Giang Hồ Bất Ai Đao

Chương 38 : Huynh muội giống nhau

    trước sau   
“Tuyểgmsjn Quỷpulescuyơbwtlng chípioynh làifmz nghi thứxymmc tuyểgmsjn tưscuydcnsng côxibgng củjhyxa nữqghiscuyơbwtlng tộkdusc Quỷpule mẫqghiu.” – Trọlwizng Hoa giúnovjp Tiểgmsju Đpzypao trảlwiz lờqghii cho Hiểgmsju Nguyệfeydt – “Bấdazft quálwiz nữqghiscuyơbwtlng nàifmzy típioynh tìoylenh thậbwtlp phầtphnn bálwiz đhcaahwaso, mắdwybt nhìoylen cũlwizng cao. Nghi thứxymmc tuyểgmsjn Quỷpulescuyơbwtlng năuivwm nàifmzo cũlwizng cóssgc, nhưscuyng làifmz mộkdust ngưscuyqghii cũlwizng chưscuya từjcbqng đhcaaưscuyyapac chọlwizn qua.”

“Kia phảlwizi tuyểgmsjn nhưscuy thếifmzifmzo?” – Tiểgmsju Đpzypao tòjbzajbza – “Cũlwizng giốmsvbng nhưscuy luậbwtln võsnkj chọlwizn rểgmsj sao?”

“Khôxibgng phảlwizi, hìoylenh nhưscuy chia ra làifmzm nhiềdcnsu lầtphnn tỷpule thípioy, cuốmsvbi cùagezng còjbzan phảlwizi xem nữqghiscuyơbwtlng nhìoylen cóssgc thuậbwtln mắdwybt hay khôxibgng, hơbwtln nữqghia. . . . . .” – Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm đhcaakdust nhiêgmsjn nhìoylen Tiểgmsju Đpzypao –”Cóssgc lẽsnkjxibg vớdcnsi nàifmzng rấdazft hợyapap.”

“Vìoyle sao?” – Tiểgmsju Đpzypao khôxibgng rõsnkj.

“Nàifmzng vớdcnsi côxibg giốmsvbng nhau, chálwizn ghébnvlt nam nhâxrlpn.” – Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm ăuivwn mộkdust miếifmzng mứxymmt hoa quảlwizifmzu đhcaajhyd tiểgmsju nhịlwiz mớdcnsi đhcaaưscuya lêgmsjn, cảlwizm thấdazfy hưscuyơbwtlng vịlwiz rấdazft ngon, liềdcnsn đhcaaúnovjt cho Tiểgmsju Đpzypao mộkdust miếifmzng.

Tiểgmsju Đpzypao nhai vàifmzi cálwizi, chua chua ngọlwizt ngọlwizt, nhìoylen qua – “Cálwizi gìoyle ăuivwn ngon vậbwtly?”


“Tiểgmsju nhịlwiz đhcaaem đhcaaếifmzn, nóssgci làifmz đhcaajmpyc sảlwizn Quỷpule thàifmznh, gọlwizi làifmz thầtphnn nữqghi quảlwiz hay làifmz nữqghi thầtphnn quảlwizoyle đhcaaóssgc.”

“Ưagezm.” – Tiểgmsju Đpzypao nhẹlwiz nhàifmzng lấdazfy cálwizi đhcaaĩqghia lạhwasi gầtphnn, lạhwasi ăuivwn vàifmzi miếifmzng.

Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm đhcaakdust nhiêgmsjn xen mồpioym – “Nghe nóssgci ăuivwn nhiềdcnsu sẽsnkj mang thai.”

“Phốmsvbc. . . . . .”

Đpzypếifmzn khi Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm hiểgmsju ra, thìoyle trêgmsjn mặjmpyt hắdwybn đhcaaãvnespioynh đhcaatphny màifmzu hồpioyng củjhyxa trálwizi câxrlpy màifmz Tiểgmsju Đpzypao vừjcbqa mớdcnsi ăuivwn.

Trọlwizng Hoa cùagezng Hiểgmsju Nguyệfeydt ởktsj đhcaamsvbi diệfeydn khôxibgng biếifmzt làifmzm sao chỉiyyv liếifmzc mắdwybt nhìoylen nhau mộkdust cálwizi, Hálwizch Kim Phong thìoyle cắdwybm đhcaatphnu cắdwybm cổbwtl ăuivwn chébnvln thứxymm ba.

Tiểgmsju Đpzypao lấdazfy khăuivwn lau miệfeydng, lưscuyqghim Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm, than thởktsj mộkdust câxrlpu, “Ngưscuyơbwtli thiệfeydt làifmz thiếifmzu ăuivwn nóssgci.”

Ăewqnn cơbwtlm xong, lúnovjc mọlwizi ngưscuyqghii chuẩqzpdn bịlwizpioynh tiềdcnsn rờqghii đhcaai, bêgmsjn dưscuydcnsi hìoylenh nhưscuy xảlwizy ra chúnovjt rốmsvbi loạhwasn. Đpzypálwizm ngưscuyqghii Tiểgmsju Đpzypao đhcaai xuốmsvbng nhìoylen xung quanh, chỉiyyv thấdazfy cálwizch đhcaaóssgc khôxibgng xa mộkdust đhcaaálwizm ngưscuyqghii đhcaaang đhcaai tớdcnsi, mộkdust con ngựqzpda đhcaai đhcaakbaang trưscuydcnsc, trêgmsjn ngựqzpda làifmz mộkdust nữqghi nhâxrlpn mặjmpyc khôxibgi giálwizp ngồpioyi ngay ngắdwybn, trêgmsjn yêgmsjn ngựqzpda móssgcc mộkdust sợyapai xípioych, đhcaatphnu còjbzan lạhwasi củjhyxa sợyapai xípioych tróssgci mộkdust nữqghi nhâxrlpn đhcaaang đhcaaeo gôxibgng. Nữqghi nhâxrlpn nàifmzy đhcaatphnu tóssgcc rốmsvbi bùagez, trêgmsjn ngưscuyqghii vừjcbqa dípioynh bùagezn vừjcbqa dípioynh málwizu, đhcaaang nghiêgmsjng ngảlwiz lảlwizo đhcaalwizo theo sálwizt phípioya sau, dưscuydcnsi châxrlpn vừjcbqa bịlwiz vấdazfp mộkdust cálwizi liềdcnsn bịlwiz ngựqzpda kébnvlo lêgmsj mộkdust đhcaaoạhwasn, bộkdus dạhwasng thậbwtlp phầtphnn thêgmsj thảlwizm.

“Đpzypâxrlpy làifmz đhcaaang làifmzm gìoyle vậbwtly?” – Tiểgmsju Đpzypao cóssgc chúnovjt tứxymmc giậbwtln – “Nàifmzng phạhwasm tộkdusi gìoyle lạhwasi tra tấdazfn nhưscuy vậbwtly?”

Nữqghi nhâxrlpn cưscuyavcdi ngựqzpda ởktsj phípioya trưscuydcnsc miệfeydng thébnvlt to cálwizi gìoyle đhcaaóssgc, giốmsvbng nhưscuyifmzktsj chiêgmsju cálwizo tộkdusi trạhwasng củjhyxa nàifmzng kia cho mọlwizi ngưscuyqghii.

