Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 364 : Bạn thân trọng nghĩa khí

    trước sau   
Mộlklmc Thanh lậshcpp tứmcfbc từccra ghếxwlh trêvlsun đhtgtmcfbng lêvlsun, tứmcfbc giậshcpn tớhiagi mứmcfbc khuôdgxnn mặjpmet đhtgtccfxp trai đhtgtlrzi bừccrang, giậshcpn dữrttggyfrt: “Triệqnluu An An, em nóguxxi cáhtgti gìxxlx?! Em nóguxxi lạccfxi mộlklmt lầxwlhn nữrttga cho anh! Têvlsun khốzcfhn Trịfumgnh Kinh nàwgqqy, khôdgxnng biếxwlht vợftbb củblvra bạccfxn khôdgxnng thểzrle chạccfxm sao? Dáhtgtm chạccfxm vàwgqqo ngưbvlnlsdvi phụpdne nữrttg củblvra tôdgxni, lãjzgao tửblvr muốzcfhn đhtgti giếxwlht chếxwlht hắgriwn!”

Triệqnluu An An túblvrm túblvrm tay áhtgto nhăukuwn nhúblvrm củblvra mìxxlxnh, liếxwlhc mắgriwt nhìxxlxn Mộlklmc Thanh mộlklmt cáhtgti, khôdgxnng nhanh khôdgxnng chậshcpm nóguxxi: “Anh kílklmch đhtgtlklmng cáhtgti gìxxlx, em khôdgxnng phảbjtgi cùzfqeng hắgriwn làwgqqm loạccfxi vậshcpn đhtgtlklmng đhtgtóguxx, chílklmnh làwgqq đhtgtáhtgtnh hắgriwn mộlklmt trậshcpn màwgqq thôdgxni.”

dgxn hiệqnlun tạccfxi thậshcpt ra rấwreut muốzcfhn cưbvlnlsdvi, nhưbvlnng liềvsdtu mạccfxng nhịfumgn xuốzcfhng, sau đhtgtóguxx cốzcfh ýmeivwgqqy ra dáhtgtng vẻbohe khôdgxnng thèjzgam quan tâpjcfm.

Đzmvjáhtgtng tiếxwlhc, lúblvrc nàwgqqy đhtgtxwlhu côdgxnzfqezfqe nhưbvlnesqbwgqq, quầxwlhn áhtgto lạccfxi dơhtgt bẩofsxn nhăukuwn nhúblvrm, trêvlsun mặjpmet bịfumg xanh tílklmm, trêvlsun mũshcpi còkydxn dílklmnh bụpdnei, thậshcpt sựpbcy khôdgxnng cóguxx nửblvra đhtgtiểzrlem khôdgxnng thèjzgam quan tâpjcfm, thoạccfxt nhìxxlxn nghèjzgao túblvrng lạccfxi lôdgxni thôdgxni.

Mộlklmc Thanh vừccraa tứmcfbc giậshcpn liềvsdtn bịfumg Triệqnluu An An khiếxwlhn nghẹccfxn ởfumg trong lồyvrkng ngựpbcyc, nghẹccfxn đhtgtếxwlhn mứmcfbc hắgriwn lêvlsun khôdgxnng đhtgtưbvlnftbbc xuốzcfhng khôdgxnng xong, khóguxx chịfumgu mộlklmt trậshcpn!

“Anh nóguxxi nàwgqqy Triệqnluu An An, em lầxwlhn tớhiagi nóguxxi chuyệqnlun cóguxx thểzrle hay khôdgxnng đhtgtccrang ngắgriwt quãjzgang nhưbvln vậshcpy! Khôdgxnng đhtgtúblvrng khôdgxnng đhtgtúblvrng, em lầxwlhn tớhiagi dùzfqeng từccraguxx thểzrle đhtgtúblvrng mộlklmt chúblvrt khôdgxnng! Cáhtgti gìxxlx gọfytqi làwgqq vậshcpn đhtgtlklmng, đhtgtáhtgtnh nhau màwgqq gọfytqi làwgqq vậshcpn đhtgtlklmng sao? Loạccfxi hiểzrleu lầxwlhm nàwgqqy sẽamyj chếxwlht ngưbvlnlsdvi cóguxx biếxwlht hay khôdgxnng, nếxwlhu lúblvrc nãjzgay Trịfumgnh Kinh ởfumg chỗhiagwgqqy, châpjcfm trong tay anh đhtgtãjzga đhtgtâpjcfm xuốzcfhng!”


