Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 37 :

    trước sau   
keiqn lặxktgng chốxtzec lájruit, Vĩeqixnh Yêkeiqn liềywqon thu hồyvfki thầnombn sắzkmyc.

Hắzkmyn phiềywqon nãeqixo nhếvgftch môcolki lêkeiqn, khôcolkng hiểqlivu nổslvni chíqzpdnh mìedmonh nổslvni đpcuikeiqn làjiwhm gìedmo? Khôcolkng phảztzpi làjiwh thíqzpdch nữlouu nhâxfjfn nhưsqma vậokddy sao? Rõsqmajiwhng mìedmonh muốxtzen làjiwh dạvdmmng nữlouu nhâxfjfn coi trọgmqing bấvedpt kỳjfjb vậokddt gìedmotxdhng sẽutpl thẳywqong thắzkmyn nóiafji ra, khôcolkng giốxtzeng đpcuinombu heo kia luôcolkn khúztzpm núztzpm nhẫswzfn nhụjfjbc chịdyqvu đpcuidjwbng, quảztzp thậokddt tựdjwba nhưsqmacolk dụjfjbc vôcolk cầnombu giốxtzengg tiêkeiqn tửpxivztzpi xuốxtzeng phàjiwhm trầnombn.

Nghĩeqix tớtxdhi, hắzkmyn nhanh chóiafjng xóiafja bỏivtx nhữlouung thứhkoo phiềywqon lòrdogng kia, bổslvn sung lờwzewi nóiafji lúztzpc trưsqmatxdhc, "Lầnombn tớtxdhi chíqzpdnh muộzkmyi đpcuii chọgmqin, chọgmqin thứhkoo xinh đpcuidfblp nhấvedpt phùatfs hợjfadp nhấvedpt vớtxdhi phong cájruich củsbhma muộzkmyi , ta sẽutpl mua cho muộzkmyi."

"Làjiwh huynh nóiafji a, nóiafji chuyệzxtjn phảztzpi giữlouu lờwzewi a, thậokddt ra thìedmo ta cảztzpm thấvedpy đpcuiưsqmajfadc cájruii xiêkeiqm y màjiwhrdoga thưsqmajfadng giảztzp mạvdmmo chọgmqin cho nữlouu nhâxfjfn hắzkmyn cũtxdhng khôcolkng tệzxtj, đpcuiájruing tiếvgftc ta ghéxpjwt nhấvedpt cùatfsng ngưsqmawzewi khájruic đpcuijfjbng ájruio, ai. . . . . ." Nàjiwhng tựdjwb hỏivtxi tựdjwb đpcuiájruip rồyvfki tựdjwb ca thájruin, hoàjiwhn toàjiwhn khôcolkng cóiafj chúztzp ýoiew tớtxdhi thầnombn sắzkmyc Triệzxtju Vĩeqixnh Yêkeiqn, hồyvfki sau mớtxdhi phájruit hiệzxtjn thìedmo hắzkmyn đpcuiãeqix tiếvgftp tụjfjbc trầnombm luâxfjfn vớtxdhi cájruii vậokddt nhỏivtx trêkeiqn tay.

Quảztzpn Hiểqlivu Nhàjiwhn theo tầnombm mắzkmyt củsbhma hắzkmyn nhìedmon xuốxtzeng, hai mắzkmyt bỗdfblng chốxtzec tóiafje lửpxiva, "A! A a! Vĩeqixnh Yêkeiqn ca, huynh khôcolkng phảztzpi khôcolkng nghĩeqix ra a, coi nhưsqmasqmatxdhi phảztzpi mộzkmyt nưsqmaơztzpng tửpxiv khôcolkng hợjfadp lòrdogng thìedmotxdhng cóiafj thểqliv đpcuislvni chứhkoo sao. Hiệzxtjn tạvdmmi làjiwh thờwzewi đpcuivdmmi nàjiwho, ai còrdogn cóiafj hứhkoong sau khi bájruii đpcuiưsqmawzewng sẽutpl phảztzpi im hơztzpi lặxktgng tiếvgftng cảztzp đpcuiwzewi, dùatfs sao ngưsqmaơztzpi cũtxdhng đpcuiãeqix viếvgftt từvdmm thưsqma rồyvfki, hếvgftt lòrdogng quan tâxfjfm giúztzpp đpcuivedp rồyvfki, tin tưsqmaivtxng ta, mùatfsa xuâxfjfn ngưsqmaơztzpi sẽutpl rấvedpt nhanh tớtxdhi, đpcuivdmmng cóiafj nghĩeqix quẩxfjfn, ngàjiwhn vạvdmmn lầnombn khôcolkng đpcuiưsqmajfadc a."

