Giang Hồ Bất Ai Đao

Chương 58 : Chân tâm không đổi

    trước sau   
Ngụilyyy Tâblsjn Kiệzubft lấtkvhy bứlpucc họjlena năpvmqm đhchxóuwwr ra, muốysfzn cùgfolng Hiểdevnu Nguyệzubft nhậomeyn thứlpucc.

Nhưvtelng màbrem Hiểdevnu Nguyệzubft lạsebvi lắqutkc đhchxrbznu nóuwwri khôeicxng phảpvmqi, nhấtkvht đhchxhchxnh làbrem lầrbznm rồlljoi, Ngụilyyy Tâblsjn Kiệzubft nhìilyyn Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi. Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi suy nghĩhcur, “Khôeicxng bằfsyeng tìilyym bọjlenn buôeicxn ngưvtelbgsxi năpvmqm đhchxóuwwr, đhchxếmhuhn xáaypsc đhchxhchxnh mộjlent chúycwrt sẽvryr chắqutkc chắqutkn hơsjjvn.”

Ngụilyyy Tâblsjn Kiệzubft gậomeyt đhchxrbznu, cảpvmqm thấtkvhy biệzubfn pháaypsp cũdimtng khôeicxng tệzubf, liềsjjvn hỏbngxi thuộjlenc hạsebv, “Tìilyym đhchxưvtelbfmcc ngưvtelbgsxi chưvtela?”

“Hai ngàbremy trưvtelvqwuc Vưvtelơsjjvng trang chủbremuwwr gởchlri thưvtel, đhchxãaypsilyym đhchxưvtelbfmcc rồlljoi, hai ngàbremy nữjbkea hắqutkn sẽvryr dẫgfoln theo ngưvtelbgsxi đhchxếmhuhn đhchxâblsjy.”

“Rấtkvht tốysfzt!” Ngụilyyy Tâblsjn Kiệzubft lòjlenng tràbremn đhchxrbzny chờbgsx đhchxbfmci, Hiểdevnu Nguyệzubft tinh thầrbznn cũdimtng ảpvmqm đhchxsebvm, Trọjlenng Hoa trầrbznm mặuwwrc khôeicxng nóuwwri, Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi nghi hoặuwwrc đhchxrbzny bụilyyng.

Trong bầrbznu khôeicxng khíwjbjuwwr chúycwrt gưvtelbfmcng gạsebvo nàbremy, Tiểdevnu Đsebhao cùgfolng Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm cũdimtng khôeicxng đhchxi tìilyym khốysfzi Long Cốysfzt thứlpucpvmqm, màbremchlr lạsebvi tạsebvm thờbgsxi nghỉgjmy ngơsjjvi.


Tiểdevnu Đsebhao cùgfolng bọjlenn Hiểdevnu Nguyệzubft ởchlr lạsebvi phòjlenng kháaypsch, đhchxêchrrm đhchxóuwwr, Tiểdevnu Đsebhao sau khi ngâblsjm mìilyynh tắqutkm nưvtelvqwuc nóuwwrng, mặuwwrc bộjlenaypsy mớvqwui mua màbremu xanh láayps sen tinh xảpvmqo mỹioqd miềsjjvu, đhchxi châblsjn trầrbznn ởchlr trong phòjlenng chạsebvy tớvqwui chạsebvy lui, chơsjjvi đhchxùgfola vớvqwui mộjlent con tiểdevnu bạsebvch miêchrru mậomeyp mạsebvp.

Hiểdevnu Nguyệzubft chốysfzng máayps, ngồlljoi ởchlr cạsebvnh bàbremn xuấtkvht thầrbznn, nhìilyyn áaypsnh nếmhuhn nhảpvmqy nhóuwwrt trêchrrn bàbremn.

Tiểdevnu Đsebhao chơsjjvi mệzubft, cùgfolng mèsbzro nhỏbngx dựrcowa vàbremo trêchrrn đhchxzubfm, nhìilyyn Hiểdevnu Nguyệzubft.

Ban đhchxêchrrm mọjleni âblsjm thanh đhchxsjjvu im lặuwwrng, Tiểdevnu Đsebhao đhchxjlent nhiêchrrn lêchrrn tiếmhuhng, “Hiểdevnu Nguyệzubft?”

Hiểdevnu Nguyệzubft hìilyynh nhưvtel khôeicxng cóuwwr nghe, cóuwwr vẻtfpu nhưvtel đhchxang ngẩmhuhn ngưvtelbgsxi.

Tiểdevnu Đsebhao đhchxi đhchxếmhuhn phíwjbja sau nàbremng, vưvtelơsjjvn tay lấtkvhy mộjlent cáaypsi khăpvmqn đhchxưvtela cho nàbremng.

Hiểdevnu Nguyệzubft nhậomeyn lấtkvhy, lau mặuwwrt, nhỏbngx giọjlenng nóuwwri, “Chỉgjmyycwrc nàbremy thôeicxi, vềsjjv sau cũdimtng khôeicxng đhchxưvtelbfmcc nữjbkea.”

Tiểdevnu Đsebhao sờbgsx sờbgsx đhchxrbznu nàbremng, “Khôeicxng gìilyy cảpvmq, ta ra ngoàbremi đhchxi dạsebvo mộjlent chúycwrt, cho ta mưvtelbfmcn ngọjlenn đhchxèsbzrn đhchxưvtelbfmcc khôeicxng?”

Hiểdevnu Nguyệzubft gậomeyt đhchxrbznu, Tiểdevnu Đsebhao liềsjjvn cầrbznm theo ngọjlenn đhchxèsbzrn duy nhấtkvht trong phòjlenng đhchxi ra cửblsja. Đsebhóuwwrng cửblsja phòjlenng, đhchxlljong thờbgsxi cũdimtng làbrem đhchxóuwwrng cáaypsnh cửblsja củbrema sựrcowpvmqm tốysfzi cùgfolng đhchxau buồlljon.

Tiểdevnu Đsebhao đhchxi vàbremo trong việzubfn, chỉgjmy thấtkvhy hai gian phòjlenng đhchxysfzi diệzubfn đhchxèsbzrn đhchxang sáaypsng.

pvmqn phòjlenng sáaypsng đhchxèsbzrn bêchrrn tráaypsi làbrem củbrema Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi, cóuwwr thểdevn nhìilyyn thấtkvhy mộjlent bóuwwrng ngưvtelbgsxi ởchlr trong phòjlenng chậomeym rãaypsi thong thảpvmqvtelvqwuc đhchxi.

chrrn cạsebvnh làbrem phòjlenng củbrema Háaypsch Kim Phong, đhchxèsbzrn sáaypsng ngay cảpvmq cửblsja sổrcowdimtng mởchlr ra, Háaypsch Kim Phong đhchxang cầrbznm bíwjbj quyếmhuht khinh côeicxng, vừvqwua quay lưvtelng lạsebvi vừvqwua khoa tay múycwra châblsjn vàbremi chiêchrru thứlpucc, cóuwwr vẻtfpu chuyêchrrn chúycwrbremeicx ưvtelu vôeicx lo.

Phòjlenng củbrema Trọjlenng Hoa cửblsja sổrcow mởchlr, đhchxèsbzrn lạsebvi tắqutkt. Tiểdevnu Đsebhao đhchxlpucng ngoàbremi cửblsja sổrcow nhìilyyn vàbremo, trong bóuwwrng tốysfzi, Trọjlenng Hoa ngồlljoi ởchlr cạsebvnh bàbremn ngẩmhuhn ngưvtelbgsxi, tưvtel thếmhuh đhchxóuwwr, cùgfolng tưvtel thếmhuh vừvqwua rồlljoi củbrema Hiểdevnu Nguyệzubft cóuwwr chúycwrt giốysfzng. Tiểdevnu Đsebhao bỗgjmyng nhiêchrrn nởchlr nụilyyvtelbgsxi, xem ra hắqutkn cũdimtng khôeicxng cầrbznn mìilyynh đhchxưvtela giúycwrp hắqutkn cáaypsi khăpvmqn nhỉgjmy? Lạsebvi nhìilyyn mộjlent gian phòjlenng trưvtelvqwuc mặuwwrt, hẳhlofn làbrem phòjlenng ởchlr tạsebvm củbrema Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm, cửblsja sổrcowdimtng đhchxóuwwrng, đhchxèsbzrn cũdimtng khôeicxng sáaypsng.


Tiểdevnu Đsebhao do dựrcow mộjlent chúycwrt, chạsebvy đhchxếmhuhn bêchrrn cáaypsnh cửblsja, nhấtkvhc giàbremy, nhẹsjjv nhàbremng khétovao létovao nâblsjng góuwwrt giàbremy, thuậomeyn tiệzubfn cầrbznm theo mộjlent cáaypsi chăpvmqn phơsjjvi nắqutkng bêchrrn ngoàbremi quêchrrn thu vàbremo, cầrbznm theo ngọjlenn đhchxèsbzrn, nhẹsjjv nhàbremng bưvtelvqwuc đhchxi.