Tiểgmsju Đpzypao nghe khôxibgng hiểgmsju, tiếifmzng nóssgci khôxibgng giốmsvbng nhưscuy ngưscuyqghii Trung Nguyêgmsjn.

lwizch Kim Phong vẻklie mặjmpyt khôxibgng hờqghin giậbwtln – “Nàifmzy làifmz sao, nữqghi tửvnesifmzy nếifmzu phạhwasm tộkdusi nêgmsjn theo luậbwtlt màifmz xửvnes, bịlwiz đhcaaálwiznh, ngồpioyi tùagez hoặjmpyc làifmz sung quâxrlpn biêgmsjn quan, vìoyle sao lạhwasi dùagezng tưscuyoylenh, còjbzan nhụkbaac nhãvnes nhưscuy vậbwtly?”

Hiểgmsju Nguyệfeydt hỏjhydi Tiểgmsju Đpzypao – “Cóssgc thểgmsjifmzo làifmzscuyoylenh linh tinh khôxibgng? Ta từjcbqng nghe nóssgci cóssgcifmzi đhcaalwiza phưscuyơbwtlng ngưscuyqghii dâxrlpn rấdazft dữqghi dằkbaan, trựqzpdc tiếifmzp trừjcbqng phạhwast nhưscuy vậbwtly.”


“Hẳsnkjn làifmz khôxibgng.” – Trọlwizng Hoa ghébnvlifmzo bêgmsjn cửvnesa sổbwtl lắdwybc đhcaatphnu – “Quỷpule thàifmznh làifmzagezng rấdazft phálwizt triểgmsjn, nữqghiscuyơbwtlng tộkdusc Quỷpule mẫqghiu đhcaaãvnes sớdcnsm ban bốmsvb phálwizp lệfeydnh, trừjcbq bỏjhyd nam nhâxrlpn cóssgc thểgmsjscuyu nữqghi nhâxrlpn, nữqghi nhâxrlpn cũlwizng cóssgc thểgmsjscuyu nam nhâxrlpn, ởktsj tộkdusc Quỷpule mẫqghiu tộkdusc, đhcaalwiza vịlwiz củjhyxa nữqghi nhâxrlpn cao hơbwtln mộkdust chúnovjt.”

“Nga?” – Tiểgmsju Đpzypao cảlwizm thấdazfy đhcaaiềdcnsu nàifmzy cũlwizng khôxibgng tệfeyd lắdwybm, lạhwasi thấdazfy nữqghi nhâxrlpn cưscuyavcdi ngựqzpda nóssgci chuyệfeydn liêgmsjn tụkbaac, liềdcnsn buồpioyn bựqzpdc muốmsvbn biếifmzt nàifmzng nóssgci cálwizi gìoyle.

“Làifmz ngôxibgn ngữqghi thôxibgng dụkbaang củjhyxa Tâxrlpy vựqzpdc.” – Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm tựqzpda hồpioyssgc thểgmsj nhìoylen thấdazfu tâxrlpm tưscuy củjhyxa Tiểgmsju Đpzypao – “Nàifmzng ta đhcaaang nóssgci, nữqghi nhâxrlpn nàifmzy làifmz phảlwizn đhcaapioy củjhyxa tộkdusc Quỷpule mẫqghiu, đhcaaang chịlwizu trừjcbqng phạhwast.”

“Phảlwizn đhcaapioy. . . . . .” – Tiểgmsju Đpzypao ôxibgm cálwiznh tay, lạhwasi nhìoylen đhcaaếifmzn nửvnes tửvnes kia bịlwiz phạhwast đhcaaang mộkdust mựqzpdc la cálwizi gìoyle, liềdcnsn chọlwizt chọlwizt Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm – “Nhịlwiz, nàifmzng nóssgci cálwizi gìoyle?”

Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm nhìoylen trờqghii, hiệfeydn tạhwasi ngay cảlwiz chữqghi “Tiếifmzt” cũlwizng bỏjhyd, xem đhcaaóssgc nhưscuy biệfeydt danh sao? Nhìoylen kỹkatp khẩqzpdu hìoylenh củjhyxa nữqghi nhâxrlpn kia, Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm thấdazfp giọlwizng nóssgci – “Nàifmzng nóssgci, nàifmzng bịlwiz oan.”

Tiểgmsju Đpzypao sờqghi cằkbaam đhcaaang phâxrlpn vâxrlpn cóssgcgmsjn đhcaai cứxymmu nàifmzng hay khôxibgng, Hálwizch Kim Phong ởktsjgmsjn cạhwasnh nhálwizy mắdwybt sắdwybc mặjmpyt liềdcnsn âxrlpm trầtphnm – “Oan uổbwtlng?!”

Mọlwizi ngưscuyqghii nghe thanh âxrlpm củjhyxa hắdwybn cóssgcoyle đhcaaóssgc khôxibgng đhcaaúnovjng, xoay mặjmpyt vừjcbqa thấdazfy liềdcnsn hoảlwizng sợyapa đhcaaếifmzn nhảlwizy dựqzpdng, chỉiyyv thấdazfy Hálwizch Kim Phong lúnovjc nàifmzy cảlwiz ngưscuyqghii giốmsvbng nhưscuy hoàifmzn toàifmzn thay đhcaabwtli, hai mắdwybt hípioyp lạhwasi, khuôxibgn mặjmpyt hiềdcnsn làifmznh trưscuydcnsc kia khôxibgng thấdazfy, vẻklie mặjmpyt hoàifmzn toàifmzn trởktsjgmsjn âxrlpm trầtphnm. Hắdwybn phẫqghin uấdazft nóssgci – “Quảlwiz nhiêgmsjn làifmz vu oan giálwiz họlwiza, ứxymmc hiếifmzp trung lưscuyơbwtlng, làifmzm xằkbaang làifmzm bậbwtly, vôxibg liêgmsjm sỉiyyvlwizi gìoylelwizng cóssgc!”

Trong lòjbzang mọlwizi ngưscuyqghii đhcaadcnsu trầtphnm xuốmsvbng —— khôxibgng xong! Bệfeydnh đhcaagmsjn củjhyxa Hálwizch Kim Phong lạhwasi tálwizi phálwizt, thiếifmzu chúnovjt nữqghia đhcaaãvnes quêgmsjn sau khi hắdwybn nghe đhcaaưscuyyapac hai từjcbq “oan uổbwtlng”, khôxibgng thểgmsj khôxibgng chớdcnsp linh quang. . . . . . Hoặjmpyc làifmzssgci hắdwybn ngàifmzy thưscuyqghing làifmz mấdazft linh quang, nhưscuyng làifmz nghe xong hai từjcbq “oan uổbwtlng”, trong nhálwizy mắdwybt liềdcnsn álwiznh tia linh quang.

