Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 390 : Thích anh như vậy?

    trước sau   
mmwdng khôbxoing biếjilrt córytg phảkahxi làcldt do ngàcldty hôbxoim qua nhìgkpwn thấmzwpy quáoffh nhiềeynqu máoffhu me, cộkdvrng vớbzefi việjhfrc mang thai nhạninhy cảkahxm, cho nêrthan hôbxoim nay vưcubmàcldtoffhng xớbzefm đfsaaãyktq rờsfkxi giưcubmsfkxng, đfsaai vàcldto buồmklrng vệjhfr sinh phun ra hếjilrt.

offhi loạninhi cảkahxm giáoffhc ghêrtha tởvtjcm khórytg chịjzreu nàcldty khiếjilrn Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng muốmklrn ngấmzwpt xỉeynqu.

Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn córytg chúhefft khẩjzren trưcubmơoktzng ôbxoim côbxoi: “A Ngưcubmng, em thếjilrcldto rồmklri? Đmmwdi, anh đfsaaưcubma em tớbzefi bệjhfrnh việjhfrn!”

Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng nhanh chórytgng giữkmvx chặbzeft anh lạninhi. lắmnflc đfsaayktqu nórytgi: “Khôbxoing córytg việjhfrc gìgkpw đfsaaâxbsmu, em nằslphm nghỉeynq trong chốmklrc láoffht làcldt tốmklrt rồmklri, chỉeynqcldt phảkahxn ứftdkng mang thai bìgkpwnh thưcubmsfkxng màcldt thôbxoii, anh đfsaajilrng lo lắmnflng.”

Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn sao córytg thểzooi khôbxoing lo lắmnflng, anh cầyktqm khăyktqn lôbxoing ưcubmbzeft lau mặbzeft cho Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng, ôbxoim nàcldtng trởvtjc vềeynq phòdqttng ngủwezf, rồmklri sau đfsaaórytg đfsaaftdkng dậmklry rórytgt cho côbxoi mộkdvrt ly nưcubmbzefc ấmzwpm.

Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng dựkrswa vàcldto trêrthan đfsaayktqu anh, uốmklrng nưcubmbzefc xong, mớbzefi cảkahxm thấmzwpy thoảkahxi máoffhi hơoktzn mộkdvrt chúhefft.


“tháoffhng trưcubmbzefc em khôbxoing córytg việjhfrc gìgkpwcldt, hiệjhfrn tạninhi sao lạninhi ghêrtha tởvtjcm nhưcubm vậmklry? Córytg phảkahxi việjhfrc hôbxoim qua đfsaaãyktq đfsaazooi lạninhj bórytgng ma cho em?"

Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn nhìgkpwn khuôbxoin mặbzeft nhỏibkl nhắmnfln táoffhi nhợpvzkt củwezfa Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng, trong lòdqttng đfsaaeynqu căyktqng lêrthan, trong giọwryang nórytgi củwezfa anh córytg chúhefft phẫrthan nộkdvr.

“Việjhfrc ngàcldty hôbxoim qua tuy rằslphng kísvpwch thísvpwch vớbzefi em khôbxoing ísvpwt, nhưcubmng em đfsaaâxbsmu córytg yếjilru đfsaauốmklri nhưcubm vậmklry, bórytgng ma tâxbsmm lýrlgigkpw đfsaaórytg khôbxoing hềeynqrytg, anh yêrthan tâxbsmm đfsaai.”

Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng córytg chúhefft quyếjilrn luyếjilrn dựkrswa vàcldto lồmklrng ngựkrswc Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn, trêrthan ngưcubmsfkxi anh córytg mộkdvrt mùqcbsi huơoktzng nhàcldtn nhạninht, khiếjilrn cho côbxoi cảkahxm thấmzwpy vôbxoiqcbsng yêrthan ổmklrn, đfsaaưcubmpvzkc anh ôbxoim trong ngựkrswc khiếjilrn côbxoi cảkahxm thấmzwpy vôbxoiqcbsng an tâxbsmm vàcldt hạninhnh phúheffc, ngay cảkahx loạninhi cảkahxm giáoffhc ghêrtha tởvtjcm trong dạninh dqfy cũmmwdng đfsaajbtyoktzn nhiềeynqu."

Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn cảkahxm nhậmklrn đfsaaưcubmpvzkc sựkrswycra lạninhi vàcldtsvpwn nhiệjhfrm củwezfa côbxoi pháoffht ra từjilr nộkdvri tâxbsmm, anh đfsaaem côbxoi ôbxoim càcldtng chặbzeft.

Chỉeynq cầyktqn córytg thểzooicldtm Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng thoảkahxi máoffhi mộkdvrt ísvpwt, làcldtm cáoffhi gìgkpw anh cũmmwdng nguyệjhfrn ýrlgicldtm, chứftdk khôbxoing chỉeynq riêrthang mộkdvrt cáoffhi ôbxoim.

Từjilrheffc Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng mang thai, Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn đfsaaãyktq xem qua rấmzwpt nhiềeynqu sáoffhch hưcubmbzefng dẫrthan vềeynq việjhfrc an thai, ngưcubmsfkxi phụkrsw nữkmvxheffc mang thai, phầyktqn lớbzefn cảkahxm xúheffc sẽygro khôbxoing ổmklrn đfsaajzrenh, sẽygro sinh ra sựkrswycra lạninhi vàcldt khủwezfng hoảkahxng tâxbsmm lýrlgi.

cubmc trưcubmbzefc cảkahxm xúheffc củwezfa Thưcubmpvzkng Quan khôbxoing nhưcubm vậmklry, trạninhng tháoffhi củwezfa côbxoi vẫrthan luôbxoin rấmzwpt tốmklrt, rấmzwpt ổmklrn đfsaajzrenh, cũmmwdng khôbxoing vôbxoi duyêrthan vôbxoi cớbzef pháoffht giậmklrn. Nhưcubmng hiệjhfrn tạninhi lạninhi ỷycra lạninhi vàcldto anh, chắmnflc chắmnfln córytg quan hệjhfr vớbzefi việjhfrc ngàcldty hôbxoim qua.

Trong lòdqttng Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn córytg chúhefft réeynqt run, anh hậmklrn khôbxoing thểzooiyktqm náoffht Đmmwdưcubmsfkxng Vậmklrn vàcldtThưcubmpvzkng Quan Nhu Tuyếjilrt, hậmklrn khôbxoing thểzooi đfsaaem ngưcubmsfkxi họwryacldt chủwezfcubmu Dưcubmơoktzng Mộkdvrc Yêrthan giảkahxi quyếjilrt hếjilrt, trong lòdqttng anh âxbsmm thầyktqm thềeynq, nhấmzwpt đfsaajzrenh sẽygro khôbxoing đfsaazooi nhữkmvxng ngưcubmsfkxi nàcldty sốmklrng lâxbsmu!

Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng hoãyktqn trong chốmklrc láoffht, cảkahxm thấmzwpy khôbxoing khórytg chịjzreu nhưcubm trưcubmbzefc, giọwryang nórytgi córytg chúhefft ôbxoin nhu: “Em nghĩoktz chắmnflc làcldt do nôbxoin ngéeynqn màcldt thôbxoii, lầyktqn trưcubmbzefc mớbzefi córytg,nêrthan khôbxoing córytg biểzooiu hiệjhfrn gìgkpw, bâxbsmy giof,đfsaaãyktqoktzn mộkdvrt tháoffhng, coa phảkahxn ứftdkng cũmmwdng làcldt chuyệjhfrn bìgkpwnh thưcubmsfkxng, vậmklry màcldt em còdqttn tưcubmvtjcng bảkahxo bảkahxo củwezfa chúheffng ta ngoan ngoãyktqn, hórytga ra khôbxoing phảkahxi vậmklry."

Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn tuy rằslphng cảkahxm thấmzwpy lờsfkxi côbxoirytgi kháoffh chísvpwnh xáoffhc, nhưcubmng làcldt vẫrthan khôbxoing yêrthan tâxbsmm, nhéeynqo chiếjilrc cằslphm ginh xảkahxo củwezfa côbxoi, córytg chúhefft báoffh đfsaaninho nórytgi: “Mặbzefc kệjhfrcldt nguyêrthan nhâxbsmn gìgkpw, hôbxoim nay phảkahxi đfsaai bệjhfrnh việjhfrn, nghe anh!”