Triệqnluu An An khôdgxnng cam lòkydxng yếxwlhu thếxwlh, căukuwng cổesqbgyfrt lạccfxi: “Em cứmcfb gọfytqi đhtgtáhtgtnh nhau làwgqq vậshcpn đhtgtlklmng đhtgtwreuy, làwgqqm sao nàwgqqo! Chẳguxxng lẽamyj mộlklmt hai phảbjtgi cùzfqeng anh ởfumg trêvlsun giưbvlnlsdvng lăukuwn qua lăukuwn lạccfxi mớhiagi gọfytqi làwgqq vậshcpn đhtgtlklmng sao? Hiếxwlhm thấwreuy ghêvlsu, chílklmnh mìxxlxnh hiểzrleu lầxwlhm sao lạccfxi đhtgtesqb cho em? Làwgqq do tưbvlnbvlnfumgng anh khôdgxnng thuầxwlhn khiếxwlht hiểzrleu sai!”

Mộlklmc Thanh bịfumgdgxnwgqqm cho thấwreut khiếxwlhu bốzcfhc khóguxxi: “Em tìxxlxm ngưbvlnlsdvi kháhtgtc hỏlrzii thửblvr xem, cáhtgti gìxxlx gọfytqi làwgqq vậshcpn đhtgtlklmng, mộlklmt nam mộlklmt nữrttg vậshcpn đhtgtlklmng, gọfytqi làwgqqxxlx? Cóguxx thểzrle gọfytqi làwgqq đhtgtáhtgtnh nhau sao?”

Triệqnluu An An lậshcpp tứmcfbc nóguxxi: “Mộlklmt nam mộlklmt nữrttgwgqqm vậshcpn đhtgtlklmng, còkydxn khôdgxnng phảbjtgi làwgqqvlsuu tinh đhtgtáhtgtnh nhau sao!”

……

Thưbvlnftbbng Quan Ngưbvlnng ởfumg mộlklmt bêvlsun nghe hai ngưbvlnơhtgti bọfytqn họfytq mỗhiagi ngưbvlnlsdvi mộlklmt câpjcfu, lạccfxi căukuwn bảbjtgn khôdgxnng nóguxxi đhtgtếxwlhn đhtgtếxwlhn vấwreun đhtgtvsdt trung tâpjcfm, gấwreup khôdgxnng đhtgtftbbi đhtgtưbvlnftbbc.

Khóguxx khăukuwn chờlsdv hai ngưbvlnlsdvi nóguxxi xong rồyvrki, côdgxn mớhiagi nhanh chóguxxng xen mồyvrkm hỏlrzii: “An An, cậshcpu sao lạccfxi đhtgtáhtgtnh nhau vớhiagi Trịfumgnh Kinh? Hắgriwn chọfytqc cậshcpu sao?”

Trịfumgnh Kinh thoạccfxt nhìxxlxn so vớhiagi Mộlklmc Thanh trầxwlhm ổesqbn hơhtgtn nhiềvsdtu, hơhtgtn nữrttga bởfumgi vìxxlx nguyêvlsun nhâpjcfn nghềvsdt nghiệqnlup, tưbvln duy kílklmn đhtgtáhtgto, nóguxxi chuyệqnlun làwgqqm việqnluc đhtgtvsdtu rấwreut đhtgtúblvrng mựpbcyc, sẽamyj bậshcpn tâpjcfm đhtgtếxwlhn cảbjtgm nhậshcpn củblvra ngưbvlnlsdvi kháhtgtc, sao cóguxx thểzrle đhtgtáhtgtnh nhau vớhiagi Triệqnluu An An!

Hay làwgqq, Triệqnluu An An chọfytqc Trịfumgnh Kinh?

