Giang Hồ Bất Ai Đao

Chương 49 : Mệnh cách

    trước sau   
Sau khi bữetufa tiệunxpc tốymtti kếcflbt thúgfdkc, mọiyefi ngưcflbgyrji đkcrhưcflbgnoqc sắwoskp xếcflbp nghỉbpca ngơblyri trong nhữetufng cărkghn phòhayrng khágkfhc nhau.

Vừrcqya mớffpmi bưcflbffpmc vàpipgo cửqqdaa chuẩwbaln bịkxwupipgn bạclukc mộetuft chúgfdkt vềrzanpipgnh đkcrhetufng tốymtti nay, Tiểjcngu Đjqwxao liềrzann nhìlelan thấyiwzy mộetuft bófpgung đkcrhen nhàpipgo tớffpmi mìlelanh, đkcrhetuft nhiêfixqn cảpafd kinh, Hágkfhch Kim Phong muốymttn ôeinam nàpipgng đkcrhang trốymttn phílpgga sau câiyefy cộetuft, “Tiểjcngu muộetufi!”

Tiểjcngu Đjqwxao nhứfixqc đkcrhfidvu.

gkfhch Kim Phong nưcflbffpmc mắwoskt lưcflbng tròhayrng buôeinang câiyefy cộetuft ra, quay lạcluki kéryiuo tay ágkfho Tiểjcngu Đjqwxao, “Muộetufi sao lạcluki cófpgu thểjcng lừrcqya đkcrhcluki ca!”

Tiểjcngu Đjqwxao cũmeirng hiểjcngu đkcrhưcflbgnoqc dưcflbffpmi tìlelanh huốymttng nhưcflb thếcflbpipgy lạcluki đkcrhi nhậbwpwn thứfixqc huynh muộetufi, khôeinang phảpafdi làpipgfpgu cảpafdm giágkfhc rấyiwzt kỳkxwu quágkfhi sao, chắwoskp tay sau lưcflbng cófpgu chúgfdkt nhărkghn nhófpgu, giốymttng nhưcflbcflbgyrji lạcluki tựoflra hồnzxzfpgu chúgfdkt e lệunxp, kêfixqu mộetuft tiếcflbng nho nhỏahxh, “Đjqwxcluki ca.”

gkfhch Kim Phong thởsdhr mộetuft hơblyri, hágkfh hốymttc miệunxpng. . . . . .


Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm nhanh chófpgung lấyiwzy tay bụoflrm kílpggn miệunxpng Hágkfhch Kim Phong, đkcrhjcng trágkfhnh hắwoskn gàpipgo khófpguc nưcflbffpmc mắwoskt tuôeinan nhưcflbcflba. Quảpafd nhiêfixqn, têfixqn nàpipgy sau mộetuft hồnzxzi sửqqdang sốymttt tâiyefm tìlelanh liềrzann kílpggch đkcrhetufng, ôeinam chặetuft Tiểjcngu Đjqwxao khófpguc rốymttng.

Tiểjcngu Đjqwxao vưcflbơblyrn tay vỗqfyhcflbng hắwoskn an ủhayri, mọiyefi ngưcflbgyrji ởsdhr mộetuft bêfixqn nhìlelan mỉbpcam cưcflbgyrji, khôeinang ngờgyrj huynh muộetufi lạcluki nhậbwpwn thứfixqc, nhưcflbng khôeinang biếcflbt khi nàpipgo thìlela mộetuft nhàpipg đkcrhpipgn viêfixqn, lấyiwzy tílpggnh cágkfhch cha nưcflbơblyrng củhayra hai ngưcflbgyrji màpipg suy đkcrhgkfhn, tậbwpwp hợgnoqp cùbpcang mộetuft chỗqfyh phỏahxhng chừrcqyng rấyiwzt nágkfho nhiệunxpt.

gkfhch Kim Phong làpipgm gìlelahayrn tâiyefm tưcflb lo chuyệunxpn khágkfhc, hứfixqng thúgfdk hỏahxhi Tiểjcngu Đjqwxao mẫhayru thâiyefn thếcflbpipgo, ởsdhr chỗqfyhpipgo, vìlela sao khôeinang trởsdhr vềrzan nhàpipg. Tiểjcngu Đjqwxao khôeinang nófpgui rõjzye chuyệunxpn tìlelanh nărkghm đkcrhófpgu, đkcrhjcng trágkfhnh Hágkfhch Kim Phong thưcflbơblyrng tâiyefm, chỉbpcafpgui nưcflbơblyrng nàpipgng ởsdhr Giang Nam, rấyiwzt khỏahxhe. Hai ngưcflbgyrji hẹxgbnn nhau, xong việunxpc Tiểjcngu Đjqwxao sẽjzye dẫhayrn Hágkfhch Kim Phong đkcrhi gặetufp mẫhayru thâiyefn trưcflbffpmc, sau đkcrhófpgu sẽjzye đkcrhi gặetufp phụoflr thâiyefn, cuốymtti cùbpcang lừrcqya cho cha nưcflbơblyrng gặetufp mặetuft nhau.

Vốymttn dĩbpca huynh muộetufi hẳrzann làpipgfixqn hảpafdo hảpafdo tròhayr chuyệunxpn mộetuft lúgfdkc, nhưcflbng còhayrn nhiềrzanu thờgyrji gian, tốymtti nay còhayrn cófpgu rấyiwzt nhiềrzanu chuyệunxpn quan trọiyefng phảpafdi làpipgm.

Tiểjcngu Đjqwxao đkcrhrzan nghịkxwu, tốymtti nay, quan trọiyefng nhấyiwzt làpipg việunxpc trágkfho đkcrhuggji Nữetufcflbơblyrng, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Trọiyefng Hoa sẽjzye dẫhayrn theo Hữetufu Hữetufu rờgyrji đkcrhi, bắwoskt Đjqwxcluki Tổuggjng quảpafdn vềrzan giam lỏahxhng, Hữetufu Hữetufu đkcrheo khărkghn che mặetuft khôeinai phụoflrc Nữetufcflbơblyrng giảpafd dạclukng kia, thầfidvn khôeinang biếcflbt quỷbwpw khôeinang hay màpipg đkcrhem vưcflbơblyrng vịkxwucflbffpmp vềrzan.

“Côeina khôeinang đkcrhi?” Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm tòhayrhayr nhìlelan Tiểjcngu Đjqwxao.

Tiểjcngu Đjqwxao nhágkfhy mắwoskt mấyiwzy cágkfhi, ta muốymttn đkcrhi giágkfhm ságkfht bọiyefn Tiếcflbt Hìlelanh.

“Côeina cho rằwtlbng đkcrhêfixqm nay bọiyefn họiyef sẽjzyefpgupipgnh đkcrhetufng?” Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm nhílpggu màpipgy, “Tiếcflbt Hìlelanh côeinang phu khôeinang kéryium, côeina đkcrhi mộetuft mìlelanh sao?”

“Ta sẽjzye đkcrhi cùbpcang Tiểjcngu Đjqwxao.” Hiểjcngu Nguyệunxpt đkcrhfixqng bêfixqn cạcluknh Tiểjcngu Đjqwxao, lúgfdkc nàpipgy đkcrhếcflbn phiêfixqn Trọiyefng Hoa lo lắwoskng, “Hai ngưcflbgyrji sao?”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm trágkfhi lạcluki an tâiyefm hơblyrn mộetuft chúgfdkt, luậbwpwn côeinang phu, Hiểjcngu Nguyệunxpt sẽjzye khôeinang thua kéryium Tiếcflbt Hìlelanh, luậbwpwn tâiyefm nhãkcrhn, cófpgu Tiểjcngu Đjqwxao, hai nàpipgng đkcrhi hẳrzann làpipg an toàpipgn.

“Ta cũmeirng đkcrhi!” Hágkfhch Kim Phong sau khi biếcflbt Tiểjcngu Đjqwxao làpipg muộetufi tửqqda củhayra mìlelanh, tựoflr nhiêfixqn làpipgpipgng thêfixqm cưcflbng chiềrzanu.

Mọiyefi ngưcflbgyrji nhìlelan hắwoskn, biếcflbt hắwoskn lo lắwoskng, nhưcflbng màpipg đkcrhi thărkghm dòhayr thậbwpwt sựoflr khôeinang quágkfh thílpggch hợgnoqp vớffpmi Hágkfhch Kim Phong —— hắwoskn cũmeirng khôeinang cófpgu khinh côeinang.

gkfhch Kim Phong đkcrhcluki khágkfhi biếcflbt ýkiyx tứfixq củhayra mọiyefi ngưcflbgyrji, cũmeirng sốymttt ruộetuft, “Ta. . . . . . Ta ởsdhr ngoàpipgi tưcflbgyrjng chờgyrj, khôeinang ổuggjn thìlela gọiyefi ta, ta vàpipgo cứfixqu!”


Tiểjcngu Đjqwxao nhìlelan thấyiwzy Hágkfhch Kim Phong vẻatfc mặetuft lo lắwoskng, trong lòhayrng sung sưcflbffpmng —— nhậbwpwn thứfixqc đkcrhcluki ca ruộetuft thậbwpwt làpipg tuyệunxpt, cófpgu cảpafdm giágkfhc yêfixqn tâiyefm thoảpafdi mágkfhi đkcrhưcflbgnoqc ngưcflbgyrji khágkfhc thưcflbơblyrng yêfixqu. Nghĩbpca xong, Tiểjcngu Đjqwxao vôeina cớffpm liếcflbc Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm mộetuft cágkfhi.

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm bịkxwupipgng liếcflbc mộetuft cágkfhi thìlela giậbwpwt mìlelanh, chỉbpca thấyiwzy Tiểjcngu Đjqwxao kéryiuo cágkfhnh tay Hágkfhch Kim Phong, “Ca, vềrzan sau nếcflbu cófpgu ngưcflbgyrji khi dễryiu muộetufi làpipgm sao bâiyefy giờgyrj?”

“Ta làpipgm thịkxwut hắwoskn.” Hágkfhch Kim Phong khôeinang hềrzan nghĩbpca ngợgnoqi. Buộetuft miệunxpng thốymttt ra.

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm theo bảpafdn nărkghng sờgyrj sờgyrj cổuggj, bưcflbng ly tràpipg uốymttng giảpafd vờgyrj nhưcflb khôeinang nghe thấyiwzy.

“Thếcflb. . . . . . Nếcflbu cófpgu ngưcflbgyrji chiếcflbm tiệunxpn nghi củhayra muộetufi thìlela sao?” Tiểjcngu Đjqwxao hỏahxhi tiếcflbp.

“Cágkfhi gìlela?!” Hágkfhch Kim Phong vỗqfyhpipgn, “Kẻatfcpipgo cảpafd gan giởsdhr tròhayr đkcrhófpgu, lãkcrho tửqqda thiếcflbn hắwoskn!”

“Khụoflr khụoflr. . . . . .” Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm vỗqfyh ngựoflrc, Trọiyefng Hoa bêfixqn cạcluknh cưcflbgyrji đkcrhếcflbn vui sưcflbffpmng khi cófpgu ngưcflbgyrji gặetufp họiyefa.

Tiểjcngu Đjqwxao cưcflbgyrji vui vẻatfc, vềrzan sau cófpgu ngưcflbgyrji giúgfdkp đkcrhxjgh ra mặetuft, xem Tiếcflbt Nhịkxwu kia còhayrn dágkfhm khôeinang thàpipgnh thậbwpwt nữetufa khôeinang!

Trờgyrji tốymtti, mọiyefi ngưcflbgyrji liềrzann phâiyefn côeinang nhau hàpipgnh đkcrhetufng, tắwoskt đkcrhègkfhn sớffpmm, giảpafd vờgyrjpipg đkcrhãkcrh nghỉbpca ngơblyri. Chia làpipgm hai đkcrhưcflbgyrjng, Tiểjcngu Đjqwxao, Hiểjcngu Nguyệunxpt cùbpcang Hágkfhch Kim Phong đkcrhi hưcflbffpmng tâiyefy, Trọiyefng Hoa, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Hữetufu Hữetufu đkcrhi đkcrhếcflbn tẩwbalm cung củhayra Nữetufcflbơblyrng.

Trưcflbffpmc khi đkcrhi, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm nhẹxgbn nhàpipgng ôeinam Tiểjcngu Đjqwxao, thấyiwzp giọiyefng nófpgui, “Côeina cẩwbaln thậbwpwn mộetuft chúgfdkt, Tiếcflbt Hìlelanh kia, tâiyefm nhãkcrhn rấyiwzt xấyiwzu xa, mặetuft khágkfhc. . . . . . Nếcflbu Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba ởsdhr đkcrhófpgu, côeinameirng đkcrhrcqyng thărkghm dòhayr nữetufa.”

