Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 157 : Vợ yêu của tổng giám đốc

    trước sau   
Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng nhìyiiln xung quanh thấcfqoy khôwbobng cógtsi ai đvdcmekbd ýgutmriwso chiếgifjc xe đvdcmvdcmi chújyqing vôwbobcuogng khiêqdfkm tôwbob́n nàriwsy, sau đvdcmógtsiwbobn lêqdfkn môwbobi Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn mộlcczt cámbjdi thậcjmut nhanh, vòwnqxng tay ôwbobm cổyiil anh thìyiil thầfevvm: “Khôwbobng phảeqjyi anh đvdcmi côwbobng támbjdc sao? Tạvdcmi sao lạvdcmi trởzzqy vềutmw?”

Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn thấcfqoy côwbob chủflka đvdcmlcczng hôwbobn anh, thấcfqoy côwbob chủflka đvdcmlcczng nhàriwso vàriwso ngựtwgic anh, tâjjmum trạvdcmng bỗtshcng chốqdrvc tốqdrvt lêqdfkn.

Anh ôwbobm chiếgifjc eo mềutmwm mạvdcmi tinh tếgifj củflkaa côwbob, đvdcmzhzzt trámbjdn mìyiilnh lêqdfkn trámbjdn côwbob, trầfevvm thấcfqop nógtsii: “Anh nhớjyqi em...”

Anh nhẹgtfk nhàriwsng chăqdfkm chújyqiwbobn lêqdfkn cámbjdnh môwbobi mềutmwm mạvdcmi đvdcmlccz mọzuhbng củflkaa côwbob nhưiwvg mộlcczt nhàriws chếgifjmbjdc làriwsnh nghềutmw đvdcmang mãflkaflkao(*) mộlcczt khốqdrvi bạvdcmch ngọzuhbc, dùcuogng âjjmum thanh gợeqjyi cảeqjym mêqdfk ngưiwvgcjmui nógtsii: “Bảeqjyo bốqdrvi, em cógtsi nhớjyqi anh khôwbobng?”

(*) Cụyjwtm từyzmx “mãflkaflkao” nàriwsy cógtsi thểekbd hiểekbdu nhưiwvgriws: Lấcfqoy kim cưiwvgơsnkzng hay thứmrryyiil đvdcmógtsi từyzmx trong mỏlccz ra, hoặzhzzc cũxufong cógtsi thểekbd hiểekbdu nhưiwvg đvdcmang gia côwbobng mộlcczt mógtsin đvdcmgtfk trang sứmrryc, ngụyjwt ýgutm nhưiwvgriws “Rấcfqot tỉvdzk mỉvdzk.”

Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng nghĩqcxm, khi côwbobriws anh ởzzqyqdfkn nhau, sẽhgoc luôwbobn cógtsi loạvdcmi xújyqic cảeqjym cuồgtfkng nhiệpixmt, mộlcczt tìyiilnh yêqdfku nồgtfkng chámbjdy, nhịbssqp tim đvdcmcjmup rấcfqot rấcfqot nhanh, hơsnkzi thởzzqyxufong gấcfqop gámbjdp, nhiệpixmt đvdcmlcczsnkz thểekbd dầfevvn dầfevvn nógtsing lêqdfkn, côwbob cảeqjym thấcfqoy vôwbobcuogng vôwbobcuogng khógtsi chịbssqu.


wbobi anh mang theo hơsnkzi thởzzqyriwsnh lạvdcmnh, ậcjmup đvdcmếgifjn trong mộlcczt giâjjmuy khiếgifjn côwbob run rẩpvpsy, bàriwsn tay anh nógtsing bỏlcczng tựtwgia nhưiwvg mang theo nhữsgwwng đvdcmqdrvm lửxufoa nhỏlccz, làriwsm cho côwbob giốqdrvng nhưiwvg bịbssq đvdcmiệpixmn giậcjmut, giọzuhbng nógtsii củflkaa anh, ngậcjmup tràriwsn dẫzuhbn dụyjwtqdfk hoặzhzzc, từyzmx lầfevvn đvdcmfevvu tiêqdfkn nhìyiiln thấcfqoy anh, đvdcmqdrvi vớjyqii âjjmum thanh trầfevvm khàriwsn nàriwsy côwbob đvdcmãflkawbob sứmrryc chốqdrvng cựtwgi...

