Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã
Chương 364 : Bạn thân trọng nghĩa khí
Mộlklm c Thanh lậshcp p tứmcfb c từccra ghếxwlh trêvlsu n đhtgt ứmcfb ng lêvlsu n, tứmcfb c giậshcp n tớhiag i mứmcfb c khuôdgxn n mặjpme t đhtgt ẹccfx p trai đhtgt ỏlrzi bừccra ng, giậshcp n dữrttg hégyfr t: “Triệqnlu u An An, em nóguxx i cáhtgt i gìxxlx ?! Em nóguxx i lạccfx i mộlklm t lầxwlh n nữrttg a cho anh! Têvlsu n khốzcfh n Trịfumg nh Kinh nàwgqq y, khôdgxn ng biếxwlh t vợftbb củblvr a bạccfx n khôdgxn ng thểzrle chạccfx m sao? Dáhtgt m chạccfx m vàwgqq o ngưbvln ờlsdv i phụpdne nữrttg củblvr a tôdgxn i, lãjzga o tửblvr muốzcfh n đhtgt i giếxwlh t chếxwlh t hắgriw n!”
Triệqnlu u An An túblvr m túblvr m tay áhtgt o nhăukuw n nhúblvr m củblvr a mìxxlx nh, liếxwlh c mắgriw t nhìxxlx n Mộlklm c Thanh mộlklm t cáhtgt i, khôdgxn ng nhanh khôdgxn ng chậshcp m nóguxx i: “Anh kílklm ch đhtgt ộlklm ng cáhtgt i gìxxlx , em khôdgxn ng phảbjtg i cùzfqe ng hắgriw n làwgqq m loạccfx i vậshcp n đhtgt ộlklm ng đhtgt óguxx , chílklm nh làwgqq đhtgt áhtgt nh hắgriw n mộlklm t trậshcp n màwgqq thôdgxn i.”
Côdgxn hiệqnlu n tạccfx i thậshcp t ra rấwreu t muốzcfh n cưbvln ờlsdv i, nhưbvln ng liềvsdt u mạccfx ng nhịfumg n xuốzcfh ng, sau đhtgt óguxx cốzcfh ýmeiv bàwgqq y ra dáhtgt ng vẻbohe khôdgxn ng thèjzga m quan tâpjcf m.
Đzmvj áhtgt ng tiếxwlh c, lúblvr c nàwgqq y đhtgt ầxwlh u côdgxn bùzfqe xùzfqe nhưbvln ổesqb gàwgqq , quầxwlh n áhtgt o lạccfx i dơhtgt bẩofsx n nhăukuw n nhúblvr m, trêvlsu n mặjpme t bịfumg xanh tílklm m, trêvlsu n mũshcp i còkydx n dílklm nh bụpdne i, thậshcp t sựpbcy khôdgxn ng cóguxx nửblvr a đhtgt iểzrle m khôdgxn ng thèjzga m quan tâpjcf m, thoạccfx t nhìxxlx n nghèjzga o túblvr ng lạccfx i lôdgxn i thôdgxn i.
Mộlklm c Thanh vừccra a tứmcfb c giậshcp n liềvsdt n bịfumg Triệqnlu u An An khiếxwlh n nghẹccfx n ởfumg trong lồyvrk ng ngựpbcy c, nghẹccfx n đhtgt ếxwlh n mứmcfb c hắgriw n lêvlsu n khôdgxn ng đhtgt ưbvln ợftbb c xuốzcfh ng khôdgxn ng xong, khóguxx chịfumg u mộlklm t trậshcp n!
“Anh nóguxx i nàwgqq y Triệqnlu u An An, em lầxwlh n tớhiag i nóguxx i chuyệqnlu n cóguxx thểzrle hay khôdgxn ng đhtgt ừccra ng ngắgriw t quãjzga ng nhưbvln vậshcp y! Khôdgxn ng đhtgt úblvr ng khôdgxn ng đhtgt úblvr ng, em lầxwlh n tớhiag i dùzfqe ng từccra cóguxx thểzrle đhtgt úblvr ng mộlklm t chúblvr t khôdgxn ng! Cáhtgt i gìxxlx gọfytq i làwgqq vậshcp n đhtgt ộlklm ng, đhtgt áhtgt nh nhau màwgqq gọfytq i làwgqq vậshcp n đhtgt ộlklm ng sao? Loạccfx i hiểzrle u lầxwlh m nàwgqq y sẽamyj chếxwlh t ngưbvln ờlsdv i cóguxx biếxwlh t hay khôdgxn ng, nếxwlh u lúblvr c nãjzga y Trịfumg nh Kinh ởfumg chỗhiag nàwgqq y, châpjcf m trong tay anh đhtgt ãjzga đhtgt âpjcf m xuốzcfh ng!”
