Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã
Chương 361 : Ai quyến rũ ai
Trong lòspey ng Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng đoeit ãckgk khôyprp ng còspey n áopcs p lựtkqb c, rấirnm t nhanh liềgtnq n ghévuyl vàhgav o trong ngựtkqb c Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n ngủcequ mấirnm t.
Trong mơknyj hồopaf , côyprp cảsacp m giáopcs c đoeit ưtdng ợquef c Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n vẫbqvh n luôyprp n dùcdvr ng bàhgav n tay to nhẹbzbm nhàhgav ng vuốdgot t ve bụugnf ng côyprp , sau đoeit óacsq liềgtnq n cảsacp m giáopcs c đoeit ưtdng ợquef c cáopcs nh môyprp i củcequ a mìwrxm nh bịrbvz hắiwdz n hôyprp n cắiwdz n.
Côyprp mơknyj hồopaf nghe đoeit ưtdng ợquef c hắiwdz n cưtdng ờqjur i khổtepq nóacsq i: “Cóacsq con rồopaf i, phúgtnq c lợquef i củcequ a anh liềgtnq n bịrbvz cưtdng ớwryr p mấirnm t nhưtdng vậgdmm y sao? Rõpdqm ràhgav ng nằewev m ởqsax trong ngựtkqb c anh, lạcphy i khôyprp ng thểbuom ăewev n……”
Ngàhgav y hôyprp m sau, Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng tỉothe nh lạcphy i từwryr trong giấirnm c ngủcequ , liềgtnq n thấirnm y mìwrxm nh đoeit ang làhgav m ổtepq trong lồopaf ng ngựtkqb c trầeevr n trụugnf i rắiwdz n chắiwdz c củcequ a Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n, vừwryr a nhấirnm c đoeit ầeevr u, đoeit ậgdmm p vàhgav o mắiwdz t làhgav khuôyprp n mặozzs t đoeit ẹbzbm p trai hoàhgav n mỹqikh củcequ a hắiwdz n.
Côyprp nhẹbzbm nhàhgav ng sờqjur sờqjur bụugnf ng nhỏiwdz , đoeit ộxdbu t nhiêhgav n cảsacp m thấirnm y vôyprp cùcdvr ng hạcphy nh phúgtnq c.
Khóacsq e môyprp i Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng giơknyj lêhgav n, nhẹbzbm nhàhgav ng hôyprp n ngựtkqb c Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n.
“Cụugnf c cưtdng ng, em lạcphy i hôyprp n trộxdbu m anh……”
Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng khôyprp ng nghĩmqcv tớwryr i Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n đoeit ãckgk tỉothe nh, côyprp hoảsacp ng sợquef , sau đoeit óacsq trong áopcs nh mắiwdz t hiệmqcv n lêhgav n sựtkqb giảsacp o hoạcphy t, đoeit ùcdvr a dai cắiwdz n hai viêhgav n nho nhỏiwdz trưtdng ớwryr c ngựtkqb c hắiwdz n.
Cảsacp m giáopcs c rùcdvr ng mìwrxm nh nháopcs y mắiwdz t lan tràhgav n toàhgav n thâtyxj n Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n, hắiwdz n đoeit ộxdbu t nhiêhgav n mởqsax to mắiwdz t, áopcs nh mắiwdz t tràhgav n đoeit ầeevr y nguy hiểbuom m: “Cụugnf c cưtdng ng, em muốdgot n nghịrbvz ch lửwrxm a sao?”
Giọusgx ng nóacsq i hắiwdz n trầeevr m thấirnm p, vìwrxm mớwryr i tỉothe nh dậgdmm y nêhgav n cóacsq chúgtnq t khàhgav n khàhgav n đoeit ặozzs c biệmqcv t gợquef i cảsacp m, làhgav m tim Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng khôyprp ng tựtkqb chủcequ đoeit ưtdng ợquef c đoeit ậgdmm p nhanh hơknyj n.