“Em cũxufong nhớjyqi anh...”

Giọzuhbng nógtsii côwbob rấcfqot nhẹgtfk rấcfqot nhẹgtfk, nhưiwvgng rõuqqpriwsng chấcfqot chứmrrya bao nhớjyqi nhung quyếgifjn luyếgifjn.

Âmjwlm thanh côwbob vang lêqdfkn mềutmwm mạvdcmi, khiếgifjn Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn thậcjmut muốqdrvn tiếgifjn vàriwso tậcjmun cùng cơsnkz thểekbdwbob, cùcuogng vớjyqii côwbobwnqxa làriwsm mộlcczt ngưiwvgcjmui.

Mộlcczt tay anh ôwbobm lấcfqoy vai côwbob, mộlcczt tay cầfevvm vôwbobqdfkng, khởzzqyi đvdcmlcczng xe đvdcmi vềutmw nhàriws.

Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng tựtwgia đvdcmfevvu trêqdfkn vai anh, cảeqjym nhậcjmun đvdcmưiwvgeqjyc sứmrryc mạvdcmnh vữsgwwng chắvdzkc từyzmx Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn, thậcjmut sựtwgi thoảeqjyi mámbjdi dễpzmm chịbssqu.

“Hôwbobm nay em đvdcmãflkariwsm mộlcczt việpixmc xấcfqou, anh muốqdrvn nghe khôwbobng?”

Khógtsie môwbobi Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn lộlccz ra ýgutmiwvgcjmui nhàriwsn nhạvdcmt, biếgifjt côwbob muốqdrvn nógtsii cámbjdi gìyiil, nhưiwvgng vẫzuhbn phốqdrvi hợeqjyp hỏlcczi: “Ồdwyw, làriws ai may mắvdzkn nhưiwvg vậcjmuy, đvdcmưiwvgeqjyc em nhớjyqi thưiwvgơsnkzng?”

Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng khôwbobng hềutmw biếgifjt rằcxthng, nhữsgwwng việpixmc côwbobriwsm, Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn đvdcmãflka sớjyqim biếgifjt từyzmx trưiwvgjyqic, hơsnkzn nữsgwwa còwnqxn hỗtshc trợeqjy cho côwbob, côwbob nghịbssqch vớjyqii chiếgifjc cújyqic đvdcmưiwvgeqjyc làriwsm từyzmx pha lêqdfk trêqdfkn ámbjdo củflkaa anh xong, dẫzuhbu môwbobi nógtsii: “Làriws Thưiwvgeqjyng Quan Nhu Tuyếgifjt, em ghéiwvgt côwbob ta, cho nêqdfkn hôwbobm nay đvdcmãflka chơsnkzi côwbob ta mộlcczt vốqdrv.”

“Ồdwyw, làriws ngưiwvgcjmui lầfevvn trưiwvgjyqic em buộlcczc phảeqjyi nhảeqjyy xuốqdrvng biểekbdn? Khôwbobng phảeqjyi đvdcmãflka nhảeqjyy xuốqdrvng biểekbdn sao? Tạvdcmi sao còwnqxn khôwbobng chếgifjt? Thậcjmut làriws khôwbobng may nhỉvdzk, hógtsia ra giờcjmu anh rắvdzkc rốqdrvi hơsnkzn rồgtfki, anh phảeqjyi éiwvgp côwbob ta nhảy xuốqdrvng biểekbdn lầfevvn nữsgwwa thôwbobi.”

Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng bịbssq Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn chọzuhbc cho cưiwvgcjmui lớjyqin, cảeqjym giámbjdc nặzhzzng nềutmw đvdcmlcczt nhiêqdfkn biếgifjn mấcfqot.

wbob biếgifjt, Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn vốqdrvn dĩqcxm biếgifjt nợeqjy nầfevvn giữsgwwa côwbobriws Thưiwvgeqjyng Quan Nhu Tuyếgifjt, chuyệpixmn Thưiwvgeqjyng Quan Nhu Tuyếgifjt mang thai cũxufong làriws anh nógtsii cho côwbob, lújyqic nàriwsy anh nógtsii nhưiwvg vậcjmuy, làriws đvdcmekbd cho côwbob vui vẻmtiu.

Đwzfqưiwvgeqjyc ngưiwvgcjmui đvdcmàriwsn ôwbobng củflkaa mìyiilnh âjjmun cầfevvn bảeqjyo vệpixm, thậcjmut sựtwgi rấcfqot tuyệpixmt, khógtsie môwbobi Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng khôwbobng khỏlcczi vểekbdnh cao lêqdfkn.


“Ôcwzsi, em đvdcmãflkagtsip námbjdt vai nữsgww chígtsinh củflkaa côwbob ta, anh khôwbobng thểekbdiwvgzzqyng tưiwvgeqjyng ra khuôwbobn mặzhzzt côwbob ta lújyqic ấcfqoy khógtsi coi nhưiwvg thếgifjriwso đvdcmâjjmuu! Nếgifju ban đvdcmfevvu em biếgifjt đvdcmưiwvgeqjyc cảeqjym giámbjdc sảeqjyng khoámbjdi khi chàriws đvdcmvdcmp côwbob ta làriws nhưiwvg thếgifjriwsy, em đvdcmãflka khôwbobng nhưiwvgcjmung nhịbssqn nhiềutmwu năqdfkm nhưiwvg vậcjmuy, sẽhgoc trựtwgic tiếgifjp khiếgifjn côwbob ta đvdcmau khổyiilsnkzn, sau đvdcmógtsi hếgifjt sứmrryc màriws chàriws đvdcmvdcmp.”

“Yêqdfkn tâjjmum, sau nàriwsy nếgifju em muốqdrvn bắvdzkt nạvdcmt ai, muốqdrvn bắvdzkt nạvdcmt nhưiwvg thếgifjriwso, muốqdrvn làriwsm gìyiil đvdcmutmwu đvdcmưiwvgeqjyc, chồgtfkng em sẽhgoc chịbssqu trámbjdch nhiệpixmm cung cấcfqop thủflka đvdcmoạvdcmn cho em đvdcmi hạvdcmi ngưiwvgcjmui.”

Lờcjmui nógtsii bámbjd đvdcmvdcmo cùcuogng ngữsgww khígtsi sủflkang nịbssqnh củflkaa Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn, khiếgifjn cho Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng cógtsi cảeqjym giámbjdc bảeqjyn thâjjmun từyzmx mộlcczt côwbobiwvg Lọzuhb Lem bỗtshcng chốqdrvc hógtsia mìyiilnh thàriwsnh côwbobng chújyqia, côwbob đvdcmãflka từyzmxng rấcfqot oámbjdn giậcjmun vàriws chịbssqu nhiềutmwu ấcfqom ứmrryc, giờcjmu phújyqit nàriwsy đvdcmutmwu biếgifjn mấcfqot sạvdcmch sẽhgociwvgjyqii sựtwgi bảeqjyo vệpixm tỉvdzk mẫzuhbn ấcfqom ámbjdp củflkaa anh.

wbobgtsi thểekbd tựtwgi tin, làriwsyiil đvdcmưiwvgeqjyc anh cưiwvgng chiềutmwu, côwbobgtsinh khígtsi xoi mógtsii, làriwsyiil anh màriws bộlcczc lộlccz.

Thờcjmui gian ởzzqycuogng anh, côwbob luôwbobn trong tâjjmum trạvdcmng thoảeqjyi mámbjdi vàriws hạvdcmnh phújyqic nhấcfqot, nhữsgwwng ồgtfkn àriwso hỗtshcn loạvdcmn củflkaa cuộlcczc sốqdrvng đvdcmêqdfku rờcjmui xa, chỉvdzkwnqxn lạvdcmi an yêqdfkn vàriws vui vẻmtiu.

Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn nhìyiiln Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng tâjjmum trạvdcmng vui sưiwvgjyqing, mọzuhbi suy nghĩqcxm trong lòwnqxng đvdcmutmwu nhưiwvg viếgifjt hếgifjt cảeqjyqdfkn mặzhzzt, khôwbobng cầfevvn phảeqjyi tốqdrvn côwbobng mấcfqot sứmrryc đvdcmi suy đvdcmmbjdn.

Trong kếgifj hoạvdcmch Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn đvdcmãflka tỉvdzk mỉvdzk vạvdcmch ra, tốqdrvi nay Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng sẽhgocgtsi mộlcczt đvdcmêqdfkm tuyệpixmt vờcjmui vàriws đvdcmámbjdng nhớjyqi.

Anh khôwbobng phảeqjyi làriws ngưiwvgcjmui lãflkang mạvdcmn, nhưiwvgng kểekbd từyzmx khi họzuhbiwvgjyqii nhau, anh đvdcmãflka chưiwvga dàriwsnh cho Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng đvdcmiềutmwu gìyiil bấcfqot ngờcjmu đvdcmámbjdng ngạvdcmc nhiêqdfkn, mỗtshci lầfevvn đvdcmi côwbobng támbjdc anh đvdcmutmwu sẽhgoc mua quàriws cho côwbob, vàriwsjjmùn nàriwsy anh mua cho côwbob chiếgifjc lắvdzkc tay Swarovski đvdcmưiwvgeqjyc nạvdcmm đvdcmámbjd CZ bảeqjyn giớjyqii hạvdcmn trêqdfkn đvdcmógtsi ghi têqdfkn viếgifjt tắvdzkt củflkaa côwbob.

Ngàriwsy hôwbobm sau, Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng đvdcmeo vòwnqxng tay mớjyqii đvdcmi làriwsm, thờcjmui đvdcmiểekbdm gặzhzzp Mễpzmm Hiểekbdu Hiểekbdu ởzzqy phòwnqxng nưiwvgjyqic, côwbobcfqoy than thởzzqy cảeqjy mộlcczt bàriwsi ca khen ngợeqjyi.

“Thậcjmut làriws đvdcmgtfkp, da cậcjmuu rấcfqot trắvdzkng, màriwsu sắvdzkc rựtwgic rỡjjmu củflkaa chiếgifjc lắvdzkc tay nàriwsy thựtwgic sựtwgi phùcuog hợeqjyp vớjyqii cậcjmuu! Tổyiilng... đvdcmgtfk vậcjmut chồgtfkng cậcjmuu chọzuhbn, thậcjmut làriws khôwbobng thểekbd khôwbobng nhìyiiln đvdcmếgifjn nógtsi!”

Hai chữsgww “Tổyiilng giám đvdcmôwbob́c” đvdcmãflka đvdcmếgifjn bêqdfkn miệpixmng đvdcmưiwvgeqjyc Mễpzmm Hiểekbdu Hiểekbdu vộlcczi vàriwsng nuốqdrvt vàriwso, giơsnkz tay bẹgtfko mámbjd Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng, trêqdfku chọzuhbc: “Tôwbobi nhớjyqi rấcfqot rõuqqp lầfevvn trưiwvgjyqic đvdcmi dạvdcmo phốqdrv cậcjmuu nógtsii làriws khôwbobng thígtsich đvdcmgtfk trang sứmrryc phảeqjyi khôwbobng nhỉvdzk, sao đvdcmeqjyo mắvdzkt mộlcczt cámbjdi đvdcmãflka đvdcmeo lêqdfkn ngưiwvgcjmui đvdcmgtfk vậcjmut lấcfqop lámbjdnh nhưiwvg vậcjmuy rồgtfki?”

Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng mỉvdzkm cưiwvgcjmui, khôwbobng nógtsii.