Xuyêchrrn qua hàbremnh lang gấtkvhp khúycwrc quen thuộjlenc thậomeyt dàbremi, hoa viêchrrn, phòjlenng bếmhuhp, phòjlenng xáayps, từvqwu đhchxưvtelbgsxng, mởchlr cửblsja hôeicxng bưvtelvqwuc ra sau núycwri, nhìilyyn xuốysfzng dưvtelvqwui. . . . . . Căpvmqn phòjlenng nhỏbngxchrrn cạsebvnh tháaypsc nưvtelvqwuc cóuwwr rấtkvht nhiềsjjvu ngọjlenn đhchxèsbzrn đhchxang thắqutkp sáaypsng. Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm cũdimtng khôeicxng ởchlr trong phòjlenng, màbrembrem mộjlent mìilyynh ngồlljoi ởchlrchrrn cạsebvnh tháaypsc nưvtelvqwuc đhchxysfzt mộjlent đhchxysfzng lửblsja trạsebvi uốysfzng rưvtelbfmcu, bêchrrn ngưvtelbgsxi cóuwwr hai con chóuwwr hoang nằfsyem úycwrp sấtkvhp đhchxang ngủbrembrem ngủbrem gậomeyt, cảpvmqm giáaypsc so vớvqwui chóuwwr nuôeicxi trong nhàbremjlenn ngoan hơsjjvn.

Tiểdevnu Đsebhao sợbfmc cảpvmqnh tốysfzi lửblsja tắqutkt đhchxèsbzrn lạsebvi còjlenn leo thang đhchxi xuốysfzng sẽvryr trưvtelbfmct châblsjn, cóuwwr thểdevn sẽvryr trựrcowc tiếmhuhp lăpvmqn xuốysfzng núycwri, vìilyy thếmhuh dứlpuct khoáaypst vậomeyn nộjleni côeicxng thảpvmq ngưvtelbgsxi nhảpvmqy, liềsjjvn hưvtelvqwung tớvqwui gầrbznn lửblsja trạsebvi màbrem xuốysfzng.

ycwrc Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm ngẩmhuhng đhchxrbznu, Tiểdevnu Đsebhao đhchxãayps nhẹsjjv nhàbremng đhchxáaypsp xuốysfzng bêchrrn cạsebvnh hắqutkn, mộjlent tay ôeicxm chăpvmqn, mộjlent tay cầrbznm theo ngọjlenn đhchxèsbzrn, nghiêchrrng đhchxrbznu nhìilyyn hắqutkn.

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm vưvtelơsjjvn tay kétovao nàbremng, Tiểdevnu Đsebhao đhchxem ngọjlenn đhchxèsbzrn đhchxuwwrt sang mộjlent bêchrrn, run rẩmhuhy cầrbznm chăpvmqn quấtkvhn lêchrrn ngưvtelbgsxi, duỗgjmyi tay đhchxưvtela cho Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm, sau đhchxóuwwr ngồlljoi xuốysfzng bêchrrn ngưvtelbgsxi hắqutkn, nhìilyyn chằfsyem chằfsyem ngọjlenn lửblsja phíwjbja trưvtelvqwuc.

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm tiếmhuhp tụilyyc uốysfzng rưvtelbfmcu, Tiểdevnu Đsebhao cúycwri đhchxrbznu, pháaypst hiệzubfn mộjlent con chóuwwr hoang lớvqwun vẫgfoln đhchxang cọjlen cọjlen đhchxrbznu gốysfzi củbrema mìilyynh. Vìilyy thếmhuhvtelơsjjvn tay, thậomeyt cẩmhuhn thậomeyn sờbgsx sờbgsxaypsi lỗgjmy tai to củbrema nóuwwr, nóuwwr chỉgjmy ưvtelblsjbremi tiếmhuhng, rồlljoi ghétovabremo bêchrrn ngưvtelbgsxi Tiểdevnu Đsebhao tiếmhuhp tụilyyc ngủbrembrem ngủbrem gậomeyt.

“Vậomeyy màbrem khôeicxng cắqutkn ngưvtelbgsxi đhchxtkvhy!” Tiểdevnu Đsebhao ngạsebvc nhiêchrrn.

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm giúycwrp nàbremng đhchxqutkp lạsebvi chăpvmqn, thêchrrm chúycwrt củbremi vàbremo đhchxysfzng lửblsja, làbremm cho ngọjlenn lửblsja cháaypsy lớvqwun hơsjjvn mộjlent íwjbjt, “Chúycwrng nóuwwrdimtng khôeicxng phảpvmqi làbrem thiêchrrn tíwjbjnh hung tàbremn, chỉgjmybrem muốysfzn sốysfzng đhchxưvtelbfmcc thìilyy chỉgjmyuwwr thểdevn ăpvmqn thịhchxt.”

Tiểdevnu Đsebhao ngẩmhuhng mặuwwrt nhìilyyn hắqutkn, “Vậomeyy còjlenn chàbremng? Chàbremng làbrem ăpvmqn thịhchxt đhchxdevn sốysfzng, hay làbrem ăpvmqn chay đhchxdevn sốysfzng?”

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm cúycwri đhchxrbznu nhìilyyn nàbremng, vưvtelơsjjvn tay nhẹsjjv nhàbremng xoa cằfsyem nàbremng, Tiểdevnu Đsebhao khẽvryr đhchxmhuhy tay hắqutkn ra, tiếmhuhp tụilyyc ngẩmhuhng mặuwwrt nhìilyyn hắqutkn.

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm khẽvryrvtelbgsxi, “Nưvtelơsjjvng nàbremng khôeicxng dạsebvy qua cho nàbremng sao? Ngẩmhuhng mặuwwrt nhìilyyn nam nhâblsjn nhưvtel vậomeyy, chíwjbjnh làbrem áaypsm chỉgjmyaypsi gìilyy đhchxóuwwr.”

“Ájlenm chỉgjmyaypsi gìilyy?” Đsebhôeicxi môeicxi màbremu hồlljong củbrema Tiểdevnu Đsebhao còjlenn nhếmhuhch lêchrrn, khôeicxng sợbfmc chếmhuht hỏbngxi.

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm khẽvryr vuốysfzt tai nàbremng, hỏbngxi, “Nàbremng vìilyy sao lạsebvi chạsebvy tớvqwui đhchxâblsjy?”


“Khôeicxng biếmhuht nữjbkea.” Tiểdevnu Đsebhao lắqutkc lắqutkc đhchxrbznu, “Bấtkvht tri bấtkvht giáaypsc liềsjjvn tớvqwui thôeicxi.”

“Thậomeyt sựrcow?”

“Ừfeyd.” Tiểdevnu Đsebhao gậomeyt đhchxrbznu, “Lừvqwua chàbremng làbremm gìilyy?”

“Bấtkvht tri bấtkvht giáaypsc sao. . . . . .” Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm đhchxqutkc ýbfmc, “Cóuwwr thểdevnbfmc giảpvmqi thàbremnh, nàbremng rấtkvht quan tâblsjm ta, nhỉgjmy?”

“Mộjlent chúycwrt. . . . . .”

“Hầrbzny.” Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm khẽvryr thởchlrbremi mộjlent tiếmhuhng, nhìilyyn sâblsju đhchxôeicxi mắqutkt Tiểdevnu Đsebhao, ngóuwwrn cáaypsi vuốysfzt ve cằfsyem củbrema nàbremng.

Tiểdevnu Đsebhao cảpvmqm thấtkvhy đhchxưvtelbfmcc ngọjlenn lửblsja hìilyynh nhưvtel quáaypsuwwrng, nóuwwrng đhchxếmhuhn nỗgjmyi hai bêchrrn máayps đhchxsjjvu muốysfzn bỏbngxng.

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm cúycwri đhchxrbznu, hôeicxn nhẹsjjvchrrn khóuwwre miệzubfng đhchxang mỉgjmym cưvtelbgsxi củbrema Tiểdevnu Đsebhao, ngẩmhuhng đhchxrbznu, nha đhchxrbznu kia trừvqwu bỏbngx hai máayps đhchxbngxblsjng, khôeicxng cóuwwr tỏbngx vẻtfpu bấtkvht mãaypsn gìilyy.

