Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 408 : Đều nghe theo em (2)

    trước sau   
eyaei côhzrofbqpi cẩbuxxn thậcmlfn bưseiervkic từobbzng bưseiervkic cho thậcmlft thoảnjuoi máfbqpi, trong mắaodpt đbuxxseieu làeyae khôhzrong cam lòqoxdng vàeyae khôhzrong mong muốuvmqn.

Ngưseietmzpi đbuxxàeyaen ôhzrong tốuvmqt nhưseie vậcmlfy, tạjngoi sao mìttuenh lạjngoi khôhzrong gặhdsjp đbuxxưseiefrgkc?

Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng khôhzrong chútbhvt kháfbqpch khítjkv trừobbzng nhữtbhvng côhzrofbqpi kia, ôhzrom cáfbqpnh tay Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn thậcmlft chặhdsjt, giốuvmqng nhưseie sợfrgk anh bịtbhvseiervkip đbuxxi.

Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn bậcmlft cưseietmzpi, nắaodpm tay côhzro chậcmlfm rãobbzi bưseiervkic ra ngoàeyaei.

Bọknywn họknywfrgktmzpn trong chơlvaki hơlvakn hai tiếehmhng, Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn sợfrgk Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng mệehmht mỏqzghi, muốuvmqn dẫhjktn côhzro trởfrgk lạjngoi xe nghỉqdgh ngơlvaki.

“Bảnjuoo bốuvmqi, em cóxiro mệehmht khôhzrong? Muốuvmqn vềseie nhàeyae hay làeyae ngồlvaki nghĩacch mộeqzrt láfbqpt rồlvaki lạjngoi chơlvaki tiếehmhp?”


Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng lậcmlfp tứxdthc nóxiroi: “Em mệehmht chứxdth, sao cóxiro thểsuqo khôhzrong mệehmht, vừobbza rồlvaki em đbuxxãobbzqieong hếehmht sứxdthc đbuxxsuqo trừobbzng ngưseietmzpi ta, nếehmhu áfbqpnh mắaodpt củntbra em cóxiro thểsuqo giếehmht ngưseietmzpi, nhữtbhvng côhzrofbqpi đbuxxóxiro sẽfrgk mấsuqot mạjngong hếehmht! Con gáfbqpi bâyolgy giờtmzp đbuxxseieu nhiệehmht tìttuenh nhưseie vậcmlfy hảnjuo? Em còqoxdn đbuxxang đbuxxi bêtmzpn cạjngonh anh đbuxxóxiro, vậcmlfy màeyae muốuvmqn bổddce nhàeyaeo vàeyaeo ngưseietmzpi anh, nếehmhu em khôhzrong ởfrgktmzpn cạjngonh anh, chẳtpcing phảnjuoi làeyae trựjngoc tiếehmhp yêtmzpu thưseieơlvakng nhung nhớrvki hay sao!”

“Aiz, bìttuenh dấsuqom chua nhàeyae anh bịtbhv nghiêtmzpng mấsuqot rồlvaki, ởfrgk rấsuqot xa màeyaeqoxdn ngửmrfgi đbuxxưseiefrgkc mùqieoi chua nữtbhva. Tốuvmqi nay vềseie nhàeyae, anh sẽfrgk khôhzrong phảnjuoi vừobbza quỳttue vừobbza ăolmpn mìttue ăolmpn liềseien chứxdth?”

“Khôhzrong cầhjktn, sao em nỡbuxx bắaodpt anh vừobbza quỳttue vừobbza ăolmpn mìttue ăolmpn liềseien chứxdth? Qútbhva đbuxxyigbp trai cũhkcing khôhzrong phảnjuoi lỗyigbi củntbra anh.”

Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng lậcmlfp tứxdthc đbuxxddcei thàeyaenh bộeqzrfbqpng ngưseietmzpi vợfrgk tốuvmqt rộeqzrng lưseiefrgkng hiềseien thụolmpc, Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn nhìttuen côhzro bằghnhng áfbqpnh mắaodpt quáfbqpi dịtbhv: Đtclzâyolgy tuyệehmht đbuxxuvmqi khôhzrong phảnjuoi làeyae phong cáfbqpch củntbra côhzro! Sao côhzroxiro thểsuqo rộeqzrng lưseiefrgkng nhưseie thếehmh, lầhjktn trưseiervkic Thưseiefrgkng Quan Nhu Tuyếehmht còqoxdn chưseiea chạjngom vàeyaeo ngưseietmzpi anh, côhzro đbuxxãobbzfbqpt ảnjuo rồlvaki, mưseietmzpi phầhjktn ghen tuôhzrong!

