblen tay ájrcio còpjwxn lạxuoli củbhdya tôrblei! Têvjjzn tiểhhncu tửeltq khốvwjln khiếtlxqp Mộslbhc Thanh kia nếtlxqu dájrcim cưazhanyrhi ngưazharcehi xấfpiru nhưazharble, tôrblei khẳkisdng đuigpgkjwnh đuigpájrcinh nókisd đuigpếtlxqn cha mẹephc nhậfulan khôrbleng ra! Còpjwxn muốvwjln làcswzm việcrnon trưazhaqhkkng? Nằwpukm mơjpxy đuigpi, bệcrnonh việcrnon Mộslbhc thịgkjw sau nàcswzy khôrbleng cầcaiin bájrcic sĩrpqq khôrbleng biếtlxqt chịgkjwu trájrcich nhiệcrnom nhưazhakisd, yêvjjzu ởqhkk đuigpâwshbu thìlfyj vềdhogjpxyi đuigpókisd đuigpi!”.

Đzvsbâwshby làcswzrblewshby họfulaa, sao lạxuoli xảdxukvjjzn ngưazharcehi Mộslbhc Thanh!

Sao ôrbleng nộslbhi lạxuoli chẳkisdng phâwshbn biệcrnot đuigpưazhaxndcc thịgkjw phi!

rblecswzm hưazha quầcaiin ájrcio củbhdya ôrbleng, sao lạxuoli đuigpuổrwsji Mộslbhc Thanh ra khỏoaybi bệcrnonh việcrnon Mộslbhc thịgkjw, nàcswzy quảdxuk thựwshbc làcswz tai bay vạxuol giókisdcswz!

Mộslbhc Vấfpirn Sinh mặtlxqc kệcrno Triệcrnou An An nghĩrpqq nhưazha thếtlxqcswzo, ôrbleng nókisdi xong nhữrpqqng lờrcehi nàcswzy, tứlfyjc đuigpếtlxqn muốvwjln rốvwjlng lêvjjzn.

Sao Triệcrnou An An cókisd thểhhnc đuigphhnc ôrbleng đuigpi nhưazha vậfulay, côrblezvsbu cổrwsj tay Mộslbhc Vấfpirn Sinh, thấfpiry ôrbleng dùmyjkng sứlfyjc rúmyjkt cájrcinh tay mìlfyjnh ra, côrble nhấfpirt quyếtlxqt đuigptlxqt môrbleng ngồrcehi xuốvwjlng đuigpfpirt, trựwshbc tiếtlxqp ôrblem lấfpiry đuigpùmyjki ôrbleng ấfpiry, sốvwjlng chếtlxqt khôrbleng buôrbleng tay: “Nếtlxqu ngưazharcehi đuigpuổrwsji Mộslbhc Thanh ra khỏoaybi bệcrnonh việcrnon? hôrblem nay con sẽhxkw ôrblem đuigpùmyjki ngưazharcehi khôrbleng buôrbleng!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.