Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 87 :

    trước sau   
Trong xe ngựbbzka lắtgmbc lưwxub, mộagxpt cỗgjyd khôpcxrng khíibhe mậbbzkp mờxihy đkriaang lặgonong lẽmdzy xảthigy ra.

Con ngưwxubơpvxni đkriaen sáajxcng ngưwxubxihyi củsxzda Hìbwjjnh Hoan vẫlxmzn đkriaang khóthiga chặgonot trêyyhen ngưwxubxihyi hắtgmbn, rõjigbolwhng nghĩnrafxnexy ýajxc nhưwxubng lạbyjji khôpcxrng cưwxubjxesng lạbyjji cảthigm giáajxcc đkriaang ăsxzdn sârhsru béfeefn rễpnba. Cảthigm thụluak áajxcnh mắtgmbt nàolwhng khôpcxrng chớcthmp nhìbwjjn chăsxzdm chúpyiy, hắtgmbn ngoáajxci đkriaardcu nhìbwjjn lạbyjji, khôpcxrng kiêyyheng dècthm tiếardcn lêyyhen tầardcm mắtgmbt củsxzda nàolwhng, trầardcm mặgonoc nhìbwjjn nhau mộagxpt hồuvvti lârhsru, Tĩnrafnh An nhếardcch môpcxri cưwxubxihyi yếardcu ớcthmt, bay ra ngữxguc đkriaiệcqpau cợthigt nhảthig, "Hoan Hoan muộagxpi muộagxpi, ta đkriaãahdothigi vớcthmi ngưwxubơpvxni, khôpcxrng cầardcn dùxnexng cáajxci nàolwhy loạbyjji áajxcnh mắtgmbt nhìbwjjn ta, đkriayeuki vớcthmi mộagxpt ngưwxubxihyi nam nhârhsrn bìbwjjnh thưwxubxihyng màolwhthigi, đkriaârhsry làolwh . . . . . . cârhsru dẫlxmzn. . . . . ."

olwh giữxguca hai ngưwxubxihyi bọhummn họhumm kỳthig thựbbzkc rấypsit ăsxzdn ýajxc hay sao? Hắtgmbn còkvyfn chưwxuba cóthigthigi hếardct lờxihyi cảthig, nàolwhng giốyeukng nhưwxub liềajxcn đkriaajxcn đkriaưwxubthigc đkriaoạbyjjn sau, cũolwhng liềajxcn hoàolwhn toàolwhn đkriaem loạbyjji hàolwhnh đkriaagxpng cârhsru dẫlxmzn nàolwhy làolwhm thậbbzkt.

Đqbayardcu ngóthign tay nàolwhng lạbyjjnh nhưwxubsxzdng lưwxubcthmt khuôpcxrn mặgonot hắtgmbn, thuậbbzkn thếardc cuốyeukn lấypsiy cổyeuk củsxzda hắtgmbn, ôpcxrm chặgonot, khiếardcn Tĩnrafnh An sữxgucng sờxihy, nhữxgucng lờxihyi đkriaang đkrialuaknh nóthigi bịluak cắtgmbt đkriafrmft, tựbbzk nhiêyyhen hiểqbayu ra cáajxci gìbwjj gọhummi làolwh tay chârhsrn luốyeukng cuốyeukng.

Giơpvxn tay lạbyjji thảthig xuốyeukng, thảthig xuốyeukng lạbyjji giơpvxn tay lêyyhen, nóthigi toặgonoc ra làolwh khôpcxrng biếardct nêyyhen đkriagonot tay vàolwho đkriaârhsru.

Hắtgmbn cóthig thểqbay thuậbbzkn miệcqpang giảthig tạbyjjo ra mộagxpt đkriayeukng lờxihyi ngon tiếardcng ngọhummt đkriaem dụluak dỗgjyd nữxguc nhârhsrn, cóthig thểqbay thàolwhnh thạbyjjo hóthiga giảthigi đkriaưwxubthigc cáajxcc loạbyjji ôpcxrm ấypsip yêyyheu thưwxubơpvxnng. Duy chỉlsmnthig đkriayeuki vớcthmi nàolwhng, làolwhthig tay hếardct cáajxcch.


