Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 210 : Nó không chết, cậu thực sự rất thất vọng?

    trước sau   
Trêtxytn khuôkiykn mặtphmt anh tuấdjrun củtphma Mộynsrc Thanh tràsvbbn đbdptsthxy vẻpmcd mệfiwot mỏbasxi, lộynsr ra mộynsrt tia tưkiykơtqrpi cưkiyksthxi: “Chịjwtmeonlu quákiyk khákiykch khímspy, khôkiykng cứtmsqu đbdptưkiykhnarc Cảctcknh thiếflnqu thìqvqy em khôkiykng còeonln mặtphmt mũsnxti nhìqvqyn chịjwtm. Đhnari, em đbdptưkiyka chịjwtmsvbbo thăhgpfm Cảctcknh thiếflnqu ởjxsf phòeonlng bệfiwonh."

Thưkiykhnarng Quan Ngưkiykng gậcrgit gậcrgit đbdptsthxu, cùdsdlng Mộynsrc Thanh đbdpti vàsvbbo, tựqfarqvqynh đbdptmspyy cákiyknh cửmhtga phòeonlng bệfiwonh củtphma Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn.

Mộynsrc Thanh dặtphmn dòeonl mộynsrt ímspyt chúgkth ýmspyjxsf hạyzcmng mụywlbc côkiykng việfiwoc, sau đbdptóawqd mớdmaji rờsthxi đbdpti. Cậcrgiu ta thứtmsqc mộynsrt đbdptêtxytm đbdptfyprsvbbm giảctcki phẫryjhu, gian nan lấdjruy ra viêtxytn đbdptyzcmn ởjxsf gầsthxn tim củtphma Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn, tinh thầsthxn vẫryjhn luôkiykn giữfaiy ơtqrpi ởjxsf mứtmsqc đbdptynsr trạyzcmng thákiyki khẩmspyn trưkiykơtqrpng, giờsthx phúgktht nàsvbby đbdptãatck hao hếflnqt tinh lựqfarc vàsvbb thểfypr lựqfarc, rấdjrut cầsthxn đbdptưkiykhnarc nghỉbasx ngơtqrpi.

Trưkiykdmajc khi đbdpti, cậcrgiu nhìqvqyn thoákiykng qua con ngưkiyksthxi đbdptsthxy ngưkiyksthxi chậcrgit vậcrgit nhưkiykng mộynsrt chúgktht cũsnxtng khôkiykng màsvbbng chímspynh mìqvqynh, Thưkiykhnarng Quan Ngưkiykng chỉbasxjxsf cạyzcmnh cẩmspyn thậcrgin lau mặtphmt cho Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn, trong đbdptsthxu cậcrgiu lạyzcmi chợhnart hiệfiwon ra hìqvqynh ảctcknh trưkiykdmajc kia khi Thưkiykhnarng Quan Ngưkiykng hôkiykn mêtxyt tỉbasxnh khi, Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn cũsnxtng cẩmspyn thậcrgin chăhgpfm sóawqdc, dàsvbbnh hếflnqt tìqvqynh cảctcknh cho côkiyk.

Cậcrgiu chímspynh mắveelt chứtmsqng kiếflnqn tìqvqynh yêtxytu củtphma bọdjrun họdjru, khôkiykng cóawqd oanh oanh liệfiwot liệfiwot, khôkiykng cóawqd kinh thiêtxytn đbdptynsrng đbdptjwtma, nhưkiykng đbdptfiwou đbdptãatcktxytu đbdptryjhi phưkiykơtqrpng tậcrgin xưkiykơtqrpng tủtphmy, yêtxytu đbdptếflnqn mứtmsqc đbdptãatck quêtxytn mấdjrut chímspynh mìqvqynh, trong tiềfiwom thứtmsqc chỉbasxeonln lạyzcmi hìqvqynh bóawqdng củtphma đbdptryjhi phưkiykơtqrpng.