Quảbjtg nhiêvlsun, Triệqnluu An An cóguxx chúblvrt chộlklmt dạccfxguxxi: “Ừzmvj, cáhtgti kia…… Tớhiag đhtgtem bạccfxn gáhtgti hắgriwn, chílklmnh làwgqqhtgti kia gọfytqi heo hay dêvlsuxxlx đhtgtóguxx, tớhiag đhtgtáhtgtnh côdgxn ta.”

Thưbvlnftbbng Quan Ngưbvlnng trừccrang lớhiagn đhtgtôdgxni mắgriwt, thấwreut thanh nóguxxi: “Cậshcpu đhtgtáhtgtnh Chu Nhưbvlnftbbc Đzmvjyvrkng?! Cậshcpu chạccfxy đhtgtếxwlhn trong nhàwgqq ngưbvlnlsdvi ta đhtgtáhtgtnh bạccfxn gáhtgti ngưbvlnlsdvi ta làwgqqm gìxxlx!”

dgxnguxxi xong liềvsdtn ýmeiv thứmcfbc đhtgtưbvlnftbbc cáhtgti gìxxlx đhtgtóguxx khôdgxnng đhtgtúblvrng, lậshcpp tứmcfbc nóguxxi: “Khôdgxnng đhtgtúblvrng khôdgxnng đhtgtúblvrng, cậshcpu làwgqqm sao cóguxx thểzrle đhtgtáhtgtnh thắgriwng Chu Nhưbvlnftbbc Đzmvjyvrkng! Côdgxn ta làwgqq cảbjtgnh sáhtgtt hìxxlxnh sựpbcy, tốzcfht nghiệqnlup Trưbvlnlsdvng Quâpjcfn Đzmvjlklmi Hoàwgqqng Gia, ngàwgqqy đhtgtóguxx tớhiag vừccraa thấwreuy côdgxn ta liềvsdtn biếxwlht cóguxx họfytqc võfumg, cậshcpu căukuwn bảbjtgn khôdgxnng phảbjtgi làwgqq đhtgtzcfhi thủblvr củblvra Chu Nhưbvlnftbbc Đzmvjyvrkng!”

“Khụpdne khụpdne, cáhtgti kia, tớhiag…… Dùzfqeng mộlklmt chúblvrt thuốzcfhc, chílklmnh làwgqq từccra chỗhiag Mộlklmc Thanh lấwreuy mộlklmt chúblvrt Nhuyễaiodn cốzcfht táhtgtn, khỏlrzii phảbjtgi nóguxxi táhtgtc dụpdneng rấwreut tốzcfht!” Triệqnluu An An vừccraa mớhiagi bắgriwt đhtgtxwlhu còkydxn cóguxx chúblvrt ngưbvlnftbbng ngùzfqeng, nóguxxi xong lờlsdvi cuốzcfhi cùzfqeng thếxwlh nhưbvlnng vẻbohe mặjpmet lạccfxi cựpbcyc kìxxlxbvlnng phấwreun.

Thưbvlnftbbng Quan Ngưbvlnng khôdgxnng còkydxn gìxxlx đhtgtzrleguxxi, cáhtgti nàwgqqy làwgqq do ngưbvlnlsdvi nàwgqqo! Họfytqc thóguxxi xấwreuu củblvra Mộlklmc Thanh, còkydxn dùzfqeng thuốzcfhc!


“Cậshcpu rốzcfht cuộlklmc đhtgtãjzga đhtgtáhtgtnh Chu Nhưbvlnftbbc Đzmvjyvrkng thàwgqqnh cáhtgti dạccfxng gìxxlx, Trịfumgnh Kinh mớhiagi cóguxx thểzrle đhtgtáhtgtnh cậshcpu?”

“Hảbjtg, tớhiagshcpng khôdgxnng nặjpmeng tay lắgriwm, chỉvlsu đhtgtáhtgtnh gãjzgay hai cáhtgti xưbvlnơhtgtng sưbvlnlsdvn màwgqq thôdgxni, sau đhtgtóguxx khiếxwlhn mặjpmet côdgxn ta đhtgtáhtgtnh sưbvlnng nhưbvln đhtgtxwlhu heo, phỏlrzing chừccrang mẹccfxdgxn ta cũshcpng khôdgxnng nhậshcpn ra đhtgtưbvlnftbbc.”

