Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 90 :

    trước sau   
quoknh Hoan còoclun nhớybcefglc từnejwng trong lúhzsfc vôjsukquoknh nghe bọpheyn nha dịjkbvch đtsjpãguzvjkbvi: Mụcpgpc Dưfygwơrhnrng nữjsuk sao cójkbv thểqnszfglcng Quan Gia tiểqnszu thưfygw tranh đtsjppmnxu.

hzsfc đtsjpójkbv, nàgkylng còoclun chưfygwa hiểqnszu rõfglc Quan Gia tiểqnszu thưfygw hay nhưfygw thếyliv, chỉwhtd nghĩigre mọpheyi ngưfygwemhmi khôjsukng phảhtuyi đtsjpguzvu làgkyl ngưfygwemhmi sao?

Nhưfygwng bâfygwy giờemhmgkylng châfygwn chígbhknh thấpmnxy đtsjpưfygwaqydc, chỉwhtdjkbvi riếylivng Quảhtuyn phủjdwjgkyly, rộyqobng lớybcen đtsjpếylivn hùfglc chếylivt ngưfygwemhmi, so vớybcei Triệzdwhu gia trang bọpheyn hắrbicn ởgbhk Kỳjkbv Châfygwu còoclun lớybcen hơrhnrn gấpmnxp đtsjpôjsuki. Nghe nójkbvi, đtsjpâfygwy vẫzjbyn chỉwhtdgkyl biệzdwht thựyqob củjdwja Quảhtuyn đtsjpkeibi nhâfygwn ởgbhk kinh thàgkylnh, tổriuc trạkeibch* màgkyl hắrbicn đtsjpang xâfygwy dựyqobng ởgbhk quêgzcq nhàgkyl mớybcei gọpheyi làgkyl to tớybcei mứpmanc dọpheya ngưfygwemhmi . Hìquoknh Hoan còoclun nghe nójkbvi tổriuc trạkeibch Quảhtuyn gia rấpmnxt gầapvfn quêgzcqgkylng, nếylivu Quảhtuyn Hiểqnszu Nhàgkyln tígbhknh toáspddn ởgbhk chỗrleu đtsjpójkbv, nàgkyly khôjsukng biếylivt cójkbvgbhknh cũpheyng làgkyl mộyqobt việzdwhc nghiệzdwht duyêgzcqn đtsjpâfygwy hay khôjsukng?

oclun nójkbvi cáspddi gìquok ngưfygwemhmi cùfglcng sốyqobng chung mộyqobt quêgzcq đtsjpguzvu cójkbv khígbhk chấpmnxt giốyqobng nhau, khígbhk chấpmnxt nàgkylng sao lạkeibi cùfglcng thiêgzcqn kim tiểqnszu thưfygwujemm xa thếyliv kia.

Nếylivu làgkyl ra vẻbprq pháspddch lốyqobi nàgkyly, cójkbv lẽuoargkylng sáspddng sớybcem liềguzvn bịjkbv Triệzdwhu Vĩigrenh Yêgzcqn đtsjpkeibp mấpmnxt, cũpheyng khôjsukng cójkbv vềguzv sau cảhtuym thấpmnxy khójkbv chịjkbvu.

igre nhiêgzcqn, nhữjsukng thứpmangkyly tấpmnxt cảhtuy đtsjpguzvu làgkylquoknh Hoan nghe từnejw trong miệzdwhng Tĩigrenh An, nàgkylng phỏemhmng đtsjpspddn hắrbicn cùfglcng Quảhtuyn gia cójkbv phảhtuyi cójkbv thùfglcspddn hay khôjsukng? Nếylivu khôjsukng, làgkylm sao sẽuoar biếylivt gốyqobc biếylivt rễemhm nhưfygw vậsmpiy, tưfygwemhmng rõfglc chi tiếylivt đtsjpếylivn thậsmpim chígbhk ngay cảhtuy Quảhtuyn đtsjpkeibi nhâfygwn năylivm nàgkylo Kim Bảhtuyng đtsjpguzv mụcpgpc, năylivm nàgkylo vàgkylo triềguzvu làgkylm quan, hắrbicn cũpheyng thôjsukng hiểqnszu.


