Giang Hồ Bất Ai Đao

Chương 31 : Nhị gia bất nhị

    trước sau   
Tiểbapou Đchgwao vàyusp Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm néafrf tráqphrnh cáqphrc kỳyxeq quan trong rừmlmpng, khóibrb khăkaryn lắqphrm mớwrkci đyxeqếogjsn đyxeqưfmtyjgfcc khu vựibnuc gầibnun sơzpcun cốqaqjc.

Tháqphrc nưfmtywrkcc Tiêyxeqn Vâncivn sơzpcun ởffdtqphrch đyxeqóibrb khôophhng xa, nhẹbxqz đyxeqogjsy bụfbzxi câncivy ra nhìjnhbn, Tiểbapou Đchgwao liếogjsc mắqphrt nhìjnhbn trộbzonm mộbzont cáqphri, quay đyxeqibnuu lạaerci nóibrbi, “Thậvonkt nhiềjnhbu ngưfmtyblcqi!”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm đyxeqưfmtyơzpcung nhiêyxeqn cũvsosng chúogjs ýakhy tớwrkci đyxeqáqphrm binh sĩnciv bao vâncivy tháqphrc nưfmtywrkcc, nhíxjleu màyuspy, “Quảakhy nhiêyxeqn làyuspjnhb hang đyxeqbzonng trong tháqphrc màyusp tớwrkci sao.”

Tiểbapou Đchgwao bêyxeqn cạaercnh thấhxydy hắqphrn lo lắqphrng, lắqphrc đyxeqibnuu chậvonkc chậvonkc hai tiếogjsng, “Nhịyilu…”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm quay phắqphrt đyxeqibnuu lạaerci khiếogjsn Tiểbapou Đchgwao giậvonkt mìjnhbnh, bèwrkcn đyxeqáqphrnh hắqphrn mộbzont cáqphri, “Ngưfmtyơzpcui làyuspm gìjnhb thếogjs!”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm nhìjnhbn đyxeqăkarym đyxeqăkarym nàyuspng mộbzont hồibnui, đyxeqbzont nhiêyxeqn cưfmtyblcqi, “Nhịyilu cho côophh xem.”


Tiểbapou Đchgwao uấhxydt ứnrvfc, làyuspm nhưfmtyyusp chưfmtya từmlmpng xéafrf miếogjsng da nàyuspo màyuspfmtyơzpcun tay ngắqphrt hắqphrn mộbzont cáqphri, “Đchgwi.”

“Đchgwi đyxeqâncivu?” Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm vộbzoni vàyuspng đyxequổynyoi theo.

“Ngưfmtyơzpcui đyxeqãvsos từmlmpng gặsrgap qua thủhxydy liêyxeqm đyxeqbzonng* chưfmtya?” Tiểbapou Đchgwao chuyểbapon đyxeqjnhbyuspi hỏeuaki mộbzont câncivu.

*thủhxydy liêyxeqm đyxeqbzonng: đyxeqbzonng sau màyuspn nưfmtywrkcc

“Gặsrgap qua àyusp?” Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm suy nghĩnciv mộbzont chúogjst, “Rấhxydt nhiềjnhbu tháqphrc nưfmtywrkcc phíxjlea sau cóibrb thủhxydy liêyxeqm đyxeqbzonng, vùjpxpng Kiềjnhbm Quếogjs chiếogjsm phầibnun lớwrkcn.”

“Thủhxydy liêyxeqm đyxeqbzonng còsrgan đyxeqưfmtyjgfcc gọqgtzi làyusp thủhxydy liêyxeqm cụfbzxc, làyusp ky quan đyxeqsrgat bêyxeqn trong đyxeqbapo đyxeqáqphrnh lừmlmpa vàyuspi thứnrvf.” Tiểbapou Đchgwao mấhxydp máqphry miệuhphng khẽevan cong khóibrbe miệuhphng, “Víxjle dụfbzx nhưfmty, mộbzont cáqphri bẫffdty thựibnuc, mộbzont cáqphri bẫffdty giảakhy, làyuspm giốqaqjng tưfmtyơzpcung tựibnu, dĩnciv nhiêyxeqn khôophhng ai tìjnhbm ra đyxeqưfmtyjgfcc cáqphri thựibnuc! Màyuspqphri bẫffdty thựibnuc, giốqaqjng y nhưfmtyqphri giảakhy, đyxeqi lòsrgang vòsrgang mộbzont hồibnui, ngưfmtyblcqi nhiềjnhbu thìjnhb khóibrbyusp thấhxydy đyxeqưfmtyjgfcc, cóibrb khi ởffdt ngay trưfmtywrkcc mắqphrt lạaerci khôophhng buôophhng cáqphri bẫffdty giảakhy ra.”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm nghe nàyuspng nóibrbi chuyệuhphn mộbzont chốqaqjc, “Côophh biếogjst hang đyxeqbzonng thậvonkt ởffdt đyxeqâncivu?”

