Giang Hồ Kỳ Cục

Chương 15 :

    trước sau   
Vịpvjl đvwktffsni sưtbptqbbyi chuyệnbmln rấdkvrt mơcorr hồbfpudvsung sưtbpt tháfblei tưtbptơcorrng lai mặpvjlc tiểzawyu áfbleo bôoehrng. Đudykffsni sưtbpt thìwlhl quáfble tuấdkvrn túddnd trong khi sưtbpt tháfblei tưtbptơcorrng thìwlhl quáfble mậckjtp, vôoehr luậckjtn nhìwlhln từkbkcqbbyc đvwktdohxrvdjo cũirxmng làrvdj cặpvjlp đvwktôoehri kìwlhl lạffsn.

Nhâaxjam Vạffsnn Ngâaxjan nghe tiếudykng “rủoehri ro”, “huyếudykt quang” kia làrvdjm cho sợudyk đvwktếudykn hoang mang, quêovidn tấdkvrt cảtbpt kỳxmnn quáfblei, ngốqbbyc nghếudykch hồbfpu đvwktbfpurvdj đvwktem cặpvjlp nàrvdjy rưtbptkqkmc vàrvdjo trong nhàrvdj.

Nhưtbptng sau khi đvwktếudykn phòoehrng kháfblech uốqbbyng mộdohxt chéztlvn tràrvdj, hắsuzcn tựnlectbptng thôoehrng suốqbbyt.

Tạffsni sao phảtbpti nhưtbpt vậckjty? Tạffsni sao lạffsni đvwkti tin tưtbptdgjrng cáfblei têovidn hòoehra thưtbptudykng tóqbbyc dàrvdji kia? Ávwkto càrvdj sa cóqbby thểzawyrvdj tựnlec tạffsno ra, giấdkvry chứoqphng nhậckjtn cũirxmng cóqbby thểzawyrvdjm giảtbpt, lừkbkca gạffsnt đvwktưtbptudykc mộdohxt gian thưtbptơcorrng nhưtbpt hắsuzcn. Hắsuzcn chỉdhvsqbby thểzawy lừkbkca gạffsnt ngưtbptjioai kháfblec, khôoehrng thểzawy bịpvjl kẻmdgq kháfblec lừkbkca gạffsnt. “A ! Lãyigro gia, ngàrvdji muốqbbyn đvwkti đvwktâaxjau? Cơcorrm nưtbptkqkmc lậckjtp tứoqphc dọechxn lêovidn nha.”

Sau khi hắsuzcn nghĩixse thôoehrng, khôoehrng nóqbbyi lờjioai nàrvdjo, từkbkc trêovidn ghếudyk đvwktoqphng dậckjty, nhấdkvrc châaxjan bưtbptkqkmc ra khỏdkvri phòoehrng kháfblech, têovidn nôoehrrvdji khôoehrng hiểzawyu ýmulc vộdohxi vàrvdjng chạffsny theo. “Lãyigro gia ta đvwktãyigr nghĩixse thôoehrng, khôoehrng thểzawy đvwktzawy cho nhữfywhng kẻmdgq khôoehrng cóqbby lai lịpvjlch ởdgjr tạffsni Nhiệnbmlm phủoehr ăvwktn uốqbbyng chùdvsua.” Cưtbptkqkmc bộdohxrvdjng tăvwktng nhanh, đvwktưtbpta ra quyếudykt đvwktpvjlnh thậckjtn trọechxng, tírvdjnh toáfblen hiệnbmln uy thậckjtt dữfywh, đvwktzawy bọechxn hạffsn nhâaxjan biếudykt hắsuzcn khôoehrng phảtbpti đvwktơcorrn thuầyihyn thừkbkca kếudyk gia nghiệnbmlp củoehra tổiogk tiêovidn, màrvdjoehrn rấdkvrt sắsuzcc sảtbpto, nhạffsny béztlvn. “Nga, cho nêovidn?”

“Cho nêovidn, lãyigro gia ta bâaxjay giờjioa sẽuxxq đvwkti xuốqbbyng gặpvjlp têovidn hòoehra thưtbptudykng cùdvsung sưtbpt tháfblei tưtbptơcorrng lai kia chứoqphng minh, ta khôoehrng phảtbpti làrvdj kẻmdgq dễrvdj lừkbkca gạffsnt!”

“Dạffsn, nhưtbptng lãyigro gia… ngàrvdji đvwktang đvwkti nhầyihym đvwktưtbptjioang, bọechxn họechx đvwktang ởdgjr trong căvwktn phòoehrng cũirxmaxjau năvwktm chưtbpta sửyihya, phírvdja sau việnbmln kia.”

“… Hừkbkc…. ta dĩixse nhiêovidn biếudykt, ta nghĩixse trưtbptkqkmc tiêovidn thưtbptdgjrng thứoqphc phong cảtbptnh, ai cầyihyn ngưtbptơcorri lo!”

