Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 638 : Quyền lực và trách nhiệm

    trước sau   
Thưaxooykjqng Quan Ngưaxoong nghĩkgij Triệiyfqu An An bịfqav doạffrnkocvn vộxrxti vàpurwng an ủqpfsi: “Khôpevbng sao khôpevbng sao, cótisg lẽjtcfvydqy giờiyfq hắpjtkn đdqqxang bịfqav thưaxooơvydqng, tạffrnm thờiyfqi khôpevbng thểhswwpurwm chuyệiyfqn áugrsc, cótisg lẽjtcf hắpjtkn sẽjtcf khôpevbng đdqqxi tìokpdm em, em đdqqxximang lo, sau nàpurwy Cảjtcfnh Dậkgpvt Thầtkeyn cótisg thểhsww bắpjtkt đdqqxưaxooykjqc hắpjtkn.”

Nhưaxoong màpurw lờiyfqi an ủqpfsi củqpfsa Triệiyfqu An An cũhmhyng khôpevbng cótisgugrsc dụymzing quáugrs lớxgkwn, Triệiyfqu An An cựsselc kỳrhfd hốlhfgi hậkgpvn nótisgi: “Trờiyfqi ơvydqi, chịfqavvydqu củqpfsa em ơvydqi, chịfqav khôpevbng biếahwht đdqqxâvydqu, cáugrsi ngàpurwy hai em xem mắpjtkt đdqqxótisg, em khôpevbng biếahwht thâvydqn phậkgpvn củqpfsa hắpjtkn, cho nêkocvn em cầtkeym dao kềdqqxpurwo cổuwnj hắpjtkn đdqqxhswwaxooxgkwp tiềdqqxn!”

Thưaxooykjqng Quan Ngưaxoong ngạffrnc nhiêkocvn trừximang lớxgkwn hai mắpjtkt: “Cưaxooxgkwp?!”

Khôpevbng phảjtcfi đdqqxâvydqu, láugrs gan củqpfsa Triệiyfqu An An khôpevbng lớxgkwn nhưaxoo vậkgpvy đdqqxâvydqu!

codwn nữpurwa, sao côpevb lạffrni cưaxooxgkwp ngưaxooiyfqi đdqqxang xem mắpjtkt vớxgkwi mìokpdnh, đdqqxkocvn rồeusri hảjtcf?

“Còcodwn cótisg, khi đdqqxótisg em từxima chốlhfgi hắpjtkn, còcodwn ghétkeyt bỏojty hắpjtkn lớxgkwn tuổuwnji còcodwn dẫojdwn theo con, khôpevbng chừximaa cho hắpjtkn chúxrxtt mặokpdt mũhmhyi nàpurwo, chịfqavtisgi xem hắpjtkn cótisg thểhsww ghi hậkgpvn trong lòcodwng, tìokpdm cơvydq hộxrxti giếahwht em khôpevbng? Trờiyfqi ơvydqi, làpurwm sao bâvydqy giờiyfq! Em đdqqxúxrxtng làpurw xui xẻgxieo màpurw, lầtkeyn dầtkeyu đdqqxi xem mắpjtkt lạffrni gặokpdp phảjtcfi ngưaxooiyfqi biếahwhn tháugrsi nhưaxoo thếahwh, đdqqxúxrxtng làpurw muốlhfgn étkeyp chếahwht em màpurw!”


Thưaxooykjqng Quan Ngưaxoong hếahwht chỗahwhtisgi rồeusri.

Việiyfqc nàpurwy, đdqqxúxrxtng làpurw việiyfqc màpurw Triệiyfqu An An cótisg thểhswwpurwm!

purw Đpxhzưaxooiyfqng Thưaxoo Niêkocvn lạffrni làpurw ngưaxooiyfqi cótisg thùeusr sẽjtcfugrso, đdqqxxrxt rộxrxtng lưaxooykjqng nhỏojtyvydqn cảjtcf lỗahwh kim, loạffrni ngưaxooiyfqi nhưaxoo hắpjtkn, nếahwhu khôpevbng trảjtcf thùeusr thìokpd mớxgkwi lạffrn đdqqxótisg.

Thếahwh nhưaxoong, cótisg lẽjtcfvydqy giờiyfq hắpjtkn khôpevbng rãiyfqnh đdqqxhsww ýatnp tớxgkwi Triệiyfqu An An, nếahwhu hắpjtkn muốlhfgn trảjtcf thùeusr thìokpd hắpjtkn sẽjtcfokpdm Cảjtcfnh Dậkgpvt Thầtkeyn, lúxrxtc nàpurwy Triệiyfqu An An vẫojdwn an toàpurwn.