“Cáhtgti gìxxlx? Cậshcpu sao lạccfxi ra tay nặjpmeng nhưbvln vậshcpy! Hơhtgtn nữrttga cậshcpu đhtgtếxwlhn nhàwgqq ngưbvlnlsdvi ta đhtgtáhtgtnh ngưbvlnlsdvi làwgqqm gìxxlx, côdgxn ta cũshcpng khôdgxnng cóguxx thùzfqe vớhiagi cậshcpu!” Thưbvlnftbbng Quan Ngưbvlnng hoảbjtgng sợftbbhtgtn giậshcpn côdgxnwreuy xuốzcfhng tay quáhtgtwgqqn nhẫcldtn.

Đzmvjáhtgtnh gãjzgay hai cáhtgti xưbvlnơhtgtng sưbvlnlsdvn con gáhtgti nhàwgqq ngưbvlnlsdvi ta, còkydxn nóguxxi chỉvlsu vậshcpy thôdgxni? Nàwgqqy khôdgxnng gọfytqi làwgqq nặjpmeng tay, muốzcfhn vặjpmen ngưbvlnftbbc đhtgtxwlhu mớhiagi kêvlsuu nặjpmeng tay sao?

Triệqnluu An An khôdgxnng phụpdnec, trừccrang đhtgtôdgxni mắgriwt nóguxxi: “Tạccfxi sao khôdgxnng cóguxx thùzfqe vớhiagi tớhiag, côdgxn ta cưbvlnhiagp ngưbvlnlsdvi đhtgtàwgqqn ôdgxnng củblvra Luâpjcfn Luâpjcfn, tớhiag đhtgtưbvlnơhtgtng nhiêvlsun muốzcfhn thay Luâpjcfn Luâpjcfn dạccfxy dỗhiagdgxn ta!”

“Khôdgxnng phảbjtgi, đhtgtccfxi tiểzrleu thưbvln, em đhtgtftbbi chúblvrt!” Mộlklmc Thanh nghe khôdgxnng đhtgtúblvrng, lậshcpp tứmcfbc xen mồyvrkm hỏlrzii: “Cáhtgti gìxxlxwgqq bạccfxn gáhtgti Trịfumgnh Kinh cưbvlnhiagp ngưbvlnlsdvi đhtgtàwgqqn ôdgxnng củblvra Trịfumgnh Luâpjcfn? Mạccfxng lưbvlnhiagi quan hệqnluguxx phảbjtgi cóguxx chúblvrt loạccfxn hay khôdgxnng? Bạccfxn trai củblvra bạccfxn gáhtgti Trịfumgnh Kinh khôdgxnng phảbjtgi làwgqq Trịfumgnh Kinh hay sao? Trịfumgnh Luâpjcfn…… Thílklmch anh trai mìxxlxnh?”

Khôdgxnng xong, nóguxxi lỡxxlx miệqnlung!

Triệqnluu An An mộlklmt trậshcpn ảbjtgo nãjzgao, côdgxn tứmcfbc giậshcpn trừccrang Mộlklmc Thanh liếxwlhc mắgriwt mộlklmt cáhtgti: “Hỏlrzii nhiềvsdtu nêvlsun bịfumglklmu lưbvlnlsdvi! Anh thôdgxnng minh nhưbvln vậshcpy làwgqqm gìxxlx, đhtgtmcfbng ngốzcfhc mộlklmt bêvlsun đhtgti, khôdgxnng đhtgtưbvlnftbbc xen mồyvrkm!”

Mộlklmc Thanh ngoan ngoãjzgan ngồyvrki trởfumg vềvsdt, ngọfytqn lửblvra nhiềvsdtu chuyệqnlun trong lòkydxng cũshcpng đhtgtãjzga bốzcfhc cháhtgty hừccrang hựpbcyc, dùzfqeng vẻbohe mặjpmet cựpbcyc kỳowvwbvlnng phấwreun nhìxxlxn chằmeivm chằmeivm Triệqnluu An An, chờlsdvdgxn lạccfxi nóguxxi ra tin tứmcfbc bấwreut ngờlsdv.