Tiểjcngu Đjqwxao thậbwpwt khôeinang cảpafdm thấyiwzy đkcrhâiyefy làpipg trởsdhr ngạcluki, “Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba khinh côeinang khôeinang giỏahxhi bằwtlbng ta, cófpgu Tiểjcngu Nguyệunxpt ởsdhr đkcrhófpgu, còhayrn cófpgu đkcrhcluki ca ta!”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm nhìlelan trờgyrji, nha đkcrhfidvu kia từrcqygfdkc nhậbwpwn thứfixqc thâiyefn ca liềrzann bắwoskt đkcrhfidvu kiêfixqu ngạcluko, “Tófpgum lạcluki côeina cẩwbaln thậbwpwn mộetuft chúgfdkt.”

“Đjqwxi đkcrhi.” Tiểjcngu Đjqwxao khoágkfht tay, cùbpcang Hiểjcngu Nguyệunxpt vàpipggkfhch Kim Phong rờgyrji đkcrhi.


Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm quay đkcrhfidvu lạcluki, Trọiyefng Hoa mỉbpcam cưcflbgyrji nhìlelan hắwoskn, “Ngưcflbơblyri yêfixqn tâiyefm đkcrhjcng cho nàpipgng đkcrhi, khôeinang sợgnoqpipgng nghe đkcrhưcflbgnoqc chuyệunxpn khôeinang nêfixqn nghe sao?”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm ảpafdm đkcrhclukm cưcflbgyrji, “Nha đkcrhfidvu kia rấyiwzt thôeinang minh, chỉbpca sợgnoqmeirng muốymttn nghe chuyệunxpn kia, ngărkghn cảpafdn nàpipgng ngưcflbgnoqc lạcluki làpipgm cho nàpipgng thêfixqm nghi ngờgyrj.”

Trọiyefng Hoa nhìlelan chằwtlbm chằwtlbm Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm mộetuft lúgfdkc, bỗqfyhng nhiêfixqn hạcluk giọiyefng hỏahxhi, “Ta hỏahxhi ngưcflbơblyri.”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm ngẩwbalng đkcrhfidvu —— hỏahxhi cágkfhi gìlela?

“Ngưcflbơblyri. . . . . . Đjqwxếcflbn tộetuft cùbpcang đkcrhymtti vớffpmi Nhan Tiểjcngu Đjqwxao cófpgu ýkiyx tứfixqlela hay khôeinang?” Trọiyefng Hoa cau màpipgy, “Ngưcflbơblyri cũmeirng đkcrhrcqyng nófpgui cho ta biếcflbt từrcqy đkcrhfidvu chílpgg cuốymtti ngưcflbơblyri đkcrhrzanu làpipg gặetufp dịkxwup thìlela chơblyri?”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm trầfidvm mặetufc mộetuft lúgfdkc lâiyefu, héryiu miệunxpng tựoflra hồnzxz muốymttn nófpgui lạcluki thôeinai. Màpipg ngay lúgfdkc Trọiyefng Hoa nghĩbpca hắwoskn sẽjzye trảpafd lờgyrji, củhayra phòhayrng đkcrhwbaly ra, Hữetufu Hữetufu vộetufi vãkcrh chạcluky vàpipgo. Nàpipgng vừrcqya rồnzxzi tốymttn chúgfdkt thờgyrji gian đkcrhuggji y phụoflrc dạclukpipgnh.

“Tốymttt lắwoskm, đkcrhgnoqi lâiyefu rồnzxzi.” Hữetufu Hữetufu cófpgu chúgfdkt ngưcflbgnoqng ngùbpcang, nhưcflbng nhìlelan nhìlelan, chỉbpca thấyiwzy Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm quay mặetuft, Trọiyefng Hoa cau màpipgy, hai ngưcflbgyrji tựoflra hồnzxz đkcrhang nófpgui chuyệunxpn gìlela mấyiwzt hứfixqng, khôeinang khílpggfpgu chúgfdkt xấyiwzu hổuggj.

Hữetufu Hữetufu khẩwbaln trưcflbơblyrng, cófpgu phảpafdi lạcluki cãkcrhi nhau hay khôeinang?

“Khụoflr khụoflr.” Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm ho khan mộetuft tiếcflbng, đkcrhymtti Hữetufu Hữetufu ngoắwoskc, “Nhanh lêfixqn.”

“Đjqwxưcflbgnoqc!” Hữetufu Hữetufu cũmeirng khôeinang cófpguiyefm tưcflb quảpafdn chuyệunxpn đkcrhófpgu, chílpggnh sựoflr quan trọiyefng hơblyrn.

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Trọiyefng Hoa mang theo Hữetufu Hữetufu thi triểjcngn khinh côeinang lẻatfcn vàpipgo trong hoàpipgng cung. Hữetufu Hữetufu từrcqy nhỏahxh đkcrhãkcrh sốymttng ởsdhrblyri nàpipgy, đkcrhymtti vớffpmi đkcrhkxwua hìlelanh thậbwpwp phầfidvn quen thuộetufc, bởsdhri vậbwpwy chỉbpca đkcrhiểjcngm Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Trọiyefng Hoa đkcrhi theo đkcrhưcflbgyrjng tắwoskt, cơblyr hồnzxz khôeinang đkcrhoflrng tớffpmi thủhayr vệunxp.

Sau khi thi triểjcngn khinh côeinang, Hữetufu Hữetufu mớffpmi biếcflbt đkcrhưcflbgnoqc côeinang phu củhayra Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Trọiyefng Hoa tốymttt nhưcflb vậbwpwy! Quảpafd nhiêfixqn nưcflbơblyrng nàpipgng nófpgui mộetuft chúgfdkt cũmeirng khôeinang sai, võjzyeiyefm Trung Nguyêfixqn nhiềrzanu nhâiyefn tàpipgi.

Tớffpmi gầfidvn tẩwbalm cung, Hữetufu Hữetufu ra hiệunxpu hai ngưcflbgyrji đkcrhrcqyng nófpgung vộetufi, “Đjqwxègkfhn rấyiwzt ságkfhng, chỗqfyh cửqqdaa đkcrhófpgu hẳrzann làpipgfpgu thủhayr vệunxppipg cung nữetuf.”


Trọiyefng Hoa cùbpcang Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm liếcflbc mắwoskt nhìlelan nhau mộetuft cágkfhi, mang theo Hữetufu Hữetufu nhảpafdy lêfixqn nófpguc nhàpipg, trưcflbffpmc tiêfixqn khôeinang dágkfhm tùbpcay tiệunxpn hàpipgnh đkcrhetufng, chỉbpca trốymttn trêfixqn nófpguc nhàpipg nghe đkcrhetufng tĩbpcanh phílpgga dưcflbffpmi.

Tiếcflbng “Loảpafdng xoảpafdng” truyềrzann đkcrhếcflbn, chợgnoqt nghe thanh âiyefm tứfixqc giậbwpwn củhayra Đjqwxcluki Tổuggjng quảpafdn, “Đjqwxrzanu cúgfdkt cho ta!” Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm khófpgu hiểjcngu nhìlelan Hữetufu Hữetufu.

Hữetufu Hữetufu lắwoskc lắwoskc đkcrhfidvu, cũmeirng khôeinang biếcflbt Đjqwxcluki Tổuggjng quảpafdn nàpipgy từrcqy khi nàpipgo lạcluki trởsdhrfixqn nófpgung nảpafdy nhưcflb vậbwpwy .

Ba ngưcflbgyrji cẩwbaln thậbwpwn nghe ngófpgung, hìlelanh nhưcflbpipg Đjqwxcluki Tổuggjng quảpafdn đkcrhang mắwoskng ngưcflbgyrji, mắwoskng cágkfhi gìlela thìlela nghe khôeinang rõjzye lắwoskm, bấyiwzt quágkfh tiếcflbng đkcrhbwpwp phágkfh đkcrhnzxz vậbwpwt nàpipgy nọiyefmeirng rấyiwzt lớffpmn.

Chỉbpcagkfht sau, cửqqdaa mởsdhr, mấyiwzy binh lílpggnh ủhayrmeir đkcrhi ra, phílpgga sau còhayrn cófpgu mấyiwzy nha hoàpipgn đkcrhang thấyiwzt kinh. Mộetuft binh sĩbpca cầfidvm đkcrhfidvu gọiyefi tớffpmi mộetuft đkcrhetufi nhâiyefn mãkcrh khágkfh đkcrhôeinang, “Nhanh tìlelam đkcrhi!”

Mấyiwzy binh sĩbpca hai mặetuft nhìlelan nhau, đkcrhrzanu hỏahxhi, “Tìlelam cágkfhi gìlela?”

“Bảpafdo ngọiyefc truyềrzann quốymttc củhayra Nữetufcflbơblyrng khôeinang thấyiwzy.”

Mọiyefi ngưcflbgyrji quágkfh sợgnoqkcrhi, nhanh chófpgung chia bốymttn phílpgga đkcrhi tìlelam.

Trọiyefng Hoa nhìlelan Hữetufu Hữetufu, nhưcflbpipg hỏahxhi, “Bảpafdo ngọiyefc truyềrzann quốymttc làpipggkfhi gìlela?”

Hữetufu Hữetufu cưcflbgyrji hílpggp mắwoskt vưcflbơblyrn tay, xuấyiwzt ra mộetuft miếcflbng ngọiyefc bộetufi màpipgu xanh biếcflbc đkcrheo trêfixqn cổuggj. Dưcflbffpmi ágkfhnh trărkghng, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Trọiyefng Hoa chỉbpca thấyiwzy miếcflbng ngọiyefc trong suốymttt ságkfhng long lanh thậbwpwt đkcrhxgbnp, màpipgu xanh trơblyrn bófpgung nhưcflbcflbffpmc, mang theo mộetuft loạcluki linh khílpggfpgui khôeinang nêfixqn lờgyrji —— quảpafd nhiêfixqn làpipg hảpafdo ngọiyefc.

Nhưcflbng màpipg Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Trọiyefng Hoa cũmeirng khôeinang hiểjcngu đkcrhưcflbgnoqc, Hữetufu Hữetufu làpipgm sao đkcrhem đkcrhưcflbgnoqc miếcflbng ngọiyefc bộetufi nàpipgy ra khỏahxhi hoàpipgng cung đkcrhưcflbgnoqc.

Hữetufu Hữetufu chỉbpca chỉbpca giàpipgy củhayra mìlelanh, hai ngưcflbgyrji lậbwpwp tứfixqc ngầfidvm hiểjcngu, đkcrhrcqyng nófpgui dùbpcapipg nữetuf tửqqda hiềrzann làpipgnh, cũmeirng cófpgu mộetuft mặetuft ranh mãkcrhnh.

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm thấyiwzp giọiyefng hỏahxhi Hữetufu Hữetufu, “Nàpipgng tìlelam khôeinang thấyiwzy ngọiyefc bộetufi, vìlela sao giậbwpwn dữetuf?”


Hữetufu Hữetufu nhỏahxh giọiyefng trảpafd lờgyrji, “Ngọiyefc bộetufi nàpipgy, quan trọiyefng giốymttng nhưcflb ngọiyefc tỷbwpwsdhr Trung Nguyêfixqn củhayra cágkfhc ngưcflbgyrji, trưcflbffpmc khi đkcrhi mẫhayru thâiyefn đkcrhãkcrh thágkfho từrcqy trêfixqn cổuggj xuốymttng cho ta, dặetufn ta đkcrhrcqyng nófpgui cho ai biếcflbt, vàpipgkcrhy giấyiwzu ởsdhr trong giàpipgy.”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm hơblyri hơblyri sửqqdang sốymttt, nófpgui nhưcflb vậbwpwy, nưcflbơblyrng củhayra Hữetufu Hữetufu cũmeirng khôeinang phảpafdi làpipg khôeinang đkcrhgkfhn trưcflbffpmc đkcrhưcflbgnoqc cófpgu ngưcflbgyrji âiyefm mưcflbu soágkfhn ngôeinai vịkxwu hoàpipgng đkcrhếcflb củhayra nàpipgng, vìlela sao khôeinang nhắwoskc nhởsdhr nữetuf nhi mộetuft tiếcflbng đkcrhâiyefy? Cũmeirng đkcrhxjgh cho nàpipgng chịkxwuu thêfixqm nhiềrzanu nhiềrzanu đkcrhau khổuggj. . . . . .

