Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 993 : Chuyện cuối cùng làm vì em (3)

    trước sau   
“Khôocgkng sao!” Hứcjnba Ôihhcn Noãqbjbn đhpigưerhha lưerhhng vềmpyk phíglzwa Quảcysy Quảcysy, trảcysy lờozywi, giọbtgxng nódgshi nghẹirqun ngàibtuo rấbtgxt rõpfjsibtung.

Cửpotja thang máftixy mởrful ra, Hứcjnba Ôihhcn Noãqbjbn đhpigi vàibtuo, quay đhpigfhaou nhìoduxn vềmpyk phíglzwa Lụrmmac Báftixn Thàibtunh đhpigang ngồdlnui, thấbtgxy côocgk ngãqbjb chổiciing vódgsh nhưerhh vậawlty hắrmkun vẫoiomn ngồdlnui trêvpnjn ghếkhbh salon khôocgkng nhúkhbhc nhíglzwch, khôocgkng códgsh ýpvtb muốdgshn đhpigcjnbng dậawlty hỏdzfei han chúkhbht nàibtuo.

Đfhaoáftixy mắrmkut côocgkibtung chua xódgsht, Hứcjnba Ôihhcn Noãqbjbn sợgnddoduxnh khôocgkng khốdgshng chếkhbh đhpigưerhhgnddc màibtu khódgshc lêvpnjn, liềmpykn nhanh chódgshng bấbtgxm núkhbht đhpigódgshng cửpotja.

.....

Quảcysy Quảcysy chờozyw thang máftixy đhpigi xuốdgshng tầfhaong dưerhhmuhfi mớmuhfi quay vàibtuo nhàibtu, đhpigódgshng cửpotja lạftixi, trong phòmpykng kháftixch chỉkllxmpykn lạftixi mìoduxnh Lụrmmac Báftixn Thàibtunh.

Ngưerhhozywi đhpigàibtun ôocgkng tuy códgsh vẻesjx rấbtgxt bìoduxnh thảcysyn nhưerhhng tay hắrmkun lạftixi nắrmkum chặvpnjt mềmpykn khiếkhbhn nódgsh nhărvebn nhúkhbhm lạftixi.


Quảcysy Quảcysy khôocgkng đhpigàibtunh lòmpykng đhpigưerhha mắrmkut nhìoduxn đhpigèsjlln trêvpnjn bàibtun, nhẹirqu giọbtgxng nódgshi: “Hìoduxnh nhưerhh rấbtgxt nghiêvpnjm trọbtgxng, cổicii châtonwn bịcabx đhpigau nêvpnjn bưerhhmuhfc châtonwn cũqbjbng đhpigi rấbtgxt vấbtgxt vảcysy.”

Lụrmmac Báftixn Thàibtunh khôocgkng nódgshi gìodux, môocgki míglzwm thàibtunh mộaqvbt đhpigưerhhozywng.

“Lầfhaon cuốdgshi cùdlnung chịcabxbtgxy trảcysy lờozywi em, giọbtgxng nódgshi cựcpwdc kỳcabx run rẩrebpy, hìoduxnh nhưerhhibtu đhpigang khódgshc.” Quảcysy Quảcysy do dựcpwd mộaqvbt chúkhbht, lạftixi nódgshi.

Lụrmmac Báftixn Thàibtunh vẫoiomn khôocgkng lêvpnjn tiếkhbhng nhưerhhqbjb, dưerhh quang củdlnua Quảcysy Quảcysy lạftixi nhìoduxn thấbtgxy tay hắrmkun đhpigang nắrmkum chărvebn trêvpnjn ngưerhhozywi chặvpnjt hơtkynn, bắrmkut đhpigfhaou run lêvpnjn.

Quảcysy Quảcysy giậawltt giậawltt môocgki, cuốdgshi cùdlnung cũqbjbng chỉkllxdgsh thểcabx thởrfulibtui mộaqvbt hơtkyni, quay ngưerhhozywi đhpigi đhpigếkhbhn phòmpykng ărvebn, chuẩrebpn bịcabx lấbtgxy thuốdgshc cho Lụrmmac Báftixn Thàibtunh uốdgshng.

ocgk vừmimya mớmuhfi mởrful thuốdgshc ra, còmpykn chưerhha kịcabxp lấbtgxy thuốdgshc, liềmpykn nghe tiếkhbhng ầfhaom mộaqvbt cáftixi.

Quảcysy Quảcysy ngẩrebpng ngưerhhozywi, nhưerhh đhpigftixn đhpigưerhhgnddc chuyệcjnbn gìodux, liềmpykn vộaqvbi vàibtung đhpigcabx thuốdgshc xuốdgshng, vộaqvbi vãqbjb chạftixy ra phòmpykng kháftixch, Lụrmmac Báftixn Thàibtunh vốdgshn ngồdlnui trêvpnjn ghếkhbh salon đhpigãqbjb khôocgkng thấbtgxy đhpigâtonwu nữltuna, côocgk vộaqvbi vàibtung chạftixy tớmuhfi 2 bưerhhmuhfc, nhìoduxn Lụrmmac Báftixn Thàibtunh trêvpnjn mặvpnjt đhpigbtgxt, côocgk lo lắrmkung gọbtgxi: “Anh Báftixn Thàibtunh!” còmpykn chưerhha đhpigếkhbhn nâtonwng Lụrmmac Báftixn Thàibtunh lêvpnjn, hắrmkun đhpigãqbjb chốdgshng tay nâtonwng nửpotja ngưerhhozywi trêvpnjn lêvpnjn, vấbtgxt vảcysympyk vềmpyk phíglzwa cửpotja sổicii.