Cảbjtgnh Dậshcpt Thầxwlhn ngồyvrki cạccfxnh Thưbvlnftbbng Quan Ngưbvlnng lạccfxi mộlklmt chúblvrt phảbjtgn ứmcfbng cũshcpng khôdgxnng cóguxx, Trịfumgnh Luâpjcfn thílklmch ai cùzfqeng hắgriwn mộlklmt chúblvrt quan hệqnlu đhtgtvsdtu khôdgxnng cóguxx, hắgriwn chỉvlsu quan tâpjcfm Thưbvlnftbbng Quan Ngưbvlnng ngồyvrki lâpjcfu nhưbvln vậshcpy cóguxx mệqnlut mỏlrzii hay khôdgxnng.

Thâpjcfn thểzrle Thưbvlnftbbng Quan Ngưbvlnng thậshcpt ra khôdgxnng mệqnlut, nhưbvlnng màwgqqpjcfm lạccfxi mệqnlut, bịfumg Triệqnluu An An chuyêvlsun môdgxnn gâpjcfy họfytqa tra tấwreun.

“Chu Nhưbvlnftbbc Đzmvjyvrkng làwgqq bạccfxn gáhtgti Trịfumgnh Kinh, hai ngưbvlnlsdvi đhtgtóguxx đhtgtvsdtu làwgqq tựpbcy nguyệqnlun, cậshcpu đhtgtếxwlhn đhtgtóguxxhtgto loạccfxn làwgqqm gìxxlx! Việqnluc củblvra Luâpjcfn Luâpjcfn, trêvlsun cơhtgt bảbjtgn khôdgxnng cóguxx khảbjtgukuwng a, kểzrle cảbjtgdgxnwreuy phảbjtgi em ruộlklmt củblvra Trịfumgnh Kinh, cũshcpng khôdgxnng kháhtgtc anh em ruộlklmt thịfumgt làwgqq mấwreuy, Trịfumgnh Kinh cóguxx bạccfxn gáhtgti làwgqqxxlxnh thưbvlnlsdvng, cậshcpu lầxwlhn sau khôdgxnng đhtgtưbvlnftbbc đhtgti quấwreuy rốzcfhi!”

Thưbvlnftbbng Quan Ngưbvlnng tậshcpn tìxxlxnh khuyêvlsun bảbjtgo, Triệqnluu An An lạccfxi nghe khôdgxnng vàwgqqo.

“Tớhiag mặjpmec kệqnlu bọfytqn họfytqguxx phảbjtgi anh em hay khôdgxnng, đhtgtccrang nóguxxi khôdgxnng phảbjtgi anh em ruộlklmt, chỉvlsu cầxwlhn Luâpjcfn Luâpjcfn thílklmch, vậshcpy thìxxlx khôdgxnng thểzrle đhtgtzrledgxnhtgti kháhtgtc cưbvlnhiagp đhtgti!”

Triệqnluu An An nhớhiag tớhiagi Trịfumgnh Kinh cùzfqeng Chu Nhưbvlnftbbc Đzmvjyvrkng nóguxxi nóguxxi cưbvlnlsdvi cưbvlnlsdvi, liềvsdtn tứmcfbc giậshcpn, hiệqnlun tạccfxi tìxxlxm đhtgtưbvlnftbbc ngưbvlnlsdvi đhtgtzrle thổesqb lộlklm liềvsdtn nóguxxi hếxwlht.

“Têvlsun khốzcfhn kiếxwlhp Trịfumgnh Kinh kia, thậshcpt khôdgxnng phảbjtgi thứmcfbxxlx tốzcfht, Luâpjcfn Luâpjcfn đhtgtzcfhi vớhiagi hắgriwn yêvlsuu sâpjcfu đhtgtshcpm, hắgriwn thếxwlh nhưbvlnng còkydxn đhtgti ra bêvlsun ngoàwgqqi thôdgxnng đhtgtyvrkng vớhiagi ngưbvlnlsdvi phụpdne nữrttg kháhtgtc, làwgqqm hạccfxi Luâpjcfn Luâpjcfn đhtgtau lòkydxng khổesqb sởfumg, lúblvrc nàwgqqy mớhiagi chỉvlsu mấwreuy ngàwgqqy đhtgtãjzga gầxwlhy tớhiagi mứmcfbc chỉvlsu thấwreuy đhtgtôdgxni mắgriwt to!”

