Giang Hồ Bất Ai Đao

Chương 51 : Khó nâng khó bỏ

    trước sau   
irdii ra, nếjshau chỉrrdn đisoxơootgn giảjaxqn làytuy luậrrdnn võytuy, Vưuwnwơootgng Bíitvvch Ba sắjyvyp thua, đisoxiềjshau nàytuyy ngưuwnwxkaji sákcinng suốnjojt đisoxjshau cóirdi thểitvv nhìrudrn ra đisoxưuwnwisoxc, võytuykerkng củjgbla hắjyvyn kiểitvvu gìrudrwpdxng thua Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym. Nhưuwnwng màytuy Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym hìrudrnh nhưuwnwwpdxng khôkerkng cóirdi ýgfld muốnjojn chấootgm dứbzrlt tỷwspm thíitvv, tựitvva hồpgjbytuy khôkerkng lo lắjyvyng.

uwnwơootgng Bíitvvch Ba cũwpdxng khôkerkng phảjaxqi loạaqrpi ngưuwnwxkaji hồpgjb đisoxpgjb, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym tâybwnm tưuwnwitvvn đisoxákcino, làytuym nhưuwnw vậrrdny nhấootgt đisoximvinh cóirdi đisoxaqrpo lýgfld củjgbla hắjyvyn. Nơootgi nàytuyy giang hồpgjb nhâybwnn sĩkyhp đisoxang xem cuộkhsqc chiếjshan khôkerkng íitvvt, nếjshau ngàytuyy sau truyềjshan ra, nóirdii Vưuwnwơootgng Bíitvvch Ba hắjyvyn cùtxqqng Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym luậrrdnn võytuy, ba chiêjshau liềjshan thua, vậrrdny thìrudr hắjyvyn cũwpdxng khôkerkng cầfjcun tiếjshap tụvtqic ởxkaj lạaqrpi chốnjojn giang hồpgjb nữfreza. Nhưuwnwng nếjshau nóirdii làytuy đisoxaqrpi chiếjshan mấootgy trăbzrlm hiệgthup mớirdii thua, nhưuwnw thếjshavceen cóirdi vẻvxvf thếjsha lựitvvc ngang nhau, thắjyvyng bạaqrpi binh gia làytuy chuyệgthun bìrudrnh thưuwnwxkajng. . . . . . Cũwpdxng khôkerkng ngạaqrpc nhiêjshan làytuy mấootgy. Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym nàytuyy, cóirdi thểitvvirdii làytuy đisoxitvv lạaqrpi mặbctdt mũwpdxi cho hắjyvyn. Nhưuwnwng đisoxnjoji vớirdii bảjaxqn thâybwnn Vưuwnwơootgng Bíitvvch Ba màytuyirdii, cákcini cảjaxqm giákcinc nàytuyy lạaqrpi càytuyng khôkerkng tốnjojt!

Mặbctdt khákcinc, Vưuwnwơootgng Bíitvvch Ba làytuy ngưuwnwxkaji làytuym ăbzrln, rấootgt am hiểitvvu lýgfld lẽjsha trong chuyệgthun nàytuyy, lấootgy tíitvvnh cákcinch củjgbla Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym màytuyirdii, nhấootgt đisoximvinh sẽjsha khôkerkng phảjaxqi đisoxơootgn giảjaxqn làytuy muốnjojn cho mìrudrnh mặbctdt mũwpdxi màytuy nghĩkyhp lạaqrpi, chắjyvyc chắjyvyn làytuyrudr nguyêjshan nhâybwnn khákcinc.

ytuy nguyêjshan nhâybwnn nàytuyy, rấootgt nhiềjshau ngưuwnwxkaji cũwpdxng chưuwnwa hiểitvvu đisoxưuwnwisoxc, hoặbctdc làytuyirdii, trừcyka bỏkcin Tiểitvvu Đugamao, nhữfrezng ngưuwnwxkaji khákcinc khôkerkng ai hiểitvvu đisoxưuwnwisoxc!

Nhan Tiểitvvu Đugamao ngồpgjbi bêjshan trêjshan nhìrudrn hai ngưuwnwxkaji đisoxang đisoxákcinnh nhau đisoxếjshan bấootgt phâybwnn thắjyvyng bạaqrpi, liềjshan chọlorot chọlorot Hữfrezu Hữfrezu bêjshan cạaqrpnh, nhỏkcin giọlorong cùtxqqng nàytuyng nóirdii vàytuyi câybwnu.

Hữfrezu Hữfrezu gậrrdnt đisoxfjcuu, “Àfawq, cákcini đisoxóirdi ta đisoxãjgbltxqqng nưuwnwơootgng nóirdii qua, ngưuwnwxkaji nóirdii cóirdi thểitvv đisoxưuwnwisoxc!”


“Thậrrdnt sựitvv?” Tiểitvvu Đugamao cao hứbzrlng, so vớirdii trong tưuwnwxkajng tưuwnwisoxng thuậrrdnn lợisoxi hơootgn.

“Chúgfldng ta cấootgt giữfrez khôkerkng nhiềjshau nhưuwnwng cũwpdxng íitvvt dùtxqqng, ta đisoxi lấootgy cho côkerk.” Hữfrezu Hữfrezu nóirdii xong, nhanh nhưuwnw chớirdip chạaqrpy đisoxi. Mộkhsqt lúgfldc sau, nàytuyng trởxkaj vềjsha, lặbctdng lẽjsha nhékcint vậrrdnt gìrudr đisoxóirditxqqng lụvtqia góirdii lạaqrpi vàytuyo tay Tiểitvvu Đugamao.

Tiểitvvu Đugamao âybwnm thầfjcum mởxkaj ra vừcykaa thấootgy. . . . . . Làytuy mộkhsqt mảjaxqnh Long Cốnjojt Đugampgjb.

Đugamem Long Cốnjojt cấootgt vàytuyo trong ngựitvvc, tấootgt cảjaxq đisoxjshau rấootgt thuậrrdnn lợisoxi, Tiểitvvu Đugamao liềjshan ngẩbvogng đisoxfjcuu nhìrudrn Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym bêjshan dưuwnwirdii đisoxang đisoxákcinnh nhau.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym ngầfjcum hiểitvvu, nâybwnng tay mộkhsqt chưuwnwxkajng đisoxákcinnh vàytuyo vai Vưuwnwơootgng Bíitvvch Ba. Vưuwnwơootgng Bíitvvch Ba nhíitvvu màytuyy, thốnjoji lui hai bưuwnwirdic mớirdii đisoxbzrlng vữfrezng, nhìrudrn Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym. Thậrrdnt lâybwnu sau, Vưuwnwơootgng Bíitvvch Ba chắjyvyp tay, “Ta nhậrrdnn thua.”

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym cũwpdxng mỉrrdnm cưuwnwxkaji cùtxqqng hắjyvyn ôkerkm quyềjshan, “Đugama tạaqrp.”

jshan nàytuyy vừcykaa mớirdii dừcykang tay, bêjshan kia đisoxkhsqt nhiêjshan rốnjoji loạaqrpn mộkhsqt trậrrdnn.

Tấootgt cảjaxq mọloroi ngưuwnwxkaji cóirdi chúgfldt khôkerkng hiểitvvu liềjshan chạaqrpy ngoàytuyi xem, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym vàytuyuwnwơootgng Bíitvvch Ba nhảjaxqy khỏkcini khákcinn đisoxàytuyi, cùtxqqng đisoxákcinp xuốnjojng bêjshan cạaqrpnh Tiểitvvu Đugamao.

uwnwơootgng Bíitvvch Ba tựitvva hồpgjbirdi chuyệgthun muốnjojn nóirdii vớirdii Tiểitvvu Đugamao, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym bêjshan cạaqrpnh khoanh tay, “Vưuwnwơootgng huynh nếjshau thua, sẽjsha khôkerkng cùtxqqng ta tranh giàytuynh nữfreza chứbzrl?”

“Khôkerkng bàytuyn nữfreza.” Vưuwnwơootgng Bíitvvch Ba cưuwnwxkaji lạaqrpnh mộkhsqt tiếjshang, lôkerki kékcino Tiểitvvu Đugamao, “Nàytuyng ngốnjojc nàytuyy, hắjyvyn đisoxang lợisoxi dụvtqing nàytuyng!”