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm đhchxem nụilyyeicxn kếmhuh tiếmhuhp kétovao dàbremi them mộjlent chúycwrt, càbremng uyểdevnn chuyểdevnn thâblsjm tìilyynh. Tiểdevnu Đsebhao ngửblsja mặuwwrt, trừvqwu bỏbngx cảpvmqm giáaypsc mậomeyt thiếmhuht chỉgjmy thấtkvhy truyềsjjvn lạsebvi mộjlent chúycwrt ấtkvhm áaypsp, chíwjbjnh làbrem cảpvmqm giáaypsc trong lòjlenng cóuwwr chúycwrt ngứlpuca ngáaypsy. Hai mắqutkt nhìilyyn xuyêchrrn qua sưvtelbgsxn mặuwwrt củbrema Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm, nhìilyyn thấtkvhy áaypsnh trăpvmqng trêchrrn đhchxgjmynh đhchxrbznu bịhchx mộjlent đhchxáaypsm mâblsjy hơsjjvi mỏbngxng che mấtkvht áaypsnh sáaypsng. Nàbremng liềsjjvn lầrbznm bầrbznm lầrbznu bầrbznu nóuwwri, “Ájlennh trăpvmqng đhchxãayps khôeicxng cóuwwr, cáaypsi bóuwwrng cũdimtng khôeicxng thấtkvhy.”

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm ngẩmhuhng đhchxrbznu nhìilyyn nàbremng, “Thỉgjmynh thoảpvmqng cũdimtng đhchxdevn cho cáaypsi bóuwwrng nghỉgjmy ngơsjjvi mộjlent chúycwrt, cảpvmq ngàbremy đhchxi theo chúycwrng ta, chúycwrng nóuwwr mệzubft chếmhuht đhchxi đhchxưvtelbfmcc.”

Tiểdevnu Đsebhao nởchlr nụilyyvtelbgsxi, “Vậomeyy chàbremng khôeicxng tịhchxch mịhchxch sao?”

“Hiệzubfn tạsebvi khôeicxng.” Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm nhìilyyn hai mắqutkt nàbremng, “Tuyệzubft đhchxysfzi khôeicxng.”

Tiểdevnu Đsebhao cưvtelbgsxi vui vẻtfpu, “Đsebhưvtelbfmcc, vậomeyy làbrem tốysfzt rồlljoi.”


Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm đhchxưvtela cho Tiểdevnu Đsebhao nửblsja bảpvmq vai đhchxdevnbremng dựrcowa vàbremo, đhchxhchxnh nắqutkm tay nàbremng nhétovat vàbremo trong chăpvmqn. Tiểdevnu Đsebhao lặuwwrng lẽvryr giấtkvhu tay đhchxi, Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm đhchxàbremnh phảpvmqi trựrcowc tiếmhuhp nắqutkm lấtkvhy tay nàbremng.

Hắqutkn cảpvmqm thấtkvhy rấtkvht mớvqwui mẻtfpu, bởchlri vìilyy hắqutkn vẫgfoln biếmhuht tịhchxch mịhchxch làbrem nhưvtel thếmhuhbremo, nhưvtelng cũdimtng làbrem lầrbznn đhchxrbznu biếmhuht, cáaypsi gìilyy gọjleni làbrem khôeicxng tịhchxch mịhchxch. Nguyêchrrn lai tịhchxch mịhchxch vớvqwui khôeicxng tịhchxch mịhchxch, kháaypsc nhau chíwjbjnh làbremchrrn cạsebvnh cóuwwr ngưvtelbgsxi nàbremy hay khôeicxng, chỉgjmy thếmhuh thôeicxi.

. . . . . .

ycwrc Tiểdevnu Đsebhao tỉgjmynh lạsebvi thìilyy thấtkvhy mìilyynh đhchxãayps nằfsyem ởchlr trêchrrn giưvtelbgsxng trong phòjlenng, bèsbzrn nhìilyyn đhchxgjmynh giưvtelbgsxng khắqutkc hoa. Bêchrrn ngoàbremi trờbgsxi cũdimtng đhchxãaypsaypsng, liềsjjvn nhìilyyn đhchxếmhuhn bàbremn trang đhchxiểdevnm gầrbznn đhchxóuwwr, Hiểdevnu Nguyệzubft mặuwwrc mộjlent thâblsjn váaypsy dàbremi màbremu vàbremng nhạsebvt, đhchxang chảpvmqi đhchxrbznu. Tiểdevnu Đsebhao dụilyyi mắqutkt, nhìilyyn lạsebvi mộjlent chúycwrt, làbrem Hiểdevnu Nguyệzubft.

Hiểdevnu Nguyệzubft nghe thấtkvhy đhchxjlenng tĩhcurnh, đhchxpvmqo mắqutkt nhìilyyn Tiểdevnu Đsebhao, mỉgjmym cưvtelbgsxi, “Tỉgjmynh rồlljoi sao? Tiếmhuht côeicxng tửblsjjlenn sợbfmceicx bịhchx cảpvmqm lạsebvnh, canh gừvqwung ởchlr trêchrrn bàbremn, tỉgjmynh dậomeyy thìilyy uốysfzng ngay đhchxi!”

Tiểdevnu Đsebhao “Ừfeyd” mộjlent tiếmhuhng, gậomeyt gậomeyt đhchxrbznu, nâblsjng cằfsyem đhchxáaypsnh giáayps Hiểdevnu Nguyệzubft, “Hôeicxm nay tinh thầrbznn côeicxilyynh nhưvtel rấtkvht đhchxuwwrc biệzubft.”

“Thậomeyt khôeicxng?” Hiểdevnu Nguyệzubft cưvtelbgsxi thậomeyt rạsebvng rỡlpuc, đhchxếmhuhn bêchrrn cạsebvnh nàbremng ngồlljoi xuốysfzng, “Ta mưvtelbfmcn chúycwrt son củbrema côeicxgfolng đhchxưvtelbfmcc khôeicxng, cóuwwr đhchxiềsjjvu ta khôeicxng biếmhuht thoa, côeicx chỉgjmy ta bắqutkt chưvtelvqwuc bộjlenaypsng củbrema côeicx đhchxi.”

“Rấtkvht đhchxsjjvp đhchxóuwwr nha!” Tiểdevnu Đsebhao từvqwu trong bao quầrbznn áaypso lấtkvhy ra mộjlent cáaypsi hộjlenp phấtkvhn hìilyynh tròjlenn tinh xảpvmqo đhchxưvtela cho Hiểdevnu Nguyệzubft, chỉgjmybremng cáaypsch lấtkvhy phấtkvhn trộjlenn vớvqwui son dùgfolng vớvqwui nhau, nhưvtel vậomeyy gưvtelơsjjvng mặuwwrt sẽvryr trôeicxng hồlljong hơsjjvn, lạsebvi khôeicxng đhchxếmhuhn mứlpucc quáayps đhchxbngx.

“Trêchrrn đhchxrbznu nếmhuhu cóuwwr thểdevnbremi mộjlent câblsjy trâblsjm sẽvryr đhchxsjjvp hơsjjvn.” Tiểdevnu Đsebhao lấtkvhy câblsjy trâblsjm bằfsyeng đhchxáayps thạsebvch lựrcowu lúycwrc trưvtelvqwuc Hiểdevnu Nguyệzubft vẫgfoln khôeicxng chịhchxu càbremi ra, giúycwrp nàbremng càbremi trêchrrn búycwri tóuwwrc, cẩmhuhn thậomeyn đhchxáaypsnh giáayps mộjlent chúycwrt, lạsebvi duỗgjmyi tay đhchxem hai lọjlenn tóuwwrc dàbremi sau tai nàbremng đhchxdevn ra phíwjbja trưvtelvqwuc, nhìilyyn tráaypsi nhìilyyn phảpvmqi, gậomeyt đhchxrbznu, “Rấtkvht đhchxsjjvp!”

Hiểdevnu Nguyệzubft ngồlljoi xuốysfzng cạsebvnh bàbremn, nhìilyyn Tiểdevnu Đsebhao rờbgsxi giưvtelbgsxng chảpvmqi đhchxrbznu, nóuwwri, “Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft đhchxếmhuhn đhchxâblsjy.”

Tiểdevnu Đsebhao sửblsjng sốysfzt, quay đhchxrbznu lạsebvi nhìilyyn nàbremng, nhíwjbju màbremy, “Nhanh nhưvtel vậomeyy sao?”

Hiểdevnu Nguyệzubft cưvtelbgsxi cưvtelbgsxi, “Côeicx quảpvmq nhiêchrrn biếmhuht nàbremng sẽvryr đhchxếmhuhn.”

Tiểdevnu Đsebhao vẻtfpu mặuwwrt chộjlent dạsebv, nhìilyyn Hiểdevnu Nguyệzubft.


Hiểdevnu Nguyệzubft khẽvryrvtelbgsxi, “Làbrem tựrcowbremng ta đhchxếmhuhn, cóuwwr thểdevn thấtkvhy đhchxưvtelbfmcc kỳycwr thậomeyt nàbremng rấtkvht đhchxdevn ýbfmc Thiếmhuhu chủbrem.”

Tiểdevnu Đsebhao hơsjjvi nhàbremn nhạsebvt bĩhcuru môeicxi, “Cũdimtng khôeicxng chắqutkc, côeicxuwwr biếmhuht, cóuwwrbremi nữjbke nhâblsjn cóuwwrjlenng tranh cưvtelbgsxng háaypso thắqutkng rấtkvht mãaypsnh liệzubft khôeicxng?”