Vừkbkca dứoqpht lờjioai, hứoqphng thúddnd thưtbptdgjrng thứoqphc phong cảtbptnh củoehra hắsuzcn bỗsuzcng biếudykn mấdkvrt, xoay ngưtbptjioai lạffsni, thay đvwktiogki phưtbptơcorrng hưtbptkqkmng tiếudykp tụvgwmc đvwkti.

Dọechxc đvwktưtbptjioang đvwkti liêovidn tụvgwmc, khôoehrng ngừkbkcng khôoehrng chỉdhvsqbbytbptkqkmc bộdohx củoehra hắsuzcn, còoehrn cáfblei miệnbmlng củoehra hắsuzcn, nhữfywhng lờjioai nóqbbyi cằgjspn nhằgjspn liêovidn mien khôoehrng ngừkbkcng từkbkcoehri mỏdkvrng tinh xảtbpto văvwktng ra. Hắsuzcn vậckjtn dụvgwmng hếudykt sứoqphc năvwktng lựnlecc phâaxjan tírvdjch suy lýmulc củoehra mìwlhlnh, thírvdj dụvgwm nhữfywhng thứoqph rấdkvrt huyềsenan ảtbpto, phiêovidu bồbfpung kia kếudykt luậckjtn làrvdjm sao khôoehrng thểzawy tin, trang phụvgwmc củoehra sưtbpt tháfblei tưtbptơcorrng lai nhưtbptfblei báfblenh bao, cùdvsung vớkqkmi mộdohxt đvwktiểzawym màrvdj hắsuzcn đvwktzawy ýmulc nhấdkvrt … “Ta, tạffsni sao đvwktdohxt nhiêovidn lạffsni hoàrvdji nghi bọechxn họechx nhưtbpt vậckjty? Căvwktn cứoqph chírvdjnh xáfblec làrvdj vịpvjltbpt tháfblei tưtbptơcorrng lai làrvdjm sao xấdkvru nhưtbpt vậckjty? Theo lýmulcrvdjqbbyi ngưtbptjioai cóqbby phậckjtt duyêovidn cùdvsung phậckjtt tưtbptơcorrng đvwktqbbyi thâaxjan cậckjtn, bởdgjri vậckjty màrvdj suy đvwktfblen ra phậckjtt tổiogk hẳswmun làrvdjqbby thểzawy ưtbptu đvwktãyigri họechxcorrn bọechxn hắsuzcn, đvwktzawy cho bọechxn họechx hấdkvrp dẫmlzzn tưtbptơcorri đvwktxmrgp hơcorrn… so vớkqkmi ngưtbptjioai thưtbptjioang… A!”

Hắsuzcn nóqbbyi nhỏdkvr dầyihyn thìwlhl rấdkvrt hoảtbptng hốqbbyt, kèdxwlm theo mộdohxt tiếudykng kêovidu thảtbptm thiếudykt thêovidtbptơcorrng cùdvsung nặpvjlng nềsena đvwktbfpung thờjioai pháfblet ra.

oehr sốqbby bọechxn nôoehrrvdji theo đvwktoehri sau đvwktóqbby giậckjtt bìwlhlnh, mắsuzct thấdkvry chủoehr tửyihy nhàrvdjwlhlnh bỗsuzcng nhiêovidn dừkbkcng cưtbptkqkmc bộdohx, tạffsnm dừkbkcng bêovidn ngoàrvdji phòoehrng hai têovidn lừkbkca gạffsnt xấdkvru xa, xuyêovidn thấdkvru qua ôoehr cửyihya nửyihya mởdgjr nửyihya khéztlvp, kinh ngạffsnc nhìwlhln ngưtbptjioai bêovidn trong đvwktếudykn xuấdkvrt thầyihyn, dằgjspng dặpvjlc tuôoehrn ra hai chữfywh “mỹdizz nhâaxjan”, sau đvwktóqbby khôoehrng thểzawy khốqbbyng chếudyk đvwktvgwmng vàrvdjo cáfblenh cửyihya. Thâaxjan làrvdjoehrrvdji nhưtbptng đvwktqbbyi vớkqkmi việnbmlc nàrvdjy, hắsuzcn đvwktàrvdjnh tỏdkvr vẻmdgq thưtbptơcorrng cảtbptm màrvdj khôoehrng thểzawy giúddndp gìwlhl đvwktưtbptudykc.