Ngàhgav y thưtdng ờqjur ng, sáopcs ng sớwryr m sau khi Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n tỉothe nh lạcphy i sẽezig thâtyxj n mậgdmm t vớwryr i côyprp mộxdbu t chúgtnq t, phầeevr n lớwryr n thờqjur i gian đoeit ềgtnq u sẽezig lau súgtnq ng cưtdng ớwryr p còspey ……
Màhgav hiệmqcv n tạcphy i, Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng cùcdvr ng hắiwdz n gắiwdz t gao dáopcs n vàhgav o nhau, đoeit ãckgk cảsacp m nhậgdmm n đoeit ưtdng ợquef c chỗknyj nàhgav o đoeit óacsq trêhgav n ngưtdng ờqjur i hắiwdz n dầeevr n dầeevr n cứdmhg ng lêhgav n.
Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng hậgdmm u tri hậgdmm u giáopcs c pháopcs t hiệmqcv n, chígdmm nh mìwrxm nh giốdgot ng nhưtdng đoeit ang nghịrbvz ch lửwrxm a!
“Ừqejr …… Em chỉothe tùcdvr y tiệmqcv n hôyprp n anh mộxdbu t cáopcs i, anh đoeit ừwryr ng đoeit ểbuom trong lòspey ng, nêhgav n rờqjur i giưtdng ờqjur ng, anh khôyprp ng đoeit i làhgav m sao?”
Côyprp dờqjur i đoeit i đoeit ềgtnq tàhgav i, sau đoeit óacsq cảsacp ngưtdng ờqjur i bắiwdz t đoeit ầeevr u thong thảsacp lui vềgtnq phígdmm a sau, muốdgot n rờqjur i khỏiwdz i sựtkqb ôyprp m ấirnm p củcequ a Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n.
Nhưtdng ng màhgav đoeit ãckgk chậgdmm m.
Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n lậgdmm p tứdmhg c kévuyl o cảsacp ngưtdng ờqjur i côyprp lạcphy i vềgtnq phígdmm a mìwrxm nh, thàhgav nh tưtdng thếckgk nữafcm trêhgav n nam dưtdng ớwryr i cựtkqb c kìwrxm áopcs i muộxdbu i.
“Tùcdvr y tiệmqcv n hôyprp n mộxdbu t cáopcs i?” Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n nhưtdng ớwryr ng màhgav y, bàhgav n tay to đoeit ặozzs t ởqsax trêhgav n môyprp ng Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng khôyprp ng nhẹbzbm khôyprp ng nặozzs ng vuốdgot t ve, “Anh cóacsq phảsacp i cũothe ng nêhgav n tùcdvr y tiệmqcv n sờqjur hay khôyprp ng?”
Thâtyxj n thểbuom Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng mẫbqvh n cảsacp m, cảsacp ngưtdng ờqjur i đoeit ềgtnq u bịrbvz hắiwdz n sờqjur đoeit ếckgk n mềgtnq m nhũothe n.
Da mặozzs t củcequ a côyprp giốdgot ng nhưtdng uốdgot ng rưtdng ợquef u say dầeevr n đoeit ầeevr n đoeit ỏiwdz lêhgav n, giọusgx ng nóacsq i mềgtnq m mạcphy i cầeevr u xin tha thứdmhg : “Dậgdmm t Thầeevr n, em sai rồopaf i, anh buôyprp ng em ra, hiệmqcv n tạcphy i…… Khôyprp ng đoeit ưtdng ợquef c, sẽezig làhgav m bévuyl cưtdng ng bịrbvz thưtdng ơknyj ng……”
“Em muốdgot n dừwryr ng thìwrxm dừwryr ng, anh cóacsq phưtdng ơknyj ng pháopcs p rấirnm t tốdgot t, sẽezig khôyprp ng đoeit ểbuom bévuyl cưtdng ng bịrbvz thưtdng ơknyj ng, nhưtdng ng sẽezig làhgav m hai chúgtnq ng ta đoeit ềgtnq u rấirnm t thoảsacp i máopcs i, em cóacsq muốdgot n thửwrxm hay khôyprp ng?” Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n cưtdng ờqjur i cóacsq chúgtnq t áopcs i muộxdbu i, áopcs nh mắiwdz t kia làhgav m Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng mặozzs t đoeit ỏiwdz tim đoeit ậgdmm p.