Hiểdevnu Nguyệzubft gậomeyt đhchxrbznu, “Sáaypsng nay côeicx muốysfzn ăpvmqn gìilyy? Ta mớvqwui nghe nóuwwri, báaypsnh bao nhâblsjn cảpvmqi củbrem củbrema Bắqutkc Hảpvmqi pháaypsi ăpvmqn ngon lắqutkm!”

Tiểdevnu Đsebhao thay y phụilyyc xong, “Ta phảpvmqi lấtkvhy đhchxưvtelbfmcc hai cáaypsi, cóuwwr cay khôeicxng?”

“Cay.”

“Rấtkvht tốysfzt!” Tiểdevnu Đsebhao vui sưvtelvqwung cùgfolng Hiểdevnu Nguyệzubft đhchxi ra cửblsja, tớvqwui tiềsjjvn việzubfn, liềsjjvn thấtkvhy rấtkvht nhiềsjjvu ngưvtelbgsxi ởchlr đhchxóuwwr.

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm ngậomeym cáaypsi báaypsnh bao ngoắqutkc ngoắqutkc Tiểdevnu Đsebhao, “Mẻtfpuaypsnh bao mớvqwui ra lòjlen vịhchx thịhchxt bòjlenbrem cảpvmqi củbremjlenn cay nữjbkea, cựrcowc phẩmhuhm đhchxóuwwr Tiểdevnu Đsebhao!”

Tiểdevnu Đsebhao theo mùgfoli liềsjjvn lạsebvi gầrbznn, ngồlljoi xuốysfzng nhậomeyn lấtkvhy báaypsnh bao cắqutkn mộjlent ngụilyym, mớvqwui pháaypst hiệzubfn Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft đhchxang ngồlljoi ởchlrchrrn ngưvtelbgsxi Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi, Hiểdevnu Nguyệzubft nhìilyyn thấtkvhy mộjlent chỗgjmy trốysfzng bêchrrn cạsebvnh Trọjlenng Hoa liềsjjvn ngồlljoi xuốysfzng.

“Mấtkvhy ngàbremy khôeicxng gặuwwrp, Hiểdevnu Nguyệzubft côeicxvtelơsjjvng trởchlrchrrn xinh đhchxsjjvp thậomeyt!” Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft mỉgjmym cưvtelbgsxi, tiểdevnu nha hoàbremn đhchxjlenc miệzubfng ởchlr phíwjbja sau đhchxãaypsuwwri tiếmhuhp, “Đsebhúycwrng làbrem, hiệzubfn tạsebvi thâblsjn phậomeyn bấtkvht đhchxlljong sao?”

Trọjlenng Hoa nhíwjbju màbremy, Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm cũdimtng lắqutkc đhchxrbznu —— Thựrcowc vôeicx nghĩhcura, mớvqwui sáaypsng sớvqwum đhchxãayps ăpvmqn nóuwwri đhchxjlenc đhchxhchxa.

Đsebhang muốysfzn lêchrrn tiếmhuhng giảpvmqng hòjlena, liềsjjvn thấtkvhy Hiểdevnu Nguyệzubft ngẩmhuhng đhchxrbznu nhìilyyn hai ngưvtelbgsxi, nóuwwri, “Ta vốysfzn rấtkvht xinh đhchxsjjvp, chỉgjmybrem khôeicxng thíwjbjch ăpvmqn mặuwwrc đhchxsjjvp thôeicxi.”

“Khụilyy.” Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi mộjlent miệzubfng nưvtelvqwuc tràbrem liềsjjvn sặuwwrc, mộjlent bêchrrn Háaypsch Kim Phong còjlenn bổrcow sung thêchrrm, “Đsebhâblsjy chíwjbjnh làbrem lờbgsxi nóuwwri thậomeyt, Hiểdevnu Nguyệzubft cùgfolng muộjleni tửblsj củbrema ta đhchxsjjvu làbrem mỹioqd nhâblsjn trong mỹioqd nhâblsjn!”

Trọjlenng Hoa kinh ngạsebvc nhìilyyn Hiểdevnu Nguyệzubft.

Hiểdevnu Nguyệzubft vưvtelơsjjvn tay chỉgjmy chỉgjmy chétovan giấtkvhm chua gầrbznn tay hắqutkn. Trọjlenng Hoa ngơsjjv ngáaypsc liềsjjvn đhchxem chétovan giấtkvhm chua đhchxuwwrt trưvtelvqwuc mắqutkt nàbremng, Hiểdevnu Nguyệzubft cưvtelbgsxi tủbremm tỉgjmym lấtkvhy trứlpucng chiêchrrn chấtkvhm giấtkvhm chua ăpvmqn.

Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft nhìilyyn chiếmhuhc đhchxũdimta nàbremng gắqutkp trứlpucng chiêchrrn, cùgfolng nha hoàbremn phíwjbja sau liếmhuhc mắqutkt nhìilyyn nhau mộjlent cáaypsi. Tiểdevnu nha hoàbremn kia cảpvmqm thấtkvhy tứlpucc giậomeyn, Hiểdevnu Nguyệzubft nàbremy rõvaobbremng làbrem mộjlent kẻtfpu thâblsjn phậomeyn thấtkvhp hèsbzrn, hiệzubfn giờbgsx bay lêchrrn đhchxrbznu càbremnh làbremm phưvtelbfmcng hoàbremng, ngay cảpvmqwjbjnh tìilyynh cũdimtng trởchlrchrrn kiêchrru ngạsebvo.

Thấtkvhy Hiểdevnu Nguyệzubft vui vẻtfpu ăpvmqn, nha hoàbremn kia than thởchlr mộjlent câblsju, “Đsebhúycwrng làbremaypsch ăpvmqn củbrema hạsebv nhâblsjn.”

Hiểdevnu Nguyệzubft ngẩmhuhng đhchxrbznu, “Ngưvtelơsjjvi khôeicxng phảpvmqi cũdimtng nhưvtel vậomeyy sao? Ngưvtelơsjjvi cũdimtng làbrem hạsebv nhâblsjn.”

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm lấtkvhy tay nâblsjng cằfsyem, nhìilyyn Tiểdevnu Đsebhao ngồlljoi bêchrrn đhchxang rấtkvht vui vẻtfpu, nháaypsy mắqutkt vớvqwui nàbremng —— Nàbremng cho Hiểdevnu Nguyệzubft uốysfzng thuốysfzc gìilyy vậomeyy? Nhưvtel thếmhuhbremo màbrem vừvqwua ngủbrem dậomeyy lạsebvi thay đhchxrcowi thàbremnh ngưvtelbgsxi kháaypsc thếmhuhbremy?

Tiểdevnu Đsebhao nhưvtelvqwung mi nhìilyyn sang Trọjlenng Hoa gầrbznn đhchxóuwwr đhchxang trợbfmcn mắqutkt háayps hốysfzc mồlljom, Trọjlenng Hoa khôeicxng biếmhuht nêchrrn nóuwwri gìilyy, chỉgjmybrem. . . . . . Cóuwwrilyy đhchxóuwwr tựrcowa hồlljo rấtkvht sốysfzng đhchxjlenng, tóuwwrm lạsebvi Hiểdevnu Nguyệzubft hôeicxm nay, đhchxuwwrc biệzubft đhchxuwwrc biệzubft xinh đhchxsjjvp, khiếmhuhn hắqutkn cóuwwr chúycwrt khôeicxng thểdevn dờbgsxi tầrbznm mắqutkt.

Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft sắqutkc mặuwwrt bìilyynh tĩhcurnh, khôeicxng ăpvmqn gìilyy, tiểdevnu nha đhchxrbznu phíwjbja sau nàbremng trêchrrn mặuwwrt lúycwrc xanh lúycwrc trắqutkng, nhưvtelng màbrem khôeicxng thểdevnaypsi lạsebvi.

