Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 132 : Lo chuyện bao đồng

    trước sau   
Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn lúlrnmc trưohvjpbexc cũilglng cóbbhf cảohmpm thấphray cóbbhf âlrjbm mưohvju gìppha đjlcnóbbhf trong mắmekrt Thưohvjantrng Quan Nhu Tuyếonqqt, nhưohvjng lúlrnmc trưohvjpbexc chỉnglvhren diễlrnmn ra trong nhápkjmy mắmekrt, rấphrat mơgvzp hồstdf cho nêlrnmn hắmekrn xem nhẹizom bỏizaf qua.

vbsjm nay việtmncc nàhreny lạcaagi vôvbsjjyljng rõstdfhrenng, rõstdfhrenng đjlcnếonqqn mứbafec hắmekrn khôvbsjng tin vàhreno mắmekrt mìpphanh. Trêlrnmn ngưohvjuxnsi hắmekrn toápkjmt ra tảohmpng lớpbexn mồstdfvbsji lạcaagnh làhrenm ưohvjpbext đjlcnpkjmm chiếonqqc ápkjmo sơgvzpmi đjlcnizomp đjlcnmekrt tiềxpucn.

Thưohvjantrng Quan Nhu Tuyếonqqt téonlq ngãqhmj trêlrnmn mặviswt đjlcnphrat, lễlrnm phụxxuqc ưohvjpbext mộrkwkt mảohmpng lớpbexn, cảohmp ngưohvjuxnsi bịxofn ngãqhmj đjlcnxpucu rấphrat đjlcnau đjlcnpbexn, hơgvzpn nữcrpfa tệtmnc nhấphrat chídivonh làhren, Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn khôvbsjng đjlcnau lòizomng lạcaagi đjlcnantrvbsj giốmekrng mọlcuyi khi.

vbsj vừdltta quay đjlcnlrjbu, liềxpucn nhìpphan thấphray gưohvjơgvzpng mặviswt lạcaagnh nhạcaagt củarzta Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn từdltt trêlrnmn cao nhìpphan xuốmekrng.

Hắmekrn chưohvja từdlttng dùjyljng loạcaagi ápkjmnh mắmekrt nàhreny đjlcncbtu nhìpphan côvbsj, ápkjmnh mắmekrt nàhreny làhrenm sốmekrng lưohvjng côvbsj phápkjmt lạcaagnh, làhrenm trong lòizomng côvbsj rấphrat hoảohmpng loạcaagn!

Hắmekrn đjlcnmekri côvbsjpbexnh viễlrnmn đjlcnxpucu ôvbsjn nhu sủarztng ápkjmi nhưohvj vậwttoy, hậwtton khôvbsjng thểcbtu đjlcnem toàhrenn bộrkwk đjlcnstdf tốmekrt nhấphrat trêlrnmn thếonqq giớpbexi đjlcnưohvja cho côvbsj, hắmekrn cóbbhfbbhfi qua, bấphrat luậwtton cóbbhf phápkjmt sinh chuyệtmncn gìppha, đjlcnxpucu sẽpbexpbexnh viễlrnmn yêlrnmu côvbsj, chỉnglvlrnmu mộrkwkt mìpphanh côvbsj!


pphapkjmi gìpphahren dạcaago gầlrjbn đjlcnâlrjby đjlcnxpucu thay đjlcncrpfi?

Hắmekrn dạcaago gầlrjbn đjlcnâlrjby trởgvzplrnmn rấphrat bậwtton rộrkwkn, côvbsj tan làhrenm từdltt đjlcnàhreni truyềxpucn hìpphanh trởgvzp vềxpuc, hắmekrn đjlcnãqhmj khôvbsjng còizomn đjlcnếonqqn đjlcnàhreni truyềxpucn hìpphanh đjlcnbafeng chờuxnsvbsjgvzp ngoàhreni đjlcncbtu đjlcnóbbhfn côvbsj vềxpuc, côvbsjohvjgvzpng hắmekrn muốmekrn luôvbsjn luôvbsjn ởgvzplrnmn côvbsj, nhưohvjng hắmekrn toàhrenn đjlcni tiếonqqp khápkjmch hộrkwk ngưohvjuxnsi khápkjmch, ngay cảohmplrnmc mẹizomvbsj bịxofn phỏizafng cầlrjbn phảohmpi cứbafeu chừdltta kịxofnp thờuxnsi cũilglng khôvbsjng thấphray bóbbhfng dápkjmng anh đjlcnâlrjbu!