Triệqnlu u An An khôdgxn ng cam lòkydx ng yếxwlh u thếxwlh , căukuw ng cổesqb hégyfr t lạccfx i: “Em cứmcfb gọfytq i đhtgt áhtgt nh nhau làwgqq vậshcp n đhtgt ộlklm ng đhtgt ấwreu y, làwgqq m sao nàwgqq o! Chẳguxx ng lẽamyj mộlklm t hai phảbjtg i cùzfqe ng anh ởfumg trêvlsu n giưbvln ờlsdv ng lăukuw n qua lăukuw n lạccfx i mớhiag i gọfytq i làwgqq vậshcp n đhtgt ộlklm ng sao? Hiếxwlh m thấwreu y ghêvlsu , chílklm nh mìxxlx nh hiểzrle u lầxwlh m sao lạccfx i đhtgt ổesqb cho em? Làwgqq do tưbvln tưbvln ởfumg ng anh khôdgxn ng thuầxwlh n khiếxwlh t hiểzrle u sai!”
Mộlklm c Thanh bịfumg côdgxn làwgqq m cho thấwreu t khiếxwlh u bốzcfh c khóguxx i: “Em tìxxlx m ngưbvln ờlsdv i kháhtgt c hỏlrzi i thửblvr xem, cáhtgt i gìxxlx gọfytq i làwgqq vậshcp n đhtgt ộlklm ng, mộlklm t nam mộlklm t nữrttg vậshcp n đhtgt ộlklm ng, gọfytq i làwgqq gìxxlx ? Cóguxx thểzrle gọfytq i làwgqq đhtgt áhtgt nh nhau sao?”
Triệqnlu u An An lậshcp p tứmcfb c nóguxx i: “Mộlklm t nam mộlklm t nữrttg làwgqq m vậshcp n đhtgt ộlklm ng, còkydx n khôdgxn ng phảbjtg i làwgqq yêvlsu u tinh đhtgt áhtgt nh nhau sao!”
……
Thưbvln ợftbb ng Quan Ngưbvln ng ởfumg mộlklm t bêvlsu n nghe hai ngưbvln ơhtgt i bọfytq n họfytq mỗhiag i ngưbvln ờlsdv i mộlklm t câpjcf u, lạccfx i căukuw n bảbjtg n khôdgxn ng nóguxx i đhtgt ếxwlh n đhtgt ếxwlh n vấwreu n đhtgt ềvsdt trung tâpjcf m, gấwreu p khôdgxn ng đhtgt ợftbb i đhtgt ưbvln ợftbb c.
Khóguxx khăukuw n chờlsdv hai ngưbvln ờlsdv i nóguxx i xong rồyvrk i, côdgxn mớhiag i nhanh chóguxx ng xen mồyvrk m hỏlrzi i: “An An, cậshcp u sao lạccfx i đhtgt áhtgt nh nhau vớhiag i Trịfumg nh Kinh? Hắgriw n chọfytq c cậshcp u sao?”
Trịfumg nh Kinh thoạccfx t nhìxxlx n so vớhiag i Mộlklm c Thanh trầxwlh m ổesqb n hơhtgt n nhiềvsdt u, hơhtgt n nữrttg a bởfumg i vìxxlx nguyêvlsu n nhâpjcf n nghềvsdt nghiệqnlu p, tưbvln duy kílklm n đhtgt áhtgt o, nóguxx i chuyệqnlu n làwgqq m việqnlu c đhtgt ềvsdt u rấwreu t đhtgt úblvr ng mựpbcy c, sẽamyj bậshcp n tâpjcf m đhtgt ếxwlh n cảbjtg m nhậshcp n củblvr a ngưbvln ờlsdv i kháhtgt c, sao cóguxx thểzrle đhtgt áhtgt nh nhau vớhiag i Triệqnlu u An An!
Hay làwgqq , Triệqnlu u An An chọfytq c Trịfumg nh Kinh?
Quảbjtg nhiêvlsu n, Triệqnlu u An An cóguxx chúblvr t chộlklm t dạccfx nóguxx i: “Ừzmvj , cáhtgt i kia…… Tớhiag đhtgt em bạccfx n gáhtgt i hắgriw n, chílklm nh làwgqq cáhtgt i kia gọfytq i heo hay dêvlsu gìxxlx đhtgt óguxx , tớhiag đhtgt áhtgt nh côdgxn ta.”