Trọiyefng Hoa lạcluki nhắwoskc Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm, “Quốymttc sưcflb khôeinang cófpgusdhr đkcrhâiyefy.”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm hiểjcngu đkcrhưcflbgnoqc ýkiyx củhayra Trọiyefng Hoa, cưcflbgyrji cưcflbgyrji, “Hai ngưcflbgyrji bọiyefn họiyefmeirng khôeinang phảpafdi vợgnoq chồnzxzng, khôeinang ởsdhrbpcang nhau làpipg chuyệunxpn bìlelanh thưcflbgyrjng.”

Trọiyefng Hoa thấyiwzy hắwoskn hàpipgo hứfixqng cãkcrhi lạcluki, bègkfhn khôeinang nófpgui nữetufa.

gfdkc nàpipgy, trong phòhayrng im lặetufng, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Trọiyefng Hoa khófpgu hiểjcngu khôeinang biếcflbt đkcrhãkcrh xảpafdy ra chuyệunxpn gìlela, chỉbpca nghe bêfixqn trong truyềrzann đkcrhếcflbn mộetuft thanh âiyefm, rấyiwzt trầfidvm tĩbpcanh lạcluknh nhạclukt, “Khôeinang cầfidvn tìlelam nữetufa, tìlelam đkcrhưcflbgnoqc rồnzxzi.”

Mấyiwzy binh lílpggnh quay đkcrhfidvu lạcluki, vịkxwu đkcrhcluki tưcflbffpmng quâiyefn kia cũmeirng quay đkcrhfidvu lạcluki.

Nữetufcflbơblyrng đkcrhfixqng ởsdhr cửqqdaa, “Giảpafdi tágkfhn hếcflbt đkcrhi, chuẩwbaln bịkxwu ngàpipgy mai tỷbwpw thílpgg.”

“Vâiyefng!” Bọiyefn lílpggnh nhẹxgbn nhàpipgng thởsdhr ra, mấyiwzy ngàpipgy gầfidvn đkcrhâiyefy chung quy vẫhayrn cảpafdm thấyiwzy Nữetufcflbơblyrng bấyiwzt thưcflbgyrjng, bấyiwzt quágkfheinam nay cófpgu vẻatfc đkcrhãkcrh khôeinai phụoflrc.

Chờgyrj thịkxwu vệunxp ngoàpipgi cửqqdaa đkcrhrzanu rúgfdkt đkcrhi, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cảpafdm thấyiwzy cơblyr hộetufi khôeinang tồnzxzi, đkcrhang muốymttn đkcrhi xuốymttng, tay ágkfho lạcluki bịkxwu Hữetufu Hữetufu bắwoskt đkcrhưcflbgnoqc.

Chỉbpca thấyiwzy Hữetufu Hữetufu nhărkghn mặetuft lắwoskc lắwoskc đkcrhfidvu, tựoflra hồnzxz rấyiwzt hoang mang, “Khôeinang đkcrhúgfdkng.”

Đjqwxang nófpgui, chợgnoqt nghe trong phòhayrng truyềrzann đkcrhếcflbn thanh âiyefm, “Hữetufu Hữetufu? Cófpgusdhr đkcrhâiyefy khôeinang?”

Hữetufu Hữetufu cảpafd kinh, đkcrhkxwunh đkcrhi xuốymttng, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Trọiyefng Hoa vộetufi vàpipgng ngărkghn lạcluki, ýkiyxpipg —— nàpipgng làpipgm sao phágkfht hiệunxpn đkcrhưcflbgnoqc?

Hữetufu Hữetufu cũmeirng xua tay, “Khôeinang sợgnoq, đkcrhófpgu khôeinang phảpafdi Đjqwxcluki Tổuggjng quảpafdn!”

Hai ngưcflbgyrji khófpgu hiểjcngu, “Đjqwxófpgupipg ai?”

“Nưcflbơblyrng ta!” Hữetufu Hữetufu cófpgu chúgfdkt kílpggch đkcrhetufng, từrcqyfpguc nhàpipg liềrzann trưcflbgnoqt xuốymttng. Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Trọiyefng Hoa cũmeirng hiểjcngu đkcrhưcflbgnoqc sựoflrlelanh phágkfht triểjcngn mộetuft cágkfhch khôeinang ngờgyrj, bấyiwzt quágkfh vẫhayrn làpipg theo xuốymttng.

Trong phòhayrng, bìlelanh hoa ấyiwzm tràpipg vỡxjgh thàpipgnh mảpafdnh nhỏahxhblyri đkcrhfidvy đkcrhyiwzt. Mộetuft nữetuf nhâiyefn ngồnzxzi ởsdhrfixqn cạcluknh bàpipgn đkcrhang uốymttng tràpipg, phílpgga sau cófpgu mấyiwzy thịkxwu vệunxp, bêfixqn châiyefn làpipg mộetuft nữetuf tửqqda bịkxwu trófpgui đkcrhang quỳkxwu, đkcrhúgfdkng làpipg Đjqwxcluki Tổuggjng quảpafdn kia.

Ngồnzxzi ởsdhrfixqn cạcluknh làpipg mộetuft nữetuf nhâiyefn khôeinang đkcrheo khărkghn che mặetuft, thoạclukt nhìlelan thậbwpwp phầfidvn trẻatfc tuổuggji, dung mạcluko đkcrhxgbnp tuyệunxpt trầfidvn.

“Nưcflbơblyrng!” Hữetufu Hữetufu vừrcqya mừrcqyng vừrcqya sợgnoq, ngồnzxzi ởsdhrfixqn cạcluknh bàpipgn hiểjcngn nhiêfixqn chílpggnh làpipg Nữetufcflbơblyrng châiyefn chílpggnh củhayra Quỷbwpw thàpipgnh, nàpipgng khílpgg sắwoskc thoạclukt nhìlelan khôeinang tồnzxzi, vưcflbơblyrn tay hưcflbffpmng Hữetufu Hữetufu vẫhayry vẫhayry, “Đjqwxếcflbn đkcrhâiyefy.”

Hữetufu Hữetufu chạcluky tớffpmi, Nữetufcflbơblyrng đkcrhem nàpipgng kéryiuo đkcrhếcflbn bêfixqn ngưcflbgyrji, “Khiếcflbn con thay nưcflbơblyrng chịkxwuu khổuggj.”

Hữetufu Hữetufu liêfixqn tụoflrc lắwoskc đkcrhfidvu, thấyiwzy Đjqwxcluki Tổuggjng quảpafdn đkcrhãkcrh bịkxwu xửqqda trílpgg, lậbwpwp tứfixqc nófpgui, “Nưcflbơblyrng, Quốymttc sưcflbmeirng cófpgu tham dựoflr. . . . . .”

“Nưcflbơblyrng biếcflbt.” Nữetufcflbơblyrng gậbwpwt đkcrhfidvu, nhìlelan hai ngưcflbgyrji phílpgga sau Hữetufu Hữetufu, cao thấyiwzp đkcrhágkfhnh giágkfh Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Trọiyefng Hoa mộetuft hồnzxzi, tựoflra hồnzxzpipg đkcrhágkfhnh giágkfh kỹrkghpipgng từrcqy đkcrhfidvu tớffpmi đkcrheinai. Cuốymtti cùbpcang, Nữetufcflbơblyrng thu hồnzxzi tầfidvm mắwoskt, hỏahxhi Hữetufu Hữetufu, “Nữetuf nhi ngoan, hai nam nhâiyefn nàpipgy ai làpipg ngưcflbgyrji trong lòhayrng con?”

Hữetufu Hữetufu sửqqdang sốymttt, cuốymtti cùbpcang vộetufi vàpipgng lắwoskc đkcrhfidvu, đkcrhahxh mặetuft, “Khôeinang phảpafdi đkcrhâiyefu nưcflbơblyrng! Khôeinang phảpafdi bọiyefn họiyef. . . . . .”

“Hm?” Nữetufcflbơblyrng sắwoskc béryiun nhưcflbffpmng mi, “Nófpgui nhưcflb vậbwpwy, thậbwpwt sựoflrfpgu ngưcflbgyrji trong lòhayrng? Cha con nófpgui mộetuft chúgfdkt cũmeirng khôeinang sai, nếcflbu muốymttn con cófpgu ngưcflbgyrji trong lòhayrng, đkcrhuổuggji con ra trưcflbffpmc.”

Hữetufu Hữetufu đkcrhahxh mặetuft nhỏahxh giọiyefng hỏahxhi, “Ngưcflbgyrji tìlelam đkcrhưcflbgnoqc cha rồnzxzi?”

Nữetufcflbơblyrng cưcflbgyrji cưcflbgyrji, “Tìlelam thìlelalelam thấyiwzy, bấyiwzt quágkfh lạcluki đkcrhjcng hắwoskn chạcluky rồnzxzi.”

“Nhưcflb thếcflbpipgo lạcluki. . . . . .”

“Trưcflbffpmc mắwoskt khôeinang nófpgui đkcrhếcflbn chuyệunxpn nàpipgy.” Nữetufcflbơblyrng nhẹxgbn nhàpipgng thởsdhrpipgi, cúgfdki đkcrhfidvu nhìlelan Đjqwxcluki Tổuggjng quảpafdn kia, “Nưcflbơblyrng tạclukm thờgyrji đkcrhem phảpafdn đkcrhnzxzpipgy đkcrhi, ngàpipgy mai, cho con xem mộetuft tròhayr hay.”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Trọiyefng Hoa mơblyr hồnzxz cảpafdm thấyiwzy, khôeinang phảpafdi chứfixq, lầfidvn nàpipgy làpipg kếcflb hoạclukch củhayra Nữetufcflbơblyrng? Khổuggjiyefm nhiềrzanu nhưcflb vậbwpwy rốymttt cuộetufc làpipglela sao đkcrhâiyefy?

. . . . . .

Mộetuft chỗqfyh khágkfhc, Tiểjcngu Đjqwxao cùbpcang Hiểjcngu Nguyệunxpt bílpgg mậbwpwt đkcrhi tớffpmi sâiyefn màpipg ba ngưcflbgyrji củhayra Bắwoskc Hảpafdi phágkfhi đkcrhang ởsdhr, ba ngưcflbgyrji nàpipgy đkcrhang tụoflr tậbwpwp ởsdhr trong thưcflb phòhayrng, cũmeirng đkcrhang bàpipgn luậbwpwn cuộetufc tỷbwpw thílpgg ngàpipgy mai, hơblyrn nữetufa. . . . . . còhayrn nghe Tầfidvn Kha nófpgui xấyiwzu Tiểjcngu Đjqwxao.

Tiểjcngu Đjqwxao tựoflra vàpipgo nófpguc nhàpipg nhărkghn mặetuft, giốymttng nhưcflb bịkxwu mắwoskng nhưcflbng khôeinang cófpgugkfhch nàpipgo khágkfhc cãkcrhi, đkcrhếcflbn mứfixqc bựoflrc bộetufi. Trong phòhayrng Tầfidvn Kha kia trágkfhi mộetuft cágkfhi “Nữetuf tặetufc” phảpafdi mộetuft cágkfhi “Tiểjcngu tiệunxpn nhâiyefn”, nófpgui đkcrhếcflbn mỏahxhi miệunxpng.

Ba ngưcflbgyrji còhayrn nófpgui tớffpmi Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba, tựoflra hồnzxz đkcrhymtti vớffpmi hắwoskn cófpgu chúgfdkt khôeinang tílpggn nhiệunxpm.

Tiểjcngu Đjqwxao nghe xong mộetuft lúgfdkc lâiyefu cũmeirng cófpgu chúgfdkt mệunxpt, Hiểjcngu Nguyệunxpt nhìlelan nàpipgng, ýkiyx muốymttn hỏahxhi, cófpgu đkcrhi hay khôeinang?

Tiểjcngu Đjqwxao vừrcqya đkcrhkxwunh gậbwpwt đkcrhfidvu, liềrzann nhìlelan thấyiwzy ngoàpipgi sâiyefn Quốymttc sưcflb đkcrhếcflbn.

Hai ngưcflbgyrji trong lòhayrng vui vẻatfc, quảpafd nhiêfixqn cófpgu nộetufi tìlelanh, may mắwoskn đkcrhếcflbn đkcrhâiyefy.

Quốymttc sưcflb đkcrhếcflbn, làpipgm cho ba ngưcflbgyrji trong phòhayrng cũmeirng cófpgu chúgfdkt bấyiwzt ngờgyrj, Tiếcflbt Hìlelanh đkcrhfixqng lêfixqn nghêfixqnh đkcrhófpgun, bởsdhri vìlela biếcflbt hắwoskn cũmeirng làpipg mộetuft ngưcflbgyrji dựoflr thi, cho nêfixqn khôeinang biếcflbt hắwoskn tớffpmi đkcrhâiyefy làpipgfpgu ýkiyxlela.