Côyprp hoảsacp ng loạcphy n lắiwdz c đoeit ầeevr u, thẹbzbm n thùcdvr ng nóacsq i: “Em khôyprp ng cầeevr n, anh quáopcs xấirnm u rồopaf i, mau thảsacp em ra……”
“Mấirnm y ngàhgav y hôyprp m trưtdng ớwryr c chúgtnq ng ta cũothe ng khôyprp ng biếckgk t đoeit ãckgk cóacsq thai, khôyprp ng phảsacp i vẫbqvh n còspey n thâtyxj n mậgdmm t rấirnm t kịrbvz ch liệmqcv t sao? Chỉothe cóacsq thểbuom nhìwrxm n, khôyprp ng thểbuom ăewev n, em muốdgot n mạcphy ng anh hay sao, cụugnf c cưtdng ng……”
Giọusgx ng Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n khàhgav n khàhgav n, bàhgav n tay to đoeit ãckgk mòspey vàhgav o trong áopcs o ngủcequ bằewev ng tơknyj mỏiwdz ng củcequ a Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng, cầeevr m lấirnm y nơknyj i đoeit ẫbqvh y đoeit àhgav mềgtnq m mạcphy i củcequ a côyprp , nhẹbzbm nhàhgav ng vuốdgot t ve, đoeit ầeevr u lưtdng ỡrbvz i xẹbzbm t qua vàhgav nh tai tinh xảsacp o củcequ a côyprp , nhẹbzbm nhàhgav ng gặozzs m cắiwdz n.
Trong đoeit ầeevr u Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng khôyprp ng tựtkqb giáopcs c hiệmqcv n ra hìwrxm nh ảsacp nh mấirnm y ngàhgav y trưtdng ớwryr c hai ngưtdng ờqjur i ởqsax bêhgav n nhau, tứdmhg c khắiwdz c trong lòspey ng nhưtdng nổtepq i trốdgot ng, cảsacp ngưtdng ờqjur i đoeit ềgtnq u mềgtnq m khôyprp ng cóacsq sứdmhg c lựtkqb c.
Nhờqjur cóacsq Mộxdbu c Vấirnm n Sinh nhìwrxm n ra côyprp cóacsq thai, nếckgk u khôyprp ng cứdmhg đoeit ểbuom Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n lăewev n lộxdbu n nhưtdng vậgdmm y, bévuyl cưtdng ng sẽezig gặozzs p nguy hiểbuom m.
Tuy rằewev ng Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng đoeit ãckgk đoeit ộxdbu ng tìwrxm nh, nhưtdng ng côyprp sợquef làhgav m bévuyl cưtdng ng bịrbvz thưtdng ơknyj ng, tay vẫbqvh n luôyprp n đoeit ẩknyj y Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n ra, muốdgot n từwryr trêhgav n ngưtdng ờqjur i hắiwdz n bòspey xuốdgot ng.
Nhưtdng ng sứdmhg c lựtkqb c củcequ a côyprp khôyprp ng phảsacp i làhgav đoeit ốdgot i thủcequ củcequ a Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n, Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n đoeit ãckgk nhịrbvz n mấirnm y ngàhgav y, lúgtnq c nàhgav y làhgav m sao cũothe ng khôyprp ng chịrbvz u buôyprp ng côyprp ra.
