Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 9 :

    trước sau   
xssknh Hoan dùeqwsng hếwncgt sứfmktc gậhnhrt đcbhfbaksu hai cáonlvi, từvziv trêdnvun giưxzkocwajng quýlkly phi đcbhfi xuốesqrng, châbuvin vừvziva chạlcfim đcbhfvaput, mộwawlt hàyqpun khíojat lạlcfinh thấvapuu xưxzkoơkhrhng xuyêdnvun thẳvzivng vàyqpuo trong tim, nàyqpung híojatt mộwawlt ngụdfrem khíojat lạlcfinh, nhanh chócradng nắcirtm chặnonft tay áonlvo củyncia Triệnonfu Vĩkbbtnh Yêdnvun, thừvziva lúgwpyc hắcirtn khôtgmyng chúgwpy ýlklyeqwsng châbuvin mìxssknh đcbhfètdeo chặnonft lạlcfii châbuvin hắcirtn.

Thấvapuy hắcirtn cau màyqpuy khôtgmyng vui,đcbhfang đcbhfadpvnh nhấvapuc châbuvin rờcwaji đcbhfi, Hìxssknh Hoan liềvzivn rơkhrhi nưxzkovzivc mắcirtt: “Tưxzkovzivng côtgmyng, ta đcbhfesqri vớvzivi chàyqpung trung trinh nhưxzko mộwawlt, cócrad trờcwaji đcbhfvaput chứfmktng giáonlvm. Ta khôtgmyng hềvziv biếwncgt vịadpvcrada thưxzkoxilang kia làyqpu ai. Cócrad lẽvvtx do hắcirtn thấvapuy ta bịadpv khi dễwawl trong Quầbaksn Anh lâbuviu, nêdnvun giảvziv bộwawl giúgwpyp ta giảvzivi vâbuviy đcbhforvy mang ta đcbhfi. Thựyioxc ra… thựyioxc ra hắcirtn vốesqrn làyqpu bọgwpyn buôtgmyn ngưxzkocwaji! Muốesqrn lừvziva báonlvn ta đcbhfi, nhưxzkong ngưxzkocwaji mua thấvapuy ta xấvapuu quáonlv , chỉufdz muốesqrn mua câbuvin kíojat, mộwawlt câbuvin chỉufdz đcbhfáonlvng mộwawlt đcbhfmigung tiềvzivn, mộwawlt đcbhfmigung tiềvzivn áonlv. Cáonlvi xứfmktng cócrad mộwawlt cáonlvi mócradc thậhnhrt to, làyqpum hưxzkoonlvi áonlvo bôtgmyng củyncia ta, may mắcirtn ta ýlkly chíojat lựyioxc cưxzkocwajng, luôtgmyn tưxzkoljapng đcbhfếwncgn ngưxzkocwaji đcbhfang mong chờcwaj ta vềvziv hầbaksu hạlcfi, ta liềvzivn tràyqpun ngậhnhrp năqfkdng lưxzkoxilang, nhắcirtm thẳvzivng đcbhfưxzkocwajng màyqpu chạlcfiy trốesqrn, chạlcfiy đcbhfếwncgn ngoàyqpui ôtgmy thìxssk đcbhfưxzkoxilac sưxzko tháonlvi trong Trầbaksm Hưxzkoơkhrhng Cáonlvc tớvzivi cứfmktu.”

xssknh Hoan than thởljap khócradc lócradc đcbhfem sựyiox việnonfc li kìxssk kểorvy lạlcfii mộwawlt hồmigui mớvzivi xong, lúgwpyc nàyqpuy Vĩkbbtnh Yêdnvun mớvzivi pháonlvt hiệnonfn nàyqpung đcbhfang ôtgmym chặnonft lấvapuy hắcirtn, đcbhfbaksu tựyioxa vàyqpuo vai hắcirtn khócradc lócradc thảvzivm thiếwncgt.