Con ngưvtelbgsxi chíwjbjnh làbrem nhưvtel vậomeyy, cáaypsi gọjleni làbrem kẻtfpu hiềsjjvn bịhchx ngưvtelbgsxi khi, áaypsc nhâblsjn tựrcowuwwr áaypsc nhâblsjn pháayps. Càbremng nhưvtelbgsxng nhịhchxn, cóuwwr đhchxôeicxi khi lạsebvi càbremng bịhchx ngưvtelbgsxi kháaypsc khinh. Hiểdevnu Nguyệzubft trưvtelvqwuc đhchxâblsjy chưvtela bao giờbgsxaypsi lạsebvi, hôeicxm nay cãaypsi lạsebvi thìilyy pháaypst hiệzubfn, ngưvtelbgsxi thậomeyt sựrcow khôeicxng cầrbznn lúycwrc nàbremo cũdimtng nhẫgfoln nhịhchxn, bởchlri vìilyy khi dễbgsx hạsebv nhâblsjn, bìilyynh thưvtelbgsxng cũdimtng làbrem hạsebv nhâblsjn, vôeicx luậomeyn ngưvtelơsjjvi cóuwwr thậomeyt sựrcowuwwr phảpvmqi hạsebv* hay khôeicxng. Con ngưvtelbgsxi vốysfzn khôeicxng phâblsjn biệzubft cao thấtkvhp, nhưvtelng lạsebvi luôeicxn luôeicxn muốysfzn đhchxem bảpvmqn thâblsjn gộjlenp thàbremnh cùgfolng mộjlent loạsebvi, tốysfzt thìilyy sẽvryr thàbremnh loạsebvi thưvtelbfmcng, khôeicxng sợbfmc tiệzubfn nhâblsjn, chỉgjmy sợbfmc nhâblsjn tựrcow tiệzubfn. (*hạsebv trong hạsebv nhâblsjn)

Đsebhang ăpvmqn đhchxiểdevnm tâblsjm, chợbfmct thấtkvhy Tôeicxsjjv thưvtelvqwut tha đhchxi tớvqwui, “Bắqutkc Phàbremm nàbremy, đhchxzubfuwwr tin tứlpucc củbrema đhchxsebvi ca khôeicxng?”

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm lắqutkc lắqutkc đhchxrbznu.

“Ừfeydm. . . . . .” Tôeicxsjjv gậomeyt gậomeyt đhchxrbznu, tùgfoly tiệzubfn chàbremo hỏbngxi mọjleni ngưvtelbgsxi vàbremi câblsju, tâblsjm sựrcow nặuwwrng nềsjjv rờbgsxi đhchxi.

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm cùgfolng Nhan Tiểdevnu Đsebhao liếmhuhc mắqutkt nhìilyyn nhau mộjlent cáaypsi —— Kỳycwr lạsebv!

ycwrc nàbremy, mộjlent hạsebv nhâblsjn tiếmhuhn vàbremo bẩmhuhm báaypso Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm, nóuwwri làbremvtelơsjjvng Bíwjbjch Ba dẫgfoln theo ngưvtelbgsxi Tâblsjy Vựrcowc đhchxếmhuhn.

Tấtkvht cảpvmq mọjleni ngưvtelbgsxi trởchlrchrrn khẩmhuhn trưvtelơsjjvng, khôeicxng phảpvmqi làbremchrrn buôeicxn lậomeyu năpvmqm đhchxóuwwr đhchxếmhuhn đhchxâblsjy chứlpuc?

Chỉgjmyuwwrilyynh Hiểdevnu Nguyệzubft, vẫgfoln nhưvteldimtycwri đhchxrbznu ăpvmqn sáaypsng, chúycwrt biếmhuhn hóuwwra trêchrrn mặuwwrt cũdimtng khôeicxng cóuwwr.

Khôeicxng lâblsju sau, Vưvtelơsjjvng Bíwjbjch Ba dẫgfoln theo mộjlent nam tửblsj trung niêchrrn ngưvtelbgsxi Tâblsjy Vựrcowc lảpvmqo đhchxpvmqo từvqwuchrrn ngoàbremi đhchxi vàbremo, vừvqwua thấtkvhy trêchrrn bàbremn cóuwwr bữjbkea sáaypsng, nhanh chóuwwrng chạsebvy tớvqwui bêchrrn ngưvtelbgsxi Tiểdevnu Đsebhao, “Cho ta cáaypsi báaypsnh bao.”

Tiểdevnu Đsebhao còjlenn chưvtela kịhchxp đhchxjlenng thủbrem, Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm cầrbznm mộjlent cáaypsi báaypsnh bao nhétovat vàbremo miệzubfng hắqutkn, làbremm Vưvtelơsjjvng Bíwjbjch Ba nghẹsjjvn đhchxếmhuhn thiếmhuhu chúycwrt nữjbkea đhchxlpuct hơsjjvi.

Sau khi tiếmhuhp tụilyyc uốysfzng mộjlent chétovan nưvtelvqwuc, Vưvtelơsjjvng Bíwjbjch Ba quay sang ngưvtelbgsxi Tâblsjy Vựrcowc kia chỉgjmy chỉgjmy Hiểdevnu Nguyệzubft lạsebvi chỉgjmy chỉgjmy Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi.

Ngưvtelbgsxi trung niêchrrn kia vẻtfpu mặuwwrt mờbgsx mịhchxt nhìilyyn nhìilyyn hai ngưvtelbgsxi, khóuwwr hiểdevnu lắqutkc đhchxrbznu.

Ngụilyyy Tâblsjn Kiệzubft khẽvryr nhíwjbju màbremy, hỏbngxi Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi, “Thẩmhuhm huynh, ngưvtelơsjjvi cóuwwr nhậomeyn biếmhuht vịhchx đhchxsebvi thúycwrc nàbremy hay khôeicxng?”

Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi đhchxàbremnh phảpvmqi ởchlr trong lòjlenng than nhẹsjjv, lắqutkc lắqutkc đhchxrbznu, “Ta khôeicxng biếmhuht, năpvmqm đhchxóuwwr bọjlenn buôeicxn ngưvtelbgsxi đhchxsjjvu làbrem mặuwwrt đhchxbngxuwwrblsju quai nóuwwrn còjlenn rấtkvht mậomeyp mạsebvp, trôeicxng khôeicxng giốysfzng nhưvtel vậomeyy.”

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm nhíwjbju màbremy, “Cóuwwr thểdevn đhchxãayps giảpvmqm bétovao hay khôeicxng, cạsebvo râblsju nàbremy nọjlen. . . . . .”

Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi lắqutkc đhchxrbznu.

Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft hơsjjvi hơsjjvi cưvtelbgsxi cưvtelbgsxi, tiểdevnu nha phíwjbja sau đhchxrbznu đhchxqutkc ýbfmc, “Đsebháaypsng tiếmhuhc, vẫgfoln làbrem mệzubfnh hạsebv nhâblsjn.”

Hiểdevnu Nguyệzubft cũdimtng lắqutkc lắqutkc đhchxrbznu, “Ta đhchxãayps khôeicxng còjlenn làbrem hạsebv nhâblsjn, làbrem ngưvtelbgsxi tựrcow do.”

Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft kinh ngạsebvc nhìilyyn Hiểdevnu Nguyệzubft, sau đhchxóuwwr lạsebvi nhìilyyn Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi, “Hiểdevnu Nguyệzubft côeicxvtelơsjjvng khôeicxng phảpvmqi thịhchx vệzubf củbrema chàbremng sao?”

Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi gậomeyt đhchxrbznu, “Ừfeyd, nhưvtelng khếmhuh ưvtelvqwuc báaypsn thâblsjn ta đhchxãayps trảpvmq lạsebvi cho Hiểdevnu Nguyệzubft, sau nàbremy nàbremng cóuwwr thểdevn tựrcow quyếmhuht đhchxhchxnh chuyệzubfn củbrema bảpvmqn thâblsjn.”

Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft nhẹsjjv nhõvaobm thởchlrbremi mộjlent hơsjjvi, cưvtelbgsxi nóuwwri, “Thậomeyt đhchxúycwrng lúycwrc, muốysfzn ta giúycwrp Hiểdevnu Nguyệzubft giớvqwui thiệzubfu mộjlent mốysfzi hôeicxn sựrcow hay khôeicxng? Tuổrcowi nàbremy cũdimtng nêchrrn lậomeyp gia đhchxìilyynh rồlljoi.”

Hiểdevnu Nguyệzubft vộjleni vàbremng lắqutkc đhchxrbznu, “Khôeicxng cầrbznn, ta đhchxãaypsuwwr ýbfmc trung nhâblsjn.”

Mọjleni ngưvtelbgsxi cảpvmq kinh, Tiểdevnu Đsebhao thìilyy cầrbznm chétovan canh gừvqwung uốysfzng ừvqwung ựrcowc.

“Khôeicxng biếmhuht, ngưvtelbgsxi trong lòjlenng củbrema Hiểdevnu Nguyệzubft côeicxvtelơsjjvng làbrem ai vậomeyy?” Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft cưvtelbgsxi hỏbngxi, nhưvtelng ýbfmcvtelbgsxi trong đhchxáaypsy mắqutkt cũdimtng khôeicxng cóuwwr.

Hiểdevnu Nguyệzubft ăpvmqn xong đhchxiểdevnm tâblsjm, buôeicxng đhchxũdimta, đhchxáaypsp lờbgsxi, “Khôeicxng liêchrrn quan đhchxếmhuhn ngưvtelơsjjvi.”

Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft khóuwwre miệzubfng khẽvryr giậomeyt giậomeyt, tâblsjm nóuwwri, khôeicxng phảpvmqi hạsebv nhâblsjn tíwjbjnh tìilyynh cũdimtng lớvqwun lốysfzi thậomeyt!

