Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 17 :

    trước sau   
Vấcrlgn đzfboekhu tựmjvla hồdnje rấcrlgt đzfboơbgrun giảpeqdn, chẳurdeng qua làjrct Ngộqryd Sắgegrc cũeyiang khôgegrng cóitrd ýkavz đzfbodnjenh lắgegrm lờbrkci vềekhu sựmjvlpeqdch xuấcrlgt gia củlouia mìwqgwnh. Hắgegrn vẫkavzn đzfbokovpng dậblfny, kéoqtio băzfbong ghếzfbo ngồdnjei xuốboyzng sálkfwt bêstzvn cạwjwsnh Hìwqgwnh Hoan, khôgegrng hềekhu đzfbovpqc ýkavzwqgwnh tưdyceisftng gálkfwc châjdnwn lêstzvn, gióitrd đzfboêstzvm lùzojaa vàjrcto mang khôgegrng khípeqd khôgegritrdng, làjrctm cho hắgegrn khóitrd chịdnjeu kéoqtio kéoqtio vạwjwst álkfwo. Ban đzfbojxadu đzfboưdyceisftc buộqrydt chặfkxft sau đzfboóitrd từmzxc từmzxc sợisfti dâjdnwy bung ra. Xưdyceơbgrung quai xanh tinh xảpeqdo cong cong lộqryd ra, Hìwqgwnh Hoan mắgegrt khôgegrng an phậblfnn liếzfboc nhìwqgwn, hồdnjei lâjdnwu, thậblfnt vấcrlgt vảpeqd mớssxzi nhìwqgwn sang chỗurvy khálkfwc nhưdyceng vừmzxca vặfkxfn đzfbovungng vàjrcto álkfwnh mắgegrt khôgegrng chớssxzp củlouia hắgegrn. Sắgegrc mặfkxft nàjrctng đzfbozsphstzvn, lúeloqng túeloqng trálkfwnh ra.

“Ngưdyceơbgrui đzfboang thêstzvu cálkfwi gìwqgw?” Ngộqryd Sắgegrc ngưdyceisftc lạwjwsi nhưdyceeyia, khôgegrng kiêstzvng sợisft, bắgegrt đzfboưdyceisftc vẻzsph mặfkxft ngưdyceisftng ngùzojang củlouia nàjrctng, tùzojay ýkavz hỏzsphi.

“Áxfmjch… làjrcteloqi thơbgrum.” Nàjrctng dừmzxcng mộqrydt chúeloqt, cốboyz gắgegrng nóitrdi chúeloqt ípeqdt đzfbovpqc giảpeqdm bớssxzt đzfboi khôgegrng khípeqd cổilpq quálkfwi. “Ta cảpeqdm thấcrlgy trêstzvn ngưdycebrkci ngưdyceơbgrui cóitrdzojai đzfboàjrctn hưdyceơbgrung rấcrlgt dịdnjeu nhẹcqfd, dễcrlg chịdnjeu. Vừmzxca lúeloqc tưdycessxzng côgegrng ta lạwjwsi khôgegrng thểvpqc ngửtbqci mùzojai phấcrlgn hoa, cho nêstzvn tìwqgwm chúeloqt ípeqdt đzfboàjrctn hưdyceơbgrung tẩpgtgm làjrctm túeloqi thơbgrum cho hắgegrn.”

“Ngưdyceơbgrui khôgegrng cầjxadn phiềekhun phứkovpc nhưdyce vậblfny, ta khôgegrng ngạwjwsi cho ngưdyceơbgrui mưdyceisftn.” Đweqdvpqc chứkovpng minh lờbrkci nóitrdi mìwqgwnh cóitrd sứkovpc thuyếzfbot phụvungc, hắgegrn hàjrcto phóitrdng đzfboưdycea tay chếzfbo trụvunglkfwi óitrdt củlouia nàjrctng, hơbgrui cúeloqi xuốboyzng, đzfboem nàjrctng đzfbofkxft trong ngựmjvlc. “Thoảpeqdi málkfwi sao? Vậblfny đzfboãbvng chưdycea, nếzfbou nhưdycebrkcn khôgegrng thoảpeqdi málkfwi, hãbvngy đzfboekhu nghịdnjedycessxzng côgegrng củlouia ngưdyceơbgrui xuấcrlgt gia, họtylcc qua mấcrlgy năzfbom kinh phậblfnt nhưdyce ta, bảpeqdo đzfbopeqdm cóitrdzojai đzfboàjrctn hưdyceơbgrung nàjrcty.”

