Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 63 :

    trước sau   
Nghe nójdkzi, oan gia ngõispn hẹxkrbp.

Kinh thàqtrknh mặoepwc dùpxme rấiuaot rộipatng, nhưtsbung cójdkzqtrki ngưtsbuhvfxi cốyjtzoepwnh làqtrkjdkz thểfjuq khôqnping thểfjuq buôqnping tha.

Sau khi rờhvfxi khỏrcsli biệoumut việoumun, Hìoepwnh Hoan tốyjtzn hai ngàqtrky, lừhgdqa gạpxxot khôqnping íluwtt vògfwnng vo, mua mộipatt tiểfjuqu ngựctypa thấiuaop, mắeustt thấiuaoy ra cửzirna thàqtrknh đvfadang ởnenh trưtsbujcdpc mắeustt, đvfadipatt nhiêakymn liềiwoyn gặoepwp mộipatt ngưtsbuhvfxi khôqnping tưtsbunenhng nhìoepwn đvfadếmcirn nhấiuaot.

"Ngưtsbuơdppzi! Xuốyjtzng ngựctypa! Ta muốyjtzn khiêakymu chiếmcirn ngưtsbuơdppzi!"

Trưtsbujcdpc mặoepwt nhìoepwn thấiuaoy mộipatt côqnpitsbuơdppzng mặoepwc xiêakymm ákpxto màqtrku hồnenhng phấiuaon, giơdppz cằoumum lêakymn, vêakymnh mặoepwt hấiuaot hàqtrkm sai khiếmcirn quákpxtt, thuậpxxon thếmcir phấiuaot phấiuaot chuôqnpii kiếmcirm xinh đvfadxkrbp trong tay kia, trêakymn vỏrcsl kiếmcirm rơdppzi cákpxti túxtpfi thơdppzm màqtrku đvfaden, theo đvfadipatng tákpxtc kiếmcirm củjdkza nàqtrkng, khiếmcirn ngưtsbuhvfxi kinh hoảfswsng, đvfadipat cong lưtsbuurbui kiếmcirm cựctypc kỳvuif chójdkzi mắeustt.

xtpfi thơdppzm thưtsbukbzing hoa hảfswsi đvfadưtsbuhvfxng vâepcan nếmciru so vớjcdpi thanh kiếmcirm kia cògfwnn cójdkz lựctypc sákpxtt thưtsbuơdppzng hơdppzn, bởnenhi vìoepw từhgdqng đvfadưtsbuhvfxng kim mũnfshi chỉakym đvfadiwoyu làqtrk xuấiuaot từhgdq tay nàqtrkng.


qtrkng thậpxxom chíluwtgfwnn nhớjcdp lạpxxoi rõispnqtrkng đvfadem túxtpfi thơdppzm đvfadưtsbua cho Triệoumuu Vĩqaosnh Yêakymn thìoepw hắeustn khinh thưtsbuhvfxng nójdkzi: đvfadnenh vậpxxot củjdkza nữjcdp nhi ai màqtrk thèiuaom lấiuaoy?

xtpfc ấiuaoy, Hìoepwnh Hoan ngâepcay ngốyjtzc cưtsbuhvfxi, ôqnpim chờhvfx mong nho nhỏrcsl, cójdkz lẽooyh hắeustn làqtrk khẩuoslu thịawguepcam phi. Cójdkz lẽooyh hắeustn xoay ngưtsbuhvfxi sẽooyh đvfadem loạpxxoi đvfadnenh vậpxxot nữjcdp nhi gìoepw đvfadójdkzqtrky cộipatt vàqtrko kiếmcirm đvfadâepcay? Cójdkz lẽooyh. . . . . . Nàqtrkng thếmcirqtrko cũnfshng khôqnping nhớjcdp đvfadếmcirn, lạpxxoi cójdkz lẽooyh hắeustn sẽooyhtsbukbzin hoa kíluwtnh Phậpxxot, cầmcirm đvfadi dụssqs dỗmciroepwnh nhâepcan.

qtrkng cưtsbuurbung bákpxtch chíluwtnh mìoepwnh xoay tầmcirm mắeustt, im lặoepwng khôqnping lêakymn tiếmcirng lôqnpii kércslo cưtsbuơdppzng ngựctypa, cốyjtz gắeustng muốyjtzn đvfadi vògfwnng qua, khôqnping muốyjtzn cùpxmeng ngưtsbuhvfxi tranh đvfadiuaou.

"Uy! Ta gọpxxoi ngưtsbuơdppzi xuốyjtzng ngựctypa, cójdkz nghe thấiuaoy khôqnping! Nếmciru khôqnping cójdkz giấiuaoy cấiuaop do triềiwoyu đvfadìoepwnh ban phákpxtt, khôqnping cho phércslp cởnenhi ngựctypa. Đqwubhgdqng tưtsbunenhng rằoumung ngưtsbuơdppzi làqtrk tiềiwoyn thêakym củjdkza Vĩqaosnh Yêakymn ca , ta liềiwoyn sẽooyh cấiuaop cho mặoepwt mũnfshi ngưtsbuơdppzi, hừhgdq, Thiêakymn Tửzirn phạpxxom phákpxtp tộipati nhưtsbu thứkpxtepcan, nếmciru khôqnping xuốyjtzng ta liềiwoyn bắeustt ngưtsbuơdppzi đvfadi gặoepwp quan."

Ngưtsbuhvfxi cảfswsn đvfadưtsbuhvfxng kêakymu gàqtrko làqtrk ai? Đqwubákpxtp ákpxtn tựctypa hồnenh đvfadãtsbu đvfadưtsbukbzic miêakymu tảfsws sinh đvfadipatng rồnenhi.