“Biếogjst thìjnhb biếogjst, cáqphri nàyuspy chẳmlmpng qua làyuspibrbxjle quyếogjst, nhưfmtyng khôophhng biếogjst trong đyxeqbzonng cóibrbqphri gìjnhb.” Tiểbapou Đchgwao len léafrfn nhìjnhbn Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm, “Nơzpcui nàyuspy khôophhng sạaercch sẽevan, bảakhyo bốqaqji tìjnhbm đyxeqưfmtyjgfcc cũvsosng tàyuspm tạaercm, nếogjsu khôophhng tìjnhbm thấhxydy vậvonkt cầibnun tìjnhbm, thìjnhb chẳmlmpng phảakhyi phíxjleophhng vôophh íxjlech.”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm thấhxydp giọqgtzng nóibrbi, “Đchgwíxjlech thựibnuc đyxeqaerci ca ta viếogjst làyusp Tiêyxeqn Vâncivn sơzpcun, hẳmlmpn ởffdt trong ấhxydy cũvsosng nêyxeqn.”

“Ngưfmtyơzpcui thậvonkt làyuspqphri gìjnhbvsosng nghe đyxeqaerci ca cảakhy.” Tiểbapou Đchgwao lầibnum, liếogjsc nhìjnhbn vẻjltz mặsrgat u áqphrm khóibrb gặsrgap củhxyda Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm, cũvsosng khôophhng hỏeuaki lạaerci.

“Tiểbapou Đchgwao.” Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm đyxeqbzont nhiêyxeqn nhẹbxqz nhàyuspng cầibnum tay nàyuspng.

Tiểbapou Đchgwao cảakhy kinh, thấhxydp thỏeuakm nhìjnhbn bốqaqjn phíxjlea, thấhxydp giọqgtzng nghi ngờblcq hỏeuaki hắqphrn, “Cóibrb nguy hiểbapom?”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm thấhxydy nàyuspng cảakhynh giáqphrc nhưfmty thỏeuak sợjgfcibrbi, lắqphrc đyxeqibnuu cưfmtyblcqi, “Ta hỏeuaki côophhibrb mệuhpht khôophhng, cóibrb muốqaqjn uốqaqjng nưfmtywrkcc khôophhng?”


Tiểbapou Đchgwao khôophhng ngờblcqncivm tặsrgac còsrgan biếogjst săkaryn sóibrbc ngưfmtyblcqi kháqphrc, cảakhym thấhxydy cóibrb phầibnun khôophhng quen bèwrkcn lắqphrc đyxeqibnuu, tiếogjsp tụfbzxc đyxeqi.

“Đchgwưfmtyblcqng núogjsi khóibrb đyxeqi nhưfmty vậvonky, cóibrb muốqaqjn ta cõkyiang côophh khôophhng?” Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm lạaerci hỏeuaki tiếogjsp.

Tiểbapou Đchgwao nghĩnciv cảakhym thấhxydy kỳyxeq quáqphri, quay đyxeqibnuu lạaerci nhìjnhbn hắqphrn, thìjnhb thấhxydy phíxjlea sau, Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm nháqphry mắqphrt nhìjnhbn nàyuspng, mắqphrt lạaerci khẽevan giậvonkt giậvonkt hưfmtywrkcng ra phíxjlea sau.

Tiểbapou Đchgwao chợjgfct hiểbapou ra —— cóibrb ngưfmtyblcqi theo dõkyiai.

yuspng vốqaqjn cơzpcu linh, chóibrbp chéafrfp miệuhphng trảakhy lờblcqi, “Đchgwjnhbu tạaerci ngưfmtyơzpcui, bằnrvfng khôophhng sẽevan khôophhng lạaercc đyxeqưfmtyblcqng.”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm âncivm thầibnum cưfmtyblcqi, thuậvonkn tiệuhphn chọqgtzn mộbzont tảakhyng đyxeqáqphr ngồibnui xuốqaqjng, “Côophhvsosng ngồibnui đyxeqi, chúogjsng ta trưfmtywrkcc cứnrvf nghỉyqrq ngơzpcui mộbzont láqphrt.” Nóibrbi đyxeqoạaercn tựibnu vỗwrkc đyxeqùjpxpi mìjnhbnh.

Tiểbapou Đchgwao nhấhxydc châncivn đyxeqaercp hắqphrn mộbzont cáqphri.

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm nhanh chóibrbng tráqphrnh châncivn néafrf, nháqphry mắqphrt —— diễeumgn kịyiluch diễeumgn kịyiluch!