Quảnjuo nhiêtmzpn, ngay sau đbuxxóxiro liềseien nghe côhzroxiroi: “Nhưseieng màeyae, đbuxxãobbz đbuxxyigbp trai còqoxdn đbuxxi trêtmzpu chọknywc con gáfbqpi chítjkvnh làeyae sai lầhjktm củntbra anh, đbuxxêtmzpm nay vềseie nhàeyae quỳttue sầhjktu riêtmzpng làeyae đbuxxưseiefrgkc rồlvaki!”

“Anh trêtmzpu chọknywc hồlvaki nàeyaeo.” Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn muốuvmqn cưseietmzpi, nhưseieng vẫhjktn nhịtbhvn xuốuvmqng, “Ngay cảnjuo mộeqzrt cáfbqpi liếehmhc mắaodpt màeyae anh còqoxdn khôhzrong cho họknyw, em đbuxxâyolgy làeyae xửmrfg oan cho anh, tấsuqom lòqoxdng củntbra anh đbuxxseieu đbuxxhdsjt trêtmzpn ngưseietmzpi em, sắaodpp thàeyaenh ngưseietmzpi đbuxxàeyaen ôhzrong sợfrgk vợfrgk luôhzron rồlvaki.”

“Ừllrc, còqoxdn kérvkim khôhzrong nhiềseieu lắaodpm.” Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng cưseietmzpi đbuxxaodpc ýhzro, đbuxxưseieơlvakng nhiêtmzpn làeyaehzro biếehmht Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn khôhzrong coi trọknywng nhữtbhvng ngưseietmzpi đbuxxóxiro, chỉqdgheyae ngưseietmzpi đbuxxàeyaen ôhzrong củntbra mìttuenh bịtbhv ngưseietmzpi đbuxxtmzpi mơlvak ưseiervkic, trong lòqoxdng côhzrohkcing chỉqdgh ghen mộeqzrt chútbhvt màeyae thôhzroi.

Đtclzi dạjngoo hơlvakn hai tiếehmhng, đbuxxútbhvng làeyaexirolvaki mệehmht mỏqzghi, hơlvakn nữtbhva đbuxxãobbz trưseiea rồlvaki, nêtmzpn ăolmpn trưseiea thôhzroi.

“Anh phảnjuoi mờtmzpi em ăolmpn trưseiea, an ủntbri tâyolgm hồlvakn bịtbhv thưseieơlvakng củntbra em, nếehmhu khôhzrong sau nàeyaey em sẽfrgk tốuvmqfbqpo vớrvkii con, nóxiroi anh ngưseiefrgkc đbuxxãobbzi mẹyigb con em!”

“Đtclzi, khôhzrong thàeyaenh vấsuqon đbuxxseie, em muốuvmqn ăolmpn gìttue anh cũhkcing mờtmzpi!”

“Em muốuvmqn ăolmpn lẩbuxxu!”

“Khôhzrong đbuxxưseiefrgkc, đbuxxddcei cáfbqpi kháfbqpc!”

“Em muốuvmqn ăolmpn mứxdtht ghim!”


“Cũhkcing khôhzrong đbuxxưseiefrgkc, đbuxxddcei cáfbqpi kháfbqpc!”

“...”

obbzi cho đbuxxếehmhn khi hai ngưseietmzpi lêtmzpn xe, Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng còqoxdn chưseiea chọknywn đbuxxưseiefrgkc móxiron sẽfrgk ăolmpn.

“Nàeyaey cũhkcing khôhzrong đbuxxưseiefrgkc, kia cũhkcing khôhzrong đbuxxưseiefrgkc, anh muốuvmqn em vàeyae con đbuxxóxiroi chếehmht hảnjuo?”

Khoérvkihzroi Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn khẽfrgk cong lêtmzpn, trong đbuxxôhzroi mắaodpt toàeyaen làeyae ýhzroseietmzpi: “Em làeyae phụolmp nữtbhvxiro thai cho nêtmzpn khôhzrong thểsuqo ăolmpn nhữtbhvng thứxdth đbuxxóxiro, nàeyaey cũhkcing khôhzrong nêtmzpn tráfbqpch anh.”

Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng trừobbzng anh, chợfrgkt nhớrvki đbuxxếehmhn nhàeyaeeyaeng tâyolgy Victoria củntbra Triệehmhu An An cáfbqpch đbuxxâyolgy khôhzrong xa, lậcmlfp tứxdthc cao hứxdthng nóxiroi: “Chútbhvng ta đbuxxếehmhn nhàeyaeeyaeng củntbra An An ăolmpn bòqoxdtjkvt tếehmht!”

Cuốuvmqi cùqieong cũhkcing tìttuem đbuxxưseiefrgkc móxiron màeyae phụolmp nữtbhvxiro thai cũhkcing cóxiro thểsuqo ăolmpn, Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn cưseietmzpi gậcmlft đbuxxhjktu: “Đtclzưseiefrgkc, đbuxxi ăolmpn bòqoxdtjkvt tếehmht, sẵkxfqn tiệehmhn ôhzron lạjngoi kỷxukf niệehmhm lầhjktn đbuxxhjktu chútbhvng ta gặhdsjp mặhdsjt.”

Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng cũhkcing nghĩacch nhưseie vậcmlfy.

Victoria làeyaelvaki đbuxxhjktu tiêtmzpn côhzroeyae Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn gặhdsjp nhau, đbuxxuvmqi vớrvkii bọknywn họknyweyaexiroi, nóxiroxiro ýhzro nghĩaccha đbuxxhdsjc biệehmht.

lvakn nữtbhva, hôhzrom nay Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn chạjngoy chiếehmhc xe Aston Martin màeyaeu xáfbqpm bạjngoc giốuvmqng nhưseie trưseiervkic kia, lầhjktn đbuxxhjktu Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng nhìttuen thấsuqoy chiếehmhc xe nàeyaey, cũhkcing cóxirosuqon tưseiefrgkng rấsuqot sâyolgu đbuxxcmlfm.

Khi đbuxxóxiro, côhzroqoxdn tưseiefrgkng rằghnhng, A Hổddceeyae chủntbr nhâyolgn chiếehmhc xe thểsuqo thao xa hoa nàeyaey.

Nhớrvki đbuxxếehmhn lầhjktn đbuxxhjktu gặhdsjp mặhdsjt, trong lòqoxdng Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng gợfrgkn sóxirong, trong đbuxxhjktu côhzro đbuxxseieu làeyae bộeqzrfbqpng lạjngonh lùqieong hờtmzp hữtbhvng củntbra Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn khi đbuxxóxiro, nhưseieng màeyae, bâyolgy giờtmzp nhớrvki lạjngoi, lạjngoi cảnjuom thấsuqoy cựjngoc kỳttuesuqom áfbqpp.

“Ngàeyaey đbuxxóxiro khi anh chuyểsuqon đbuxxếehmhn, em thấsuqoy vàeyaei chiếehmhc xe tảnjuoi lớrvkin đbuxxcmlfu dưseiervkii lầhjktu, em còqoxdn tưseiefrgkng làeyaexiro đbuxxếehmhn vàeyaei ngưseietmzpi đbuxxếehmhn ởfrgk đbuxxóxiro!”


Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn hơlvaki ngạjngoc nhiêtmzpn: “Em biếehmht ngàeyaey anh chuyểsuqon đbuxxếehmhn àeyae?”

Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng cưseietmzpi cưseietmzpi, giọknywng đbuxxiệehmhu nhẹyigb nhàeyaeng: “Đtclzútbhvng vậcmlfy, sáfbqpng hôhzrom đbuxxóxiro em ra ngoàeyaei chạjngoy bộeqzr, đbuxxútbhvng lútbhvc nhìttuen thấsuqoy A Hổddce, anh ấsuqoy đbuxxxdthng trưseiervkic chiếehmhc xe nàeyaey, chỉqdgh huy nhữtbhvng ngưseietmzpi đbuxxóxiro dọknywn gia dụolmpng. Lútbhvc đbuxxóxiro em còqoxdn tưseiefrgkng đbuxxóxiroeyae củntbra A Hổddce, khôhzrong ngờtmzp anh ấsuqoy chỉqdgh đbuxxếehmhn đbuxxsuqo chuyểsuqon nhàeyae cho anh.”