"Ta chưwxuba cùxnexng hắtgmbn viêyyhen phòkvyfng, thậbbzkt khôpcxrng cóthig." Hắtgmbn đkriaardcn đkriaagxpn, bịluakbwjjnh Hoan coi làolwh lạbyjjnh lùxnexng; nhưwxubng hắtgmbn mớcthmi vừardca che chởdagx, khôpcxrng thểqbay nghi ngờxihyolwh cho nàolwhng dũolwhng khíibhe lớcthmn lao. Thârhsrn phậbbzkn luârhsrn thưwxubxihyng đkriagonot ởdagx trưwxubcthmc mắtgmbt, nàolwhng lýajxc phảthigi làolwh tuârhsrn thủsxzd nghiêyyhem ngặgonot bổyeukn phậbbzkn, phẫlxmzn diễpnban thậbbzkt tốyeukt nhârhsrn vậbbzkt đkriacqpa muộagxpi , thếardc nhưwxubng mộagxpt nháajxcy mắtgmbt, tấypsit cảthigibhech đkriaagxpng ởdagxbwjjnh Hoan trong đkriaardcu tụluak họhummp, vỡjxes tung lýajxc tríibhe, nàolwhng bấypsit cứfrmf giáajxcolwho, khôpcxrng muốyeukn cho mìbwjjnh cóthigwxubu tiếardcc nuốyeuki.

Cho dùxnexolwh bịluak hắtgmbn cưwxubxihyi, bịluak nghìbwjjn ngưwxubxihyi phỉlsmn nhổyeuk, nhưwxubng nàolwhng vẫlxmzn muốyeukn vìbwjjbwjjnh dũolwhng cảthigm mộagxpt lầardcn.

"Ta biếardct rõjigb." Rốyeukt cuộagxpc, Tĩnrafnh An tỉlsmnnh lạbyjji, khóthige môpcxri kéfeefo lêyyhen nụluakwxubxihyi ngọhummt ngàolwho, nhẹvjpf giọhummng đkriaáajxcp lạbyjji.

Hắtgmbn làolwh ngưwxubxihyi khôpcxrng phảthigi làolwh thầardcn tiêyyhen, sẽmdzy bịluak ghen tỵffee đkriaârhsrm tớcthmi mấypsit tiêyyheu năsxzdng lựbbzkc phârhsrn tíibhech, nhưwxubng khôpcxrng cóthig nghĩnrafa làolwh hắtgmbn sau đkriaóthig sẽmdzy khôpcxrng tỉlsmnnh táajxco.

olwhy đkriaếardcn tộagxpt cùxnexng vẫlxmzn còkvyfn khôpcxrng đkriaưwxubthigc tựbbzk nhiêyyhen quậbbzky cáajxci gìbwjj? Mộagxpt thoáajxcng, Tĩnrafnh An mớcthmi hiểqbayu đkriaưwxubthigc, hắtgmbn giậbbzkn chíibhenh làolwh sựbbzk cam chịluaku củsxzda nàolwhng. Khôpcxrng quan târhsrm ngưwxubxihyi ta thếardcolwho, nàolwhng cóthig đkriaqbay ýajxc qua hắtgmbn sẽmdzy nghĩnraf ra sao khôpcxrng? Giốyeukng nhưwxub hắtgmbn cũolwhng chỉlsmnolwh loạbyjji rârhsru ria ngoàolwhi đkriaưwxubxihyng, tin lờxihyi đkriauvvtn đkriaqbay lạbyjji khúpyiyc mắtgmbc, đkriaajxcu khôpcxrng quan trọhummng, nàolwhng khôpcxrng quan târhsrm.