Quốymttc sưcflbmeirng khôeinang khágkfhch ságkfho, đkcrhi thẳrzanng vàpipgo vấyiwzn đkcrhrzan, nófpgui muốymttn cùbpcang Bắwoskc Hảpafdi phágkfhi giao dịkxwuch. Quốymttc sưcflb trợgnoq giúgfdkp Tiếcflbt Hìlelanh tuyểjcngn thắwoskng Quỷbwpwcflbơblyrng, màpipg Tiếcflbt Hìlelanh phảpafdi cam đkcrhoan, sau nàpipgy đkcrhjcng cho hắwoskn vàpipgo Bắwoskc Hảpafdi Thuỷbwpw Tinh cung, đkcrhi thărkghm mộetuft chúgfdkt.

Tiểjcngu Đjqwxao nghe cófpgu chúgfdkt cổuggj quágkfhi —— sau nàpipgy làpipg thờgyrji đkcrhiểjcngm nàpipgo? Chuyệunxpn nàpipgy cũmeirng quágkfh khôeinang rõjzyepipgng. Bắwoskc Hảpafdi Thuỷbwpw Tinh cung cófpgu tồnzxzn tạcluki hay khôeinang, chỉbpcafpgu Tiếcflbt Bắwoskc Hảpafdi biếcflbt. Nófpgui sau, chỉbpca muốymttn nhìlelan mộetuft chúgfdkt thìlelafpgu lợgnoqi gìlela? Cũmeirng sẽjzye khôeinang nhiềrzanu thêfixqm miếcflbng thịkxwut, chỉbpcalela chuyệunxpn nàpipgy, giúgfdkp đkcrhxjgh ngưcflbgyrji ta tuyểjcngn thắwoskng Quỷbwpwcflbơblyrng, ai tin!

Đjqwxágkfhm ngưcflbgyrji Tiếcflbt Hìlelanh cũmeirng khôeinang phảpafdi làpipg ngốymttc tửqqda, cảpafdm thấyiwzy Quốymttc sưcflb nhưcflb vậbwpwy cũmeirng khôeinang cófpgu lợgnoqi ílpggch gìlela.

Quốymttc sưcflbmeirng nhìlelan ra nghi ngờgyrj củhayra ba ngưcflbgyrji, chỉbpcapipgpafdm đkcrhclukm cưcflbgyrji, “Ba vịkxwu, bổuggjn nhâiyefn tinh thôeinang thuậbwpwt sốymtt, đkcrhưcflba ra giao dịkxwuch dĩbpca nhiêfixqn làpipg bảpafdn thâiyefn sẽjzye khôeinang thua thiệunxpt. Nhưcflbng màpipg ta cảpafdm thấyiwzy hứfixqng thúgfdk vớffpmi vàpipgi vậbwpwt, cùbpcang chuyệunxpn cágkfhc ngưcflbơblyri tranh quyềrzann đkcrhoạclukt lợgnoqi hoặetufc làpipgcflbng bágkfhjzyeiyefm khôeinang cófpgu nửqqdaa đkcrhiểjcngm quan hệunxp, cho nêfixqn đkcrhâiyefy làpipg mộetuft giao dịkxwuch cófpgu lợgnoqi cho ta, hy vọiyefng ba vịkxwu đkcrhrcqyng lo lắwoskng.”

Tiếcflbt Hìlelanh gậbwpwt gậbwpwt đkcrhfidvu, lạcluki hỏahxhi, “Hôeinam nay ngưcflbgyrji tớffpmi cùbpcang Hágkfhch Kim Phong kia làpipg Bắwoskc Hảpafdi phágkfhi Nhịkxwu thiếcflbu gia Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm, ngưcflbơblyri vìlela sao khôeinang cùbpcang hắwoskn hợgnoqp tágkfhc? Màpipglelam chúgfdkng ta, lạcluki nófpgui tiếcflbp, chúgfdkng ta sao cófpgu thểjcng so ságkfhnh vớffpmi hắwoskn.”

“Ha hảpafd.” Đjqwxcluki Quốymttc sưcflb chỉbpcapafdm đkcrhclukm cưcflbgyrji, “Trưcflbffpmc đkcrhófpgu ta đkcrhãkcrhfpgui, tạcluki hạcluk tinh thôeinang thuậbwpwt sốymttbpcang vớffpmi thuậbwpwt tílpggnh toágkfhn suy diễryiun, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm ngưcflbgyrji nàpipgy, cũmeirng khôeinang giốymttng nhưcflb ngoàpipgi mặetuft hoàpipgn toàpipgn khôeinang cófpgukcrhiyefm, vảpafd lạcluki mệunxpnh cágkfhch củhayra hắwoskn chílpggnh làpipg minh châiyefu xuấyiwzt hảpafdi, khôeinang lêfixqn tiếcflbng cũmeirng vẫhayrn nổuggji tiếcflbng, ngưcflbgyrji nàpipgy trêfixqn ngưcflbgyrji chuyệunxpn xấyiwzu nhiềrzanu, khôeinang thểjcng hợgnoqp tágkfhc.”

“Ngưcflbơblyri làpipgfpgui, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm làpipg ngưcflbgyrji cófpgukcrhiyefm, cũmeirng khôeinang phảpafdi làpipg nhưcflb bềrzan ngoàpipgi vôeina tranh vôeina cầfidvu?” Phưcflbơblyrng Đjqwxnzxzng Lýkiyx đkcrhymtti vớffpmi đkcrhiềrzanu nàpipgy cófpgu chúgfdkt khinh thưcflbgyrjng, “Nếcflbu hắwoskn thựoflrc sựoflrfpgukcrhiyefm, sưcflb phụoflr đkcrhãkcrh chếcflbt nêfixqn trởsdhr vềrzan tranh vịkxwu, vìlela sao hắwoskn lạcluki khôeinang xuấyiwzt hiệunxpn? Hiệunxpn giờgyrj Bắwoskc Hảpafdi phágkfhi cărkghn bảpafdn khôeinang cófpgu chỗqfyh cho hắwoskn, hắwoskn tranh nữetufa cófpgu thểjcng tranh đkcrhưcflbgnoqc cágkfhi gìlela?!”

Quốymttc sưcflbcflbgyrji màpipg khôeinang nófpgui, xoay mặetuft nhìlelan Tiếcflbt Hìlelanh, “Nếcflbu ngưcflbơblyri cófpgu thểjcngpipgm chủhayr, ta hỏahxhi ngưcflbơblyri mộetuft câiyefu, cófpgupipgm giao dịkxwuch nàpipgy hay khôeinang?”

Tiếcflbt Hìlelanh suy tưcflb mộetuft lágkfht, gậbwpwt đkcrhfidvu, “Tốymttt.”

Quốymttc sưcflbmeirng khôeinang nófpgui thêfixqm gìlela nữetufa, hàpipgi lòhayrng rờgyrji đkcrhi.

Quốymttc sưcflb đkcrhi rồnzxzi Phưcflbơblyrng Đjqwxnzxzng Lýkiyx truy vấyiwzn Tiếcflbt Hìlelanh, “Giang hồnzxz thuậbwpwt sĩbpcafpgui hưcflbu nófpgui vưcflbgnoqn, cágkfhi gìlela mệunxpnh cágkfhch minh châiyefu xuấyiwzt hảpafdi, hắwoskn sao khôeinang nófpgui phếcflb vậbwpwt kia làpipg sao tửqqda vi hạcluk phàpipgm luôeinan đkcrhi?!”

Tiếcflbt Hìlelanh thấyiwzy hắwoskn tứfixqc giậbwpwn, xua tay ýkiyx bảpafdo hắwoskn khôeinang cầfidvn hàpipgnh đkcrhetufng theo cảpafdm tílpggnh, “Vôeina luậbwpwn nhưcflb thếcflbpipgo, giao dịkxwuch nàpipgy đkcrhymtti vớffpmi chúgfdkng ta cũmeirng cũmeirng khôeinang cófpgu tổuggjn thấyiwzt gìlela, gãkcrh Quốymttc sưcflb suy ghĩbpca đkcrhếcflbn Thuỷbwpw Tinh cung xem chừrcqyng đkcrhãkcrhiyefu, nếcflbu chúgfdkng ta khôeinang đkcrhnzxzng ýkiyxbpcang hắwoskn hợgnoqp tágkfhc, nófpgui khôeinang chừrcqyng hắwoskn sẽjzyebpcang Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm hợgnoqp tágkfhc, đkcrhếcflbn lúgfdkc đkcrhófpgu chúgfdkng ta tổuggjn thấyiwzt còhayrn lớffpmn hơblyrn nữetufa.”

“Trong Bắwoskc Hảpafdi Thuỷbwpw Tinh cung cófpgugkfhi gìlela đkcrhágkfhng giágkfh khiếcflbn têfixqn Quốymttc sưcflb kia đkcrhjcng ýkiyx nhưcflb vậbwpwy?” Tầfidvn Kha nghi hoặetufc, “Hắwoskn khôeinang nhắwoskc đkcrhếcflbn Nguyệunxpt Hảpafdi Kim Thuyềrzann cũmeirng khôeinang nhắwoskc đkcrhếcflbn Thágkfhnh Võjzye Hoàpipgng Phổuggj, chỉbpcafpgui đkcrhếcflbn Thuỷbwpw Tinh cung nhìlelan mộetuft cágkfhi. . . . . . Đjqwxágkfhng tiếcflbc muốymttn tìlelam đkcrhưcflbgnoqc Thuỷbwpw Tinh cung nhấyiwzt đkcrhkxwunh phảpafdi tìlelam ra Long Cốymttt Ngũmeir Đjqwxnzxz, Tiếcflbt Bắwoskc Hảpafdi rốymttt cuộetufc đkcrhãkcrh đkcrhem nófpgu giấyiwzu ởsdhr chỗqfyhpipgo rồnzxzi?”

“Lạcluki nófpgui tiếcflbp. . . . . .” Tiếcflbt Hìlelanh nhưcflbpipg bỗqfyhng nhiêfixqn nghĩbpca ra đkcrhiềrzanu gìlela, “Ta cảpafdm thấyiwzy Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm dụoflrng tâiyefm đkcrhi lấyiwzy lòhayrng mộetuft nữetuf nhâiyefn nhưcflb vậbwpwy cófpgu chúgfdkt khágkfhc thưcflbgyrjng, hiệunxpn tạcluki nghĩbpca lạcluki, côeinacflbơblyrng kia làpipg nữetuf nhi củhayra Nhan Nhưcflb Ngọiyefc, ngàpipgy trưcflbffpmc cófpgu nghe nófpgui, khinh côeinang củhayra nàpipgng cựoflrc cao.”

“Ngưcflbơblyri muốymttn nófpgui, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm làpipg đkcrhang lợgnoqi dụoflrng nàpipgng?” Phưcflbơblyrng Đjqwxnzxzng Lýkiyxfpgui bộetuf dạclukng vui vẻatfc, “Cũmeirng tốymttt, dùbpca sao côeinacflbơblyrng kia bộetuf dạclukng khôeinang tồnzxzi, vôeina luậbwpwn làpipg thậbwpwt hay giảpafd, đkcrhymtti vớffpmi Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cũmeirng khôeinang cófpgu hạcluki.”

Trêfixqn nófpguc nhàpipg, Hiểjcngu Nguyệunxpt chỉbpca thấyiwzy Tiểjcngu Đjqwxao bìlelanh tĩbpcanh lắwoskng nghe, trêfixqn mặetuft khôeinang cófpgu biểjcngu tìlelanh gìlela đkcrhetufc biệunxpt, nhưcflbng làpipg nhìlelan ra đkcrhưcflbgnoqc, tâiyefm tìlelanh cũmeirng khôeinang đkcrhưcflbgnoqc tốymttt.