Thưbvln ợftbb ng Quan Ngưbvln ng trừccra ng lớhiag n đhtgt ôdgxn i mắgriw t, thấwreu t thanh nóguxx i: “Cậshcp u đhtgt áhtgt nh Chu Nhưbvln ợftbb c Đzmvj ồyvrk ng?! Cậshcp u chạccfx y đhtgt ếxwlh n trong nhàwgqq ngưbvln ờlsdv i ta đhtgt áhtgt nh bạccfx n gáhtgt i ngưbvln ờlsdv i ta làwgqq m gìxxlx !”
Côdgxn nóguxx i xong liềvsdt n ýmeiv thứmcfb c đhtgt ưbvln ợftbb c cáhtgt i gìxxlx đhtgt óguxx khôdgxn ng đhtgt úblvr ng, lậshcp p tứmcfb c nóguxx i: “Khôdgxn ng đhtgt úblvr ng khôdgxn ng đhtgt úblvr ng, cậshcp u làwgqq m sao cóguxx thểzrle đhtgt áhtgt nh thắgriw ng Chu Nhưbvln ợftbb c Đzmvj ồyvrk ng! Côdgxn ta làwgqq cảbjtg nh sáhtgt t hìxxlx nh sựpbcy , tốzcfh t nghiệqnlu p Trưbvln ờlsdv ng Quâpjcf n Đzmvj ộlklm i Hoàwgqq ng Gia, ngàwgqq y đhtgt óguxx tớhiag vừccra a thấwreu y côdgxn ta liềvsdt n biếxwlh t cóguxx họfytq c võfumg , cậshcp u căukuw n bảbjtg n khôdgxn ng phảbjtg i làwgqq đhtgt ốzcfh i thủblvr củblvr a Chu Nhưbvln ợftbb c Đzmvj ồyvrk ng!”
“Khụpdne khụpdne , cáhtgt i kia, tớhiag …… Dùzfqe ng mộlklm t chúblvr t thuốzcfh c, chílklm nh làwgqq từccra chỗhiag Mộlklm c Thanh lấwreu y mộlklm t chúblvr t Nhuyễaiod n cốzcfh t táhtgt n, khỏlrzi i phảbjtg i nóguxx i táhtgt c dụpdne ng rấwreu t tốzcfh t!” Triệqnlu u An An vừccra a mớhiag i bắgriw t đhtgt ầxwlh u còkydx n cóguxx chúblvr t ngưbvln ợftbb ng ngùzfqe ng, nóguxx i xong lờlsdv i cuốzcfh i cùzfqe ng thếxwlh nhưbvln ng vẻbohe mặjpme t lạccfx i cựpbcy c kìxxlx hưbvln ng phấwreu n.
Thưbvln ợftbb ng Quan Ngưbvln ng khôdgxn ng còkydx n gìxxlx đhtgt ểzrle nóguxx i, cáhtgt i nàwgqq y làwgqq do ngưbvln ờlsdv i nàwgqq o! Họfytq c thóguxx i xấwreu u củblvr a Mộlklm c Thanh, còkydx n dùzfqe ng thuốzcfh c!
“Cậshcp u rốzcfh t cuộlklm c đhtgt ãjzga đhtgt áhtgt nh Chu Nhưbvln ợftbb c Đzmvj ồyvrk ng thàwgqq nh cáhtgt i dạccfx ng gìxxlx , Trịfumg nh Kinh mớhiag i cóguxx thểzrle đhtgt áhtgt nh cậshcp u?”
“Hảbjtg , tớhiag cũshcp ng khôdgxn ng nặjpme ng tay lắgriw m, chỉvlsu đhtgt áhtgt nh gãjzga y hai cáhtgt i xưbvln ơhtgt ng sưbvln ờlsdv n màwgqq thôdgxn i, sau đhtgt óguxx khiếxwlh n mặjpme t côdgxn ta đhtgt áhtgt nh sưbvln ng nhưbvln đhtgt ầxwlh u heo, phỏlrzi ng chừccra ng mẹccfx côdgxn ta cũshcp ng khôdgxn ng nhậshcp n ra đhtgt ưbvln ợftbb c.”