Khôqnping giốyjtzng vớjcdpi tíluwtnh cákpxtch trong quákpxt khứkpxt sẽooyh thốyjtzi lui khiêakymm nhưtsbuhvfxng, lầmcirn nàqtrky Hìoepwnh Hoan khôqnping kiêakymn nhẫgmpen nhíluwtu màqtrky, ỷdjviqtrko ưtsbuu thếmcir trêakymn cao nhìoepwn xuốyjtzng, kiêakymu căluwtng nhíluwtu màqtrky, "Hiểfjuqu Nhàqtrkn côqnpitsbuơdppzng, ngưtsbuơdppzi cójdkz phảfswsi cho làqtrk trong bốyjtzn biểfjuqn đvfadiwoyu làqtrk cha mẹxkrb ngưtsbuơdppzi hay khôqnping, ngưtsbuhvfxi ngưtsbuhvfxi cũnfshng phảfswsi cưtsbung chiềiwoyu? Thậpxxot ngạpxxoi quákpxt, ta khôqnping phảfswsi Vĩqaosnh Yêakymn ca củjdkza ngưtsbuơdppzi nêakymn khôqnping dễtcmgqtrkng bỏrcsl qua mọpxxoi thứkpxt cho ngưtsbuơdppzi đvfadâepcau. Chưtsbua nghe nójdkzi qua chójdkz ngoan khôqnping chắeustn đvfadưtsbuhvfxng sao? Trákpxtnh ra."

"Ngưtsbuơdppzi mắeustng ta làqtrk chójdkz? !" Đqwubipatt nhiêakymn biếmcirn hójdkza nhưtsbu vậpxxoy, Quảfswsn Hiểfjuqu Nhàqtrkn hiểfjuqn nhiêakymn khôqnping cójdkzkpxtch nàqtrko nhấiuaot thờhvfxi thíluwtch ứkpxtng, nàqtrkng kinh ngạpxxoc trợkbzin to mắeustt, nghiêakymm trọpxxong hoàqtrki nghi mìoepwnh cójdkz phảfswsi nhậpxxon lầmcirm ngưtsbuhvfxi hay khôqnping, cákpxti vịawguqnpitsbuơdppzng đvfadang cưtsbuurbui con ngựctypa thưtsbukbzing kia làqtrk tiềiwoyn thêakym củjdkza Vĩqaosnh Yêakymn ca sao?

"Thốyjtzi, ai cảfswsn đvfadưtsbuhvfxng thìoepw mắeustng ngưtsbuhvfxi đvfadójdkz."

qwubnenh xấiuaou xíluwt ngưtsbuơdppzi chákpxtn sốyjtzng!" Khôqnping cam lògfwnng hôqnpiakymn, vìoepw đvfadfjuq cho lờhvfxi củjdkza mìoepwnh cògfwnn cójdkz lựctypc thuyếmcirt phụssqsc, Hiểfjuqu Nhàqtrkn khôqnping cògfwnn kịawgup rúxtpft kiếmcirm ra khỏrcsli vỏrcsl nữjcdpa, liềiwoyn hưtsbujcdpng vềiwoy phíluwta Hìoepwnh Hoan quércslt ngang trưtsbujcdpc.

Hoặoepwc làqtrkakymn nójdkzi, theo ýawguqtrkng, đvfadyjtzi phójdkzoepwnh Hoan căluwtn bảfswsn khôqnping cầmcirn phảfswsi đvfadfjuq cho kiếmcirm xuấiuaot vỏrcsl, trákpxtnh cho ngưtsbuhvfxi vâepcay xem nójdkzi nàqtrkng lấiuaoy mạpxxonh hiếmcirp yếmciru.

Nhưtsbung nàqtrkng thếmcirqtrko cũnfshng khôqnping ngờhvfx đvfadếmcirn, thâepcan thểfjuqoepwnh Hoan lạpxxoi đvfadipatt nhiêakymn ngửzirna vềiwoy phíluwta sau, cựctypc hảfswso kiêakymn nhẫgmpen đvfadfjuq cho nàqtrkng nằoumum ngang ởnenh trêakymn lưtsbung ngựctypa, trákpxtnh thoákpxtt tậpxxop kíluwtch củjdkza nàqtrkng.

oepwnh hoan cójdkzispnqnping?

Đqwubâepcay làqtrk nghi ngờhvfx củjdkza Hiểfjuqu Nhàqtrkn trong nhákpxty mắeustt , nhưtsbung làqtrk rấiuaot nhanh, khi nàqtrkng trậpxxot châepcan tércsl đvfadùpxmei ngựctypa, từhgdqtsbung ngựctypa Hìoepwnh Hoan nặoepwng nềiwoydppzi xuốyjtzng đvfadếmcirn trêakymn đvfadiuaot, ýawgutsbunenhng nàqtrky cũnfshng theo đvfadójdkzjdkza thàqtrknh hưtsbu khôqnping. Ngưtsbuhvfxi cójdkzispnqnping làqtrkm sao cójdkz thểfjuq ngãtsbu phảfswsi thảfswsm nhưtsbu vậpxxoy? Càqtrkng sẽooyh khôqnping đvfadfjuq cho mìoepwnh vộipati vàqtrkng khôqnping kịawgup chuẩuosln bịawgu.


"Mẹxkrb kiếmcirp nhàqtrk ngưtsbuơdppzi, thậpxxot làqtrk đvfadau. . . . . ." Hìoepwnh Hoan vuốyjtzt cùpxmei chỏrcsl, kércslo kércslo chàqtrkkpxtt ákpxto bôqnping đvfadếmcirn rákpxtch nákpxtt rớjcdpt ra vàqtrki sợkbzii bôqnping. Cảfswsm thấiuaoy đvfadákpxtm ngưtsbuhvfxi vâepcay xem càqtrkng ngàqtrky càqtrkng nhiềiwoyu, nàqtrkng cắeustn răluwtng đvfadkpxtng lêakymn, phẫgmpen hậpxxon bấiuaot bìoepwnh duy trìoepwnenh tựctyp ákpxti kiêakymu ngạpxxoo nhìoepwn thẳfswsng Quảfswsn Hiểfjuqu Nhàqtrkn. Làqtrk ai nójdkzi, ngưtsbuhvfxi thua khôqnping thua trậpxxon!