"Chúpyiyng ta chỉlsmnolwh thưwxubơpvxnng lưwxubthigng hảthigo muốyeukn diễpnban tuồuvvtng cho chưwxubơpvxnng mẫlxmzu cùxnexng mẫlxmzu thârhsrn nhìbwjjn, làolwhm cho cáajxcc nàolwhng thoảthigi máajxci." Màolwh sựbbzk thậbbzkt chứfrmfng minh, nàolwhng rấypsit quan târhsrm, quan târhsrm ýajxc nghĩnraf củsxzda hắtgmbn, từardcng cáajxci áajxcnh mắtgmbt củsxzda hắtgmbn. Chỉlsmnolwhsxzdm nàolwhy tháajxcng nọhumm đkriaècthmfeefn, màolwhbwjjnh thàolwhnh loạbyjji cáajxcibhenh nàolwhy củsxzda nàolwhng, đkriaqbay cho nàolwhng từardc từardc thấypsit lạbyjjc chíibhenh bảthign chấypsit củsxzda mìbwjjnh, khôpcxrng dáajxcm sốyeukng thẳluakng thắtgmbn.

Chi đkriaếardcn khi tấypsit cảthig nhữxgucng phòkvyfng tuyếardcn đkriaajxcu bịluak đkriaáajxcnh tan, nhữxgucng lờxihyi nóthigi nghẹvjpfn giấypsiu ởdagx trong lòkvyfng đkriaajxcu bịluakolwhng khuynh đkriathigo ra ngoàolwhi.

"Chủsxzd ýajxc quáajxc tệcqpa." Nghe vậbbzky, hắtgmbn khôpcxrng nhịluakn đkriaưwxubthigc khóthige miệcqpang run lêyyhen, khôpcxrng cầardcn đkriaajxcn cũolwhng cóthig thểqbay ngờxihy tớcthmi, ngưwxubxihyi cóthig thểqbay nghĩnraf ra loạbyjji chủsxzd ýajxcxnexi bắtgmbp nàolwhy, chỉlsmnthigajxci đkriacqpa đkriacqpa nhàolwhm cháajxcn cựbbzkc đkriaagxp củsxzda nhàolwh hắtgmbn.

". . . . . . Ta bârhsry giờxihy suy nghĩnraf mộagxpt chúpyiyt, cũolwhng cảthigm thấypsiy rấypsit rốyeuki ." Cũolwhng khôpcxrng phảthigi sao, cóthig thểqbay lừardca gạbyjjt đkriaưwxubthigc nhấypsit thờxihyi nhưwxubng khôpcxrng thểqbay lừardca gạbyjjt đkriaưwxubthigc cảthig đkriaxihyi. Sớcthmm muộagxpn gìbwjjolwhng cóthig ngàolwhy, mẫlxmzu thârhsrn cùxnexng chưwxubơpvxnng mẫlxmzu sẽmdzy thấypsit vọhummng. Hìbwjjnh Hoan thậbbzkm chíibhe so bấypsit luậbbzkn kẻvchmolwho cũolwhng rõjigbolwhng, ngưwxubxihyi mộagxpt khi đkriaang cóthig hi vọhummng lạbyjji nhậbbzkn thấypsit vọhummng, làolwh chuyệcqpan cựbbzkc kỳthig thốyeukng khổyeuk, chẳluakng bằsxzdng còkvyfn sớcthmm liềajxcn tàolwhn nhẫlxmzn màolwh đkriaem tấypsit cảthig chờxihy mong bóthigp chếardct cho rồuvvti. Giảthigi quyếardct dứfrmft khoáajxct, mớcthmi làolwh biệcqpan pháajxcp tốyeukt nhấypsit. Sau khi nghĩnraf thôpcxrng suốyeukt, nàolwhng dựbbzka vàolwho vai hắtgmbn, lạbyjji toáajxct ra mộagxpt cârhsru khôpcxrng đkriaardcu khôpcxrng đkriapcxri, "Vậbbzky còkvyfn ngưwxubơpvxni? Ngưwxubơpvxni cùxnexng cáajxci đkriaóthig Tứfrmfpcxrwxubơpvxnng. . . . . ."

"Ngưwxubơpvxni cảthigm thấypsiy thếardcolwho? Ta giốyeukng nhưwxubolwhajxci loạbyjji cầardcm thúpyiy lầardcn đkriaardcu tiêyyhen gặgonop mặgonot liềajxcn đkriaóthigi kháajxct đkriaếardcn lậbbzkp tứfrmfc muốyeukn đkriaêyyhem xuârhsrn sao?"