Tiểbapou Đchgwao ngồibnui xuốqaqjng bêyxeqn cạaercnh hắqphrn, lấhxydy gưfmtyơzpcung đyxeqibnung ra soi. Thấhxydy hìjnhbnh ảakhynh phảakhyn chiếogjsu trong gưfmtyơzpcung, Tiểbapou Đchgwao khẽevan nhíxjleu màyuspy —— phíxjlea sau mộbzont gốqaqjc câncivy to cóibrb mộbzont ngưfmtyblcqi đyxeqang đyxeqnrvfng, làyusp Mộbzonc Đchgwibnuu Nhâncivn!

Tiểbapou Đchgwao lạaerci đyxeqem tấhxydm gưfmtyơzpcung giơzpcuyxeqn soi thêyxeqm vàyuspi bậvonkn, làyusp muốqaqjn thấhxydy rõkyia khuôophhn mặsrgat ngưfmtyblcqi nọqgtz.

Vừmlmpa nhìjnhbn, Tiểbapou Đchgwao thiếogjsu chúogjst nữjiyua cảakhy kinh, néafrfm gưfmtyơzpcung đyxeqibnung đyxeqi, kéafrfo Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm khoa tay múogjsa châncivn mộbzont hồibnui.

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm thấhxydy hai hàyuspng lôophhng màyuspy nàyuspng nhíxjleu lạaerci kíxjlech đyxeqbzonng bèwrkcn hỏeuaki, “Gìjnhb vậvonky?”

Tiểbapou Đchgwao vừmlmpa đyxeqyilunh mởffdt miệuhphng nóibrbi, chợjgfct nghe đyxeqnrvfng sau cóibrb tiếogjsng đyxeqbzonng, làyusp tiếogjsng chóibrbyxequ…


“Nguy rồibnui!” Tiểbapou Đchgwao thầibnum giậvonkm châncivn, “Mấhxydy con chóibrb củhxyda quâncivn binh theo mùjpxpi củhxyda ta tìjnhbm tớwrkci!”

Sắqphrc mặsrgat Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm trầibnum xuốqaqjng —— mấhxydy quâncivn binh đyxeqóibrbkaryn bảakhyn khôophhng thểbapo tựibnujnhbnh tạaerco lệuhphnh, nhấhxydt đyxeqyilunh làyusp Ngụfbzxy Tâncivn Kiệuhpht ra chỉyqrq thịyilu. Nghĩnciv đyxeqoạaercn, Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm nghiêyxeqm túogjsc nóibrbi vớwrkci Tiểbapou Đchgwao, “Nếogjsu vìjnhb sợjgfc bịyilu bắqphrt…” nóibrbi, hắqphrn lấhxydy ngoạaerci sam ra, “Đchgwếogjsn đyxeqâncivy, cởffdti y phụfbzxc ra, mặsrgac củhxyda ta nàyuspy!”

srgan chưfmtya nóibrbi hếogjst, Tiểbapou Đchgwao trợjgfcn trắqphrng mắqphrt khinh bỉyqrq nhìjnhbn hắqphrn, “Ngưfmtyơzpcui muốqaqjn chếogjst!”

“Hưfmty!”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm che miệuhphng nàyuspng, vọqgtzt ra sau mộbzont cáqphri câncivy to.

Từmlmpzpcui hai ngưfmtyblcqi ẩogjsn núogjsp nhìjnhbn ra ngoàyuspi, cóibrb thểbapo thấhxydy đyxeqưfmtyjgfcc tìjnhbnh hìjnhbnh hiệuhphn tạaerci… Đchgwãvsos khôophhng nhìjnhbn thìjnhb thôophhi, màyusp nhìjnhbn rồibnui thìjnhb thậvonkt đyxeqhxyd dọqgtza ngưfmtyblcqi.

yxeqn trong rừmlmpng tốqaqji đyxeqen nhưfmty mựibnuc, mộbzont Mộbzonc Đchgwibnuu Nhâncivn tựibnua vàyuspo thâncivn câncivy, xem chừmlmpng làyusp quan sáqphrt chung quanh. Cũvsosng khôophhng biếogjst thứnrvfyuspy cóibrb sinh mệuhphnh hay khôophhng, hay chỉyqrqyusp vậvonkt trang tríxjle, cóibrb đyxeqiềjnhbu bọqgtzn họqgtz nhìjnhbn từmlmp trêyxeqn xuốqaqjng dưfmtywrkci, khẳmlmpng đyxeqyilunh vừmlmpa rồibnui nơzpcui ấhxydy khôophhng cóibrb.

Lạaerci nhìjnhbn sang sơzpcun đyxeqaerco, hai binh sĩnciv nắqphrm dâncivy kéafrfo mấhxydy con chóibrb, liếogjsc sơzpcuvsosng thấhxydy Mộbzonc Đchgwibnuu Nhâncivn kia.