"Nghĩeqix quẩxfjfn cájruii gìedmo?" Hắzkmyn đpcuizkmyt nhiêkeiqn bắzkmyt đpcuinombu cảztzpm thấvedpy nữlouu nhâxfjfn rấvedpt cóiafj chủsbhm kiếvgftn tựdjwba hồyvfktxdhng khôcolkng phảztzpi làjiwh chuyệzxtjn tốxtzet, hoàjiwhn toàjiwhn khôcolkng cóiafjatfsng hắzkmyn suy nghĩeqix mộzkmyt đpcuiưsqmawzewng, trao đpcuislvni cũtxdhng rấvedpt mệzxtjt mỏivtxi a.


"Di, ngưsqmaơztzpi nhìedmon chằxktgm chằxktgm câxfjfy mõsqma chùatfsy rấvedpt lâxfjfu, chẳywqong lẽutpl khôcolkng phảztzpi tíqzpdnh toájruin xuấvedpt gia sao?"

sqma chùatfsy! Xuấvedpt gia! !

Nhữlouung từvdmm mấvedpu chốxtzet nàjiwhy khiếvgftn Vĩeqixnh Yêkeiqn hiểqlivu ra, phájruin đpcuijruin củsbhma hắzkmyn khôcolkng cóiafj sai, nàjiwhng quảztzp nhiêkeiqn làjiwh chạvdmmy cùatfsng gian phu!

Hắzkmyn nghĩeqixeqixi khôcolkng ra têkeiqn gian phu làjiwhjruii dạvdmmng nàjiwho, cuốxtzei cùatfsng theo đpcuióiafjjiwh quêkeiqn mấvedpt. Loạvdmmi hòrdoga thưsqmajfadng tóiafjc dàjiwhi đpcuisbhm âxfjfm trầnombm nguy hiểqlivm, cốxtze ýoiewsqmau lạvdmmi ájruio càjiwh sa khôcolkng mang đpcuii, vọgmqing đpcuiyvfk dẫswzfn ra tầnombm mắzkmyt củsbhma hắzkmyn. Quảztzp nhiêkeiqn, ôcolkng trờwzewi cóiafj mặxktgt , thậokddt đpcuiúztzpng làjiwhjiwh khôcolkng thểqliv thắzkmyng chíqzpdnh, đpcuiájruip ájruin cuốxtzei cùatfsng vẫswzfn bịdyqv hắzkmyn tìedmom đpcuiếvgftn.

"Ngưsqmawzewi tớtxdhi, chuẩxfjfn bịdyqv ngựdjwba, đpcuii Trầnombm Hưsqmaơztzpng Cájruic!" Hắzkmyn giậokddn dữlouu, vỗdfbl mặxktgt bàjiwhn, quájruit.

buotch. . . . . . Nhịdyqv thiếvgftu gia, đpcuii Trầnombm Hưsqmaơztzpng Cájruic làjiwhm cájruii gìedmo?" Giữlouuivtx ngoàjiwhi cửpxiva gãeqix sai vặxktgt nghe lệzxtjnh hậokddu, lậokddp tứhkooc vọgmqit vàjiwho. Mọgmqii ngưsqmawzewi đpcuiywqou làjiwh giang hồyvfk nhâxfjfn sĩeqix, chạvdmmy tớtxdhi đpcuidyqva phưsqmaơztzpng đpcuiywqou làjiwh âxfjfm khíqzpd, khôcolkng tốxtzet lắzkmym đpcuiâxfjfu.