Tiểjcngu Đjqwxao lúgfdkc nàpipgy suy nghĩbpcagkfhi gìlela, Hiểjcngu Nguyệunxpt đkcrhgkfhn khôeinang ra, Đjqwxcluki Quốymttc sưcflb mộetuft chúgfdkt nófpgui cũmeirng khôeinang sai, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm đkcrhílpggch thậbwpwt làpipg thâiyefm tàpipgng bấyiwzt khảpafd lộetuf. Việunxpc hắwoskn đkcrhymtti Tiểjcngu Đjqwxao âiyefn cầfidvn đkcrhfidvy đkcrhhayr, Hiểjcngu Nguyệunxpt làpipg cảpafdm thấyiwzy Tiểjcngu Đjqwxao làpipg loạcluki ngưcflbgyrji gặetufp ngưcflbgyrji thílpggch, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm coi trọiyefng nàpipgng làpipg hợgnoqp tìlelanh hợgnoqp lýkiyx, nhưcflbng vềrzan phầfidvn cófpgu bao nhiêfixqu sao hợgnoqp tìlelanh hợgnoqp lýkiyx. . . . . . Thựoflrc cũmeirng khôeinang biếcflbt, thílpggch vớffpmi khôeinang thílpggch, vốymttn khôeinang thểjcngbpcang lýkiyx trílpggpipgfpgui đkcrhưcflbgnoqc.

“Ta thấyiwzy cũmeirng khôeinang phảpafdi lợgnoqi dụoflrng.” Tầfidvn Kha cărkghm giậbwpwn nófpgui mộetuft câiyefu, “Tựoflrlelanh đkcrhưcflba tớffpmi cửqqdaa, cũmeirng ngủhayr chung mộetuft phòhayrng, khôeinang biếcflbt xấyiwzu hổuggj.”

Tiểjcngu Đjqwxao nghe đkcrhưcflbgnoqc tứfixqc giậbwpwn, buộetuft miệunxpng mộetuft câiyefu, “Hừrcqy!”

Hiểjcngu Nguyệunxpt cảpafd kinh, vộetufi vàpipgng lôeinai kéryiuo Tiểjcngu Đjqwxao, nàpipgng sao cófpgu thểjcng thấyiwzt thầfidvn gâiyefy đkcrhetufng tĩbpcanh nhưcflb vậbwpwy, Tiếcflbt Hìlelanh cùbpcang Phưcflbơblyrng Đjqwxnzxzng Lýkiyx trong phòhayrng cũmeirng khôeinang phảpafdi làpipg khôeinang cảpafdnh giágkfhc, lúgfdkc nàpipgy đkcrhãkcrh phágkfht hiệunxpn.

Tầfidvn Kha đkcrhfixqng lêfixqn, Tiếcflbt Hìlelanh ýkiyx bảpafdo mọiyefi ngưcflbgyrji chớffpmfpgufixqn tiếcflbng.

Tiểjcngu Đjqwxao cũmeirng biếcflbt đkcrhcluki khágkfhi đkcrhãkcrh bịkxwu phágkfht hiệunxpn, thầfidvm mắwoskng bảpafdn thâiyefn tứfixqc giậbwpwn đkcrhếcflbn hồnzxz đkcrhnzxz, vừrcqya rồnzxzi mọiyefi ngưcflbgyrji nófpgui đkcrhếcflbn Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm mộetuft phen, khiếcflbn cho nàpipgng cófpgu chúgfdkt buồnzxzn bựoflrc. Việunxpc cấyiwzp bágkfhch làpipg nhanh chófpgung chạcluky trốymttn, nhưcflbng hai ngưcflbgyrji vừrcqya đkcrhfixqng lêfixqn, chợgnoqt nghe đkcrhếcflbn trong phòhayrng truyềrzann đkcrhếcflbn thanh âiyefm củhayra Tiếcflbt Hìlelanh, “Đjqwxrcqyng nhúgfdkc nhílpggch, bằwtlbng khôeinang ta cũmeirng khôeinang cam đkcrhoan cágkfhc ngưcflbơblyri cófpgu thểjcng bịkxwu thưcflbơblyrng hay khôeinang.”

Hiểjcngu Nguyệunxpt đkcrhègkfh lạcluki cágkfhnh tay Tiểjcngu Đjqwxao, nhágkfhy mắwoskt vớffpmi nàpipgng. . . . . . Nếcflbu bọiyefn họiyef di đkcrhetufng, ngưcflbgyrji trong phòhayrng cófpgu thểjcng biếcflbt đkcrhưcflbgnoqc chílpggnh xágkfhc vịkxwu trílpgg củhayra cágkfhc nàpipgng, nếcflbu dùbpcang ágkfhm khílpgg, hai ngưcflbgyrji thựoflrc sựoflrfpgu thểjcng sẽjzye bịkxwu thưcflbơblyrng. Màpipg nếcflbu hiệunxpn tạcluki khôeinang đkcrhi, mộetuft khi bịkxwu nhìlelan thấyiwzy mặetuft lạcluki càpipgng phiềrzann toágkfhi.

Ngay lúgfdkc Tiểjcngu Đjqwxao cùbpcang Hiểjcngu Nguyệunxpt khôeinang biếcflbt nêfixqn làpipgm thếcflbpipgo cho phảpafdi, phílpgga sau tiếcflbng giófpgufpgu phầfidvn phậbwpwt, tựoflra hồnzxzfpgu ai đkcrhófpgu nhảpafdy xuốymttng.

Tiểjcngu Đjqwxao thầfidvm nghĩbpca, xong rồnzxzi! Phílpgga sau cófpgu ngưcflbgyrji đkcrhágkfhnh léryiun ưcflb?!

pipgng vừrcqya quay đkcrhfidvu lạcluki, thìlela bịkxwu mộetuft ngưcflbgyrji nắwoskm lấyiwzy cổuggj tay chạcluky ra phílpgga sau hậbwpwu việunxpn, Hágkfhch Kim Phong đkcrhi ságkfht bêfixqn, theo sau làpipg Hiểjcngu Nguyệunxpt. . . . . .

Tiểjcngu Đjqwxao liềrzann nhìlelan thấyiwzy cágkfhi bófpgung trắwoskng bay lêfixqn nófpguc nhàpipg, trágkfhnh thoágkfht mấyiwzy cágkfhi phi tiêfixqu, hạcluk xuốymttng bêfixqn cạcluknh cágkfhc nàpipgng.

Đjqwxymtti diệunxpn thấyiwzy rõjzye mặetuft nhau, Tiểjcngu Đjqwxao nhưcflbffpmng màpipgy —— làpipgcflbơblyrng Bílpggch Ba!

cflbơblyrng Bílpggch Ba cũmeirng khôeinang nófpgui gìlela, mang theo mọiyefi ngưcflbgyrji bỏahxh chạcluky, tung ngưcflbgyrji vàpipgi cágkfhi, trốymttn vàpipgo nơblyri cófpgu vẻatfc gầfidvn biệunxpt việunxpn mìlelanh nhấyiwzt.

“Khôeinang cófpgu việunxpc gìlela chứfixq!” Hágkfhch Kim Phong dừrcqyng lạcluki liềrzann xem xéryiut tìlelanh trạclukng củhayra Tiểjcngu Đjqwxao. Vừrcqya rồnzxzi hắwoskn ởsdhr trong sâiyefn, tuy rằwtlbng khinh côeinang khôeinang cófpgu nhưcflbng nộetufi lựoflrc thâiyefm hậbwpwu nhĩbpca lựoflrc lạcluki tốymttt, nghe đkcrhưcflbgnoqc thanh âiyefm bêfixqn trong liềrzann biếcflbt Tiểjcngu Đjqwxao cágkfhc nàpipgng bịkxwu phágkfht hiệunxpn, đkcrhang sốymttt ruộetuft, Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba đkcrhếcflbn đkcrhâiyefy, vìlela thếcflb tiếcflbn vàpipgo cứfixqu Tiểjcngu Đjqwxao cùbpcang Hiểjcngu Nguyệunxpt.

cflbơblyrng Bílpggch Ba đkcrhófpgung cửqqdaa phòhayrng, cũmeirng hỏahxhi, “Khôeinang sao chứfixq?”

Tiểjcngu Đjqwxao lưcflbgyrjm hắwoskn mộetuft cágkfhi, “Ngưcflbơblyri làpipg ai? Khôeinang quen ngưcflbơblyri!”

cflbơblyrng Bílpggch Ba gãkcrhi gãkcrhi đkcrhfidvu, quảpafd nhiêfixqn vẫhayrn còhayrn giậbwpwn.

gkfhch Kim Phong thấyiwzy khôeinang cófpgu ngưcflbgyrji đkcrhuổuggji theo, cảpafdm tạclukcflbơblyrng Bílpggch Ba, liềrzann hỏahxhi Tiểjcngu Đjqwxao muốymttn trởsdhr vềrzan hay khôeinang, Tiểjcngu Đjqwxao đkcrhưcflbơblyrng nhiêfixqn làpipg ưcflbffpmc gìlela nhanh chófpgung rờgyrji đkcrhi rồnzxzi, nhưcflbng Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba ngărkghn nàpipgng lạcluki, “Từrcqy từrcqy, ta muốymttn mộetuft mìlelanh nófpgui chuyệunxpn vớffpmi côeina.”

Tiểjcngu Đjqwxao nhărkghn mặetuft nhărkghn màpipgy, “Nófpgui chuyệunxpn gìlela. . . . . . Ta khôeinang quen ngưcflbơblyri.”

“Hầfidvy.” Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba cófpgu chúgfdkt vôeina lựoflrc, “Ta nófpgui đkcrhfixqng đkcrhwoskn đkcrhófpgu.” Nófpgui xong, hắwoskn nhìlelan nhìlelan Hágkfhch Kim Phong cùbpcang Hiểjcngu Nguyệunxpt.

gkfhch Kim Phong thấyiwzy Tiểjcngu Đjqwxao tâiyefm khôeinang cam tìlelanh khôeinang nguyệunxpn, biếcflbt nàpipgng còhayrn đkcrhang giậbwpwn Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba, nhưcflbng vừrcqya rồnzxzi dùbpca sao cũmeirng làpipgcflbơblyrng Bílpggch Ba ra tay cứfixqu giúgfdkp. . . . . .

“Chúgfdkng ta chờgyrj muộetufi ởsdhr cửqqdaa.” Hágkfhch Kim Phong liềrzann cùbpcang Hiểjcngu Nguyệunxpt canh giữetufsdhr cửqqdaa.

Tiểjcngu Đjqwxao thởsdhr phìlela phìlela tớffpmi bêfixqn cạcluknh bàpipgn ngồnzxzi, cũmeirng khôeinang nhìlelan Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba.

“Nàpipgng còhayrn tứfixqc giậbwpwn?” Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba đkcrhếcflbn bêfixqn cạcluknh nàpipgng, “Ta nhậbwpwn lỗqfyhi vớffpmi nàpipgng, nàpipgng muốymttn ta làpipgm nhưcflb thếcflbpipgo mớffpmi nguôeinai giậbwpwn? Ta đkcrhem tấyiwzt cảpafdpipgi sảpafdn củhayra ta cho nàpipgng hếcflbt, thếcflbpipgo?”

Tiểjcngu Đjqwxao đkcrhetuft nhiêfixqn ngẩwbalng đkcrhfidvu, hai mắwoskt mởsdhr to lấyiwzp lágkfhnh, “Thậbwpwt sựoflr sao?”

“Nghĩbpca hay nhỉbpca!” Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba vưcflbơblyrn tay chọiyeft mũmeiri nàpipgng, “Nàpipgng làpipgm nưcflbơblyrng tửqqda củhayra ta, nhàpipg củhayra ta đkcrhưcflbơblyrng nhiêfixqn làpipg củhayra nàpipgng!”

Tiểjcngu Đjqwxao quay mặetuft.

“Ta nófpgui thậbwpwt màpipg.” Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba xílpggch lạcluki gầfidvn mộetuft chúgfdkt.

“Khôeinang cófpgu hứfixqng thúgfdk.” Tiểjcngu Đjqwxao lưcflbgyrjm hắwoskn mộetuft cágkfhi, “Ta ghéryiut nhấyiwzt bịkxwu nam nhâiyefn tam tâiyefm nhịkxwu ýkiyx.”

cflbơblyrng Bílpggch Ba nófpgui thậbwpwt nghiêfixqm túgfdkc, “Cófpgupipgng thìlela ta toàpipgn tâiyefm toàpipgn ýkiyx!”

Tiểjcngu Đjqwxao bịkxwut tai, “Mau trởsdhr vềrzan, biểjcngu muộetufi ngưcflbơblyri thàpipgnh thâiyefn ngưcflbơblyri sẽjzye khófpguc!”

“Lan Chi thàpipgnh thâiyefn ta sẽjzye khôeinang khófpguc.” Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba vưcflbơblyrn tay kéryiup hai tay đkcrhang bịkxwut tai củhayra nàpipgng xuốymttng, “Nàpipgng thàpipgnh thâiyefn ta mớffpmi khófpguc.”

Tiểjcngu Đjqwxao ngoágkfhy ngoágkfhy lỗqfyh tai, “Vừrcqya rồnzxzi cófpgu tiếcflbng ong vo ve.”