“Vậhnhry cáonlvi áonlvo càyqpu sa kia làyqpu sao?” Hắcirtn rấvaput muốesqrn tin nàyqpung, nhưxzkong íojatt nhấvaput phảvzivi giữlzvftgmyn nghiêdnvum cho nam nhi khôtgmyng bịadpv hao tổhnhrn. Hắcirtn khôtgmyng thấvapup kérxusm tớvzivi mứfmktc khôtgmyng bằbtwgng mộwawlt hòcrada thưxzkoxilang. Song, trựyioxc giáonlvc máonlvch bảvzivo cho hắcirtn biếwncgt loạlcfii chuyệnonfn quỷfmkt quáonlvi nàyqpuy ngay cảvziv quỷfmktcradn khôtgmyng tin.

“Chứfmktng cứfmkt phạlcfim tộwawli.” Nàyqpung siếwncgt chặnonft khuỷfmktu tay, ôtgmym chặnonft hơkhrhn nữlzvfa, khócradcrad dịadpvp Triệnonfu Vĩkbbtnh Yêdnvun khôtgmyng đcbhfdfrey nàyqpung ra, tùeqwsy ýlkly cho nàyqpung làyqpum nũueywng, phảvzivi tíojatch cựyioxc tậhnhrn dụdfreng. “Nhịadpv thiếwncgu gia từvzivng nócradi, nữlzvf nhi trêdnvun giang hồmigu phảvzivi biếwncgt tựyiox bảvzivo vệnonfxssknh, loạlcfii ngưxzkocwaji bạlcfii hoạlcfii đcbhflcfio đcbhffmktc, giảvziv mạlcfio thàyqpunh hòcrada thưxzkoxilang, cưxzkobuving érxusp dâbuvin nữlzvf tuyệnonft đcbhfesqri khôtgmyng thểorvy tha thứfmkt. Lầbaksn nàyqpuy, Triệnonfu gia trang chúgwpyng ta phảvzivi vìxsskbuvin trừvziv hạlcfii. Đgwpyâbuviy làyqpu đcbhflcfio cụdfre đcbhforvy lừvziva gạlcfit củyncia hắcirtn, chắcirtc chắcirtn hắcirtn sẽvvtx quay lạlcfii lấvapuy, khi đcbhfócrad chúgwpyng ta sẽvvtx bắcirtt hắcirtn giao cho quan phủynci.”

“Ngu ngốesqrc, côtgmy nghĩkbbt hắcirtn cócrad thểorvy tựyiox chui đcbhfbaksu vàyqpuo lưxzkovzivi chạlcfiy tớvzivi Quầbaksn Anh lâbuviu đcbhforvy cho ta bắcirtt sao?” Hắcirtn nhìxsskn nữlzvf nhâbuvin màyqpu mẹfxuw hắcirtn chọgwpyn, thậhnhrt làyqpu đcbhfbaksu heo, nãewvjo heo, thâbuvin thểorvy heo. Quảvziv nhiêdnvun làyqpu mộwawlt con heo bérxuso.


“Hìxssknh nhưxzkoyqpu vậhnhry. Vậhnhry phảvzivi làyqpum sao đcbhfâbuviy?”

“Chuyệnonfn nàyqpuy đcbhfâbuviu cócrad liêdnvun quan đcbhfếwncgn ta, ngưxzkocwaji hắcirtn báonlvn cũueywng khôtgmyng phảvzivi ta.” Cuốesqri cùeqwsng hắcirtn cũueywng châbuvin chíojatnh khôtgmyi phụdfrec tinh thầbaksn lạlcfii, dùeqwsng sứfmktc đcbhfdfrey Hìxssknh Hoan térxus xuốesqrng. “Mau mang giàyqpuy, đcbhfếwncgn hầbaksu hạlcfi nhữlzvfng nhâbuvin sĩkbbt giang hồmigu kia ăqfkdn cơkhrhm, đcbhfwawlng táonlvc nhanh lêdnvun mộwawlt chúgwpyt, sau mộwawlt canh giờcwajyqpu khôtgmyng thấvapuy xuấvaput hiệnonfn tạlcfii phòcradng ăqfkdn ta liềvzivn viếwncgt cho mộwawlt phong hưxzkou thưxzko.”

“Chàyqpung cũueywng muốesqrn dùeqwsng cơkhrhm ởljap Quầbaksn Anh lâbuviu sao?”

“Khôtgmyng rảvzivnh.”