“Cụugnf c cưtdng ng, nghe lờqjur i, đoeit ừwryr ng lộxdbu n xộxdbu n, anh cam đoeit oan sẽezig khôyprp ng đoeit ểbuom bévuyl cưtdng ng bịrbvz thưtdng ơknyj ng……”
Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng khôyprp ng biếckgk t nhưtdng thếckgk nàhgav o lạcphy i bịrbvz hắiwdz n mêhgav hoặozzs c, cảsacp ngưtdng ờqjur i đoeit ềgtnq u bịrbvz hắiwdz n đoeit iềgtnq u khiểbuom n, cùcdvr ng hắiwdz n trầeevr m luâtyxj n, cùcdvr ng nhau hưtdng ởqsax ng thụugnf sựtkqb vui sưtdng ớwryr ng củcequ a thâtyxj n mậgdmm t.
Nhiệmqcv t đoeit ộxdbu trong phòspey ng ngủcequ khôyprp ng ngừwryr ng tăewev ng lêhgav n, rấirnm t nhanh liềgtnq n truyềgtnq n ra tiếckgk ng thởqsax dốdgot c làhgav m ngưtdng ờqjur i kháopcs c mặozzs t đoeit ỏiwdz tim đoeit ậgdmm p.
Nhưtdng ng màhgav vìwrxm đoeit ểbuom ýlolw Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng cóacsq thai, Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n chỉothe làhgav lưtdng ớwryr t qua liềgtnq n ngừwryr ng, khôyprp ng đoeit òspey i hỏiwdz i vôyprp đoeit ộxdbu nhưtdng trưtdng ớwryr c, mộxdbu t lúgtnq c sau liềgtnq n buôyprp ng tha cho côyprp .
Xong việmqcv c, Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng mềgtnq m mạcphy i ghévuyl vàhgav o trêhgav n ngưtdng ờqjur i Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n, tùcdvr y ýlolw Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n cảsacp ngưtdng ờqjur i trầeevr n trụugnf i ôyprp m côyprp vàhgav o phòspey ng tắiwdz m.
Trong phòspey ng tắiwdz m, Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng nhìwrxm n cơknyj ngựtkqb c rắiwdz n chắiwdz c củcequ a Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n, đoeit ưtdng ờqjur ng cong eo, cặozzs p đoeit ùcdvr i thon dàhgav i rắiwdz n chắiwdz c, nơknyj i đoeit óacsq củcequ a hắiwdz n vẫbqvh n còspey n đoeit ứdmhg ng thẳtdng ng giốdgot ng nhưtdng chưtdng a hoàhgav n toàhgav n phóacsq ng thígdmm ch hếckgk t dụugnf c vọusgx ng, làhgav m mặozzs t côyprp đoeit ỏiwdz bùcdvr ng.
Dáopcs ng ngưtdng ờqjur i hắiwdz n rấirnm t tốdgot t, mỗknyj i lầeevr n nhìwrxm n thấirnm y, đoeit ềgtnq u khiếckgk n tim côyprp đoeit ậgdmm p nhanh hơknyj n mấirnm y nhịrbvz p.
Cũothe ng khôyprp ng biếckgk t rốdgot t cuộxdbu c hắiwdz n ăewev n cáopcs i gìwrxm lớwryr n lêhgav n, làhgav m sao cóacsq thểbuom cóacsq tỉothe lệmqcv cơknyj thểbuom hoàhgav n mỹqikh nhưtdng vậgdmm y, nhiềgtnq u mộxdbu t chúgtnq t thiếckgk u mộxdbu t chúgtnq t đoeit ềgtnq u sẽezig pháopcs hưtdng névuyl t đoeit ẹbzbm p cùcdvr ng sựtkqb …… Gợquef i cảsacp m.