Cho nêgzcqn, rấpmnxt dễemhm nhậsmpin thấpmnxy , hắrbicn nójkbvi khôjsukng rõfglc Quảhtuyn gia sẽuoar đtsjpem thứpman đtsjpáspddng giáspdd giấpmnxu ởgbhk đtsjpâfygwu làgkyl chuyệzdwhn khójkbv tin đtsjpưfygwaqydc.

Trêgzcqn thựyqobc tếyliv, hắrbicn cơrhnr hồqlau khôjsukng đtsjpqnsz cho nàgkylng đtsjpi bấpmnxt kỳjkbv chặwxgrng đtsjpưfygwemhmng oan uổriucng nàgkylo, cứpman nhưfygw vậsmpiy lụcpgpc lọpheyi đtsjpếylivn phòoclung kho Quảhtuyn phủjdwj.

Tầapvfng tầapvfng cơrhnr quan cũpheyng bịjkbv hắrbicn làgkylm cho thuậsmpin buồqlaum xuôjsuki giójkbv, màgkylhzsfc đtsjpójkbvpheyng chưfygwa từnejwng gâfygwy kinh đtsjpyqobng bấpmnxt kìquok hạkeib nhâfygwn nàgkylo.

Chỉwhtd tiếylivc, đtsjpyqobi mặwxgrt vớybcei phòoclung đtsjpapvfy Kỳjkbv Trâfygwn Dịjkbv Bảhtuyo, Hìquoknh Hoan lạkeibi cưfygwemhmi khôjsukng lêgzcqn tiếylivng, sửjkbvng sốyqobt tìquokm tảhtuyng đtsjpáspddgkylgkylng luôjsukn tâfygwm tâfygwm niệzdwhm niệzdwhm khắrbicp nơrhnri, "Đhddwkeibi sưfygw, cójkbv thểqnszjkbv đtsjpưfygwaqydc khảhtuym ởgbhk trêgzcqn vậsmpit gìquok đtsjpójkbv rồqlaui hay khôjsukng?"

"Cũpheyng cójkbv lẽuoar a...! ." Hắrbicn khôjsukng chúhzsft đtsjpqnsz ýcupk đtsjpáspddp lạkeibi, lạkeibi nhìquokn quanh vòoclung bốyqobn phígbhka, hếylivch lêgzcqn môjsuki, cấpmnxt bưfygwybcec hưfygwybceng cạkeibnh cửjkbva đtsjpi tớybcei.

"Ai, ngưfygwơrhnri muốyqobn đtsjpi đtsjpâfygwu nha?"

"Ngưfygwơrhnri cảhtuym thấpmnxy chúhzsfng ta cójkbv quáspdd nhiềguzvu thờemhmi gian đtsjpi tra xéujemt từnejwng mójkbvn mộyqobt sao?" Cáspddi lãguzvo đtsjpapvfu chếylivt tiệzdwht nàgkyly tâfygwm cũpheyng quáspdd đtsjpen tốyqobi, ẩpheyn dấpmnxu nhiềguzvu bảhtuyo bốyqobi nhưfygw vậsmpiy, ngàgkyly kháspddc cójkbvguzvnh rỗrleui, hắrbicn cầapvfn phảhtuyi đtsjpem phòoclung nàgkyly dọpheyn sạkeibch khôjsukng thểqnsz.

"Vậsmpiy làgkylm sao bâfygwy giờemhm?" Cũpheyng đtsjpúhzsfng nha, bọpheyn họphey luôjsukn khôjsukng khảhtuyylivng vẫzjbyn đtsjpaqydi tạkeibi nơrhnri nàgkyly, cho đtsjpếylivn tìquokm đtsjpưfygwaqydc mớybcei thôjsuki, đtsjpójkbv khôjsukng phảhtuyi làgkyl chờemhm bịjkbv ngưfygwemhmi bắrbict sao? Làgkylm quan khôjsukng chọpheyc nổriuci a.

hddwi, bàgkyln bạkeibc kỹgluhrhnrn."

"Thậsmpit khôjsukng cam lòoclung a." Trong miệzdwhng mặwxgrc dùfglcjkbvi nhưfygw vậsmpiy , Hìquoknh Hoan bưfygwybcec châfygwn theo sáspddt hắrbicn.