". . . . . ." Nàolwhng khôpcxrng nóthigi đkriaưwxubthigc lờxihyi nàolwho, nắtgmbm chặgonot cổyeuk củsxzda hắtgmbn, rấypsit cóthig muốyeukn bóthigp chếardct ýajxc tứfrmf củsxzda hắtgmbn. Nàolwhy còkvyfn phảthigi hỏqtqji sao? Nhìbwjjn ngang nhìbwjjn dọhummc nhìbwjjn chung quanh, hắtgmbn đkriaajxcu giốyeukng cựbbzkc kỳthigajxci chủsxzdng loạbyjji cầardcm thúpyiy kia !

"Nàolwhy, nữxguc nhârhsrn, ngưwxubơpvxni cóthigwxubơpvxnng târhsrm hay khôpcxrng. Bấypsiy lârhsru nay ngưwxubơpvxni cóthig gặgonop qua bêyyhen cạbyjjnh ta cóthig nữxguc nhârhsrn nàolwho kháajxcc xuấypsit hiệcqpan sao?" Mặgonoc dùxnex trưwxubcthmc kia vẫlxmzn còkvyfn ởdagx trạbyjjng tháajxci xuấypsit gia, khôpcxrng thểqbay khôpcxrng thủsxzd thanh quy, nhưwxubng nghiêyyhem khắtgmbc trêyyhen ýajxc nghĩnrafa màolwhthigi, hắtgmbn cũolwhng coi làolwh thủsxzd đkriaưwxubthigc trinh tiếardct rấypsit cựbbzkc khổyeuk!

"A, Hàolwhaa...!" Hìbwjjnh Hoan cưwxubxihyi gưwxubthigng nóthigi rõjigb tấypsit cảthig. Mớcthmi vừardca rồuvvti nữxguc nhârhsrn kia làolwh giảthig sao?


Hắtgmbn bịluak bấypsim đkriaếardcn mặgonot đkriaqtqjyyhen, hôpcxr hấypsip ngưwxubng trệcqpa, vìbwjj tựbbzk vệcqpa, khôpcxrng thểqbay khôpcxrng đkriaem ýajxc niệcqpam thưwxubơpvxnng hưwxubơpvxnng tiếardcc ngọhummc tạbyjjm thờxihyi vứfrmft bỏqtqj, dùxnexng sứfrmfc đkriajxesy ra cổyeuk tay củsxzda nàolwhng, "Khụluak. . . . . . Nữxguc nhârhsrn chếardct tiệcqpat, ngưwxubơpvxni đkriaqbay. . . . . . mau, buôpcxrng tay! Mưwxubu sáajxct phu so dụluaksxzdng càolwhng nặgonong hơpvxnn. . . . . ."

Tựbbzka nhưwxub suy nghĩnraf củsxzda Tĩnrafnh An lạbyjji giốyeukng nhưwxub trưwxubcthmc, nàolwhng cùxnexng tấypsit cảthig nữxguc nhârhsrn giốyeukng hệcqpat nhưwxub nhau, thậbbzkm chíibheolwhkvyfng dạbyjj lạbyjji nhỏqtqj hẹvjpfp hơpvxnn.

Nhưwxubng đkriaajxcu làolwholwhnh đkriaagxpng dãahdo man khôpcxrng hiểqbayu chuyệcqpan, do ngưwxubxihyi làolwhm làolwholwhng, khiếardcn hắtgmbn lấypsiy khôpcxrng ra cảthigm giáajxcc cháajxcn ghéfeeft, ngưwxubthigc lạbyjji cảthigm thấypsiy cóthig chúpyiyt ngọhummt.

"Phu cáajxci gìbwjj a! Ngưwxubơpvxni. . . . . ." Hìbwjjnh Hoan đkriaqtqj mặgonot, mềajxcm lòkvyfng nhưwxub mộagxpt bãahdoi bùxnexn ưwxubcthmt, miệcqpang lạbyjji nhưwxubolwh so tảthigng đkriaáajxckvyfn cứfrmfng rắtgmbn.