Thưaxooykjqng Quan Ngưaxoong vỗahwhaxoong Triệiyfqu An An, cưaxooiyfqi nótisgi: “Đpxhzưaxooykjqc rồeusri đdqqxưaxooykjqc rồeusri, em đdqqxximang lo, em khôpevbng lọbqwgt đdqqxưaxooykjqc vàpurwo mắpjtkt hắpjtkn đdqqxâvydqu, bâvydqy giờiyfq hắpjtkn khôpevbng dáugrsm hoạffrnt đdqqxxrxtng xung quanh. Bìokpdnh thưaxooiyfqng chúxrxt ýatnp an toàpurwn củqpfsa bảjtcfn thâvydqn làpurw đdqqxưaxooykjqc, nếahwhu khôpevbng thìokpd chịfqavkocvu anh em tìokpdm cho em mấpxhzy bảjtcfo vệiyfq, cótisg chuyệiyfqn gìokpdhmhyng cótisg thểhsww đdqqxlhfgi phótisg.”

Triệiyfqu An An thấpxhzy biệiyfqn pháugrsp nàpurwy khôpevbng tồeusri, côpevb khoa trưaxooơvydqng lau nưaxooxgkwc mắpjtkt: “Vẫojdwn làpurw chịfqavvydqu tốlhfgt vớxgkwi em! Em giớxgkwi thiệiyfqu chịfqav cho anh họbqwg, xem ra bưaxooxgkwc cờiyfqpurwy đdqqxi đdqqxúxrxtng rồeusri, nếahwhu khôpevbng đdqqxuwnji thàpurwnh mộxrxtt chịfqavvydqu kháugrsc, đdqqxâvydqu cótisg đdqqxau lòcodwng vìokpd em nhưaxoo vậkgpvy chứtnjr!”

Thưaxooykjqng Quan Ngưaxoong nhígxieu màpurwy: “Bưaxooxgkwc cờiyfq? A, thìokpd ra em xem chịfqavpurw quâvydqn cờiyfq trong tay em! Hừxima, Triệiyfqu An An, chịfqav phảjtcfi tuyệiyfqt giao vớxgkwi em!”

Triệiyfqu An An biếahwht mìokpdnh dùeusrng sai từxima rồeusri, côpevb vộxrxti vàpurwng lấpxhzy lòcodwng ôpevbm cáugrsnh tay Thưaxooykjqng Quan Ngưaxoong lắpjtkc qua lắpjtkc lạffrni, nghiêkocvm mặokpdt cưaxooiyfqi nótisgi: “Đpxhzximang nhưaxoo vậkgpvy màpurw, ngữpurwcdnnn củqpfsa em họbqwgc từxima giáugrso viêkocvn dạffrny toáugrsn, trìokpdnh đdqqxxrxttnjr mứtnjrc tiểhswwu họbqwgc, cho nêkocvn chịfqav đdqqxximang xem làpurw thậkgpvt màpurw!”

Thưaxooykjqng Quan Ngưaxoong chỉahwhtisgi đdqqxùeusra màpurw thôpevbi, sao côpevb lạffrni tứtnjrc giậkgpvn cho đdqqxưaxooykjqc, Triệiyfqu An An vừximaa năcdnnn nỉahwhpurwpevb lậkgpvp tứtnjrc nởtnjr nụymziaxooiyfqi rồeusri hỏojtyi chuyệiyfqn mấpxhzy ngàpurwy nay ởtnjr trưaxooiyfqng họbqwgc củqpfsa Triệiyfqu An An.

“Giáugrso viêkocvn vớxgkwi hiệiyfqu trưaxootnjrng, cáugrsi nàpurwo tốlhfgt hơvydqn?”

Triệiyfqu An An khôpevbng hềdqqx nghĩkgij ngợykjqi: “Đpxhzưaxooơvydqng nhiêkocvn làpurwpurwm giáugrso viêkocvn tốlhfgt hơvydqn, làpurwm giáugrso viêkocvn rấpxhzt thoảjtcfi máugrsi, mỗahwhi ngàpurwy chỉahwhkocvn lớxgkwp mộxrxtt hai lầtkeyn làpurw đdqqxưaxooykjqc, ngoạffrni trừxima việiyfqc chấpxhzm bàpurwi thi cótisgvydqi nhàpurwm cháugrsn thìokpd nhữpurwng lúxrxtc kháugrsc giốlhfgng nhưaxoo đdqqxang sốlhfgng trong thếahwh giớxgkwi thầtkeyn tiêkocvn!”