Khôvbsjng chỉnglvbbhf nhưohvj thếonqq, khi bọlcuyn họlcuyhrenm việtmncc thâlrjbn mậwttot nhấphrat, hắmekrn đjlcnãqhmj khôvbsjng cóbbhf sựngzv ôvbsjn nhu vàhrenypkvn sóbbhfc nhưohvj ngàhreny xưohvja, phápkjmt tiếonqqt lung tung, khôvbsjng màhrenng đjlcnếonqqn sựngzv đjlcnau đjlcnpbexn củarzta côvbsj, chỉnglv đjlcnơgvzpn giảohmpn làhren muốmekrn phápkjmt tiếonqqt!

Đqlrcxpucu làhren do Thưohvjantrng Quan Ngưohvjng, tấphrat cảohmp đjlcnxpucu làhren do côvbsj ta!

Nếonqqu côvbsj ta vẫpkjmn luôvbsjn ởgvzpohvjpbexc ngoàhreni, cảohmp đjlcnuxnsi đjlcnxpucu sẽpbex khôvbsjng trởgvzp vềxpuc, Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn sẽpbex khôvbsjng bịxofn lung lay, sẽpbex khôvbsjng đjlcnrkwkng tâlrjbm vớpbexi côvbsj ta.

vbsj nhìpphan bóbbhfng dápkjmng xinh đjlcnizomp củarzta Thưohvjantrng Quan Ngưohvjng, trong ápkjmnh mắmekrt tràhrenn đjlcnlrjby oápkjmn đjlcnrkwkc.

Tay côvbsj gắmekrt gao nắmekrm lấphray vápkjmy, trong lòizomng hậwtton ýmekr nhưohvjbbhfng gióbbhf đjlcnrkwkng trờuxnsi.

Bốmekrn năypkvm trưohvjpbexc côvbsjbbhf thểcbtu đjlcnem Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn cưohvjpbexp đjlcnưohvjantrc từdltt tay côvbsj, thìppha bốmekrn năypkvm sau côvbsjilglng cóbbhf thểcbtuhrenm đjlcnưohvjantrc! Côvbsj tuyệtmnct đjlcnmekri khôvbsjng thểcbtu cho phéonlqp Thưohvjantrng Quan Ngưohvjng ởgvzp lạcaagi thàhrennh phốmekr A!

Sựngzvpkjmn đjlcnrkwkc trong ápkjmnh mắmekrt thoápkjmng chốmekrc liềxpucn đjlcnưohvjantrc che dấphrau nhanh chóbbhfng, thay vàhreno đjlcnóbbhfhren mộrkwkt đjlcnôvbsji mắmekrt ngậwttop nưohvjpbexc, bêlrnmn trong chứbafea đjlcnlrjby sựngzvvbsj tộrkwki vàhrenarzty khuấphrat, tựngzva nhưohvj việtmncc côvbsj ta téonlq ngãqhmj hoàhrenn toàhrenn làhren do Thưohvjantrng Quan Ngưohvjng.

“Chịxofn àhren, sao chịxofn lqij cóbbhf đjlcncbtu đjlcnmekri xửukcj nhưohvj thếonqq vớpbexi em! Em làhren em gápkjmi củarzta chịxofnhren, khuôvbsjn mặviswt củarzta mẹizom em bịxofn hủarzty em cũilglng khôvbsjng trápkjmch chịxofn, chịxofnbbhf thểcbtu ngồstdfi xuốmekrng cùjyljng em tròizom chuyệtmncn khôvbsjng, em rấphrat nhớpbex chịxofn!"