“Anh Báftixn Thàibtunh anh đhpigang làibtum gìodux vậawlty? Anh muốdgshn lấbtgxy cáftixi gìodux? Códgsh thểcabxdgshi cho em biếkhbht màibtu!” Quảcysy Quảcysy ngồdlnui xổiciim xuốdgshng, muốdgshn képotjo cáftixnh tay Lụrmmac Báftixn Thàibtunh nhưerhhng  hắrmkun lạftixi dùdlnung sứcjnbc hấbtgxt cáftixnh tay củdlnua côocgk ra, khiếkhbhn côocgk suýpvtbt ngồdlnui bệcjnbch xuốdgshng đhpigbtgxt.

“Anh Báftixn Thàibtunh!” Quảcysy Quảcysy nhanh chódgshng đhpigi đhpigếkhbhn bêvpnjn ngưerhhozywi Lụrmmac Báftixn Thàibtunh lầfhaon thứcjnb hai, vừmimya mớmuhfi đhpigcabxnh đhpigvkrn Lụrmmac Báftixn Thàibtunh dậawlty, hắrmkun đhpigãqbjbmpyk đhpigếkhbhn cửpotja sổicii nhìoduxn ra ngoàibtui, cảcysy ngưerhhozywi run rẩrebpy mộaqvbt cáftixi, bỗocasng nhiêvpnjn trởrfulvpnjn bấbtgxt đhpigaqvbng.

Quảcysy Quảcysy ngẩrebpng ngưerhhozywi nhìoduxn theo tầfhaom mắrmkut củdlnua hắrmkun, thấbtgxy Hứcjnba Ôihhcn Noãqbjbn ngồdlnui chôocgkn đhpigfhaou vàibtuo đhpigfhaou gốdgshi, ngồdlnui xổiciim bêvpnjn đhpigưerhhozywng.

odux tầfhaong nàibtuy kháftix cao nêvpnjn khôocgkng thấbtgxy rõpfjs bờozyw vai củdlnua côocgkdgsh run rẩrebpy hay khôocgkng, nhưerhhng bộaqvb dạftixng nàibtuy, chắrmkuc chắrmkun làibtu đhpigang khódgshc rốdgshng lêvpnjn.

Quảcysy Quảcysy thu tay lạftixi, sau mộaqvbt lúkhbhc mớmuhfi nhìoduxn mặvpnjt Lụrmmac Báftixn Thàibtunh.

ocgkng màibtuy Lụrmmac Báftixn Thàibtunh nhuốdgshm đhpigfhaoy đhpigau khổiciiibtuocgk đhpigơtkynn, hắrmkun rõpfjsibtung cựcpwdc kỳcabx khổicii sởrful nhìoduxn chằdzfem chằdzfem côocgkftixi dưerhhmuhfi lầfhaou nhưerhhng nhìoduxn mộaqvbt hồdlnui, lạftixi cưerhhozywi trầfhaom thấbtgxp ra tiếkhbhng: “Anh muốdgshn tiễiyswn côocgkbtgxy, nhưerhhng lạftixi khôocgkng đhpigcjnbng lêvpnjn nổiciii, anh nhìoduxn thấbtgxy côocgkbtgxy tépotj bong gâtonwn, anh muốdgshn dìoduxu côocgkbtgxy, cũqbjbng khôocgkng làibtum đhpigưerhhgnddc, anh nhìoduxn thấbtgxy côocgkbtgxy khódgshc đhpigau khổicii nhưerhh vậawlty, chỉkllxdgsh thểcabx trơtkyn mắrmkut nhìoduxn côocgkbtgxy.....”

“A.....” nódgshi xong lờozywi cuốdgshi cùdlnung, Lụrmmac Báftixn Thàibtunh lạftixi cưerhhozywi khẽerhh mộaqvbt tiếkhbhng, nhưerhhng rơtkyni vàibtuo tai củdlnua Quảcysy Quảcysy, lạftixi giốdgshng nhưerhh tiếkhbhng gàibtuo khódgshc thêvpnjerhhơtkynng vậawlty.

Quảcysy Quảcysy đhpigdzfe mắrmkut nódgshi: “Anh Báftixn Thàibtunh, em giúkhbhp anh xuốdgshng xem côocgkbtgxy mộaqvbt chúkhbht....”

“Khôocgkng cầfhaon.” Khôocgkng đhpiggnddi Quảcysy Quảcysy đhpigcjnbng dậawlty, hắrmkun đhpigãqbjbvpnjn tiếkhbhng cắrmkut ngang lờozywi côocgk: “Em đhpigưerhha đhpigiệcjnbn thoạftixi di đhpigaqvbng đhpigếkhbhn đhpigâtonwy cho anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.