Chao ôdgxni, Trịfumgnh Kinh kia khôdgxnng gọfytqi làwgqq thôdgxnng đhtgtyvrkng, đhtgtâpjcfy làwgqqvlsuu đhtgtưbvlnơhtgtng bìxxlxnh thưbvlnlsdvng! Trịfumgnh Luâpjcfn đhtgtzcfhi vớhiagi hắgriwn yêvlsuu thưbvlnơhtgtng sâpjcfu đhtgtshcpm khôdgxnng sai, chílklmnh làwgqq loạccfxi tìxxlxnh cảbjtgm nàwgqqy củblvra côdgxnwreuy sẽamyj khôdgxnng đhtgtưbvlnftbbc ngưbvlnlsdvi nhàwgqq chấwreup nhậshcpn!

Thưbvlnftbbng Quan Ngưbvlnng thởfumgwgqqi: “Tớhiagshcpng muốzcfhn giúblvrp Luâpjcfn Luâpjcfn, nhưbvlnng chuyệqnlun củblvra côdgxnwreuy khôdgxnng phảbjtgi làwgqq nhỏlrzi, liêvlsun lụpdney luâpjcfn lýmeiv đhtgtccfxo đhtgtmcfbc, mẹccfxdgxnwreuy coi côdgxnwreuy nhưbvln con gáhtgti ruộlklmt màwgqq nuôdgxni dưbvlnxxlxng, sẽamyj khôdgxnng chấwreup nhậshcpn đhtgtưbvlnftbbc con gáhtgti vàwgqq con trai mìxxlxnh xảbjtgy ra chuyệqnlun nàwgqqy.”

“Cho nêvlsun tớhiag mớhiagi muốzcfhn giúblvrp Luâpjcfn Luâpjcfn a!” Triệqnluu An An vẻbohe mặjpmet vôdgxnzfqeng đhtgtau đhtgthiagn, “Tớhiag nghĩgyfr, trưbvlnhiagc giúblvrp Luâpjcfn Luâpjcfn giảbjtgi quyếxwlht Chu Nhưbvlnftbbc Đzmvjyvrkng, chờlsdv đhtgtếxwlhn khi côdgxnwreuy cùzfqeng Trịfumgnh Kinh gạccfxo nấwreuu thàwgqqnh cơhtgtm, mẹccfxdgxnwreuy khôdgxnng phảbjtgi chỉvlsuguxx thểzrle giưbvlnơhtgtng mắgriwt nhìxxlxn sao!”

guxxi tớhiagi đhtgtâpjcfy, Triệqnluu An An áhtgtnh mắgriwt sáhtgtng lêvlsun: “Đzmvjúblvrng vậshcpy, chờlsdv đhtgtếxwlhn khi Luâpjcfn Luâpjcfn mang thai, kia khôdgxnng phảbjtgi mọfytqi chuyệqnlun đhtgtvsdtu thuậshcpn lợftbbi sao? Ha ha ha, tớhiag đhtgtúblvrng làwgqq mộlklmt thiêvlsun tàwgqqi, chủblvr ýmeiv tốzcfht nhưbvln vậshcpy cũshcpng nghĩgyfr ra đhtgtưbvlnftbbc! Láhtgtt nữrttga tớhiag nhấwreut đhtgtfumgnh phảbjtgi nóguxxi vớhiagi Luâpjcfn Luâpjcfn!”

“Ai, đhtgtúblvrng rồyvrki, Mộlklmc vôdgxn lạccfxi, anh nhanh chóguxxng kêvlsu cho em mấwreuy loạccfxi thuốzcfhc cho đhtgtàwgqqn ôdgxnng nhưbvln xuâpjcfn dưbvlnftbbc đhtgti, láhtgtt nữrttga em sẽamyj cho vàwgqqo trong nưbvlnhiagc củblvra cáhtgti têvlsun khôdgxnng đhtgtmcfbng đhtgtgriwn kia!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.