“Cáhtgt i gìxxlx ? Cậshcp u sao lạccfx i ra tay nặjpme ng nhưbvln vậshcp y! Hơhtgt n nữrttg a cậshcp u đhtgt ếxwlh n nhàwgqq ngưbvln ờlsdv i ta đhtgt áhtgt nh ngưbvln ờlsdv i làwgqq m gìxxlx , côdgxn ta cũshcp ng khôdgxn ng cóguxx thùzfqe vớhiag i cậshcp u!” Thưbvln ợftbb ng Quan Ngưbvln ng hoảbjtg ng sợftbb oáhtgt n giậshcp n côdgxn ấwreu y xuốzcfh ng tay quáhtgt tàwgqq n nhẫcldt n.
Đzmvj áhtgt nh gãjzga y hai cáhtgt i xưbvln ơhtgt ng sưbvln ờlsdv n con gáhtgt i nhàwgqq ngưbvln ờlsdv i ta, còkydx n nóguxx i chỉvlsu vậshcp y thôdgxn i? Nàwgqq y khôdgxn ng gọfytq i làwgqq nặjpme ng tay, muốzcfh n vặjpme n ngưbvln ợftbb c đhtgt ầxwlh u mớhiag i kêvlsu u nặjpme ng tay sao?
Triệqnlu u An An khôdgxn ng phụpdne c, trừccra ng đhtgt ôdgxn i mắgriw t nóguxx i: “Tạccfx i sao khôdgxn ng cóguxx thùzfqe vớhiag i tớhiag , côdgxn ta cưbvln ớhiag p ngưbvln ờlsdv i đhtgt àwgqq n ôdgxn ng củblvr a Luâpjcf n Luâpjcf n, tớhiag đhtgt ưbvln ơhtgt ng nhiêvlsu n muốzcfh n thay Luâpjcf n Luâpjcf n dạccfx y dỗhiag côdgxn ta!”
“Khôdgxn ng phảbjtg i, đhtgt ạccfx i tiểzrle u thưbvln , em đhtgt ợftbb i chúblvr t!” Mộlklm c Thanh nghe khôdgxn ng đhtgt úblvr ng, lậshcp p tứmcfb c xen mồyvrk m hỏlrzi i: “Cáhtgt i gìxxlx làwgqq bạccfx n gáhtgt i Trịfumg nh Kinh cưbvln ớhiag p ngưbvln ờlsdv i đhtgt àwgqq n ôdgxn ng củblvr a Trịfumg nh Luâpjcf n? Mạccfx ng lưbvln ớhiag i quan hệqnlu cóguxx phảbjtg i cóguxx chúblvr t loạccfx n hay khôdgxn ng? Bạccfx n trai củblvr a bạccfx n gáhtgt i Trịfumg nh Kinh khôdgxn ng phảbjtg i làwgqq Trịfumg nh Kinh hay sao? Trịfumg nh Luâpjcf n…… Thílklm ch anh trai mìxxlx nh?”
Khôdgxn ng xong, nóguxx i lỡxxlx miệqnlu ng!
Triệqnlu u An An mộlklm t trậshcp n ảbjtg o nãjzga o, côdgxn tứmcfb c giậshcp n trừccra ng Mộlklm c Thanh liếxwlh c mắgriw t mộlklm t cáhtgt i: “Hỏlrzi i nhiềvsdt u nêvlsu n bịfumg lílklm u lưbvln ờlsdv i! Anh thôdgxn ng minh nhưbvln vậshcp y làwgqq m gìxxlx , đhtgt ứmcfb ng ngốzcfh c mộlklm t bêvlsu n đhtgt i, khôdgxn ng đhtgt ưbvln ợftbb c xen mồyvrk m!”
Mộlklm c Thanh ngoan ngoãjzga n ngồyvrk i trởfumg vềvsdt , ngọfytq n lửblvr a nhiềvsdt u chuyệqnlu n trong lòkydx ng cũshcp ng đhtgt ãjzga bốzcfh c cháhtgt y hừccra ng hựpbcy c, dùzfqe ng vẻbohe mặjpme t cựpbcy c kỳowvw hưbvln ng phấwreu n nhìxxlx n chằmeiv m chằmeiv m Triệqnlu u An An, chờlsdv côdgxn lạccfx i nóguxx i ra tin tứmcfb c bấwreu t ngờlsdv .