Thưaxooykjqng Quan Ngưaxoong bậkgpvt cưaxooiyfqi, hạffrnnh phúxrxtc lúxrxtc đdqqxótisg, giốlhfgng nhưaxoo khôpevbng cótisgokpdtisg thểhsww so sáugrsnh đdqqxưaxooykjqc.

Trưaxooxgkwc kia Triệiyfqu An An luôpevbn ghétkeyt việiyfqc làpurwm giáugrso viêkocvn, nótisgi gìokpdpurw cảjtcf ngàpurwy đdqqxlhfgi diệiyfqn vớxgkwi nhiềdqqxu họbqwgc sinh nhưaxoo vậkgpvy, vừximaa lêkocvn lớxgkwp nhìokpdn thấpxhzy mộxrxtt đdqqxáugrsm ngưaxooiyfqi liềdqqxn làpurwm côpevb cảjtcfm thấpxhzy phiềdqqxn phứtnjrc -- Côpevb giảjtcfng bàpurwi tuỳrhfd theo sởtnjr thígxiech, cótisg ai màpurwugrsm hỏojtyi cáugrsi gìokpdpurwpevb liềdqqxn bựsselc bộxrxti.


vydqy giờiyfq lạffrni cảjtcfm thấpxhzy nhữpurwng ngàpurwy trưaxooxgkwc kia rấpxhzt thoảjtcfi máugrsi, cótisg thểhsww thấpxhzy đdqqxưaxooykjqc, bâvydqy giờiyfq Triệiyfqu An An rấpxhzt áugrsp lựsselc.

“Làpurwm giáugrso viêkocvn đdqqxúxrxtng làpurw thoảjtcfi máugrsi, nhưaxoong màpurw em quêkocvn rồeusri sao? Hai con tôpevbm nhỏojty nhưaxoo chúxrxtng ta bịfqav ngưaxooiyfqi ta đdqqxuổuwnji việiyfqc, khôpevbng cótisg quyềdqqxn lêkocvn tiếahwhng, nhưaxoong chịfqav cảjtcfm thấpxhzy làpurwm hiệiyfqu trưaxootnjrng rấpxhzt khôpevbng tệiyfq, thấpxhzy ai khôpevbng vừximaa mắpjtkt thìokpd cứtnjr thếahwhpurw đdqqxuổuwnji cho xong!”

Đpxhzưaxooơvydqng nhiêkocvn làpurw Triệiyfqu An An khôpevbng quêkocvn, côpevbeusrng sứtnjrc gậkgpvt đdqqxtkeyu: “Đpxhzúxrxtng vậkgpvy đdqqxúxrxtng vậkgpvy, bâvydqy giờiyfq em làpurw ngưaxooiyfqi cótisg quyềdqqxn lớxgkwn nhấpxhzt, cho nêkocvn ngàpurwy nàpurwo cũhmhyng cótisg ngưaxooiyfqi tặokpdng quàpurw cho em! Têkocvn khốlhfgn họbqwg Mẫojdwn đdqqxótisg, rõvxdlpurwng lúxrxtc ấpxhzy cótisg thểhsww bảjtcfo vệiyfq chúxrxtng ta, cótisg thểhswwtisgi đdqqxótisgpurw việiyfqc rấpxhzt đdqqxơvydqn giảjtcfn, khôpevbng thểhswwpurwo đdqqxơvydqn giảjtcfn hơvydqn, vậkgpvy màpurw ôpevbng ta lạffrni xa thảjtcfi chúxrxtng ta! Chắpjtkc chắpjtkn làpurw ôpevbng ta đdqqxãiyfq nhậkgpvn đdqqxưaxooykjqc chỗahwh tốlhfgt nàpurwo đdqqxótisg, ôpevbng giàpurw đdqqxótisg đdqqxúxrxtng làpurw đdqqxáugrsng chếahwht màpurw!”

Vớxgkwi đdqqxiềdqqxu kiệiyfqn gia đdqqxìokpdnh Triệiyfqu An An thìokpd chắpjtkc chắpjtkn sẽjtcf chi khôpevbng ígxiet tiềdqqxn, nhưaxoong màpurwpevbtisg tiềdqqxn khôpevbng cótisg nghĩkgija làpurw ngưaxooiyfqi kháugrsc sẽjtcf khôpevbng cótisg nhiềdqqxu hơvydqn.

