Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n khôibxy ng còkgce n sứgkiu c lựqtpc c, dứgkiu t khoáeklb t trựqtpc c tiếzxbt p dựqtpc a lêdnha n ngưfuxk ờzcvt i Tiểlncl u Lộruih c, khôibxy ng biếzxbt t liêdnha m sỉzdzw nózyuh i: “Em nhìbbdp n cózyuh chúmaxw t gầgkiu y yếzxbt u, nhưfuxk ng trêdnha n ngưfuxk ờzcvt i lạqtls i rấecwt t cózyuh thịikqr t, ôibxy m rấecwt t mềrlmy m mạqtls i thoảxjjm i máeklb i! Buổegdb i tốgjda i cózyuh thểlncl ôibxy m em ngủuyfj !”
Tiểlncl u Lộruih c bịikqr hắubje n đpbro ùiejl a giỡgfkp n lạqtls i khôibxy ng hềrlmy đpbro ộruih ng đpbro ậqqai y, vẻkgce mặlncl t lạqtls nh nhạqtls t đpbro ẩiejl y hắubje n ra: “Nằqqai m lạqtls i trêdnha n giưfuxk ờzcvt ng đpbro i, rõmycd ràuyfj ng dáeklb ng vẻkgce tiểlncl u thụyott yếzxbt u đpbro uốgjda i mong manh, thếzxbt nàuyfj o còkgce n phồvosz ng máeklb giảxjjm làuyfj m ngưfuxk ờzcvt i mậqqai p, giảxjjm vờzcvt làuyfj m côibxy ng.”
Côibxy nózyuh i xong, liềrlmy n quay đpbro ầgkiu u lậqqai p tứgkiu c ra khỏaupi i phòkgce ng, bỏaupi lạqtls i Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n mộruih t mìbbdp nh ởinzw bêdnha n trong tứgkiu c giậqqai n.
“Ai nózyuh i bảxjjm n côibxy ng tửyutq làuyfj thụyott ?! Bảxjjm n côibxy ng tửyutq rõmycd ràuyfj ng làuyfj côibxy ng! Phi phi phi, gia thíwkvt ch phụyott nữibxy , khôibxy ng thíwkvt ch đpbro àuyfj n ôibxy ng! Nha đpbro ầgkiu u chếzxbt t tiệcxig t kia, cózyuh thểlncl giếzxbt t ngưfuxk ờzcvt i liềrlmy n ghêdnha gớfufw m? Nózyuh i chuyệcxig n khôibxy ng biếzxbt t xấecwt u hổegdb nhưfuxk vậqqai y, vềrlmy sau khẳgcpd ng đpbro ịikqr nh gảxjjm khôibxy ng đpbro ưfuxk ợinzw c!”
Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n nổegdb i giậqqai n đpbro ùiejl ng đpbro ùiejl ng mắubje ng, lạqtls i khôibxy ng chịikqr u nổegdb i cơeffk thểlncl suy yếzxbt u cùiejl ng đpbro ầgkiu u đpbro au nhưfuxk muốgjda n nứgkiu t ra, nhanh chózyuh ng bòkgce lêdnha n giưfuxk ờzcvt ng nằqqai m.
Hơeffk n nửyutq a giờzcvt sau, Tiểlncl u Lộruih c trong tay xáeklb ch theo ăbwnn n đpbro ãikqr trởinzw lạqtls i.
Trừmycd bỏaupi sữibxy a đpbro ậqqai u nàuyfj nh, đpbro ềrlmy u làuyfj mộruih t chúmaxw t thứgkiu c ăbwnn n nhanh đpbro ơeffk n giảxjjm n.
Đzxbt ốgjda i vớfufw i thứgkiu c ăbwnn n Tiểlncl u Lộruih c trêdnha n cơeffk bảxjjm n khôibxy ng cózyuh bấecwt t luậqqai n yêdnha u cầgkiu u gìbbdp , chỉzdzw cầgkiu n cózyuh thểlncl lấecwt p đpbro ầgkiu y bụyott ng làuyfj đpbro ưfuxk ợinzw c.
Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n lạqtls i đpbro ãikqr quen ăbwnn n ngon, rấecwt t chưfuxk ớfufw ng mắubje t loạqtls i thứgkiu c ăbwnn n nhanh nàuyfj y, hắubje n bưfuxk ng lêdnha n sữibxy a đpbro ậqqai u nàuyfj nh ừmycd ng ựqtpc c ừmycd ng ựqtpc c uốgjda ng xong, sau đpbro ózyuh liềrlmy n nhíwkvt u màuyfj y nózyuh i: “Lộruih c côibxy nưfuxk ơeffk ng, em cho bệcxig nh nhâikqr n ăbwnn n cáeklb i nàuyfj y? Cózyuh thểlncl phảxjjm i quáeklb qua loa hay khôibxy ng!”
Nàuyfj o biếzxbt t Tiểlncl u Lộruih c nhàuyfj n nhạqtls t nózyuh i: “Khôibxy ng, tấecwt t cảxjjm đpbro ềrlmy u làuyfj củuyfj a tôibxy i, anh chỉzdzw cózyuh kia mộruih t ly sữibxy a đpbro ậqqai u nàuyfj nh.”
Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n trừmycd ng lớfufw n đpbro ôibxy i mắubje t nhìbbdp n mộruih t đpbro ốgjda ng lớfufw n hamburger cáeklb nh gàuyfj khoai ởinzw trêdnha n bàuyfj n, giậqqai t mìbbdp nh nózyuh i: “Dạqtls dàuyfj y em lớfufw n vậqqai y sao! Nhưfuxk thếzxbt nàuyfj o sẽxjjm ăbwnn n nhiềrlmy u nhưfuxk vậqqai y! Tôibxy i khôibxy ng nhớfufw rõmycd nhâikqr n cáeklb ch kia củuyfj a em ăbwnn n nhiềrlmy u nhưfuxk vậqqai y, em khôibxy ng phảxjjm i chỉzdzw ăbwnn n đpbro ưfuxk ờzcvt ng cùiejl ng chocolate sao?”
“Nhữibxy ng cáeklb i đpbro ózyuh đpbro ềrlmy u làuyfj đpbro ồvosz ăbwnn n vặlncl t, tôibxy i khôibxy ng ăbwnn n cáeklb i gìbbdp liềrlmy n sẽxjjm đpbro ózyuh i, cho nêdnha n tôibxy i…… mớfufw i cózyuh thểlncl khôibxy ng ngừmycd ng ăbwnn n đpbro ưfuxk ờzcvt ng, đpbro ưfuxk ờzcvt ng cózyuh thểlncl dùiejl ng tốgjda c đpbro ộruih nhanh nhấecwt t cung cấecwt p năbwnn ng lưfuxk ợinzw ng, nếzxbt u khôibxy ng làuyfj m sao tôibxy i cózyuh thểlncl cózyuh sứgkiu c lựqtpc c lớfufw n nhưfuxk vậqqai y.”
Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n nhìbbdp n Tiểlncl u Lộruih c dùiejl ng tốgjda c đpbro ộruih rấecwt t nhanh đpbro em hamburger mộruih t cáeklb i tiếzxbt p mộruih t cáeklb i tiêdnha u diệcxig t, bỗrnzm ng nhiêdnha n cảxjjm m thấecwt y hamburger giốgjda ng nhưfuxk rấecwt t ngon.
Hắubje n vưfuxk ơeffk n tay muốgjda n lấecwt y mộruih t cáeklb i ăbwnn n, lạqtls i bịikqr Tiểlncl u Lộruih c đpbro ậqqai p tay mộruih t cáeklb i: “Anh đpbro ãikqr hôibxy n mêdnha mộruih t tuầgkiu n, hiệcxig n tạqtls i vừmycd a mớfufw i tỉzdzw nh lạqtls i, uốgjda ng mộruih t chéawyg n sữibxy a đpbro ậqqai u nàuyfj nh làuyfj đpbro ủuyfj rồvosz i, khôibxy ng thểlncl ăbwnn n nhữibxy ng thứgkiu kháeklb c, nếzxbt u khôibxy ng dạqtls dàuyfj y sẽxjjm chịikqr u khôibxy ng nổegdb i.”
Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n rấecwt t khôibxy ng vui vẻkgce , hắubje n cũhing ng muốgjda n ăbwnn n mộruih t cáeklb i hamburger.
“Lúmaxw c em ởinzw nhàuyfj tôibxy i cũhing ng khôibxy ng ăbwnn n nhiềrlmy u nhưfuxk vậqqai y a, vìbbdp sao hiệcxig n tạqtls i lạqtls i ăbwnn n nhiềrlmy u nhưfuxk vậqqai y?”
“Lúmaxw c tôibxy i ởinzw nhàuyfj anh cũhing ng ăbwnn n nhiềrlmy u nhưfuxk vậqqai y, chỉzdzw làuyfj anh khôibxy ng biếzxbt t màuyfj thôibxy i, hơeffk n nữibxy a vẫlncl n luôibxy n ăbwnn n chocolate cùiejl ng đpbro ưfuxk ờzcvt ng, đpbro ưfuxk ờzcvt ng ởinzw nhàuyfj anh đpbro ãikqr bịikqr tôibxy i ăbwnn n sạqtls ch.”
“Em em em……” Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n duỗrnzm i tay chỉzdzw vàuyfj o Tiểlncl u Lộruih c, giậqqai t mìbbdp nh nózyuh i khôibxy ng ra lờzcvt i.
Tuyệcxig t đpbro ốgjda i làuyfj thiêdnha n hạqtls đpbro ệcxig nhấecwt t tham ăbwnn n! Ăxbcd n quáeklb nhiềrlmy u!
Thâikqr n thểlncl côibxy nhỏaupi xinh nhưfuxk vậqqai y, sao cózyuh thểlncl ăbwnn n nhiềrlmy u đpbro ồvosz ăbwnn n nhưfuxk thếzxbt !
Nhìbbdp n ngưfuxk ờzcvt i kháeklb c ăbwnn n, màuyfj chíwkvt nh mìbbdp nh chỉzdzw cózyuh thểlncl giưfuxk ơeffk ng mắubje t nhìbbdp n, sựqtpc tra tấecwt n quảxjjm thựqtpc c làuyfj thốgjda ng khổegdb cựqtpc c lớfufw n.
Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n đpbro àuyfj nh phảxjjm i bòkgce lêdnha n giưfuxk ờzcvt ng, khôibxy ng chịikqr u nhìbbdp n Tiểlncl u Lộruih c.
Thâikqr n thểlncl hắubje n còkgce n rấecwt t yếzxbt u, ghéawyg vàuyfj o trêdnha n giưfuxk ờzcvt ng rấecwt t nhanh liềrlmy n ngủuyfj .
Nửyutq a đpbro êdnha m tỉzdzw nh lạqtls i, thấecwt y Tiểlncl u Lộruih c ngồvosz i ởinzw bêdnha n méawyg p giưfuxk ờzcvt ng, ngơeffk ngẩiejl n nhìbbdp n hắubje n.
Nhìbbdp n thấecwt y Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n tỉzdzw nh lạqtls i, Tiểlncl u Lộruih c lậqqai p tứgkiu c nhìbbdp n đpbro i chỗrnzm kháeklb c, đpbro ứgkiu ng dậqqai y muốgjda n đpbro i.
Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n lậqqai p tứgkiu c cầgkiu m tay nhỏaupi mềrlmy m mạqtls i củuyfj a côibxy : “Đzxbt ừmycd ng đpbro i.”
Tiểlncl u Lộruih c dừmycd ng mộruih t chúmaxw t, cuốgjda i cùiejl ng vẫlncl n ngồvosz i trởinzw vềrlmy .
Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n cầgkiu m tay côibxy khôibxy ng thảxjjm , thấecwt p giọlncl ng hỏaupi i: “Tay em sao lạqtls nh nhưfuxk vậqqai y, đpbro ịikqr nh đpbro i đpbro âikqr u?”
“Khôibxy ng đpbro i đpbro âikqr u cảxjjm .”
Nếzxbt u thậqqai t sựqtpc khôibxy ng đpbro i đpbro âikqr u, Tiểlncl u Lộruih c căbwnn n bảxjjm n sẽxjjm khôibxy ng mởinzw miệcxig ng, côibxy thậqqai t ra sẽxjjm khôibxy ng nózyuh i dốgjda i, Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n đpbro ãikqr sớfufw m pháeklb t hiệcxig n.
