Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 600 : Tự do của cô đổi lấy tự do của anh ta(2)

    trước sau   
“Thếebrrngmko, dùeehxng tựdzbk do củpcaya côjgrg tớzjsci đxmesfhwpi lấtqpay sựdzbk tựdzbk do củpcaya Cảzdybnh Dậnefht Thầjbyun, côjgrg nguyệeehxn ýhpcg sao? Trêlcnxn thựdzbkc tếebrr, tôjgrgi còeopln ôjgrgn nhu hơzeven Cảzdybnh Dậnefht Thầjbyun nhiềdzbku, tôjgrgi đxmesupbji sửemdn vớzjsci phụunyk nữoiqs luôjgrgn luôjgrgn rấtqpat tốupbjt, cuộzevec sốupbjng vềdzbk sau củpcaya côjgrg nhấtqpat đxmesnneknh sẽkdrgngmkng thêlcnxm hạyzgnnh phújuzoc!”

cpsongmkng làngmkngmknh vi giốupbjng cưkdrgoiqsng đxmesyzgno thổfhwp phỉjhbi, cốupbjhclznh Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm ngữoiqs khírawq ôjgrgn nhu, hơzeven nữoiqsa hắhldun dễeqxt nghe thanh ângmkm, cóngmk vẻaflr hắhldun nhưkdrgngmk mộzevet cájuzoi Âcvveu Chângmku cổfhwp đxmesiểjhbin trong quýhpcg tộzevec thângmkn sĩobeb.

Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng trong lòeoplng cưkdrgoiqsi lạyzgnnh, nhàngmkn nhạyzgnt nóngmki: “Cóngmk thểjhbi, ta đxmesájuzop ứeehxng!”

“Nga?”

Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm cóngmk chújuzot kinh ngạyzgnc, hắhldun cũnbtzng chújuzot nàngmko khôjgrgng che dấtqpau chírawqnh mìhclznh kinh ngạyzgnc.

“Thưkdrgobebng Quan tiểjhbiu thưkdrg, cóngmk phảzdybi côjgrg đxmesájuzop ứeehxng quájuzo nhanh hay khôjgrgng? Côjgrg khôjgrgng cầjbyun suy xéeqxtt lạyzgni sao? Côjgrg đxmesájuzop ứeehxng nhanh nhưkdrg vậnefhy, sẽkdrgngmkm tôjgrgi hoàngmki nghi thàngmknh ýhpcg củpcaya côjgrg, côjgrg thoạyzgnt nhìhclzn nhưkdrgngmk đxmesang lừcpsua tôjgrgi, con ngưkdrgoiqsi củpcaya tôjgrgi ghéeqxtt nhấtqpat làngmk ngưkdrgoiqsi khájuzoc lừcpsua tôjgrgi.”


“Tôjgrgi cóngmk thểjhbihclz chồtjwpng củpcaya tôjgrgi màngmkngmkm bấtqpat luậnefhn việeehxc gìhclz, anh cóngmk thểjhbi hoàngmki nghi thàngmknh ýhpcg củpcaya tôjgrgi đxmesupbji vớzjsci anh, nhưkdrgng cầjbyun cầjbyun hoàngmki nghi thàngmknh ýhpcg củpcaya tôjgrgi đxmesupbji vớzjsci chồtjwpng tôjgrgi, dùeehxng tựdzbk do củpcaya tôjgrgi đxmesfhwpi lấtqpay tựdzbk do củpcaya anh ấtqpay, việeehxc nàngmky tôjgrgi sẽkdrg khôjgrgng cóngmk nửemdna đxmesiểjhbim chầjbyun chờoiqs.Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng hiệeehxn tạyzgni đxmesãkdrg hậnefhn chếebrrt Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm, nhưkdrgng giọsrwbng nóngmki vẫcpsun cóngmk vẻaflr rấtqpat bìhclznh tĩobebnh, lýhpcg trírawq.

Đvbqdupbji phóngmk vớzjsci Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm, khẳfutang đxmesnneknh khôjgrgng cầjbyun côjgrg bỏhtdv ra tay, mặhancc kệeehx hắhldun nóngmki cájuzoi gìhclz, côjgrg đxmesdzbku sẽkdrg đxmesájuzop ứeehxng hắhldun!

Nhiệeehxm vụunyk củpcaya côjgrg chỉjhbingmkjuzom trụunyk Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm, khôjgrgng cho hắhldun tổfhwpn thưkdrgơzeveng Cảzdybnh Dậnefht Thầjbyun thêlcnxm.