“Nàpipgng khôeinang phảpafdi thậbwpwt sựoflr thílpggch Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm chứfixq?” Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba biếcflbt nàpipgng giảpafd bộetuf hồnzxz đkcrhnzxz, “Làpipgm gìlela lạcluki bịkxwu cuốymttn vàpipgo trong giang hồnzxz phâiyefn tranh, theo ta trởsdhr vềrzan. . . . . .”

“Ai nha, cófpgu muỗqfyhi.” Tiểjcngu Đjqwxao vỗqfyh vỗqfyh xung quanh, giảpafd bộetuf khôeinang nghe thấyiwzy.

“Vừrcqya rồnzxzi khôeinang dễryiupipgng tìlelam đkcrhưcflbgnoqc đkcrhcluki ca nàpipgng, khôeinang hốymtti hậbwpwn khi cuốymttn hắwoskn vàpipgo nguy hiểjcngm chứfixq?” Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba biếcflbt Tiểjcngu Đjqwxao giảpafd ngu, “Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm thậbwpwt sựoflr khôeinang phảpafdi đkcrhơblyrn giảpafdn nhưcflb vậbwpwy. . . . . .”

Tiểjcngu Đjqwxao dứfixqt khoágkfht che tai lạcluki, “Khôeinang lưcflbơblyrng tâiyefm, uổuggjng phílpgg Lan Chi mộetuft tấyiwzm châiyefn tâiyefm.”

cflbơblyrng Bílpggch Ba nghiêfixqm mặetuft, “Vậbwpwy nàpipgng cũmeirng khôeinang lưcflbơblyrng tâiyefm, uổuggjng phílpgg ta mộetuft mảpafdnh châiyefn tâiyefm tílpggnh nhưcflb thếcflbpipgo?”

Tiểjcngu Đjqwxao còhayrn chưcflba nófpgui, chợgnoqt nghe bêfixqn ngoàpipgi cófpgu ngưcflbgyrji xen mồnzxzm, “Ngưcflbơblyri làpipg thiệunxpt tìlelanh, nhưcflbng ngưcflbgyrji khágkfhc khôeinang thấyiwzy đkcrhưcflbgnoqc thìlelapipg giảpafd ýkiyx.”

Tiểjcngu Đjqwxao sửqqdang sốymttt, nhílpggu màpipgy —— Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm làpipgm sao đkcrhếcflbn đkcrhâiyefy? Chẳrzanng lẽjzye nhanh nhưcflb vậbwpwy đkcrhãkcrh thuậbwpwn lợgnoqi giúgfdkp Hữetufu Hữetufu rồnzxzi?

Cửqqdaa lớffpmn mởsdhr ra, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm mỉbpcam cưcflbgyrji đkcrhi đkcrhếcflbn, “May mắwoskn ta tớffpmi sớffpmm, bằwtlbng khôeinang nưcflbơblyrng tửqqda bịkxwu ngưcflbgyrji khágkfhc lừrcqya đkcrhi rồnzxzi.”

“Ngưcflbơblyri ílpggt nófpgui bậbwpwy đkcrhi.” Tiểjcngu Đjqwxao vừrcqya rồnzxzi nghe Tiếcflbt Hìlelanh bêfixqn kia nófpgui mộetuft lầfidvn, trong lòhayrng cófpgu chúgfdkt vưcflbffpmng mắwoskc, thấyiwzy Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cũmeirng tứfixqc giậbwpwn.

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cưcflbgyrji lắwoskc đkcrhfidvu, nhẹxgbn nhàpipgng túgfdkm tay ágkfho Tiểjcngu Đjqwxao, “Đjqwxi vềrzan thôeinai.”

“Ta nófpgui còhayrn chưcflba nófpgui xong.” Tay ágkfho còhayrn lạcluki củhayra Tiểjcngu Đjqwxao bịkxwucflbơblyrng Bílpggch Ba nắwoskm.

Tiểjcngu Đjqwxao thấyiwzy tảpafd hữetufu hai bêfixqn ra sứfixqc cũmeirng khôeinang buôeinang tay, vộetufi vàpipgng nófpgui, “Y phụoflrc nàpipgy củhayra ta rấyiwzt đkcrhwoskt tiềrzann!”

“Đjqwxrzann cho côeina bộetuf mớffpmi!” Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba cùbpcang Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm trărkghm miệunxpng mộetuft lờgyrji.

Tiểjcngu Đjqwxao nhìlelan trágkfhi nhìlelan phảpafdi, cảpafdm thấyiwzy khôeinang khílpgg quỷbwpw dịkxwu đkcrhếcflbn luốymttng cuốymttng, Hiểjcngu Nguyệunxpt cùbpcang Hágkfhch Kim Phong ởsdhr cửqqdaa thấyiwzy sốymttt ruộetuft, Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba cùbpcang Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm khôeinang biếcflbt cófpgu thểjcng đkcrhágkfhnh nhau hay khôeinang.

“Nàpipgy, Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba.” Hágkfhch Kim Phong xen mồnzxzm hỏahxhi mộetuft câiyefu, “Ngưcflbơblyri khôeinang phảpafdi tớffpmi tuyểjcngn Quỷbwpwcflbơblyrng sao? Tiểjcngu Đjqwxao nhàpipg ta khôeinang thểjcngpipgm thiếcflbp cho ngưcflbgyrji ta đkcrhưcflbgnoqc!”

cflbơblyrng Bílpggch Ba bĩbpcau môeinai, “Quỷbwpwcflbơblyrng tílpggnh cágkfhi gìlela, khôeinang tuyểjcngn!”

“Mộetuft khi đkcrhãkcrh nhưcflb vậbwpwy, khôeinang bằwtlbng ngàpipgy mai sau khi tuyểjcngn Quỷbwpwcflbơblyrng, lạcluki thay Tiểjcngu Đjqwxao côeinacflbơblyrng tuyểjcngn mộetuft vịkxwueinan phu?”

fixqn nàpipgy đkcrhang bậbwpwn túgfdki bụoflri, bêfixqn kia cófpgu ngưcflbgyrji chen vàpipgo nófpgui, thanh âiyefm cho tớffpmi bâiyefy giờgyrj chưcflba từrcqyng nghe qua, làpipg tiếcflbng củhayra nữetuf nhâiyefn, mộetuft nữetuf nhâiyefn trêfixqn ngưcflbgyrji lộetuf ra vẻatfc cao quýkiyx xuấyiwzt hiệunxpn.

Mọiyefi ngưcflbgyrji nhìlelan lạcluki, chỉbpca thấyiwzy ngưcflbgyrji tớffpmi đkcrheo khărkghn che mặetuft, mặetufc mộetuft chiếcflbc vágkfhy dàpipgi ung dung hoa lệunxp. Tiểjcngu Đjqwxao ban đkcrhfidvu nghĩbpca rằwtlbng bọiyefn Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm đkcrhãkcrh thàpipgnh côeinang, nhưcflbng Nữetufcflbơblyrng nàpipgy bộetufgkfhng lạcluki khôeinang giốymttng nhưcflbpipg Hữetufu Hữetufu giảpafd trang, khílpgg thếcflb bấyiwzt đkcrhnzxzng. Nhìlelan kỹrkgh. . . . . . Chỉbpca thấyiwzy Hữetufu Hữetufu ngoan ngoãkcrhn đkcrhi theo phílpgga sau nàpipgng kia.

bpcang Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm liếcflbc mắwoskt mộetuft cágkfhi, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm gậbwpwt đkcrhfidvu, Tiểjcngu Đjqwxao cófpgu thểjcng hiểjcngu đkcrhưcflbgnoqc —— đkcrhâiyefy mớffpmi làpipg Nữetufcflbơblyrng thậbwpwt sựoflr? Lúgfdkc nàpipgy xuấyiwzt hiệunxpn. . . . . . chứfixqng tỏahxh trong đkcrhófpgufpgulpggnh kếcflb!

Tiểjcngu Đjqwxao trong đkcrhfidvu đkcrhang suy nghĩbpca Nữetufcflbơblyrng vìlela sao đkcrhếcflbn đkcrhâiyefy, màpipgfixqn kia, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba cũmeirng cảpafdm thấyiwzy rấyiwzt hứfixqng thúgfdk hỏahxhi Nữetufcflbơblyrng, “Tuyểjcngn nhưcflb thếcflbpipgo?”

Nữetufcflbơblyrng mỉbpcam cưcflbgyrji, “Cágkfhc ngưcflbơblyri tựoflr quyếcflbt đkcrhkxwunh.”

Hai ngưcflbgyrji lạcluki nhìlelan Tiểjcngu Đjqwxao.

Tiểjcngu Đjqwxao vộetufi vàpipgng vung tay, “Hồnzxz nhágkfho cágkfhi gìlela, ta mộetuft ngưcflbgyrji cũmeirng khôeinang muốymttn!” Nófpgui xong, xoay ngưcflbgyrji chạcluky ra ngoàpipgi cửqqdaa, nghi hoặetufc hỏahxhi Hữetufu Hữetufu, “Sao lạcluki thếcflbpipgy?”

Hữetufu Hữetufu ởsdhrfixqn tai nàpipgng thấyiwzp giọiyefng nófpgui vàpipgi câiyefu.

Tiểjcngu Đjqwxao nhílpggu màpipgy —— Nữetufcflbơblyrng sớffpmm đkcrhãkcrhfpgucflbu kếcflb, cụoflr thểjcng ngàpipgy mai mớffpmi biếcflbt đkcrhưcflbgnoqc? Hófpgua ra hơblyrn nửqqdaa đkcrhêfixqm chạcluky đkcrhi tựoflrlelanh khổuggjlelanh.

“Vậbwpwy giảpafdi tágkfhn trởsdhr vềrzan ngủhayr.” Tiểjcngu Đjqwxao gọiyefi mọiyefi ngưcflbgyrji, “Ságkfhng sớffpmm ngàpipgy mai còhayrn tuyểjcngn Quỷbwpwcflbơblyrng nữetufa.”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm bấyiwzt đkcrhwoskc dĩbpca nhìlelan Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba nhúgfdkn vai, xoay ngưcflbgyrji cũmeirng muốymttn đkcrhi, lạcluki nghe Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba phílpgga sau nófpgui, “Kỳkxwu thậbwpwt cũmeirng cófpgu mộetuft biệunxpn phágkfhp tốymttt.”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm quay đkcrhfidvu lạcluki, mọiyefi ngưcflbgyrji cũmeirng dừrcqyng cưcflbffpmc bộetuf.

“Muốymttn thửqqda mộetuft lầfidvn hay khôeinang?” Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba nhìlelan Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm, “Luậbwpwn võjzye, đkcrhơblyrn giảpafdn thôeinai.”

Tiểjcngu Đjqwxao nhílpggu màpipgy, “Đjqwxyiwzu cágkfhi gìlela, ta cágkfhi gìlelameirng chưcflba đkcrhágkfhp ứfixqng!”

cflbơblyrng Bílpggch Ba lắwoskc đkcrhfidvu, “Khôeinang cầfidvn nàpipgng đkcrhágkfhp ứfixqng gìlela hếcflbt, Tiếcflbt huynh cùbpcang ta chỉbpcapipg luậbwpwn bàpipgn, nhưcflb thếcflbpipgo?”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cưcflbgyrji, “Khôeinang đkcrhetuft cưcflbgnoqc, thìlelapipgm cágkfhi gìlela? Thếcflb thìlela khôeinang cófpgu tinh thầfidvn đkcrhâiyefu nha.”

“Ngưcflbơblyri vớffpmi ta, dĩbpca nhiêfixqn làpipg tựoflrfpgu đkcrhiềrzanu kiệunxpn.” Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba cưcflbgyrji thậbwpwt tựoflr tạcluki, “Tiếcflbt huynh cũmeirng khôeinang phảpafdi hạcluk khôeinang nổuggji ta.”

“Hầfidvy, nófpgui nhưcflb thếcflbpipgo Vưcflbơblyrng huynh cũmeirng chịkxwuu thiệunxpt, nhàpipg ngưcflbơblyri gia tàpipgi bạclukc triệunxpu, ta côeina đkcrhetufc, chỉbpcafpgu mộetuft nưcflbơblyrng tửqqda.”

Tiểjcngu Đjqwxao đkcrhágkfh mộetuft hòhayrn đkcrhágkfh bay thẳrzanng vàpipgo hắwoskn.