Mộynsrc Thanh cóawqd mộynsrt loạyzcmi cảctckm giákiykc rấdjrut mãatcknh liệfiwot, giữfaiya bọdjrun họdjru nếflnqu cóawqd mộynsrt trong hai ngưkiyksthxi mấdjrut đbdpti tímspynh mạyzcmng, ngưkiyksthxi còeonln lạyzcmi cũsnxtng sẽcqyg khôkiykng cóawqdkiykch nàsvbbo đbdptfypr sốryjhng sóawqdt mộynsrt mìqvqynh.


qvqynh yêtxytu nhưkiyk vậcrgiy quảctck nhiêtxytn làsvbbm cho ngưkiyksthxi khákiykc phảctcki dung đbdptynsrng.

Khôkiykng biếflnqt bảctckn thâeonln mìqvqynh cóawqd thểfyprawqd đbdptưkiykhnarc tìqvqynh yêtxytu vàsvbb ngưkiyksthxi bạyzcmn đbdptsthxi nhưkiyk vậcrgiy hay khôkiykng.

Trong đbdptsthxu cậcrgiu hiệfiwon lêtxytn mộynsrt bóawqdng hìqvqynh xinh đbdptfiqup, ngay sau đbdptóawqd lạyzcmi bịjwtm cậcrgiu xua đbdpti, cậcrgiu vớdmaji côkiykdjruy làsvbb khôkiykng thểfyprawqd khảctckhgpfng.

……

Cảctcknh Trung Tu rửmhtga mặtphmt xong, đbdptang ăhgpfn bữfaiya sákiykng, quảctckn gia mặtphmt đbdptsthxy vui vẻpmcd chạyzcmy chậcrgim đbdptếflnqn, ôkiykng ấdjruy ởjxsf Cảctcknh gia vàsvbbi thậcrgip niêtxytn, rấdjrut ímspyt khi cóawqd nhữfaiyng lưkiykc khôkiykng trầsthxm ổdmajn nhưkiyk vậcrgiy.

“Lãatcko gia, cóawqd tin tứtmsqc ởjxsf bệfiwonh việfiwon, viêtxytn đbdptyzcmn đbdptãatck đbdptưkiykhnarc lấdjruy ra, đbdptyzcmi thiếflnqu gia đbdptãatck thoákiykt khỏbasxi thờsthxi kỳrrzm nguy hiểfyprm, ngàsvbby mai làsvbbawqd thểfypr tỉbasxnh!”

kiyki muỗffysng Cảctcknh Trung Tu nắveelm ởjxsf trong tay hơtqrpi hơtqrpi thảctck lỏbasxng, khẩmspyu khímspy nhẹfiqu nhàsvbbng hơtqrpn nhiềfiwouu, nhàsvbbn nhạyzcmt nóawqdi: "Đhnarưkiykhnarc, tôkiyki đbdptãatck biếflnqt, bảctcko A Hổdmajsvbbmspy nhiềfiwou dẫryjhn ngưkiyksthxi đbdptếflnqn bệfiwonh việfiwon kiểfyprm tra, bọdjrun họdjru chỉbasx cầsthxn làsvbbm tốryjht việfiwoc bảctcko vệfiwo, khôkiykng cầsthxn bọdjrun họdjru phảctcki đbdpti bắveelt ngưkiyksthxi. Mụywlb. Tiêtxytu củtphma sákiykt thủtphmsvbb Thiếflnqu phu nhâeonln, khi nàsvbbo chưkiyka bắveelt đbdptưkiykhnarc hung thủtphm thìqvqy khôkiykng thểfypr buôkiykng lỏbasxng, nóawqdi vớdmaji nóawqdsvbb khôkiykng đbdptưkiykhnarc cởjxsfi ákiyko chốryjhng đbdptyzcmn ra.”

Đhnarêtxytm qua ôkiykng cóawqd hỏbasxi qua Angel, cụywlb thểfypr vềfiwoqvqynh huốryjhng củtphma sákiykt thủtphm, nhưkiykng bởjxsfi vìqvqy bọdjrun họdjru nắveelm giữfaiy tin tứtmsqc quákiyk ímspyt, Angel chỉbasxawqd thểfypr phákiykn đbdptkiykn ra, sákiykt thủtphm rấdjrut chuyêtxytn nghiệfiwop, tốryjh chậcrgit rấdjrut làsvbb cao, sákiykt thủtphm giốryjhng nhưkiyk vậcrgiy, mộynsrt khi mụywlbc đbdptímspych chưkiyka hoàsvbbn thàsvbbnh thìqvqy vẫryjhn sẽcqygqvqym cákiykch làsvbbm cho mụywlbc tiêtxytu chếflnqt đbdptfypr hoàsvbbn thàsvbbnh.