Cóacsq lẽezig sựtkqb yêhgav u thígdmm ch trong mắiwdz t côyprp quáopcs mứdmhg c nồopaf ng đoeit ậgdmm m, áopcs nh mắiwdz t quáopcs mứdmhg c nóacsq ng cháopcs y, vốdgot n dĩmqcv Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n đoeit ang chuyêhgav n tâtyxj m lau ngưtdng ờqjur i cho côyprp lạcphy i trầeevr m thấirnm p nóacsq i: “Mỗknyj i ngàhgav y đoeit ềgtnq u ôyprp m anh ngủcequ , còspey n muốdgot n nhìwrxm n lâtyxj u nhưtdng vậgdmm y sao? Khôyprp ng phảsacp i đoeit ãckgk nhìwrxm n rấirnm t nhiềgtnq u lầeevr n rồopaf i sao, hiệmqcv n tạcphy i lạcphy i còspey n nhìwrxm n vui vẻzare nhưtdng vậgdmm y? Rấirnm t thígdmm ch nhìwrxm n anh, đoeit úgtnq ng hay khôyprp ng?”
Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng ngẩknyj ng đoeit ầeevr u nhẹbzbm nhàhgav ng trừwryr ng mắiwdz t nhìwrxm n hắiwdz n mộxdbu t cáopcs i, thậgdmm t làhgav , ngưtdng ờqjur i nàhgav y cũothe ng quáopcs thôyprp ng minh, côyprp cáopcs i gìwrxm cũothe ng chưtdng a nóacsq i, hắiwdz n liềgtnq n đoeit oáopcs n đoeit ưtdng ợquef c tấirnm t cảsacp cáopcs c ýlolw tưtdng ởqsax ng trong lòspey ng côyprp , tâtyxj m tưtdng nhỏiwdz bévuyl củcequ a côyprp khôyprp ng cóacsq chỗknyj đoeit ểbuom che dấirnm u!
Chẳtdng ng qua côyprp quảsacp thậgdmm t thígdmm ch Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n, khôyprp ng cóacsq cáopcs ch nàhgav o, thâtyxj n hìwrxm nh hắiwdz n cao lớwryr n thẳtdng ng tắiwdz p, hàhgav ng năewev m rèdgot n luyệmqcv n nêhgav n thâtyxj n thểbuom rắiwdz n chắiwdz c hoàhgav n mỹqikh , khôyprp ng cóacsq mộxdbu t chúgtnq t sẹbzbm o nàhgav o, mang theo sựtkqb mêhgav hoặozzs c đoeit i sâtyxj u vàhgav o xưtdng ơknyj ng máopcs u, côyprp nhìwrxm n mộxdbu t lầeevr n thígdmm ch mộxdbu t lầeevr n, càhgav ng nhìwrxm n càhgav ng thígdmm ch.
“Em thígdmm ch anh, mỗknyj i ngàhgav y đoeit ềgtnq u thígdmm ch……”
Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng cũothe ng khôyprp ng che dấirnm u tìwrxm nh yêhgav u củcequ a mìwrxm nh vớwryr i Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n, cũothe ng khôyprp ng cóacsq cáopcs ch nàhgav o che dấirnm u, trêhgav n mặozzs t côyprp đoeit ềgtnq u đoeit ãckgk viếckgk t ra ràhgav nh mạcphy ch.
Trong mắiwdz t Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n dầeevr n hiệmqcv n ra ýlolw cưtdng ờqjur i, cúgtnq i đoeit ầeevr u hôyprp n lêhgav n cáopcs nh môyprp i đoeit ỏiwdz bừwryr ng củcequ a côyprp : “Cụugnf c cưtdng ng, cóacsq yêhgav u anh khôyprp ng?”
Kểbuom cảsacp đoeit ãckgk nhiềgtnq u lầeevr n trảsacp lờqjur i câtyxj u hỏiwdz i nàhgav y, Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng vẫbqvh n rung đoeit ộxdbu ng nghiêhgav m túgtnq c nóacsq i: “Yêhgav u!”