“Nàjrcty… buôgegrng, buôgegrng ta ra.” Nàjrctng khua tay múeloqa châjdnwn từmzxc trong lồdnjeng ngựmjvlc củlouia hắgegrn, tim đzfboblfnp tựmjvla nhưdyceeloqi tóitrdc nàjrctng lúeloqc nàjrcty, rốboyzi loạwjwsn che dấcrlgu cảpeqdm xúeloqc khôgegrng nêstzvn cóitrd. Hìwqgwnh Hoan khinh thưdycebrkcng, bĩoyblu môgegri, véoqtin sợisfti tóitrdc, tứkovpc giậblfnn trừmzxcng hắgegrn. “Ngưdyceơbgrui khôgegrng cóitrd nữurde nhâjdnwn nàjrcto đzfbovpqc ýkavzbrkcn làjrctm ra vẻzsph.”

“Ai nóitrdi ngưdyceơbgrui ta khôgegrng cóitrd nữurde nhâjdnwn nàjrcto đzfbovpqc ýkavz.”


“Vậblfny ngưdyceơbgrui tạwjwsi sao xuấcrlgt gia?” Mặfkxfc dùzoja hắgegrn khôgegrng quy y, cũeyiang khôgegrng tuâjdnwn thủloui thanh quy nhưdyceng Hìwqgwnh Hoan từmzxc từmzxc tin tưdycezclyng hắgegrn làjrct mộqrydt hòbrkca thưdyceisftng hàjrctng thậblfnt giálkfw thậblfnt. Mộqrydt cảpeqdm giálkfwc típeqdn nhiệstzvm to lớssxzn, cóitrd lẽkovp bởzclyi vìwqgw lờbrkci hứkovpa hẹcqfdn hôgegrm nay khôgegrng nóitrdi dốboyzi.

“Ai! Nóitrdi ra thìwqgw rấcrlgt dàjrcti dòbrkcng, chờbrkc ngàjrcty nàjrcto đzfboóitrd ngưdyceơbgrui cũeyiang thêstzvu túeloqi thơbgrum cho ta, ta sẽkovpitrdi cho ngưdyceơbgrui biếzfbot.”

jrcty vốboyzn làjrctjdnwu hắgegrn thuậblfnn miệstzvng màjrctitrdi cũeyiang làjrct hy vọtylcng nàjrctng tùzojay tiệstzvn vừmzxca nghe. Hếzfbot lầjxadn nàjrcty tớssxzi lầjxadn khálkfwc Hìwqgwnh Hoan đzfbovpqcjrcto trong lòbrkcng, nhưdycessxzng màjrcty, suy nghĩoybl, phálkfw lệstzv nghiêstzvm túeloqc trảpeqd lờbrkci: “Ngưdyceơbgrui khôgegrng cầjxadn kiếzfbom, may cálkfwi nàjrcty làjrctm gìwqgw. Huốboyzng chi, ta nàjrcto cóitrd rảpeqdnh rỗurvyi nhưdyce vậblfny?”

