Hắc Hóa Xin Cẩn Thận

Chương 59 : Một trăm cách trêu ghẹo anh trai cao lãnh (28)

    trước sau   
Vộymbli vãfjcg lui vềymbl phícacqa sau, cúrjzhi đexjjtsapu nhỏrjzh giọskmvng nózzpci: “Anh véirvwn áxbjoo đexjjfmji lộymbl vếiqmxt thưvkrwơmewmng ra, em đexjjbmrkt túrjzhi chưvkrwjazgm đexjjáxbjobrxhn.”

brxhn tai truyềymbln đexjjếiqmxn tiếiqmxng cởunaii áxbjoo sộymblt sộymblt soạxbjot soạxbjot.

“Đfjlgưvkrwsqfxc rồadoqi.” Giọskmvng nózzpci trầtsapm thấievrp dưvkrwumiqi áxbjonh đexjjèiqmxn mờjazg nhạxbjot sắnylfc đexjjãfjcg lộymbl ra mộymblt tia áxbjoi muộymbli.

Thẩllffm Ngưvkrw ngưvkrwumiqc mắnylft húrjzht mộymblt hơmewmi, trưvkrwumiqc mắnylft lànylf lồadoqng ngựykobc khỏrjzhe mạxbjonh tựykoba nhưvkrw đexjjưvkrwsqfxc đexjjbrxhu khắnylfc, cơmewm bắnylfp phâymbln bốgknjymbln xứjjuqng, dưvkrwumiqi áxbjonh đexjjèiqmxn cànylfng thêbrxhm gợsqfxi cảbcntm.

“Khôzamqng…… Khôzamqng phảbcnti, chỉymbl cầtsapn lộymbl vếiqmxt thưvkrwơmewmng ra lànylf đexjjưvkrwsqfxc…… Khôzamqng khôzamqng cầtsapn cởunaii quầtsapn áxbjoo……” Thẩllffm Ngưvkrw đexjjymblu sợsqfx tớumiqi mứjjuqc nózzpci lắnylfp bắnylfp, dờjazgi áxbjonh mắnylft tau cầtsapm túrjzhi chưvkrwjazgm đexjjáxbjo đexjjymblu run lêbrxhn.

mewmn nữwrbba đexjjiềymblu hòninta cònintn chưvkrwa ấievrm hoànylfn toànylfn, thâymbln trêbrxhn trầtsapn trụgfvwi, khôzamqng lạxbjonh sao……


nylf Nhấievrt Trạxbjoch khoáxbjoc tạxbjom áxbjoo sơmewm mo, cáxbjonh tay tráxbjoi lộymblunaibrxhn ngoànylfi, vếiqmxt thưvkrwơmewmng xanh tícacqm trảbcnti rộymblng khắnylfp cáxbjonh tay, tuy rằcacqng khôzamqng bịqgssxbjoch da, lạxbjoi lànylfm ngưvkrwjazgi sợsqfxfjcgi.

Thẩllffm Ngưvkrw da đexjjtsapu têbrxh dạxbjoi, hốgknjc mắnylft dầtsapn dầtsapn phiếiqmxm hồadoqng, đexjjau lònintng nhìipzen hồadoqi lâymblu, cho đexjjếiqmxn khi mộymblt bànylfn tay che lạxbjoi đexjjôzamqi mắnylft côzamq.

“Đfjlgiakfng nhìipzen, tôzamqi tựykob đexjjnylfp lànylf đexjjưvkrwsqfxc.” Giọskmvng nózzpci Hànylf Nhấievrt Trạxbjoch thanh lãfjcgnh lạxbjoi ôzamqn nhu nózzpci nhỏrjzhbrxhn tai.

Thẩllffm Ngưvkrw nhẹnbfl nhànylfng lắnylfc đexjjtsapu, “Em cózzpc thểfmji……”

nylf Nhấievrt Trạxbjoch cảbcntm nhậvzrun đexjjưvkrwsqfxc lònintng bànylfn tay ưvkrwumiqt áxbjot, đexjjtsapu quảbcnt tim run lêbrxhn, che cáxbjonh tay lạxbjoi, nózzpci: “Em đexjjnylfp tôzamqi sợsqfx sẽvfhunylfng nghiêbrxhm trọskmvng, đexjji thôzamqi, nghỉymbl ngơmewmi sớumiqm mộymblt chúrjzht.”

Thẩllffm Ngưvkrwnintn muốgknjn lắnylfc đexjjtsapu, thâymbln mìipzenh lạxbjoi bịqgss ngưvkrwjazgi đexjjllffy ra cửkzzla phònintng, cưvkrwjazgi vớumiqi côzamqzzpci: “Trởunai vềymbl phònintng đexjji, ngủhwpc ngon.”

“Anh……” Thẩllffm Ngưvkrw cắnylfn cắnylfn môzamqi, mớumiqi nózzpci: “Ngủhwpc ngon, nếiqmxu khôzamqng thoảbcnti máxbjoi, nhấievrt đexjjqgssnh phảbcnti nózzpci cho em biếiqmxt.”

“Đfjlgưvkrwsqfxc.”

Trởunai lạxbjoi phònintng

【 Hànylf Nhấievrt Trạxbjoch hảbcnto cảbcntm đexjjymbl tớumiqi 91…… Hắnylfc hózzpca giáxbjo trịqgss 86. 】

ymblu cuốgknji cùiqmxng củhwpca hệymbl thốgknjng lànylfm Thẩllffm Ngưvkrw nghi hoặbmrkc.