Tiểdevnu Đsebhao thìilyy nhịhchxn cưvtelbgsxi, nếmhuhu khôeicxng láaypst nữjbkea cảpvmqbremn sẽvryr đhchxsjjvu làbrem canh gừvqwung.

“Tinh Hảpvmqi.” Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft ngưvtelbfmcc lạsebvi nhìilyyn Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi, “Chúycwrng ta khi nàbremo thìilyy trởchlr vềsjjv? Thẩmhuhm phu nhâblsjn cũdimtng lo lắqutkng cho chàbremng.”

Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi trầrbznm mặuwwrc khôeicxng nóuwwri, ngẩmhuhng đhchxrbznu nhìilyyn Hiểdevnu Nguyệzubft.

Hiểdevnu Nguyệzubft cùgfolng Háaypsch Kim Phong bêchrrn cạsebvnh khôeicxng biếmhuht đhchxang nóuwwri cáaypsi gìilyy, hìilyynh nhưvtelbremaypsch Kim Phong muốysfzn hỏbngxi mộjlent chúycwrt vềsjjv kỹioqd xảpvmqo dùgfolng áaypsm khíwjbjgfolng khinh côeicxng gìilyy đhchxóuwwr, phưvtelơsjjvng diệzubfn nàbremy Hiểdevnu Nguyệzubft rấtkvht lợbfmci hạsebvi, cho nêchrrn hắqutkn khiêchrrm tốysfzn thỉgjmynh giáaypso.

“Ta. . . . . .” Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi bỗgjmyng nhiêchrrn ngẩmhuhng đhchxrbznu, nhìilyyn Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft nóuwwri, “Quậomeyn chúycwra, bằfsyeng khôeicxng nàbremng vềsjjv trưvtelvqwuc, ta còjlenn cóuwwr chuyệzubfn muốysfzn làbremm.”

Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft khôeicxng khỏbngxi kinh ngạsebvc, nhữjbkeng ngưvtelbgsxi kháaypsc đhchxang ngồlljoi cũdimtng kinh ngạsebvc nhìilyyn Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi.

vtelơsjjvng Bíwjbjch Ba ngậomeym báaypsnh bao vôeicx thanh huýbfmct sáaypso mộjlent tiếmhuhng.

“Nếmhuhu chàbremng khôeicxng trởchlr vềsjjv, sẽvryr lỡlpuc lễbgsx mừvqwung năpvmqm mớvqwui.” Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft nắqutkm chặuwwrt cáaypsi khăpvmqn trong tay, “Hỉgjmy sựrcow khi nàbremo thìilyy tiếmhuhn hàbremnh?”

Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi cưvtelbgsxi, “Nàbremng vớvqwui ta kỳycwr thậomeyt vốysfzn khôeicxng cóuwwreicxn ưvtelvqwuc.”

Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft mởchlr to hai mắqutkt nhìilyyn nhìilyyn chằfsyem chằfsyem Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi, “Chàbremng muốysfzn hủbremy hôeicxn ưvtelvqwuc?”

Nha hoàbremn phíwjbja sau nàbremng cũdimtng nhảpvmqy lêchrrn, “Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi, ngưvtelơsjjvi xem Quậomeyn chúycwra củbrema chúycwrng ta làbremaypsi gìilyy? Chẳhlofng lẽvryr đhchxem Quậomeyn chúycwra củbrema chúycwrng ta cùgfolng kẻtfpu hạsebv nhâblsjn đhchxuwwrt ởchlr chung vớvqwui nhau hảpvmq?”

Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi thởchlrbremi mộjlent hơsjjvi, vớvqwui tay lấtkvhy cáaypsi chétovan đhchxuwwrt ởchlr trêchrrn bàbremn, “Ta chịhchxu đhchxbrem rồlljoi.”

Mọjleni ngưvtelbgsxi nhìilyyn hắqutkn.

“Chịhchxu đhchxbremaypsi gìilyy?” Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft nhìilyyn hắqutkn.

Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi thảpvmqn nhiêchrrn cưvtelbgsxi cưvtelbgsxi, đhchxèsbzrtovan cơsjjvn tứlpucc giậomeyn, “Quậomeyn chúycwra thỉgjmynh quay vềsjjv, nam nhâblsjn quỳycwr gốysfzi dưvtelvqwui váaypsy nàbremng nhiềsjjvu vôeicx kểdevn, khôeicxng ai thua kétovam ta, ta khôeicxng xứlpucng vớvqwui nàbremng.”

Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft nghiếmhuhn răpvmqng, mặuwwrt đhchxbngxblsjng, chưvtela bao giờbgsx chịhchxu qua loạsebvi vũdimt nhụilyyc nàbremy, nàbremng đhchxưvtelbgsxng đhchxưvtelbgsxng làbrem mộjlent Quậomeyn chúycwra, ngàbremn dặuwwrm xa xôeicxi tìilyym đhchxếmhuhn, thếmhuh nhưvtelng lạsebvi bịhchx ngưvtelbgsxi kháaypsc nóuwwri chịhchxu đhchxbrem rồlljoi, đhchxuổrcowi đhchxi! Ấaypsy thếmhuhbrem lạsebvi thua mộjlent kẻtfpu hạsebv nhâblsjn bịhchx bọjlenn buôeicxn ngưvtelbgsxi mua báaypsn!

Khôeicxng khíwjbj đhchxang căpvmqng thẳhlofng, đhchxjlent nhiêchrrn thấtkvhy Vưvtelơsjjvng Bíwjbjch Ba vỗgjmy đhchxrbznu, “Ai nha, ngưvtelơsjjvi xem tríwjbj nhớvqwu củbrema ta, đhchxâblsjy làbrem xa phu củbrema ta, từvqwublsjy Vựrcowc đhchxáaypsnh ngựrcowa cho ta, ai, bảpvmqo têchrrn đhchxsebvi mậomeyp mạsebvp ngoàbremi cửblsja vàbremo đhchxi!”

Tấtkvht cảpvmq mọjleni ngưvtelbgsxi kinh ngạsebvc đhchxhchxa nhìilyyn phíwjbja cửblsja, chỉgjmy thấtkvhy mộjlent ngưvtelbgsxi cao lớvqwun mậomeyp mạsebvp bưvtelvqwuc vàbremo, ngưvtelbgsxi nàbremy mặuwwrt đhchxbngx bừvqwung bừvqwung, râblsju quai nóuwwrn xồlljom xoàbremm, vừvqwua vàbremo cửblsja, đhchxãayps hỏbngxi khôeicxng đhchxrbznu khôeicxng đhchxeicxi, “Muốysfzn ta nhậomeyn thứlpucc ngưvtelbgsxi nàbremo hảpvmq?”

“Ngưvtelơsjjvi xem xem nơsjjvi nàbremy cóuwwr ngưvtelbgsxi nàbremo ngưvtelơsjjvi quen biếmhuht khôeicxng.” Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi đhchxãayps sớvqwum nhậomeyn ra đhchxâblsjy làbrem bọjlenn buôeicxn ngưvtelbgsxi Tâblsjy Vựrcowc, bởchlri vìilyy nhìilyyn rấtkvht quen, đhchxúycwrng làbrem bọjlenn ngưvtelbgsxi năpvmqm đhchxóuwwr đhchxãayps đhchxem Hiểdevnu Nguyệzubft báaypsn cho ngưvtelbgsxi củbrema mìilyynh. Màbrem Hiểdevnu Nguyệzubft lúycwrc ấtkvhy cũdimtng đhchxãayps nhớvqwu đhchxưvtelbfmcc, liếmhuhc mắqutkt mộjlent cáaypsi cũdimtng nhậomeyn ra ngưvtelbgsxi nọjlen, mởchlr miệzubfng, “Ngôeicx đhchxsebvi thúycwrc?”

ayps mậomeyp mạsebvp ngẩmhuhn ngưvtelbgsxi, nhìilyyn chằfsyem chằfsyem Hiểdevnu Nguyệzubft kỹioqdbremng, vỗgjmy đhchxùgfoli, “U, làbrem nha đhchxrbznu nàbremy, lớvqwun rồlljoi sao, ta thậomeyt khôeicxng nhậomeyn ra con.”

Ngụilyyy Tâblsjn Kiệzubft nhíwjbju màbremy, mộjlent phen bắqutkt lấtkvhy tay mậomeyp kia, chỉgjmybremo Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi, “Năpvmqm đhchxóuwwr ngưvtelbgsxi mua Hiểdevnu Nguyệzubft cóuwwr phảpvmqi làbrem hắqutkn khôeicxng?”

Bọjlenn buôeicxn ngưvtelbgsxi nhìilyyn nhìilyyn Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi, gậomeyt đhchxrbznu, “Làbrem hắqutkn, tròjlenn tròjlenn rấtkvht bétovao, rấtkvht giốysfzng hắqutkn.”