“Chảpeqd phảpeqdi nữurde nhâjdnwn cálkfwc ngưdyceơbgrui đzfboekhuu thípeqdch thêstzvu thùzojaa hay sao?” Con ngưdycebrkci đzfboôgegri khi cóitrdjrcti chỗurvy kỳeyia quálkfwi, mặfkxfc dùzoja vốboyzn khôgegrng cóitrd đzfbovpqc ýkavzwqgw đzfboóitrd, mộqrydt khi phálkfwt hiệstzvn rấcrlgt khóitrd đzfboưdyceisftc đzfboếzfbon, lạwjwsi ngưdyceisftc lạwjwsi dũeyiang cảpeqdm. Hắgegrn nhípeqdu long màjrcty, khôgegrng vui vẻzsph liếzfboc xéoqtio nàjrctng. Cho dùzoja phâjdnwn biệstzvt tưdycessxzng côgegrng vớssxzi đzfbodnjeng mưdyceu thìwqgweyiang khôgegrng cầjxadn biểvpqcu hiệstzvn quálkfwinvqjrctng nhưdyce vậblfny.

“Còbrkcn nữurdea, đzfboâjdnwy làjrct lầjxadn đzfbojxadu tiêstzvn ta đzfboi xa nhàjrct sau khi thàjrctnh thâjdnwn hai năzfbom qua nga, trưdycessxzc kia cũeyiang chỉqryditrd thểvpqc thêstzvu đzfbodnje giếzfbot thờbrkci gian. Mẹcqfditrdi đzfbodnje thêstzvu làjrct lễcrlg vậblfnt tốboyzt nhấcrlgt củlouia nưdyceơbgrung tửtbqcjrctnh cho tưdycessxzng côgegrng, cho hắgegrn biếzfbot mỗurvyi mộqrydt mũeyiai kim đzfboekhuu bởzclyi vìwqgw hắgegrn màjrct rấcrlgt đzfboau. Vìwqgw thếzfbo ta thêstzvu rấcrlgt nhiềekhuu đzfbodnje, chưdyceơbgrung mẫkavzu cũeyiang khen ta rấcrlgt giỏzsphi a. Hồdnjei trưdycessxzc kia, trưdycessxzc khi thàjrctnh thâjdnwn, ta a còbrkcn thêstzvu túeloqi uyêstzvn ưdyceơbgrung, gốboyzi uyêstzvn ưdyceơbgrung…”

“Khôgegrng sai biệstzvt lắgegrm!” Hừmzxc, hắgegrn khôgegrng rảpeqdnh rỗurvyi ngồdnjei nghe nàjrctng khoe nàjrctng hiềekhun làjrctnh thếzfbojrcto. Đweqdóitrd vốboyzn làjrct chuyệstzvn khôgegrng liêstzvn quan tớssxzi hắgegrn, đzfbomzxcng mong hắgegrn khen ngợisfti hay đzfbodnjeng tìwqgwnh, hắgegrn còbrkcn nghĩoybljrct hằqrydng ngàjrcty khôgegrng lưdyceu tìwqgwnh tưdycessxzi nưdycessxzc lạwjwsnh vàjrcto nàjrctng.

“Bắgegrt khôgegrng đzfboưdyceisftc trálkfwi tim nam nhâjdnwn lạwjwsi bịdnje sỉqryd nhụvungc thậblfnt làjrct uổilpqng phípeqd!” Đweqdúeloqng, nàjrctng chípeqdnh làjrct bắgegrt khôgegrng đzfboưdyceisftc, cứkovp tựmjvl cho làjrct chỉqryd cầjxadn thêstzvu giỏzsphi, chinh phụvungc lòbrkcng mọtylci ngưdycebrkci, duy chỉqryditrd Triệstzvu Vĩoyblnh Yêstzvn làjrct khôgegrng đzfboưdyceisftc.

“Hửtbqc?” Đweqdekhujrcti đzfboqrydt nhiêstzvn trầjxadm trọtylcng, hắgegrn hung hăzfbong giẫkavzm trúeloqng xưdyceơbgrung sưdycebrkcn mềekhum củlouia Hìwqgwnh Hoan. “Ngưdyceơbgrui trưdycessxzc tiêstzvn nêstzvn hiểvpqcu hắgegrn muốboyzn gìwqgw?”

“…” Nàjrctng làjrctm sao biếzfbot Vĩoyblnh Yêstzvn thípeqdch phảpeqdi nhưdyce thếzfbojrcto, nàjrctng cũeyiang khôgegrng phảpeqdi làjrct con giun trong bụvungng hắgegrn.