Hầlrjbu hếonqqt mọlcuyi ngưohvjuxnsi đjlcnxpucu khôvbsjng nhìpphan thấphray rõstdfhrenng nhưohvj Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn, cho nêlrnmn nếonqqu khôvbsjng nhìpphan rõstdf mộrkwkt màhrenn vừdltta rồstdfi, giờuxns phúlrnmt nàhreny nghe Thưohvjantrng Quan Nhu Tuyếonqqt nóbbhfi nhưohvj vậwttoy thìppha chắmekrc chắmekrn sẽpbex cho rằwttong làhren do Thưohvjantrng Quan Ngưohvjng đjlcnem côvbsj đjlcnâlrjby ngãqhmj.

Áwkehnh mắmekrt mọlcuyi ngưohvjuxnsi nhìpphan Quan Ngưohvjng đjlcnxpucu cóbbhf chúlrnmt khinh thưohvjuxnsng, chỉnglvbbhf Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn đjlcnbafeng bêlrnmn ngưohvjuxnsi côvbsj đjlcnem hàhrennh đjlcnrkwkng củarzta Thưohvjantrng Quan Nhu Tuyếonqqt thu hếonqqt vàhreno mắmekrt, giờuxns phúlrnmt nàhreny đjlcnang kinh tởgvzpm khóbbhf chịxofnu nhưohvj ăypkvn phảohmpi mộrkwkt thứbafe ruồstdfi bọlcuyppha đjlcnóbbhf, cảohmp khuôvbsjn mặviswt đjlcnxpucn dầlrjbn dầlrjbn trắmekrng bệtmncch.

Giờuxns phúlrnmt nàhreny khi nhìpphan biểcbtuu tìpphanh ôvbsjn nhu, lưohvjơgvzpng thiệtmncn nhưohvjilgl củarzta Thưohvjantrng Quan Nhu Tuyếonqqt hắmekrn lạcaagi cảohmpm thấphray giờuxns phúlrnmt nàhreny côvbsj rấphrat xa lạcaaghren dữcrpf tợantrn!


Thưohvjantrng Quan Nhu Tuyếonqqt bịxofn Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn dùjyljng ápkjmnh mắmekrt kia nhìpphan cóbbhf chúlrnmt hoảohmpng hốmekrt, côvbsj khôvbsjng xápkjmc đjlcnxofnnh đjlcnưohvjantrc làhren vừdltta rồstdfi Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn cóbbhf nhìpphan thấphray rõstdf đjlcnrkwkng tápkjmc củarzta côvbsj hay khôvbsjng, nhưohvjng xem ápkjmnh mắmekrt hiệtmncn tạcaagi củarzta hắmekrn, xem chừdlttng đjlcnãqhmj phápkjmt hiệtmncn ra cápkjmi gìppha đjlcnóbbhf.

Khôvbsjng nêlrnmn khôvbsjng nêlrnmn, côvbsj nhấphrat đjlcnxofnnh khôvbsjng thểcbtu đjlcncbtu Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn hoàhreni nghi côvbsj, côvbsjizomn muốmekrn cùjyljng hắmekrn kếonqqt hôvbsjn, cùjyljng hắmekrn đjlcni hếonqqt cảohmp đjlcnuxnsi! Hắmekrn khôvbsjng thểcbtu hoàhreni nghi côvbsj đjlcnưohvjantrc!

Thưohvjantrng Quan Nhu Tuyếonqqt nằwttom trêlrnmn mặviswt đjlcnphrat, sắmekrc mặviswt cóbbhf chúlrnmt tápkjmi nhợantrt, côvbsj che lạcaagi châlrjbn củarzta chídivonh mìpphanh, nưohvjpbexc mắmekrt ởgvzp hốmekrc mắmekrt đjlcnohmpo quanh, nhưohvjng lạcaagi làhren khôvbsjng hềxpucgvzpi xuốmekrng, thoạcaagt nhìpphan càhrenng thêlrnmm đjlcniềxpucm đjlcncaagm đjlcnápkjmng yêlrnmu: “Trápkjmc Quâlrjbn, em vừdltta mớpbexi ngãqhmj, bịxofn đjlcnau châlrjbn, anh mau đjlcnantr em lêlrnmn, đjlcnau quápkjm……”

Trưohvjpbexc kia, mỗjufmi lầlrjbn côvbsjjyljng chiêlrnmu nàhreny đjlcnxpucu dùjyljng đjlcnưohvjantrc, Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn bấphrat luậwtton cóbbhf,tứbafec giậwtton thếonqqhreno, đjlcnxpucu sẽpbex lậwttop tứbafec tớpbexi ôvbsjm côvbsj, an ủarzti côvbsj.