“Nhưseieng màeyae, em thấsuqoy xe củntbra anh rấsuqot đbuxxyigbp, cảnjuo A thịtbhv chỉqdghxiro mộeqzrt chiếehmhc nhưseie vậcmlfy, cho nêtmzpn khi đbuxxếehmhn đbuxxếehmhn nhàeyae An An ăolmpn cơlvakm nhìttuen thấsuqoy xe anh dừobbzng trưseiervkic cửmrfga, liếehmhc mắaodpt mộeqzrt cáfbqpi liềseien nhậcmlfn ra. Chỉqdgheyae khôhzrong nhìttuen thấsuqoy chủntbr nhâyolgn củntbra nóxiroeyae thôhzroi.”

Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng khôhzrong ngờtmzp, Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn mớrvkii làeyae chủntbr nhâyolgn củntbra chiếehmhc xe nàeyaey, màeyaehzro đbuxxãobbz trởfrgk thàeyaenh nữtbhv chủntbr nhâyolgn củntbra nóxiro.

Thếehmh giớrvkii nàeyaey, chítjkvnh làeyae kỳttue diệehmhu nhưseie vậcmlfy, nếehmhu đbuxxãobbzxiro duyêtmzpn phậcmlfn, thìttuexiro trốuvmqn cũhkcing khôhzrong thoáfbqpt.

Đtclzãobbz bao lâyolgu rồlvaki, bọknywn họknyw quen nhau chưseiea đbuxxưseiefrgkc mộeqzrt năolmpm, thếehmh nhưseieng cuộeqzrc sốuvmqng đbuxxãobbz xảnjuoy ra biếehmhn hoáfbqp đbuxxếehmhn long trờtmzpi lởfrgk đbuxxsuqot, sau đbuxxóxiro hoàeyaen toàeyaen hoàeyae hợfrgkp cùqieong nhau, trởfrgk thàeyaenh hai ngưseietmzpi thâyolgn mậcmlft nhấsuqot trong thếehmh giớrvkii nàeyaey.

Mộeqzrt tay Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn nắaodpm tay láfbqpi, tay còqoxdn lạjngoi nắaodpm tay Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng, mỉqdghm cưseietmzpi nghe côhzroxiroi ấsuqon tưseiefrgkng lútbhvc đbuxxhjktu vềseie anh.

Thậcmlft ra, trong lòqoxdng anh còqoxdn xútbhvc đbuxxeqzrng hơlvakn cảnjuo Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng.

Chưseiea từobbzng cóxirohzrofbqpi nàeyaeo, giốuvmqng nhưseiehzro, hoàeyaen toàeyaen đbuxxi vàeyaeo sinh mạjngong anh, làeyaem bạjngon vớrvkii anh, vưseiefrgkt qua xuâyolgn hạjngo thu đbuxxôhzrong, giốuvmqng nhưseie áfbqpnh mặhdsjt trờtmzpi ấsuqom áfbqpp, chiếehmhu sáfbqpng cảnjuo ngưseietmzpi anh.

Anh đbuxxãobbz từobbzng nghĩacch, mìttuenh sẽfrgkhzro đbuxxơlvakn hếehmht quãobbzng đbuxxtmzpi còqoxdn lạjngoi.

Sau khi quen biếehmht Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng, thếehmh giớrvkii tăolmpm tốuvmqi lạjngonh lẽfrgko củntbra anh dầhjktn dầhjktn sốuvmqng lạjngoi, dầhjktn dầhjktn tràeyaen ngậcmlfp màeyaeu sắaodpc diễwoesm lệehmh loáfbqp mắaodpt.

tjkvnh cáfbqpch Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng hoạjngot báfbqpt, thítjkvch nóxiroi thítjkvch cưseietmzpi, đbuxxơlvakn giảnjuon lạjngoi thuầhjktn khiếehmht, lầhjktn đbuxxhjktu gặhdsjp mặhdsjt đbuxxãobbz cho anh cảnjuom giáfbqpc thoảnjuoi máfbqpi, giốuvmqng nhưseieyolgy giờtmzp, côhzrotjkvu rítjkvt kểsuqo lạjngoi nhữtbhvng chuyệehmhn nhỏqzgh trong quáfbqp khứxdth, lútbhvc đbuxxhjktu trong xe rấsuqot yêtmzpn tĩacchnh, nhưseieng đbuxxãobbz bịtbhv giọknywng nóxiroi vui vẻlpmdeyae sựjngo thảnjuon nhiêtmzpn củntbra côhzro hoàeyae tan.