Tiểitvvu Đugamao nhìrudrn nhìrudrn hắjyvyn, vưuwnwơootgn tay chọlorot chọlorot chóirdip mũwpdxi hắjyvyn, “Ngưuwnwơootgi mớirdii ngốnjojc, hắjyvyn đisoxang lợisoxi dụvtqing mọloroi ngưuwnwxkaji!”

uwnwơootgng Bíitvvch Ba sửitvvng sốnjojt, chỉrrdn thấootgy Tiểitvvu Đugamao ngóirdin tay di chuyểitvvn, chỉrrdn ra bêjshan ngoàytuyi, “Nhìrudrn bêjshan kia đisoxi!”

uwnwơootgng Bíitvvch Ba khóirdi hiểitvvu quay đisoxfjcuu lạaqrpi, chỉrrdn thấootgy từcyka cửitvva chíitvvnh củjgbla sâybwnn luậrrdnn võytuy, mộkhsqt đisoxytuyn nhâybwnn mãjgbl tiếjshan vàytuyo, cầfjcum đisoxfjcuu làytuy mộkhsqt ngưuwnwxkaji diệgthun mạaqrpo hiêjshan ngang, còvceen rấootgt quen mặbctdt.


“Đugamóirdi chẳwfdqng phảjaxqi Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut sao?” Hákcinch Kim Phong buồpgjbn bựitvvc, “Hắjyvyn vìrudr sao lạaqrpi đisoxếjshan đisoxâybwny?”

Tấootgt cảjaxq mọloroi ngưuwnwxkaji lắjyvyc đisoxfjcuu, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym cũwpdxng lắjyvyc đisoxfjcuu, lạaqrpi nhìrudrn thấootgy Tiểitvvu Đugamao đisoxang híitvvp mắjyvyt suy nghĩkyhp nhìrudrn chíitvvnh mìrudrnh, vẻvxvf mặbctdt tràytuyn đisoxfjcuy hoàytuyi nghi. . . . . . Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym vộkhsqi vàytuyng phâybwnn trầfjcun, “Ta thậrrdnt khôkerkng biếjshat.”

“Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut lúgfldc nàytuyy chạaqrpy tớirdii đisoxâybwny làytuym cákcini gìrudr?” Trọlorong Hoa khóirdi hiểitvvu, “Ban đisoxfjcuu vốnjojn nghĩkyhpytuy hắjyvyn đisoxếjshan tuyểitvvn Quỷwspmuwnwơootgng, nhưuwnwng màytuy lạaqrpi khôkerkng xuấootgt hiệgthun.”

“Muốnjojn đisoxkcinn hay khôkerkng?” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym bỗyhbing nhiêjshan cóirdi thâybwnm ýgfld khákcinc nhìrudrn mọloroi ngưuwnwxkaji.

“Khôkerkng phảjaxqi làytuy tớirdii tìrudrm ngưuwnwơootgi chứbzrl?” Trọlorong Hoa nhíitvvu màytuyy.

“Ta dựitvv cảjaxqm ta sắjyvyp gặbctdp đisoxaqrpi vậrrdnn . . . . . .” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym cũwpdxng nhẹtpxz nhàytuyng lắjyvyc đisoxfjcuu, “Khổadbk tậrrdnn cam lai gìrudr đisoxóirdi.”

“Cóirdi ýgfldrudr?” Mọloroi ngưuwnwxkaji khóirdi hiểitvvu.

“Đugamóirdiytuy con ngưuwnwxkaji sau khi hếjshat xui xẻvxvfo, tốnjojt xấootgu gìrudrwpdxng sẽjshairdi mộkhsqt hai lầfjcun gặbctdp vậrrdnn may.” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym ảjaxqm đisoxaqrpm cưuwnwxkaji, “Ta cũwpdxng coi nhưuwnw đisoxãjgbl xui xẻvxvfo mưuwnwxkaji năbzrlm, cũwpdxng nêjshan đisoxếjshan lúgfldc thay đisoxadbki, cákcinc ngưuwnwơootgi nóirdii phảjaxqi hay khôkerkng?”

Tiểitvvu Đugamao trong lòvceeng khẽjsha đisoxkhsqng, khuỷwspmu tay nhẹtpxz nhàytuyng đisoxvtqing Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym, “Nêjshan sẽjsha khôkerkng. . . . . .”

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym gậrrdnt đisoxfjcuu, “Đugamaqrpi khákcini.”

Đugamákcinm ngưuwnwxkaji Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut tiếjshan vàytuyo nơootgi nàytuyy tựitvva hồpgjb đisoxãjgbl đisoxưuwnwisoxc Nữfrezuwnwơootgng ngầfjcum đisoxpgjbng ýgfld, hắjyvyn tiếjshan vàytuyo hàytuynh lễwspm vớirdii Nữfrezuwnwơootgng, sau đisoxóirdiuwnwơootgn tay chỉrrdnytuyo đisoxákcinm ngưuwnwxkaji Tiếjshat Hìrudrnh, “Tiếjshat Hìrudrnh, Phưuwnwơootgng Đugampgjbng Lýgfld, hai ngưuwnwxkaji cákcinc ngưuwnwơootgi làytuy kẻvxvf khảjaxq nghi đisoxãjgbluwnwu hạaqrpi chưuwnwxkajng môkerkn Bắjyvyc Hảjaxqi phákcini Tiếjshat Bắjyvyc Hảjaxqi, bâybwny giờxkajkcinc ngưuwnwơootgi bịimvi bắjyvyt vềjsha quy ákcinn.”

“Ngưuwnwơootgi nóirdii cákcini gìrudr?!” Tiếjshat Hìrudrnh cau màytuyy.

Phưuwnwơootgng Đugampgjbng Lýgfld lạaqrpi kinh ngạaqrpc khôkerkng thôkerki, “Hoang đisoxưuwnwxkajng, sưuwnw phụvtqi ta hiệgthun giờxkajytuyi cốnjojt khôkerkng thấootgy, ngưuwnwơootgi dákcinm nóirdii chúgfldng ta giếjshat hắjyvyn. . . . . .”


“Nhâybwnn chứbzrlng vậrrdnt chứbzrlng đisoxjshau cóirdi, chíitvvnh miệgthung đisoxaqrpi tẩbvogu cákcinc ngưuwnwơootgi nóirdii ra chíitvvnh làytuykcinc ngưuwnwơootgi làytuym.” Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut mỉrrdnm cưuwnwxkaji, “Ngoan ngoãjgbln thúgfldc thủjgbl chịimviu tróirdii đisoxi.”

“Hàytuyi cốnjojt củjgbla đisoxaqrpi ca cóirdirudrm thấootgy khôkerkng?” Tiếjshat Hìrudrnh trákcini lạaqrpi cũwpdxng khôkerkng kíitvvch đisoxkhsqng, truy vấootgn Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut.

“Khôkerkng cóirdi.” Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut cưuwnwxkaji lạaqrpnh mộkhsqt tiếjshang, “Đugamaqrpi tẩbvogu ngưuwnwơootgi nóirdii, hai ngưuwnwxkaji cákcinc ngưuwnwơootgi đisoxem thi thểitvv củjgbla Tiếjshat Bắjyvyc Hảjaxqi nékcinm xuốnjojng vákcinch núgfldi sâybwnu vạaqrpn trưuwnwisoxng, hàytuyi cốnjojt hắjyvyn khôkerkng còvceen nữfreza.”

“Ngưuwnwơootgi dựitvva vàytuyo cákcini gìrudr chỉrrdn nghe lờxkaji nóirdii mộkhsqt bêjshan củjgbla đisoxaqrpi tẩbvogu đisoxãjgbl muốnjojn bắjyvyt ta?” Tiếjshat Hìrudrnh hiểitvvn nhiêjshan khôkerkng phụvtqic, “Cákcini gọloroi làytuy chuyệgthun giang hồpgjb, phâybwnn tranh trong nộkhsqi bộkhsqkerkn phákcini, cầfjcun gìrudr quan phủjgblkcinc ngưuwnwơootgi nhúgfldng tay vàytuyo?”

“Nóirdii đisoxếjshan chuyệgthun giang hồpgjb.” Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut bỗyhbing nhiêjshan quay đisoxfjcuu, nhìrudrn Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym đisoxbzrlng mộkhsqt bêjshan, “Tiếjshat Bắjyvyc Hảjaxqi từcykang nóirdii lạaqrpi, nếjshau hắjyvyn cóirdi chuyệgthun khôkerkng hay xảjaxqy ra, Bắjyvyc Hảjaxqi phákcini làytuy do Nhịimvi thiếjshau gia Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym làytuym chưuwnwxkajng môkerkn. Tiếjshat huynh, đisoxnjoji vớirdii việgthuc nàytuyy khôkerkng biếjshat thấootgy thếjshaytuyo? Làytuykcinc ngưuwnwơootgi tựitvvrudrnh thanh lýgfldkerkn hộkhsq, hay làytuy đisoxitvv cho quan phủjgbl đisoxiềjshau tra rõytuyytuyng?”

“Vôkerk liêjsham sỉrrdn!” Phưuwnwơootgng Đugampgjbng Lýgfld giậrrdnn dữfrez, “Ai nóirdii đisoxitvv cho Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym kếjsha thừcykaa Bắjyvyc Hảjaxqi phákcini?”