Phírvdja sau đvwktdohxt nhiêovidn cóqbby tiếudykng vang, Nhâaxjam Vạffsnn Ngâaxjan thàrvdjnh côoehrng thu húddndt sựnlec chúddnd ýmulc củoehra hai ngưtbptjioai. Nhưtbptng hắsuzcn sau khi ngơcorr ngáfblec ngãyigr từkbkctbptkqkmi đvwktdkvrt đvwktoqphng dậckjty cảtbptm thấdkvry bốqbbyi rốqbbyi. Hắsuzcn rõzldsrvdjng làrvdj đvwktưtbpta mộdohxt nam mộdohxt nữfywh. Vàrvdjirxmng rấdkvrt khẳswmung đvwktpvjlnh chírvdjnh mắsuzct thấdkvry hai ngưtbptjioai tưtbpt thếudyk cựnlecc kìwlhl áfblei muộdohxi trong phòoehrng đvwktúddndng làrvdj mộdohxt nam mộdohxt nữfywh.

Ngưtbptjioai nam nhâaxjan kia nhưtbptirxmrvdj vịpvjl đvwktffsni sưtbpt mặpvjlc áfbleo càrvdj sa màrvdju xanh, nhưtbptng vịpvjloehrtbptơcorrng kia…

Nhâaxjam Vạffsnn Ngâaxjan vẫmlzzn cảtbptm thấdkvry nha hoàrvdjn trong phủoehrdvsung kiểzawyu dáfbleng mớkqkmi mẻmdgq, vừkbkca đvwktdohxc đvwktáfbleo vừkbkca kháfblec biệnbmlt, chírvdjnh làrvdjrvdjm việnbmlc ẩoqphu chúddndt, làrvdjm qua loa cóqbby lệnbml. Nhữfywhng thứoqphrvdjy cũirxmng khôoehrng trọechxng yếudyku, bởdgjri vìwlhl trưtbptkqkmc mắsuzct vịpvjloehrtbptơcorrng trong nhàrvdj kia ăvwktn mặpvjlc rõzldsrvdjng rấdkvrt đvwktxmrgp, xiêovidm y trắsuzcng nhạffsnt câaxjan xứoqphng vớkqkmi cơcorr thểzawy mảtbptnh mai, nàrvdjng quay đvwktyihyu ngồbfpui ngay ngắsuzcn trưtbptkqkmc đvwktàrvdji trang, lộdohx ra cổiogk linh khi. “Làrvdjtbpt tháfblei tưtbptơcorrng lai?” Sau khi hoàrvdjn hồbfpun trong đvwktyihyu hắsuzcn suy nghĩixse rấdkvrt nhanh, liếudykc mắsuzct nhìwlhln tiểzawyu áfbleo bôoehrng đvwktang treo ởdgjr bứoqphc bìwlhlnh phong, vừkbkca đvwktem áfblenh mắsuzct mang theo vàrvdji phầyihyn khôoehrng xáfblec đvwktpvjlnh quay lạffsni dòoehroehri. Còoehrn nhưtbpt đvwktang đvwkti vàrvdjo cõzldsi mộdohxng, Hìwlhlnh Hoan nhìwlhln hắsuzcn gậckjtt đvwktyihyu.

Thấdkvry thếudyk, đvwktôoehri con ngưtbptơcorri củoehra Nhâaxjam Vạffsnn Ngâaxjan sáfbleng rựnlecc lêovidn, bỗsuzcng nhiêovidn hôoehr to “Ngưtbptjioai! Mau tớkqkmi!”

“Lãyigro gia cóqbbywlhl sai bảtbpto?” Têovidn gia nôoehr thủoehry chung đvwktudyki ởdgjr mộdohxt bêovidn trưtbptkqkmc nghe lệnbmlnh, tay cầyihym câaxjay chổiogki củoehra nha hoàrvdjn mớkqkmi đvwkti ngang qua đvwktưtbpta tớkqkmi, chuẩoqphn bịpvjl sẵsfqrn sàrvdjng đvwktzawy đvwktưtbpta hai têovidn lưtbptjioang gạffsnt nàrvdjy đvwktuổiogki ra khỏdkvri cửyihya.

Bịpvjl hắsuzcn héztlvt to nhưtbpt vậckjty, Hìwlhlnh Hoan đvwktang thảtbpt hồbfpun lơcorr lửyihyng chợudykt tỉdhvsnh lạffsni, gưtbptơcorrng mặpvjlt đvwktdkvr bừkbkcng. Nàrvdjng lúddndng túddndng chuyểzawyn hưtbptkqkmng nhìwlhln vềsena phírvdja Ngộdohx Sắsuzcc, nhìwlhln nhau mộdohxt láfblet, lậckjtp tứoqphc đvwktoqphng dậckjty, cùdvsung hắsuzcn kéztlvo ra khoảtbptng cáfblech, nàrvdjng khôoehrng biếudykt têovidn Nhâaxjam Vạffsnn Ngâaxjan nghe đvwktưtbptudykc nhữfywhng thứoqphwlhl, cóqbby thểzawy hay khôoehrng bọechxn họechx sẽuxxq trựnlecc tiếudykp bịpvjl đvwktuổiogki ra, nhưtbpt vậckjty chảtbpt kháfblec nàrvdjo kiếudykm củoehri ba năvwktm thiêovidu mộdohxt giờjioa.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.