Cảbjtg nh Dậshcp t Thầxwlh n ngồyvrk i cạccfx nh Thưbvln ợftbb ng Quan Ngưbvln ng lạccfx i mộlklm t chúblvr t phảbjtg n ứmcfb ng cũshcp ng khôdgxn ng cóguxx , Trịfumg nh Luâpjcf n thílklm ch ai cùzfqe ng hắgriw n mộlklm t chúblvr t quan hệqnlu đhtgt ềvsdt u khôdgxn ng cóguxx , hắgriw n chỉvlsu quan tâpjcf m Thưbvln ợftbb ng Quan Ngưbvln ng ngồyvrk i lâpjcf u nhưbvln vậshcp y cóguxx mệqnlu t mỏlrzi i hay khôdgxn ng.
Thâpjcf n thểzrle Thưbvln ợftbb ng Quan Ngưbvln ng thậshcp t ra khôdgxn ng mệqnlu t, nhưbvln ng màwgqq tâpjcf m lạccfx i mệqnlu t, bịfumg Triệqnlu u An An chuyêvlsu n môdgxn n gâpjcf y họfytq a tra tấwreu n.
“Chu Nhưbvln ợftbb c Đzmvj ồyvrk ng làwgqq bạccfx n gáhtgt i Trịfumg nh Kinh, hai ngưbvln ờlsdv i đhtgt óguxx đhtgt ềvsdt u làwgqq tựpbcy nguyệqnlu n, cậshcp u đhtgt ếxwlh n đhtgt óguxx náhtgt o loạccfx n làwgqq m gìxxlx ! Việqnlu c củblvr a Luâpjcf n Luâpjcf n, trêvlsu n cơhtgt bảbjtg n khôdgxn ng cóguxx khảbjtg năukuw ng a, kểzrle cảbjtg côdgxn ấwreu y phảbjtg i em ruộlklm t củblvr a Trịfumg nh Kinh, cũshcp ng khôdgxn ng kháhtgt c anh em ruộlklm t thịfumg t làwgqq mấwreu y, Trịfumg nh Kinh cóguxx bạccfx n gáhtgt i làwgqq bìxxlx nh thưbvln ờlsdv ng, cậshcp u lầxwlh n sau khôdgxn ng đhtgt ưbvln ợftbb c đhtgt i quấwreu y rốzcfh i!”
Thưbvln ợftbb ng Quan Ngưbvln ng tậshcp n tìxxlx nh khuyêvlsu n bảbjtg o, Triệqnlu u An An lạccfx i nghe khôdgxn ng vàwgqq o.
“Tớhiag mặjpme c kệqnlu bọfytq n họfytq cóguxx phảbjtg i anh em hay khôdgxn ng, đhtgt ừccra ng nóguxx i khôdgxn ng phảbjtg i anh em ruộlklm t, chỉvlsu cầxwlh n Luâpjcf n Luâpjcf n thílklm ch, vậshcp y thìxxlx khôdgxn ng thểzrle đhtgt ểzrle côdgxn gáhtgt i kháhtgt c cưbvln ớhiag p đhtgt i!”
Triệqnlu u An An nhớhiag tớhiag i Trịfumg nh Kinh cùzfqe ng Chu Nhưbvln ợftbb c Đzmvj ồyvrk ng nóguxx i nóguxx i cưbvln ờlsdv i cưbvln ờlsdv i, liềvsdt n tứmcfb c giậshcp n, hiệqnlu n tạccfx i tìxxlx m đhtgt ưbvln ợftbb c ngưbvln ờlsdv i đhtgt ểzrle thổesqb lộlklm liềvsdt n nóguxx i hếxwlh t.
“Têvlsu n khốzcfh n kiếxwlh p Trịfumg nh Kinh kia, thậshcp t khôdgxn ng phảbjtg i thứmcfb gìxxlx tốzcfh t, Luâpjcf n Luâpjcf n đhtgt ốzcfh i vớhiag i hắgriw n yêvlsu u sâpjcf u đhtgt ậshcp m, hắgriw n thếxwlh nhưbvln ng còkydx n đhtgt i ra bêvlsu n ngoàwgqq i thôdgxn ng đhtgt ồyvrk ng vớhiag i ngưbvln ờlsdv i phụpdne nữrttg kháhtgt c, làwgqq m hạccfx i Luâpjcf n Luâpjcf n đhtgt au lòkydx ng khổesqb sởfumg , lúblvr c nàwgqq y mớhiag i chỉvlsu mấwreu y ngàwgqq y đhtgt ãjzga gầxwlh y tớhiag i mứmcfb c chỉvlsu thấwreu y đhtgt ôdgxn i mắgriw t to!”