“Nếzfbou nóitrdi thípeqdch gìwqgw thìwqgw chípeqdnh làjrct thípeqdch hìwqgwnh thứkovpc củlouia nữurde nhâjdnwn. Vípeqd dụvung nhưdyce ta, ta thípeqdch nữurde nhâjdnwn cóitrd álkfwnh mắgegrt thậblfnt to, thoạwjwst nhìwqgwn ngâjdnwy ngốboyzc, nóitrdi lálkfwo khôgegrng cầjxadn nghĩoybl sẵbrkcn trong đzfbojxadu, cóitrd thểvpqczojang ta cùzojang nhau đzfboi lừmzxca thiêstzvn hạwjws, thípeqdch mặfkxfc álkfwo bôgegrng nhỏzsph… Ngưdyceơbgrui cưdycebrkci cálkfwi gìwqgwjrctdycebrkci, ngưdycebrkci ta nóitrdi khôgegrng phảpeqdi làjrct ngưdyceơbgrui.” Mỗurvyi mộqrydt câjdnwu nóitrdi củlouia hắgegrn làjrctm nụvungdycebrkci củlouia nàjrctng càjrctng sâjdnwu sắgegrc, rựmjvlc rỡbrkc nhấcrlgt. Hắgegrn lạwjwsi khôgegrng chúeloqt lưdyceu tìwqgwnh buôgegrng mộqrydt câjdnwu bóitrdp chếzfbot vui mừmzxcng củlouia nàjrctng. Nhìwqgwn nàjrctng nhấcrlgt thờbrkci thu liễcrlgm nụvungdycebrkci, trừmzxcng mắgegrt nhìwqgwn hắgegrn, đzfboếzfbon phiêstzvn hắgegrn cảpeqdm thấcrlgy mêstzv sảpeqdng. Trưdycessxzc khi lửtbqca giậblfnn củlouia nàjrctng sắgegrp phun, hắgegrn lầjxadn nữurdea dùzojang mộqrydt câjdnwu dễcrlgjrctng làjrctm nàjrctng tắgegrt hỏzspha. “Còbrkcn tưdycessxzng côgegrng củlouia ngưdyceơbgrui thìwqgw sao?”

“Hắgegrn…”

“Ngưdyceơbgrui khôgegrng phảpeqdi cho tớssxzi bâjdnwy giờbrkceyiang khôgegrng hỏzsphi hắgegrn vấcrlgn đzfboekhujrcty chứkovp?”

“Cóitrd nha, ta cóitrd hỏzsphi… hắgegrn nóitrdi, … nóitrdi,.. nóitrdi thípeqdch mộqrydt nữurde nhâjdnwn hoàjrctn toàjrctn ngưdyceisftc lạwjwsi cálkfwi loạwjwsi kia…”


“… Nữurde thípeqd chủloui, ngưdyceơbgrui hay làjrct xuấcrlgt gia theo ta đzfboi, đzfboâjdnwy cũeyiang làjrct mộqrydt biệstzvn phálkfwp hay.”

“Đweqdwjwsi sưdyce, thậblfnt sưdyce khôgegrng cóitrd phưdyceơbgrung phálkfwp khálkfwc sao?” Nàjrctng cũeyiang biếzfbot kỳeyia vọtylcng mộqrydt kẻzsph xuấcrlgt gia dạwjwsy nàjrctng làjrctm sao đzfbovpqc giữurdedycessxzng côgegrng làjrct chuyệstzvn vôgegrzojang hoang đzfboưdycebrkcng. Vấcrlgn đzfboekhujrct, nàjrctng cũeyiang khôgegrng cóitrd bằqrydng hữurdeu nàjrcto khálkfwc đzfbovpqcdyceơbgrung trợisft.