“Trong tay củjgbla đisoxaqrpi tẩbvogu ngưuwnwơootgi, cóirdi thưuwnw do chíitvvnh chưuwnwxkajng môkerkn củjgbla Bắjyvyc Hảjaxqi phákcini Tiếjshat Bắjyvyc Hảjaxqi tựitvv tay viếjshat.” Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut vưuwnwơootgn tay chỉrrdn hai ngưuwnwxkaji, “Hai ngưuwnwxkaji cákcinc ngưuwnwơootgi cùtxqqng mấootgy phảjaxqn đisoxpgjbjshan trong Bắjyvyc Hảjaxqi phákcini, giam lỏkcinng Tiếjshat phu nhâybwnn, bứbzrlc nàytuyng nghe theo chỉrrdn thịimvi củjgbla cákcinc ngưuwnwơootgi, muốnjojn đisoxkhsqc chiếjsham quyềjshan hàytuynh trong Bắjyvyc Hảjaxqi phákcini. May mắjyvyn Tiếjshat phu nhâybwnn cẩbvogn thậrrdnn, giấootgu thưuwnw đisoxi, sau khi trốnjojn thoákcint đisoxem thưuwnw giao cho ta, muốnjojn ta vìrudr Bắjyvyc Hảjaxqi phákcini chủjgbl trìrudrkerkng đisoxaqrpo. Đugamiềjshau tốnjoji kỵtxqq nhấootgt củjgbla ngưuwnwxkaji giang hồpgjb đisoxóirdiytuy phảjaxqn bộkhsqi sưuwnwkerkn, khi sưuwnw diệgthut tổadbk, loạaqrpi chuyệgthun nàytuyy cũwpdxng làytuym, còvceen cóirdi mặbctdt mũwpdxi gìrudr muốnjojn sốnjojng yêjshan trêjshan giang hồpgjb đisoxâybwny?!”

Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut chấootgt vấootgn vàytuyi câybwnu nóirdii năbzrlng hùtxqqng hồpgjbn đisoxfjcuy lýgfld lẽjsha, khôkerkng íitvvt nhâybwnn sĩkyhp giang hồpgjbxkaj đisoxâybwny đisoxjshau cảjaxqm thấootgy tộkhsqi củjgbla mấootgy ngưuwnwxkaji nàytuyy khôkerkng thểitvv thứbzrl.

Tiểitvvu Đugamao nghe xong, buồpgjbn bựitvvc, nhỏkcin giọlorong hỏkcini Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym, “Đugamaqrpi tẩbvogu chưuwnwa quákcinkerkn* củjgbla ngưuwnwơootgi, chẳwfdqng lẽjsha khôkerkng phảjaxqi làytuy kẻvxvf thủjgbly tíitvvnh dưuwnwơootgng hoa gìrudr đisoxóirdi sao?”

*chưuwnwa quákcinkerkn: ýgfldytuy chưuwnwa cưuwnwirdii vàytuyo cửitvva

“Theo ta đisoxưuwnwisoxc biếjshat. . . . . .” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym khẽjsha nhếjshach miệgthung, “Dùtxqq cho thủjgbly tíitvvnh dưuwnwơootgng hoa hay gìrudr đisoxóirdi, nàytuyng cũwpdxng khôkerkng cóirdigfld do gìrudrytuym việgthuc nàytuyy, ngưuwnwxkaji đisoxfjcuu tiêjshan mưuwnwu hạaqrpi đisoxaqrpi ca ta chíitvvnh làytuyytuyng!”

“Vậrrdny vìrudr sao đisoxkhsqt nhiêjshan lạaqrpi thay đisoxadbki nhưuwnw vậrrdny?” Tiểitvvu Đugamao nóirdii thầfjcum, “NÀfawqNG khôkerkng phnàytuyngi cùtxqqng Phưuwnwơootgng Đugampgjbng Lýgfld kia cóirdirudr sao?”

“Àfawq.” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym khẽjshaytuyytuy đisoxfjcuu nàytuyng, “Cóirdi lẽjsha đisoxaqrpi ca củjgbla ta cóirdi biệgthun phákcinp khiếjshan cho nàytuyng nghe lờxkaji, hơootgn nữfreza, Phưuwnwơootgng Đugampgjbng Lýgfldytuy kẻvxvf hoa tâybwnm đisoxaqrpi củjgbl cảjaxqi, lừcykaa nữfrez nhâybwnn thìrudr kếjshat cụvtqic thôkerkng thưuwnwxkajng đisoxjshau làytuy bịimvi nữfrez nhâybwnn trảjaxq thùtxqq. Ta thấootgy. . . . . . Tiếjshat Hìrudrnh bọloron họloroytuy bịimviytuyi bẫazsfy.”


“Ừcykam.” Tiểitvvu Đugamao còvceen nghiêjsham túgfldc gậrrdnt đisoxfjcuu, “Lừcykaa nữfrez nhâybwnn kếjshat cụvtqic thôkerkng thưuwnwxkajng làytuy bịimvi nữfrez nhâybwnn trảjaxq thùtxqq.”

“Khụvtqi.” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym ho khan mộkhsqt tiếjshang, nghiêjsham túgfldc, “Đugamúgfldng vậrrdny, cho nêjshan phảjaxqi diễwspmn giảjaxqytuym thậrrdnt.”

“Tiếjshat huynh?” Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut cắjyvyt ngang cuộkhsqi nóirdii chuyệgthun phâybwnn cao thấootgp củjgbla Tiểitvvu Đugamao vàytuy Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym, “Ýwfdq ngưuwnwơootgi nhưuwnw thếjshaytuyo?”

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym nhúgfldn vai, khôkerkng chúgfldt đisoxitvv ýgfld chỉrrdn chỉrrdn đisoxákcinm ngưuwnwxkaji Tiếjshat Hìrudrnh, “Vậrrdny làytuym phiềjshan Ngụvtqiy tưuwnwirding quâybwnn giúgfldp ta xửitvvgfld nộkhsqi vụvtqi củjgbla bang phákcini, hai têjshan phảjaxqn đisoxpgjbytuyy giao cho ngưuwnwơootgi.”

“Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym!” Phưuwnwơootgng Đugampgjbng Lýgfld vỗyhbiytuyn, “Chuyệgthun củjgbla Bắjyvyc Hảjaxqi khôkerkng tớirdii phiêjshan ngưuwnwơootgi làytuym chủjgbl!”

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym nhếjshach mi, “Ai nha, khôkerkng nhữfrezng khi sưuwnw diệgthut tổadbk, còvceen dĩkyhp hạaqrp phạaqrpm thưuwnwisoxng, thậrrdnt sựitvvytuy mộkhsqt chúgfldt quy củjgblwpdxng khôkerkng cóirdi!”

“Ngưuwnwơootgi. . . . . .” Phưuwnwơootgng Đugampgjbng Lýgfld cắjyvyn răbzrlng muốnjojn tiếjshan lêjshan, nhưuwnwng bịimvi Tiếjshat Hìrudrnh ấootgn lạaqrpi. Vừcykaa rồpgjbi bọloron họlorowpdxng thấootgy đisoxưuwnwisoxc Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym cùtxqqng Vưuwnwơootgng Bíitvvch Ba tỷwspm thíitvv, luậrrdnn võytuykerkng, bọloron họloro đisoxi tìrudrm Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym gâybwny phiềjshan toákcini, chỉrrdnirdi thểitvv tựitvvuwnwirdic lấootgy nhụvtqic.

“Khôkerkng nêjshan ởxkajybwnu, chúgfldng ta đisoxi trưuwnwirdic!” Tiếjshat Hìrudrnh túgfldm Phưuwnwơootgng Đugampgjbng Lýgfld, chuẩbvogn bịimvi thoákcint thâybwnn, nhưuwnwng màytuy Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut sớirdim đisoxãjgbl chuẩbvogn bịimvi, phíitvva sau cóirdi ngưuwnwxkaji cảjaxqn đisoxưuwnwxkajng.

“Mộkhsqt ngưuwnwxkaji cũwpdxng đisoxcykang mong trốnjojn thoákcint!” Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut ra lệgthunh mộkhsqt tiếjshang, đisoxákcinm thủjgbl hạaqrp thủjgbl thếjsha tấootgn côkerkng. Tiếjshat Hìrudrnh cùtxqqng Phưuwnwơootgng Đugampgjbng Lýgfld xem tìrudrnh hìrudrnh biếjshat ngưuwnwxkaji íitvvt khôkerkng đisoxákcinnh lạaqrpi đisoxákcinm đisoxôkerkng, do dựitvv mộkhsqt chúgfldt, cuốnjoji cùtxqqng vẫazsfn lựitvva chọloron khôkerkng chốnjojng cựitvv, thúgfldc thủjgbl chịimviu tróirdii.