Loạpxxoi ákpxtnh mắeustt khiêakymu khíluwtch nàqtrky ởnenh trưtsbujcdpc mặoepwt mọpxxoi ngưtsbuhvfxi biểfjuqu lộipat ra, lờhvfxi ngầmcirm chíluwtnh làqtrk —— tiếmcirp tụssqsc đvfadákpxtnh a, cójdkz giỏrcsli liềiwoyn đvfadákpxtnh thắeustng ta! Đqwubyjtzi vớjcdpi mộipatt ngưtsbuhvfxi muốyjtzn trởnenh thàqtrknh đvfadoumu nhấiuaot thiêakymn hạpxxo nữjcdp bộipat khoákpxti màqtrkjdkzi, dễtcmgqtrkng bịawgu chọpxxoc giậpxxon rồnenhi.

xtpft kiếmcirm, vẫgmpey tay, đvfadákpxt bay vềiwoy phiêakymu lưtsbukbzing, đvfadâepcam mộipatt đvfadưtsbuhvfxng . . . . .

Đqwubipatng tákpxtc liêakymn tụssqsc làqtrkm liềiwoyn mộipatt mạpxxoch, đvfadyjtzi vớjcdpi việoumuc bứkpxtc Hìoepwnh Hoan phảfswsi nằoumum trêakymn mặoepwt đvfadiuaot liềiwoyn lăluwtn mộipatt vògfwnng màqtrkjdkzi, Quảfswsn Hiểfjuqu Nhàqtrkn cảfswsm thấiuaoy Hìoepwnh Hoan chỉakymjdkzqnping phu mèiuaoo quàqtrko nàqtrky chíluwtnh làqtrk bảfswsn lĩqaosnh thìoepw phảfswsi. Nàqtrkng chỉakym hiểfjuqu trákpxtnh nércsl phògfwnng vệoumu, cũnfshng khôqnping hiểfjuqu nhưtsbu thếmcirqtrko phảfswsn kíluwtch, nhữjcdpng thứkpxt kia thếmcirqnping bércsln nhọpxxon khôqnping phảfswsi nàqtrkng cójdkz thểfjuq chịawguu đvfadưtsbukbzic . Đqwubfswso mắeustt côqnping phu, quầmcirn chúxtpfng vâepcay xem từhgdqng trậpxxon thổiuaon thứkpxtc tiếmcirng ủjdkzng hộipatnenhakymn trong, chuôqnpii kiếmcirm sắeustc bércsln nàqtrky bấiuaot thiêakymn bấiuaot ỷdjvi đvfadoepwt trêakymn cổiuao củjdkza nàqtrkng.

"Con mẹxkrbjdkz, cákpxti lưtsbung. . . . . ." Trògfwnng mắeustt quércslt mắeustt Ngâepcan lắeustc lưtsbu kiếmcirm, Hìoepwnh Hoan bấiuaot nhãtsbu nhẹxkrb xuy. Năluwtm đvfadójdkz, vi nưtsbuơdppzng cákpxti gìoepwnfshng khôqnping nhiềiwoyu dạpxxoy nàqtrkng đvfadiểfjuqm côqnping phu đvfadâepcay? Khôqnping cầmciru làqtrkm đvfadưtsbukbzic Đqwubipatc Côqnpi Cầmciru Bạpxxoi, dầmciru gìoepwnfshng đvfadhgdqng đvfadfjuq cho nàqtrkng trưtsbujcdpc mặoepwt mọpxxoi ngưtsbuhvfxi bịawguoepwnh đvfadawguch đvfadákpxtnh cho khôqnping hềiwoy chốyjtzng đvfadurbu lựctypc a.

"Nójdkzi xin lỗmciri!" Chiếmcirm thưtsbukbzing phong, Quảfswsn Hiểfjuqu Nhàqtrkn cưtsbuhvfxi đvfadếmcirn đvfadeustc ýawgudppzn.

"Bệoumunh thầmcirn kinh! Ngưtsbuơdppzi thậpxxot đvfadúxtpfng làqtrk đvfadem mìoepwnh làqtrkm giang hồnenh Nhấiuaot Tỷdjvi rồnenhi hảfsws ? Chẳfswsng lẽooyh ngưtsbuhvfxi ngưtsbuhvfxi đvfadiwoyu phảfswsi nghe ngưtsbuơdppzi? Nằoumum mơdppz! Ta liềiwoyn khôqnping nójdkzi, đvfadhgdqng nójdkzi." Thójdkzi đvfadhvfxi bạpxxoc bẽooyho, Thiêakymn Đqwubpxxoo khôqnping cójdkz a, rốyjtzt cuộipatc ngưtsbuhvfxi nàqtrko mớjcdpi phảfswsi nójdkzi nójdkzi xin lỗmciri a!

"Ngưtsbuơdppzi. . . . . ." Quảfswsn Hiểfjuqu Nhàqtrkn tựctypjdkzi vớjcdpi mìoepwnh phảfswsi tỉakymnh tákpxto, khôqnping cầmcirn so đvfado vớjcdpi loạpxxoi đvfadákpxtnh khôqnping lạpxxoi mìoepwnh, "Vậpxxoy ta muốyjtzn ngưtsbuơdppzi đvfadákpxtp ứkpxtng từhgdqqnpim nay trởnenh đvfadi khôqnping cho phércslp dâepcay dưtsbua nữjcdpa Vĩqaosnh Yêakymn ca."

"Phi! Thôqnpii đvfadi, cògfwnn tưtsbunenhng rằoumung Vĩqaosnh Yêakymn ca nhàqtrk ngưtsbuơdppzi làqtrk miếmcirng mồnenhi ngon a, ngưtsbuhvfxi ngưtsbuhvfxi cũnfshng muốyjtzn giàqtrknh a. Dâepcay dưtsbua? Ta cògfwnn khôqnping lạpxxooepw ! Nójdkzi cho ngưtsbuơdppzi biếmcirt, hai năluwtm chịawguu nhụssqsc ngàqtrky ta liềiwoyn chịawguu đvfadjdkz rồnenhi! Nếmciru khôqnping cójdkz cam kếmcirt ởnenh phíluwta trưtsbujcdpc, ta đvfadãtsbu sớjcdpm cuốyjtzn bao phụssqsc đvfadi, rồnenhi, thậpxxot đvfadúxtpfng làqtrk cho làqtrk ta khôqnping cójdkz hắeustn khôqnping sốyjtzng đvfadưtsbukbzic? Cũnfshng chỉakymjdkz ngưtsbuơdppzi loạpxxoi ngu xuẩuosln mắeustt bịawgu cứkpxtt dákpxtn nàqtrky, mớjcdpi cójdkz thểfjuq coi hắeustn làqtrk bảfswso b. . . . . ." Nàqtrkng mắeustng cựctypc kỳvuif thuậpxxon sưtsbujcdpng, uấiuaot ứkpxtc giấiuaou trong lògfwnng tấiuaot cảfsws đvfadiwoyu đvfadiuao ra.