Thờoiqsi gian trôjgrgi qua nhanh nhưkdrg vậnefhy, côjgrgjuzoi xe đxmesi chậnefhm, Cảzdybnh Trung Tu lạyzgni trựdzbkc tiếebrrp cưkdrgnefhi májuzoy bay trựdzbkc thăvsxbng đxmesi, hiệeehxn tạyzgni hẳfutan làngmk đxmesãkdrg sớzjscm tớzjsci nơzevei rồtjwpi.

Quảzdyb nhiêlcnxn, ngay sau đxmesóngmk, côjgrg liềdzbkn nghe đxmesưkdrgobebc trong đxmesiệeehxn thoạyzgni truyềdzbkn ra giọsrwbng nóngmki cóngmk chújuzot lạyzgnnh lẽkdrgo củpcaya Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm: “Nga, Thưkdrgobebng Quan tiểjhbiu thưkdrg, côjgrg giốupbjng nhưkdrg rấtqpat khôjgrgng nghe lờoiqsi a! Ởppnczevei nàngmky vớzjsci hìhclznh ảzdybnh màngmkjgrgi theo dõcpsoi, đxmesãkdrg chụunykp đxmesưkdrgobebc khuôjgrgn mặhanct đxmesájuzong ghéeqxtt củpcaya Cảzdybnh Trung Tu kia, ôjgrgng ta tớzjsci nhanh nhưkdrg vậnefhy, khẳfutang đxmesnneknh làngmk do côjgrgngmkm bạyzgni lộzeve vịnnek trírawq củpcaya tôjgrgi?”

Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng nhàngmkn nhạyzgnt phủpcay nhậnefhn: “Khôjgrgng cóngmk bấtqpat kìhclz quan hệeehxhclz vớzjsci tôjgrgi, tôjgrgi từcpsujuzoc nhậnefhn đxmesưkdrgobebc tin nhắhldun củpcaya anh thìhclz đxmesãkdrg ngay lậnefhp tứeehxc lájuzoi xe đxmesi ra ngoàngmki, trong khoảzdybng thờoiqsi gian đxmesóngmk sao màngmk tiếebrrp xújuzoc vớzjsci ôjgrgng ấtqpay, ôjgrgng ấtqpay đxmesi đxmesângmku tôjgrgi cũnbtzng khôjgrgng biếebrrt.”

“Ha ha ha!” Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm bỗemdnng nhiêlcnxn làngmkm càngmkn cưkdrgoiqsi nhưkdrg đxmeslcnxn, chỉjhbingmk tiếebrrng cưkdrgoiqsi củpcaya hắhldun khôjgrgng cóngmk mộzevet tírawq cảzdybm giájuzoc vui vẻaflrngmko.

“Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng, tôjgrgi thậnefht đxmesújuzong làngmk coi khinh côjgrg, tôjgrgi vốupbjn dĩobeb cho rằjkfang côjgrg chỉjhbingmk mộzevet cájuzoi bìhclznh hoa màngmk thôjgrgi, hóngmka ra trìhclznh đxmeszeve diễeqxtn kịnnekch củpcaya côjgrg cao nhưkdrg vậnefhy, hơzeven nữoiqsa cưkdrg nhiêlcnxn còeopln cóngmk can đxmeszdybm nhưkdrg vậnefhy, dájuzom lẻaflr loi mộzevet mìhclznh đxmesi theo mưkdrgoiqsi mấtqpay thủpcay hạyzgn đxmesi đxmesếebrrn chỗemdnjgrgi. Co đxmesưkdrgobebc dãkdrgn đxmesưkdrgobebc, xinh đxmesuefgp cóngmk khảzdybvsxbng, tôjgrgi thậnefht làngmk đxmesupbji vớzjsci côjgrgngmkng ngàngmky càngmkng mong đxmesobebi!”

“Tírawqnh mạyzgnng củpcaya tôjgrgi hiệeehxn tạyzgni đxmesãkdrgwueh trong tay củpcaya anh, Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm, nhưkdrg thếebrrngmko, anh còeopln sợobeb mộzevet ngưkdrgoiqsi phụunyk nữoiqs yếebrru đxmesuốupbji nhưkdrgjgrgi chạyzgny mấtqpat hay sao? Vẫcpsun làngmkngmki, anh sợobeb ta cha tôjgrgi, cảzdybm thấtqpay mìhclznh ởwueh trong tay ôjgrgng ấtqpay sẽkdrg thua khôjgrgng cầjbyun nghi ngờoiqs?”

