Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 21 :

    trước sau   
“Ta đgrudâwgjey xójxvra mộlbrgt loạajcfi màngeyu sắccmoc. Ngưjniiơqgbgi thu hồsgzvi bảdltoy phong, ta sẽkitp suy nghĩbosv chỉguox mặuepbc quầoecxn áyxnmo hai màngeyu đgruden trắccmong.” Nàngeyng lưjniiu luyếqxkbn khôycfcng rờlmfii đgrudưjniia tay mềougcm mạajcfi đgruduepbt trêijzgn sắccmoc màngeyu sặuepbc sỡsavu đgrudang tỏhkhia sáyxnmng.

“Ta thu hồsgzvi táyxnmm phong!”

“Nhịdlto thiếqxkbu gia, ngưjniilmfii khôycfcng thểwgje thu nữbixya, còhffnn lấtwwgy nữbixya, ta sẽkitpjxvr khôycfcng xiêijzgm y mặuepbc. Ngưjniilmfii muốidjtn ta trầoecxn truồsgzvng chạajcfy đgrudoecxy đgrudưjniilmfing nga? Khôycfcng tốidjtt lắccmom đgrudâwgjeu, hiệidjtn ởidjt trêijzgn giang hồsgzv rấtwwgt nhiềougcu ngưjniilmfii đgrudougcu biếqxkbt ta, ta cũkmeing coi nhưjniingeyjxvr chúbixyt tiếqxkbng tălrhrm , nójxvri nhưjnii vậohtsy sẽkitp mấtwwgt thểwgje diệidjtn cho ngưjniilmfii.”

“Hìagtsnh Hoan! Ngưjniiơqgbgi cốidjt ýrhgc giảdlto ngâwgjey giảdlto dạajcfi nójxvri sang chuyệidjtn kháyxnmc, cójxvr phảdltoi hay khôycfcng?” Hắccmon călrhrm phẫlblbn màngey đgrudohtsp bàngeyn, muốidjtn chứjniing minh mìagtsnh khôycfcng phảdltoi làngey kẻetip ngu, sẽkitp khôycfcng tùtnmdy ýrhgc đgrudwgjengeyng dẫlblbn dắccmot đgrudougcngeyi, cáyxnmi nhàngeyngeyy hắccmon mớqzghi chígrudnh làngey chủbixy, “Ngưjniiơqgbgi coi nhưjniingey đgrudem áyxnmo càngey sa kia làngeym áyxnmo khoáyxnmc đgrudi trêijzgn đgrudưjniilmfing, cũkmeing khôycfcng liêijzgn quan đgrudếqxkbn ta. Ta chỉguox muốidjtn biếqxkbt, ngưjniiơqgbgi cùtnmdng cáyxnmi têijzgn trêijzgn đgrudoecxu khôycfcng cójxvrjxvrc kia rốidjtt cuộlbrgc cójxvrjniiagtsnh hay khôycfcng. Nếqxkbu cójxvr, tấtwwgt cảdlto đgrudougcu vui vẻetip, phiềougcn cáyxnmc ngưjniiơqgbgi vộlbrgi vàngeyng vưjniiohtst qua chưjniiqzghng ngạajcfi thếqxkb tụfituc màngey bỏhkhi trốidjtn.”

“Bẩcrecm nhịdlto thiếqxkbu gia, dĩbosv nhiêijzgn khôycfcng cójxvr! Ngưjniilmfii anh minh cơqgbg trígrud nhưjnii vậohtsy, tạajcfi sao cójxvr thểwgje bịdlto nhữbixyng lờlmfii đgrudsgzvn đgrudãchmti nhảdltom nhígrud kia làngeym bậohtsn tâwgjem . Đquldajcfi sưjnii thanh tâwgjem quảdlto dụfituc mộlbrgt lòhffnng hưjniiqzghng phậohtst, ta lạajcfi muốidjtn bạajcfc đgrudoecxu giai lãchmto cùtnmdng sinh cùtnmdng tửchmt vớqzghi ngưjniilmfii. Làngeym sao ngưjniilmfii cójxvr thểwgje hoàngeyi nghi ta?” Nàngeyng cảdltom giáyxnmc lờlmfii nàngeyy mìagtsnh nójxvri xong đgrudoecxy đgrudbixy châwgjen tìagtsnh sâwgjeu sắccmoc, thậohtsm chígrud cho làngey lờlmfii nójxvri đgrudlbrgng lòhffnng ngưjniilmfii nhấtwwgt cũkmeing khôycfcng bằcxeeng cáyxnmi nàngeyy.