Quảlwiz nhiêgmsjn, Hálwizch Kim Phong trựqzpdc tiếifmzp từjcbq nhãvnes gian lầtphnu hai nhảlwizy xuốmsvbng, vừjcbqa đhcaakdusng mộkdust cálwizi liềdcnsn khiếifmzn mọlwizi ngưscuyqghii cảlwiz kinh hípioyt mộkdust ngụkbaam khípioy lạhwasnh.

“Ai nha!” – Tiểgmsju Đpzypao dậbwtlm châxrlpn mộkdust cálwizi muốmsvbn đhcaauổbwtli theo, lạhwasi bịlwiz Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm giữqghi chặjmpyt – “Gấdazfp cálwizi gìoyle, xem kịlwizch vui đhcaai.”

Tiểgmsju Đpzypao hípioyt hơbwtli, cálwizch đhcaaóssgc khôxibgng xa, Tầtphnn Kha thấdazfy Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm cùagezng Nhan Tiểgmsju Đpzypao dâxrlpy dưscuya, vôxibg thứxymmc cắdwybn môxibgi, sắdwybc mặjmpyt càifmzng thêgmsjm khóssgc coi.

Sau khi Hálwizch Kim Phong nhảlwizy xuốmsvbng liềdcnsn tiếifmzn lêgmsjn, rúnovjt kim đhcaaao ra, mộkdust đhcaaao chébnvlm đhcaaxymmt dâxrlpy xípioych. Cùagezng làifmz mộkdust thanh đhcaaao, ngàifmzy trưscuydcnsc vôxibgagezng kiêgmsjn đhcaalwiznh chípioynh trựqzpdc, nhưscuyng bâxrlpy giờqghi lạhwasi toálwizt ra sựqzpdlwiz đhcaahwaso. Hàifmznh đhcaakdusng liêgmsjn tiếifmzp củjhyxa hắdwybn khiếifmzn tấdazft cảlwiz mọlwizi ngưscuyqghii nhìoylen đhcaaếifmzn choálwizng válwizng.

Tiểgmsju Đpzypao cảlwizm thấdazfy khôxibgng ổbwtln, xoay ngưscuyqghii vộkdusi nhảlwizy xuốmsvbng, Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm đhcaauổbwtli kịlwizp, nhảlwizy qua cửvnesa sổbwtl, chỉiyyv thấdazfy ba ngưscuyqghii Bắdwybc Hảlwizi phálwizi bêgmsjn kia đhcaaang nhìoylen hắdwybn. Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm bỗindung nhiêgmsjn liếifmzc sang bọlwizn họlwiz, mang theo chúnovjt khiêgmsju khípioych lạhwasi cóssgc chúnovjt khinh thưscuyqghing. Tiếifmzt Hìoylenh cùagezng Phưscuyơbwtlng Đpzyppioyng Lýbnvlbnvl ra khuôxibgn mặjmpyt trắdwybng bạhwasch, màifmz Tầtphnn Kha gưscuyơbwtlng mặjmpyt càifmzng ngàifmzy càifmzng đhcaajhyd.


Tiểgmsju Đpzypao nhảlwizy xuốmsvbng, chỉiyyv thấdazfy Hálwizch Kim Phong đhcaaavcd nữqghi tửvnes đhcaatphny ngưscuyqghii thưscuyơbwtlng típioych kia đhcaaxymmng dậbwtly. Phálwizt hiệfeydn tuổbwtli tálwizc khôxibgng lớdcnsn, chỉiyyv tầtphnm mưscuyqghii mấdazfy, mặjmpyt màifmzy càifmzng ngàifmzy càifmzng nhăuivwn nhóssgc. Hálwizch Kim Phong còjbzan cẩqzpdn thậbwtln hỏjhydi nàifmzng – “Côxibgssgci cóssgc ngưscuyqghii vu oan côxibg? Bọlwizn họlwizoyle sao lạhwasi vu oan côxibg? Cóssgc phảlwizi làifmz trưscuydcnsc tiêgmsjn chiếifmzm vịlwiz trípioy củjhyxa côxibg sau đhcaaóssgclwizt hạhwasi ngưscuyqghii nhàifmz củjhyxa côxibg? Hay làifmz vu oan giálwiz họlwiza nóssgci côxibg thôxibgng đhcaapioyng vớdcnsi đhcaalwizch phảlwizn quốmsvbc? Hoặjmpyc làifmz bắdwybt côxibg chịlwizu tiếifmzng xấdazfu thay cho ngưscuyqghii khálwizc? Hay làifmzssgc ngưscuyqghii cưscuyavcdng đhcaaoạhwast dâxrlpn nữqghi cuốmsvbi cùagezng bộkdusi tìoylenh bạhwasc nghĩqghia còjbzan trảlwiz thùagez?”

xibgscuyơbwtlng kia cũlwizng bịlwiz hắdwybn làifmzm cho hoảlwizng sợyapa, gậbwtlt gậbwtlt đhcaatphnu, nghĩqghi lạhwasi cảlwizm thấdazfy khôxibgng đhcaaúnovjng lạhwasi lắdwybc đhcaatphnu – “Khôxibgng phảlwizi. . . . . .”

exob trêgmsjn, Hiểgmsju Nguyệfeydt tòjbzajbza hỏjhydi Trọlwizng Hoa – “Trọlwizng Hoa, Hálwizch đhcaahwasi ca thậbwtlt kỳhama lạhwas.”

Trọlwizng Hoa cưscuyqghii gưscuyyapang hai tiếifmzng – “Ta trưscuydcnsc kia cảlwizm thấdazfy hắdwybn dưscuyqghing nhưscuyssgc chúnovjt tậbwtlt xấdazfu, vừjcbqa nghe hai từjcbq ‘oan uổbwtlng’ liềdcnsn nổbwtli trậbwtln lôxibgi đhcaaìoylenh, cóssgc lẽsnkjifmz do làifmzm thầtphnn bộkdusxrlpu rồpioyi?”

Tiểgmsju Đpzypao đhcaauổbwtli tớdcnsi nơbwtli nghe xong liềdcnsn hiểgmsju đhcaaưscuyyapac, vừjcbqa nébnvln giậbwtln ca ca nàifmzng đhcaaang rấdazft kỳhama lạhwas, vừjcbqa đhcaaálwiznh giálwizxibgscuyơbwtlng kia. Thấdazfy nàifmzng dálwizng ngưscuyqghii khálwiz cao, cũlwizng khôxibgng phảlwizi làifmz kẻklie yếifmzu đhcaauốmsvbi, vảlwiz lạhwasi thắdwybt lưscuyng thẳsnkjng cálwiznh tay gầtphny gòjbza, giốmsvbng nhưscuyifmz ngưscuyqghii biếifmzt võsnkj.

“Mao tặjmpyc lớdcnsn mậbwtlt!” – Nữqghi tửvnes đhcaaang nắdwybm dâxrlpy xípioych lậbwtlp tứxymmc quay đhcaatphnu lạhwasi hung tợyapan trừjcbqng mắdwybt nhìoylen Hálwizch Kim Phong – “Tậbwtlp tụkbaac xửvnes trípioy phảlwizn đhcaapioy củjhyxa tộkdusc Quỷpule mẫqghiu tồpioyn tạhwasi đhcaaãvnesxrlpu, bấdazft luậbwtln kẻklieifmzo cũlwizng khôxibgng đhcaaưscuyyapac can thiệfeydp!”

lwizch Kim Phong cũlwizng khôxibgng đhcaagmsj ýbnvl tớdcnsi nàifmzng, màifmz kiêgmsjn quyếifmzt hỏjhydi nàifmzng kia – “Cálwizc nàifmzng vu oan côxibg nhưscuy thếifmzifmzo?”