Lờhvfxi nójdkzi tứkpxtc giậpxxon, cójdkz phákpxtt tiếmcirt, khôqnping hềiwoyjdkz tiếmcirng uấiuaot ứkpxtc. Cuốyjtzi cùpxmeng, mắeustng mắeustng, hốyjtzc mắeustt nàqtrkng cứkpxt nhưtsbu vậpxxoy ưtsbujcdpt. Cũnfshng bởnenhi vìoepwoepwnh Hoan dầmcirn dầmcirn ýawgu thứkpxtc đvfadưtsbukbzic mìoepwnh khôqnping cójdkztsbukpxtch mắeustng lờhvfxi nhưtsbu thếmcir, tựctypa nhưtsbu Ngộipat Sắeustc đvfadpxxoi sưtsbu từhgdqng nójdkzi cákpxti hìoepwnh dạpxxong kia, nàqtrkng chíluwtnh làqtrkkpxti loạpxxoi đvfadójdkz ngu xuẩuosln mắeustt bịawgu cứkpxtt dákpxtn, cho tớjcdpi bâepcay giờhvfx, nàqtrkng đvfadiwoyu khôqnping cákpxtch nàqtrko làqtrkm cho mìoepwnh châepcan chíluwtnh thoảfswsi mákpxti, liếmcirc thấiuaoy cákpxti túxtpfi thơdppzm đvfadójdkz, tâepcam vẫgmpen nhưtsbunfshispnqtrkng cójdkz cảfswsm giákpxtc đvfadau.

"Ngưtsbuơdppzi ngưtsbuơdppzi ngưtsbuơdppzi ngưtsbuơdppzi ngưtsbuơdppzi. . . . . ." Nghe khôqnping hiểfjuqu nhữjcdpng lờhvfxi đvfadmciry ngậpxxop oákpxtn khíluwt, Hiểfjuqu Nhàqtrkn chỉakym cảfswsm thấiuaoy nhữjcdpng lờhvfxi đvfadójdkz rấiuaot chójdkzi tai, đvfadâepcam vàqtrko cụssqsc tứkpxtc củjdkza nàqtrkng, dùpxmeng lựctypc mạpxxonh đvfaduosly lưtsbuurbui kiếmcirm bércsln nhọpxxon trêakymn cổiuaooepwnh Hoan.

kpxtu đvfadrcsl thẫgmpem theo cổiuaodppzi xuốyjtzng.

oepwnh Hoan cho làqtrk mạpxxong mìoepwnh hôqnpim nay sẽooyh kếmcirt thúxtpfc, màqtrkgfwnn kếmcirt thúxtpfc cựctypc kỳvuif hoang đvfadưtsbuhvfxng.


Kếmcirt quảfsws, sựctypoepwnh biếmcirn chuyểfjuqn đvfadếmcirn ai cũnfshng khôqnping ngờhvfx tớjcdpi , cho tớjcdpi quầmcirn chúxtpfng vâepcay xem cùpxmeng nhau cho thấiuaoy nghẹxkrbn họpxxong nhìoepwn vẻiwoy mặoepwt.trâepcan trốyjtzi

Từhgdq hai vịawgu ngưtsbuhvfxi trong cuộipatc đvfadyjtzi thoạpxxoi xem ra, loákpxtng thoákpxtng cójdkz thểfjuq đvfadkpxtn ra phảfswsi làqtrk giàqtrknh nam nhâepcan. Tạpxxom thờhvfxi trưtsbujcdpc bấiuaot kểfjuq ngưtsbuhvfxi nam nhâepcan kia đvfadếmcirn tộipatt cùpxmeng làqtrk bao nhiêakymu sứkpxtc quyếmcirn rũnfsh, cójdkz thểfjuq đvfadfjuq cho hai côqnpitsbuơdppzng ngoàqtrki đvfadưtsbuhvfxng phốyjtz đvfadákpxtnh chửzirni nhau. Trọpxxong đvfadiểfjuqm àqtrk, nơdppzi nàqtrky hògfwna thưtsbukbzing cójdkz chuyệoumun gìoepw? Ởhvfx đvfadâepcau ra nhiềiwoyu hògfwna thưtsbukbzing nhưtsbu vậpxxoy? !

"A ai ai a di Uốyjtzng....uốyjtz...ng!" Âqnpim thanh hốyjtzng hákpxtt phong phúxtpf che giấiuaou tiếmcirng nghịawgu luậpxxon quanh mìoepwnh , làqtrkm tiếmcirng gàqtrko, mộipatt đvfadákpxtm vójdkzc ngưtsbuhvfxi rấiuaot cójdkz đvfadákpxtng xem làqtrkgfwna thưtsbukbzing mặoepwc ákpxto sákpxtt nákpxtch đvfadipatt nhiêakymn tògfwnng nhâepcan triềiwoyu xôqnping ra, trong phúxtpft chốyjtzc, liềiwoyn đvfadem hai vịawgu kia côqnpitsbuơdppzng bao bọpxxoc vâepcay quanh, trởnenh ngạpxxoi tầmcirm mắeustt quầmcirn chúxtpfng.

Đqwubkbzii đvfadếmcirn bọpxxon họpxxo tiếmcirng gàqtrko chấiuaom dứkpxtt, nàqtrky hơdppzn mưtsbuhvfxi hògfwna thưtsbukbzing mớjcdpi thoákpxtng tảfswsn ra, tựctypa nhưtsbu chuyệoumun gìoepwnfshng khôqnping xảfswsy ra qua, đvfadkpxtng nghiêakymm, nhắeustm mắeustt, chắeustp tay trưtsbujcdpc ngựctypc, trong miệoumung trăluwtm miệoumung mộipatt lờhvfxi đvfadpxxoc lêakymn: "A di đvfadàqtrk Phậpxxot."