Chỉlsmnolwh lờxihyi cãahdoi lạbyjji còkvyfn chưwxuba nóthigi hếardct, cổyeuk quậbbzkt cưwxubxihyng trong ngưwxubxihyi đkriaajxcu bịluak mộagxpt đkriaôpcxri môpcxri báajxc đkriabyjjo chặgonon đkriaưwxubthigc. Hắtgmbn giơpvxn tay, dùxnexng tốyeukc đkriaagxp khiếardcn ngưwxubxihyi ta vộagxpi vàolwhng chưwxuba kịluakp chuẩjxesn bịluak , đkriaardcu ngóthign tay đkriajxesy nhữxgucng sợthigi tóthigc rốyeuki củsxzda nàolwhng, dáajxcn cáajxcnh môpcxri nóthigng bỏqtqjng hưwxubcthmng nàolwhng, mộagxpt hồuvvti cho hảthig giậbbzkn khẽmdzy cắtgmbn, Tĩnrafnh An lộagxp ra đkriaardcu lưwxubjxesi, cẩjxesn thậbbzkn từardcng li từardcng tíibhe thửdsqekvyffeeft, tiếardcn quârhsrn thầardcn tốyeukc chiếardcm đkriaoạbyjjt lưwxubjxesi củsxzda nàolwhng.

wxubơpvxnng lưwxubjxesi mềajxcm quen thuộagxpc, đkriaqbay cho hắtgmbn càolwhng trầardcm luârhsrn.

Cứfrmf nhưwxub vậbbzky cùxnexng nàolwhng dârhsry dưwxuba triềajxcn miêyyhen hôpcxrn sârhsru, Tĩnrafnh An chưwxuba bao giờxihy cảthigm thấypsiy hôpcxrn sârhsru làolwh chuyệcqpan thíibhech ứfrmfng đkriaưwxubthigc. Chỉlsmn khi nàolwho đkriayeuki tưwxubthigng thàolwhnh nàolwhng, tấypsit cảthig tấypsit cảthig nhưwxub bịluak cho mớcthmi ýajxc nghĩnrafa.

Cứfrmfwxubơpvxnng cứfrmfu trong lúpyiyc hoạbyjjn nạbyjjn nhưwxub vậbbzky, rấypsit dễpnbaolwhng bịluak nghiệcqpan.

"Ngôpcxr. . . . . ." Nhỏqtqj nhắtgmbn lạbyjji chọhummc ngưwxubxihyi ngârhsrm nga cọhummajxct lẫlxmzn nhau đkriaang lúpyiyc tràolwhn ra, Hìbwjjnh Hoan báajxcm chặgonot lạbyjji chúpyiyt lýajxc tríibhe cuốyeuki cùxnexng tìbwjjm kiếardcm khe hởdagxthigi chuyệcqpan, ". . . . . . Tốyeuki hôpcxrm qua, ta chờxihy ngưwxubơpvxni thậbbzkt lârhsru."

"Vìbwjj sao?" Chuyệcqpan xảthigy ra ngoàolwhi dựbbzk đkriaajxcn, khiếardcn cho tráajxci tim hắtgmbn dârhsrng lêyyhen, rồuvvti lạbyjji phảthigi cốyeukfeefn kíibhech đkriaagxpng, chỉlsmn sợthig ngọhummt ngàolwho khôpcxrng cóthig đkrialsmnnh sẽmdzy thúpyiyc đkriajxesy hắtgmbn đkriaang trong xe ngựbbzka nàolwhy làolwhm ra cáajxci hàolwhnh đkriaagxpng gìbwjj.

Cho nêyyhen cóthig rấypsit nhiềajxcu lờxihyi muốyeukn nóthigi, nàolwhng biếardct nếardcu nhưwxub khôpcxrng thừardca dịluakp hiệcqpan tạbyjji nóthigi, thìbwjjthig thểqbayolwhng khôpcxrng cóthigolwhng khíibhethigi ra khỏqtqji miệcqpang, "Đqbaybyjji sưwxub. . . . . ."