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm hơblyri hơblyri nghiêfixqng đkcrhfidvu trágkfhnh thoágkfht, nụoflrcflbgyrji Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba trêfixqn mặetuft càpipgng sâiyefu, “Ngưcflbơblyri sợgnoq sao?”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cùbpcang hắwoskn đkcrhymtti diệunxpn mộetuft lúgfdkc lâiyefu, nởsdhr nụoflrcflbgyrji, “Ta cófpgulela phảpafdi sợgnoq?”

“Vậbwpwy đkcrhkxwunh ngàpipgy mai sau khi tuyểjcngn Quỷbwpwcflbơblyrng, chúgfdkng ta chọiyefn nơblyri phong cảpafdnh hợgnoqp lòhayrng ngưcflbgyrji luậbwpwn võjzye, thếcflbpipgo?”

“Đjqwxưcflbgnoqc.” Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm gậbwpwt đkcrhfidvu đkcrhágkfhp ứfixqng, Nữetufcflbơblyrng thấyiwzy hai ngưcflbgyrji ưcflbffpmc hẹxgbnn xong, “Sưcflbgyrjn núgfdki phílpgga sau hoàpipgng cung rấyiwzt tốymttt.”

Tiểjcngu Đjqwxao dậbwpwm châiyefn, bọiyefn ngưcflbgyrji nàpipgy, chỉbpca sợgnoq thiêfixqn hạcluk bấyiwzt loạclukn, khôeinang khuyêfixqn thìlela thôeinai, còhayrn hùbpcaa theo hai têfixqn đkcrhfixqn kia. Luậbwpwn võjzyeeinang, Tiểjcngu Đjqwxao trong lòhayrng hiểjcngu rõjzye, Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba cófpgu thểjcng thắwoskng khôeinang nổuggji Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm, nhưcflbng têfixqn ẻatfco lảpafdpipgy cũmeirng khôeinang phảpafdi đkcrhègkfhn cạclukn dầfidvu, vạclukn nhấyiwzt đkcrhágkfhnh đkcrhếcflbn lưcflbxjghng bạcluki câiyefu thưcflbơblyrng, thếcflb khôeinang phảpafdi thêfixqm phiềrzann sao?

gkfhch Kim Phong vui mừrcqyng hớffpmn hởsdhr đkcrhếcflbn bêfixqn cạcluknh nàpipgng, “Muộetufi tửqqda, đkcrhrcqyng đkcrhjcng ýkiyx đkcrhếcflbn bọiyefn hắwoskn, rấyiwzt tốymttt màpipg, nam nhâiyefn đkcrhoạclukt nữetuf nhâiyefn thiêfixqn kinh đkcrhkxwua nghĩbpcaa!”

Tiểjcngu Đjqwxao nhìlelan trờgyrji mắwoskt trợgnoqn trắwoskng, ca nàpipgng thậbwpwt đkcrhúgfdkng làpipggkfhi gìlelameirng khôeinang đkcrhjcng ýkiyx!

cflbơblyrng Bílpggch Ba thấyiwzy bàpipgn bạclukc ổuggjn thỏahxha, rờgyrji đkcrhi, lúgfdkc đkcrhi qua bêfixqn ngưcflbgyrji Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm lạcluknh giọiyefng nófpgui, “Tộetufi gìlelapipgm cuộetufc giao dịkxwuch lỗqfyh vốymttn nàpipgy, cũmeirng khôeinang giốymttng chuyệunxpn Vưcflbơblyrng đkcrhcluki tàpipgi chủhayr hay làpipgm.”

cflbơblyrng Bílpggch Ba cũmeirng khôeinang hoảpafdng khôeinang vộetufi, liếcflbc Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm mộetuft cágkfhi, “Hợgnoqp hay khôeinang hợgnoqp, ngưcflbgyrji làpipgm ărkghn đkcrhkxwunh đkcrhoạclukt, so vớffpmi ta, Tiếcflbt huynh khôeinang ngạcluki hảpafdo hảpafdo tílpggnh toágkfhn.”

“Tílpggnh toágkfhn cágkfhi gìlela?”

“Nếcflbu làpipg ta thắwoskng, muốymttn hỏahxhi ngưcflbơblyri mộetuft vấyiwzn đkcrhrzan, ngưcflbơblyri nêfixqn trảpafd lờgyrji đkcrhfidvu đkcrheinai gốymttc ngọiyefn cho ta.”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm khẽjzye nhílpggu màpipgy, “Vấyiwzn đkcrhrzan?”

cflbơblyrng Bílpggch Ba đkcrhi tớffpmi, thấyiwzp giọiyefng ghéryiupipgo lỗqfyh tai hắwoskn nófpgui, “Ta kiểjcngm kêfixq mộetuft ílpggt bảpafdo bốymtti trong Bílpggch Ba sơblyrn trang cùbpcang biêfixqn lai gửqqdai tiềrzann, phágkfht hiệunxpn trừrcqy bỏahxh mấyiwzy thứfixq Tiểjcngu Đjqwxao lấyiwzy đkcrhi, cũmeirng vẫhayrn còhayrn thiếcflbu, ngưcflbơblyri đkcrhgkfhn làpipggkfhi gìlela?”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm nhàpipgn nhạclukt cưcflbgyrji, “Ta cũmeirng khôeinang đkcrhgkfhn đkcrhưcflbgnoqc.”

“Mộetuft tấyiwzm mai rùbpcaa.” Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba giảpafd vờgyrj khófpgu hiểjcngu, “Ta chỉbpca muốymttn ngưcflbơblyri trảpafd lờgyrji, ngưcflbơblyri đkcrhếcflbn tộetuft cùbpcang phảpafdi lợgnoqi dụoflrng Tiểjcngu Đjqwxao đkcrhi làpipgm chuyệunxpn nguy hiểjcngm kia hay khôeinang.”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cưcflbgyrji thậbwpwt bìlelanh tĩbpcanh, “Làpipg chuyệunxpn gìlela?”

“Trong lòhayrng ngưcflbơblyri hiểjcngu rõjzye.” Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba vỗqfyh vỗqfyhgfdki tiềrzann bêfixqn hôeinang, “Cófpgu tiềrzann thìlelafpgu thểjcng khiếcflbn quỷbwpw nghe lờgyrji, chỉbpca cầfidvn bỏahxh tiềrzann ra, cófpgu mộetuft sốymtt việunxpc, ta cũmeirng cófpgu thểjcng hỏahxhi thărkghm đkcrhưcflbgnoqc đkcrhcluki khágkfhi. Hai huynh đkcrhunxpgkfhc ngưcflbơblyri đkcrhang mưcflbu đkcrhnzxzgkfhi gìlela ta làpipg khôeinang biếcflbt, nhưcflbng ngưcflbơblyri đkcrhoạclukt ngưcflbgyrji trong lòhayrng củhayra ta, ta khôeinang chấyiwzp nhậbwpwn. Nófpgui đkcrhếcflbn cuốymtti cùbpcang, ngưcflbgyrji lỗqfyh vốymttn cũmeirng khôeinang nhấyiwzt đkcrhkxwunh làpipg ta.” Nófpgui xong, xoay ngưcflbgyrji rờgyrji đkcrhi.

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm khoanh tay đkcrhfixqng ởsdhr cửqqdaa, Trọiyefng Hoa đkcrhếcflbn bêfixqn cạcluknh hắwoskn, “Ngưcflbơblyri thậbwpwt muốymttn cùbpcang hắwoskn tỷbwpw thílpgg? Thắwoskng hắwoskn thậbwpwt khôeinang đkcrhưcflbgnoqc, thua phiềrzann toágkfhi còhayrn lớffpmn hơblyrn nữetufa. . . . . . Ngưcflbơblyri khôeinang sợgnoq bịkxwu ngưcflbgyrji khágkfhc nhìlelan ra sơblyr hởsdhr?”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm khôeinang trảpafd lờgyrji, ngẩwbalng đkcrhfidvu, nhìlelan thấyiwzy Tiểjcngu Đjqwxao đkcrhfixqng trong việunxpn vẻatfc mặetuft mấyiwzt hứfixqng, vẻatfc mặetuft nha đkcrhfidvu kia, tựoflra hồnzxz đkcrhang lo lắwoskng gìlela đkcrhófpgu. Nếcflbu làpipg luậbwpwn võjzyeeinang, trong lòhayrng nàpipgng hẳrzann làpipgmeirng biếcflbt, hắwoskn sẽjzye khôeinang thua Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba, vậbwpwy nàpipgng đkcrhang lo lắwoskng cágkfhi gìlela? Làpipg lo lắwoskng Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba thấyiwzt bạcluki sao? Trong lòhayrng Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cảpafdm thấyiwzy bựoflrc bộetufi. . . . . . Nha đkcrhfidvu chếcflbt tiệunxpt kia, thậbwpwt khiếcflbn cho lòhayrng ngưcflbgyrji đkcrhcluki loạclukn.

“Nàpipgy.” Trọiyefng Hoa vỗqfyh Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm mộetuft cágkfhi.

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm lấyiwzy lạcluki tinh thầfidvn, “Cófpgublyr hởsdhrlela sao?”

Trọiyefng Hoa nhílpggu màpipgy, “Ngưcflbơblyri. . . . . .”

“Ngưcflbơblyri khôeinang nghe Hágkfhch Kim Phong nófpgui sao.” Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm nhúgfdkn vai, “Nam nhâiyefn đkcrhoạclukt nữetuf nhâiyefn, thiêfixqn kinh đkcrhkxwua nghĩbpcaa.” Nófpgui xong, cũmeirng vẫhayry tay ágkfho rờgyrji đkcrhi.

Đjqwxi qua bêfixqn ngưcflbgyrji Tiểjcngu Đjqwxao, Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm nhưcflb trưcflbffpmc cợgnoqt nhảpafd hỏahxhi nàpipgng, “Côeina hy vọiyefng ngưcflbgyrji nàpipgo thắwoskng?”

Tiểjcngu Đjqwxao đkcrhfixqng cúgfdki đkcrhfidvu lòhayrng bàpipgn châiyefn nghiềrzann nghiềrzann viêfixqn sỏahxhi, rầfidvu rĩbpca khôeinang vui, “Cófpgu quan hệunxplela vớffpmi ta chứfixq?”

“A, đkcrhcluki tiểjcngu thưcflbeina tốymttt xấyiwzu gìlelameirng nêfixqn quan tâiyefm lo lắwoskng, hai ta cũmeirng làpipg do đkcrhoạclukt côeina đkcrhófpgu.”

Tiểjcngu Đjqwxao đkcrhem đkcrhágkfh vụoflrn đkcrhágkfhpipgo trong bụoflri hoa, khôeinang cófpgu hứfixqng thúgfdk, “Hôeinam nay cho dùbpcapipg a miêfixqu a cẩwbalu gìlela, cágkfhc ngưcflbơblyri cũmeirng sẽjzye đkcrhoạclukt, cófpgulela đkcrhágkfhng đkcrhjcng quan tâiyefm.”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm sửqqdang sốymttt, “Sao lạcluki lấyiwzy bảpafdn thâiyefn ra so ságkfhnh vớffpmi a miêfixqu a cẩwbalu.”

Tiểjcngu Đjqwxao buôeinang tay, “Hai ngưcflbơblyri tranh cágkfhi gìlela, hắwoskn muốymttn cho ta biếcflbt ngưcflbơblyri khôeinang phảpafdi ngưcflbgyrji tốymttt, khôeinang nêfixqn chọiyefn ngưcflbơblyri. Ngưcflbơblyri muốymttn cho ta biếcflbt ngưcflbơblyri làpipg ngưcflbgyrji tốymttt, nêfixqn chọiyefn ngưcflbơblyri.”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm nhílpggu màpipgy lạcluki, “Nófpgui nhảpafdm gìlela thếcflb?”

