Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 48 : Tổng tài bá dạo ép lĩnh chứng

    trước sau   
Trong phòiddsng làikgpm việaudsc tổfknwng giáldnhm đaudsxbslc rộhbidng rãzpmri sáldnhng sủyqxea, anh ngồikgfi dựldnha vàikgpo chiếldhhc ghếldhh da thủyqxexrfsng màikgpu ráldnhm nắlintng, áldnho sơwzmo mi màikgpu trắlintng, tâogjvy trang màikgpu đaudsen, càikgp vạonnrt màikgpu lam, ngũegoo quan đaudspguhp trai hoàikgpn hảxfcao, khíesbu chấfmamt tao nhãzpmrxrfsn quýfava, trêzpmrn mặzzwst củyqxea anh khôxrfsng cóethg mộhbidt tia biểjeniu tìkvpvnh, giọxpfbng nóethgi lạonnrnh nhưgvbs lặzzwsng, thậyqxet giốxbslng vớdixli lầwzumn đaudswzumu tiêzpmrn côxrfs gặzzwsp anh.

Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng cảxfcam thấfmamy máldnhu trong ngưgvbsxbsli đaudscgcdu đaudsãzpmr ngừrzoang chảxfcay, tay châogjvn cứgnngng ngắlintc hoàikgpn toàikgpn khôxrfsng nghe theo lờxbsli củyqxea đaudsonnri nãzpmro nữiggva rồikgfi.

ethg mộhbidt giọxpfbng nóethgi cho côxrfs biếldhht, anh làikgp tổfknwng giáldnhm đaudsxbslc, côxrfsogjvy giờxbsl cầwzumn đaudswzumu óethgc thâogjṿt tỉyihknh táldnho, đaudsem lịldnhch trìkvpvnh đaudsãzpmr nhớdixlesbuldnho cáldnho khôxrfsng sai mộhbidt chữiggv cho anh.

Nhưgvbsng, trong nãzpmro trốxbslng khôxrfsng, sởyzfs hữiggvu nhan sắlintc nhãzpmr nhặzzwsn cùtlkzng giọxpfbng nóethgi biếldhhn mấfmamt, xem ra chỉyihkiddsn lạonnri khuôxrfsn mặzzwst lạonnrnh nhưgvbsbcdbng vôxrfskvpvnh.

Khôxrfsng biếldhht qua bao lâogjvu, mộhbidt chúbxbpt tri giáldnhc cũegoong chịldnhu tìkvpvm vềcgcd vớdixli côxrfs.

xrfs cốxbsl sứgnngc khẽhejqbxbpi đaudswzumu, nhìkvpvn đaudsếldhhn Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn ởyzfs phíesbua trưgvbsdixlc, làikgpm việaudsc, khốxbsli thủyqxey tinh trong suốxbslt sáldnhng long lanh khắlintc lêzpmrn têzpmrn. Rõyihkikgpng khắlintc năbcdbm chữiggv to: Tổfknwng giáldnhm đaudsxbslc Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn.


Tổfknwng giáldnhm đaudsxbslc, Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn...

Thậyqxet làikgp châogjvm biếldhhm...

Sau óethgt vếldhht thưgvbsơwzmong đaudsau đaudsdixln, cảxfcam giáldnhc pháldnht sốxbslt khôxrfsng cóethg sứgnngc lựldnhc nhanh chóethgng kégoibo đaudsếldhhn choáldnhng váldnhng, trong nháldnhy mắlintt quégoibt qua toàikgpn thâogjvn côxrfs.

Ai nóethgi cho côxrfs, rốxbslt cuộhbidc chuyệaudsn gìkvpv đaudsang xảxfcay ra?

xrfs đaudsau đaudsdixln chốxbslng đaudscgcd ýfava chíesbu đaudsang ầwzumm ầwzumm sậyqxep đaudsfknw, lui vềcgcd sau hai bưgvbsdixlc liềcgcdn ngãzpmr xuốxbslng chiếldhhc thảxfcam mềcgcdm mại trêzpmrn nềcgcdn.

Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn khôxrfsng nghĩesbu đaudsếldhhn trong nháldnhy mắlintt sắlintc mặzzwst côxrfs trởyzfszpmrn táldnhi nhợikgft, cơwzmo thểjeni lảxfcao đaudsxfcao muốxbsln ngãzpmr, trong lòiddsng anh ngậyqxep tràikgpn tựldnh tráldnhch, nhanh chóethgng đaudsgnngng dậyqxey đaudsếldhhn bêzpmrn cạonnrnh côxrfs, khoảxfcanh khắlintc côxrfs ngãzpmr xuốxbslng thảxfcam đaudsãzpmr ôxrfsm côxrfsikgpo trong lòiddsng.

Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng gắlintt gao cắlintn môxrfsi mìkvpvnh, đaudsicjey tay anh ra, lạonnrnh lùtlkzng nóethgi: “Đifcmrzoang chạonnrm vàikgpo tôxrfsi!”

xrfs mong muốxbsln mãzpmrnh liệaudst biếldhhn mấfmamt trưgvbsdixlc mắlintt anh!

Nhưgvbs vậyqxey mớdixli làikgpm cho côxrfs có cảxfcam giáldnhc mìkvpvnh khôxrfsng buồikgfn cưgvbsxbsli, thậyqxet thảxfcam thưgvbsơwzmong!

xrfs khôxrfsng bao giờxbsl... muốxbsln xuấfmamt hiệaudsn ởyzfs trưgvbsdixlc mặzzwst anh nữiggva!

xrfs thậyqxet ngốxbslc, ngay cảxfcazpmrn củyqxea anh cũegoong khôxrfsng biếldhht, cưgvbs nhiêzpmrn rấfmamt tin tưgvbsyzfsng anh.

Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng, màikgpy rốxbslt cuộhbidc muốxbsln ăbcdbn bao nhiêzpmru mệaudst mỏhejqi, mớdixli cóethg thểjeni nhơwzmó nhỉyihk?! Chẳikgpng lẽhejq mộhbidt têzpmrn Tạonnr Tráldnhc Quâogjvn còiddsn chưgvbsa đaudsyqxe sao?

xrfs vui vẻlevr kểjeni cho anh nghe bảxfcan thâogjvn vừrzoaa tìkvpvm đaudsưgvbsikgfc côxrfsng việaudsc mớdixli, nóethgi vớdixli anh côxrfs đaudsang bổfknw sung kiếldhhn thứgnngc vềcgcd tậyqxep đaudsikgpn Cảxfcanh Thịldnhnh, nhưgvbsng lúbxbpc ấfmamy anh lạonnri vôxrfs thoảxfcai máldnhi an yêzpmrn mộhbidt chữiggvegoong khôxrfsng nóethgi đaudsếldhhn!


xrfs ngâogjvy thơwzmo cho rằlouung anh cóethg bạonnrn làikgpm ởyzfs chỗwwjhikgpy, cóethg thểjeni giúbxbpp đaudscgcdxrfs!

Thìkvpv ra anh chíesbunh làikgp ngưgvbsxbsli bạonnrn đaudsóethg, chíesbunh làikgp anh! Anh làikgp tổfknwng giáldnhm đaudsxbslc Cảxfcanh Thịldnhnh!

xrfs vừrzoaa nãzpmry lạonnri lớdixln tiếldhhng quáldnht anh, bảxfcao anh mau đaudsi ra ngoàikgpi! Tạonnri sao anh lạonnri phảxfcai đaudsi ra ngoàikgpi ngưgvbsxbsli nêzpmrn đaudsi làikgpxrfs, làikgpikgpy đaudsfmamy Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng àikgp!

Anh tạonnri sao, tạonnri sao lạonnri trêzpmru chọxpfbc côxrfs! Mộhbidt ngưgvbsxbsli khôxrfsng cóethgkvpv đaudsùtlkza rấfmamt vui phảxfcai khôxrfsng? Côxrfs đaudsãzpmr sốxbslng khôxrfsng hềcgcd dễfsouikgpng, vìkvpvldnhi gìkvpv mọxpfbi ngưgvbsxbsli đaudscgcdu khôxrfsng buôxrfsng tha côxrfs?!

xrfsethg cảxfcam giáldnhc cảxfca ngưgvbsxbsli đaudscgcdu đaudsau, nhưgvbsng khôxrfsng cho phégoibp bảxfcan thâogjvn ngấfmamt đaudsi trưgvbsdixlc mặzzwst anh, côxrfs mấfmamt mặzzwst đaudsyqxe rồikgfi!

Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng kiêzpmrn cưgvbsxbslng chốxbslng đaudscgcdwzmo thểjeni đaudsgnngng lêzpmrn.

Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn đaudsau lòiddsng đaudsi đaudsếldhhn dìkvpvu côxrfs, lạonnri bịldnhxrfs đaudsicjey ra.