Tầfjcun Kha vẫazsfn chưuwnwa bịimvi bắjyvyt, chỉrrdnytuy đisoxbzrlng tạaqrpi chỗyhbi khôkerkng biếjshat làytuym sao.

Tiếjshat Hìrudrnh hưuwnwirding nàytuyng nhákciny mắjyvyt ra hiệgthuu, tựitvva hồpgjb phâybwnn phóirdiytuyng làytuym cákcini gìrudr đisoxóirdi. Tầfjcun Kha nhìrudrn thấootgy hai ngưuwnwxkaji bịimvi bắjyvyt đisoxi, cuốnjoji cùtxqqng ngẩbvogng đisoxfjcuu, thầfjcun sắjyvyc phứbzrlc tạaqrpp nhìrudrn Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym cùtxqqng Nhan Tiểitvvu Đugamao bêjshan cạaqrpnh hắjyvyn mộkhsqt cákcini, căbzrlm giậrrdnn xoay ngưuwnwxkaji rờxkaji đisoxi.

Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut bắjyvyt ngưuwnwxkaji rờxkaji đisoxi, lúgfldc đisoxi ngang qua Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym, nhìrudrn nhìrudrn hắjyvyn cùtxqqng Nhan Tiểitvvu Đugamao, hỏkcini, “Ta nghe nóirdii ngoạaqrpi trừcyka Tiếjshat phu nhâybwnn, còvceen cóirdi mộkhsqt côkerkuwnwơootgng đisoxãjgbl chứbzrlng kiếjshan vụvtqi ákcinn xảjaxqy ra. . . . . . Tiếjshat huynh, cóirdi biếjshat nữfrez tửitvv đisoxóirdiytuy ai hay khôkerkng? Ta muốnjojn tìrudrm nàytuyng làytuym chứbzrlng.”

Tiểitvvu Đugamao trong lòvceeng căbzrlng thẳwfdqng, Tiếjshat Bắjyvyc Hảjaxqi khôkerkng phảjaxqi làytuy muốnjojn đisoxem nàytuyng lôkerki vàytuyo vụvtqiytuyy sao? Nàytuyng bịimvi bắjyvyt vàytuyo nha môkerkn cũwpdxng khôkerkng sao, vạaqrpn nhấootgt liêjshan lụvtqiy tớirdii ngưuwnwxkaji nhàytuy thìrudr khôkerkng xong.


“Hẳwfdqn làytuy nha hoàytuyn trong Bắjyvyc Hảjaxqi phákcini.” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym tùtxqqy ýgflduwnwxkaji, “Cóirdi rảjaxqnh ta thay ngưuwnwơootgi hỏkcini thăbzrlm mộkhsqt chúgfldt.”

Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut cũwpdxng khôkerkng nóirdii thêjsham gìrudr nữfreza, nhìrudrn chằyhbim chằyhbim Tiểitvvu Đugamao, gậrrdnt đisoxfjcuu, “Vậrrdny làytuym phiềjshan.” Nóirdii xong, mang theo ngưuwnwxkaji rờxkaji đisoxi.

Tiểitvvu Đugamao vuốnjojt mũwpdxi nhẹtpxz nhàytuyng thởxkaj ra, bêjshan tai liềjshan truyềjshan đisoxếjshan tiếjshang Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym mệgthut mỏkcini nóirdii mộkhsqt câybwnu, “Nha đisoxfjcuu côkerk thậrrdnt đisoxúgfldng làytuy khôkerkng đisoxitvv cho ngưuwnwxkaji khákcinc bớirdit lo.”

“Gìrudr?” Tiểitvvu Đugamao nghe khôkerkng hiểitvvu.

“Khôkerkng.” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym ôkerkm vai nàytuyng, “Đugami ăbzrln cơootgm khôkerkng?”

“Ínwqkt thâybwnn mậrrdnt đisoxi!” Tiểitvvu Đugamao nhìrudrn trákcini nhìrudrn phảjaxqi, giơootg tay kékcino tay Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym ra, “Cákcini nàytuyy, ta cóirdi chúgfldt chuyệgthun muốnjojn nóirdii vớirdii ngưuwnwơootgi.”

“Thậrrdnt sựitvv?” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym cợisoxt nhảjaxq, “Rốnjojt cụvtqic cũwpdxng chịimviu thừcykaa nhậrrdnn cóirdi hảjaxqo cảjaxqm vớirdii ta sao?”

Tiểitvvu Đugamao gậrrdnt đisoxfjcuu, “Đugamúgfldng vậrrdny đisoxúgfldng vậrrdny, ngưuwnwơootgi rấootgt giỏkcini, trong tấootgt cảjaxq nam nhâybwnn ngưuwnwơootgi làytuy ngưuwnwxkaji tốnjojt nhấootgt.”

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym nhìrudrn trộkhsqm Tiểitvvu Đugamao, cảjaxqm thấootgy nha đisoxfjcuu tựitvva hồpgjb khôkerkng quákcin cao hứbzrlng.

Mọloroi ngưuwnwxkaji vềjsha tớirdii chỗyhbixkaj, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym mộkhsqt mìrudrnh tiếjshan vàytuyo phòvceeng Tiểitvvu Đugamao, đisoxóirding cửitvva lạaqrpi, chỉrrdn thấootgy Tiểitvvu Đugamao đisoxang ởxkaj ngồpgjbi bêjshan cạaqrpnh bàytuyn ngẩbvogn ngưuwnwxkaji, trêjshan bàytuyn đisoxang đisoxbctdt lákcin thưuwnw củjgbla nưuwnwơootgng nàytuyng.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym trong mắjyvyt hiệgthun lêjshan mộkhsqt tia do dựitvv, nhưuwnwng màytuy khôkerkng nóirdii thêjsham gìrudr, đisoxếjshan trưuwnwirdic mặbctdt nàytuyng ngồpgjbi xuốnjojng, “Chuyệgthun gìrudr?”

“Àfawq.” Tiểitvvu Đugamao đisoxem khốnjoji Long Cốnjojt thứbzrl ba đisoxbctdt trưuwnwirdic mặbctdt Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym nhậrrdnn lấootgy, “Quảjaxq nhiêjshan ởxkaj Quỷwspm thàytuynh.”

“Ừcyka.” Tiểitvvu Đugamao gậrrdnt đisoxfjcuu, so vớirdii trưuwnwirdic kia cóirdi vẻvxvf bấootgt đisoxpgjbng, cóirdi vẻvxvf rấootgt trầfjcum lặbctdng íitvvt nóirdii, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym mặbctdt nhăbzrln màytuyy nhíitvvu đisoxếjshan lợisoxi hạaqrpi—— khôkerkng giốnjojng bìrudrnh thưuwnwxkajng.

“Khốnjoji tiếjshap theo, chíitvvnh làytuyxkaj Nạaqrpi Hàytuykerkn.” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym cưuwnwxkaji nóirdii, “Ta nghe nóirdii Nạaqrpi Hàytuyytuyytuyytuy biểitvvu tỷwspm củjgbla Nhan Nhưuwnw Ngọloroc, nóirdii cákcinch khákcinc chíitvvnh làytuy thâybwnn thíitvvch củjgbla côkerk? Hẳwfdqn làytuy dễwspmirdii chuyệgthun.”

“Nưuwnwơootgng ta trưuwnwirdic kia từcykang cảjaxqnh cákcino ta, bảjaxqo ta ngàytuyn vạaqrpn lầfjcun đisoxcykang tớirdii gầfjcun Nạaqrpi Hàytuykerkn.”

“Vìrudrkcini gìrudr?”

“Làytuy ngưuwnwxkaji đisoxãjgblirdii nhưuwnw vậrrdny.” Tiểitvvu Đugamao lẩbvogm bẩbvogm mộkhsqt câybwnu, ngóirdin tay nhẹtpxz nhàytuyng gõytuy mặbctdt bàytuyn, “Dùtxqq sao, ta cũwpdxng tìrudrm cho ngưuwnwơootgi ba khốnjoji Long Cốnjojt, thâybwnn phậrrdnn cũwpdxng bạaqrpi lộkhsq, ngưuwnwơootgi lúgfldc nàytuyy cũwpdxng khôkerkng phảjaxqi làytuy ngưuwnwxkaji giốnjojng trưuwnwirdic kia, cho nêjshan. . . . . .”

“Cho nêjshan thếjshaytuyo?” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym thanh âybwnm bang lãjgblnh, khôkerkng cóirdi chúgfldt cảjaxqm xúgfldc.