". . . . . ." Hìoepwnh Hoan kinh hãtsbui, vếmcirt thưtsbuơdppzng trêakymn cổiuaogfwnn tảfswsn ra rõispnqtrkng cảfswsm giákpxtc nhoi nhójdkzi, nhưtsbung vếmcirt kiếmcirm tạpxxoo ra do đvfadeustc tộipati khôqnpii đvfadmciru sỏrcsl lạpxxoi trốyjtzng rỗmcirng nhiềiwoyu hơdppzn vôqnpi sốyjtz vếmcirt thưtsbuơdppzng tíluwtm bầmcirm, trójdkzi gôqnpi co rúxtpfc ởnenh trêakymn đvfadiuaot.

jdkz ngưtsbuhvfxi cójdkz thểfjuq giảfswsi thíluwtch hay khôqnping, nàqtrky, nàqtrky đvfadâepcay rốyjtzt cuộipatc làqtrkoepwnh huốyjtzng thếmcirqtrko?

"Thíluwt chủjdkz, ngưtsbuơdppzi cójdkz tốyjtzt khôqnping?" Đqwubang lúxtpfc Hìoepwnh Hoan hoảfswsng thầmcirn, mộipatt vịawgutsbuo hògfwna thưtsbukbzing mặoepwt mũnfshi hiềiwoyn làqtrknh đvfadipatt nhiêakymn xuấiuaot hiệoumun trưtsbujcdpc mặoepwt nàqtrkng, màqtrku đvfadrcsl ákpxto càqtrk sa hợkbzip vớjcdpi trụssqsi lủjdkzi đvfadmciru, giắeustt cổiuao chuỗmciri Phậpxxot châepcau rấiuaot làqtrk dễtcmg coi, cògfwnn rấiuaot âepcan cầmcirn hỏrcsli thăluwtm vềiwoyoepwnh trạpxxong củjdkza nàqtrkng.

ooyhch, khỏrcsle khôqnping khỏrcsle khôqnping. . . . . ." Nàqtrkng ngâepcay ngốyjtzc gậpxxot đvfadmciru, vẻiwoy mặoepwt càqtrkng ngàqtrky càqtrkng mêakymispnng, "Đqwuba tạpxxo đvfadpxxoi sưtsbu ra tay tưtsbuơdppzng trợkbzi, xin hỏrcsli chúxtpfng ta quen biếmcirt sao?" Chẳfswsng lẽooyh Ngộipat Sắeustc ban đvfadmciru thậpxxot đvfadúxtpfng làqtrk khôqnping mùpxmeqtrki, nàqtrkng thậpxxot sựctypjdkz Phậpxxot duyêakymn?

"Gặoepwp gỡurbu tứkpxtc quen biếmcirt."

Nghe rấiuaot cójdkz thiềiwoyn ýawgu, lạpxxoi chọpxxoc cho Hìoepwnh Hoan khôqnping hiểfjuqu ra sao. . . . . . Gặoepwp gỡurbukpxti rắeustm a! Nójdkzi chuyệoumun cójdkz thểfjuq trựctypc bạpxxoch chúxtpft hay khôqnping?

"Gặoepwp gỡurbukpxti rắeustm! Sưtsbu huynh, ngưtsbuơdppzi nójdkzi chuyệoumun cójdkz thểfjuq trựctypc bạpxxoch chúxtpft hay khôqnping?"

jdkz ngưtsbuhvfxi thay Hìoepwnh Hoan nójdkzi ra lờhvfxi trong nộipati tâepcam màqtrk khójdkzjdkz thểfjuq đvfadyjtzi vớjcdpi ngưtsbuhvfxi xuấiuaot gia mởnenh miệoumung, tựctypa nhưtsbupxmeng hôqnpim đvfadójdkznenh quầmcirn anh trong lầmciru bịawguepcay khójdkz khăluwtn mộipatt dạpxxong, làqtrk giốyjtzng nhau nhưtsbu đvfadúxtpfc ngữjcdp đvfadiệoumuu tákpxtn mạpxxon, trong lògfwnng nàqtrkng bỗmcirng nhiêakymn chấiuaon đvfadipatng, liềiwoyn hôqnpi hấiuaop cũnfshng dừhgdqng lạpxxoi giâepcay lákpxtt. Thậpxxot vấiuaot vảfsws hồnenhi hồnenhn lạpxxoi, nàqtrkng chậpxxom rãtsbui quay đvfadmciru theo tiếmcirng kêakymu nhìoepwn lạpxxoi. Đqwubpxxop vàqtrko mi mắeustt làqtrk đvfadakymnh làqtrkm sắeustc cỗmcir kiệoumuu, thoạpxxot nhìoepwn rấiuaot đvfadơdppzn giảfswsn, bêakymn trong kiệoumuu đvfadipatng tĩqaosnh rấiuaot lớjcdpn, "Binh Binh bàqtrkng bàqtrkng" , mákpxti kiệoumuu bịawgu chấiuaon đvfadipatng liêakymn tiếmcirp đvfadung đvfadưtsbua.

Vịawgutsbuo hògfwna thưtsbukbzing trưtsbujcdpc mặoepwt kia vẫgmpen nhưtsbunfsh khôqnping biểfjuqu hiệoumun cảfswsm xúxtpfc, chỉakymqtrk mi trắeustng hơdppzi nhíluwtu, quércslt mắeustt sang cỗmcir kiệoumuu, ngay sau đvfadójdkz nhìoepwn vềiwoy phíluwta Hìoepwnh Hoan, "Thíluwt chủjdkz, ngưtsbuơdppzi biếmcirt Sưtsbu đvfadoumutsbuo nạpxxop sao?"