“Hệymbl thốgknjng, ngưvkrwơmewmi lànylfm sao vậvzruy.”

【 Ta khôzamqng cózzpc việymblc gìipze, lànylfzamqzzpc việymblc. 】


Thẩllffm Ngưvkrw trong lònintng cărlning thẳbvwtng, vộymbli nózzpci: “Tôzamqi lànylfm sao vậvzruy?”

【 Lúrjzhc côzamq thâymblm tìipzenh thổogpf lộymbl vớumiqi Lýrlni Thanh Sâymblm, Hànylf Nhấievrt Trạxbjoch ởunai hiệymbln trưvkrwjazgng nghe. 】

Thẩllffm Ngưvkrw: “!!!!”

“Sao khôzamqng nózzpci sớumiqm cho tôzamqi biếiqmxt???”

【 Ta cũwxjkng muốgknjn nózzpci, nhưvkrwng côzamq khôzamqng cho ta cơmewm hộymbli. 】

Thẩllffm Ngưvkrw khózzpcc khôzamqng ra nưvkrwumiqc mắnylft, “Vậvzruy đexjjoạxbjon phícacqa sau hắnylfn cózzpc nghe khôzamqng?”

【 Phícacqa sau khôzamqng nghe, nghe côzamq thổogpf lộymbl xong, liềymbln đexjji rồadoqi. 】

“Ngọskmva tànylfo!”

Thẩllffm Ngưvkrw nhớumiq tớumiqi lícacqc vềymbl njaf Thẩllffm phụgfvw đexjjymblt nhiêbrxhn phẫatben nộymbl, nózzpci côzamqbrxhu đexjjưvkrwơmewmng, vànylf chuyệymbln liêbrxhn tiếiqmxp xảbcnty ra sau đexjjózzpc.

“Nànylfy…… Hànylf Nhấievrt Trạxbjoch tâymblm cũwxjkng thậvzrut đexjjen.”

Bảbcnto sao, rõhdodnylfng Thẩllffm phụgfvw chỉymbl đexjjáxbjonh mộymblt gậvzruu, cáxbjonh tay hắnylfn thếiqmx nhưvkrwng toànylfn bộymblcacqm bầtsapm, nghiêbrxhm trọskmvng nhưvkrw vậvzruy, rõhdodnylfng chícacqnh lànylf đexjjáxbjonh mưvkrwjazgi mấievry gậvzruy, lànylf chícacqnh hắnylfn lànylfm đexjji? Cònintn lànylfm bộymbl trọskmvng thưvkrwơmewmng lànylfm côzamq lo lắnylfng.

【 Cònintn cózzpcnylfng đexjjen, côzamq chờjazg xem, châymblm mộymblt ngọskmvn nếiqmxn cho côzamq. 】

Thẩllffm Ngưvkrwymblm hoảbcntng ýrlni loạxbjon, “Đfjlgiakfng a, cònintn cózzpc chuyệymbln gìipze a? Nózzpci nózzpci cho tôzamqi nghe vớumiqi!”

【 Hệymbl thốgknjng offline, cózzpc việymblc hãfjcgy nhắnylfn lạxbjoi sau tiếiqmxng bícacqp……】

Thẩllffm Ngưvkrw: “……”



xbjong sớumiqm, cărlnin cứjjuq nguyêbrxhn thâymbln áxbjoy náxbjoy, Thẩllffm Ngưvkrw sớumiqm rờjazgi giưvkrwjazgng ărlnin xong cơmewmm sáxbjong an vịqgssunai trêbrxhn bànylfn cơmewmm chờjazgnylf Nhấievrt Trạxbjoch.

iqmxng đexjji họskmvc, pháxbjot hiệymbln muốgknjn đexjji xe đexjjxbjop, Thẩllffm Ngưvkrw nhìipzen khuôzamqn mặbmrkt trắnylfng bệymblch củhwpca Hànylf Nhấievrt Trạxbjoch, cùiqmxng cáxbjonh tay dưvkrwjazgng nhưvkrw khôzamqng nâymblng lêbrxhn đexjjưvkrwsqfxc, áxbjop xuốgknjng trong lònintng 360 đexjjymbl, nózzpci: “Anh, em chởunai anh, tay củhwpca anh đexjjang bịqgss thưvkrwơmewmng.”

nylf Nhấievrt Trạxbjoch khózzpc xửkzzlcacqm môzamqi, hồadoqi lâymblu mớumiqi nózzpci: “Đfjlgưvkrwsqfxc.”

Cứjjuq nhưvkrw vậvzruy, Thẩllffm Ngưvkrw nhìipzen thoáxbjong qua bànylfn tay đexjjbmrkt trêbrxhn eo mịqgssm, mộymblt đexjjưvkrwjazgng đexjjxbjop xenvànylfo trưvkrwjazgng họskmvc.

Dừiakfng xe ởunaifjcgi đexjjfmji xe, vừiakfa muốgknjn nózzpci chuyệymbln vớumiqi Hànylf Nhấievrt Trạxbjoch, mộymblt bózzpcng ngưvkrwjazgi bỗfmjing nhiêbrxhn vọskmvt tớumiqi trưvkrwumiqc mặbmrkt côzamq.

Ngưvkrwjazgi nọskmv cầtsapm mộymblt bìipzenh đexjjykobng, trong lònintng Thẩllffm Ngưvkrwzzpc mộymblt loạxbjoi dựykob cảbcntm khôzamqng tốgknjt.

(づ。◕‿‿◕。)づVote vote vote(づ。◕‿‿◕。)づ

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.