“Cho nêjshan, mỗyhbii ngưuwnwxkaji đisoxi mộkhsqt ngảjaxq, ai đisoxi đisoxưuwnwxkajng nấootgy.” Tiểitvvu Đugamao nhỏkcin giọlorong nóirdii mộkhsqt câybwnu.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym khôkerkng lêjshan tiếjshang, chỉrrdn hỏkcini, “Vậrrdny côkerk sau nàytuyy thìrudr sao? Muốnjojn đisoxi đisoxâybwnu?”

“Vềjsha nhàytuy trưuwnwirdic, gặbctdp nưuwnwơootgng mộkhsqt chúgfldt, sau đisoxóirdi đisoxi gặbctdp phụvtqi thâybwnn ta.”

“Đugamaqrpi ca côkerk phảjaxqi đisoxiềjshau tra ákcinn tửitvv củjgbla hắjyvyn. . . . . .” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym nóirdii tớirdii đisoxâybwny, dừcykang mộkhsqt chúgfldt, cũwpdxng đisoxúgfldng, Ngụvtqiy Tâybwnn Kiệgthut đisoxãjgbl tiếjshap nhậrrdnn ákcinn tửitvvytuyy, chứbzrlng tỏkcinkcinch Kim Phong cóirdi thểitvv sẽjsha khôkerkng tham gia vàytuyo ákcinn tửitvvytuyy nữfreza.

“Vậrrdny Hiểitvvu Nguyệgthut thìrudr sao?” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym tựitvva hồpgjb chưuwnwa từcyka bỏkcin ýgfld đisoximvinh, “Côkerk khôkerkng phảjaxqi làytuy hảjaxqo tỷwspm muộkhsqi vớirdii nàytuyng sao?”

Tiểitvvu Đugamao nhíitvvu màytuyy, “Đugamúgfldng vậrrdny, ta đisoxi rồpgjbi cùtxqqng nàytuyng vẫazsfn làytuy hảjaxqo tỷwspm muộkhsqi.”

“Ta thìrudr sao?” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym nghiêjsham túgfldc hỏkcini, “Ta làytuykcini gìrudr?”

Tiểitvvu Đugamao chớirdip mắjyvyt mấootgy cákcini, cưuwnwxkaji rộkhsqjshan, “Ngưuwnwơootgi cũwpdxng muốnjojn làytuym hảjaxqo tỷwspm muộkhsqi vớirdii ta?”

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym gậrrdnt đisoxfjcuu, “Làytuy hảjaxqo tỷwspm muộkhsqi cóirdi thểitvv ngủjgbl chung giưuwnwxkajng hay khôkerkng?”

“Đugami chếjshat đisoxi!” Tiểitvvu Đugamao đisoxákcin hắjyvyn mộkhsqt cưuwnwirdic, vỗyhbiytuyn, “Quyếjshat đisoximvinh nhưuwnw vậrrdny, ta ngàytuyy mai sẽjsha rờxkaji đisoxi, đisoxêjsham nay ăbzrln cơootgm chia tay.”

irdii xong, Tiểitvvu Đugamao đisoxbzrlng lêjshan, thấootgy Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym cúgfldi đisoxfjcuu khôkerkng nóirdii, quay mặbctdt, “Chúgfldc mừcykang côkerk.”

“Chúgfldc mừcykang ta chuyệgthun gìrudr?” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym tựitvva ngưuwnwxkaji vàytuyo bàytuyn gõytuyytuy ly tràytuy, “Chúgfldc mừcykang ta thấootgt tìrudrnh?”

“Chúgfldc mừcykang ngưuwnwơootgi làytuym chưuwnwxkajng môkerkn Bắjyvyc Hảjaxqi phákcini.” Tiểitvvu Đugamao cốnjoj gắjyvyng cưuwnwxkaji thậrrdnt tưuwnwơootgi.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym ngẩbvogng mặbctdt, “Nóirdii khôkerkng giữfrez lờxkaji.”

Tiểitvvu Đugamao lậrrdnp tứbzrlc xụvtqi xuốnjojng, “Na. . . . . . Nàytuyo cóirdi.”

“Khôkerkng cóirdi, côkerkytuybzrlm cákcini gìrudr?” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym chỉrrdnytuyo miệgthung Tiểitvvu Đugamao, “Chộkhsqt dạaqrp!”

“Khôkerkng. . . . . . Ta khôkerkng!” Tiểitvvu Đugamao cốnjoj gắjyvyng đisoxitvv khôkerkng cắjyvyn đisoxfjcuu lưuwnwlkyvi.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym khékcinp hờxkaj hai mắjyvyt, bàytuyy ra bộkhsq dạaqrpng khôkerkng đisoxpgjbng ýgfld, khôkerkng thèvpblm đisoxitvv ýgfld Tiểitvvu Đugamao.

“Ta đisoxi trưuwnwirdic, ngưuwnwơootgi cứbzrl từcyka từcyka ngồpgjbi.” Nóirdii xong, Tiểitvvu Đugamao xoay ngưuwnwxkaji muốnjojn chạaqrpy trốnjojn.

“Ai. . . . . .” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym nâybwnng cằyhbim, nhẹtpxz nhàytuyng gõytuy mặbctdt bàytuyn, thởxkaj ngắjyvyn than dàytuyi, “Cákcini gìrudrytuy vềjsha sau sẽjsha che chởxkaj ta, cùtxqqng nóirdii chuyệgthun vớirdii đisoxaqrpi ca ta, thìrudr ra đisoxjshau làytuyirdii cho vui.”

Tiểitvvu Đugamao dừcykang bưuwnwirdic, nhăbzrln mặbctdt đisoxbzrlng tạaqrpi chỗyhbi.

“Quảjaxq nhiêjshan, lòvceeng nữfrez nhâybwnn nhưuwnw kim đisoxákciny biểitvvn, lờxkaji nữfrez nhâybwnn nóirdii khôkerkng thểitvv tin tưuwnwxkajng, lờxkaji nữfrez nhâybwnn xinh đisoxtpxzp nóirdii lạaqrpi càytuyng khôkerkng thểitvv tin tưuwnwxkajng, côkerkuwnwơootgng càytuyng xinh đisoxtpxzp, càytuyng cóirdi nhiềjshau ngưuwnwxkaji thíitvvch thìrudrytuyng lừcykaa ngưuwnwxkaji xoay vòvceeng vòvceeng.” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym nằyhbim úgfldp sấootgp trêjshan bàytuyn nhưuwnw kẻvxvf khôkerkng xưuwnwơootgng vẻvxvf mặbctdt đisoxưuwnwa đisoxákcinm, “Gạaqrpt thanh xuâybwnn ngưuwnwxkaji ta, gạaqrpt tìrudrnh cảjaxqm ngưuwnwxkaji ta, lừcykaa ngưuwnwxkaji ta lòvceeng đisoxfjcuy chờxkaj mong, sau đisoxóirdi nhẹtpxz nhàytuyng nóirdii mộkhsqt câybwnu mỗyhbii ngưuwnwxkaji mộkhsqt ngảjaxq liềjshan đisoxem ngưuwnwxkaji ta đisoxuổadbki đisoxi, ai nha! Bộkhsqi tìrudrnh bạaqrpc nghĩkyhpa! Khôkerkng ai tíitvvnh. . . . . .”

“Nàytuyy, ngưuwnwơootgi nóirdii đisoxjgbl chưuwnwa hảjaxq?” Tiểitvvu Đugamao chạaqrpy tớirdii đisoxákcin ghếjsha hắjyvyn, “Ngưuwnwơootgi íitvvt vừcykaa ăbzrln cưuwnwirdip vừcykaa la làytuyng đisoxi, chíitvvnh ngưuwnwơootgi mớirdii làytuy ngưuwnwxkaji lợisoxi dụvtqing!”

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym nhếjshach mi, “Ta cũwpdxng khôkerkng lừcykaa tìrudrnh cảjaxqm củjgbla côkerk.”

“Ta làytuym gìrudrirdi lừcykaa tìrudrnh cảjaxqm củjgbla ngưuwnwơootgi?!”

“Côkerkirdi!”

“Khôkerkng cóirdi!”

“Côkerk khôkerkng, vậrrdny côkerk xem bêjshan kia làytuykcini gìrudr?” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym giơootg tay chỉrrdn phíitvva sau Tiểitvvu Đugamao.

Tiểitvvu Đugamao quay đisoxfjcuu lạaqrpi, phíitvva sau cákcini gìrudrwpdxng khôkerkng cóirdi, lạaqrpi quay đisoxfjcuu lạaqrpi, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym đisoxãjgbl tớirdii trưuwnwirdic mắjyvyt rồpgjbi, cơootg hồpgjb mặbctdt dákcinn mặbctdt mũwpdxi đisoxnjoji mũwpdxi.

Tiểitvvu Đugamao sửitvvng sốnjojt, lui từcykang bưuwnwirdic vềjsha sau, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym thuậrrdnn thếjsha tiếjshan từcykang bưuwnwirdic.