“Đzxbt i giếzxbt t ngưfuxk ờzcvt i?”
Tiểlncl u Lộruih c hơeffk i run, ngay sau đpbro ózyuh thừmycd a nhậqqai n nózyuh i: “Đzxbt úmaxw ng. Mớfufw i nhậqqai n mộruih t đpbro ơeffk n, làuyfj m xong sẽxjjm cózyuh mộruih t phầgkiu n ba chi phíwkvt phẫlncl u thuậqqai t củuyfj a anh.”
Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n bỗrnzm ng nhiêdnha n trởinzw nêdnha n cựqtpc c kìbbdp tứgkiu c giậqqai n, dùiejl ng sứgkiu c nắubje m chặlncl t tay Tiểlncl u Lộruih c, hung hăbwnn ng nózyuh i: “Tôibxy i khôibxy ng phảxjjm i nózyuh i chuyệcxig n tiềrlmy n bạqtls c em khôibxy ng cầgkiu n quan tâikqr m sao? Em thàuyfj nh thàuyfj nh thậqqai t thậqqai t ngốgjda c chếzxbt t?! Tôibxy i tựqtpc mìbbdp nh kiếzxbt m tiềrlmy n, khôibxy ng cầgkiu n dùiejl ng mạqtls ng em đpbro ổegdb i lấecwt y tiềrlmy n!”
Tiểlncl u Lộruih c trong lòkgce ng chấecwt n đpbro ộruih ng, biểlncl u tìbbdp nh trêdnha n mặlncl t lạqtls i khôibxy ng cózyuh biếzxbt n hózyuh a: “Giếzxbt t ngưfuxk ờzcvt i làuyfj sởinzw trưfuxk ờzcvt ng củuyfj a tôibxy i, khôibxy ng dùiejl ng thìbbdp phíwkvt , tôibxy i khôibxy ng chếzxbt t đpbro ưfuxk ợinzw c. Mau chózyuh ng tíwkvt ch cózyuh p đpbro ủuyfj tiềrlmy n, cho anh làuyfj m phẫlncl u thuậqqai t, chờzcvt anh khỏaupi e lạqtls i, làuyfj cózyuh thểlncl sốgjda ng nhưfuxk ngưfuxk ờzcvt i bìbbdp nh thưfuxk ờzcvt ng. Tuy rằqqai ng trưfuxk ớfufw c kia tôibxy i cózyuh rấecwt t nhiềrlmy u tiềrlmy n, nhưfuxk ng khôibxy ng thểlncl dùiejl ng, miễbwnn n cho Cảxjjm nh Dậqqai t Thầgkiu n pháeklb t hiệcxig n đpbro iểlncl m đpbro áeklb ng ngờzcvt .”
Lửyutq a giậqqai n trong lòkgce ng Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n cũhing ng áeklb p chếzxbt khôibxy ng đpbro ưfuxk ợinzw c: “Tôibxy i cầgkiu n gìbbdp phảxjjm i sốgjda ng nhưfuxk ngưfuxk ờzcvt i bìbbdp nh thưfuxk ờzcvt ng! Thùiejl củuyfj a tôibxy i còkgce n chưfuxk a trảxjjm đpbro ưfuxk ợinzw c, Cảxjjm nh Dậqqai t Thầgkiu n còkgce n chưfuxk a chếzxbt t, chẳgcpd ng lẽxjjm tôibxy i phảxjjm i coi nhưfuxk chưfuxk a xảxjjm y ra chuyệcxig n gìbbdp , sốgjda ng ngu ngốgjda c?! Cảxjjm nh Dậqqai t Thầgkiu n, cầgkiu n phảxjjm i chếzxbt t!”
“Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n, tôibxy i cho rằqqai ng, anh chếzxbt t mộruih t lầgkiu n vềrlmy sau sẽxjjm biếzxbt t nêdnha n sốgjda ng nhưfuxk nàuyfj o.” Giọlncl ng nózyuh i Tiểlncl u Lộruih c cózyuh chúmaxw t lạqtls nh, “Sựqtpc việcxig c quáeklb khứgkiu đpbro ềrlmy u đpbro ãikqr qua, anh thiếzxbt u chúmaxw t nữibxy a hạqtls i chếzxbt t Thưfuxk ợinzw ng Quan Ngưfuxk ng cùiejl ng đpbro ứgkiu a béawyg , lạqtls i giam giữibxy Triệcxig u An An, đpbro em cổegdb phầgkiu n Cảxjjm nh Thịikqr nh cho ngưfuxk ờzcvt i kháeklb c, Cảxjjm nh Dậqqai t Thầgkiu n bắubje n anh mộruih t pháeklb t, cáeklb c ngưfuxk ờzcvt i xem nhưfuxk huềrlmy nhau.”
Côibxy đpbro em tay mìbbdp nh rúmaxw t ra khỏaupi i tay Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n, đpbro ứgkiu ng lêdnha n, lạqtls nh lùiejl ng nózyuh i: “Anh khôibxy ng phảxjjm i đpbro ốgjda i thủuyfj củuyfj a Cảxjjm nh Dậqqai t Thầgkiu n, chuyệcxig n nàuyfj y đpbro ãikqr chứgkiu ng minh mộruih t lầgkiu n. Nếzxbt u anh vẫlncl n mêdnha muộruih i khôibxy ng tỉzdzw nh ngộruih , tôibxy i sẽxjjm khôibxy ng sẽxjjm giúmaxw p anh.”
Giọlncl ng nózyuh i củuyfj a Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n cũhing ng lạqtls nh xuốgjda ng: “Em làuyfj m sao biếzxbt t tôibxy i khôibxy ng phảxjjm i đpbro ốgjda i thủuyfj củuyfj a Cảxjjm nh Dậqqai t Thầgkiu n! Đzxbt ózyuh làuyfj mộruih t sai lầgkiu m, lúmaxw c nàuyfj y đpbro âikqr y, sựqtpc quan tâikqr m củuyfj a hắubje n ta càuyfj ng nhiềrlmy u, tôibxy i khẳgcpd ng đpbro ịikqr nh cózyuh thểlncl giếzxbt t hắubje n ta!”
Tiểlncl u Lộruih c cózyuh chúmaxw t mỏaupi i mệcxig t nhắubje m mắubje t, lạqtls i lầgkiu n nữibxy a mởinzw ra, đpbro ãikqr làuyfj mộruih t mảxjjm nh bìbbdp nh tĩupry nh.
“Tôibxy i sẽxjjm khôibxy ng đpbro ểlncl anh giếzxbt t hắubje n, càuyfj ng khôibxy ng cho phéawyg p anh đpbro ộruih ng vàuyfj o Thưfuxk ợinzw ng Quan Ngưfuxk ng cùiejl ng đpbro ứgkiu a béawyg . Giếzxbt t Cảxjjm nh Dậqqai t Thầgkiu n, chẳgcpd ng lẽxjjm cuốgjda c sốgjda ng anh sẽxjjm tốgjda t hơeffk n? Khôibxy ng, cuộruih c sốgjda ng củuyfj a anh chỉzdzw trởinzw nêdnha n khôibxy ng ra gìbbdp , trừmycd phi anh cózyuh thểlncl giếzxbt t Cảxjjm nh Trung Tu vàuyfj Cảxjjm nh Thiêdnha n Viễbwnn n, nếzxbt u khôibxy ng anh căbwnn n bảxjjm n sốgjda ng khôibxy ng đpbro ưfuxk ợinzw c mấecwt y ngàuyfj y.”
“Vìbbdp cáeklb i gìbbdp hắubje n ta giếzxbt t tôibxy i em khôibxy ng ngăbwnn n cảxjjm n, tôibxy i giếzxbt t hắubje n ta em lạqtls i phảxjjm i ngăbwnn n cảxjjm n!?” Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n nằqqai m ởinzw trêdnha n giưfuxk ờzcvt ng, trêdnha n khuôibxy n mặlncl t đpbro ẹjdmi p trai lạqtls nh băbwnn ng, khôibxy ng khíwkvt ấecwt m áeklb p lúmaxw c ban ngàuyfj y đpbro ãikqr hoàuyfj n toàuyfj n biếzxbt n mấecwt t khôibxy ng thấecwt y, giữibxy a hai ngưfuxk ờzcvt i chỉzdzw cózyuh giưfuxk ơeffk ng cung bạqtls t kiếzxbt m.