Nghe vậpxxoy, cổiuao họpxxong Hìoepwnh Hoan giậpxxot giậpxxot, nàqtrkng xákpxtc đvfadawgunh mìoepwnh nhậpxxon đvfadưtsbukbzic đvfadpxxoo thanh âepcam dễtcmg nghe kia, cũnfshng khôqnping dákpxtm xákpxtc đvfadawgunh chủjdkz nhâepcan củjdkza thanh âepcam cùpxmeng vớjcdpi ngưtsbuhvfxi nọpxxo trong tưtsbunenhng tưtsbukbzing nàqtrkng cójdkz phảfswsi cùpxmeng mộipatt ngưtsbuhvfxi hay khôqnping. Nàqtrkng sợkbzi, sợkbzi quay đvfadmciru lạpxxoi chỉakymqtrk khôqnping tưtsbunenhng. Cójdkz lẽooyh, ngưtsbuhvfxi ta chỉakymqtrkluwtng nhâepcan đvfadơdppzn thuầmcirn đvfadi ngang qua kếmcirt bạpxxon? Hoặoepwc cùpxmeng cũnfshng chỉakymqtrk khôqnping thíluwtch nhìoepwn mạpxxonh hiếmcirp yếmciru, tiệoumun tay tưtsbuơdppzng trợkbzi.

"Sưtsbu đvfadoumu, vịawgu nữjcdp thíluwt chủjdkzqtrky khôqnping cójdkz phảfswsn ứkpxtng, xem ra khôqnping biếmcirt ngưtsbuơdppzi, chúxtpfng ta cầmcirn phảfswsi trởnenh vềiwoy." Hìoepwnh Hoan trầmcirm mặoepwc, khiếmcirn lãtsbuo hògfwna thưtsbukbzing tựctyp biêakymn tựctyp diễtcmgn đvfadưtsbua ra phákpxtn đvfadkpxtn.

Đqwubang lúxtpfc hắeustn đvfadang muốyjtzn xoay ngưtsbuhvfxi rờhvfxi đvfadi thìoepw cỗmcir kiệoumuu đvfadipatt nhiêakymn an tĩqaosnh, mộipatt lákpxtt sau, đvfadyjtzt ngójdkzn tay thon dàqtrki lộipat ra, vércsln màqtrkn kiệoumuu lêakymn.

rcsl ra tuấiuaon dung trôqnping rấiuaot đvfadxkrbp xôqnping vàqtrko tầmcirm mắeustt củjdkza mọpxxoi ngưtsbuhvfxi, nhẹxkrb mỉakymm cưtsbuhvfxi, nhưtsbu loạpxxoi nộipati tâepcam ôqnpin tuyềiwoyn.

"Ai! Chớjcdp trởnenh vềiwoy chớjcdp trởnenh vềiwoy, ta biếmcirt, biếmcirt, ta biếmcirt hắeustn!" Hìoepwnh Hoan đvfadipatt nhiêakymn hồnenhi hồnenhn, khôqnping đvfadfjuq ýawgu lễtcmg phércslp, vộipati vàqtrkng nắeustm ákpxto càqtrk sa lãtsbuo hògfwna thưtsbukbzing. Nàqtrkng thậpxxom chíluwt khôqnping biếmcirt mìoepwnh đvfadang kíluwtch đvfadipatng vìoepw thứkpxtoepw, cảfswsm giákpxtc trong lògfwnng hìoepwnh dung khôqnping rõispn, chỉakymqtrk sợkbzi ngưtsbuhvfxi trưtsbujcdpc mắeustt lạpxxoi mộipatt lầmcirn nữjcdpa biếmcirn mấiuaot.

"Nghe chưtsbua?" Lờhvfxi nójdkzi sốyjtzt ruộipatt khójdkzrcsln nàqtrky, khiếmcirn ngưtsbuhvfxi trong kiệoumuu nởnenh nụssqstsbuhvfxi sâepcau hơdppzn, hắeustn míluwtm môqnpii thưtsbukbzing khom khójdkze miệoumung, thảfsws xuốyjtzng trògfwnng mắeustt, ýawgu bảfswso Tiểfjuqu Sa Di đvfadèiuao cỗmcir kiệoumuu xuốyjtzng, nhảfswsy ra ngoàqtrki. Bêakymn vộipati vàqtrkng buộipatc chặoepwt tàqtrk ákpxto rơdppzi xuốyjtzng, bêakymn nhưtsbujcdpng màqtrky đvfadem hògfwna thưtsbukbzing đvfadnenhng phụssqsc mớjcdpi vừhgdqa thay bỏrcsldppzi hưtsbujcdpng sưtsbu huynh mìoepwnh, vẻiwoy mặoepwt rấiuaot làqtrk đvfadeustc ýawgu.

"Sưtsbu đvfadoumu, lãtsbuo nạpxxop khôqnping phảfswsi ngưtsbuhvfxi đvfadiếmcirc." Mặoepwc dùpxme thákpxti đvfadipattsbuhvfxi biếmcirng củjdkza đvfadyjtzi phưtsbuơdppzng, hoàqtrkn toàqtrkn khôqnping cójdkz khíluwt chấiuaot ngưtsbuhvfxi xuấiuaot gia, lãtsbuo hògfwna thưtsbukbzing vẫgmpen làqtrk khôqnping chúxtpft cửzirn đvfadipatng, "Nữjcdp thíluwt chủjdkz, nghe nójdkzi ngưtsbuơdppzi đvfadákpxtp ứkpxtng gảfsws cho sưtsbu đvfadoumu?"

". . . . . ." Đqwubpxxoi sưtsbu, ngàqtrki nghe ai nójdkzi? Tạpxxoi sao thâepcan làqtrk ngưtsbuhvfxi trong cuộipatc, nàqtrkng căluwtn bảfswsn cũnfshng khôqnping nhớjcdpoepwnh cójdkz phầmcirn đvfadãtsbu đvfadákpxtp ứkpxtng?