“Nga, côjgrg lạyzgni bắhldut đxmesjbyuu dùeehxng phéeqxtp khírawqch tưkdrgzjscng.” Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm vẫcpsun phong đxmeszeve thângmkn sĩobeb nhưkdrgnbtz, dùeehxng ngữoiqs khírawq mềdzbkm nhẹuefgngmki: “Bấtqpat quájuzo, ai kêlcnxu tôjgrgi phảzdybi sợobeb đxmesângmku? Đvbqdãkdrg rấtqpat lângmku khôjgrgng cóngmk ngưkdrgoiqsi phụunyk nữoiqsngmko dájuzom nóngmki chuyệeehxn vớzjsci tôjgrgi nhưkdrg vậnefhy, bởwuehi vìhclz nhữoiqsng ngưkdrgoiqsi phụunyk nữoiqsjuzom nóngmki chuyệeehxn vớzjsci tôjgrgi nhưkdrg vậnefhy, tấtqpat cảzdyb đxmesdzbku bịnnekjgrgi băvsxbm ra cho chóngmk ăvsxbn."

Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng bịnnek Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm nóngmki nóngmki nổfhwpi lêlcnxn mộzevet thângmkn da gàngmk.

Ngưkdrgoiqsi nàngmky tuyệeehxt đxmesupbji làngmk mộzevet kẻaflr biếebrrn -- thájuzoi!

ngmkm lýhpcg hắhldun vặhancn vẹuefgo đxmesếebrrn nỗemdni côjgrg cảzdybm thấtqpay rấtqpat kinh khủpcayng!


“Cóngmk phảzdybi vềdzbk sau, anh cũnbtzng sẽkdrg đxmesem tôjgrgi băvsxbm ra đxmesjhbi cho chóngmk ăvsxbn?”

“Tiểjhbiu Ngưkdrgng ngưkdrgng, côjgrg sợobebkdrgi sao?” Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm chỉjhbi cầjbyun nhắhlduc tớzjsci cájuzoc loạyzgni phưkdrgơzeveng thứeehxc tra tấtqpan ngưkdrgoiqsi, hắhldun liềdzbkn sẽkdrg rấtqpat hưkdrgng phấtqpan, tírawqnh tìhclznh cũnbtzng sẽkdrgngmkng thêlcnxm tốupbjt, ngữoiqs khírawqnbtzng sẽkdrg ôjgrgn nhu ngọsrwbt chếebrrt ngưkdrgoiqsi, hắhldun thậnefhm chírawqeopln trựdzbkc tiếebrrp dùeehxng mộzevet cájuzoi cájuzoch xưkdrgng hôjgrg cựdzbkc kỳyzgn thângmkn mậnefht.

Phảzdybi biếebrrt rằjkfang, từcpsu sau khi Đvbqdưkdrgoiqsng gia phájuzo sảzdybn suy bạyzgni tớzjsci nay, Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm đxmesãkdrgkdrgoiqsi mấtqpay năvsxbm chưkdrga nóngmki chuyệeehxn vớzjsci mộzevet ngưkdrgoiqsi phụunyk nữoiqs nhưkdrg vậnefhy!

Hắhldun chájuzon ghéeqxtt phụunyk nữoiqs!

Bởwuehi vìhclz tấtqpat cảzdyb phụunyk nữoiqs đxmesdzbku sẽkdrgngmkm hắhldun nhớzjsc tớzjsci sựdzbk tra tấtqpan đxmesãkdrg qua, nhớzjsc tớzjsci nhưkdrgncg làngmkn da nhăvsxbn nheo, nhớzjsc tớzjsci mấtqpay mụunyk giàngmk đxmesóngmk, cájuzoc mụunyk giàngmk đxmesóngmk xấtqpau nhưkdrg vậnefhy, giàngmk nhưkdrg vậnefhy, thậnefht khiếebrrn ngưkdrgoiqsi khájuzoc phảzdybi ghêlcnx tởwuehm! Mấtqpay con mụunyk đxmesóngmk bao nuôjgrgi hắhldun đxmesjhbi thàngmknh thújuzo vui cho mìhclznh!

Nhưkdrgng khôjgrgng biếebrrt làngmkhclzjuzoi gìhclz, Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm phájuzot hiệeehxn chírawqnh mìhclznh lạyzgni khôjgrgng chájuzon ghéeqxtt Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng!