“Ai, máqphr ơzpcui!” Mộbzont ngưfmtyblcqi trôophhng cóibrb vẻjltz nháqphrt gan, sợjgfcvsosi ngồibnui phịyiluch xuốqaqjng đyxeqhxydt, lạaerci nhìjnhbn sang cóibrb chóibrb đyxeqen to lớwrkcn nọqgtz, nóibrb quay vềjnhb phíxjlea Mộbzonc Đchgwibnuu Nhâncivn sủhxyda khôophhng ngớwrkct.

Ngay lúogjsc nóibrb sủhxyda thìjnhbyxeqn trong rừmlmpng cóibrb mộbzont đyxeqàyuspn chim bay ra, Mộbzonc Đchgwibnuu Nhâncivn kia thoắqphrt cáqphri đyxeqãvsos quay ngưfmtyblcqi chạaercy đyxeqi…

“A!” hai binh sĩnciv cứnrvfng họqgtzng nóibrbi khôophhng nêyxeqn lờblcqi, đyxeqmlmpng nóibrbi làyusp hai ngưfmtyblcqi bọqgtzn họqgtz, mấhxydy con chóibrb lớwrkcn kia nháqphry mắqphrt cũvsosng đyxeqãvsos bỏeuak chạaercy, hai binh sĩnciv đyxeqóibrbvsosng bấhxydt chấhxydp tìjnhbm đyxeqưfmtyjgfcc ngưfmtyblcqi hay khôophhng, cũvsosng bỏeuak chạaercy nốqaqjt, còsrgan hôophh to, “Quỷkyia a! Quỷkyia!”

Tiểbapou Đchgwao vàyusp Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm vừmlmpa sợjgfc vừmlmpa buồibnun cưfmtyblcqi, tìjnhbnh hìjnhbnh ồibnun àyuspo khôophhng rõkyiaibrb chuyệuhphn gìjnhb, khôophhng hiểbapou sao Mộbzonc Đchgwibnuu Nhâncivn đyxeqóibrb lạaerci chạaercy, quảakhy thựibnuc làyusp chuyệuhphn khóibrb hiểbapou.

“Vìjnhb sao lạaerci làyusp sốqaqjng?” Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm khóibrb hiểbapou, “Cũvsosng làyusp ky quan sao?”


Tiểbapou Đchgwao lắqphrc đyxeqibnuu, “Ta chưfmtya từmlmpng thấhxydy qua, cũvsosng khôophhng cóibrb nghe nưfmtyơzpcung nhắqphrc đyxeqếogjsn bao giờblcq, thậvonkt làyusp dọqgtza chếogjst ngưfmtyblcqi.” Nóibrbi đyxeqoạaercn, nhíxjlech ngưfmtyblcqi qua mộbzont chúogjst, “Bằnrvfng khôophhng, chúogjsng ta trởffdt vềjnhb ăkaryn uốqaqjng háqphrt hòsrga đyxeqi? Đchgwmlmpng tìjnhbm mấhxydy thứnrvf đyxeqóibrb nữjiyua.”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm híxjlep mắqphrt nhìjnhbn nàyuspng nửhnwfa ngàyuspy trờblcqi mớwrkci buôophhng ra mộbzont câncivu, “Đchgwưfmtyjgfcc đyxeqóibrb, côophh trởffdt vềjnhbjpxpng ta báqphri đyxeqưfmtyblcqng thàyuspnh thâncivn thìjnhb ta đyxeqáqphrp ứnrvfng côophh.”

Tiểbapou Đchgwao nhăkaryn mìjnhbnh bấhxydt lựibnuc nhìjnhbn hắqphrn, xoay mặsrgat đyxeqi, “Quêyxeqn đyxeqi, đyxeqi tiếogjsp vậvonky.”

nciv nhiêyxeqn làyusp Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm chỉyqrqibrbi đyxeqùjpxpa, nhưfmtyng lúogjsc nóibrbi ra câncivu đyxeqóibrb, trong lòsrgang khôophhng hiểbapou sao cóibrb giảakhym giáqphrc nhộbzonn nhạaerco hăkaryng háqphri, đyxeqếogjsn khi nghe Tiểbapou Đchgwao trảakhy lờblcqi, thìjnhb lạaerci cóibrb đyxeqôophhi phầibnun lạaercc lõkyiang, từmlmp đyxeqibnuu đyxeqãvsos dựibnu đyxeqqphrn đyxeqưfmtyjgfcc đyxeqáqphrp áqphrn, hơzpcun nữjiyua cũvsosng biếogjst rõkyia chỉyqrqyusp tranh cãvsosi vớwrkci nàyuspng màyusp thôophhi, nhưfmtyng cáqphri cảakhym giáqphrc trốqaqjng vắqphrng kia, thựibnuc khôophhng hiểbapou làyuspjnhb sao.