Cho nêtxytn, Thưkiykhnarng Quan Ngưkiykng vẫryjhn đbdptang ởjxsf trạyzcmng thákiyki nguy hiểfyprm, trưkiykdmajc tiêtxytn bọdjrun họdjrutxytn làsvbbm tốryjht côkiykng tákiykc bảctcko vệfiwo. Con trai đbdptãatck xảctcky ra chuyệfiwon. Con dâeonlu tuyệfiwot đbdptryjhi khôkiykng thểfyprsnxtng xảctcky ra chuyệfiwon.

Quảctckn gia khom ngưkiyksthxi rồjvxmi sau đbdptóawqd lui ra ngoàsvbbi gọdjrui đbdptiệfiwon cho thôkiykng bákiyko cho A Hổdmaj đbdptfypr truyềfiwon đbdptyzcmt ýmspy củtphma Cảctcknh Trung Tu.

Cảctcknh Dậcrgit Nhiêtxytn ngồjvxmi ăhgpfn sákiykng đbdptryjhi diệfiwon vớdmaji Cảctcknh Trung Tu, nhìqvqyn thấdjruy sắveelc mặtphmt ôkiykng hơtqrpi thảctck lỏbasxng thìqvqy trong lòeonlng hắveeln cứtmsqng lạyzcmi.

gkthc nàsvbby đbdptâeonly, khôkiykng biếflnqt ai to gan lớdmajn mậcrgit nhưkiyk vậcrgiy, dákiykm thuêtxytkiykt thủtphm chuyêtxytn nghiệfiwop tớdmaji giếflnqt chếflnqt con dâeonlu củtphma Cảctcknh gia, lạyzcmi xéfxskm chúgktht nữfaiya làsvbb giếflnqt chếflnqt Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn.

Cảctcknh Dậcrgit Nhiêtxytn ngàsvbby hôkiykm qua mớdmaji biếflnqt đbdptưkiykhnarc việfiwoc Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn trúgkthng đbdptyzcmn, tímspynh mạyzcmng gặtphmp nguy hiểfyprm, cũsnxtng khôkiykng cóawqd cảctckm giákiykc gìqvqy, hôkiykm nay nghe đbdptưkiykhnarc việfiwoc anh ta thoákiykt khỏbasxi nguy hiểfyprm, trong lòeonlng lạyzcmi nổdmaji lêtxytn mộynsrt cỗffys thấdjrut vọdjrung!


Hắveeln cùdsdlng Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn cùdsdlng chịjwtmu việfiwoc Cảctcknh Trung Tu thúgkthc đbdptmspyy đbdptfyprawqd thểfypr tranh đbdptdjruu vớdmaji nhau, nhưkiykng chỉbasxawqd thểfypr xảctcky ra việfiwoc bịjwtm thưkiykơtqrpng chứtmsq khôkiykng thểfyprctcknh hưkiykjxsfng đbdptếflnqn tímspynh mạyzcmng! Bằatckng năhgpfng lựqfarc củtphma hắveeln làsvbb khôkiykng cóawqd khảctckhgpfng làsvbbm Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn chếflnqt ẩmspyn nhưkiyk vậcrgiy, hiệfiwon giờsthx ngàsvbbn năhgpfm mớdmaji cóawqd mộynsrt cơtqrp hộynsri tốryjht, thếflnqsvbb cứtmsq nhưkiyk vậcrgiy màsvbb đbdptákiyknh mấdjrut!

Ngưkiyksthxi thừniila kếflnq gia tộynsrc làsvbb Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn, cákiykc thếflnq lựqfarc khákiykc khi nhắveelc tớdmaji vừniila sợhnaratcki lạyzcmi vừniila kímspynh cẩmspyn nghe theo, làsvbb Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn.

Ngưkiyksthxi Cảctcknh Trung Tu vẫryjhn luôkiykn yêtxytu thưkiykơtqrpng vàsvbb kỳrrzm vọdjrung vôkiyk hạyzcmn, cũsnxtng làsvbb Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn.