“Muốnjojn làytuym gìrudr?” Tiểitvvu Đugamao muốnjojn trốnjojn sang bêjshan cạaqrpnh, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym mộkhsqt phen túgfldm trụvtqiytuyng, vưuwnwơootgn tay giữfrez cằyhbim nàytuyng. Tiểitvvu Đugamao bìrudrnh thưuwnwxkajng đisoxuổadbki hắjyvyn giốnjojng nhưuwnw đisoxuổadbki ruồpgjbi bọloro, nhưuwnwng màytuy lầfjcun nàytuyy vỗyhbi khôkerkng đisoxưuwnwisoxc bắjyvyt khôkerkng xong, ngưuwnwisoxc lạaqrpi trêjshan cằyhbim truyềjshan đisoxếjshan cảjaxqm giákcinc đisoxau.

“Ngưuwnwơootgi muốnjojn làytuym gìrudr?!” Tiểitvvu Đugamao đisoxkhsqt nhiêjshan nhe răbzrlng hung hãjgbln, nhưuwnwng Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym gưuwnwơootgng mặbctdt khôkerkng biểitvvu tìrudrnh, thầfjcun sắjyvyc bìrudrnh tĩkyhpnh khiếjshan nàytuyng khôkerkng thểitvvytuyo đisoxkcinn đisoxưuwnwisoxc. Hai mắjyvyt đisoxnjoji diệgthun khiếjshan ngưuwnwxkaji ta tâybwnm hoảjaxqng ýgfld loạaqrpn. Tiểitvvu Đugamao cúgfldi đisoxfjcuu, lạaqrpi bịimvi ngưuwnwxkaji ta đisoxbvogy đisoxếjshan vákcinch tưuwnwxkajng.

“A. . . . . .” Lưuwnwng dákcinn vàytuyo vákcinch tưuwnwxkajng, trêjshan môkerki đisoxkhsqt nhiêjshan nóirding.

Tiểitvvu Đugamao trợisoxn to mắjyvyt, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym chạaqrpm mộkhsqt cákcini sau đisoxóirdi nhanh chóirding ngẩbvogng đisoxfjcuu lêjshan, cùtxqqng nàytuyng đisoxnjoji diệgthun.

Trêjshan môkerki cảjaxqm giákcinc vẫazsfn còvceen lưuwnwu lạaqrpi, hai ngưuwnwxkaji mắjyvyt to trừcykang mắjyvyt nhỏkcin, Tiểitvvu Đugamao ngâybwny ngưuwnwxkaji mộkhsqt lúgfldc, đisoxkhsqt nhiêjshan thẹtpxzn quákcinirdia giậrrdnn, nhấootgc châybwnn đisoxákcin, nhưuwnwng phákcint hiệgthun châybwnn khôkerkng nâybwnng đisoxưuwnwisoxc. Hưuwnwirding hai bêjshan muốnjojn thoákcint ra lạaqrpi thoákcint khôkerkng đisoxưuwnwisoxc, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym vưuwnwơootgn tay đisoxem nàytuyng vâybwny trong ngựitvvc mìrudrnh vàytuykcinch tưuwnwxkajng, khoảjaxqng cákcinch giữfreza hai ngưuwnwxkaji chỉrrdnytuy mộkhsqt kẽjsha hởxkaj nhỏkcin, còvceen đisoxèvpbljshan khôkerkng cho nàytuyng nhúgfldc nhíitvvch.

“Tiếjshat Nhịimvi chếjshat tiệgthut, ngưuwnwơootgi muốnjojn làytuym gìrudr?”

“Bákcinuwnwơootgng ngạaqrpnh thưuwnwisoxng cung!” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym trảjaxq lờxkaji khôkerkng nhanh khôkerkng chậrrdnm, giốnjojng nhưuwnw khôkerkng cảjaxqm thấootgy đisoxưuwnwisoxc cóirdikcini gìrudr khôkerkng ổadbkn.

“Ngưuwnwơootgi dákcinm!” Tiểitvvu Đugamao rốnjojng lêjshan mộkhsqt tiếjshang.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym bĩkyhpu môkerki, “Sao khôkerkng dákcinm!”

Tiểitvvu Đugamao ngẩbvogn ngưuwnwxkaji, nghi hoặbctdc nhìrudrn hắjyvyn, “Ngưuwnwơootgi nhưuwnw vậrrdny làytuy muốnjojn làytuym gìrudr? Buôkerkng tay buôkerkng tay.”

“Khôkerkng buôkerkng!” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym bưuwnwirding bỉrrdnnh, “Ta khôkerkng ăbzrln thịimvit nhưuwnwng canh thìrudr vẫazsfn phảjaxqi uốnjojng.”

“Uốnjojng canh. . . . . . Ưetxjm.”

Tiểitvvu Đugamao trợisoxn tròvceen mắjyvyt, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym mộkhsqt tay nâybwnng cổadbkytuyng, khôkerkng nhẹtpxz khôkerkng nặbctdng nắjyvym lấootgy, khiếjshan nàytuyng cóirdi chúgfldt têjsha dạaqrpi, mộkhsqt tay kia nâybwnng cằyhbim nàytuyng lêjshan, đisoxitvvytuyng dựitvva vàytuyo tưuwnwxkajng khôkerkng cho đisoxkhsqng, hôkerkn miệgthung nàytuyng.

Tiểitvvu Đugamao giãjgbly giụvtqia mộkhsqt hồpgjbi lâybwnu, cuốnjoji cùtxqqng khôkerkng còvceen khíitvv lựitvvc, vừcykaa giậrrdnn vừcykaa thẹtpxzn. Nàytuyng đisoxãjgbl lớirdin nhưuwnw vậrrdny, cũwpdxng coi nhưuwnw lầfjcun đisoxfjcuu tiêjshan bịimvi ngưuwnwxkaji khákcinc thâybwnn mậrrdnt nhưuwnw vậrrdny, nhấootgt thờxkaji khôkerkng biếjshat ứbzrlng đisoxnjoji nhưuwnw thếjshaytuyo. Rõytuyytuyng Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym khôkerkng cầfjcum lấootgy hai tay nàytuyng, còvceen khôkerkng giãjgbly giụvtqia, tốnjojt xấootgu gìrudrwpdxng nêjshan cho hắjyvyn mộkhsqt bạaqrpt tai, nhưuwnwng lạaqrpi cốnjojrudrnh quêjshan, chỉrrdn biếjshat giữfrez lấootgy vai hắjyvyn.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym buôkerkng miệgthung nàytuyng ra đisoxitvvytuyng híitvvt thởxkaj, sau đisoxóirdi khóirdie miệgthung nhếjshach lêjshan, từcykajshan quai hàytuym cắjyvyn đisoxếjshan tai nàytuyng, “Nàytuyng còvceen nóirdii mìrudrnh khôkerkng đisoxkhsqng tâybwnm?”

Tiểitvvu Đugamao kinh ngạaqrpc vìrudr ngữfrez đisoxiệgthuu củjgbla Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym, tựitvva hồpgjb hoàytuyn toàytuyn khôkerkng phảjaxqi làytuyjshan Tiếjshat Nhịimvi ngàytuyy thưuwnwxkajng vẫazsfn cùtxqqng nàytuyng khua môkerki múgflda mékcinp kia, hắjyvyn rõytuyytuyng khôkerkng dùtxqqng lựitvvc, bảjaxqn thâybwnn mìrudrnh cũwpdxng khôkerkng giãjgbly ra.

Đugamếjshan khi cảjaxqm giákcinc ngưuwnwxkaji nọloro bắjyvyt đisoxfjcuu cắjyvyn lêjshan cổadbk, Tiểitvvu Đugamao mớirdii hoàytuyn toàytuyn kinh sợisox, nâybwnng tay muốnjojn cho hắjyvyn cákcini tákcint. Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym sớirdim cóirdi chuẩbvogn bịimvi, cầfjcum lấootgy cổadbk tay nàytuyng ấootgn lêjshan trêjshan tưuwnwxkajng, khôkerkng cóirdirudr bấootgt ngờxkajytuyng lạaqrpi muốnjojn càytuyo mặbctdt hắjyvyn, hắjyvyn nắjyvym lấootgy năbzrlm ngóirdin tay nàytuyng nắjyvym trong lòvceeng bàytuyn tay. Tiểitvvu Đugamao chỉrrdn thấootgy ngựitvvc hắjyvyn phậrrdnp phồpgjbng, ákcinnh mắjyvyt giốnjojng nhưuwnw muốnjojn ăbzrln thịimvit ngưuwnwxkaji.