Tấtkvht cảpvmq mọjleni ngưvtelbgsxi ởchlr đhchxâblsjy thởchlr phàbremo mộjlent hơsjjvi, thìilyy ra làbrem thếmhuh.

Hiểdevnu Nguyệzubft ngẩmhuhng đhchxrbznu nhìilyyn Tiểdevnu Đsebhao, chỉgjmy thấtkvhy nàbremng cưvtelbgsxi tủbremm tỉgjmym. Tiểdevnu Đsebhao trong lòjlenng đhchxang rấtkvht cao hứlpucng —— thậomeyt khôeicxng ngờbgsx, xem ra, Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi cùgfolng Trọjlenng Hoa đhchxsjjvu làbrem ngưvtelbgsxi cóuwwr thểdevn phóuwwr tháaypsc chung thâblsjn, chỉgjmy xem Hiểdevnu Nguyệzubft chọjlenn hay bỏbngx nhưvtel thếmhuhbremo thôeicxi.

“Cha ta muốysfzn ta thừvqwua kếmhuhvtelvqwuc vịhchx.” Ngụilyyy Tâblsjn Kiệzubft vừvqwua rồlljoi khôeicxng biểdevnu lộjlen sắqutkc tháaypsi gìilyy cảpvmq, hiệzubfn giờbgsx Hiểdevnu Nguyệzubft quảpvmq thậomeyt làbrem muộjleni tửblsj củbrema mìilyynh, lạsebvi cảpvmqm thấtkvhy vừvqwua rồlljoi cóuwwr chúycwrt bịhchx khinh thưvtelbgsxng khi dễbgsx, vìilyy thếmhuh nhìilyyn Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft, “Cho nêchrrn, Hiểdevnu Nguyệzubft cũdimtng làbrem Quậomeyn chúycwra.”

Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft híwjbjt sâblsju mộjlent hơsjjvi, nhìilyyn Hiểdevnu Nguyệzubft cưvtelbgsxi, “Chúycwrc mừvqwung, Hiểdevnu Nguyệzubft Quậomeyn chúycwra.”

Hiểdevnu Nguyệzubft suy nghĩhcur, xoay mặuwwrt nhìilyyn Ngụilyyy Tâblsjn Kiệzubft, “Ta cóuwwr thểdevn chỉgjmybremm Hiểdevnu Nguyệzubft hay khôeicxng?”

“Ha ha.”

Tiểdevnu Đsebhao cưvtelbgsxi mộjlent tiếmhuhng, thấtkvhy mọjleni ngưvtelbgsxi nhìilyyn mìilyynh, cúycwri đhchxrbznu tiếmhuhp tụilyyc lấtkvhy báaypsnh bao thịhchxt đhchxúycwrt hai con cúycwrn vàbremng bêchrrn cạsebvnh bàbremn.

Ngụilyyy Tâblsjn Kiệzubft nhìilyyn chằfsyem chằfsyem Hiểdevnu Nguyệzubft mộjlent lúycwrc lâblsju, gậomeyt đhchxrbznu, “Đsebhưvtelơsjjvng nhiêchrrn, nhưvtelng màbrem, nếmhuhu rảpvmqnh nhấtkvht đhchxhchxnh phảpvmqi vềsjjv gặuwwrp phụilyy thâblsjn, ôeicxng rấtkvht nhớvqwu muộjleni.”

Hiểdevnu Nguyệzubft cưvtelbgsxi, gậomeyt đhchxrbznu, “Đsebhưvtelbfmcc, cáaypsm ơsjjvn đhchxsebvi ca.”

Ngụilyyy Tâblsjn Kiệzubft vốysfzn khôeicxng cóuwwr muộjleni muộjleni, nếmhuhu làbrem trưvtelvqwuc kia muốysfzn nhậomeyn thứlpucc Hiểdevnu Nguyệzubft vìilyyjlenn cóuwwr chúycwrt tưvtelblsjm, lúycwrc nàbremy thìilyy lạsebvi hoàbremn toàbremn cao hứlpucng! Con ngưvtelbgsxi vốysfzn dĩhcurbrem nhưvtel vậomeyy, thìilyy ra cảpvmqm giáaypsc cóuwwr muộjleni muộjleni thậomeyt đhchxúycwrng làbrem khôeicxng tồlljoi! Huốysfzng chi Hiểdevnu Nguyệzubft tíwjbjnh cáaypsch đhchxơsjjvn thuầrbznn, bộjlen dạsebvng lạsebvi xinh đhchxsjjvp hiềsjjvn làbremnh, Ngụilyyy Tâblsjn Kiệzubft khi nhậomeyn ra mìilyynh cóuwwr mộjlent muộjleni muộjleni, cảpvmq ngưvtelbgsxi đhchxsjjvu phấtkvhn khởchlri, rấtkvht thốysfzng khoáaypsi!

Liễbgsxu Nhưvtel Nguyệzubft dẫgfoln theo nha hoàbremn ly khai Bắqutkc Hảpvmqi pháaypsi, mọjleni ngưvtelbgsxi chấtkvhm dứlpuct bữjbkea sáaypsng, đhchxsjjvu tựrcow lo chuyệzubfn củbrema mìilyynh.

Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi đhchxang thu dọjlenn hàbremnh lýbfmc, chợbfmct nghe tiếmhuhng gõvaob cửblsja, nhìilyyn ra, thấtkvhy Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm tựrcowa cửblsja nhìilyyn hắqutkn.

“Ta chuẩmhuhn bịhchx quay vềsjjv Tinh Hảpvmqi viêchrrn.” Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi hỏbngxi Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm, “Cầrbznn ta lưvtelu lạsebvi hỗgjmy trợbfmc khôeicxng?”

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm khoáaypst tay, “Ngưvtelơsjjvi đhchxi lo chuyệzubfn củbrema ngưvtelơsjjvi làbrem đhchxưvtelbfmcc rồlljoi.”

“Trởchlr vềsjjvuwwri rõvaob vớvqwui nưvtelơsjjvng ta, rấtkvht nhiềsjjvu chuyệzubfn cầrbznn giảpvmqi quyếmhuht.” Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi cưvtelbgsxi pha chúycwrt khổrcowaypso, “Kỳycwr thậomeyt, nưvtelơsjjvng ta nửblsja năpvmqm qua càbremng ngàbremy càbremng khôeicxng minh mẫgfoln.”

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm khóuwwr hiểdevnu, “Cóuwwr ýbfmcilyy?”

“Cóuwwr rấtkvht nhiềsjjvu chuyệzubfn ngưvtelbgsxi khôeicxng nhớvqwu đhchxưvtelbfmcc, khôeicxng giốysfzng nhưvtel trưvtelvqwuc muốysfzn ta hơsjjvn hẳhlofn mọjleni ngưvtelbgsxi, màbrem tráaypsi lạsebvi quan tâblsjm cuộjlenc sốysfzng củbrema ta hơsjjvn. Tiếmhuhc làbrem quêchrrn rấtkvht nhanh, cóuwwr đhchxôeicxi khi ngay cảpvmq ta làbrem ai cũdimtng quêchrrn mấtkvht.” Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi thu vétovan hàbremnh lýbfmcbremo tay nảpvmqi, “Xem ra, chuyệzubfn đhchxem lạsebvi vinh quang cho Thẩmhuhm gia, chỉgjmyuwwr thểdevn giao cho đhchxbgsxi kếmhuh tiếmhuhp màbrem thôeicxi.”

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm cưvtelbgsxi, “Nhưvtel vậomeyy kỳycwr thậomeyt cũdimtng rấtkvht tốysfzt, tựrcow do tựrcow tạsebvi, Hiểdevnu Nguyệzubft so vớvqwui Quậomeyn chúycwra kia thậomeyt ra mạsebvnh mẽvryrsjjvn rấtkvht nhiềsjjvu.”

Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi nhìilyyn nhìilyyn Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm, lắqutkc đhchxrbznu cưvtelbgsxi khổrcow, “Ngưvtelơsjjvi cóuwwrycwrc thìilyy rấtkvht khôeicxn khétovao, cóuwwrycwrc sao lạsebvi khôeicxng hiểdevnu ra mấtkvhu chốysfzt nhưvtel vậomeyy chứlpuc?”

“Hửblsjm?” Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm nghe khôeicxng hiểdevnu.

“Ngưvtelơsjjvi cảpvmqm thấtkvhy, còjlenn cóuwwr thểdevn đhchxdevn Hiểdevnu Nguyệzubft ởchlr lạsebvi bêchrrn ngưvtelbgsxi ta sao?” Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi hỏbngxi lạsebvi.

Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm sửblsjng sốysfzt, “Nhưvtelng màbrem, ngưvtelơsjjvi đhchxãayps buôeicxng tha cho Quậomeyn chúycwra kia, sau đhchxóuwwr. . . . . .”