Chao ôdgxn i, Trịfumg nh Kinh kia khôdgxn ng gọfytq i làwgqq thôdgxn ng đhtgt ồyvrk ng, đhtgt âpjcf y làwgqq yêvlsu u đhtgt ưbvln ơhtgt ng bìxxlx nh thưbvln ờlsdv ng! Trịfumg nh Luâpjcf n đhtgt ốzcfh i vớhiag i hắgriw n yêvlsu u thưbvln ơhtgt ng sâpjcf u đhtgt ậshcp m khôdgxn ng sai, chílklm nh làwgqq loạccfx i tìxxlx nh cảbjtg m nàwgqq y củblvr a côdgxn ấwreu y sẽamyj khôdgxn ng đhtgt ưbvln ợftbb c ngưbvln ờlsdv i nhàwgqq chấwreu p nhậshcp n!
Thưbvln ợftbb ng Quan Ngưbvln ng thởfumg dàwgqq i: “Tớhiag cũshcp ng muốzcfh n giúblvr p Luâpjcf n Luâpjcf n, nhưbvln ng chuyệqnlu n củblvr a côdgxn ấwreu y khôdgxn ng phảbjtg i làwgqq nhỏlrzi , liêvlsu n lụpdne y luâpjcf n lýmeiv đhtgt ạccfx o đhtgt ứmcfb c, mẹccfx côdgxn ấwreu y coi côdgxn ấwreu y nhưbvln con gáhtgt i ruộlklm t màwgqq nuôdgxn i dưbvln ỡxxlx ng, sẽamyj khôdgxn ng chấwreu p nhậshcp n đhtgt ưbvln ợftbb c con gáhtgt i vàwgqq con trai mìxxlx nh xảbjtg y ra chuyệqnlu n nàwgqq y.”
“Cho nêvlsu n tớhiag mớhiag i muốzcfh n giúblvr p Luâpjcf n Luâpjcf n a!” Triệqnlu u An An vẻbohe mặjpme t vôdgxn cùzfqe ng đhtgt au đhtgt ớhiag n, “Tớhiag nghĩgyfr , trưbvln ớhiag c giúblvr p Luâpjcf n Luâpjcf n giảbjtg i quyếxwlh t Chu Nhưbvln ợftbb c Đzmvj ồyvrk ng, chờlsdv đhtgt ếxwlh n khi côdgxn ấwreu y cùzfqe ng Trịfumg nh Kinh gạccfx o nấwreu u thàwgqq nh cơhtgt m, mẹccfx côdgxn ấwreu y khôdgxn ng phảbjtg i chỉvlsu cóguxx thểzrle giưbvln ơhtgt ng mắgriw t nhìxxlx n sao!”
Nóguxx i tớhiag i đhtgt âpjcf y, Triệqnlu u An An áhtgt nh mắgriw t sáhtgt ng lêvlsu n: “Đzmvj úblvr ng vậshcp y, chờlsdv đhtgt ếxwlh n khi Luâpjcf n Luâpjcf n mang thai, kia khôdgxn ng phảbjtg i mọfytq i chuyệqnlu n đhtgt ềvsdt u thuậshcp n lợftbb i sao? Ha ha ha, tớhiag đhtgt úblvr ng làwgqq mộlklm t thiêvlsu n tàwgqq i, chủblvr ýmeiv tốzcfh t nhưbvln vậshcp y cũshcp ng nghĩgyfr ra đhtgt ưbvln ợftbb c! Láhtgt t nữrttg a tớhiag nhấwreu t đhtgt ịfumg nh phảbjtg i nóguxx i vớhiag i Luâpjcf n Luâpjcf n!”
“Ai, đhtgt úblvr ng rồyvrk i, Mộlklm c vôdgxn lạccfx i, anh nhanh chóguxx ng kêvlsu cho em mấwreu y loạccfx i thuốzcfh c cho đhtgt àwgqq n ôdgxn ng nhưbvln xuâpjcf n dưbvln ợftbb c đhtgt i, láhtgt t nữrttg a em sẽamyj cho vàwgqq o trong nưbvln ớhiag c củblvr a cáhtgt i têvlsu n khôdgxn ng đhtgt ứmcfb ng đhtgt ắgriw n kia!”
Triệ
Cô
Đ
Mộ
“Anh nó
Triệ
Mộ
Triệ
……
Thư
Khó
Trị
Hay là
Quả
Thư
Cô
“Khụ
Thư
“Cậ
“Hả
“Cá
Đ
Triệ
“Khô
Khô
Triệ
Mộ
Cả
Thâ
“Chu Như
Thư
“Tớ
Triệ
“Tê
Chao ô
Thư
“Cho nê
Nó
“Ai, đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.