Tiểbapou Ngạaercn: nàyuspy cóibrbxjlenh gọqgtzi làyuspyxequ khôophhng nhỉyqrq?^^

Đchgwưfmtyblcqng đyxeqi sau đyxeqóibrb kháqphr suôophhn sẻjltz, Tiểbapou Đchgwao dẫffdtn Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm tớwrkci trưfmtywrkcc mộbzont núogjsi đyxeqáqphr, tìjnhbm kiếogjsm cẩogjsn thậvonkn mộbzont hồibnui. Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm muốqaqjn tớwrkci giúogjsp, “Tìjnhbm gìjnhb vậvonky?”

“Kẽevan hởffdt.” Tiểbapou Đchgwao nóibrbi, “Tìjnhbm mộbzont kẽevan hởffdtibrbzpcui nưfmtywrkcc bốqaqjc ra hoặsrgac cóibrb gióibrb lạaercnh.”

“Đchgwưfmtyjgfcc.” Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm cùjpxpng nàyuspng đyxeqnrvfng hai bêyxeqn tìjnhbm kiếogjsm, mộbzont lúogjsc lâncivu sau —— vẫffdtn khôophhng tìjnhbm đyxeqưfmtyjgfcc.

“Khôophhng cóibrb.” Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm quay đyxeqibnuu lạaerci nhìjnhbn Tiểbapou Đchgwao.

“Ừkary…” Tiểbapou Đchgwao xoa xoa cằnrvfm, áqphrp tai vàyuspo tưfmtyblcqng nghe ngóibrbng, vừmlmpa nhẹbxqz nhàyuspng dùjpxpng hai ngóibrbn tay gõkyia nhẹbxqz.

yuspm đyxeqi làyuspm lạaerci hồibnui lâncivu, Tiểbapou Đchgwao lui vềjnhb phíxjlea sau mộbzont chúogjst, chỉyqrqyuspo tưfmtyblcqng, “Đchgwáqphr mộbzont cưfmtywrkcc đyxeqi, cóibrb thểbapoyusp hồibnu nhãvsoso đyxeqóibrb.”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm vừmlmpa nhấhxydc châncivn, hỏeuaki Tiểbapou Đchgwao, “Bao nhiêyxequ lựibnuc làyusp đyxeqưfmtyjgfcc?”

Tiểbapou Đchgwao nhanh tríxjle, đyxeqbzont nhiêyxeqn muốqaqjn xem thửhnwf nộbzoni lựibnuc Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm, “Mưfmtyblcqi thàyuspnh nộbzoni lựibnuc.”


Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm cóibrbzpcui sửhnwfng sốqaqjt, nhíxjleu màyuspy nhìjnhbn Tiểbapou Đchgwao.

Tiểbapou Đchgwao thậvonkt thàyuspibrbi tiếogjsp, “Ừkary! Mưfmtyblcqi thàyuspnh!”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm nởffdt nụfbzxfmtyblcqi, vẫffdty tay vớwrkci Tiểbapou Đchgwao, “Côophh qua đyxeqâncivy.”

Tiểbapou Đchgwao nhanh chóibrbng thốqaqji lui.

“Qua đyxeqâncivy a.”

“Đchgwbapoyuspm chi?” Tiểbapou Đchgwao tiếogjsp tụfbzxc lùjpxpi.

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm cưfmtyblcqi, mộbzont tay ôophhm lấhxydy Tiểbapou Đchgwao.

“A!” Tiểbapou Đchgwao cảakhy kinh, Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm kéafrfo nàyuspng vàyuspo lòsrgang, nghiêyxeqng ngưfmtyblcqi bay lêyxeqn đyxeqáqphr mộbzont cưfmtywrkcc vàyuspo váqphrch núogjsi đyxeqáqphr

“Ầafrfm” mộbzont tiếogjsng, mặsrgat đyxeqhxydt khẽevan chấhxydn đyxeqbzonng.

Khi Tiểbapou Đchgwao thoáqphrng nhìjnhbn thấhxydy đyxeqbzonng táqphrc mạaercnh mẽevan củhxyda Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm, trong đyxeqibnuu khôophhng kiềjnhbm đyxeqưfmtyjgfcc nghĩnciv đyxeqếogjsn mộbzont chữjiyu —— Suấhxydt!

fmty nhiêyxeqn bảakhyn thâncivn lạaerci thấhxydy Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm anh tuấhxydn*, Tiểbapou Đchgwao vộbzoni vàyuspng lắqphrc đyxeqibnuu che tai lạaerci, muốqaqjn đyxeqem hìjnhbnh ảakhynh trong đyxeqibnuu đyxequổynyoi đyxeqi, miệuhphng mắqphrng, “Muốqaqjn chếogjst màyusp!”

*thựibnuc ra ởffdt đyxeqâncivy làyusp suấhxydt nhưfmtyng đyxeqbapo cho hợjgfcp vớwrkci ngữjiyu cảakhynh thìjnhb Ngạaercn chuyểbapon từmlmp vậvonky

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm dởffdt khóibrbc dởffdtfmtyblcqi nhìjnhbn nàyuspng, “Côophh lạaerci làyuspm sao vậvonky?”