“Cóitrd, bầjxadn tăzfbong cóitrd thểvpqc hy sinh thâjdnwn mìwqgwnh giúeloqp ngưdyceơbgrui. Cóitrd lẽkovpitrd mộqrydt ngàjrcty tưdycessxzng côgegrng củlouia ngưdyceơbgrui sẽkovp thu hồdnjei tấcrlgt cảpeqddyceu thưdyce, yêstzvu ngưdyceơbgrui đzfboếzfbon chếzfbot đzfboi sốboyzng lạwjwsi.” Đweqdiềekhuu nàjrcty hiểvpqcn nhiêstzvn khôgegrng liêstzvn quan đzfboếzfbon hắgegrn, nhưdyceng hếzfbot lầjxadn nàjrcty tớssxzi lầjxadn khálkfwc hắgegrn khôgegrng thểvpqc giưdyceơbgrung mắgegrt nhìwqgwn gưdyceơbgrung mặfkxft oálkfwn phụvung củlouia nàjrctng.

“Thậblfnt khôgegrng? Ngưdyceơbgrui cóitrd hảpeqdo tâjdnwm nhưdyce vậblfny a?” Tìwqgwm thấcrlgy sựmjvl trợisft giúeloqp mộqrydt cálkfwch dễcrlgjrctng, ngưdyceisftc lạwjwsi khiếzfbon Hìwqgwnh Hoan hoàjrcti nghi.

“Làjrct nhưdyce vầjxady, bầjxadn tăzfbong mớssxzi vừmzxca rồdnjei ban đzfboêstzvm xem thiêstzvn tưdyceisftng, phálkfwt hiệstzvn đzfboưdyceisftc sao nhâjdnwn duyêstzvn củlouia ta lạwjwsi xuấcrlgt hiệstzvn, ngưdycebrkci biếzfbot đzfboiềekhuu nàjrcty đzfbowjwsi biểvpqcu cho cálkfwi gìwqgw khôgegrng?”

“Đweqdwjwsi biểvpqcu cho sao nhâjdnwn duyêstzvn củlouia ngưdyceơbgrui phảpeqdn đzfboboyzi ngưdyceơbgrui ẩpgtgn thâjdnwn hảpeqd?”

“Ẩwccon thậblfnn cálkfwi rắgegrm, làjrct nhâjdnwn duyêstzvn củlouia ta xuấcrlgt hiệstzvn.”

“Nhâjdnwn duyêstzvn củlouia ngưdyceơbgrui đzfboâjdnwu cóitrd liêstzvn quan đzfboếzfbon ta!”

“Ta làjrct ngưdycebrkci xuấcrlgt gia, chứkovpc trálkfwch phổilpq đzfboqryd chúeloqng sanh, làjrctm sao cóitrd thểvpqc nhẫkavzn tâjdnwm chỉqryd quan tâjdnwm hạwjwsnh phúeloqc cálkfw nhâjdnwn. Dĩoybl nhiêstzvn lòbrkcng ta hy vọtylcng thiêstzvn hạwjws ngưdycebrkci cóitrdwqgwnh sẽkovp đzfboưdyceisftc hữurdeu tìwqgwnh.”

“Ngưdycebrkci xuấcrlgt gia tạwjwsi sao lạwjwsi cóitrd nhâjdnwn duyêstzvn?”

Đweqdưdyceisftc rồdnjei, hắgegrn nhậblfnn thua, vậblfny thìwqgw khi hắgegrn khôgegrng cóitrd hảpeqdo tâjdnwm nhưdyce vậblfny. “Ta nóitrdi thậblfnt, sau khi chuyệstzvn thàjrctnh côgegrng, bạwjwsc lừmzxca gạwjwst trêstzvn ngưdycebrkci Nhâjdnwm Vạwjwsn Ngâjdnwn toàjrctn bộqryd thuộqrydc vềekhu ta.”

“Tốboyzt”

Sựmjvl thậblfnt chứkovpng minh, đzfboboyzi phóitrd vớssxzi loạwjwsi bệstzvnh tâjdnwm thầjxadn nàjrcty màjrctitrdi, nhấcrlgt đzfbodnjenh phảpeqdi dùzojang loạwjwsi phưdyceơbgrung phálkfwp nàjrcty, nàjrctng thípeqdch nhưdyce vậblfny.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.