Anh,đfsaaãyktq từjilrng xem sáoffhch qua, phụkrsw nữkmvx mang thai sau tuầyktqn thứftdk 6 thìgkpw sẽygro xuấmzwpt hiệjhfrn hiệjhfrn tưcubmpvzkng choáoffhng váoffhng đfsaayktqu, mệjhfrt mỏibkli, thísvpwch ngủwezf, muốmklrn ăyktqn màcldt khôbxoing phấmzwpn chấmzwpn, ghêrtha tởvtjcm nôbxoin mửuemua, hơoktzn nữkmvxa nôbxoin mửuemua nhiềeynqu vàcldto buổmklri sáoffhng sớbzefm bụkrswng sẽygro bịjzre rỗmnflng.

Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng mang thai cũmmwdng đfsaaãyktq đfsaaưcubmpvzkc sáoffhu tuầyktqn, xuấmzwpt hiệjhfrn nhữkmvxng biểzooiu hiệjhfrn nhưcubm vậmklry cũmmwdng làcldt đfsaaiềeynqu bìgkpwnh thưcubmsfkxng, nhưcubmng anh vẫrthan cảkahxm thấmzwpy nêrthan đfsaaếjilrn bệjhfrnh việjhfrn xem thửuemu.


Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn khôbxoing córytg kinh nghiệjhfrm chăyktqm sórytgc thai phụkrsw, kiếjilrn thứftdkc củwezfa anh toàcldtn làcldt lấmzwpy từjilr trong sáoffhch vàcldt trêrthan mạninhng ra, nhuqng anh cảkahxm thấmzwpy Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng vẫrthan luôbxoin nôbxoin hếjilrt ra nhưcubm vậmklry, đfsaaáoffhbg ra phảkahxi ăyktqn mộkdvrt chúhefft nhi đfsaamklr ăyktqn.

bxoim nay Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng cảkahxm thấmzwpy cảkahx ngưcubmsfkxi đfsaaeynqu khôbxoing córytg chúhefft sứftdkc lựkrswc nàcldto, còdqttn. Khôbxoing muốmklrn đfsaai xuốmklrng nhàcldt ăyktqn.

“Bảkahxo bốmklri, em nhưcubm vậmklry khôbxoing đfsaaưcubmpvzkc, phảkahxi ăyktqn cáoffhi gìgkpw đfsaaórytg mớbzefi đfsaaưcubmpvzkc, bằslphng khôbxoing em vqf con đfsaaeynqu sẽygro thiếjilru dinh dưcubmjbtyng nghiêrtham trọwryang.” Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn nhắmnflc côbxoi, “Em córytg thísvpwch ăyktqn gìgkpw hay khôbxoing? Đmmwdzooi anh làcldtm xho ăyktqn hay làcldt muốmklrn gìgkpw đfsaazooi anh kêrthau A Hổmklr lậmklrp tứftdkc đfsaai mua.”

Đmmwdưcubmpvzkc Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn nuôbxoing chiềeynqu cảkahxm giáoffhc rấmzwpt tốmklrt, Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng cảkahxm thấmzwpy rấmzwpt thỏibkla mãyktqn, nhưcubmng bâxbsmy giờsfkxbxoin khong muốmklrn ăyktqn gìgkpw cảkahx.

“Em chỉeynq muốmklrn nằslphm thôbxoii, khôbxoing muốmklrn đfsaai đfsaaâxbsmu, cũmmwdng khôbxoing muốmklrn ăyktqn gìgkpw……”

Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng túheffm áoffho Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn, córytg chúhefft làcldtm nũmmwdng nórytgi.

Ngàcldty thưcubmsfkxng khi chưcubma mang thai côbxoi rấmzwpt ísvpwt khi làcldtm nũmmwdng nhưcubm vậmklry, bởvtjci vìgkpwbxoi cảkahxm thấmzwpy rấmzwpt khórytg, nhưcubmng hiệjhfrn tạninhi côbxoicldtm nũmmwdng rấmzwpt nhiềeynqu, ngay chísvpwnh côbxoimmwdng cảkahxm thấmzwpy córytg chúhefft khôbxoing thểzooicubmvtjcng tưcubmpvzkng nổmklri.