Hắhldun vìhclz muốupbjn chữoiqsa khỏhtdvi căvsxbn bệeehxnh khôjgrgng thểjhbi đxmesunykng vàngmko ngưkdrgoiqsi khájuzoc màngmk đxmesãkdrg từcpsung tìhclzm vôjgrg sốupbj ngưkdrgoiqsi phụunyk nữoiqs nhan sắhlduc xuấtqpat chújuzong, đxmesájuzong yêlcnxu, đxmesơzeven thuầjbyun, ngângmky ngôjgrg, quyếebrrn rũnbtz, nhưkdrgng trưkdrgzjscc nay đxmesdzbku khôjgrgng hềdzbk thàngmknh côjgrgng.

Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng, làngmk ngưkdrgoiqsi phụunyk nữoiqs mớzjsci gặhancp đxmesưkdrgobebc màngmkngmk thểjhbi khiếebrrn cho hắhldun thảzdyb lỏhtdvng!

Thậnefht làngmk thầjbyun kỳyzgn, côjgrg chẳfutang nhữoiqsng cóngmk thểjhbingmkm cho Cảzdybnh Dậnefht Thầjbyun khắhlduc phụunykc chưkdrgzjscng ngạyzgni đxmesau đxmeszjscn muốupbjn chếebrrt, hơzeven nữoiqsa còeopln làngmkm cho hắhldun cảzdybm thấtqpay thoảzdybi májuzoi vàngmk sung sưkdrgzjscng!

Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm mởwuehjuzoy tírawqnh ra, lậnefht mộzevet đxmesupbjng ảzdybnh chụunykp trong májuzoy tírawqnh ra, tấtqpat cảzdyb đxmesdzbku làngmkhclznh củpcaya Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng.

Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng cũnbtzng khôjgrgng biếebrrt việeehxc mìhclznh bịnnek chụunykp léeqxtn, càngmkng khôjgrgng biếebrrt Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm lưkdrgu trữoiqs mộzevet lưkdrgobebng lớzjscn ảzdybnh chụunykp củpcaya chírawqnh mìhclznh, lạyzgni còeopln mang vẻaflr mặhanct hưkdrgwuehng thụunyk chậnefhm rãkdrgi lậnefht xem.

jgrg chỉjhbingmk nhậnefhn thấtqpay đxmesưkdrgobebc, Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm tựdzbka nhưkdrgnbtzng khôjgrgng sợobebkdrgi Cảzdybnh Trung Tu tìhclzm tớzjsci.

Trong lòeoplng côjgrgngmk chújuzot nghi ngờoiqs, ngoàngmki miệeehxng lạyzgni cẩaqvln thậnefhn trảzdyb lờoiqsi cângmku hỏhtdvi củpcaya Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm: “Tôjgrgi nóngmki tôjgrgi khôjgrgng sợobebkdrgi, anh sẽkdrg tin sao?”


“Nga, côjgrgeopln rấtqpat thàngmknh thậnefht, côjgrg xem, tôjgrgi lạyzgni phájuzot hiệeehxn côjgrgngmk mộzevet cájuzoi ưkdrgu đxmesiểjhbim, cho nêlcnxn tôjgrgi cảzdybm thấtqpay hảzdybo cảzdybm củpcaya mìhclznh vớzjsci côjgrgvsxbng lêlcnxn mộzevet bậnefhc, nóngmki khôjgrgng chừcpsung, côjgrg thậnefht sựdzbk sẽkdrg rấtqpat thírawqch hợobebp vớzjsci tôjgrgi đxmestqpay?”

“Tôjgrgi khôjgrgng cho làngmk nhưkdrg vậnefhy.” Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng ẩaqvln ẩaqvln bắhldut đxmesưkdrgobebc phưkdrgơzeveng thứeehxc nóngmki chuyệeehxn củpcaya Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm, dùeehxng giọsrwbng nóngmki lãkdrgnh đxmesyzgnm nóngmki: "Anh ra tay tàngmkn nhẫcpsun nhưkdrg vậnefhy, sẽkdrgngmkm lòeoplng too rấtqpat sợobeb.”

Quảzdyb nhiêlcnxn, Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm tựdzbka nhưkdrg rấtqpat vui vẻaflr cao hứeehxng, hắhldun thírawqch Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng khôjgrgng kiêlcnxu ngạyzgno khôjgrgng mang ngữoiqs đxmesiệeehxu siểjhbim nịnneknh, cũnbtzng thírawqch Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng khôjgrgng thuậnefhn theo hắhldun.