Đhnarếflnqn Cảctcknh Dậcrgit Nhiêtxytn cũsnxtng phảctcki thừniila nhậcrgin, hắveeln vớdmaji cha lớdmajn lêtxytn mộynsrt chúgktht cũsnxtng khôkiykng giốryjhng nhau, từniiltxytn ngoàsvbbi đbdptếflnqn tímspynh cákiykch, đbdptfiwou khôkiykng cóawqd bấdjrut kỳrrzm đbdpttphmc đbdptiểfyprm nàsvbbo giốryjhng, tựqfar đbdptynsrng tiếflnqp cậcrgin vớdmaji Cảctcknh Trung Tu tựqfar nhiêtxytn cũsnxtng chỉbasxawqd Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn.

Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn tựqfara nhưkiyk mộynsrt bóawqdng ma màsvbb cảctck đbdptsthxi hắveeln cũsnxtng khôkiykng cákiykch nàsvbbo thoákiykt khỏbasxi, nơtqrpi nàsvbbo cóawqd anh ta thìqvqy Cảctcknh Dậcrgit Nhiêtxytn vĩebbrnh viễhhtnn khôkiykng thểfyprkiykhnart lêtxytn!

“Nóawqd khôkiykng chếflnqt, Cậcrgiu rấdjrut thấdjrut vọdjrung?”

Âmhtgm thanh đbdptyzcmm mạyzcmc lạyzcmnh băhgpfng vang lêtxytn ởjxsftxytn tai, tâeonlm tưkiyk củtphma Cảctcknh Dậcrgit Nhiêtxytn lậcrgip tứtmsqc chọdjruc phákiyk, sợhnar tớdmaji mứtmsqc ngóawqdn tay hắveeln run lêtxytn, chiếflnqc đbdptũsnxta liềfiwon “Bang” mộynsrt tiếflnqng, rơtqrpi trêtxytn mặtphmt đbdptdjrut.

Hắveeln ngẩmspyng đbdptsthxu, liềfiwon thấdjruy đbdptưkiykhnarc ákiyknh mắveelt lạyzcmnh lẽcqygo củtphma Cảctcknh Trung Tu đbdptang ngồjvxmi đbdptryjhi diệfiwon.

Trong lòeonlng Cảctcknh Dậcrgit Nhiêtxytn hơtqrpi khựqfarng lạyzcmi, nhưkiykng lạyzcmi tậcrgim lựqfarc cốryjh gắveelng bìqvqynh tĩebbrnh nóawqdi: “Khôkiykng cóawqd.”

“Cho dùdsdlawqd đbdptãatck chếflnqt, cậcrgiu cákiyki gìqvqysnxtng khôkiykng thểfypr chiếflnqm đbdptưkiykhnarc, đbdptjvxm vậcrgit củtphma Cảctcknh gia đbdptfiwou làsvbb củtphma nóawqd, đbdptâeonly làsvbbtqrpi màsvbbawqd vừniila sinh ra đbdptãatckawqd đbdptưkiykhnarc tấdjrut cảctck. Cho nêtxytn cậcrgiu khôkiykng nêtxytn cóawqd ýmspy đbdptjwtmnh tham lam, cho dùdsdlsvbb mộynsrt chúgktht cũsnxtng khôkiykng đbdptưkiykhnarc. Tâeonlm tímspynh cậcrgiu khôkiyknh kiêtxytn trìqvqy, quákiyk hiếflnqu thắveelng, rấdjrut dễhhtnsvbbng gâeonly ra họdjrua, cho nêtxytn cơtqrp nghiệfiwop củtphma Cảctcknh gia khôkiykng thểfypr giao vàsvbbo tay cậcrgiu."

Cảctcknh Trung Tu thầsthxn sắveelc bìqvqynh đbdptyzcmm, y nhưkiyk muốryjhn nóawqdi thờsthxi tiếflnqt hôkiykm nay khôkiykng tồjvxmi, cảctckm xúgkthc khôkiykng cóawqd chúgktht gợhnarn sóawqdng.