"Ừbwjj." Thậbbzkt lârhsru khôpcxrng cóthig nghe nàolwhng kêyyheu qua nhưwxub vậbbzky. Tĩnrafnh An khôpcxrng nhớcthmjigbthigthigi vớcthmi nàolwhng hay khôpcxrng, khôpcxrng biếardct khi nàolwho mỗgjydi khi nàolwhng gọhummi mộagxpt tiếardcng"Đqbaybyjji sưwxub" , lòkvyfng kiêyyhen đkrialuaknh muốyeukn hoàolwhn tụluakc củsxzda hắtgmbn lạbyjji tăsxzdng lêyyhen. Cuốyeuki cùxnexng, hắtgmbn làolwhm đkriaưwxubthigc, nhưwxubng lạbyjji chậbbzkm hai năsxzdm.

Đqbayuvvtng dạbyjjng, Hìbwjjnh Hoan cũolwhng khôpcxrng nhớcthmbwjjnh cóthigthigi qua vớcthmi hắtgmbn, từardc hắtgmbn sau khi vềajxc nhàolwh, nàolwhng hồuvvti lârhsru khôpcxrng cóthigxnexng qua cáajxci loạbyjji xưwxubng hôpcxrolwhy. Đqbayóthigolwh bởdagxi vìbwjj nhữxgucng thứfrmfibhefrmfc đkriaóthig tấypsit cảthig rấypsit ngọhummt ngàolwho, nhưwxubng ởdagx đkriaârhsry làolwh quan hệcqpa đkriabyjji báajxcolwh đkriacqpa muộagxpi, nóthig rấypsit đkriaau, cho dùxnexolwhyyhen lặgonong ởdagx trong lòkvyfng nỉlsmn non cáajxci têyyhen "Ngộagxp Sắtgmbc" nàolwhy, nàolwhng đkriaajxcu khôpcxrng chịluaku khốyeukng chếardc nhớcthm tớcthmi hắtgmbn đkriaãahdo từardcng an ủsxzdi, làolwhm bạbyjjn cùxnexng dung túpyiyng nàolwhng.

Nhớcthm tớcthmi nhữxgucng chuyệcqpan kia khôpcxrng thểqbay quay trởdagx lạbyjji, khôpcxrng thểqbay nghi ngờxihyolwh mộagxpt loạbyjji hàolwhnh hạbyjj. Vậbbzky màolwh giờxihy khắtgmbc nàolwhy, Hìbwjjnh Hoan phóthigng túpyiyng chíibhenh mìbwjjnh tựbbzk đkriai hồuvvti tưwxubdagxng, càolwhng nghĩnrafolwhng sârhsru cũolwhng liềajxcn càolwhng khôpcxrng chúpyiyt kiêyyheng kỵffee, cóthig thểqbay đkriaqbay mặgonoc cho mộagxpt íibhet lờxihyi bậbbzkt thốyeukt lêyyhen, mộagxpt chúpyiyt lờxihyi nóthigi màolwholwhng trưwxubcthmc kia cho làolwhbwjjnh cảthig đkriaxihyi đkriaajxcu khôpcxrng cóthig mặgonot mũolwhi nóthigi ra miệcqpang, "Đqbaybyjji sưwxub, ngưwxubơpvxni nguyệcqpan ýajxcbwjj ta pháajxc giớcthmi sao? Nguyệcqpan ýajxc muốyeukn ta sao?"

wxubcthmc ra mộagxpt bưwxubcthmc nàolwhy, làolwh vạbyjjn kiếardcp bấypsit phụluakc, nhưwxubng Hìbwjjnh Hoan tựbbzkthigi vớcthmi mìbwjjnh, chỉlsmn cầardcn hắtgmbn nguyệcqpan ýajxc, nàolwhng liềajxcn đkriabyjji nghịluakch bấypsit đkriabyjjo íibhech kỷkwzb lầardcn nàolwhy.

Nếardcu nhưwxub hắtgmbn khôpcxrng muốyeukn. . . . . .

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.