“…” Hìxssknh Hoan khôtgmyng thểorvy hiểorvyu nổhnhri, chảvziv phảvzivi nócradi lòcradng dạlcfi con ngưxzkocwaji cũueywng làyqpu ruộwawlt thịadpvt sao? Nàyqpung đcbhfãewvj hầbaksu hạlcfi hắcirtn hơkhrhn hai năqfkdm nay tạlcfii sao mốesqri quan hệnonf giữlzvfa hai ngưxzkocwaji vẫnvazn khôtgmyng tiếwncgn triểorvyn màyqpu lạlcfii còcradn xấvapuu hơkhrhn ban đcbhfbaksu.

yqpung chérxusp miệnonfng lẳvzivng lặnonfng nhìxsskn bócradng lưxzkong hắcirtn rờcwaji đcbhfi màyqpu khôtgmyng hềvziv ngoáonlvi lạlcfii, hai tay siếwncgt chặnonft, mócradng tay bấvapuu vàyqpuo da thịadpvt, âbuvim thầbaksm tựyiox nhủynci cốesqr gắcirtng, cốesqr gắcirtng mộwawlt lầbaksn nữlzvfa. Nếwncgu lầbaksn nàyqpuy khôtgmyng đcbhfưxzkoxilac thìxssk … coi nhưxzko xong đcbhfi.

*

Cho đcbhfếwncgn khi bưxzkovzivc ra khỏdltbi gian phòcradng, lúgwpyc nàyqpuy Triệnonfu Vĩkbbtnh Yêdnvun mớvzivi suy nghĩkbbt lạlcfii nhữlzvfng lờcwaji nàyqpung vừvziva nócradi, cảvzivm thấvapuy rấvaput kìxssk lạlcfi.

“Nhịadpv thiếwncgu gia cócradxssk phâbuvin phócrad?” Tùeqwsy tùeqwsng đcbhfi theo bêdnvun cạlcfinh hắcirtn nhìxsskn mãewvji khôtgmyng hiểorvyu nổhnhri hắcirtn, bètdeon hỏdltbi.

“Ngưxzkoơkhrhi đcbhfiềvzivu tra xem ởljap ngoạlcfii ôtgmycrad am ni côtgmydnvun Trầbaksm Hưxzkoơkhrhng cáonlvc khôtgmyng?”

“A! Thìxssk ra Hìxssknh Hoan khôtgmyng cùeqwsng hòcrada thưxzkoxilang bỏdltb trốesqrn màyqpuyqpueqwsng ni côtgmy àyqpu?”

“…”

*

crad thểorvycradi sựyiox việnonfc Hìxssknh Hoan nhảvzivy lầbaksu cùeqwsng hòcrada thưxzkoxilang đcbhfưxzkoxilac lưxzkou truyềvzivn rấvaput nhiềvzivu, càyqpung lúgwpyc càyqpung lợxilai hạlcfii.

Thếwncgdnvun Hìxssknh Hoan khôtgmyng thểorvyyqpuo chịadpvu nổhnhri áonlvp lựyioxc, rốesqrt cuộwawlc cũueywng nếwncgm đcbhfưxzkoxilac tưxzko vịadpv củyncia miệnonfng lưxzkobuvii thếwncg gian, đcbhfưxzkoa ra quyếwncgt đcbhfadpvnh khôtgmyng bao giỡbuvi nữlzvfa xuấvaput hiệnonfn trưxzkovzivc mặnonft ngưxzkocwaji giang hồmigu, bịadpvyqpum tròcradxzkocwaji thựyioxc làyqpu khổhnhr sởljap.

Thếwncg nhưxzkong, hếwncgt lầbaksn nàyqpuy tớvzivi lầbaksn kháonlvc trờcwaji đcbhfvzivu khôtgmyng muốesqrn chiềvzivu lòcradng ngưxzkocwaji.

Nghe ngưxzkocwaji chủynci trìxssk đcbhflcfii hộwawli nócradi, ba ngàyqpuy sau Triệnonfu nhịadpv thiếwncgu gia sẽvvtx dẫnvazn dắcirtt mọgwpyi ngưxzkocwaji tham quan kinh thàyqpunh.

“…Ai làyqpum ngưxzkocwaji tổhnhr chứfmktc?” Hìxssknh Hoan dũueywng cảvzivm đcbhfnonft câbuviu hỏdltbi. Tham quan kinh thàyqpunh? Têdnvun nàyqpuo ngu xuẩdfren tổhnhr chứfmktc cáonlvi nàyqpuy, cócrad tiềvzivn boa sao?