“Tôxrfsi nóethgi, đaudsrzoang chạonnrm vàikgpo tôxrfsi!” giọxpfbng nóethgi khàikgpn khàikgpn củyqxea côxrfsethg chúbxbpt sắlintc bégoibn, dọxpfba Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn nhảxfcay dựldnhng.

Álwacnh mắlintt côxrfs chứgnnga đaudsldnhng sựldnh xa cáldnhch, khiếldhhn Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn khôxrfsng khỏhejqi hoảxfcang hốxbslt.

Anh muốxbsln nắlintm lấfmamy tay côxrfs, lạonnri bịldnhxrfs nhanh chóethgng hấfmamt ra.

“Sứgnngc khỏhejqe côxrfsogjvy giờxbsl khôxrfsng đaudsưgvbsikgfc tốxbslt, tôxrfsi đaudsưgvbsa côxrfs đaudsếldhhn bệaudsnh việaudsn.” Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn sợikgf sẽhejqesbuch thíesbuch tâogjvm líesbu phảxfcan kháldnhn trong lòiddsng côxrfs, khôxrfsng chạonnrm đaudsếldhhn côxrfs lầwzumn nữiggva, nhẹpguh giọxpfbng nóethgi.

“Ồvtnn, anh khôxrfsng phảxfcai họxpfb Triệaudsu nhỉyihk?...”

Anh khôxrfsng họxpfb Triệaudsu tạonnri sao lạonnri khôxrfsng nóethgi cho côxrfs, anh làikgp Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn tạonnri sao lạonnri khôxrfsng nóethgi cho côxrfs! Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng trong lòiddsng tứgnngc giậyqxen gàikgpo thégoibt, nhưgvbsng trêzpmrn mặzzwst lạonnri đaudseo mộhbidt tấfmamm mặzzwst nạonnr thậyqxet dàikgpy, khôxrfsng chịldnhu lộhbid cảxfca mộhbidt tia biểjeniu tìkvpvnh.


xrfs chậyqxem rãzpmri đaudsi ra ngoàikgpi, nhưgvbsng cơwzmo thểjeni đaudsãzpmr đaudsếldhhn giớdixli hạonnrn chịldnhu đaudsldnhng, côxrfs lầwzumn nữiggva khôxrfsng cóethg sứgnngc lựldnhc ngãzpmr trêzpmrn mặzzwst đaudsfmamt.

Chếldhht thậyqxet, chuyệaudsn tạonnri sao lạonnri thay đaudsfknwi thàikgpnh thếldhhikgpy?!

Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng dùtlkzng sứgnngc lấfmamy tay đaudsicjey anh đaudsáldnhnh anh, quêzpmrn luôxrfsn ai làikgp tổfknwng giáldnhm đaudsxbslc, ai làikgp thưgvbsesbu: “Buôxrfsng, anh đaudsrzoang chạonnrm vàikgpo tôxrfsi! Tôxrfsi tựldnhkvpvnh cóethg thểjeni đaudsi!”

xrfs cho rằlouung bảxfcan thâogjvn đaudsãzpmr cốxbsl gắlintng dùtlkzng sứgnngc lựldnhc rấfmamt lớdixln, trêzpmrn thựldnhc tếldhh lạonnri rấfmamt yếldhhu, tay đaudsáldnhnh lêzpmrn ngưgvbsxbsli Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn, so vớdixli anh chỉyihk nhưgvbszpmri ngứgnnga.

“Đifcmrzoang lộhbidn xộhbidn!”

“Anh buôxrfsng tôxrfsi ra, tôxrfsi từrzoa chứgnngc!”

“Tôxrfsi khôxrfsng cho phégoibp!”

“Tôxrfsi khôxrfsng làikgpm thưgvbsesbu củyqxea anh!”

“Tôxrfsi khôxrfsng cho phégoibp!”

“Tôxrfsi ghégoibt anh!”

“Tôxrfsi khôxrfsng cho phégoibp!”

“Tôxrfsi...”

“Khôxrfsng nóethgi gìkvpv nữiggva, tấfmamt cảxfcaxrfsi đaudscgcdu khôxrfsng cho phégoibp, từrzoaxrfsm nay trởyzfs đaudsi, em làikgp ngưgvbsxbsli củyqxea tôxrfsi, khôxrfsng cóethg sựldnh đaudsikgfng ýfava củyqxea tôxrfsi, chỗwwjhikgpo em cũegoong khôxrfsng đaudsưgvbsikgfc đaudsi!”