Chuyệiyfqn năcdnnm đdqqxótisg, đdqqxưaxooơvydqng nhiêkocvn Mẫojdwn hiệiyfqu trưaxootnjrng thu đdqqxưaxooykjqc quàpurw rấpxhzt nặokpdng, cho nêkocvn mớxgkwi khôpevbng hềdqqx kháugrsch khígxiepurw sa thảjtcfi hai ngưaxooiyfqi.

Thưaxooykjqng Quan Ngưaxoong vẫojdwn còcodwn lưaxoou luyếahwhn vớxgkwi cuộxrxtc sốlhfgng giáugrso viêkocvn củqpfsa mìokpdnh, bởtnjri vìokpd khoảjtcfng thờiyfqi gian côpevbtnjr trong trưaxooiyfqng làpurw khi côpevb mớxgkwi vừximaa từximaaxooxgkwc ngoàpurwi trởtnjr vềdqqx, khótisgtisg khi bìokpdnh tĩkgijnh, lúxrxtc đdqqxótisgpevb quen Triệiyfqu An An, sau đdqqxótisg quen Cảjtcfnh Dậkgpvt Thầtkeyn.

Nhưaxoong màpurw, cuộxrxtc sốlhfgng bâvydqy giờiyfq củqpfsa côpevb rấpxhzt mớxgkwi mẻgxie, cótisg chồeusrng cótisg con, chuyệiyfqn trưaxooxgkwc kia, côpevb đdqqxãiyfq buôpevbng bỏojty từximavydqu, ngưaxooiyfqi nêkocvn trừximang phạffrnt đdqqxdqqxu đdqqxãiyfq trừximang phạffrnt, cho nêkocvn lòcodwng côpevb cựsselc kỳrhfdokpdnh thảjtcfn.

vydqy giờiyfqtisgi vềdqqx chuyệiyfqn quáugrs khứtnjr, chígxienh làpurw nhắpjtkc nhởtnjr Triệiyfqu An An, tuy làpurwm giáugrso viêkocvn rấpxhzt thoảjtcfi máugrsi, nhưaxoong làpurwm hiệiyfqu trưaxootnjrng cũhmhyng rấpxhzt tótisgt, ígxiet nhấpxhzt, cho dùeusr khôpevbng dựssela vàpurwo Cảjtcfnh Dậkgpvt Thầtkeyn, chỉahwh cầtkeyn côpevbpurwm việiyfqc khôpevbng xảjtcfy ra vấpxhzn đdqqxdqqxokpd quáugrs lớxgkwn, vớxgkwi đdqqxfqava vịfqav củqpfsa côpevb, sẽjtcf khôpevbng cótisg ai dáugrsm đdqqxxrxtng vàpurwo côpevb.

Quyềdqqxn lựsselc làpurw thứtnjr tốlhfgt nhấpxhzt, nếahwhu khôpevbng sao lạffrni cótisg nhiềdqqxu ngưaxooiyfqi bon chen nhưaxoo vậkgpvy.

Triệiyfqu An An khôpevbng đdqqxam mêkocv quyềdqqxn lựsselc, nhưaxoong nếahwhu cótisg thìokpd sẽjtcf tốlhfgt hơvydqn khôpevbng cótisg rấpxhzt nhiềdqqxu.

codwn nữpurwa, bâvydqy giờiyfq Triệiyfqu An An trêkocvn cơvydq Mẫojdwn hiệiyfqu trưaxootnjrng, chắpjtkc chắpjtkn Mẫojdwn hiệiyfqu trưaxootnjrng tứtnjrc muốlhfgn chếahwht luôpevbn, còcodwn khôpevbng thểhsww trởtnjr mặokpdt vớxgkwi Triệiyfqu An An.

Quảjtcf nhiêkocvn, lậkgpvp tứtnjrc nghe đdqqxưaxooykjqc giọbqwgng nótisgi vui sưaxooxgkwng vàpurw tiếahwhng cưaxooiyfqi sảjtcfng khoáugrsi củqpfsa Triệiyfqu An An: “Còcodwn nữpurwa, sau khi em làpurwm hiệiyfqu trưaxootnjrng, đdqqxiềdqqxu làpurwm em vui nhấpxhzt chígxienh làpurw, têkocvn khốlhfgn họbqwg Mẫojdwn kia, mỗahwhi khi gặokpdp em đdqqxdqqxu phảjtcfi cung kígxienh chàpurwo đdqqxótisgn, em còcodwn cốlhfg ýatnppurwm nhưaxoo khôpevbng thấpxhzy, cốlhfg ýatnp bớxgkwi lôpevbng tìokpdm vếahwht, nghi ngờiyfq quyếahwht đdqqxfqavnh củqpfsa ổuwnjng, ha ha, gưaxooơvydqng mặokpdt củqpfsa ổuwnjng, rấpxhzt phấpxhzn khígxiech!”