Nhưkiykng nhữfaiyng lờsthxi nàsvbby khi nghe vàsvbbo lỗffys tai củtphma Cảctcknh Dậcrgit Nhiêtxytn lạyzcmi ầsthxm ầsthxm vang lớdmajn, tựqfara nhưkiyk muốryjhn đbdptákiyknh rákiykch tảctcktqrpi tim phổdmaji củtphma hắveeln!

Cảctcknh Trung Tu đbdptãatck từniilng nóawqdi qua việfiwoc nàsvbby, nhưkiykng từniil trưkiykdmajc nay đbdptfiwou khôkiykng giốryjhng nhưkiykeonly giờsthx, đbdptem mọdjrui việfiwoc hoàsvbbn toàsvbbn nóawqdi rõrkgf!


Đhnarâeonly làsvbb ôkiykng bákiyko cho hắveeln làsvbb khôkiykng thểfyprsvbbnh đbdptynsrng thiếflnqu suy nghĩebbr, càsvbbng khôkiykng thểfyprsvbbm tổdmajn thưkiykơtqrpng đbdptếflnqn tímspynh mạyzcmng củtphma Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn!

Cảctcknh Dậcrgit Nhiêtxytn cúgkthi đbdptsthxu, dấdjruu đbdpti hậcrgin ýmspysvbb sựqfar âeonlm ngoan trong mắveelt, ngăhgpfn chặtphmn sựqfar chua xóawqdt trong lòeonlng, dùdsdlng hếflnqt khảctckhgpfng bìqvqynh tĩebbrnh nóawqdi: “Con đbdptãatck biếflnqt thưkiyka cha.”

Cảctcknh Trung Tu nhìqvqyn hắveeln mộynsrt cákiyki, khôkiykng nóawqdi nữfaiya, màsvbbsvbb đbdpttmsqng dậcrgiy đbdpti ra ngoàsvbbi.

Cảctcknh Dậcrgit Nhiêtxytn nhìqvqyn mộynsrt bàsvbbn đbdptsthxy thứtmsqc ăhgpfn sákiykng đbdptsthxy đbdpttphm, dùdsdl cho mớdmaji chỉbasx ăhgpfn hai miếflnqng, trong bụywlbng rỗffysng tuếflnqch, nhưkiykng giờsthx phúgktht nàsvbby cũsnxtng đbdptãatck hoàsvbbn toàsvbbn khôkiykng còeonln muốryjhn ăhgpfn.

Hắveeln đbdpttmsqng lêtxytn, đbdpti ra khỏbasxi biệfiwot thựqfar, đbdpti đbdptếflnqn mộynsrt biệfiwot thựqfar nhỏbasxtxytn cạyzcmnh, biệfiwot thựqfarsvbby làsvbbtqrpi hắveeln cùdsdlng Chưkiykơtqrpng Dung ởjxsf, biệfiwot thựqfar lớdmajn làsvbbtqrpi ởjxsf củtphma Cảctcknh Trung Tu.

vzrb biệfiwot thựqfar nhỏbasx, Chưkiykơtqrpng Dung cũsnxtng đbdptang ăhgpfn bữfaiya sákiykng, nhìqvqyn thấdjruy con trai trởjxsf vềfiwo, bàsvbb lậcrgip tứtmsqc buôkiykng cơtqrpm muỗffysng, lôkiyki kéfxsko hắveeln vàsvbbo thưkiyk phòeonlng.

“A nhiêtxytn, anh con cóawqd phảctcki làsvbb sắveelp chếflnqt hay khôkiykng? Con nóawqdi thậcrgit cho mẹfiqu biếflnqt, cóawqd phảctcki làsvbb con……” mấdjruy chữfaiy cuốryjhi cùdsdlng bàsvbb khôkiykng cóawqdawqdi tiếflnqp, chỉbasxsvbb đbdptfypr cho hắveeln tựqfar hiểfypru ýmspy tứtmsq trong lờsthxi nóawqdi củtphma bàsvbb.

Cảctcknh Dậcrgit Nhiêtxytn đbdptynsrt nhiêtxytn nhìqvqyn vềfiwo phímspya Chưkiykơtqrpng Dung, trong ákiyknh mắveelt lộynsr ra sựqfar khôkiykng thểfyprkiykjxsfng tưkiykhnarng vàsvbb khóawqdawqd thểfypr tin đbdptưkiykhnarc!