ldnhi ôxrfsm củyqxea Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn làikgpm Thưgvbsikgfng Quang Ngưgvbsng vùtlkzng vẫulgmy giãzpmry giụpguha, đaudsi vàikgpo thang máldnhy chuyêzpmrn dụpguhng dàikgpnh cho tổfknwng giáldnhm đaudsxbslc, trựldnhc tiếldhhp từrzoa tầwzumng bảxfcay mưgvbsơwzmoi sáldnhu xuốxbslng bãzpmri đaudsyqxeu xe dưgvbsdixli tầwzumng hầwzumm, nhégoibt côxrfsikgpo chiếldhhc xe cóethg biểjenin sốxbsl 12345 Aston – Martin, cũegoong chẳikgpng thèpbobm nhìn đaudsêzpmŕn áldnhnh mắlintt giếldhht ngưgvbsxbsli củyqxea côxrfs, láldnhi xe rờxbsli đaudsi.

Anh mộhbidt bêzpmrn láldnhi xe, mộhbidt bêzpmrn gọxpfbi đaudsiệaudsn thoạonnri: “A Hổfknw, mang bảxfcan hộhbid khẩicjeu củyqxea Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng đaudsem đaudsếldhhn cho tôxrfsi!”

“Anh lấfmamy hộhbid tịldnhch củyqxea tôxrfsi làikgpm gìkvpv? Mau thảxfcaxrfsi xuốxbslng xe!”

Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn khôxrfsng quan tâogjvm đaudsếldhhn côxrfs, dùtlkzng thâogjvn phậyqxen củyqxea mìkvpvnh chứgnngng minh vớdixli côxrfs: “Nhìkvpvn rõyihkikgpng đaudsfmamy, chồikgfng em têzpmrn làikgp Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn, mộhbidt láldnht nữiggva vàikgpo lĩesbunh chứgnngng còiddsn khôxrfsng biếldhht têzpmrn anh!”

“Anh nóethgi cáldnhi gìkvpv?!”

“Anh nóethgi – lãzpmrnh chứgnngng – “

“Tôxrfsi khôxrfsng đaudsikgfng ýfava!”

“Kháldnhng cáldnho vôxrfs hiệaudsu!”

Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng cốxbsl gắlintng đaudsèpbobgoibn lửvtnna giậyqxen cùtlkzng bao nhiêzpmru bi thưgvbsơwzmong trong lòiddsng, khôxrfsng cóethg sứgnngc lựldnhc dựldnha vàikgpo ghếldhh ngồikgfi, im lặzzwsng mộhbidt lúbxbpc lâogjvu, khàikgpn giọxpfbng mởyzfs miệaudsng nóethgi: “Tôxrfsi pháldnht sốxbslt rồikgfi, đaudsưgvbsa tôxrfsi đaudsi bệaudsnh việaudsn đaudsi.”

Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn nhìkvpvn cũegoong khôxrfsng thèpbobm nhìkvpvn côxrfs mộhbidt cáldnhi, lạonnrnh nhạonnrt màikgpethgi: “An tâogjvm nhégoib, khôxrfsng đaudsi lĩesbunh chứgnngng trưgvbsdixlc, sẽhejq khôxrfsng đaudsjeni cho em trốxbsln đaudsâogjvu.”

Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng lạonnri muốxbsln gạonnrt anh đaudsóethg, làikgpm sao anh cóethg thểjeni đaudsjenixrfs đaudsonnrt đaudsưgvbsikgfc mụpguhc đaudsíesbuch nhỉyihk?

Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng cháldnhn ghégoibt cầwzumm giấfmamy chứgnngng minh nhâogjvn dâogjvn négoibm lêzpmrn ngưgvbsxbsli anh, căbcdbn môxrfsi khôxrfsng chịldnhu cúbxbpi đaudswzumu.

Sốxbslt cao kégoibo đaudsếldhhn ràikgpo rạonnrt, làikgpm đaudswzumu óethgc côxrfsethg chúbxbpt khôxrfsng rõyihk, nhưgvbsng côxrfs vẫulgmn rõyihkikgpng phun ra lờxbsli muốxbsln nóethgi: “Tôxrfsi sẽhejq khôxrfsng kếldhht hôxrfsn vớdixli anh.”


“Ừgvbsm, cũegoong chảxfca sao, đaudswzumu tiêzpmrn côxrfsng chứgnngng, sau đaudsóethg tổfknw chứgnngc hôxrfsn lễfsou rồikgfi sinh con khôxrfsng vộhbidi.”

Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng cháldnhn nảxfcan, ai nóethgi muốxbsln sinh con nàikgpo!

Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn xoa xoa cáldnhi tráldnhn củyqxea côxrfs, khôxrfsng nóethgi gìkvpvesbuch thíesbuch côxrfs thêzpmrm, chỉyihkikgp, anh lạonnri láldnhi xe nhanh hơwzmon.

Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng đaudsãzpmr khôxrfsng còiddsn sứgnngc lựldnhc ngăbcdbn cảxfcan hàikgpnh đaudshbidng củyqxea anh, tùtlkzy ýfava đaudsjeni anh kiểjenim tra nhiệaudst đaudshbid trêzpmrn tráldnhn mìkvpvnh.

Rấfmamt nhanh đaudsãzpmr đaudsếldhhn Cụpguhc Dâogjvn Chíesbunh, A Hổfknw cầwzumm hộhbid khẩicjeu củyqxea hai ngưgvbsxbsli, chờxbslyzfs cửvtnna.

Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn xuốxbslng xe, vòiddsng qua cáldnhnh cửvtnna bêzpmrn kia ôxrfsm Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng xuốxbslng, đaudshbidng táldnhc củyqxea anh dịldnhu dàikgpng màikgpldnh đaudsonnro, đaudsxbsli xửvtnn vớdixli côxrfs nhưgvbs trâogjvn bảxfcao.

Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng thếldhh nhưgvbsng hoàikgpn toàikgpn khôxrfsng cảxfcam thụpguh.

xrfs mộhbidt giâogjvy trưgvbsdixlc mớdixli biếldhht đaudsưgvbsikgfc thâogjvn phậyqxen thậyqxet củyqxea anh, mộhbidt giâogjvy sau lạonnri bịldnh anh ôxrfsm đaudsếldhhn Cụpguhc Dâogjvn Chíesbunh lĩesbunh chứgnngng, anh làikgp mộhbidt kẻlevrgvbsxbslng đaudsonnro! Làikgp áldnhc ma!

Cuộhbidc đaudsxbsli côxrfs đaudsãzpmr thấfmamt bạonnri lắlintm rồikgfi, khôxrfsng thểjeni cho côxrfs sốxbslng đaudsơwzmon giảxfcan hơwzmon sao...

xrfs nhìkvpvn góethgc mặzzwst rõyihkikgpng gưgvbsơwzmong mặzzwst đaudspguhp trai củyqxea Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn, nưgvbsdixlc mắlintt bỗwwjhng nhiêzpmrn rơwzmoi xuốxbslng.

Tạonnri sau côxrfs cảxfcam thấfmamy tráldnhi tim nhóethgi đaudsau...

ldnhnh môxrfsi truyềcgcdn đaudsếldhhn mộhbidt cảxfcam xúbxbpc mềcgcdm mạonnri.

Thưgvbsikgfng Quan Ngưgvbsng mởyzfs mắlintt, liềcgcdn nhìkvpvn thấfmamy gưgvbsơwzmong mặzzwst đaudspguhp trai ấfmamy phóethgng to rấfmamt nhiềcgcdu lầwzumn.

Cảxfcanh Dậyqxet Thầwzumn vừrzoaa hôxrfsn lêzpmrn môxrfsi côxrfs rấfmamt nhanh rờxbsli đaudsi, giọxpfbng anh dịldnhu dàikgpng hơwzmon so vớdixli bấfmamt cứgnngbxbpc nàikgpo: “Hôxrfsm nay lĩesbunh chứgnngng, vui vẻlevr mộhbidt chúbxbpt, làikgp anh đaudsãzpmrikgp hỏhejqng mọxpfbi chuyệaudsn, làikgp anh sai rồikgfi. Nhưgvbsng mặzzwsc kệauds em cóethg cháldnhn ghégoibt anh ra sao, anh cũegoong khôxrfsng buôxrfsng tay. Anh đaudsãzpmrxrfsn đaudsíesbunh ưgvbsdixlc, em khôxrfsng cóethg lựldnha chọxpfbn nàikgpo nữiggva.”

Anh nhẹpguh nhàikgpng lau nưgvbsdixlc mắlintt cho côxrfs, trong lòiddsng vôxrfstlkzng khóethg chịldnhu.

Anh muốxbsln cho côxrfs vui vẻlevr hạonnrnh phúbxbpc, vìkvpv sao lạonnri biếldhhn thàikgpnh thếldhhikgpy?

Anh muốxbsln, khôxrfsng phảxfcai côxrfs bi thưgvbsơwzmong nưgvbsdixlc mắlintt, màikgpikgpgvbsơwzmoi cưgvbsxbsli rựldnhc rỡcgcd.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.