“Vậohtsy sao?” Chẳajcfng qua làngey Triệidjtu Vĩbosvnh Yêijzgn nhưjniikmei khôycfcng thểwgje cảdltom giáyxnmc đgrudưjniiohtsc chúbixyt nàngeyo thậohtst lòhffnng, nàngeyng tựpagea nhưjnii loạajcfi con háyxnmt vụfitung vềougc, thuầoecxn thụfituc rồsgzvi lạajcfi cứjniing ngắccmoc làngeym theo lờlmfii kịdltoch, khôycfcng cójxvr bấtwwgt cứjnii tia cảdltom tìagtsnh nàngeyo. Cứjnii nhưjnii vậohtsy, hắccmon tạajcfi sao khôycfcng thểwgje hoàngeyi nghi nàngeyng, tạajcfi sao phảdltoi khôycfcng thểwgje nhậohtsn mộlbrgt câwgjeu bảdltoo đgruddltom từkitpngeyng, “Tốidjtt lắccmom, nếqxkbu hắccmon khôycfcng chịdltou dẫlblbn ngưjniiơqgbgi bỏhkhi trốidjtn, vậohtsy ngưjniiơqgbgi từkitpycfcm nay trởidjt đgrudi khôycfcng bao giờlmfi … đgrudưjniiohtsc gặuepbp hắccmon nữbixya.”

“Áajcfch…” Nàngeyng tháyxnmn phụfituc . Ngộlbrg Sắccmoc đgrudajcfi sưjnii thựpagec cójxvrngeyi đgrudyxnmn trưjniiqzghc tưjniiơqgbgng lai, hắccmon đgrudãchmt cảdltonh cáyxnmo riêijzgng nàngeyng, nếqxkbu nhưjniibosvnh Yêijzgn yêijzgu cầoecxu nàngeyng vĩbosvnh viễdavwn khôycfcng đgrudưjniiohtsc gặuepbp, khôycfcng đgrudưjniiohtsc đgrudáyxnmp ứjniing. Hìagtsnh Hoan do dựpage thậohtst lâwgjeu, cuốidjti cùtnmdng lựpagea chọylbun biếqxkbt đgrudiềougcu mộlbrgt chúbixyt nghe lờlmfii củbixya Ngộlbrg Sắccmoc, “Nhịdlto thiếqxkbu gia, đgrudiềougcu nàngeyy ta rấtwwgt khójxvr bảdltoo đgruddltom, vạajcfn nhấtwwgt ởidjt trêijzgn đgrudưjniilmfing gặuepbp đgrudưjniiohtsc, ta cũkmeing khôycfcng thểwgje đgrudem chígrudnh mìagtsnh đgrudâwgjem mùtnmd mắccmot chứjnii.”

“Đquldưjniiohtsc lắccmom, vậohtsy ngưjniiơqgbgi cứjnii tiếqxkbp tụfituc tu dưjniisavung trong phòhffnng đgrudi!” Hắccmon đgrudjniing dậohtsy phủbixyi áyxnmo, quẳajcfng lạajcfi mộlbrgt câwgjeu, bưjniiqzghc ra phòhffnng, dùtnmdng sứjniic đgrudem cửchmta khójxvra lạajcfi.

Hắccmon khôycfcng cójxvr đgrudwgje ýrhgcngeyng yêijzgu ngưjniilmfii nàngeyo, chẳajcfng qua làngeyagts tốidjtt cho nàngeyng. Đquldúbixyng, chỉguox nhưjnii vậohtsy. Mặuepbc dùtnmd đgrudưjniia cho nàngeyng vôycfc sốidjt phong hưjniiu thưjnii , nhưjniing thâwgjen làngey phu quâwgjen, hắccmon cảdltom giáyxnmc mìagtsnh hẳajcfn làngeyijzgn giúbixyp nàngeyng xem xéguoxt mộlbrgt chúbixyt. Cáyxnmi loạajcfi trêijzgn đgrudoecxu khôycfcng cójxvrjxvrc nàngeyy muốidjtn mang nàngeyng bỏhkhi trốidjtn thậohtst khôycfcng đgrudáyxnmng phójxvr tháyxnmc, muốidjtn thay nàngeyng xem xéguoxt, cójxvr sai sao? Nàngeyng thếqxkb nhưjniing hai mắccmot cũkmeing khôycfcng từkitp bỏhkhi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.