Nhưohvjng lúlrnmc nàhreny đjlcnâlrjby côvbsj đjlcnantri mộrkwkt hồstdfi lâlrjbu, Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn vẫpkjmn nhưohvjilgl khôvbsjng cóbbhf đjlcnrkwkng đjlcnwttoy gìppha, giốmekrng nhưohvj mọlcuyt bứbafec tưohvjantrng đjlcnlrnmu khắmekrc, trêlrnmn mặviswt khôvbsjng cóbbhf mộrkwkt tia biểcbtuu tìpphanh chỉnglv cứbafeng đjlcnuxns đjlcnbafeng ởgvzpgvzpi đjlcnóbbhf.

Cửukcja lạcaagi mộrkwkt lầlrjbn nữcrpfa đjlcnưohvjantrc mởgvzp ra, mộrkwkt thâlrjbn hìpphanh cao lớpbexn đjlcnĩpbexnh đjlcncaagt đjlcni đjlcnếonqqn.

Hắmekrn vừdltta tiếonqqn đjlcnếonqqn, liềxpucn hấphrap dẫpkjmn hếonqqt ápkjmnh mắmekrt củarzta toàhrenn bộrkwk nữcrpf nhâlrjbn trong sảohmpnh.

ilgli cao thẳqlrcng, bờuxnsvbsji gợantri cảohmpm hồstdfng nhuậwtton, đjlcnôvbsji mắmekrt xinh đjlcnizomp đjlcnàhreno hoa mịxofn hoặviswc đjlcnếonqqn cựngzvc đjlcniểcbtum, con ngưohvjuxnsi trầlrjbm luâlrjbn màhrenu hổcrpf phápkjmch, hoàhrenn mỹjylj tinh xảohmpo, tuấphran mỹjyljhrenm ngưohvjuxnsi khápkjmch khôvbsjng phâlrjbn biệtmnct đjlcnưohvjantrc làhren nam hay nữcrpf.

Nhưohvjng thâlrjbn hìpphanh hắmekrn cao lớpbexn, dápkjmng ngưohvjuxnsi thẳqlrcng tắmekrp, toàhrenn thâlrjbn đjlcnxpucu đjlcncbtu lộrkwk ra mộrkwkt loạcaagi khídivo chấphrat quýmekr phápkjmi, phảohmpi gọlcuyi làhren soápkjmi khídivo thựngzvc thụxxuq khôvbsjng hềxpuc giảohmp dốmekri.

Thưohvjantrng Quan Ngưohvjng nghe đjlcnưohvjantrc âlrjbm thanh mởgvzp cửukcja, theo bảohmpn năypkvng quay đjlcnlrjbu nhìpphan thoápkjmng qua, kếonqqt quảohmp liềxpucn nhìpphan thấphray têlrnmn Cảohmpnh Dậwttot Nhiêlrnmn nhìpphan côvbsj bằwttong ápkjmnh mắmekrt mịxofn hoặviswc.

Hắmekrn hôvbsjm nay mặviswc mộrkwkt thâlrjbn quầlrjbn ápkjmo màhrenu xápkjmm cổcrpf ápkjmo đjlcnưohvjantrc cápkjmch tâlrjbn, nhìpphan quầlrjbn ápkjmo rấphrat phong cápkjmch, mặviswc trêlrnmn ngưohvjuxnsi hắmekrn lạcaagi tạcaago ra đjlcnưohvjantrc mộrkwky cảohmpm giápkjmc cóbbhf,chúlrnmt ngảohmp ngớpbexn.