"Bắzkmyt gian! !" Đejnxóiafjjiwh hắzkmyn đpcuidyqva phưsqmaơztzpng duy nhấvedpt màjiwh hắzkmyn nghĩeqix đpcuiếvgftn, sau sựdjwb kiệzxtjn nhảztzpy lầnombu tạvdmmi Quầnombn Anh lâxfjfu, đpcuinombu heo kia giấvedpu đpcuinombu hởivtx đpcuicolki trong khi nóiafji dốxtzei, từvdmmng nóiafji cóiafj tớtxdhi Trầnombm Hưsqmaơztzpng Cájruic. Nàjiwhng khôcolkng hềywqosqmatxdhc châxfjfn ra khỏivtxi nhàjiwh, khôcolkng cóiafj đpcuivdmmo lýoiew sẽutpl biếvgftt ởivtx ngoạvdmmi ôcolkiafj Trầnombm Hưsqmaơztzpng Cájruic. Cho nêkeiqn, khảztzpngjzng duy nhấvedpt, chíqzpdnh têkeiqn gian phu đpcuióiafj mang nàjiwhng đpcuii! Rấvedpt hợjfadp tìedmonh hợjfadp lýoiew nha, mọgmqii ngưsqmawzewi đpcuiywqou làjiwhatfsng Phậokddt lăngjzn lộzkmyn đpcuivedpy, sưsqma thájruii thay hòrdoga thưsqmajfadng giấvedpu giếvgftm tưsqmaedmonh, lừvdmma gạvdmmt hắzkmyn – mộzkmyt giang hồyvfk nhâxfjfn sĩeqix thiệzxtjn lưsqmaơztzpng

". . . . . ." A! Nhịdyqv thiếvgftu nãeqixi nãeqixi quảztzp thậokddt làjiwhatfsng ni côcolkxpjwng phéxpjwng?

Lờwzewi đpcuiyvfkn nàjiwhy rấvedpt nhanh liềywqon xuấvedpt hiệzxtjn ởivtx nhữlouung câxfjfu chuyệzxtjn phiếvgftm củsbhma nha hoàjiwhn trong phủsbhm Nhâxfjfm Vạvdmmn Ngâxfjfn. .

edmonh Hoan núztzpp ởivtxxfjfy cộzkmyt đpcuixktgng sau, thòrdog đpcuinombu ra, đpcuiôcolki tay bájruim thậokddt chặxktgt, nghe léxpjwn bọgmqin nha hoàjiwhn nóiafji chuyệzxtjn phiếvgftm. Thiếvgftt thậokddt cảztzpm thấvedpy lòrdogng củsbhma mìedmonh cứhkooztzpt ra, hắzkmyn rốxtzet cuộzkmyc phájruit hiệzxtjn nàjiwhng biếvgftn mấvedpt sao? Cóiafj phảztzpi làjiwh quájrui chậokddm hay khôcolkng? Hay làjiwh hắzkmyn cùatfsng Quảztzpn Hiểqlivu Nhàjiwhn vụjfjbng trộzkmym yêkeiqu đpcuiưsqmaơztzpng lâxfjfu quájrui đpcuiếvgftn quêkeiqn mấvedpt mìedmonh?

Nhưsqmang nhữlouung đpcuiiềywqou nàjiwhy bâxfjfy giờwzew khôcolkng hềywqo quan trọgmqing, quan trọgmqing làjiwh khíqzpd thếvgft hắzkmyn hung hăngjzng nhưsqma vậokddy, sẽutpl xửpxivqzpdjiwhng ra sao a?

Từvdmm thưsqma ? Gia phájruip? Đejnxvdmm tạvdmm, nhữlouung thứhkoojiwhy nàjiwhng đpcuiywqou khôcolkng cóiafj phúztzpc tiêkeiqu thụjfjb nữlouua.

"Cájruic ngưsqmaơztzpi toàjiwhn làjiwh mộzkmyt bọgmqin khôcolkng cóiafj quy củsbhm, lãeqixo gia ta bìedmonh thưsqmawzewng dạvdmmy cájruic ngưsqmaơztzpi thếvgftjiwho? Tấvedpt cảztzp đpcuiywqou mùatfs phảztzpi khôcolkng, khôcolkng cóiafj nhìedmon thấvedpy sưsqma thájruii tưsqmaơztzpng lai núztzpp ởivtx đpcuiâxfjfy đpcuiang cảztzpm thấvedpy hứhkoong thúztzp đpcuixtzei vớtxdhi nộzkmyi dung cájruic ngưsqmaơztzpi tájruin gẫswzfu sao? Tấvedpt cảztzp đpcuiywqou đpcuihkoong ởivtx trưsqmatxdhc mặxktgt nàjiwhng đpcuii, tájruin gẫswzfu cho nàjiwhng nghe."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.