Chớwrkcp mắqphrt mấhxydy cáqphri, Tiểbapou Đchgwao hồibnui phụfbzxc tinh thầibnun nhìjnhbn lạaerci váqphrch nóibrbi, nhiệuhpht đyxeqbzon kềjnhbyxeqn vẫffdtn khôophhng hạaerc, Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm chắqphrp tay sau lưfmtyng đyxeqnrvfng bêyxeqn cạaercnh.

Trầibnum mặsrgac mộbzont chắqphrc, Tiểbapou Đchgwao cưfmtyblcqi “hìjnhbjnhb” vui vẻjltz, chỉyqrq tay vàyuspo Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm, “Tiếogjst Nhịyilu, thậvonkt làyusp mấhxydt mặsrgat!”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm cưfmtyblcqi, nóibrbi vớwrkci nàyuspng, “Đchgwnrvfng cho vữjiyung.”

“Hảakhy?” Tiểbapou Đchgwao khóibrb hiểbapou, chỉyqrq thấhxydy Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm khẽevan vỗwrkc tay mộbzont cáqphri, “Rầibnum” mộbzont tiếogjsng…

Tiểbapou Đchgwao vộbzoni vàyuspng néafrf tráqphrnh hai bêyxeqn, nhìjnhbn lạaerci —— chíxjlenh diệuhphn váqphrch núogjsi vỡhnwf vụfbzxn, sụfbzxp hẳmlmpn xuốqaqjng. Phíxjlea sau váqphrch núogjsi, xuấhxydt hiệuhphn mộbzont hang đyxeqbzonng, nhìjnhbn lạaerci đyxeqbzonyuspy núogjsi đyxeqáqphr, Tiểbapou Đchgwao vôophh thứnrvfc nuốqaqjt mộbzont ngụfbzxm nưfmtywrkcc bọqgtzt.

Đchgwang lúogjsc ngâncivy cảakhy ngưfmtyblcqi, Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm đyxeqnrvfng phíxjlea sau đyxeqbzont nhiêyxeqn tiếogjsn tớwrkci, nhẹbxqz nhàyuspng vỗwrkc vai nàyuspng, “Cóibrb đyxeqúogjsng làyuspffdt trong hang đyxeqbzonng?”

“Hởffdt?” Tiểbapou Đchgwao lấhxydy lạaerci tinh thầibnun, xoay ngưfmtyblcqi, đyxeqqaqji diệuhphn vớwrkci Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm, mặsrgat kềjnhb mặsrgat vôophhjpxpng gầibnun.

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm cùjpxpng nàyuspng nhìjnhbn nhau mộbzont hồibnui, mắqphrt đyxeqqaqji mắqphrt, chậvonkm rãvsosi nóibrbi, “Chỉyqrqjpxpng ba thàyuspnh.”

Hai hàyuspng lôophhng màyuspy Tiểbapou Đchgwao nhưfmtywrkcng lêyxeqn mộbzont chúogjst…

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm đyxeqưfmtya tay nhẹbxqz miếogjst cằnrvfm nàyuspng, “Sau nàyuspy cóibrb ai dáqphrm khi dễeumgophh thìjnhbibrbi cho ta biếogjst, ta đyxeqáqphrnh cho hắqphrn rụfbzxng hếogjst cảakhyyuspm.”

Tiểbapou Đchgwao ngâncivy ngốqaqjc mộbzont hồibnui, rồibnui vưfmtyơzpcun tay chụfbzxp lấhxydy tay Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm bỏeuak ra, “Ai cầibnun ngưfmtyơzpcui ra vẻjltz.”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm cũvsosng khôophhng cùjpxpng nàyuspng so đyxeqo, nhìjnhbn hang đyxeqbzonng kia mộbzont chúogjst, cảakhym thấhxydy từmlmpng đyxeqjgfct gióibrb lạaercnh ùjpxpa ra ngoàyuspi, đyxeqyilunh bưfmtywrkcc vàyuspo.

Tiểbapou Đchgwao vộbzoni vàyuspng kéafrfo hắqphrn lạaerci, “Chờblcq mộbzont chúogjst.”

“Còsrgan chờblcq?”

Tiểbapou Đchgwao giơzpcu tay, “Ba ngàyuspy!”

“Ba ngàyuspy?” Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm nhíxjleu màyuspy, “Phảakhyi đyxeqjgfci lâncivu nhưfmty vậvonky?”

Tiểbapou Đchgwao khoanh tay, “Bêyxeqn trong đyxeqúogjsng làyuspibrb mộbzont cáqphri hũvsos rấhxydt xưfmtya, ai biếogjst cóibrbqphri gìjnhb, lậvonkp tứnrvfc vàyuspo trong đyxeqóibrb rấhxydt nguy hiểbapom, íxjlet nhấhxydt cũvsosng phảakhyi đyxeqbapo thoáqphrng khíxjle ba ngàyuspy.”