Thưaxooykjqng Quan Ngưaxoong cũhmhyng cờiyfqi, Triệiyfqu An An khôpevbng phảjtcfi làpurw ngưaxooiyfqi dễojdw bắpjtkt nạffrnt, tuy côpevb khôpevbng cótisg âvydqm mưaxoou gìokpd, nhưaxoong chuyệiyfqn bớxgkwi lôpevbng tìokpdm vếahwht nàpurwy, côpevb trờiyfqi sinh đdqqxãiyfqtisg, chỉahwh sợykjq mấpxhzy ngàpurwy trưaxooxgkwc Mẫojdwn hiệiyfqu trưaxootnjrng khổuwnj khôpevbng còcodwn lờiyfqi nàpurwo đdqqxhswwtisgi luôpevbn.

“Xứtnjrng đdqqxáugrsng!” Triệiyfqu An An mắpjtkng: “Ôtnjrng giàpurw kia, chịfqavhmhyng biếahwht ổuwnjng làpurwm rấpxhzt nhiềdqqxu chuyệiyfqn thiếahwhu đdqqxffrno đdqqxtnjrc! Chẳsrvfng nhữpurwng làpurwm chuyệiyfqn khôpevbng rõvxdlpurwng trong trưaxooiyfqng, còcodwn đdqqxi dụymzi dỗahwh họbqwgc sinh, nótisgi lờiyfqi cam đdqqxoan sẽjtcf đdqqxưaxooykjqc côpevbng việiyfqc ổuwnjn đdqqxfqavnh sau khi tốlhfgt nghiệiyfqp, kếahwht quảjtcfpurwtisg rấpxhzt nhiềdqqxu họbqwgc sinh nữpurw mắpjtkc mưaxoou!”

Chuyệiyfqn nàpurwy, khi còcodwn làpurwm giáugrso viêkocvn trong trưaxooiyfqng thìokpd Thưaxooykjqng Quan Ngưaxoong đdqqxãiyfq nghe thấpxhzy, nhưaxoong màpurw sau lưaxoong Mẫojdwn hiệiyfqu trưaxootnjrng làpurw gia tộxrxtc Mẫojdwn gia khổuwnjng lồeusr, ôpevbng ta còcodwn khôpevbng chịfqavu thừximaa nhậkgpvn, họbqwgc sinh bịfqav lừximaa gạffrnt chỉahwhtisg thểhsww tựssel nhậkgpvn mìokpdnh ngu, Mẫojdwn hiệiyfqu trưaxootnjrng thìokpd vẫojdwn yêkocvn ổuwnjn ởtnjr vịfqav trígxie hiệiyfqu trưaxootnjrng cho đdqqxếahwhn bâvydqy giờiyfq.

“Ha ha, ổuwnjng cótisg rấpxhzt nhiềdqqxu nhưaxooykjqc đdqqxiểhswwm, ngưaxooiyfqi kháugrsc sợykjquwnjng nhưaxoong màpurw em khôpevbng sợykjq đdqqxâvydqu, còcodwn nữpurwa, bâvydqy giờiyfq em làpurwm việiyfqc rấpxhzt cẩukgmn thậkgpvn, khôpevbng cótisg nhưaxooykjqc đdqqxiểhswwm, cho dùeusr ngàpurwy nàpurwo ổuwnjng cũhmhyng nhìokpdn chằvxdlm chằvxdlm vàpurwo em cũhmhyng khôpevbng biếahwht nêkocvn làpurwm gìokpd em!”

Thưaxooykjqng Quan Ngưaxoong ngạffrnc nhiêkocvn nhìokpdn Triệiyfqu An An, mớxgkwi vàpurwi ngàpurwy màpurw thôpevbi, vậkgpvy màpurwpevb đdqqxãiyfq họbqwgc đdqqxưaxooykjqc cáugrsch cẩukgmn thậkgpvn rồeusri!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.