“Thứgkiu nhấecwt t, tôibxy i do Cảxjjm nh Trung Tu thuêdnha , phụyott tráeklb ch bảxjjm o vệcxig Cảxjjm nh Dậqqai t Thầgkiu n vàuyfj Thưfuxk ợinzw ng Quan Ngưfuxk ng, thứgkiu hai cứgkiu ng đpbro ốgjda i cứgkiu ng, tôibxy i khôibxy ng phảxjjm i đpbro ốgjda i thủuyfj củuyfj a Cảxjjm nh Dậqqai t Thầgkiu n, thứgkiu ba, anh làuyfj m nhữibxy ng việcxig c đpbro ózyuh , theo lẽxjjm thưfuxk ờzcvt ng anh phảxjjm i mấecwt t mạqtls ng!”
Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n bịikqr Tiểlncl u Lộruih c nózyuh i cứgkiu ng ngưfuxk ờzcvt i lạqtls i khôibxy ng phụyott c, trêdnha n mặlncl t hắubje n lộruih ra mộruih t tia dữibxy tợinzw n, cắubje n răbwnn ng nózyuh i: “Vậqqai y em tốgjda t nhấecwt t hiệcxig n tạqtls i liềrlmy n nhanh chózyuh ng giếzxbt t tôibxy i, nếzxbt u khôibxy ng chỉzdzw cầgkiu n tôibxy i khỏaupi e lạqtls i, nhấecwt t đpbro ịikqr nh sẽxjjm tìbbdp m Cảxjjm nh Dậqqai t Thầgkiu n báeklb o thùiejl ! Tôibxy i cùiejl ng hắubje n, khôibxy ng chếzxbt t khôibxy ng ngừmycd ng!”
Tiểlncl u Lộruih c cúmaxw i đpbro ầgkiu u, trêdnha n cao nhìbbdp n xuốgjda ng Cảxjjm nh Dậqqai t Nhiêdnha n nằqqai m trêdnha n giưfuxk ờzcvt ng, nhàuyfj n nhạqtls t nózyuh i: “Anh vẫlncl n luôibxy n vìbbdp ngưfuxk ờzcvt i kháeklb c màuyfj sốgjda ng, anh đpbro em sứgkiu c lựqtpc c cảxjjm đpbro ờzcvt i mìbbdp nh đpbro ểlncl tranh đpbro ấecwt u vớfufw i Cảxjjm nh Dậqqai t Thầgkiu n, màuyfj trêdnha n thựqtpc c tếzxbt , anh trong mắubje t Cảxjjm nh Dậqqai t Thầgkiu n, căbwnn n bảxjjm n khôibxy ng đpbro ưfuxk ợinzw c xem làuyfj đpbro ốgjda i thủuyfj . Anh đpbro em cuộruih c sốgjda ng củuyfj a mìbbdp nh làuyfj m cho hỏaupi ng béawyg t, hắubje n lạqtls i an ổegdb n màuyfj hạqtls nh phúmaxw c. Chỉzdzw nhìbbdp n đpbro iểlncl m nàuyfj y, anh đpbro ãikqr thua!”
“Hắubje n an ổegdb n? Hắubje n hạqtls nh phúmaxw c? Khôibxy ng sao, tôibxy i sẽxjjm hủuyfj y hoạqtls i nózyuh !”
Tiể
Cô
“Ai nó
Cả
Hơ
Trừ
Đ
Cả
Nà
Cả
“Nhữ
Cả
Hắ
Cả
“Lú
“Lú
“Em em em……” Cả
Tuyệ
Thâ
Nhì
Cả
Thâ
Nử
Nhì
Cả
Tiể
Cả
“Khô
Nế
“Đ
Tiể
Cả
Tiể
Lử
“Cả
Cô
Giọ
Tiể
“Tô
“Vì
“Thứ
Cả
Tiể
“Hắ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.