Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 991 : Chuyện cuối cùng làm vì em (1)
Quảlohk Quảlohk khôvmgs ng nómzzv i nữwkax a, liếydms c mắrsph t nhìzblv n Lụheyf c Báfjqw n Thàyarb nh mộtqxx t cáfjqw i, thấrsph y ly nưzkdn ớdpcz c củydez a hắrsph n đwkax ãcyqi uốipeg ng hếydms t, liềsvqv n khom ngưzkdn ờppaq i cầgcrj m ly lêgzvm n đwkax i vàyarb o nhàyarb bếydms p.
Rấrsph t nhanh, Quảlohk Quảlohk liềsvqv n quay lạvoef i, ngoạvoef i trừzulb ly nưzkdn ớdpcz c trong tay củydez a Lụheyf c Báfjqw n Thàyarb nh, còvmph n cómzzv mộtqxx t ly sứhduy màyarb u hồnboz ng nhạvoef t, côvmgs đwkax ểwoqk ly nưzkdn ớdpcz c củydez a Lụheyf c Báfjqw n Thàyarb nh vềsvqv chỗdtrn cũumsh trưzkdn ớdpcz c, sau đwkax ómzzv mớdpcz i đwkax ưzkdn a ly cho Hứhduy a Ônlib n Noãcyqi n: “Uốipeg ng nưzkdn ớdpcz c đwkax i.”
Hứhduy a Ônlib n Noãcyqi n nhậwojd n bằspev ng 2 tay: “Cảlohk m ơsvxo n.”
Quảlohk Quảlohk nhìzblv n vềsvqv phíniob a Hứhduy a Ônlib n Noãcyqi n, khẽvinx cưzkdn ờppaq i, còvmph n chưzkdn a mởkfic miệyfqm ng, Lụheyf c Báfjqw n Thàyarb nh ngồnboz i trêgzvm n ghếydms salon đwkax ãcyqi lêgzvm n tiếydms ng trưzkdn ớdpcz c: “Quảlohk Quảlohk , em đwkax ếydms n phòvmph ng ngủydez sấrsph y cho khôvmgs tómzzv c đwkax i, đwkax ừzulb ng đwkax ếydms n bịriwy lạvoef nh.”
Lạvoef i bắrsph t côvmgs làyarb m láfjqw chắrsph n, đwkax i đwkax ếydms n phòvmph ng ngủydez , khôvmgs ng phảlohk i đwkax ểwoqk Hứhduy a Ônlib n Noãcyqi n hiểwoqk u lầgcrj m mốipeg i quan hệyfqm củydez a 2 ngưzkdn ờppaq i họhoim sao? Trêgzvm n mặavfo t Quảlohk Quảlohk cómzzv chúzkdn t khôvmgs ng vui.
Lụheyf c Báfjqw n Thàyarb nh nhìzblv n Quảlohk Quảlohk nhíniob u màyarb y mộtqxx t cáfjqw i, mởkfic miệyfqm ng lầgcrj n nữwkax a, lầgcrj n nàyarb y giọhoim ng đwkax iệyfqm u lạvoef i mang theo vàyarb i phầgcrj n dịriwy u dàyarb ng dỗdtrn dàyarb nh: “Ngoan, nghe lờppaq i, nhanh đwkax i.”
Quảlohk Quảlohk đwkax ưzkdn ơsvxo ng nhiêgzvm n hiểwoqk u cáfjqw i nhíniob u màyarb y củydez a hắrsph n làyarb gìzblv , hắrsph n muốipeg n côvmgs phốipeg i hợheyf p diễgcrj n kịriwy ch vớdpcz i hắrsph n, côvmgs nghĩzrxy đwkax ếydms n nhữwkax ng lờppaq i côvmgs đwkax ãcyqi hứhduy a vớdpcz i hắrsph n trưzkdn ớdpcz c giờppaq ăznom n cơsvxo m tốipeg i, tuy rằspev ng khôvmgs ng muốipeg n làyarb m nhưzkdn ng vẫihqp n “Vâzulb ng” mộtqxx t tiếydms ng, sau đwkax ómzzv quay ngưzkdn ờppaq i đwkax i vàyarb o phòvmph ng ngủydez củydez a Lụheyf c Báfjqw n Thàyarb nh.
Tìzblv nh cảlohk nh đwkax ómzzv thu hếydms t vàyarb o mắrsph t Hứhduy a Ônlib n Noãcyqi n, trong lòvmph ng côvmgs lạvoef i cómzzv chúzkdn t đwkax au, sắrsph c mặavfo t cũumsh ng ngàyarb y mộtqxx t trắrsph ng bệyfqm ch.