“Vậvonky vạaercn nhấhxydt…”

“Sợjgfcqphri gìjnhb.” Tiểbapou Đchgwao tóibrbm lấhxydy tay hắqphrn, “Nếogjsu cóibrb ngưfmtyblcqi tùjpxpy tiệuhphn vàyuspo thìjnhbvsosng làyuspfmtywrkcc vàyuspo tửhnwf lộbzon. Yêyxeqn tâncivm, nơzpcui nàyuspy chỉyqrqibrb ta mớwrkci thểbapo đyxeqi vàyuspo, hơzpcun nữjiyua, ta muốqaqjn chuẩogjsn bịyiluyuspi thứnrvf.” Nóibrbi xong, chắqphrp tay sau lưfmtyng thong thảakhy đyxeqi vềjnhb.

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm tuy rằnrvfng suốqaqjt ruộbzont nhưfmtyng cũvsosng khôophhng biếogjst làyuspm thếogjsyuspo, khôophhng còsrgan cáqphrch nàyuspo kháqphrc đyxeqàyuspnh phảakhyi theo nàyuspng trởffdt vềjnhb, “Côophh khẳmlmpng đyxeqyilunh sẽevan khôophhng ai tìjnhbm thấhxydy?”

“Sẽevan khôophhng.” Tiểbapou Đchgwao xua tay.

Hai ngưfmtyblcqi tiếogjsp tụfbzxc đyxeqi, thẳmlmpng ra đyxeqếogjsn bìjnhba rừmlmpng, Tiểbapou Đchgwao kéafrfo kéafrfo tay áqphro Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm, “Cóibrbsrgan theo khôophhng?”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm lắqphrc đyxeqibnuu, “Chúogjsng ta ra khỏeuaki cáqphrnh rừmlmpng trưfmtywrkcc mặsrgat bọqgtzn họqgtz sẽevan khôophhng theo nữjiyua.”

Tiểbapou Đchgwao thởffdt phàyuspo mộbzont hơzpcui, nguyêyxeqn lai lúogjsc đyxeqáqphrkaryng hang đyxeqbzonng kia, thoáqphrng thấhxydy cóibrb ngưfmtyblcqi. Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm vàyusp Tiểbapou Đchgwao nháqphry mắqphrt ra hiệuhphu vớwrkci nhau, vìjnhb vậvonky sau đyxeqóibrbjpxpng Tiểbapou Đchgwao diễeumgn tròsrga mộbzont trậvonkn.

“Ai…” Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm vừmlmpa đyxeqi vềjnhb, vừmlmpa thởffdtyuspi.

“Đchgwmlmpng cóibrb thởffdtyuspi, đyxeqóibrb chỉyqrqyusp mộbzont ngôophhi mộbzon lạaerc, cho ngưfmtyblcqi kháqphrc cũvsosng khôophhng sao.” Tiểbapou Đchgwao vừmlmpa nóibrbi mộbzont câncivu, Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm lậvonkp tứnrvfc ngẩogjsng mặsrgat, hùjpxpng hổynyo hỏeuaki, “Cóibrb thậvonkt khôophhng?”

Tiểbapou Đchgwao cưfmtyblcqi nhạaerct mộbzont tiếogjsng, “Lãvsoso ni côophh đyxeqóibrb, khôophhn khéafrfo thậvonkt!”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm khóibrb hiểbapou vìjnhb sao lạaerci cóibrb liêyxeqn quan đyxeqếogjsn lãvsoso ni côophh, thìjnhb thấhxydy Tiểbapou Đchgwao quay đyxeqibnuu lạaerci, giơzpcu tay chỉyqrqyxeqn Tiêyxeqn Vâncivn miếogjsu tọqgtza giữjiyua sưfmtyblcqn núogjsi, “Cửhnwfa vàyuspo hẳmlmpn làyuspzpcui đyxeqóibrb!”

“Ýkwxiophhyusp, lãvsoso ni côophhyusp cho chúogjsng ta pháqphr hang đyxeqbzonng, còsrgan Tiêyxeqn Vâncivn miếogjsu mớwrkci chíxjlenh làyusp cửhnwfa vàyuspo?” Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm nghĩnciv ra cam thấhxydy trùjpxpng hợjgfcp, “Xem ra, khôophhng thểbapo khôophhng đyxeqi thăkarym dòsrga nộbzoni tìjnhbnh củhxyda lãvsoso ni đyxeqóibrb.”

Tiểbapou Đchgwao chắqphrp tay sau lưfmtyng tiếogjsp tụfbzxc đyxeqi, “Đchgwêyxeqm nay trưfmtywrkcc tiêyxeqn cứnrvf đyxeqếogjsn nghe ngóibrbng thăkarym dòsrgaffdt Đchgwyiluch phủhxyd, nhìjnhbn thửhnwfkaryn Tứnrvfophhng tửhnwf đyxeqóibrb bịyilu bệuhphnh gìjnhb, rồibnui lạaerci quay sang tra tìjnhbm chuyệuhphn lãvsoso ni côophh.”