“Sau đhchxóuwwr sẽvryr khôeicxng cóuwwr sau đhchxóuwwr.” Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi chuẩmhuhn bịhchx tay nảpvmqi xong, “Thay ta chuyểdevnn lờbgsxi đhchxếmhuhn Trọjlenng Hoa, nóuwwri hắqutkn hảpvmqo hảpvmqo chiếmhuhu cốysfz Hiểdevnu Nguyệzubft.” Nóuwwri xong, lưvtelng đhchxeo tay nảpvmqi, nhanh chóuwwrng ra khỏbngxi Bắqutkc Hảpvmqi pháaypsi, tiêchrru sáaypsi đhchxi xuốysfzng núycwri.

Tiểdevnu Đsebhao đhchxlpucng ởchlr cửblsja phòjlenng củbrema Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm, kinh ngạsebvc nhìilyyn Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi, khôeicxng thểdevn ngờbgsx đhchxưvtelbfmcc.

“Thếmhuhbremo?” Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm hỏbngxi nàbremng, “Cóuwwr cao kiếmhuhn gìilyy khôeicxng?”

Tiểdevnu Đsebhao míwjbjm môeicxi, chậomeym rãaypsi cưvtelbgsxi, “Thìilyy ra trong mộjlent đhchxêchrrm cóuwwr thểdevn nghĩhcur thôeicxng suốysfzt nhiềsjjvu chuyệzubfn nhưvtel vậomeyy, nhưvtelng lạsebvi cốysfzilyynh, con ngưvtelbgsxi cóuwwr thểdevn lậomeyp tứlpucc đhchxưvtela ra quyếmhuht đhchxhchxnh hoặuwwrc làbrem chậomeym rãaypsi quyếmhuht đhchxhchxnh, cho nêchrrn nếmhuhu khôeicxng phảpvmqi chọjlenn sai, thìilyy chíwjbjnh làbrem do dựrcow bỏbngx qua.”

. . . . . .

Trọjlenng Hoa ởchlr phíwjbja sau núycwri, còjlenn Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm ởchlr trong căpvmqn nhàbrem nhỏbngx ngồlljoi ngẩmhuhn ngưvtelbgsxi nhìilyyn tháaypsc nưvtelvqwuc, liềsjjvn cảpvmqm giáaypsc phíwjbja sau cóuwwr ngưvtelbgsxi đhchxi tớvqwui. Hắqutkn thởchlrbremi, tưvtelchlrng làbrem Tiếmhuht Bắqutkc Phàbremm, đhchxưvtela bìilyynh rưvtelbfmcu cho hắqutkn, “Cùgfolng nhau ngồlljoi xuốysfzng uốysfzng vàbremi chétovan?”

ilyynh rưvtelbfmcu bịhchx ngưvtelbgsxi lấtkvhy đhchxi, còjlenn cóuwwr mộjlent ngưvtelbgsxi ngồlljoi xuốysfzng cạsebvnh hắqutkn.

Trọjlenng Hoa liếmhuhc mắqutkt mộjlent cáaypsi liềsjjvn thấtkvhy mộjlent chiếmhuhc váaypsy dàbremi màbremu vàbremng nhạsebvt rấtkvht tinh xảpvmqo, còjlenn cóuwwr ngóuwwrn tay thon dàbremi, hơsjjvi ngẩmhuhn ngưvtelbgsxi, ngẩmhuhng đhchxrbznu. . . . . . Chỉgjmy thấtkvhy Hiểdevnu Nguyệzubft ôeicxm bìilyynh rưvtelbfmcu ngồlljoi ởchlrchrrn cạsebvnh hắqutkn.

“Hiểdevnu. . . . . . Hiểdevnu Nguyệzubft!” Trọjlenng Hoa cóuwwr chúycwrt băpvmqn khoăpvmqn, nhưvtelng rấtkvht nhanh liềsjjvn bìilyynh tĩhcurnh lạsebvi, hỏbngxi nàbremng, “Khi nàbremo thìilyy khởchlri hàbremnh?”

Hiểdevnu Nguyệzubft nghiêchrrng ngưvtelbgsxi, “Đsebhi đhchxâblsju?”

“Nàbremng cùgfolng Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi khi nàbremo thìilyy quay vềsjjv Tinh Hảpvmqi viêchrrn?” Trọjlenng Hoa cúycwri đhchxrbznu, “Hay làbrem lậomeyp tứlpucc đhchxi, đhchxếmhuhn nóuwwri lờbgsxi từvqwu biệzubft đhchxâblsjy?”

Hiểdevnu Nguyệzubft nhìilyyn hắqutkn mộjlent lúycwrc lâblsju mớvqwui nóuwwri, “Thiếmhuhu chủbrem đhchxãayps quay vềsjjv Tinh Hảpvmqi viêchrrn.”

Trọjlenng Hoa hơsjjvi sửblsjng sốysfzt.

“Ta muốysfzn đhchxi vớvqwui Trọjlenng Hoa.” Hiểdevnu Nguyệzubft ôeicxm bìilyynh rưvtelbfmcu, “Hơsjjvn nữjbkea ta họjlenc tíwjbjnh bàbremn tíwjbjnh còjlenn chưvtela xong.”

Trọjlenng Hoa chậomeym rãaypsi, từvqwu từvqwuayps hốysfzc miệzubfng, cóuwwr chúycwrt khôeicxng tin bảpvmqn thâblsjn mìilyynh đhchxang tỉgjmynh.

Hiểdevnu Nguyệzubft buôeicxng bìilyynh rưvtelbfmcu nhìilyyn hắqutkn, “Chàbremng khôeicxng cầrbznn nóuwwri, ta muốysfzn du ngoạsebvn thiêchrrn hạsebv.”

“Đsebhưvtelbfmcc!” Trọjlenng Hoa mộjlent phen kétovao tay nàbremng, giốysfzng nhưvtel sợbfmcbremng đhchxjlent nhiêchrrn bỏbngx chạsebvy, gãaypsi gãaypsi đhchxrbznu, cóuwwr chúycwrt khóuwwr tin đhchxưvtelbfmcc, “Nàbremng. . . . . .” Châblsjn tay luốysfzng cuốysfzng nửblsja ngàbremy, Trọjlenng Hoa xáaypsc nhậomeyn hỏbngxi lạsebvi Hiểdevnu Nguyệzubft, “Nàbremng chọjlenn ta?”

Hiểdevnu Nguyệzubft nhìilyyn hắqutkn, gậomeyt đhchxrbznu, “Ừfeyd!”

“Vìilyyaypsi gìilyy?” Trọjlenng Hoa hỏbngxi mộjlent câblsju ngu ngốysfzc, bấtkvht quáayps chuyệzubfn nàbremy thậomeyt sựrcow ngoàbremi dựrcow đhchxaypsn củbrema hắqutkn. Vốysfzn nghĩhcur rằfsyeng Thẩmhuhm Tinh Hảpvmqi đhchxưvtela ra quyếmhuht đhchxhchxnh nàbremy, hy sinh trọjlenng đhchxsebvi nhưvtel vậomeyy, Hiểdevnu Nguyệzubft lạsebvi cùgfolng hắqutkn tìilyynh đhchxrbznu ýbfmc hợbfmcp, nhấtkvht đhchxhchxnh sẽvryr song túycwrc song têchrr. Hắqutkn còjlenn tựrcow an ủbremi bảpvmqn thâblsjn, íwjbjt nhấtkvht Hiểdevnu Nguyệzubft đhchxưvtelbfmcc hạsebvnh phúycwrc, cũdimtng khôeicxng cóuwwrilyy khôeicxng tốysfzt. Nhưvtelng lúycwrc nàbremy. . . . . . Hạsebvnh phúycwrc tớvqwui rấtkvht đhchxjlent ngộjlent, đhchxếmhuhn nỗgjmyi hắqutkn hoàbremn toàbremn khôeicxng cóuwwr chuẩmhuhn bịhchxblsjm lýbfmc.

Hiểdevnu Nguyệzubft thựrcowc còjlenn rấtkvht nghiêchrrm túycwrc suy nghĩhcur nghĩhcur, lắqutkc đhchxrbznu, “Ta khôeicxng biếmhuht.”

Trọjlenng Hoa sửblsjng sốysfzt, “Khôeicxng biếmhuht vìilyy sao chọjlenn ta?”

“Ừfeyd.” Hiểdevnu Nguyệzubft gậomeyt gậomeyt đhchxrbznu, “Khôeicxng cóuwwrbfmc do.”

Trọjlenng Hoa cũdimtng nởchlr nụilyyvtelbgsxi, vưvtelơsjjvn tay đhchxem Hiểdevnu Nguyệzubft kétovao vàbremo trong ngựrcowc, “Khôeicxng cóuwwrbfmc do gìilyybrem tốysfzt rồlljoi!”

Khôeicxng cóuwwrbfmc do, so vớvqwui bấtkvht cứlpucbfmc do gìilyy, đhchxsjjvu tốysfzt hơsjjvn!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.