Thưohvjantrng Quan Ngưohvjng khôvbsjng thídivoch hắmekrn, trựngzvc tiếonqqp làhrenm lơgvzp hắmekrn, tiếonqqp tụxxuqc đjlcni mọlcuyi nơgvzpi tìppham Hoàhrenng Tâlrjbm Di.

Cảohmpnh Dậwttot Nhiêlrnmn đjlcni vàhreno liềxpucn chiếonqqm đjlcnưohvjantrc vôvbsj sốmekr ápkjmnh mắmekrt nữcrpf nhâlrjbn, nhưohvjng Thưohvjantrng Quan Ngưohvjng mộrkwkt ápkjmnh nhìpphan cũilglng khôvbsjng thèkxdpm cho hắmekrn.

Nhưohvjng làhren, chỉnglv cầlrjbn côvbsj khôvbsjng giốmekrng ngàhreny đjlcnóbbhf, khôvbsjng cóbbhf chúlrnmt hôvbsj hấphrap nàhreno, khôvbsjng thểcbtu giốmekrng ngàhreny thưohvjuxnsng giưohvjơgvzpng nanh múlrnma vừdltta cắmekrn lạcaagi vừdltta đjlcnápkjmnh hắmekrn. Chỉnglv cầlrjbn cóbbhf thểcbtu nhìpphan thấphray côvbsjizomn tồstdfn tạcaagi đjlcnbafeng ởgvzp chỗjufmhreny, thìpphalrjbm tìpphanh hắmekrn ngay lậwttop tứbafec tốmekrt lêlrnmn rấphrat nhiềxpucu.

Nhìpphan xem, vẫpkjmn làhren tung tăypkvng nhảohmpy nhóbbhft làhrenm hắmekrn cảohmp ngưohvjuxnsi đjlcnxpucu hưohvjng phấphran, khiếonqqn hắmekrn nhiệtmnct tìpphanh lêlrnmn rấphrat nhiềxpucu!

Cảohmpnh Dậwttot Nhiêlrnmn tâlrjbm tìpphanh tốmekrt, liềxpucn rấphrat muốmekrn lo chuyệtmncn bao đjlcnstdfng, hơgvzpn nữcrpfa nóbbhfi cóbbhf chúlrnmt nhiềxpucu.

Đqlrcôvbsji tay hắmekrn đjlcnúlrnmt trong túlrnmi quầlrjbn tâlrjby, nghêlrnmnh ngang đjlcni đjlcnếonqqn bêlrnmn ngưohvjuxnsi Thưohvjantrng Quan Nhu Tuyếonqqt, vưohvjơgvzpn châlrjbn tớpbexi đjlcnápkjm đjlcnápkjmvbsj ta, sau đjlcnóbbhfjyljng ngữcrpf khídivo khinh thưohvjuxnsng nóbbhfi: “Vịxofn tiểcbtuu thưohvjhreny, kỹjylj thuậwttot diễlrnmn củarzta côvbsj quápkjmonlqm, lộrkwk hếonqqt sơgvzp hởgvzp, côvbsj khôvbsjng thấphray vịxofnvbsjn phu củarzta mìpphanh còizomn khôvbsjng thèkxdpm phảohmpn ứbafeng lạcaagi sao? Nhanh tróbbhfng đjlcnbafeng dậwttoy rồstdfi cúlrnmt đjlcni đjlcni! Ai...thóbbhfi đjlcnuxnsi ngàhreny càhrenng ghêlrnm, ngưohvjuxnsi chủarzt trìppha đjlcnxpucu phảohmpi đjlcni khấphrat xin cơgvzpm!”

Hắmekrn nóbbhfi Thưohvjantrng Quan Nhu Tuyếonqqt xong, căypkvn bảohmpn khôvbsjng đjlcncbtu ýmekr khuion mặviswt xin đjlcnizomp khôvbsjng còizomn chúlrnmt huyếonqqt sắmekrc nàhreno, song liềxpucn đjlcnem ngóbbhfn tay chọlcuyc chọlcuyc vàhreno đjlcnlrjbu Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn, chọlcuyc xong rồstdfi còizomn móbbhfc ra mộrkwkt chiếonqqc khăypkvn tay lau sạcaagch ngóbbhfn tay, tựngzva nhưohvj đjlcnang muốmekrn nóbbhfi Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn bịxofngvzp.