Nghe nàgkylng thởgbhkgkyli, Tĩigrenh An nhưfygwybceng đtsjpjsuki lôjsukng màgkyly, "Mấpmnxy khốyqobi tảhtuyng đtsjpáspddgkyl thôjsuki, thậsmpit quan trọpheyng nhưfygw vậsmpiy sao?" Nhiềguzvu bảhtuyo bốyqobi giáspdd trịjkbv liêgzcqn thàgkylnh nhưfygw vậsmpiy, nàgkylng liếylivc cũpheyng khôjsukng thèsmpim liếylivc mộyqobt cáspddi.

"Rấpmnxt quan trọpheyng." Bằfdbhng khôjsukng, nàgkylng sẽuoar khôjsukng hao phígbhk nhiềguzvu tâfygwm lựyqobc nhưfygw vậsmpiy, thậsmpim chígbhk khôjsukng tiếylivc đtsjpáspddnh cuộyqobc cảhtuy đtsjpemhmi sao?

"Vậsmpiy sao?" Hắrbicn qua loa loạkeibi hừnejw mộyqobt tiếylivng, biếylivt thâfygwn làgkyl nam nhâfygwn khôjsukng nêgzcqn quáspdd đtsjpqnsz ýcupk chuyệzdwhn ngưfygwemhmi kháspddc, cójkbv mộyqobt sốyqob việzdwhc căylivn bảhtuyn khôjsukng cójkbv cầapvfn thiếylivt so đtsjpo, nhưfygwng Tĩigrenh An vẫzjbyn làgkyl nhịjkbvn khôjsukng đtsjpưfygwaqydc hỏemhmi, "Ta cùfglcng tinh thạkeibch cáspddi nàgkylo quan trọpheyng hơrhnrn?"


". . . . . . Ngưfygwơrhnri nhàgkylm cháspddn đtsjpếylivn đtsjpgzcqn àgkyl." Quảhtuy nhiêgzcqn, câfygwu trảhtuy lờemhmi củjdwja nàgkylng hếylivt sứpmanc lýcupkgbhknh, "Vấpmnxn đtsjpguzvgkyly giốyqobng nhưfygwgkyl. . . . . . Ta vàgkyl mẫzjbyu thâfygwn ngưfygwơrhnri đtsjpqlaung thờemhmi rơrhnri vàgkylo trong nưfygwybcec, ngưfygwơrhnri sẽuoar ai? Cójkbv muốyqobn ngâfygwy thơrhnr nhưfygw vậsmpiy hay khôjsukng?"

"Ta sẽuoar cứpmanu mẫzjbyu thâfygwn ta." Hắrbicn nhanh chójkbvng đtsjpáspddp lạkeibi.

Mặwxgrc dùfglc luôjsukn miệzdwhng nójkbvi cáspddi vấpmnxn đtsjpguzv ngâfygwy thơrhnrgkyly lạkeibi khôjsukng cójkbv hứpmanng táspddn gẫzjbyu, Hìquoknh Hoan hay làgkyl bởgbhki vìquok đtsjpáspddp áspddn củjdwja hắrbicn màgkyl dấpmnxy lêgzcqn hứpmanng thúhzsf, "Nhưfygwng đtsjpâfygwy?" Lúhzsfc trưfygwybcec trêgzcqn xe ngựyqoba khôjsukng cójkbv đtsjpưfygwaqydc đtsjpáspddp áspddn, giờemhm phúhzsft nàgkyly, nàgkylng vòoclung vo hỏemhmi thửjkbv.

"Sau đtsjpójkbv nhìquokn ngưfygwơrhnri chếylivt." Nhìquokn thấpmnxy sựyqob so sáspddnh củjdwja nàgkylng, cáspddi vấpmnxn đtsjpguzvgkyly thậsmpit cójkbv vẻbprq buồqlaun cưfygwemhmi vôjsukfglcng.

"Triệzdwhu Tĩigrenh An ! Ngưfygwơrhnri làgkyl ngưfygwemhmi khôjsukng tim khôjsukng phổriuci hay sao!"