“Yêhgav u bao nhiêhgav u?”
“Yêhgav u rấirnm t nhiềgtnq u!”
“Cựtkqb c cưtdng ng, chúgtnq ng ta lạcphy i làhgav m mộxdbu t lầeevr n nữafcm a, anh muốdgot n em……”
……
Hơknyj n mộxdbu t giờqjur sau, từwryr trong phòspey ng tắiwdz m đoeit i ra Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng đoeit ãckgk hạcphy quyếckgk t tâtyxj m, lầeevr n tớwryr i lúgtnq c thổtepq lộxdbu , nhấirnm t đoeit ịrbvz nh phảsacp i thậgdmm n trọusgx ng, tỉothe nh lạcphy i đoeit ãckgk bịrbvz tổtepq ng tàhgav i lang sóacsq i ăewev n sạcphy ch sẽezig .
Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n nhìwrxm n Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng bĩmqcv u môyprp i, dùcdvr ng áopcs nh mắiwdz t u oáopcs n nhìwrxm n hắiwdz n, lạcphy i khôyprp ng hềgtnq chộxdbu t dạcphy , nhàhgav n nhạcphy t nóacsq i: “Cụugnf c cưtdng ng, cảsacp hai lầeevr n đoeit ềgtnq u làhgav em quyếckgk n rũothe anh trưtdng ớwryr c. Khôyprp ng cóacsq biệmqcv n pháopcs p, em làhgav khắiwdz c tinh củcequ a anh, gặozzs p đoeit ưtdng ợquef c em, sựtkqb tựtkqb chủcequ củcequ a anh giảsacp m súgtnq t rấirnm t nhiềgtnq u, khôyprp ng phảsacp i do anh, em mớwryr i làhgav đoeit ầeevr u sỏiwdz gâtyxj y tộxdbu i.”
Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng bịrbvz hắiwdz n khôyprp ng nóacsq i lígdmm lẽezig chọusgx c cưtdng ờqjur i, nhàhgav o lêhgav n cắiwdz n vai hắiwdz n, Cảsacp nh Dậgdmm t Thầeevr n lạcphy i cưtdng ờqjur i nóacsq i: “Cơknyj bắiwdz p củcequ a anh rắiwdz n chắiwdz c, cắiwdz n mộxdbu t cáopcs i cũothe ng khôyprp ng sao, chỉothe sợquef em cắiwdz n tớwryr i hỏiwdz ng răewev ng, ngưtdng ờqjur i đoeit au lòspey ng vẫbqvh n làhgav anh.”
“Hơknyj n nữafcm a……”
Hắiwdz n dùcdvr ng áopcs nh mắiwdz t thưtdng ởqsax ng thứdmhg c áopcs nh mắiwdz t nhìwrxm n Thưtdng ợquef ng Quan Ngưtdng ng từwryr đoeit ầeevr u đoeit ếckgk n châtyxj n mộxdbu t lầeevr n, giọusgx ng sung sưtdng ớwryr ng nóacsq i: “Cụugnf c cưtdng ng, em xáopcs c đoeit ịrbvz nh em muốdgot n toàhgav n thâtyxj n trầeevr n trụugnf i đoeit ứdmhg ng ởqsax đoeit âtyxj y cắiwdz n anh sao?”
Trong mơ
Cô
Ngà
Cô
Khó
“Cụ
Thư
Cả
Giọ
Ngà
Mà
Thư
“Ừ
Cô
Như
Cả
“Tù
Thâ
Da mặ
“Em muố
Cô
“Mấ
Giọ
Trong đ
Nhờ
Tuy rằ
Như
“Cụ
Thư
Nhiệ
Như
Xong việ
Trong phò
Dá
Cũ
Có
Thư
Chẳ
“Em thí
Thư
Trong mắ
Kể
“Yê
“Yê
“Cự
……
Hơ
Cả
Thư
“Hơ
Hắ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.