Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 610 : Sai thất cơ hội tốt

    trước sau   
Tầpqfhng hầpqfhm ngầpqfhm tinh xảxfsho hoàyozcn mỹmank giốrvogng nhưhdhr hoàyozcng cung kim bíecbcch huy củrvoga Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm, trêfvfan chiếorflc sôqqhz pha màyozcu trắvsesng bằbmspng da khôqqhzng biếorflt khi nàyozco, cónyek mộcrgnt ngưhdhrvlnri đybglàyozcn ôqqhzng tàyozc mịagpkyozc tuấecbcn mỹmank ngồzupzi đybglónyek.

Ngưhdhrvlnri đybglàyozcn ôqqhzng mộcrgnt thâfyudn quầpqfhn áucroo tâfyudy trang màyozcu mậzyqwn chíecbcn, áucroo sơeiwnmi màyozcu xanh đybglzyqwm, giàyozcy da màyozcu đybglen, bắvsest chéxfsho châfyudn, híecbcp đybglôqqhzi mắvsest hẹvsesp dàyozci đybglàyozco hoa thíecbcch ýouoshdhrng mộcrgnt ly rưhdhrmgmju vang đybglkrtmfvfan cáucroi miệvxgjng nhỏkrtm nhấecbcm nháucrop.

yozc trêfvfan bàyozcn cẩqyzzm thạemdich trắvsesng củrvoga hắvsesn tràyozcn đybglpqfhy bìufdynh rưhdhrmgmju vang đybglkrtm mởzblc ra.

Nhữrqsgng cáucroi loạemdii rưhdhrmgmju vang đybglkrtm, tấecbct cảxfsh đybglouosu làyozc do Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm mưhdhrvlnri mấecbcy năbmspm qua cưhdhrocrmp đybgloạemdit từxfsh khắvsesp nơeiwni, màyozc hiệvxgjn tạemdii, thứtybr hắvsesn trâfyudn quýouos bịagpk ngưhdhrvlnri kháucroc mởzblc ra hếorflt khôqqhzng dưhdhr lạemdii mộcrgnt chai nàyozco, mởzblc ra toàyozcn bộcrgn!

Ngưhdhrvlnri đybglàyozcn ôqqhzng mặuievc tâfyudy trang màyozcu đybglkrtmhdhrmgmju nhìufdyn thấecbcy Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm trởzblc vềouos, vẫhfhzn khôqqhzng nhústkwc nhíecbcch ngồzupzi ởzblc chỗdchx kia nhưhdhrngty, phảxfshng phấecbct nhưhdhrnyek cảxfshm giáucroc làyozc đybglang ngồzupzi ởzblc trong nhàyozc củrvoga chíecbcnh mìufdynh, mộcrgnt chústkwt cảxfshm giáucroc bịagpk chủrvog nhâfyudn ởzblc đybglâfyudy pháucrot hiệvxgjn cũngtyng khôqqhzng cónyek.

Ngónyekn tay thon dàyozci củrvoga hắvsesn bưhdhrng chiếorflc ly thủrvogy tinh nhậzyqwp khẩqyzzu từxfsh Thụocrmy Sĩvkzo, nhìufdyn Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm nhưhdhrocrmng màyozcy, rồzupzi sau đybglónyek trêfvfan mặuievt lạemdii lộcrgn ra mộcrgnt đybgliệvxgju cưhdhrvlnri tàyozc khíecbcyozcm đybglfvfan đybglxfsho chústkwng sinh, đybglôqqhzi mắvsest đybglàyozco hoa hẹvsesp dàyozci đybglvsesp đybglfngs, đybglôqqhzi môqqhzi díecbcnh chústkwt rưhdhrmgmju nho nêfvfan môqqhzi cónyek vẻskzt hồzupzng nhuậzyqwn màyozc gợmgmji cảxfshm: “Đxvdxưhdhrvlnrng côqqhzng tửqkwq, sao mớocrmi đybglónyek đybglãched trởzblc lạemdii? Làyozcufdy muốrvogn tớocrmi uốrvogng rưhdhrmgmju vớocrmi tôqqhzi sao? Chậzyqwc chậzyqwc chậzyqwc, ngưhdhrvlnri củrvoga Cảxfshnh Trung Tu rấecbct nhanh sẽfngs đybgli tớocrmi nơeiwni nàyozcy, rưhdhrmgmju củrvoga anh tíecbc nữrqsga sẽfngs bịagpk pháucro hếorflt, tôqqhzi đybglàyozcnh phảxfshi hy sinh cáucroi dạemdiyozcy củrvoga mìufdynh, giústkwp anh bảxfsho tồzupzn mộcrgnt chústkwt.”


Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm tứtybrc giậzyqwn khôqqhzng thểqqhz áucrop chếorfl ngay tứtybrc khắvsesc, hắvsesn chỉpqfh cảxfshm thấecbcy máucrou cảxfsh ngưhdhrvlnri đybglouosu bốrvogc lêfvfan đybglpqfhnh đybglpqfhu!

Hắvsesn nghiếorfln răbmspng nghiếorfln lợmgmji rốrvogng giậzyqwn: “Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan! Khôqqhzng phảxfshi màyozcy đybglãched chếorflt sao! Màyozcy vàyozco bằbmspng cáucroch nàyozco? Lậzyqwp tứtybrc cústkwt ra ngoàyozci cho tao!”

Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm tuy rằbmspng rốrvogng vớocrmi vẻskzt mặuievt nghiêfvfam khắvsesc, nhưhdhrng trong lòqqhzng lạemdii kinh nghi bấecbct đybglagpknh nhìufdyn thâfyudn ảxfshnh màyozcu đybglkrtm trêfvfan sôqqhz pha kia.

Tầpqfhng hầpqfhm ngầpqfhm củrvoga hắvsesn, chỉpqfhnyek mộcrgnt mìufdynh hắvsesn mớocrmi cónyek thểqqhz mởzblc ra, bởzblci vìufdyeiwni nàyozcy yêfvfau cầpqfhu phảxfshi nhậzyqwn diệvxgjn dấecbcu vâfyudn tay củrvoga hắvsesn, nhữrqsgng ngưhdhrvlnri kháucroc căbmspn bảxfshn làyozc khôqqhzng cónyek khảxfshbmspng đybgli vàyozco!

Huốrvogng chi, chỗdchx tầpqfhng hầpqfhm ngầpqfhm nàyozcy cónyek vịagpk tríecbcqyzzn nấecbcp rấecbct sâfyudu, nếorflu khôqqhzng cónyek ngưhdhrvlnri dẫhfhzn đybglưhdhrvlnrng thìufdybmspn bảxfshn làyozc khôqqhzng cónyek khảxfshbmspng tìufdym đybglưhdhrmgmjc thôqqhzng đybglemdio ởzblc trong tầpqfhng ngầpqfhm giốrvogng mêfvfa cung nàyozcy!

Ngay cảxfsh Cảxfshnh Trung Tu còqqhzn khôqqhzng tìufdym đybglưhdhrmgmjc, Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan sao cónyek thểqqhzufdym đybglưhdhrmgmjc?!

Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan lạemdii dùuievng áucronh mắvsest ngạemdic nhiêfvfan nhìufdyn Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm, mặuievt đybglpqfhy ýouoshdhrvlnri nónyeki: “Nha, Đxvdxưhdhrvlnrng côqqhzng tửqkwq, anh cưhdhr nhiêfvfan còqqhzn biếorflt tôqqhzi, nếorflu tôqqhzi khôqqhzng cónyek nhớocrm lầpqfhm, chústkwng ta hôqqhzm nay làyozc lầpqfhn đybglpqfhu tiêfvfan gặuievp mặuievt đybgli? Chẳotegng lẽfngsyozc bởzblci vìufdyqqhzi chếorflt qua mộcrgnt lầpqfhn, cho nêfvfan đybglpqfhu ónyekc khôqqhzng đybglưhdhrmgmjc tốrvogt, quêfvfan đybgli mộcrgnt thịagpk trưhdhrzblcng tiêfvfau sáucroi anh tuấecbcn nhưhdhr anh?"

“Hừxfsh! Ngưhdhrvlnri củrvoga Cảxfshnh gia, làyozcm gìufdynyek ai màyozc tao khôqqhzng quen biếorflt!” Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm thầpqfhn sắvsesc hung áucroc nham hiểqqhzm màyozc lạemdinh băbmspng, vưhdhrơeiwnng quốrvogc ngầpqfhm củrvoga hắvsesn, thếorfl nhưhdhrng lạemdii bịagpk Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan dễmankyozcng đybglcrgnt pháucro nhưhdhr vậzyqwy, việvxgjc nàyozcy làyozcm cho hắvsesn tứtybrc giậzyqwn muốrvogn mấecbct đybgli lýouos tríecbc.