gkylng cáspddu giậsmpin ngưfygwaqydc lạkeibi hắrbicn vẫzjbyn cưfygwemhmi tiêgzcqu tiếylivu, ýcupk xấpmnxu cong lêgzcqn đtsjpyqobt ngójkbvn tay nhéujemo ởgbhkfygwơrhnrng mặwxgrt củjdwja nàgkylng. Tĩigrenh An biếylivt miệzdwhng quáspdd đtsjpyqobc sẽuoar khôjsukng cójkbv kếylivt quảhtuy tốyqobt, nhưfygwng hắrbicn vẫzjbyn làgkyl nhịjkbvn khôjsukng đtsjpưfygwaqydc cốyqob ýcupk muốyqobn trêgzcqu tứpmanc nàgkylng, so sáspddnh vớybcei nhữjsukng bộyqobspddng trầapvfm lặwxgrng củjdwja nàgkylng ấpmnxy trong nhữjsukng ngàgkyly vừnejwa qua, hắrbicn vẫzjbyn thígbhkch Hìquoknh Hoan tràgkyln đtsjpapvfy sứpmanc sốyqobng hơrhnrn. Cho dùfglcgkyl tứpmanc giậsmpin, cũpheyng cójkbv thểqnszgkylm cho tâfygwm tìquoknh củjdwja hắrbicn hưfygwng phấpmnxn.

"Khôjsukng cầapvfn nhéujemo nữjsuka áspdd..., mặwxgrt cũpheyng biếylivn hìquoknh, ngôjsuk. . . . . ." Âabcfm thàgkylnh oáspddn tráspddch mớybcei nójkbvi mộyqobt nửjkbva, đtsjpôjsuki môjsuki củjdwja Hìquoknh Hoan chợaqydt bịjkbv mộyqobt bàgkyln tay lấpmnxp kígbhkn.

gkylng mờemhm mịjkbvt trợaqydn to cặwxgrp mắrbict, nhìquokn vẻbprq mặwxgrt hắrbicn đtsjpguzv phòoclung.

"Cójkbv ngưfygwemhmi." Xem nhưfygwgkyl đtsjpãguzv hiểqnszu sựyqob nghi hoặwxgrc trong đtsjpáspddy mắrbict nàgkylng, Tĩigrenh An đtsjpèsmpi thấpmnxp giọpheyng, nójkbvi giảhtuyi thígbhkch.

Quảhtuy nhiêgzcqn, mộyqobt láspddt sau, mộyqobt hồqlaui tiếylivng bưfygwybcec châfygwn dồqlaun dậsmpip chậsmpim rãguzvi tớybcei gầapvfn, nghe khôjsukng chỉwhtd mộyqobt ngưfygwemhmi, màgkyloclun nhiềguzvu tiếylivng nójkbvi chuyệzdwhn lẻbprq tẻbprq.

"Cójkbv ngưfygwemhmi tớybcei nháspddo? Thậsmpit hay giảhtuy? Ngưfygwemhmi nàgkylo to gan nhưfygw vậsmpiy nha?"

"Khôjsukng chỉwhtd mộyqobt ngưfygwemhmi, làgkyl mộyqobt đtsjpáspddm ngưfygwemhmi nha! Tấpmnxt cảhtuy đtsjpguzvu làgkylfglcfygwm Cao Thủjdwj ....!"

jdwj? Triềguzvu đtsjpìquoknh cùfglcng giang hồqlau khôjsukng phảhtuyi từnejw trưfygwybcec đtsjpếylivn giờemhm khôjsukng cójkbv giao tậsmpip nha, đtsjpkeibi nhâfygwn làgkylm sao sẽuoar chọpheyc cho đtsjpếylivn Võfglcfygwm Cao Thủjdwj?"

"Chỉwhtd sợaqydgkyl tiểqnszu thưfygw chọpheyc tớybcei ."

Lờemhmi nójkbvi nhỏemhm nhẹlrjg từnejw từnejwspddch xa, Tĩigrenh An cùfglcng Hìquoknh Hoan núhzsfp ởgbhk phígbhka sau cửjkbva, hai mặwxgrt nhìquokn nhau, phảhtuyn ứpmanng đtsjpapvfu tiêgzcqn rấpmnxt nhấpmnxt trígbhk —— tròoclung mắrbict chợaqydt lójkbve, hưfygwng phấpmnxn.

Mụcpgpc đtsjpígbhkch củjdwja chuyếylivn đtsjpi nàgkyly bịjkbv hắrbicn tạkeibm thờemhmi néujemm đtsjpếylivn tậsmpin sau ójkbvt, tâfygwm tìquoknh nhìquokn cójkbv chúhzsft hảhtuygzcq.

Kếylivt quảhtuygkyl, Tĩigrenh An hảhtuyo tâfygwm thay nàgkylng nójkbvi ra ýcupkfygwgbhkng nộyqobi tâfygwm, "Đhddwi, đtsjpi xem cuộyqobc vui."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.