"Hògfwna thưtsbukbzing giảfsws! Đqwubhgdqng tưtsbunenhng rằoumung ngưtsbuơdppzi tìoepwm nhiềiwoyu quầmcirn chúxtpfng phẫgmpen diễtcmgn hògfwna thưtsbukbzing nhưtsbu vậpxxoy, ta liềiwoyn sẽooyh sợkbzi ngưtsbuơdppzi! Nójdkzi cho ngưtsbuơdppzi biếmcirt, ta Quảfswsn Hiểfjuqu Nhàqtrkn từhgdqrcsl đvfadếmcirn lớjcdpn, cògfwnn chưtsbua cójdkz sợkbzi qua bấiuaot luậpxxon kẻiwoyqtrko. Cójdkz gan, cójdkz loạpxxoi mởnenh trójdkzi cho ta, chúxtpfng ta mộipatt mìoepwnh đvfadiuaou, ta nhấiuaot đvfadawgunh cójdkz thểfjuq đvfadem ngưtsbuơdppzi bắeustt đvfadi gặoepwp quan. . . . . ." Khôqnping đvfadkbzii Hìoepwnh Hoan lấiuaoy lạpxxoi tinh thầmcirn, Quảfswsn Hiểfjuqu Nhàqtrkn bịawgu trójdkzi ởnenh mộipatt bêakymn kiềiwoym chếmcir khôqnping đvfadưtsbukbzic, ákpxtnh mắeustt nàqtrkng kiêakymn đvfadawgunh, nhìoepwn nhưtsbu mộipatt thâepcan chákpxtnh khíluwt.

tsbuo hògfwna thưtsbukbzing thủjdkzy chung giốyjtzng nhưtsbukpxt mặoepwt than, đvfadang nghe thấiuaoy đvfadưtsbukbzic tiếmcirng hôqnpi om sògfwnm nàqtrky, đvfadipatt nhiêakymn ngũnfsh quan ngưtsbung tụssqs thàqtrknh mộipatt đvfadqtrkn, gưtsbuơdppzng mặoepwt đvfadmciry sákpxtt khíluwt, "Đqwubnenhng nhâepcan! Đqwubnenhng nhâepcan! Đqwubem cákpxti miệoumung nàqtrky chậpxxon lạpxxoi!"

Khíluwt thếmcir kia, vẻiwoy mặoepwt nàqtrky, Hìoepwnh Hoan kinh hãtsbui. Bọpxxon họpxxo rốyjtzt cuộipatc làqtrk đvfadang lúxtpfc từhgdq trong miếmciru ra ngoàqtrki! Cójdkz thểfjuqkpxto sau hay khôqnping? Lầmcirn sau cójdkz đvfadákpxtnh chếmcirt, nàqtrkng cũnfshng khôqnping nêakymn đvfadi đvfadếmcirn chỗmcirepcang hưtsbuơdppzng!

"Thậpxxot ngạpxxoi, nữjcdp thíluwt chủjdkz, lãtsbuo nạpxxop làqtrk ngưtsbuhvfxi tu Phậpxxot, thíluwtch thanh tịawgunh, sợkbzinenhn àqtrko." Rấiuaot nhanh, hắeustn lạpxxoi khôqnpii phụssqsc bìoepwnh tĩqaosnh, nhưtsbu khôqnping cójdkz việoumuc gìoepw giảfswsi thíluwtch, khôqnping cầmcirn chờhvfxoepwnh Hoan phảfswsn ứkpxtng, hắeustn lạpxxoi vẫgmpen tiếmcirp tụssqsc nổiuaoi lêakymn chủjdkz đvfadiwoy mớjcdpi rồnenhi, "Xin hỏrcsli, ngàqtrki làqtrk thậpxxot đvfadákpxtp ứkpxtng muốyjtzn gảfsws cho Sưtsbu đvfadoumu? Côqnpitsbuơdppzng, ngàqtrki cầmcirn phảfswsi biếmcirt trảfsws lờhvfxi nữjcdpa, dụssqsluwtng làqtrk tộipati lớjcdpn, sẽooyh bịawgu thi hoảfswsoepwnh."

"Uy! Con lừhgdqa giàqtrk ngốyjtzc, nójdkzi khôqnping mang theo uy hiếmcirp!" Ngộipat Sắeustc khôqnping nhịawgun đvfadưtsbukbzic. Đqwubâepcay làqtrk đvfadang hỏrcsli ýawguoepwnh hoan ýawgu thấiuaoy sao? Rõispnqtrkng chíluwtnh làqtrk khôqnping mặoepwc xiêakymm ákpxto uy hiếmcirp!


qwubnenhng nhâepcan! Đqwubnenhng nhâepcan! Đqwubem cákpxti miệoumung nàqtrky cũnfshng chậpxxon lạpxxoi." Sákpxtt khíluwt lạpxxoi tớjcdpi, lạpxxoi tớjcdpi. Đqwubãtsbujdkz thểfjuq giốyjtzng nhưtsbu mớjcdpi vừhgdqa rồnenhi mộipatt dạpxxong, qua vộipati vãtsbu, rấiuaot nhanh, hắeustn lạpxxoi trấiuaon đvfadawgunh lạpxxoi, "Nữjcdp thíluwt chủjdkz, xin hỏrcsli ngàqtrki muốyjtzn gảfsws cho. . . . . ."

qwubhgdqng. . . . . . Đqwubhgdqng hỏrcsli, ta khôqnping cójdkz đvfadákpxtp ứkpxtng, khôqnping cójdkz đvfadákpxtp ứkpxtng, khôqnping cójdkz đvfadákpxtp ứkpxtng. Ta khôqnping cójdkz dụssqsluwtng nha, ta cùpxmeng Ngộipat Sắeustc đvfadpxxoi sưtsbu quan hệoumu trong sạpxxoch, chỉakymjdkz hữjcdpu nghịawgu tinh khiếmcirt." Hìoepwnh Hoan nghĩqaos, kiêakymn nhẫgmpen củjdkza ngưtsbuhvfxi xuấiuaot gia quảfsws nhiêakymn khôqnping thểfjuq khinh thưtsbuhvfxng, nếmciru nhưtsbuqtrkng sẽooyh khôqnping cho cákpxti đvfadákpxtp ákpxtn minh xákpxtc, vịawgu con lừhgdqa giàqtrk ngốyjtzc nàqtrky. . . . . . Khôqnping đvfadúxtpfng, làqtrktsbuo phưtsbuơdppzng trưtsbukbzing nójdkzi khôqnping chừhgdqng sẽooyh luôqnpin luôqnpin vẫgmpen hỏrcsli tiếmcirp, khôqnping dứkpxtt. Nàqtrky coi nhưtsbu chuyệoumun nhỏrcsl, nhưtsbung nếmciru nàqtrkng thậpxxot thàqtrknh tộipati nhâepcan dụssqsluwtng làqtrkm thếmcirqtrko? Nàqtrkng khôqnping muốyjtzn bịawgu lửzirna đvfadyjtzt chếmcirt nha.

". . . . . ."

". . . . . ."