Nữqghi tửvnesnovjc nàifmzy cũlwizng phụkbaac hồpioyi tinh thầtphnn lạhwasi, dùagezng tiếifmzng Hálwizn khôxibgng quálwizscuyu loálwizt nóssgci – “Ta gọlwizi làifmz Diêgmsju Đpzypóssgca, làifmz quan thịlwiz vệfeyd hoàifmzng gia củjhyxa tộkdusc Quỷpule mẫqghiu, bọlwizn họlwiz vu oan ta trộkdusm thálwiznh bôxibgi, ta khôxibgng cóssgc!”

lwizch Kim Phong nghe xong nhẹlwiz nhàifmzng gậbwtlt đhcaatphnu, quay đhcaatphnu lạhwasi lạhwasnh lùagezng nhìoylen nữqghi nhâxrlpn kia – “Tộkdusi ăuivwn trộkdusm quan trọlwizng nhấdazft làifmz thu đhcaaưscuyyapac chứxymmng cứxymm, cóssgc chứxymmng cứxymmoylessgci nàifmzng ăuivwn trộkdusm?”

“Đpzyphwasi quốmsvbc sưscuyifmz thầtphnn toálwizn đhcaaãvnes kếifmzt luậbwtln nhưscuy vậbwtly, nữqghi nhâxrlpn nàifmzy chípioynh làifmz kẻklie trộkdusm. . . . . .”

“Côxibg mớdcnsi làifmz kẻklie trộkdusm!” Tiểgmsju Đpzypao ởktsj mộkdust bêgmsjn nghe thấdazfy, cũlwizng khôxibgng biếifmzt làifmzm sao, chỉiyyv cảlwizm thấdazfy giọlwizng nóssgci củjhyxa nữqghiscuydcnsng nàifmzy đhcaajmpyc biệfeydt chóssgci tai. Trưscuydcnsc đhcaaâxrlpy nàifmzng lúnovjc nàifmzng còjbzan sốmsvbng chung vớdcnsi Nhan Nhưscuy Ngọlwizc ởktsj trong thôxibgn, hưscuyơbwtlng thâxrlpn trong thôxibgn hễhwas ai đhcaaálwiznh mấdazft cálwizi gìoylelwizng đhcaadcnsu nóssgci làifmz hai mẹlwiz con nàifmzng lấdazfy, còjbzan nóssgci cálwizc nàifmzng làifmz nữqghi tặjmpyc cùagezng khuêgmsj nữqghi tặjmpyc, nàifmzng vừjcbqa nghe liềdcnsn cùagezng nhàifmz ngưscuyqghii ta đhcaaálwiznh nhau.

Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm chỉiyyv thấdazfy Tiểgmsju Đpzypao hai hàifmzng lôxibgng nhếifmzch lêgmsjn, cùagezng Hálwizch Kim Phong giốmsvbng nhưscuy trởktsj mặjmpyt – “Khôxibgng cóssgc bằkbaang chứxymmng lạhwasi dálwizm sửvnes dụkbaang tưscuyoylenh, nơbwtli nàifmzy làifmz Trung Nguyêgmsjn cũlwizng khôxibgng phảlwizi Quỷpule thàifmznh, lờqghii cálwizc côxibgssgci khôxibgng típioynh, còjbzan khôxibgng mau thảlwiz ngưscuyqghii!”

Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm bấdazft đhcaadwybc dĩqghi lấdazfy tay nhẹlwiz nhàifmzng kébnvlo kébnvlo Tiểgmsju Đpzypao vàifmzi cálwizi, tâxrlpm nóssgci khôxibgng hổbwtlifmz hai huynh muộkdusi, tậbwtlt xấdazfu giốmsvbng nhau.


lwizch Kim Phong xuấdazft ra kim bàifmzi củjhyxa thầtphnn bộkdus, nhếifmzch mắdwybt giốmsvbng Tiểgmsju Đpzypao – “Nơbwtli nàifmzy cũlwizng khôxibgng phảlwizi làifmz Quỷpule thàifmznh, khôxibgng thểgmsjagezng tưscuyoylenh, tấdazft cảlwiz phảlwizi giao cho quan đhcaalwiza phưscuyơbwtlng thẩqzpdm tra xửvnespioy, khôxibgng cóssgc bằkbaang chứxymmng sẽsnkj thảlwiz ngưscuyqghii! Lạhwasm dụkbaang tưscuyoylenh tộkdusi tăuivwng mộkdust bậbwtlc.”

“Ta sớdcnsm nóssgci, nàifmzng làifmz quan thịlwiz vệfeyd hoàifmzng gia củjhyxa tộkdusc Quỷpule mẫqghiu tộkdusc, phảlwizi tuâxrlpn thủjhyx quy củjhyx củjhyxa đhcaakdusi thịlwiz vệfeyd, ta khôxibgng cầtphnn biếifmzt côxibgktsj đhcaaâxrlpu, phảlwizn bộkdusi nữqghiscuyơbwtlng liềdcnsn xem nhưscuy phảlwizn quốmsvbc, phảlwizi thúnovj tộkdusi. Lầtphnn nàifmzy làifmz nữqghiscuyơbwtlng xửvnesbnvl nhẹlwiz, chỉiyyv cầtphnn nàifmzng làifmzm nôxibg dịlwizch.” – Nữqghiscuydcnsng nóssgci xong liềdcnsn rúnovjt roi ra, căuivwm tứxymmc nhìoylen Hálwizch Kim Phong – “Còjbzan khôxibgng buôxibgng tay? !”

novjc nàifmzy, nhữqghing ngưscuyqghii vâxrlpy xem cũlwizng chia thàifmznh hai phálwizi, ngưscuyqghii ngoạhwasi tộkdusc đhcaadcnsu chỉiyyv trípioych nữqghi nhâxrlpn kia làifmz phảlwizn đhcaapioy, hìoylenh nhưscuyifmz củjhyxa tộkdusc Quỷpule mẫqghiu, nhưscuyng ngưscuyqghii ípioyt hơbwtln. Đpzyphwasi đhcaaa sốmsvb đhcaadcnsu làifmz ngưscuyqghii khôxibgng quan hệfeyd, khôxibgng ípioyt ngưscuyqghii đhcaapioyng tìoylenh, đhcaajmpyc biệfeydt nghe nóssgci chuyệfeydn quốmsvbc sưscuy Quỷpule mẫqghiu tộkdusc dùagezng xem bóssgci đhcaagmsj kếifmzt luậbwtln ra ngưscuyqghii nàifmzy làifmz hung thủjhyx, cảlwizm thấdazfy thậbwtlt hoang đhcaaưscuyqghing, đhcaadcnsu lêgmsjn tiếifmzng chỉiyyv trípioych.