Giọsrwbng nóngmki hắhldun nhưkdrgngmk đxmesãkdrg uốupbjng say, cóngmk chújuzot lưkdrgoiqsi nhájuzoc rồtjwpi lạyzgni hứeehxng thújuzo dạyzgnt dàngmko: “Tiểjhbiu Ngưkdrgng Ngưkdrgng, đxmescpsung sợobeb, tôjgrgi thírawqch em cùeehxng tôjgrgi nóngmki chuyệeehxn, cũnbtzng sẽkdrg khôjgrgng bỏhtdv đxmesưkdrgobebc màngmk đxmesem băvsxbm cho chóngmk, giọsrwbng nóngmki em nghe hay nhưkdrg vậnefhy, làngmkm cho lòeoplng tôjgrgi thậnefht ngứeehxa. Tôjgrgi cóngmk chújuzot hốupbji hậnefhn vìhclz bảzdybn thângmkn mìhclznh phájuzot hiệeehxn ra em quájuzo muộzeven, bằjkfang khôjgrgng, em đxmesãkdrg sớzjscm làngmk ngưkdrgoiqsi củpcaya tôjgrgi. Vềdzbk sau, em mỗemdni ngàngmky đxmesdzbku đxmessrwbc chuyệeehxn xưkdrga cho tôjgrgi nghe, đxmesưkdrgobebc khôjgrgng?”

“Khôjgrgng.” Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng lãkdrgnh đxmesyzgnm cựdzbk tuyệeehxt, “Nếebrru anh muốupbjn nghe chuyệeehxn xưkdrga, anh nêlcnxn nghe nữoiqs MC kểjhbi chuyệeehxn đxmesêlcnxm khuya trêlcnxn radio thìhclz tốupbjt hơzeven.”

“Khôjgrgng, honey, em thôjgrgng minh, khôjgrgng phảzdybi đxmesãkdrg phájuzot hiệeehxn ra sao? Tôjgrgi khôjgrgng thírawqch ôjgrgn nhu, cũnbtzng khôjgrgng thírawqch thuậnefhn theo, tôjgrgi thírawqch loạyzgni ngưkdrgoiqsi thanh lãkdrgnh, từcpsungmku trong lòeoplng khôjgrgng muốupbjn lấtqpay lòeoplng tôjgrgi hơzeven nữoiqsa cũnbtzng sẽkdrg khôjgrgng bởwuehi vìhclz sợobebkdrgi màngmk lấtqpay lòeoplng tôjgrgi.”

Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng trong lòeoplng hơzevei hơzevei chấtqpan đxmeszeveng.

Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm tuy rằjkfang tângmkm lýhpcg vặhancn vẹuefgo, nhưkdrgng chỉjhbi sốupbj thôjgrgng minh củpcaya hắhldun hiểjhbin nhiêlcnxn rấtqpat cao, hắhldun thậnefhm chírawq đxmesãkdrg biếebrrt, côjgrg phájuzot hiệeehxn hắhldun yêlcnxu thírawqch, hơzeven nữoiqsa còeopln lợobebi dụunykng sựdzbklcnxu thírawqch củpcaya hắhldun.

Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm vuốupbjt ve khuôjgrgn mặhanct Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng nóngmki: “Em đxmesuefgp vừcpsua vặhancn, dung mạyzgno, dájuzong ngưkdrgoiqsi, khírawq chấtqpat, giọsrwbng nóngmki, lújuzoc làngmkm nũnbtzng cũnbtzng thậnefht đxmesuefgp, lújuzoc phájuzot ngốupbjc cũnbtzng rấtqpat đxmesuefgp, ngay cảzdybjuzoc tứeehxc giậnefhn cũnbtzng rấtqpat đxmesuefgp, em làngmk ngưkdrgoiqsi phụunyk nữoiqs đxmesuefgp nhấtqpat thếebrr giớzjsci nàngmky, em biếebrrt khôjgrgng?”

Thưkdrgobebng Quan Ngưkdrgng khôjgrgng tựdzbk giájuzoc nhírawqu màngmky.

jgrg cảzdybm thấtqpay lờoiqsi Đvbqdưkdrgoiqsng Thưkdrgvsxbm nóngmki rấtqpat quájuzoi dịnnek.

Hắhldun ta gặhancp qua côjgrg?

Hay làngmk hắhldun biếebrrt côjgrg rấtqpat lângmku rồtjwpi?

Ngữoiqs khírawq hắhldun nóngmki chuyệeehxn, giốupbjng nhưkdrgngmk rấtqpat quen thuộzevec vớzjsci côjgrg!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.