Chẳwzdung lẽygro từjilr khi córytg thai thìgkpw tuổmklri tâxbsmm lýrlgibxoi giảkahxm xuốmklrng?

Khôbxoing liêrthan quan, dùqcbs sao cũmmwdng khôbxoing phảkahxi ngưcubmsfkxi ngoàcldti, Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn làcldt chồmklrng côbxoi, làcldtm nũmmwdng cũmmwdng đfsaaâxbsmu córytggkpw sai!

Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng lạninhi khôbxoing biếjilrt, nghe đfsaaưcubmpvzkc côbxoiqcbsng ngữkmvx khísvpw mềeynqm mạninhi làcldtm nũmmwdng, làcldtm trong lòdqttng Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn đfsaaeynqu run rẩjzrey.

Cảkahx đfsaasfkxi nàcldty Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn cũmmwdng chỉeynqrytg,duy nhấmzwpt mộkdvrt ngưcubmsfkxi phụkrsw nữkmvxcldt Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng màcldt thôbxoii, nhữkmvxng ngưcubmsfkxi phụkrsw nữkmvxdqttn lạninhi thìgkpw anh rấmzwpt ísvpwt khi nórytgi chuyệjhfrn, lạninhi càcldtng ísvpwt khi tiếjilrp xúheffc.

Đmmwdmklri vớbzefi nhữkmvxng ngưcubmsfkxi phụkrsw nữkmvx kháoffhc anh đfsaaeynqu córytgxbsmm lýrlgi chốmklrng cựkrsw lạninhi, mặbzefc kệjhfr sựkrsw quyếjilrn rũmmwd hay làcldt thanh thuầyktqn đfsaaáoffhng yêrthau, thìgkpw anh cũmmwdng sẽygro khôbxoing hềeynq đfsaakdvrng tâxbsmm, trưcubmbzefc kia cũmmwdng córytg rấmzwpt nhiềeynqu phụkrsw nữkmvxcldtm nũmmwdng vớbzefi anh, hoặbzefc làcldt giảkahx đfsaaáoffhng thưcubmơoktzng, trong lòdqttng anh lúheffc đfsaaórytg chỉeynq toàcldtn sựkrsw lạninhnh nhạninht.

cldtm tròdqtt trưcubmbzefc mặbzeft anh cũmmwdng chỉeynq thêrtham tốmklrn côbxoing, bởvtjci vìgkpw anh khôbxoing hềeynq đfsaazooi nhữkmvxng ngưcubmsfkxi phụkrsw nữkmvx đfsaaórytgcldto mắmnflt.

Nhưcubmng Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng làcldtm nũmmwdng thìgkpw anh lạninhi hoàcldtn toàcldtn khôbxoing chốmklrng cựkrsw đfsaaưcubmpvzkc, chuyệjhfrn gìgkpwmmwdng muốmklrn làcldtm cho côbxoi, côbxoi muốmklrn ngôbxoii sao vàcldt áoffhnh trăyktqng thìgkpw Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn anh cũmmwdng sẽygro lấmzwpy vềeynq cho côbxoi.

“Bảkahxo bốmklri, vậmklry em nằslphm ăyktqn làcldt đfsaaưcubmpvzkc, anh đfsaaem đfsaamklr ăyktqn lêrthan, em chờsfkx anh mộkdvrt chúhefft.”

Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng muốmklrn làcldtm cáoffhi gìgkpw Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn cũmmwdng đfsaaeynqu sẽygro nghe lờsfkxi côbxoi, nhưcubmng việjhfrc khôbxoing ăyktqn cơoktzm nàcldty khôbxoing córytg khảkahxyktqng sẽygro nghe lờsfkxi côbxoi

Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng lạninhi trựkrswc tiếjilrp ôbxoim lấmzwpy eo anh, bĩoktzu môbxoii nórytgi: “Em khôbxoing muốmklrn đfsaazooi anh đfsaai……”

Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn bỗmnflng nhiêrthan cưcubmsfkxi, mộkdvrt tay ôbxoim vòdqttng eo mảkahxnh khảkahxnh củwezfa côbxoi, mộkdvrt tay chốmklrng đfsaajbty thâxbsmn thểzooi củwezfa mìgkpwnh, dùqcbsng âxbsmm thanh trầyktqm thấmzwpp gợpvzki cảkahxm nórytgi: “Thísvpwch anh nhưcubm vậmklry sao? Khôbxoing muốmklrn rờsfkxi anh dùqcbs chỉeynq mộkdvrt phúhefft?”

Ngũmmwd quan górytgc cạninhnh củwezfa anh rõuemucldtng, áoffhnh nắmnflng sáoffhng sớbzefm chiếjilru vàcldto córytg vẻkdvr cựkrswc kìgkpw anh tuấmzwpn, lúheffc anh khôbxoing cưcubmsfkxi, tuy rằslphng córytg chúhefft lãyktqnh khốmklrc vôbxoigkpwnh, nhưcubmng mộkdvrt chúhefft cũmmwdng khôbxoing ảkahxnh hưcubmvtjcng đfsaaếjilrn vẻkdvr đfsaacigop trai củwezfa anh, ngưcubmpvzkc lạninhi còdqttn tăyktqng thêrtham mộkdvrt cảkahxm giáoffhc mịjzre lựkrswc.

cldtheffc anh cưcubmsfkxi, nhữkmvxng áoffhnh nắmnflng ảkahxm đfsaaninhm thấmzwpt sắmnflc cũmmwdng trởvtjcrthan tưcubmơoktzi đfsaacigop, ýrlgicubmsfkxi thậmklrt sâxbsmu dưcubmbzefi đfsaaáoffhy mắmnflt anh, lôbxoing mi thậmklrt dàcldti làcldtm cho đfsaaôbxoii mắmnflt anh thoạninht nhìgkpwn càcldtng thêrtham thâxbsmm thúheffy, mũmmwdi anh thẳwzdung tắmnflp, đfsaaôbxoii môbxoii hoàcldtn mỹisbs, rấmzwpt đfsaacigop, hàcldtm răyktqng anh trắmnflng tinh chỉeynqnh tềeynq, mộkdvrt thâxbsmn áoffho sơoktzmi màcldtu trắmnflng hoàcldtn mỹisbs, tay áoffho sắmnfln lêrthan, cảkahx ngưcubmsfkxi anh đfsaaeynqu córytg vẻkdvr tuấmzwpn dậmklrt.

Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng nhìgkpwn anh córytg chúhefft ngốmklrc, côbxoi cảkahxm thấmzwpy, trêrthan thếjilr giớbzefi nàcldty làcldtm sao córytg thểzooim tìgkpwm đfsaaưcubmpvzkc mộkdvrt ngưcubmsfkxi đfsaacigop nhưcubm Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn đfsaaâxbsmy!

Theo bảkahxn năyktqng côbxoi liềeynqn nórytgi vớbzefi Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn: “Rấmzwpt thísvpwch anh, muốmklrn vĩoktznh viễlbgcn ởvtjcrthan anh.”

Cảkahxnh Dậmklrt Thầyktqn nhìgkpwn đfsaaếjilrn bộkdvroffhng thấmzwpt thầyktqn củwezfa côbxoi, khôbxoing khỏibkli cưcubmsfkxi ra tiếjilrng.

rytg ngưcubmsfkxi vợpvzkrtha luyếjilrn mìgkpwnh nhưcubm vậmklry, làcldtm trong lòdqttng anh thậmklrt córytg cảkahxm giáoffhc tựkrswcldto!

Anh cúheffi đfsaayktqu, nhẹcigo nhàcldtng hôbxoin lêrthan khuôbxoin mặbzeft ting xảkahxo củwezfa Thưcubmpvzkng Quan Ngưcubmng, hôbxoin lêrthan chórytgp mũmmwdi vàcldt đfsaaôbxoii môbxoii anh đfsaaàcldto hồmklrng nhuậmklrn củwezfa côbxoi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.