“Nàifmzng làifmzm nôxibg dịlwizch, coi nhưscuy vẫqghin làifmz quan thịlwiz vệfeyd củjhyxa đhcaakdusi thịlwiz vệfeyd hoàifmzng gia sao?” – Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm thấdazfy hai bêgmsjn giằkbaang co khôxibgng ngừjcbqng, hỏjhydi mộkdust câxrlpu.

Tiểgmsju Đpzypao nhálwizy mắdwybt mấdazfy cálwizi, âxrlpm thầtphnm chọlwizt chọlwizt Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm, đhcaamsvbi vớdcnsi hắdwybn giơbwtl ngóssgcn cálwizi —— biệfeydn phálwizp hay!

Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm cũlwizng cưscuyqghii, nha đhcaatphnu kia mộkdust chúnovjt liềdcnsn hiểgmsju a.

Nữqghiscuydcnsng kia cưscuyqghii lạhwasnh – “Quan thịlwiz vệfeyd củjhyxa tộkdusc Quỷpule mẫqghiu làifmzifmz chứxymmc quan vinh dựqzpd nhấdazft, tấdazft cảlwiz quan thịlwiz vệfeyd đhcaadcnsu phảlwizi trung thàifmznh vớdcnsi nữqghiscuyơbwtlng, trung thàifmznh vớdcnsi tộkdusc Quỷpule mẫqghiu tộkdusc, loạhwasi phảlwizn đhcaapioyifmzy, tấdazft nhiêgmsjn đhcaaãvnes bịlwiz trụkbaac xuấdazft khỏjhydi đhcaakdusi thịlwiz vệfeyd.”

“Nếifmzu nàifmzng đhcaaãvnes khôxibgng phảlwizi làifmz quan thịlwiz vệfeyd, vìoyle sao phảlwizi tuâxrlpn thủjhyx theo quy củjhyx củjhyxa đhcaakdusi thịlwiz vệfeyd?” – Tiểgmsju Đpzypao đhcaaơbwtln giảlwizn cùagezng nàifmzng phảlwizn bálwizc – “Đpzypưscuyơbwtlng nhiêgmsjn phảlwizi giao cho quan phủjhyx thẩqzpdm tra xửvnespioy, khôxibgng cóssgc bằkbaang chứxymmng thìoyle phảlwizi thảlwiz ngưscuyqghii.”

“Buồpioyn cưscuyqghii!” – Nữqghiscuydcnsng cảlwizm thấdazfy buồpioyn bựqzpdc.

“Vậbwtly ýbnvlxibgifmz coi nàifmzng nhưscuy ngưscuyqghii củjhyxa đhcaakdusi thịlwiz vệfeyd sao?”

“Đpzypưscuyơbwtlng nhiêgmsjn khôxibgng phảlwizi.”

“Chậbwtlc chậbwtlc.” – Tiểgmsju Đpzypao lắdwybc đhcaatphnu – “Côxibg tựqzpdssgci tựqzpdxrlpu thuẫqghin a, lúnovjc thìoyle phảlwizi lúnovjc thìoyle khôxibgng phảlwizi.”

“Xúnovj nha đhcaatphnu nhàifmzxibg, cưscuyavcdng từjcbq đhcaaoạhwast lýbnvl, ởktsj đhcaaâxrlpu tớdcnsi đhcaaâxrlpy?”

Tiểgmsju Đpzypao nhálwizy mắdwybt mấdazfy cálwizi, đhcaaálwizp lễhwasifmzng – “Xúnovj nha đhcaatphnu nhàifmzxibg, cưscuyavcdng từjcbq đhcaaoạhwast lýbnvl, ởktsj đhcaaâxrlpu tớdcnsi đhcaaâxrlpy?”

“Côxibg. . . . . .” – Nữqghiscuydcnsng tứxymmc giậbwtln – “Ta đhcaaang hỏjhydi côxibg đhcaaóssgc!”

“Ta cũlwizng chưscuya nóssgci ngưscuyqghii khálwizc.”

“Côxibg bắdwybt chưscuydcnsc ta nóssgci chuyệfeydn!”

“Côxibg mớdcnsi bắdwybt chưscuydcnsc ta nóssgci chuyệfeydn a.” – Tiểgmsju Đpzypao hípioyp mắdwybt – “Côxibg đhcaaang nóssgci tiếifmzng Hálwizn, khôxibgng phảlwizi họlwizc từjcbq ngưscuyqghii Hálwizn sao?!”

“Kia. . . . . . Ta đhcaaâxrlpy nóssgci tiếifmzng Tâxrlpy Vựqzpdc!”

“Ta lạhwasi nghe khôxibgng hiểgmsju, côxibgssgci cũlwizng nhưscuy khôxibgng.”

Nữqghiscuydcnsng kia hiểgmsjn nhiêgmsjn mồpioym mébnvlp khôxibgng bằkbaang Tiểgmsju Đpzypao, tứxymmc giậbwtln đhcaaếifmzn nỗindui gưscuyơbwtlng mặjmpyt hếifmzt trắdwybng lạhwasi hồpioyng, hếifmzt đhcaajhyd lạhwasi trắdwybng.

Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm vỗindulwizi trálwizn, Nhan Tiểgmsju Đpzypao hiểgmsjn nhiêgmsjn ăuivwn no, sứxymmc chiếifmzn đhcaadazfu so vớdcnsi bìoylenh thưscuyqghing còjbzan mạhwasnh hơbwtln.

Nữqghiscuydcnsng thấdazfy Hálwizch Kim Phong đhcaaavcd lấdazfy Diêgmsju Đpzypóssgca, lạhwasi thấdazfy xung quanh càifmzng lúnovjc càifmzng đhcaaôxibgng ngưscuyqghii xúnovjm lạhwasi, tìoylenh huốmsvbng bấdazft lợyapai co bảlwizn thâxrlpn, liềdcnsn thu roi – “Bộkdus khoálwizi, ngưscuyơbwtli cóssgc gan đhcaagmsj lạhwasi têgmsjn sao?”

“Hálwizch Kim Phong.”

“Đpzypưscuyyapac.” – Nữqghiscuydcnsng gậbwtlt đhcaatphnu – “Ta đhcaaâxrlpy sẽsnkj trởktsj vềdcns bẩqzpdm bálwizo nữqghiscuyơbwtlng, đhcaaếifmzn lúnovjc đhcaaóssgc ngưscuyơbwtli tựqzpd chịlwizu trálwiznh nhiệfeydm!” – Nóssgci xong, quay đhcaatphnu nhanh chóssgcng phi ngựqzpda đhcaai.

Khôxibgng ípioyt ngưscuyqghii vâxrlpy quanh còjbzan đhcaai theo xem nálwizo nhiệfeydt.

lwizch Kim Phong mang theo Diêgmsju Đpzypóssgca trởktsj vềdcns, Tiểgmsju Đpzypao quay đhcaatphnu, chỉiyyv thấdazfy Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm vẻklie mặjmpyt kípioynh phụkbaac nhìoylen nàifmzng – “Cãvnesi nhau ầtphnm ĩqghi cuốmsvbi cùagezng cũlwizng thắdwybng sao?”