Mặbctdt đisoxkcin tai nóirding lạaqrpi thêjsham tâybwnm hoảjaxqng ýgfld loạaqrpn, ngay lúgfldc suy nghĩkyhp Tiểitvvu Đugamao khôkerkng còvceen theo ýgfld muốnjojn, liềjshan nghe ngoàytuyi cửitvva truyềjshan đisoxếjshan thanh âybwnm củjgbla Hákcinch Kim Phong, “Tiểitvvu Đugamao? Sao thếjsha? Hai ngưuwnwxkaji đisoxang đisoxákcinnh nhau àytuy?”

Tiểitvvu Đugamao cảjaxq kinh, liềjshan cảjaxqm giákcinc giốnjojng nhưuwnw bịimvi mộkhsqt chậrrdnu nưuwnwirdic lạaqrpnh giộkhsqi lêjshan đisoxfjcuu, hoàytuyn toàytuyn thanh tỉrrdnnh. Giưuwnwơootgng mắjyvyt nhìrudrn Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym, ngưuwnwxkaji nọlorowpdxng giốnjojng nhưuwnw phụvtqic hồpgjbi tinh thầfjcun, còvceen cóirdi nhưuwnw vậrrdny chúgfldt ngạaqrpc nhiêjshan nhìrudrn nàytuyng.

“Bốnjojp” mộkhsqt tiếjshang. Tiểitvvu Đugamao rúgfldt tay vềjsha, khôkerkng nhẹtpxz khôkerkng nặbctdng, hoàytuyn toàytuyn khôkerkng cóirdi ýgfld đisoximvinh cho Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym mộkhsqt cákcini tákcint.

Ngưuwnwxkaji nọloro sờxkaj sờxkaj mặbctdt, cóirdi chúgfldt ủjgbly khuấootgt nhìrudrn nàytuyng, cũwpdxng khôkerkng nóirdii gìrudr, vẻvxvf mặbctdt giốnjojng nhưuwnw đisoxaqrpi cẩbvogu làytuym sai. Tiểitvvu Đugamao đisoxbvogy ra hắjyvyn, lấootgy tay sửitvva sang lạaqrpi tóirdic cùtxqqng cổadbk ákcino, sau đisoxóirdiitvvt sâybwnu mộkhsqt hơootgi đisoxbvogy cửitvva, bưuwnwirdic nhanh ra ngoàytuyi.

“Ai, Tiểitvvu Đugamao, vừcykaa rồpgjbi Hữfrezu Hữfrezu nóirdii cùtxqqng đisoxi ăbzrln cơootgm đisoxi. . . . . .” Hákcinch Kim Phong còvceen chưuwnwa nóirdii xong, chỉrrdn thấootgy Tiểitvvu Đugamao vộkhsqi vãjgbl “vụvtqit” mộkhsqt tiếjshang bưuwnwirdic qua mặbctdt.

Thấootgy Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym đisoxen mặbctdt đisoxi theo sau, Hákcinch Kim Phong hỏkcini hắjyvyn, “Làytuym sao vậrrdny?”

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym đisoxkhsqt nhiêjshan che quai hàytuym, “Muộkhsqi tửitvv ngưuwnwơootgi chiếjsham tiệgthun nghi củjgbla ta.”

. . . . . .

Thậrrdnt lâybwnu sau, Tiểitvvu Đugamao đisoxãjgbl sắjyvyp đisoxi ra khỏkcini hoa viêjshan đisoxkhsqt nhiêjshan cầfjcum theo mộkhsqt cákcini chậrrdnu hoa vọlorot vàytuyo, “Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym! Bổadbkn tiểitvvu thưuwnw liềjshau mạaqrpng vớirdii ngưuwnwơootgi!”

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym vộkhsqi cúgfldi đisoxfjcuu, mộkhsqt cákcini chậrrdnu hoa liềjshan bay tớirdii, đisoxrrdnp vàytuyo cákcinnh cửitvva phíitvva sau hàytuynh lang, rơootgi xuốnjojng vỡlkyvkcint.

Tiểitvvu Đugamao căbzrlm giậrrdnn giậrrdnm châybwnn bỏkcin đisoxi, tứbzrlc giậrrdnn trởxkaj lạaqrpi phòvceeng thu thậrrdnp đisoxpgjb vậrrdnt nàytuyy nọloro, miệgthung lầfjcum bầfjcum mắjyvyng chửitvvi ngưuwnwxkaji.

Hiểitvvu Nguyệgthut cùtxqqng Hữfrezu Hữfrezu đisoxbzrlng ởxkaj cửitvva kinh hồpgjbn bạaqrpt víitvva nhìrudrn nàytuyng, lầfjcun đisoxfjcuu tiêjshan mớirdii thấootgy Tiểitvvu Đugamao tứbzrlc giậrrdnn nhưuwnw vậrrdny.

ytuyn đisoxêjsham buôkerkng xuốnjojng, thừcykaa dịimvip nguyệgthut hắjyvyc phong cao, Tiểitvvu Đugamao lặbctdng lẽjsha mang theo tay nảjaxqi chuồpgjbn khỏkcini biệgthut việgthun, vừcykaa đisoxếjshan châybwnn tưuwnwxkajng nghĩkyhp muốnjojn nhảjaxqy ra, phíitvva sau liềjshan bịimvi ngưuwnwxkaji mộkhsqt phen ôkerkm lấootgy.

“A. . . . . .” Tiểitvvu Đugamao kinh hãjgbli, còvceen chưuwnwa kịimvip la lêjshan đisoxãjgbl bịimvi ngưuwnwxkaji bịimvit miệgthung, mộkhsqt cákcini gìrudr đisoxóirdi giốnjojng hỏkcina chiếjshat tửitvv quơootg quơootgxkaj trưuwnwirdic mắjyvyt. Tiểitvvu Đugamao đisoxkhsqt nhiêjshan dâybwnng lêjshan dựitvv cảjaxqm khôkerkng làytuynh, thầfjcum nghĩkyhp mộkhsqt tiếjshang khôkerkng tốnjojt, trúgfldng ákcinm chiêjshau! Nhưuwnwng đisoxãjgbl quákcin muộkhsqn, liềjshan mêjsha man thiếjshap đisoxi.

Đugamếjshan khi Tiểitvvu Đugamao tỉrrdnnh lạaqrpi, liềjshan phákcint hiệgthun mìrudrnh đisoxang nằyhbim trêjshan chiếjshac giưuwnwxkajng lớirdin mềjsham mạaqrpi, giưuwnwxkajng còvceen lắjyvyc lưuwnwjshan xuốnjojng.

Ngồpgjbi xuốnjojng, bêjshan tay trákcini làytuy cửitvva sổadbk.

Đugambvogy cửitvva nhìrudrn ra bêjshan ngoàytuyi, làytuy mặbctdt nưuwnwirdic mêjshanh môkerkng vôkerk bờxkaj. . . . . . Thuyềjshan?! Tiểitvvu Đugamao ngẩbvogn ngưuwnwxkaji, chợisoxt nghe “Kékcint” mộkhsqt tiếjshang, cửitvva phòvceeng mởxkaj ra.

Ngẩbvogng đisoxfjcuu, Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym cầfjcum theo hộkhsqp thứbzrlc ăbzrln tiếjshan vàytuyo, “A, rốnjojt cụvtqic tỉrrdnnh rồpgjbi?”

“Sao lạaqrpi thếjshaytuyy?!” Tiểitvvu Đugamao kinh hãjgbli.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym mỉrrdnm cưuwnwxkaji, lạaqrpi gầfjcun nóirdii, “Thuyềjshan nàytuyy đisoxang hưuwnwirding đisoxếjshan Nạaqrpi Hàytuykerkn, chúgfldng ta đisoxi tìrudrm khốnjoji Long Cốnjojt thứbzrluwnw.”

Tiểitvvu Đugamao lùtxqqi vàytuyo trong giưuwnwxkajng, nhớirdi tớirdii chuyệgthun mìrudrnh bịimvi chụvtqip thuốnjojc mêjsha, kinh ngạaqrpc mởxkaj to hai mắjyvyt, “Ngưuwnwơootgi. . . . . .”

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym gậrrdnt đisoxfjcuu, “Làytuy ta a!” Lạaqrpi chỉrrdn chỉrrdn Tiểitvvu Đugamao, “Bắjyvyt cóirdic nàytuyng!”

“Đugamaqrpi ca củjgbla ta bọloron họloro đisoxâybwnu?!” Tiểitvvu Đugamao giưuwnwơootgng miệgthung.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym xấootgu xa cưuwnwxkaji, “Ta đisoxitvv lạaqrpi cho bọloron mộkhsqt tờxkaj giấootgy, nóirdii chúgfldng ta cóirdi việgthuc muốnjojn làytuym, đisoxi trưuwnwirdic mộkhsqt bưuwnwirdic, gặbctdp lạaqrpi ởxkaj Nạaqrpi Hàytuykerkn.”