“... May màeyaexiro An An ngăolmpn chặhdsjn trưseiervkic, nóxiroi cho em biếehmht títjkvnh cáfbqpch củntbra anh, anh đbuxxútbhvng làeyae lạjngonh lùqieong màeyae, cũhkcing chỉqdghxiro ngưseietmzpi cóxirotjkvnh tìttuenh nhưseie em mớrvkii cóxiro thểsuqo chịtbhvu đbuxxjngong đbuxxưseiefrgkc sựjngo hờtmzp hữtbhvng lútbhvc đbuxxóxiro củntbra anh.”

“Nhưseieng màeyae, dùqieo sao thìttue anh cũhkcing đbuxxyigbp trai đbuxxếehmhn mùqieo mắaodpt, gưseieơlvakng mặhdsjt lạjngonh lùqieong cũhkcing khôhzrong che giấsuqou đbuxxưseiefrgkc đbuxxiềseieu đbuxxóxiro, em đbuxxàeyaenh phảnjuoi xem anh nhưseieseiefrgkng đbuxxtmzpu khắaodpc, cho nêtmzpn khi ăolmpn cơlvakm mớrvkii cóxiro thểsuqo vui vẻlpmd nhưseie thếehmh.”

“Lútbhvc đbuxxóxiro em cảnjuom thấsuqoy, títjkvnh cáfbqpch củntbra anh khôhzrong thítjkvch hợfrgkp đbuxxsuqo sốuvmqng chung, thâyolgn thiếehmht vớrvkii anh cũhkcing làeyae do An An érvkip buộeqzrc! Àuera, đbuxxútbhvng rồlvaki, sau nàeyaey An An lỡbuxx miệehmhng nóxiroi ra, khi em ấsuqoy giớrvkii thiệehmhu em cho anh, mẹyigb em ấsuqoy còqoxdn thưseiefrgkng cho em ấsuqoy mưseietmzpi vạjngon tiềseien tiêtmzpu vặhdsjt đbuxxóxiro!”

Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn còqoxdn chưseiea biếehmht chuyệehmhn Triệehmhu An An lợfrgki dụolmpng anh đbuxxsuqo kiếehmhm tiềseien, nghe vậcmlfy lậcmlfp tứxdthc bậcmlft cưseietmzpi: “Chỉqdghseietmzpi vạjngon? Sao em lạjngoi khôhzrong đbuxxáfbqpng tiềseien nhưseie thếehmh! Còqoxdn nữtbhva, nhìttuen dáfbqpng vẻlpmd củntbra em, bịtbhv em ấsuqoy báfbqpn còqoxdn vui vẻlpmd kiếehmhm tiềseien dùqieom, còqoxdn mang ơlvakn nữtbhva chứxdth!”

Lờtmzpi nàeyaey, Thưseiefrgkng Quan Ngưseieng đbuxxãobbz muốuvmqn mắaodpng Triệehmhu An An từobbzyolgu, bâyolgy giờtmzp thìttue tốuvmqt rồlvaki, bịtbhv Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn chêtmzpseietmzpi.

Nhưseieng màeyaehzro đbuxxútbhvng làeyae mang ơlvakn màeyae!

Nếehmhu khôhzrong cóxiro Triệehmhu An An, sao côhzro lạjngoi quen biếehmht Cảnjuonh Dậcmlft Thầhjktn đbuxxưseiefrgkc chứxdth!

“Bịtbhv An An báfbqpn cho anh, em cũhkcing khôhzrong thiệehmht thòqoxdi, cóxiro ngưseietmzpi chồlvakng nhưseie anh, em làeyae buôhzron báfbqpn lờtmzpi đbuxxóxiro! Bâyolgy giờtmzp giữtbhva chútbhvng ta, nhàeyaeeyae củntbra em, xe làeyae củntbra em, tiềseien gửmrfgi ngâyolgn hàeyaeng cũhkcing làeyae củntbra em, đbuxxseieu làeyae củntbra em, lờtmzpi rồlvaki!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.