Tiểgmsju Đpzypao cóssgc chúnovjt xấdazfu hổbwtl, lúnovjc nàifmzy nàifmzng cơbwtln tứxymmc cũlwizng khôxibgng còjbzan mạhwasnh nhưscuy vậbwtly nữqghia, vuốmsvbt cằkbaam câxrlpn nhắdwybc —— bảlwizn thâxrlpn mìoylenh cóssgc phảlwizi cùagezng Hálwizch Kim Phong cóssgc chung tậbwtlt xấdazfu hay khôxibgng? Nghe đhcaaưscuyyapac “Nữqghi tặjmpyc” nhịlwizn khôxibgng đhcaaưscuyyapac tứxymmc giậbwtln.

Khôxibgng nghĩqghi nữqghia, nàifmzng nhịlwizn khôxibgng đhcaaưscuyyapac hỏjhydi Hálwizch Kim Phong – “Đpzyphwasi ca, huynh vìoyle sao nghe khôxibgng đhcaaưscuyyapac hai chữqghi kia?”

lwizch Kim Phong sửvnesng sốmsvbt mộkdust hồpioyi lâxrlpu, mớdcnsi hồpioyi phụkbaac tinh thầtphnn lạhwasi, tựqzpda hồpioylwizng khôxibgng suy nghĩqghi đhcaaưscuyyapac gìoyle – “Nga. . . . . . Ta cũlwizng khôxibgng biếifmzt tạhwasi sao lạhwasi thếifmzifmzy. Cóssgc thểgmsj chịlwizu ảlwiznh hưscuyktsjng củjhyxa cha ta.”

“Cha huynh làifmzm sao vậbwtly?”

“Trưscuydcnsc kia cóssgcifmzi ngưscuyqghii nóssgci năuivwng lỗinduvnesng mắdwybng nưscuyơbwtlng ta, cha ta đhcaaãvnesssgci ‘khôxibgng đhcaaưscuyyapac vu oan nàifmzng’, sau đhcaaóssgc sẽsnkj cựqzpdc kỳhama giậbwtln dữqghi lao vàifmzo đhcaaálwiznh nhau, còjbzan cóssgc thểgmsj quyếifmzt đhcaadazfu mộkdust trậbwtln sinh tửvnes.” – Nóssgci xong, gọlwizi mấdazfy ngưscuyqghii Trọlwizng Hoa xuốmsvbng dưscuydcnsi, tìoylem khálwizch đhcaaiếifmzm ởktsj lạhwasi.

Tiểgmsju Đpzypao đhcaaxymmng tạhwasi chỗindu, bỗindung nhiêgmsjn cảlwizm thấdazfy mũlwizi mìoylenh êgmsjqzpdm.

Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm cưscuyqghii chọlwizt chọlwizt bảlwiz vai nàifmzng – “Vui vẻklie sao?”

Tiểgmsju Đpzypao nhẹlwiz nhàifmzng lau mắdwybt – “Đpzypi, đhcaajcbqng quấdazfy nhiễhwasu ta nghĩqghi đhcaaếifmzn cha ta!”

Mọlwizi ngưscuyqghii tìoylem khálwizch đhcaaiếifmzm nghỉiyyv châxrlpn, hỏjhydi thăuivwm Diêgmsju Đpzypóssgca tìoylenh hìoylenh cụkbaa thểgmsj.

Nếifmzu nóssgci Tiểgmsju Đpzypao cùagezng Hálwizch Kim Phong làifmz xuấdazft phálwizt từjcbq chípioynh nghĩqghia mớdcnsi xen vàifmzo việfeydc củjhyxa ngưscuyqghii khálwizc, nhưscuyng Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm cùagezng Trọlwizng Hoa khôxibgng ngăuivwn cảlwizn, cũlwizng làifmzssgc nguyêgmsjn nhâxrlpn nhấdazft đhcaalwiznh.

Đpzypkdusi thịlwiz vệfeyd củjhyxa tộkdusc Quỷpule mẫqghiu giữqghi mộkdust chi vịlwiz trípioy rấdazft cao hoàifmzng gia, trựqzpdc tiếifmzp lệfeyd thuộkdusc vàifmzo nữqghiscuyơbwtlng. Màifmz vừjcbqa rồpioyi nữqghiscuydcnsng nóssgci tộkdusi danh củjhyxa Diêgmsju Đpzypóssgca làifmz trộkdusm thálwiznh bôxibgi gìoyle đhcaaóssgc. Thálwiznh bôxibgi cóssgc lẽsnkjifmz bảlwizo bốmsvbi! Lầtphnn nàifmzy đhcaaếifmzn Quỷpule thàifmznh, bọlwizn họlwizlwizi gìoylelwizng khôxibgng quen, cóssgc ngưscuyqghii dẫqghin đhcaaưscuyqghing cũlwizng tốmsvbt, huốmsvbng chi làifmz ngưscuyqghii từjcbqng làifmzm quan thịlwiz vệfeyd hoàifmzng gia.

Sau khi Diêgmsju Đpzypóssgca rửvnesa mặjmpyt sạhwasch sẽsnkj, Tiểgmsju Đpzypao giúnovjp nàifmzng băuivwng bóssgc miệfeydng vếifmzt thưscuyơbwtlng, còjbzan dùagezng trâxrlpm gàifmzi tóssgcc củjhyxa nàifmzng mởktsj khóssgca xípioych, phálwizt hiệfeydn trêgmsjn ngưscuyqghii nàifmzng ngoạhwasi trừjcbq nhữqghing vếifmzt trầtphny xưscuydcnsc còjbzan cóssgc dấdazfu vếifmzt bịlwiz quấdazft roi, tấdazft nhiêgmsjn chịlwizu khổbwtl khôxibgng ípioyt. Diêgmsju Đpzypóssgca cũlwizng dễhwas nhìoylen, chỉiyyvifmz khôxibgng tinh tếifmz giốmsvbng nữqghi tửvnes Trung Nguyêgmsjn, nàifmzng tuy rằkbaang đhcaaưscuyyapac cứxymmu, nhưscuyng vẫqghin cóssgc vẻklie rầtphnu rĩqghi khôxibgng vui. Tiếifmzng Hálwizn củjhyxa nàifmzng nóssgci ra cũlwizng khôxibgng theo thứxymm tựqzpd, miễhwasn cưscuyavcdng nghe vẫqghin cóssgc thểgmsj hiểgmsju, cóssgc đhcaaôxibgi khi vẫqghin cầtphnn Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm hỗindu trợyapa.

Tiểgmsju Đpzypao cảlwizm thấdazfy buồpioyn bựqzpdc, Tiếifmzt Nhịlwizjbzan cóssgc thểgmsj biếifmzt tiếifmzng Tâxrlpy Vựqzpdc sao?

Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm thấdazfy nàifmzng nhìoylen mìoylenh, cưscuyqghii đhcaaùageza nàifmzng – “Gia đhcaaâxrlpy cálwizi gìoylelwizng khôxibgng cóssgc, chỉiyyvssgc ăuivwn muốmsvbi ăuivwn so vớdcnsi côxibg ăuivwn cơbwtlm còjbzan nhiềdcnsu hơbwtln.”

Tiểgmsju Đpzypao vứxymmt cho hắdwybn cálwizi liếifmzc khinh thưscuyqghing, ho khan mộkdust tiếifmzng, hỏjhydi Diêgmsju Đpzypóssgca sựqzpdoylenh trưscuydcnsc đhcaaóssgc.

Nguyêgmsjn lai quan thịlwiz vệfeyd hoàifmzng gia chia thàifmznh rấdazft nhiềdcnsu loạhwasi, Diêgmsju Đpzypóssgca thuộkdusc thủjhyx vệfeyd hoàifmzng cung, phụkbaa trálwizch canh gálwizc. Mỗindui ngàifmzy bốmsvbn canh giờqghi, mấdazfy trăuivwm thịlwiz vệfeydlwizc nàifmzng chia làifmzm ba ca thay phiêgmsjn nhau theo đhcaaúnovjng quy đhcaalwiznh. Hoàifmzng cung tộkdusc Quỷpule mẫqghiu làifmzbwtli nữqghiscuyơbwtlng sốmsvbng, cấdazft giấdazfu phầtphnn lớdcnsn tàifmzi bảlwizo, đhcaahwasi tổbwtlng quảlwizn trong hoàifmzng cung mỗindui thálwizng sẽsnkj kiểgmsjm kêgmsj mộkdust lầtphnn, cho tớdcnsi bâxrlpy giờqghilwizng chưscuya thiếifmzu lầtphnn nàifmzo.

Chípioynh làifmz thálwizng nàifmzy, khôxibgng thấdazfy thálwiznh bôxibgi. Đpzyphwasi tổbwtlng quảlwizn đhcaaãvnes đhcaaem tấdazft cảlwiz thịlwiz vệfeyd đhcaai tìoylem, nhờqghi đhcaahwasi quốmsvbc sưscuypioynh xem làifmz ai trộkdusm, đhcaahwasi quốmsvbc sưscuyssgci mộkdust quẻklie, cuốmsvbi cùagezng chỉiyyvifmzo Diêgmsju Đpzypóssgca nóssgci chípioynh làifmzifmzng, vìoyle thếifmzifmzng liềdcnsn bịlwiz phạhwast.

“Côxibg khôxibgng biệfeydn bạhwasch sao?” – Tiểgmsju Đpzypao buồpioyn bựqzpdc.

“Vôxibg ípioych thôxibgi.” – Diêgmsju Đpzypóssgca bấdazft đhcaadwybc dĩqghi lắdwybc đhcaatphnu – “Đpzyphwasi quốmsvbc sưscuy rấdazft đhcaaưscuyyapac tôxibgn trọlwizng, lờqghii hắdwybn nóssgci khôxibgng ai dálwizm phảlwizn đhcaamsvbi.”

Tiểgmsju Đpzypao nâxrlpng cằkbaam ngồpioyi bêgmsjn cạhwasnh bàifmzn, nhìoylen Diêgmsju Đpzypóssgca – “Trưscuydcnsc kia côxibg từjcbqng đhcaadwybc tộkdusi vớdcnsi tổbwtlng quảlwizn kia hoặjmpyc làifmz đhcaahwasi quốmsvbc sưscuy sao? Vìoyle sao họlwiz lạhwasi cốmsvboylenh nóssgci côxibgifmz ngưscuyqghii lấdazfy trộkdusm?”

“Đpzyphwasi tổbwtlng quảlwizn vớdcnsi ta quan hệfeyd tốmsvbt lắdwybm, ta cóssgc chuyệfeydn gìoylelwizng sẽsnkj đhcaai tìoylem nàifmzng màifmzssgci, thờqghii đhcaaiểgmsjm nưscuyơbwtlng củjhyxa ta sinh bệfeydnh nàifmzng còjbzan giúnovjp ta đhcaai tìoylem lang trung.” – Diêgmsju Đpzypóssgca thởktsjifmzi – “Đpzyphwasi quốmsvbc sưscuy cao cao tạhwasi thưscuyyapang, ta chỉiyyvifmz mộkdust tiểgmsju thịlwiz vệfeyd, càifmzng khôxibgng thểgmsj tiếifmzp cậbwtln đhcaaưscuyyapac hắdwybn.”

“Thálwiznh bôxibgi kia sau đhcaaóssgcssgcoylem lạhwasi đhcaaưscuyyapac khôxibgng?” – Hálwizch Kim Phong hỏjhydi.

“Khôxibgng cóssgc.” – Diêgmsju Đpzypóssgca lắdwybc đhcaatphnu – “Kỳhama thậbwtlt. . . . . .”

“Kỳhama thậbwtlt cálwizi gìoyle?” – Tiểgmsju Đpzypao thấdazfy nàifmzng bộkdus dạhwasng muốmsvbn nóssgci lạhwasi do dựqzpd, cảlwizm thấdazfy chắdwybc chắdwybn làifmzjbzan cóssgcqzpdn tìoylenh.

“Ngoạhwasi trừjcbq thálwiznh bôxibgi, còjbzan cóssgc mộkdust ípioyt bảlwizo bốmsvbi mấdazft đhcaai, trưscuydcnsc kia do ta phálwizt hiệfeydn đhcaaưscuyyapac.” – Diêgmsju Đpzypóssgca nhỏjhyd giọlwizng nóssgci cho mọlwizi ngưscuyqghii – “Tỷpule nhưscuyssgci mộkdust vàifmzi móssgcn đhcaapioy ngưscuyqghii chúnovj ýbnvl tớdcnsi, hoặjmpyc làifmz mộkdust ípioyt trang sứxymmc bêgmsjn trêgmsjn cóssgc đhcaaípioynh bảlwizo thạhwasch. Thálwizng trưscuydcnsc ta lặjmpyng lẽsnkjssgci cho đhcaahwasi tổbwtlng quảlwizn, nàifmzng còjbzan nóssgci sẽsnkj đhcaaiềdcnsu tra. . . . . . Kếifmzt quảlwiz thálwizng nàifmzy thálwiznh bôxibgi đhcaaãvnes khôxibgng thấdazfy tăuivwm hơbwtli, cho nêgmsjn bọlwizn họlwiz mớdcnsi hoàifmzi nghi ta, sớdcnsm biếifmzt trưscuydcnsc ta sẽsnkj khôxibgng nóssgci ra.”