“Vậrrdny trêjshan thuyềjshan. . . . . .” Tiểitvvu Đugamao vộkhsqi vàytuyng túgfldm lấootgy chăbzrln.

“Đugamúgfldng vậrrdny!” Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym cưuwnwxkaji đisoxếjshan đisoxjyvyc chíitvv đisoxjyvyc ýgfld, chỉrrdn chỉrrdn chíitvvnh mìrudrnh, “Côkerk nam.” Lạaqrpi chỉrrdn chỉrrdn Tiểitvvu Đugamao, “Quảjaxq nữfrez.”

Tiểitvvu Đugamao lùtxqqi lạaqrpi mộkhsqt chúgfldt, nhìrudrn ra ngoàytuyi cửitvva sổadbk.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym tớirdii gầfjcun, “Nơootgi nàytuyy tứbzrl phíitvva đisoxjshau làytuyuwnwirdic, nàytuyng trốnjojn khôkerkng thoákcint đisoxâybwnu.”

“Trốnjojn. . . . . . Ta vìrudr sao lạaqrpi muốnjojn chạaqrpy trốnjojn?” Tiểitvvu Đugamao khẩbvogn trưuwnwơootgng.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym gậrrdnt đisoxfjcuu, “Đugamúgfldng vậrrdny, nàytuyng vớirdii ta lưuwnwlkyvng tìrudrnh tưuwnwơootgng duyệgthut, vìrudr sao lạaqrpi muốnjojn chạaqrpy trốnjojn? Nhỉrrdn?” Nóirdii xong, liềjshan tiếjshan lạaqrpi gầfjcun, càytuyng dựitvva càytuyng gầfjcun, càytuyng dựitvva. . . . . .

“A!”

“Tiểitvvu Đugamao?”

“A!” Tiểitvvu Đugamao bỗyhbing nhiêjshan bừcykang tỉrrdnnh, liềjshan nhìrudrn thấootgy Hiểitvvu Nguyệgthut trưuwnwirdic mắjyvyt vẻvxvf mặbctdt sốnjojt ruộkhsqt nhìrudrn nàytuyng, “Côkerkytuym sao vậrrdny?”

Tiểitvvu Đugamao ngồpgjbi xuốnjojng, nhìrudrn trákcini nhìrudrn phảjaxqi, cảjaxqnh tưuwnwisoxng trưuwnwirdic mắjyvyt nhìrudrn cóirdi chúgfldt quen mắjyvyt, giốnjojng nhưuwnw. . . . . . Làytuy chiếjshac thuyềjshan bọloron họloro trưuwnwirdic đisoxâybwny từcykang đisoxi, thuyềjshan củjgbla Trọlorong Hoa.

“A?” Tiểitvvu Đugamao tìrudrm ra manh mốnjoji, mởxkaj cửitvva sổadbk ra nhìrudrn nhìrudrn, bêjshan ngoàytuyi làytuy mặbctdt hồpgjb, vákcinn giưuwnwxkajng bêjshan dưuwnwirdii nhẹtpxz nhàytuyng lắjyvyc lưuwnw.

“Sao lạaqrpi thếjshaytuyy?” Tiểitvvu Đugamao khóirdi hiểitvvu nhìrudrn Hiểitvvu Nguyệgthut.

“Tốnjoji hôkerkm qua khôkerkng biếjshat côkerkrudr sao lạaqrpi tékcin xỉrrdnu ởxkaj trong sâybwnn, Tiếjshat côkerkng tửitvvirdii côkerk gầfjcun đisoxâybwny quákcin mệgthut mỏkcini, phảjaxqi nghỉrrdn ngơootgi nhiềjshau. Chúgfldng ta liềjshan đisoxem côkerkjshan thuyềjshan, lúgfldc nàytuyy chúgfldng ta đisoxang tiếjshan đisoxếjshan Nạaqrpi Hàytuykerkn.” Hiểitvvu Nguyệgthut nóirdii xong, vưuwnwơootgn tay sờxkaj sờxkaj trákcinn Tiểitvvu Đugamao, “Thếjshaytuyo? Côkerk vẫazsfn bấootgt an, cóirdi phảjaxqi gặbctdp giấootgc mộkhsqng kỳkhsq lạaqrprudr hay khôkerkng?”

“Mộkhsqng?” Tiểitvvu Đugamao nhíitvvu màytuyy suy nghĩkyhp, nằyhbim mơootg?

“A!” Nàytuyng nhưuwnw trúgfldt đisoxưuwnwisoxc gákcinnh nặbctdng vỗyhbi tay, “Nguyêjshan lai làytuy đisoxang nằyhbim mơootg!”

Hiểitvvu Nguyệgthut bịimviytuyng làytuym cho hoảjaxqng sợisox, dởxkaj khóirdic dởxkajuwnwxkaji nhìrudrn nàytuyng, “Côkerk khôkerkng cóirdi việgthuc gìrudr chứbzrl?”

“Khôkerkng. . . . . .” Tiểitvvu Đugamao nóirdii xong, lạaqrpi cảjaxqm thấootgy khôkerkng ổadbkn, nếjshau làytuy nằyhbim mộkhsqng, nóirdii cákcinch khákcinc bảjaxqn thâybwnn mơootg thấootgy Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym đisoxem chíitvvnh mìrudrnh bắjyvyt cóirdic? Hay làytuy, trưuwnwirdic đisoxóirdigfldc hắjyvyn hôkerkn mìrudrnh cũwpdxng làytuyrudrnh nằyhbim mơootg.

“Nhấootgt đisoximvinh làytuy nằyhbim mơootg!” Tiểitvvu Đugamao dùtxqqng sứbzrlc gậrrdnt đisoxfjcuu, sau đisoxóirdi lạaqrpi che mặbctdt, “A! Ta vừcykaa mơootg thấootgy mộkhsqt cơootgn ákcinc mộkhsqng rấootgt ghêjsha tởxkajm!”

“Khụvtqi khụvtqi!” Lúgfldc nàytuyy, chợisoxt bêjshan ngoàytuyi cóirdi ngưuwnwxkaji ho khan mộkhsqt tiếjshang.

Tiểitvvu Đugamao ngẩbvogng đisoxfjcuu. . . . . . Chỉrrdn thấootgy Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym khôkerkng biếjshat khi nàytuyo thìrudr ngồpgjbi ởxkajjshan cạaqrpnh bàytuyn, chíitvvnh tựitvva tiếjshau phi tiếjshau nhìrudrn nàytuyng.

Tiểitvvu Đugamao theo dõytuyi hắjyvyn.

Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym bỗyhbing nhiêjshan nởxkaj nụvtqiuwnwxkaji, nguyêjshan bảjaxqn tay trákcini đisoxang nâybwnng cằyhbim liềjshan buôkerkng xuốnjojng, đisoxadbki thàytuynh tay phảjaxqi, đisoxem toàytuyn bộkhsq nửitvva khuôkerkn mặbctdt cho Tiểitvvu Đugamao nhìrudrn. . . . . . Trêjshan mặbctdt, rõytuyytuyng cóirdi dấootgu năbzrlm ngóirdin tay, đisoxfjcuu ngóirdin tay nàytuyy so vớirdii củjgbla Tiếjshat Bắjyvyc Phàytuym, nhỏkcinootgn nhiềjshau.

“Phụvtqit. . . . . .” Tiểitvvu Đugamao mớirdii vừcykaa nhậrrdnn ly tràytuy Hiểitvvu Nguyệgthut đisoxưuwnwa qua uốnjojng mộkhsqt ngụvtqim, nưuwnwirdic tràytuy đisoxjshau phun ra.

“Côkerkytuym sao vậrrdny, Tiểitvvu Đugamao?” Hiểitvvu Nguyệgthut cầfjcum lấootgy cákcini chékcinn giúgfldp nàytuyng vỗyhbiuwnwng, liềjshan thấootgy Tiểitvvu Đugamao ôkerkm cákcini gốnjoji chui vàytuyo trong chăbzrln. Quấootgn chăbzrln quanh ngưuwnwxkaji giốnjojng nhưuwnwkcini bákcinnh mìrudr, Tiểitvvu Đugamao ởxkajjshan trong lăbzrln qua lăbzrln lạaqrpi.

“Tiểitvvu Đugamao?” Hiểitvvu Nguyệgthut dákcinn tai vàytuyi chăbzrln bôkerkng lắjyvyng nghe, tâybwnm nóirdii nha đisoxfjcuu kia lạaqrpi cóirdi tậrrdnt xấootgu gìrudr đisoxâybwny?

Chợisoxt nghe bêjshan trong Tiểitvvu Đugamao nóirdii năbzrlng lộkhsqn xộkhsqn, “Làytuy nằyhbim mơootg, nhấootgt đisoximvinh làytuy nằyhbim mơootg! Ta khôkerkng muốnjojn sốnjojng nữfreza!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.