“Triệnonfu gia trang!” Mao Sơkhrhn chưxzkoljapng môtgmyn – ngưxzkocwaji chịadpvu tráonlvch nhiệnonfm hỗnonf trợxila giảvzivi thíojatch cáonlvc thắcirtc mắcirtc.

“…”

xssknh Hoan im lặnonfng thu hồmigui tháonlvi đcbhfwawl bấvaput mãewvjn mớvzivi vừvziva rồmigui dàyqpunh cho đcbhfesqri phưxzkoơkhrhng, nhậhnhrn lệnonfnh pháonlvi ngưxzkocwaji đcbhfếwncgn biệnonft việnonfn tìxsskm Triệnonfu Vĩkbbtnh Yêdnvun.

Kếwncgt quảvziv, tìxsskm hếwncgt biệnonft việnonfn củyncia Triệnonfu gia trang cũueywng khôtgmyng thấvapuy bócradng dáonlvng Triệnonfu Vĩkbbtnh Yêdnvun đcbhfâbuviu. Khôtgmyng nhữlzvfng thếwncgyqpung còcradn huy đcbhfwawlng mọgwpyi ngưxzkocwaji lụdfrec soáonlvt cáonlvc thanh lâbuviu, tràyqpu quáonlvn, tửzkbwu lâbuviu… ởljap kinh thàyqpunh nhưxzkong kếwncgt quảvzivueywng khôtgmyng thấvapuy.

yqpung đcbhfàyqpunh phảvzivi nócradi Triệnonfu nhịadpv thiếwncgu gia mang bệnonfnh, thâbuvin thểorvy khôtgmyng khỏdltbe khôtgmyng thểorvy đcbhfi cùeqwsng cáonlvc vịadpv. Mọgwpyi việnonfc cócrad thểorvy thôtgmyng qua nha hoàyqpun làyqpuyqpung.

Cho nêdnvun

“Hìxssknh Hoan côtgmyxzkoơkhrhng, ngàyqpuy hôtgmym qua khôtgmyng phảvzivi côtgmy bỏdltb trốesqrn vớvzivi hòcrada thưxzkoxilang giảvziv mạlcfio sao?”

“…”

“Hìxssknh Hoan côtgmyxzkoơkhrhng, nghe nócradi ngưxzkocwaji kia thựyioxc ra làyqpu mộwawlt ni côtgmy khôtgmyng phảvzivi làyqpucrada thưxzkoxilang, cócrad thậhnhrt vậhnhry khôtgmyng? Màyqpuueywng phảvzivi, làyqpum gìxsskcrad nam nhâbuvin nàyqpuo đcbhffxuwp nhưxzko vậhnhry?...”

“…”

“Hìxssknh Hoan côtgmyxzkoơkhrhng, côtgmy khôtgmyng phảvzivi làyqpu thiếwncgp thâbuvin hầbaksu nhịadpv thiếwncgu gia vàyqpu nhịadpv thiếwncgu phu nhâbuvin sao? Nghe nócradi, hai ngưxzkocwaji đcbhfócrad chưxzkoa hềvziv viêdnvun phòcradng, cócrad thậhnhrt khôtgmyng vậhnhry?”

“…”

“Nócradi nhưxzko vậhnhry cócrad phảvzivi Triệnonfu Vĩkbbtnh Yêdnvun cócrad bệnonfnh màyqpu khôtgmyng tiệnonfn nócradi ra àyqpu? Chậhnhrc chậhnhrc, thựyioxc nhìxsskn khôtgmyng ra, còcradn tưxzkoljapng rằbtwgng làyqpu mộwawlt nhâbuvin tàyqpui mớvzivi xuấvaput hiệnonfn, ai dètdeo lạlcfii cócradojat mậhnhrt khôtgmyng thểorvyrxusqfkdng nhưxzko vậhnhry.”

Cứfmkt nhưxzko thếwncg, nhữlzvfng chuyệnonfn cấvapum kịadpv củyncia Triệnonfu gia trang đcbhfvzivu bịadpv xốesqrc ra bàyqpun luậhnhrn hếwncgt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.