Nghe đhcaaếifmzn đhcaaóssgc, Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm cùagezng Tiểgmsju Đpzypao liềdcnsn minh bạhwasch liếifmzc mắdwybt nhìoylen nhau mộkdust cálwizi —— thìoyle ra làifmz mộkdust nha đhcaatphnu ngốmsvbc! Đpzyphwasi tổbwtlng quảlwizn mỗindui thálwizng đhcaadcnsu phụkbaa trálwizch kiểgmsjm kêgmsj, tựqzpd nhiêgmsjn sẽsnkj phálwizt hiệfeydn đhcaapioy vậbwtlt nàifmzy nọlwiz bịlwiz thiếifmzu, ngàifmzy thưscuyqghing đhcaadcnsu lấdazfy vàifmzi móssgcn đhcaapioy ípioyt ngưscuyqghii đhcaagmsj ýbnvl, tựqzpdoylenh giấdazfu đhcaai. Đpzyphwasi tổbwtlng quảlwizn xálwizc đhcaalwiznh chắdwybc chắdwybn lấdazfy đhcaaưscuyyapac đhcaapioy tốmsvbt, nhữqghing quan thịlwiz vệfeyd khálwizc cho dùagez phálwizt hiệfeydn phỏjhydng chừjcbqng cũlwizng mắdwybt nhắdwybm mắdwybt mởktsj, chỉiyyvssgc Diêgmsju Đpzypóssgca làifmz ngưscuyqghii thàifmznh thậbwtlt chípioynh nghĩqghia. Đpzyphwasi tổbwtlng quảlwizn khôxibgng thểgmsjifmzo khôxibgng muốmsvbn bịlwizt miệfeydng củjhyxa nàifmzng? Xem ra quốmsvbc sưscuyagezng tổbwtlng quảlwizn cũlwizng cóssgc cấdazfu kếifmzt.

“Ta thậbwtlt sựqzpd bịlwiz oan. . . . . .” – Diêgmsju Đpzypóssgca nhỏjhyd giọlwizng nóssgci mộkdust câxrlpu, cóssgc vẻklie thậbwtlp phầtphnn ủjhyxy khuấdazft.

lwizch Kim Phong vỗindulwizi bàifmzn – “Buồpioyn cưscuyqghii, nhữqghing ngưscuyqghii đhcaaóssgc bịlwizagez hay sao lạhwasi đhcaai vu oan giálwiz họlwiza, côxibggmsjn tâxrlpm, việfeydc nàifmzy ta nhấdazft đhcaalwiznh sẽsnkj đhcaaiềdcnsu tra rõsnkjifmzng!”

Tiểgmsju Đpzypao cũlwizng vỗinduifmzn nóssgci theo Hálwizch Kim Phong – “Đpzypúnovjng! Chuyệfeydn nàifmzy nhấdazft đhcaalwiznh phảlwizi đhcaaiềdcnsu tra rõsnkjifmzng, trảlwiz lạhwasi trong sạhwasch cho côxibg!”

lwizch Kim Phong quay đhcaatphnu lạhwasi, gậbwtlt đhcaatphnu vớdcnsi Tiểgmsju Đpzypao – “Muộkdusi muộkdusi tốmsvbt!”

Tiểgmsju Đpzypao cũlwizng gậbwtlt đhcaatphnu – “Âlvyln! Đpzyphwasi ca nóssgci cálwizi gìoylelwizng đhcaaúnovjng!”

Mọlwizi ngưscuyqghii dởktsj khóssgcc dởktsjscuyqghii, hai ngưscuyqghii nàifmzy. . . . . .

Hiểgmsju Nguyệfeydt cảlwizm đhcaakdusng – “Huynh muộkdusi đhcaapioyng tâxrlpm nha.”

Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm bĩqghiu môxibgi, đhcaaavcd trálwizn – “Đpzypúnovjng làifmz hai. . . . . .”

Trọlwizng Hoa nhưscuydcnsng mi nhìoylen Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm, nhưscuyifmz hỏjhydi —— quảlwizn hay khôxibgng?

Tiếifmzt Bắdwybc Phàifmzm nhẹlwiz nhàifmzng gậbwtlt đhcaatphnu mộkdust cálwizi, đhcaaâxrlpy làifmz mộkdust cơbwtl hộkdusi tốmsvbt.

“Thálwiznh bôxibgi làifmzlwizi gìoyle vậbwtly?” – Tiểgmsju Đpzypao tòjbzajbza hỏjhydi Diêgmsju Đpzypóssgca – “Cálwizc nàifmzng hạhwas nhụkbaac côxibg nhưscuy vậbwtly lạhwasi khôxibgng giếifmzt côxibg, cóssgc thểgmsj thấdazfy đhcaaưscuyyapac bọlwizn họlwiz muốmsvbn lấdazfy lạhwasi thálwiznh bôxibgi, rấdazft quan trọlwizng sao?”

“Âlvyln, rấdazft quan trọlwizng, đhcaaóssgcifmz chébnvln dùagezng đhcaagmsj thửvnes thálwizch can đhcaalwizm dùagezng khi tuyểgmsjn Quỷpulescuyơbwtlng, lầtphnn tuyểgmsjn Quỷpulescuyơbwtlng sắdwybp tớdcnsi, nếifmzu khôxibgng tìoylem lạhwasi đhcaaưscuyyapac sẽsnkj rấdazft phiềdcnsn toálwizi .”

“Thửvnes thálwizch can đhcaalwizm?” – Mọlwizi ngưscuyqghii đhcaadcnsu khóssgc hiểgmsju – “Tuyểgmsjn Quỷpulescuyơbwtlng khôxibgng phảlwizi làifmz nữqghiscuyơbwtlng củjhyxa cálwizc côxibg tuyểgmsjn tưscuydcnsng côxibgng sao? Thửvnes thálwizch can đhcaalwizm cálwizi gìoyle?”

“Nga, cóssgc mộkdust vòjbzang làifmz thửvnes thálwizch can đhcaalwizm! Thálwiznh bôxibgi làifmz mộkdust đhcaaôxibgi, đhcaadcnsu đhcaaưscuyyapac khảlwizm bảlwizo thạhwasch bảlwizy màifmzu thậbwtlt hoa lệfeyd, mộkdust chébnvln giảlwiz đhcaaqzpdng rưscuyyapau ngon mộkdust chébnvln thậbwtlt chứxymma kịlwizch đhcaakdusc, nam tửvnes tham dựqzpd tuyểgmsjn chọlwizn Quỷpulescuyơbwtlng phảlwizi tựqzpdoylenh chọlwizn mộkdust ly đhcaagmsj uốmsvbng.”

Tấdazft cảlwiz mọlwizi ngưscuyqghii mởktsj to hai mắdwybt, thậbwtlt lâxrlpu sau, Tiểgmsju Đpzypao hỏjhydi – “Nếifmzu uốmsvbng phảlwizi rưscuyyapau đhcaakdusc thìoyle sao?”

“Thìoyle chếifmzt.”

“Khôxibgng cóssgc giảlwizi dưscuyyapac?”

“Khôxibgng cóssgc.” Diêgmsju Đpzypóssgca nghiêgmsjm túnovjc gậbwtlt đhcaatphnu – “Nữqghiscuyơbwtlng chípioynh làifmz lựqzpda chọlwizn ngưscuyqghii dũlwizng cảlwizm màifmz.”

Mọlwizi ngưscuyqghii đhcaapioyng loạhwast nhếifmzch miệfeydng, khóssgc trálwizch nữqghiscuyơbwtlng kia đhcaaếifmzn bâxrlpy giờqghijbzan chưscuya xuấdazft giálwiz. . . . . .

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.