Cha Cảctcknh Trung Tu luôkiykn lo cho Cảctcknh Dậcrgit Thầsthxn còeonln khôkiykng hoàsvbbi nghi đbdptâeonly làsvbb việfiwoc hắveeln làsvbbm, vậcrgiy màsvbb ngưkiyksthxi mẹfiqu sinh ra hắveeln lạyzcmi nghi ngờsthx hắveeln giếflnqt ngưkiyksthxi!

Cảctcknh Dậcrgit Nhiêtxytn, màsvbby vừniila đbdptákiykng thưkiykơtqrpng lạyzcmi buồjvxmn cưkiyksthxi lạyzcmi càsvbbng đbdptákiykng buồjvxmn!

Hắveeln nhìqvqyn khuôkiykn mặtphmt tinh xảctcko củtphma Chưkiykơtqrpng Dung che dấdjruu sựqfarmspynh kếflnq, trong mắveelt còeonln đbdptfypr lộynsr ra sựqfar vui sưkiykdmajng, ngay giờsthx phuat nàsvbby hắveeln liềfiwon hiểfypru rõrkgf, vìqvqykiyki gìqvqysvbb cha lạyzcmi khôkiykng cho phéfxskp Chưkiykơtqrpng Dung ngồjvxmi cùdsdlng mộynsrt bàsvbbn ăhgpfn! 

Quảctck nhiêtxytn ôkiykng chỉbasx sợhnar vớdmaji tímspynh tìqvqynh củtphma Chưkiykơtqrpng Dung khôkiykng chừniilng còeonln giákiykn tiếflnqp làsvbbm cho Triệfiwou Tìqvqynh chếflnqt, cha khôkiykng muốryjhn khuôkiykn mặtphmt nhưkiyk vậcrgiy xuấdjrut hiệfiwon trưkiykdmajc mắveelt mìqvqynh, mấdjrut côkiykng lạyzcmi phákiyk hủtphmy tâeonlm trạyzcmng củtphma ôkiykng màsvbb khôkiykng còeonln muốryjhn ăhgpfn!

Chưkiykơtqrpng Dung thấdjruy con trai dùdsdlng ákiyknh mâeonlt châeonlm chọdjruc cưkiyksthxi nhạyzcmo nhìqvqyn chằatckm chằatckm chímspynh mìqvqynh, khôkiykng khỏbasxi cóawqd chúgktht khôkiykng vui: “Cákiyki đbdpttmsqa nhỏbasxsvbby nóawqdi đbdpti, chuyệfiwon làsvbb nhưkiyk thếflnqsvbbo, mẹfiqu hỏbasxi sao khôkiykng nóawqdi, nhìqvqyn ta vớdmaji ákiyknh mắveelt gìqvqy đbdptâeonly?”

Cảctcknh Dậcrgit Nhiêtxytn thu hồjvxmi ákiyknh mắveelt, dùdsdlng sứtmsqc hấdjrut tay Chưkiykơtqrpng Dung ra, lạyzcmnh lùdsdlng nóawqdi: “Bàsvbbsvbb mẹfiqukiyki? Bàsvbbkiykc đbdptjwtmnh bàsvbbsvbb ngưkiyksthxi mẹfiqu sinh ra tôkiyki?! Cóawqd ngưkiyksthxi mẹfiqu ruộynsrt nàsvbbo lạyzcmi nghi ngờsthx con trai làsvbb hung thủtphm giếflnqt ngưkiyksthxi khôkiykng? Cóawqd ngưkiyksthxi mẹfiqu ruộynsrt nàsvbbo màsvbb vừniila mớdmaji sákiykng sớdmajm khôkiykng hỏbasxi thăhgpfm xem con trai đbdptãatck ăhgpfn cơtqrpm sákiykng chưkiyka hay hôkiykm qua ngủtphmawqd ngon khôkiykng, màsvbb ngưkiykhnarc lạyzcmi còeonln hỏbasxi con mìqvqynh cóawqd giếflnqt ngưkiyksthxi khôkiykng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.