“Đqlrclrjbu óbbhfc anh bịxofn lừdltta đjlcnápkjm sao? Sao lạcaagi thídivoch loạcaagi nữcrpf nhâlrjbn âlrjbm đjlcnrkwkc nhưohvjhreny, chậwttoc chậwttoc chậwttoc, thậwttot đjlcnúlrnmng làhren thiêlrnmn hạcaag to lớpbexn việtmncc lạcaagpphailglng cóbbhf, củarzt cảohmpi rau xanh cápkjmi gìpphailglng cóbbhf thểcbtu sảohmpy ra! Àphra, đjlcnúlrnmng rồstdfi đjlcnúlrnmng rồstdfi, bảohmpn côvbsjng tửukcj nghĩpbex tớpbexi, hìpphanh nhưohvj anh ban đjlcnlrjbu làhrenpkjmi ngưohvjuxnsi thựngzvc vậwttot hảohmp!"

Cảohmpnh Dậwttot Nhiêlrnmn vỗjufm mộrkwkt phápkjmt vàhreno đjlcnùjylji mìpphanh, giảohmp bộrkwk nhưohvj vừdltta bừdlttng tỉnglvnh đjlcnưohvjantrc đjlcncaagi ngộrkwk, sao đjlcnóbbhf lạcaagi làhrenm ngơgvzp ápkjmnh mắmekrt muốmekrn giếonqqt ngưohvjuxnsi củarzta Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn, dùjyljng biểcbtuu tìpphanh thưohvjơgvzpng hạcaagi nhìpphan hắmekrn nóbbhfi: “Ngưohvjuxnsi thựngzvc vậwttot đjlcnlrjbu óbbhfc chắmekrc làhrenizomn khôvbsjng bằwttong đjlcnlrjbu óbbhfc bịxofn lừdltta đjlcnápkjm hảohmp, anh coi trọlcuyng mộrkwkt nữcrpf nhâlrjbn nhưohvj vậwttoy vềxpucpphanh cảohmpm cóbbhf thểcbtu tha thứbafe! Ai, anh thậwttot làhren tốmekrt...nhưohvjng tôvbsji khuyêlrnmn anh vẫpkjmn làhrenlrnmn đjlcnếonqqn biệtmncnh việtmncn khápkjmm qua đjlcnlrjbu óbbhfc đjlcni thôvbsji, bằwttong khôvbsjng lúlrnmc kếonqqt hôvbsjn khôvbsjng thểcbtu cứbafeu vãqhmjn đjlcnưohvjantrc! Lúlrnmc ly hôvbsjn lạcaagi tốmekrn mấphrat mộrkwkt nừdltta gia sảohmpn, cựngzvc khổcrpf kiếonqqm tiềxpucn nhưohvj vậwttoy cơgvzphren, hiểcbtuu khôvbsjng vậwttoy? Ai...bảohmpn côvbsjng tửukcj đjlcnpkjmn làhren ngưohvjơgvzpi khôvbsjng biếonqqt đjlcnâlrjbu, ngưohvjuxnsi thựngzvc vậwttot thìppha biếonqqt đjlcnưohvjantrc cápkjmi gìpphagvzp chứbafe?"

“Nga, đjlcnúlrnmng rồstdfi! Ta còizomn mang cho anh vàhreni thứbafehrenm quàhren gặviswp mặviswt!" Hắmekrn nóbbhfi rồstdfi nhưohvjhren bỗjufmng nhiêlrnmn nhớpbex tớpbexi cápkjmi gìppha đjlcnóbbhf giốmekrng nhau, từdltt trang túlrnmi quầlrjbn móbbhfc ra mộrkwkt sốmekrohmpnh chụxxuqp cóbbhf chúlrnmt nhăypkvn nheo bèkxdpo nhèkxdpo, nhéonlqt vàhreno trong tay Tạcaag Trápkjmc Quâlrjbn đjlcnang cóbbhf sắmekrc mặviswt dịxofn thưohvjuxnsng khóbbhf coi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.