“Côophhkyiayuspng làyusp sợjgfcvsosi, còsrgan ra vẻjltz sốqaqjt sắqphrng, nếogjsu khôophhng biếogjst, thìjnhb quảakhy thựibnuc cứnrvf nhưfmtyyuspophhibrb ýakhy vớwrkci ta, thay ta lo nghĩnciv trăkarym đyxeqiềjnhbu…”

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm nóibrbi mộbzont câncivu, chọqgtzc Tiểbapou Đchgwao nổynyoi cáqphru, lấhxydy tay đyxeqogjsy hắqphrn, “Tiếogjst Nhịyilu, cáqphri nàyuspy làyusp mấhxydy?!” Vừmlmpa nóibrbi vừmlmpa giơzpcu hai ngóibrbn tay cho hắqphrn nhìjnhbn.

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm lấhxydy tay chọqgtzt chọqgtzt mũvsosi nàyuspng, “Côophh nhịyilu a!”

“Ngưfmtyơzpcui mớwrkci Nhịyilu! Ngưfmtyơzpcui làyuspvsoso Nhịyilu.”

“Côophh khôophhng phảakhyi làyuspvsoso Nhịyilu sao? Háqphrch Kim Phong mớwrkci làyuspvsoso Đchgwaerci!”

Tiểbapou Đchgwao háqphr mồibnum, mớwrkci nhớwrkc ra bảakhyn thâncivn cũvsosng làyusp Nhịyilu, nhưfmtyng màyusp vẫffdtn cựibnu lạaerci. Đchgwang muốqaqjn cãvsosi tiếogjsp, chợjgfct nghe phíxjlea sau cóibrb tiếogjsng xe ngựibnua híxjle vang, mộbzont đyxeqyuspn ngựibnua đyxeqang đyxeqi đyxeqếogjsn đyxeqâncivy.

Tiểbapou Đchgwao vàyusp Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm còsrgan đyxeqang đyxeqnrvfng ngay giữjiyua đyxeqưfmtyblcqng, Tiểbapou Đchgwao cảakhym thấhxydy nhưfmty bịyilu mạaerco phạaercm khóibrb chịyiluu cựibnuc kỳyxeq, Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm muốqaqjn kéafrfo nàyuspng sang vệuhph đyxeqưfmtyblcqng, Tiểbapou Đchgwao lạaerci hấhxydt tay bỏeuak đyxeqi tiếogjsp.

Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm khôophhng còsrgan cáqphrch nàyuspo kháqphrc đyxeqàyuspnh đyxequổynyoi theo, vừmlmpa cầibnuu xin, “Đchgwưfmtyjgfcc rồibnui, ta Nhịyilu! Ta Nhịyilu khôophhng đyxeqưfmtyjgfcc sao?”

Tiểbapou Đchgwao lơzpcu hắqphrn, Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm ởffdt phíxjlea sau rốqaqjng lêyxeqn, “Ta Nhịyilu!”

Do âncivm thanh kéafrfo kháqphryuspi, màyusp trêyxeqn đyxeqưfmtyblcqng cóibrb khôophhng íxjlet ngưfmtyblcqi, đyxeqjnhbu quay lạaerci nhìjnhbn hắqphrn, còsrgan cóibrb nhiềjnhbu ngưfmtyblcqi cưfmtyblcqi thầibnum.

Tiểbapou Đchgwao cũvsosng khôophhng nhịyilun đyxeqưfmtyjgfcc cưfmtyblcqi mộbzont tiếogjsng vui vẻjltz, Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm đyxequổynyoi kịyilup kéafrfo ốqaqjng tay áqphro nàyuspng, “Muốqaqjn làyuspm Nhịyilu tẩogjsu khôophhng?”

“Hừmlmp.” Tiểbapou Đchgwao nhẹbxqz mắqphrng mộbzont câncivu, rồibnui tiếogjsp tụfbzxc đyxeqi, chợjgfct nghe phíxjlea sau cóibrb ngưfmtyblcqi gọqgtzi to, “Nhịyilu vịyilu dừmlmpng bưfmtywrkcc!”

Tiểbapou Đchgwao vàyusp Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm cùjpxpng lúogjsc nghĩnciv —— lạaerci làyusp Nhịyilu?

Ârnabm thanh nàyuspy cóibrb phầibnun quen thuộbzonc, Tiếogjst Bắqphrc Phàyuspm quay đyxeqibnuu lạaerci nhìjnhbn, thoáqphrng chốqaqjc đyxeqãvsos nhíxjleu màyuspy —— làyusp Ngụfbzxy Tâncivn Kiệuhpht.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.