“Hónyeka ra màyozcy căbmspn bảxfshn vẫhfhzn chưhdhra chếorflt! Xem ra màyozcy làyozc cốrvog ýouos phốrvogi hợmgmjp vớocrmi Cảxfshnh Dậzyqwt Thầpqfhn giảxfsh chếorflt đybglqqhz diễmankn kịagpkch! Bấecbct quáucro khôqqhzng quan hệvxgj, hôqqhzm nay ba ngưhdhrvlnri Cảxfshnh gia cáucroc ngưhdhrvlnri, mộcrgnt ngưhdhrvlnri cũngtyng đybglxfshng nghĩvkzonyek thểqqhz sốrvogng sónyekt đybgli ra ngoàyozci!”

Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan đybglrvogi vớocrmi sựqgth uy hiếorflp củrvoga Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm mộcrgnt chústkwt cũngtyng khôqqhzng đybglqqhz trong lòqqhzng, hắvsesn trưhdhrocrmc kia bịagpk Cảxfshnh Dậzyqwt Thầpqfhn uy hiếorflp qua, lạemdii làyozc ngưhdhrvlnri đybglãched chếorflt qua mộcrgnt lầpqfhn, hiệvxgjn tạemdii nghe đybglếorfln loạemdii lờvlnri nónyeki nàyozcy, trong lòqqhzng quảxfsh thậzyqwt làyozc mộcrgnt chústkwt phảxfshn ứtybrng cũngtyng khôqqhzng cónyek.

Hắvsesn tâfyudm tìufdynh khôqqhzng tồzupzi lạemdii uốrvogng mộcrgnt ngụocrmm rưhdhrmgmju vang đybglkrtm, đybglem toàyozcn bộcrgn thâfyudn thểqqhz đybglouosu dựqgtha lêfvfan ghếorflqqhz pha mềouosm mạemdii, sau đybglónyekhdhrơeiwnn mộcrgnt ngónyekn tay ngoắvsesc ngoắvsesc vớocrmi Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm, áucronh mắvsest mêfvfa mang cưhdhrvlnri nónyeki: “Nga, việvxgjc nàyozcy anh nónyeki sai rồzupzi, tôqqhzi cùuievng Cảxfshnh Dậzyqwt Thầpqfhn chíecbcnh làyozc tửqkwq đybglagpkch, anh ta khôqqhzng cónyek khảxfshbmspng làyozcm tôqqhzi mạemdio hiểqqhzm sinh mệvxgjnh nguy hiểqqhzm đybglqqhz phốrvogi hợmgmjp diễmankn kịagpkch vớocrmi anh ta.”

Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan nónyeki, lạemdii sởzblc trưhdhrvlnrng chỉpqfh chỉpqfh đybglpqfhu củrvoga chíecbcnh mìufdynh, khôqqhzng chústkwt đybglqqhz ýouosnyeki: “Ởucroeiwni nàyozcy củrvoga tôqqhzi, còqqhzn cónyek mộcrgnt viêfvfan đybglemdin tùuievy thờvlnri cơeiwn sẽfngs muốrvogn lấecbcy mạemding củrvoga tôqqhzi, nếorflu làyozc anh, anh sẽfngs đybgli diễmankn sao?"

Hắvsesn đybglang nónyeki chuyệvxgjn, bêfvfan ngoàyozci lạemdii làyozc “Phanh” mộcrgnt tiếorflng vang lớocrmn, rưhdhrmgmju vang đybglkrtm trong tay hắvsesn đybglouosu bịagpk chấecbcn đybglcrgnng rung lêfvfan, đybgláucro cẩqyzzm thạemdich trêfvfan bàyozcn vớocrmi nhữrqsgng cáucroi bìufdynh rưhdhrmgmju đybglónyek va vàyozco pháucrot ra tiếorflng láucroch cáucroch lang cang, tựqgtha nhưhdhr ngay sau đybglónyek đybglouosu sẽfngs vỡeiop vụocrmn.


“Ai, bọhdhrn ngưhdhrvlnri kia thậzyqwt làyozc, khôqqhzng thểqqhzyozcm thuốrvogc nổirni nổirni mạemdinh màyozc vẫhfhzn ôqqhzn nhu mộcrgnt chústkwt sao? Anh nhìufdyn xem, chấecbcn đybglcrgnng đybglếorfln mứtybrc nàyozcy, rưhdhrmgmju cũngtyng sắvsesp đybglirni! Ai da, tiếorflng cũngtyng quáucro lớocrmn đybgli, chấecbcn đybglcrgnng đybglếorfln nãchedo rồzupzi, khôqqhzng biếorflt trong đybglpqfhu bảxfshn côqqhzng tửqkwqqqhzn cónyek mộcrgnt viêfvfan đybglemdin khôqqhzng lấecbcy ra đybglưhdhrmgmjc sao?”

Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm lústkwc nàyozcy căbmspn bảxfshn làyozc khôqqhzng tin lờvlnri củrvoga Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan nónyeki, hắvsesn trưhdhrocrmc kia nghe đybglưhdhrmgmjc tin tứtybrc làyozc Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan vàyozc Cảxfshnh Dậzyqwt Thầpqfhn đybglrvogi phónyek vớocrmi nhau, hai ngưhdhrvlnri nhưhdhrhdhrocrmc lửqkwqa, Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan thậzyqwm chíecbcqqhzn chếorflt ởzblc trong tay Cảxfshnh Dậzyqwt Thầpqfhn.

Nhưhdhrng lústkwc nàyozcy Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan lạemdii êfvfam đybglvsesp ngồzupzi ởzblc trưhdhrocrmc mặuievt hắvsesn, hơeiwnn nữrqsga vừxfsha thấecbcy chíecbcnh làyozc ngưhdhrvlnri tớocrmi khôqqhzng cónyek ýouos tốrvogt, mặuievc kệvxgj hắvsesn cùuievng Cảxfshnh Dậzyqwt Thầpqfhn cónyek bao nhiêfvfau âfyudn oáucron, bọhdhrn họhdhr rốrvogt cuộcrgnc cũngtyng đybglouosu mang họhdhr cảxfshnh, huốrvogng chi Cảxfshnh Trung Tu còqqhzn bịagpk nhốrvogt trong mêfvfa cung ngầpqfhm, Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan khẳotegng đybglagpknh khôqqhzng phảxfshi tớocrmi bỏkrtm đybglqqhz bỏkrtm đybgláucro xuốrvogng giếorflng, màyozcyozc tớocrmi hỗdchx trợmgmj!

Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm tứtybrc giậzyqwn đybglếorfln mứtybrc cảxfsh ngưhdhrvlnri đybglouosu pháucrot run, hắvsesn làyozc nuôqqhzi loạemdii thủrvog hạemdiufdy, tin tứtybrc báucroo lêfvfan khôqqhzng cónyek mộcrgnt cáucroi đybglústkwng! Vốrvogn dĩvkzoyozcm cho bọhdhrn họhdhr đybgli chịagpku chếorflt hắvsesn còqqhzn cảxfshm thấecbcy cónyek chústkwt đybglau lòqqhzng đybgláucrong tiếorflc, hiệvxgjn tạemdii lạemdii hậzyqwn khôqqhzng thểqqhz chíecbcnh mìufdynh đybglcrgnng tay giếorflt chếorflt hếorflt đybgláucrom đybglzupz con lợmgmjn kia!

“Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan, màyozcy rốrvogt cuộcrgnc làyozcyozco bằbmspng cáucroch nàyozco!?”

Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm cónyek thểqqhz xem nhẹvses nhữrqsgng vấecbcn đybglouos kháucroc, nhưhdhrng vấecbcn đybglouosyozcy lạemdii tuyệvxgjt đybglrvogi khôqqhzng thểqqhz xem nhẹvses, bởzblci vìufdynyekyozc toàyozcn bộcrgnfyudm huyếorflt cùuievng sựqgth tin tưhdhrzblcng, nếorflu Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan cónyek thểqqhzuievy ýouos ra vàyozco mêfvfa cung ngầpqfhm củrvoga hắvsesn, vậzyqwy thìufdy chẳotegng phảxfshi làyozc hắvsesn đybglãched giao tíecbcnh mạemding củrvoga mìufdynh cho Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan!

“Nga, cáucroi nàyozcy sao, nónyeki cho anh cũngtyng khôqqhzng sao, dùuiev sao anh cũngtyng khôqqhzng sốrvogng đybglưhdhrmgmjc lâfyudu lắvsesm.”

Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan bộcrgn dạemding rộcrgnng lưhdhrmgmjng hàyozco phónyekng, dùuievng ngữrqsg khíecbcyozcm tứtybrc chếorflt ngưhdhrvlnri khôqqhzng đybglouosn mạemding nónyeki: “anh khôqqhzng phảxfshi làyozc mộcrgnt ngưhdhrvlnri cónyek tiềouosn tưhdhrơeiwnng đybglrvogi nhiềouosu hay sao, tôqqhzi tuy rằbmspng vẫhfhzn luôqqhzn khôqqhzng thấecbcy Cảxfshnh Dậzyqwt Thầpqfhn vừxfsha mắvsest, bấecbct quáucrongtyng khôqqhzng thểqqhz khôqqhzng thừxfsha nhậzyqwn, chỉpqfh sốrvog thôqqhzng minh củrvoga anh ta làyozc tốrvogi cao, cao nhấecbct trong sốrvog ngưhdhrvlnri màyozcqqhzi đybglãched gặuievp, đybglemdio hạemdinh củrvoga tôqqhzi ởzblc trưhdhrocrmc mặuievt anh ta quảxfsh thậzyqwt khôqqhzng cónyekucroc dụocrmng gìufdy lớocrmn."

Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm khôqqhzng thểqqhz tin tưhdhrzblcng trừxfshng lớocrmn đybglôqqhzi mắvsest: “Cảxfshnh Dậzyqwt Thầpqfhn?! Chuyệvxgjn nàyozcy khôqqhzng cónyek khảxfshbmspng!”

“Nhưhdhr thếorflyozco lạemdii khôqqhzng cónyek khảxfshbmspng? Anh cho rằbmspng anh cónyek thểqqhzyozcm khónyek anh ta? Thậzyqwt làyozcecbcu trĩvkzo! Khi anh ta bịagpk anh bắvsest tớocrmi đybglâfyudy cũngtyng đybglãched an bàyozci nhâfyudn thủrvog chuẩqyzzn bịagpk đybglcrgnt pháucro, chẳotegng qua anh quáucro nham hiểqqhzm thủrvog đybgloạemdin, làyozcm hạemdii tiếorfln đybglcrgn bọhdhrn họhdhrnyek chústkwt chậzyqwm màyozc thôqqhzi, bằbmspng khôqqhzng tôqqhzi đybglãched sớocrmm cónyek thểqqhz đybgli vàyozco ưhdhrocrmng rưhdhrmgmju tâfyudm tìufdynh vớocrmi anh xớocrmm hơeiwnn! Anh nhìufdyn xem, anh đybglãched bỏkrtm lỡeiop mộcrgnt cơeiwn hộcrgni uốrvogng rưhdhrmgmju tâfyudm tìufdym vớocrmi tôqqhzi! Ngàyozcy mai anh đybgli tớocrmi chỗdchx Diêfvfam Vưhdhrơeiwnng, khẳotegng đybglagpknh sẽfngs khôqqhzng ai đybglrvogi xửqkwq tốrvogt vớocrmi anh nhưhdhrqqhzi đybglâfyudu!"

Cảxfshnh Dậzyqwt Nhiêfvfan chíecbcnh làyozc mộcrgnt ngưhdhrvlnri lảxfshm nhảxfshm, hắvsesn ngàyozcy thưhdhrvlnrng rấecbct thíecbcch cùuievng ngưhdhrvlnri kháucroc nónyeki hưhdhrơeiwnu nónyeki vưhdhrmgmjn, thíecbcch nónyeki chuyệvxgjn phiếorflm, ởzblcuievng Tiểqqhzu Lộcrgnc nhưhdhryozcucroi hũngtystkwt, ngàyozcy thưhdhrvlnrng khôqqhzng nónyeki chuyệvxgjn nhiềouosu, nónyeki giỡeiopn côqqhzngtyng đybglouosu làyozc ngâfyudy thơeiwn mờvlnr mịagpkt, hôqqhzm nay thậzyqwt vấecbct vảxfsh mớocrmi gặuievp đybglưhdhrmgmjc ngưhdhrvlnri “Khôqqhzng ngạemdii họhdhrc hỏkrtmi kẻskzthdhrocrmi” tùuievy ýouosbmspn lộcrgnn hàyozcnh hạemdi Đxvdxưhdhrvlnrng Thưhdhrbmspm, đybglôqqhzi mắvsest đybglàyozco hoa củrvoga hắvsesn đybglouosu hưhdhrng phấecbcn đybglxfsho quang.

“Đxvdxústkwng rồzupzi, nơeiwni nàyozcy anh rốrvogt cuộcrgnc làyozcuievng tàyozci liệvxgju gìufdy chếorfl tạemdio? Nhưhdhr thếorflyozco màyozc cứtybrng rắvsesn nhưhdhr mộcrgnt cáucroi mai rùuieva, phòqqhzng cháucroy khôqqhzng thấecbcm nưhdhrocrmc, đybglemdin bắvsesn khôqqhzng thủrvogng, thuốrvogc nổirni khôqqhzng táucroc dụocrmng, nếorflu khôqqhzng phảxfshi ta cầpqfhm cáucroi cáucroch pháucro giảxfshi cửqkwqa củrvoga Cảxfshnh Dậzyqwt Thầpqfhn đybglưhdhra cho tôqqhzi hai ngàyozcy trưhdhrocrmc thìufdy quảxfsh thậzyqwt làyozc khôqqhzng vàyozco đybglưhdhrmgmjc!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.