". . . . . ."

Trầmcirm mặoepwc, luâepcan phiêakymn chồnenhng lêakymn, nhákpxto kịawguch trìoepwnh diễtcmgn ởnenh đvfadmciru đvfadưtsbuhvfxng rúxtpft đvfadi thưtsbuhvfxng cójdkz quákpxt lờhvfxi sắeustc thákpxti, bịawguqtrki tia ngụssqs ýawgu khôqnping rõispnkpxtp bọpxxoc lạpxxoi.

Ngộipat Sắeustc gộipatp lêakymn mựctypc lôqnping màqtrky, thậpxxom chíluwt bắeustt đvfadmciru hoàqtrki nghi ngàqtrky đvfadójdkzxtpfc rờhvfxi đvfadi ởnenh trong mắeustt nàqtrkng mơdppz hồnenh hiệoumun lêakymn lưtsbuu luyếmcirn khôqnping rờhvfxi, cójdkz thểfjuq chỉakymqtrk giảfswstsbunenhng củjdkza hắeustn hay khôqnping? Nếmciru nhưtsbu thậpxxot sựctypjdkzoepwnh, cho dùpxmeqtrk khôqnping đvfadákpxtng kểfjuq mộipatt chúxtpft xíluwtu, nàqtrkng đvfadiwoyu sẽooyh khôqnping nhưtsbu vậpxxoy khôqnping chúxtpft do dựctyp cựctyp tuyệoumut, giốyjtzng nhưtsbu hắeustn chíluwtnh làqtrkkpxti têakymn nójdkzng lògfwnng bịawgu thoákpxtt củjdkz khoai lang phỏrcslng tay, khôqnping nêakymn tákpxti xuấiuaot hiệoumun, khôqnping nêakymn quấiuaoy rầmciry nàqtrkng đvfadyjtzi vớjcdpi tưtsbujcdpng côqnping nàqtrkng trung trinh khôqnping đvfadiuaoi nữjcdpa.

"Sưtsbu đvfadoumu, nữjcdp thíluwt chủjdkzjdkzi nàqtrkng đvfadyjtzi vớjcdpi ngưtsbuơdppzi khôqnping cójdkz hứkpxtng thúxtpf, chúxtpfng ta trởnenh vềiwoy đvfadi thôqnpii." Đqwubãtsbu đvfadưtsbukbzic đvfadákpxtp ákpxtn hắeustn cầmcirn, lãtsbuo hògfwna thưtsbukbzing kiêakymn quyếmcirt vưtsbuơdppzn tay Hìoepwnh Hoan ra, cấiuaot bưtsbujcdpc, quyếmcirt đvfadawgunh đvfadi.

qwubnenhng nhâepcan! Đqwubem cákpxti hàqtrkng miệoumung nàqtrky chậpxxon đvfadkpxtng lêakymn!" Ngộipat Sắeustc nhịawgun đvfadjdkz rồnenhi. Giảfswsi quyếmcirt nữjcdp nhâepcan, cògfwnn phảfswsi bịawgu mộipatt đvfadákpxtm sưtsbu huynh đvfadoumu mạpxxonh mẽooyh bồnenhi theo, tưtsbu vịawgujdkz đvfadjdkzkpxtt; cójdkz mộipatt hậpxxon khôqnping đvfadưtsbukbzic hắeustn ngàqtrky ngàqtrky trong miếmciru gõispnispn, gõispn đvfadếmcirn trêakymn thâepcan kếmcirt mạpxxong nhệoumun, cảfswsm giákpxtc kia càqtrkng thốyjtzi nákpxtt; nákpxtt nhấiuaot đvfadhgdqng quákpxt mứkpxtc, đvfadmciry ngậpxxop chờhvfx mong díluwtnh sákpxtt, liềiwoyn vìoepw nghe nàqtrkng nójdkzi mộipatt câepcau giữjcdpa bọpxxon họpxxo chỉakymjdkz hữjcdpu nghịawgu tinh khiếmcirt, "Đqwubi theo ta."

Hắeustn khôqnping nójdkzi lờhvfxi gìoepw siếmcirt chặoepwt cổiuao tay củjdkza nàqtrkng, liềiwoyn đvfadfjuq cho nàqtrkng bỏrcsldppzi lấiuaoy dưtsbu âepcam chứkpxtng mìoepwnh khôqnping cójdkz dụssqsluwtng, Hìoepwnh Hoan cẩuosln thậpxxon từhgdqng li từhgdqng tíluwt liếmcirc nhìoepwn lãtsbuo hògfwna thưtsbukbzing, thấiuaoy đvfadnenhng nhâepcan trong truyềiwoyn thuyếmcirt đvfadang bậpxxon chậpxxon cákpxti miệoumung củjdkza hắeustn, mớjcdpi âepcam thầmcirm thởnenh phàqtrko nhẹxkrb nhõispnm, "Đqwubpxxoi, đvfadpxxoi sưtsbu, muốyjtzn đvfadi đvfadâepcau?"

qwubi chércslm têakymn đvfadyjtzn củjdkzi Triệoumuu gia trang."

"Khôqnping phảfswsi khôqnping phảfswsi, ngưtsbuơdppzi hãtsbuy nghe ta nójdkzi, khôqnping cójdkzakymn đvfadyjtzn củjdkzi . . . . . ." Khójdkzjdkz đvfadưtsbukbzic cơdppz hộipati, nàqtrkng cốyjtz gắeustng muốyjtzn đvfadem hiểfjuqu lầmcirm cho tớjcdpi nay giảfswsi thíluwtch rõispn.

"Hoan Hoan muộipati muộipati, miệoumung củjdkza ngưtsbuơdppzi cójdkz phảfswsi cũnfshng muốyjtzn bịawgu chậpxxon đvfadkpxtng lêakymn hay khôqnping?"

". . . . . ." Nàqtrkng thứkpxtc thờhvfxi khôqnping lêakymn tiếmcirng, che miệoumung lạpxxoi, liêakymn tiếmcirp lắeustc đvfadmciru, nhữjcdpng thứkpxt kia đvfadnenhng nhâepcan xem ra quákpxt tinh trákpxtng, nàqtrkng khôqnping đvfadeustc tộipati nổiuaoi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.