Tiểjcngu Đjqwxao buồnzxzn cưcflbgyrji, “Đjqwxưcflbgnoqc, kỳkxwu thậbwpwt ta cágkfhi gìlelameirng khôeinang muốymttn biếcflbt, nưcflbơblyrng ta từrcqyng nófpgui, nam nhâiyefn đkcrhymtti vớffpmi nữetuf nhâiyefn quágkfh tốymttt hoặetufc làpipg quágkfhcflb hỏahxhng cũmeirng đkcrhrzanu cófpgu nguyêfixqn nhâiyefn. Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm ngưcflbơblyri làpipg mệunxpnh minh châiyefu xuấyiwzt hảpafdi, Vưcflbơblyrng Bílpggch Ba hắwoskn làpipg ngưcflbgyrji phúgfdk giágkfhp thiêfixqn hạcluk, ta bấyiwzt quágkfh chỉbpcapipg mộetuft tiểjcngu tặetufc bàpipgfpgu tuyệunxpt kỹrkgh, cágkfhc ngưcflbơblyri tranh nhau làpipgm tặetufc côeinang, trừrcqy khi đkcrhfidvu bịkxwu kẹxgbnt vàpipgo cửqqdaa, thìlela chílpggnh làpipgfpgu ýkiyx đkcrhnzxz. Đjqwxrcqyng nófpgui cho ta biếcflbt nguyêfixqn nhâiyefn, bổuggjn côeinacflbơblyrng khôeinang cầfidvn.”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm khôeinang ngờgyrj thìlela ra nha đkcrhfidvu Nhan Tiểjcngu Đjqwxao kia cho tớffpmi nay cágkfhi gìlelameirng đkcrhrzanu hiểjcngu chỉbpcapipg giảpafd bộetuf hồnzxz đkcrhnzxz, cuốymtti cùbpcang đkcrhơblyrn giảpafdn cưcflbgyrji, “Côeina khôeinang sợgnoq bịkxwu lừrcqya?”

Tiểjcngu Đjqwxao nhìlelan hắwoskn mộetuft cágkfhi, bỗqfyhng nhiêfixqn thấyiwzp giọiyefng nófpgui, “Kỳkxwu thậbwpwt, mấyiwzy ngàpipgy nay ta rấyiwzt vui vẻatfc.”

Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm cófpgu chúgfdkt khófpgu hiểjcngu, nhưcflbng Tiểjcngu Đjqwxao thầfidvn sắwoskc mơblyr hồnzxzfpgu chúgfdkt thưcflbơblyrng cảpafdm, vẫhayrn làpipgm cho lòhayrng hắwoskn nhófpgui mộetuft chúgfdkt, “Ừgnoq?”

Tiểjcngu Đjqwxao nhếcflbch miệunxpng, “Nếcflbu kếcflbt quảpafd khôeinang thay đkcrhuggji đkcrhưcflbgnoqc, ílpggt nhấyiwzt quágkfh trìlelanh vui vẻatfcmeirng đkcrhưcflbgnoqc rồnzxzi, cágkfhc ngưcflbơblyri đkcrhrzanu làpipg nam nhâiyefn, mộetuft chúgfdkt ýkiyx tứfixqmeirng khôeinang cófpgu.” Nófpgui xong, thởsdhrpipgi, chậbwpwm rãkcrhi rờgyrji rồnzxzi, thuậbwpwn đkcrhưcflbgyrjng dẫhayrn Hiểjcngu Nguyệunxpt cùbpcang Hữetufu Hữetufu đkcrhi ărkghn khuya.

Nữetufcflbơblyrng đkcrhfixqng ởsdhrgkfhch đkcrhófpgu khôeinang xa nghe thấyiwzy rõjzyepipgng, vỗqfyh vỗqfyh vai củhayra Hữetufu Hữetufu, “Côeinacflbơblyrng Tiểjcngu Đjqwxao nàpipgy thậbwpwt thúgfdk vịkxwu.”

“Đjqwxúgfdkng vậbwpwy, Tiểjcngu Đjqwxao biếcflbt rấyiwzt nhiềrzanu đkcrhcluko lýkiyx!” Hữetufu Hữetufu ngẩwbalng mặetuft, Nữetufcflbơblyrng thuậbwpwn tay xoa xoa mặetuft nàpipgng, “Nữetuf nhâiyefn xinh đkcrhxgbnp lạcluki cófpguiyefm nhãkcrhn, dễryiu đkcrhoflrng phảpafdi nam nhâiyefn hưcflb hỏahxhng.”

Hữetufu Hữetufu nghi hoặetufc, “Sao cơblyr?”

Nữetufcflbơblyrng hílpggp mắwoskt chỉbpca chỉbpcagkfhch Kim Phong phílpgga sau Tiểjcngu Đjqwxao đkcrhang hỏahxhi han âiyefn cầfidvn, mởsdhr miệunxpng ngậbwpwm miệunxpng đkcrhrzanu muộetufi tửqqda, “Nưcflbơblyrng thílpggch têfixqn ngốymttc kia làpipgm con rểjcngblyrn.”

Tiếcflbng nófpgui vừrcqya dứfixqt, Hữetufu Hữetufu mágkfh đkcrhahxh bừrcqyng.

Tiểjcngu Đjqwxao vừrcqya quẹxgbno ra cửqqdaa vừrcqya lúgfdkc nhìlelan thấyiwzy Nữetufcflbơblyrng chỉbpcagkfhch Kim Phong, âiyefm thầfidvm le lưcflbxjghi —— ai nha, ngay cảpafd Nữetufcflbơblyrng quảpafd nhiêfixqn tâiyefm nhãkcrhn cũmeirng khôeinang tầfidvm thưcflbgyrjng! Chỉbpca sợgnoq đkcrhcluki ca nàpipgng khôeinang cầfidvn tuyểjcngn Quỷbwpwcflbơblyrng thìlela phòhayrkcrh phỏahxhng chừrcqyng cũmeirng đkcrhkxwunh rồnzxzi.

“Tiểjcngu Đjqwxao.”

Phílpgga sau, Hiểjcngu Nguyệunxpt đkcrhuổuggji theo gọiyefi Tiểjcngu Đjqwxao mộetuft tiếcflbng.

Tiểjcngu Đjqwxao ngẩwbalng đkcrhfidvu nhìlelan nàpipgng.

Hiểjcngu Nguyệunxpt lo lắwoskng hỏahxhi, “Hiệunxpn giờgyrj ngưcflbgyrji trong thiêfixqn hạcluk đkcrhrzanu biếcflbt thâiyefn phậbwpwn củhayra côeina, cũmeirng biếcflbt Tiếcflbt Bắwoskc Hảpafdi khôeinang chếcflbt. . . . . . Côeinalelagkfhi gìlelahayrn ởsdhr lạcluki đkcrhâiyefy giúgfdkp Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm?”

Tiểjcngu Đjqwxao nhứfixqc đkcrhfidvu, “Cágkfhi đkcrhófpgu, thílpggch ărkghn vớffpmi uốymttng.”

Hiểjcngu Nguyệunxpt thởsdhrpipgi, “Gạclukt ngưcflbgyrji.”

Tiểjcngu Đjqwxao nhìlelan nhìlelan Hágkfhch Kim Phong phílpgga trưcflbffpmc, “Đjqwxcluki ca củhayra ta còhayrn đkcrhang tra ágkfhn.”

“Vẫhayrn làpipg gạclukt ngưcflbgyrji.” Hiểjcngu Nguyệunxpt khôeinang bỏahxh qua khôeinang buôeinang tha, “Côeina thàpipgnh thậbwpwt nófpgui cho ta biếcflbt, cófpgu phảpafdi côeina thậbwpwt sựoflr thílpggch Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm hay khôeinang?”

Tiểjcngu Đjqwxao trêfixqn mặetuft đkcrhahxh hồnzxzng, “Khôeinang cófpgu!”

“Côeina ngàpipgn vạclukn lầfidvn khôeinang thểjcng đkcrhetufng châiyefn tâiyefm, nếcflbu khôeinang sẽjzye đkcrhi vàpipgo chỗqfyh chếcflbt!” Hiểjcngu Nguyệunxpt vẻatfc mặetuft thậbwpwt sựoflr nghiêfixqm túgfdkc.

Tiểjcngu Đjqwxao bịkxwu bộetuf dạclukng củhayra nàpipgng dọiyefa nhảpafdy dựoflrng, “Vìlela sao?”

“Tấyiwzt cảpafd nữetuf nhâiyefn thílpggch Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm đkcrhrzanu khôeinang cófpgu kếcflbt cụoflrc tốymttt, côeina biếcflbt khôeinang?” Hiểjcngu Nguyệunxpt nófpgui mộetuft câiyefu, làpipgm cho Tiểjcngu Đjqwxao sợgnoq đkcrhếcflbn toàpipgn thâiyefn đkcrhuggj mồnzxzeinai lạcluknh, “Hắwoskn thậbwpwt sựoflrpipg tai họiyefa, làpipg thiêfixqn ságkfht côeina tinh chuyểjcngn thếcflb sao?”

Hiểjcngu Nguyệunxpt cũmeirng khôeinang biếcflbt Tiểjcngu Đjqwxao từrcqy chỗqfyhpipgo lạcluki nófpgui nhiềrzanu từrcqy lung tung lộetufn xộetufn hếcflbt cảpafdfixqn nhưcflb vậbwpwy, chỉbpca lắwoskc đkcrhfidvu, “Ngưcflbgyrji hắwoskn thílpggch, sẽjzye bịkxwucflbơblyrng hắwoskn cùbpcang Tiếcflbt Bắwoskc Hảpafdi giếcflbt chếcflbt, ngưcflbgyrji thílpggch hắwoskn, thìlela sẽjzye bịkxwu Phong Vôeina Ưwbalu giếcflbt chếcflbt.”

Tiểjcngu Đjqwxao cảpafd kinh lôeinang tơblyr dựoflrng thẳrzanng, “Phong Vôeina Ưwbalu? Làpipgkcrho bảpafdn nưcflbơblyrng xinh đkcrhxgbnp kia?”

Hiểjcngu Nguyệunxpt khôeinang phảpafdi khôeinang cófpgu lo lắwoskng, “Côeinabpcang hắwoskn gặetufp dịkxwup thìlela chơblyri thìlela khôeinang sao, nếcflbu làpipg đkcrhetufng châiyefn tâiyefm, ta lo lắwoskng cho an toàpipgn củhayra côeina. Còhayrn cófpgu, nếcflbu cuốymtti cùbpcang làpipg Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm làpipgm côeina thưcflbơblyrng tâiyefm. . . . . .”

Tiểjcngu Đjqwxao chỉbpca xua tay, “Sai lầfidvm rồnzxzi sai lầfidvm rồnzxzi.”

“Sai cágkfhi gìlela?”

“Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm kia mớffpmi khôeinang phảpafdi cágkfhi gìlela minh châiyefu xuấyiwzt hảpafdi mệunxpnh cágkfhch đkcrhâiyefu!” Tiểjcngu Đjqwxao vẻatfc mặetuft nghiêfixqm túgfdkc, “Rõjzyepipgng làpipg mệunxpnh phạclukm hung ságkfht tinh!” Nófpgui xong, nàpipgng nắwoskm thậbwpwt chặetuft cổuggj ágkfho, “Bắwoskt đkcrhfidvu từrcqy ngàpipgy mai bổuggjn tiểjcngu thưcflb phảpafdi cùbpcang hắwoskn bảpafdo trìlela khoảpafdng cágkfhch ba trưcflbgnoqng!” Nófpgui xong, chạcluky trốymttn vềrzan phòhayrng.

Hiểjcngu Nguyệunxpt thấyiwzy nàpipgng còhayrn chạcluky nhảpafdy loạclukn cảpafdfixqn, nhưcflbng màpipg ngay khi chạcluky vàpipgo phòhayrng thìlela khuôeinan mặetuft nhỏahxh nhắwoskn thoạclukt nhìlelan trắwoskng xanh, nhìlelan ra đkcrhưcflbgnoqc vẫhayrn làpipg khôeinang vui.

Đjqwxêfixqm đkcrhófpgu, Tiểjcngu Đjqwxao “Ai nha” mộetuft tiếcflbng bịkxwu mộetufng làpipgm tỉbpcanh lạcluki, Hiểjcngu Nguyệunxpt cùbpcang Hữetufu Hữetufu cảpafd kinh đkcrhrzanu chạcluky đkcrhếcflbn bêfixqn giưcflbgyrjng nàpipgng xem. Tiểjcngu Đjqwxao ôeinam đkcrhfidvu gốymtti đkcrhang đkcrhwoskp chărkghn cảpafdm thấyiwzy bựoflrc mìlelanh —— trong mộetufng, gưcflbơblyrng mặetuft Tiếcflbt Bắwoskc Phàpipgm lạcluknh nhưcflbrkghng, tàpipg khílpgg nhìlelan mìlelanh, biểjcngu tìlelanh nhưcflbpipg con rắwoskn theo dõjzyei chúgfdk chuộetuft nhỏahxh. Hắwoskn mởsdhr miệunxpng khôeinang biếcflbt nófpgui câiyefu gìlela, Tiểjcngu Đjqwxao chợgnoqt tỉbpcanh giấyiwzc, chỉbpca tiếcflbc sau khi tỉbpcanh lạcluki, dùbpca hắwoskn cófpgufpgui gìlela, Tiểjcngu Đjqwxao kiểjcngu gìlelameirng khôeinang muốymttn đkcrhfixqng dậbwpwy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.