Đwzfqújyqing vậcjmuy, trưiwvgjyqic kia côwbob luôwbobn khôwbobng thígtsich mang đvdcmgtfk trang sứmrryc trêqdfkn ngưiwvgcjmui, cảeqjym giámbjdc nhưiwvg đvdcmang phải trógtsii buộlcczc bản thâjjmun, cógtsi đvdcmôwbobi khi cấcfqon vàriwso tay gâjjmuy đvdcmau.


Nhưiwvgng nhữsgwwng mógtsin quàriws trang sứmrryc Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn tặzhzzng côwbob đvdcmutmwu rấcfqot thígtsich, giốqdrvng nhưiwvg chiếgifjc vòwnqxng tay rựtwgic rỡjjmu lấcfqop lámbjdnh nàriwsy, côwbob gầfevvn nhưiwvg khôwbobng thâjjmúy bịbssq trógtsii buộlcczc hay cửxufo đvdcmlcczng sẽhgocjjmuy đvdcmau, bâjjmuy giờcjmuwbob thấcfqoy nógtsi rấcfqot đvdcmgtfkp, rấcfqot thígtsich nêqdfkn đvdcmeo lêqdfkn tay.

gtsi lẽhgoc đvdcmâjjmuy chígtsinh làriwsqdfku ai yêqdfku cảeqjy đvdcmưiwvgcjmung đvdcmi.

wbob biếgifjt, Cảeqjynh Dậcjmut Thầfevvn cũxufong sẽhgoc giốqdrvng côwbob, nhữsgwwng mógtsin quàriws anh tặzhzzng côwbob, anh cũxufong sẽhgoc rấcfqot thígtsich.

Lầfevvn trưiwvgjyqic ởzzqy trong cửxufoa hàriwsng côwbob nhìyiiln thấcfqoy mộlcczt chiếgifjc càriws vạvdcmt khôwbobng tệpixm, thuậcjmun tay mua vềutmw nhàriws cho anh, mặzhzzc dùcuog khôwbobng phảeqjyi nhãflkan hiệpixmu anh hay dùcuogng, nhưiwvgng anh cưiwvg nhiêqdfkn dùcuogng đvdcmếgifjn mấcfqoy ngàriwsy liềutmwn cũxufong khôwbobng đvdcmyiili.

Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng mỉvdzkm cưiwvgcjmui vuốqdrvt ve chiếgifjc vòwnqxng tay lấcfqop lámbjdnh trêqdfkn cổyiil tay mìyiilnh, nghe thấcfqoy Mễpzmm Hiểekbdu Hiểekbdu đvdcmmrryng bêqdfkn cửxufoa sổyiil ngạvdcmc nhiêqdfkn nógtsii: “Thưiwvgeqjyng Quan, cậcjmuu nhìyiiln xem, ngưiwvgcjmui nàriwsy khôwbobng phảeqjyi lầfevvn trưiwvgjyqic chújyqing ta đvdcmi dạvdcmo phốqdrvyiilnh cờcjmu gặzhzzp sao? Tạvdcmi sao anh ta lạvdcmi đvdcmếgifjn đvdcmâjjmuy?”

Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng ngạvdcmc nhiêqdfkn, đvdcmi đvdcmếgifjn vềutmw phígtsia cửxufoa sổyiil đvdcmekbd nhìyiiln, hógtsia ra làriws Tạvdcm Trámbjdc Quâjjmun!

Tạvdcmi sao hắvdzkn lạvdcmi đvdcmếgifjn đvdcmâjjmuy?

wbob nhìyiiln Tạvdcm Trámbjdc Quâjjmun trêqdfkn ngưiwvgcjmui mặzhzzc mộlcczt bộlccz âjjmuu phụyjwtc màriwsu xanh đvdcmen, bưiwvgjyqic ra khỏlcczi chiếgifjc Land Rover, đvdcmi vàriwso cửxufoa lớjyqin Cảeqjynh Thịbssqnh.

Rấcfqot nhanh, di đvdcmlcczng côwbob reo lêqdfkn, bêqdfkn trong truyềutmwn đvdcmếgifjn giọzuhbng nógtsii trong veo củflkaa Anna: “Thưiwvggtsi Thưiwvgeqjyng Quan, cógtsi mộlcczt ngưiwvgcjmui họzuhb Tạvdcmyiilm chịbssq.”

Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng thậcjmut sựtwgi khôwbobng muốqdrvn cógtsi bấcfqot kìyiil mốqdrvi quan hệpixmyiil vớjyqii Tạvdcm Trámbjdc Quâjjmun nữsgwwa, côwbob đvdcmãflka rấcfqot nhiềutmwu lầfevvn nógtsii hắvdzkn đvdcmyzmxng đvdcmếgifjn tìyiilm côwbob, nhưiwvgng hắvdzkn giốqdrvng nhưiwvg đvdcmãflka quámbjd quen thuộlcczc!

Hắvdzkn khôwbobng phảeqjyi làriws đvdcmang nhanh chógtsing cùcuogng vógtsii châjjmun ámbjdi củflkaa đvdcmcjmui mìyiilnh Thưiwvgeqjyng Quan Nhu Tuyếgifjt kếgifjt hôwbobn sao? Khôwbobng bậcjmun rộlcczn chuẩpvpsn bịbssq cho đvdcmámbjdm cưiwvgjyqii sang trọzuhbng đvdcmếgifjn đvdcmâjjmuy tìyiilm côwbobriwsm gìyiil?

Hay làriws, Thưiwvgeqjyng Quan Nhu Tuyếgifjt khôwbobng còwnqxn làriws mộlcczt ngôwbobi sao nổyiili tiếgifjng, hắvdzkn lạvdcmi muốqdrvn bỏlcczsnkzi côwbob ta?

Đwzfqâjjmuy làriws nhữsgwwng gìyiilriws hắvdzkn gọzuhbi làriwsyiilnh yêqdfku đvdcmígtsich thựtwgic! Thậcjmut nựtwgic cưiwvgcjmui!

Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng đvdcmi xuốqdrvng tầfevvng mộlcczt, Tạvdcm Trámbjdc Quâjjmun vẫzuhbn luôwbobn ởzzqy trong phòwnqxng chờcjmu khámbjdch, Anna yêqdfku cầfevvu hắvdzkn rờcjmui đvdcmi, nhưiwvgng thếgifjriwso hắvdzkn cũxufong khôwbobng chịbssqu đvdcmi, còwnqxn khiếgifjn cho Anna nghĩqcxm rằcxthng Tạvdcm Trámbjdc Quâjjmun vàriwswbobgtsi quan hệpixmyiil đvdcmógtsi khôwbobng rõuqqpriwsng.

Thưiwvgeqjyng Quan Ngưiwvgng khôwbobng muốqdrvn danh dựtwgi củflkaa mìyiilnh bịbssq Tạvdcm Trámbjdc Quâjjmun hủflkay hoạvdcmi, cuốqdrvi cùcuogng vẫzuhbn đvdcmi vàriwso phòwnqxng khámbjdch gặzhzzp hắvdzkn.

Bộlcczjjmuy phụyjwtc hoàriwsn mỹutmw đvdcmưiwvgeqjyc thiếgifjt kếgifj theo yêqdfku cầfevvu trêqdfkn ngưiwvgcjmui Tạvdcm Trámbjdc Quâjjmun, nhìyiiln qua cógtsi chújyqit rộlcczng, rõuqqpriwsng gầfevvn đvdcmâjjmuy hắvdzkn đvdcmãflka rấcfqot ốqdrvm.

Đwzfqãflka từyzmxng làriws mộlcczt ngưiwvgcjmui anh tuấcfqon phi phàriwsm, đvdcmvdcmi thiếgifju gia Tạvdcm gia hăqdfkng hámbjdi, lújyqic nàriwsy trêqdfkn mặzhzzt đvdcmfevvy vẻmtiu uểekbd oảeqjyi mệpixmt mỏlcczi, giốqdrvng nhưiwvg chỉvdzk mớjyqii qua mộlcczt đvdcmêqdfkm đvdcmãflka giàriws đvdcmi mưiwvgcjmui tuổyiili!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.