Vàyarb o đwkax êgzvm m Tưzkdn ởkfic ng Tiêgzvm m Tiêgzvm m bắrsph t nạvoef t côvmgs , hắrsph n cũumsh ng đwkax ãcyqi từzulb ng che chởkfic quan tâzulb m chăznom m sómzzv c côvmgs nhưzkdn vậwojd y, giọhoim ng đwkax iệyfqm u nómzzv i chuyệyfqm n cũumsh ng cưzkdn ng chiềsvqv u nhưzkdn vậwojd y đwkax ómzzv , bâzulb y giờppaq tấrsph t cảlohk đwkax ềsvqv u đwkax ưzkdn ợheyf c hắrsph n dàyarb nh cho mộtqxx t ngưzkdn ờppaq i con gáfjqw i kháfjqw c rồnboz i.
Sau khi Quảlohk Quảlohk rờppaq i đwkax i, phòvmph ng kháfjqw ch lạvoef i trởkfic nêgzvm n yêgzvm n tĩzrxy nh đwkax ếydms n đwkax áfjqw ng sợheyf .
Qua mộtqxx t lúzkdn c lâzulb u, Lụheyf c Báfjqw n Thàyarb nh mớdpcz i khéfghx p lạvoef i tàyarb i liệyfqm u đwkax ang xem trong tay, quay đwkax ầgcrj u nhìzblv n Hứhduy a Ônlib n Noãcyqi n vẫihqp n đwkax ang yêgzvm n lặavfo ng nãcyqi y giờppaq : “Em đwkax ếydms n tìzblv m tôvmgs i cómzzv chuyệyfqm n gìzblv khôvmgs ng?”
Côvmgs đwkax ếydms n tìzblv m hắrsph n, thậwojd t sựzblv làyarb cómzzv chuyệyfqm n muốipeg n nómzzv i vớdpcz i hắrsph n.
Nhưzkdn ng đwkax iềsvqv u kiệyfqm n tiêgzvm n quyếydms t làyarb khôvmgs ng cómzzv côvmgs béfghx têgzvm n Quảlohk Quảlohk kia.
Bọhoim n họhoim đwkax ềsvqv u ởkfic đwkax âzulb y, nhữwkax ng câzulb u hỏniob i côvmgs đwkax ãcyqi nghĩzrxy kỹppaq kia, đwkax ạvoef i loạvoef i làyarb “ Anh còvmph n yêgzvm u em khôvmgs ng?” sao côvmgs cómzzv thểwoqk hỏniob i ra đwkax ưzkdn ợheyf c chứhduy ?”
Lụheyf c Báfjqw n Thàyarb nh đwkax ợheyf i Hứhduy a Ônlib n Noãcyqi n mộtqxx t chúzkdn t, thấrsph y côvmgs rũumsh mi mắrsph t, nhìzblv n chằspev m chằspev m đwkax ầgcrj u gốipeg i củydez a mìzblv nh, khôvmgs ng nómzzv i gìzblv , lạvoef i mởkfic miệyfqm ng: “Hảlohk ?”
“Cáfjqw i gìzblv ?” Hứhduy a Ônlib n Noãcyqi n ngẩnkyz ng đwkax ầgcrj u lêgzvm n, nhìzblv n thấrsph y Lụheyf c Báfjqw n Thàyarb nh lạvoef i kinh ngạvoef c hỏniob i lạvoef i, sau đwkax ómzzv liềsvqv n nhớdpcz ra lúzkdn c nãcyqi y hắrsph n nómzzv i gìzblv , liềsvqv n cómzzv chúzkdn t lúzkdn ng túzkdn ng cưzkdn ờppaq i cợheyf t, a mộtqxx t tiếydms ng, sau đwkax ómzzv liềsvqv n dừzulb ng lạvoef i khôvmgs ng biếydms t nêgzvm n trảlohk lờppaq i câzulb u hỏniob i củydez a hắrsph n nhưzkdn thếydms nàyarb o, đwkax ầgcrj u ngómzzv n tay côvmgs căznom ng thẳljjx ng nắrsph m quầgcrj n áfjqw o, sau đwkax ómzzv lạvoef i nghĩzrxy đwkax ếydms n 2 tháfjqw ng trưzkdn ớdpcz c, lầgcrj n cuốipeg i cùvinx ng hắrsph n vàyarb côvmgs gặavfo p nhau, dưzkdn ớdpcz i tìzblv nh thếydms cấrsph p báfjqw ch lạvoef i nómzzv i: “Tôvmgs i... tôvmgs i hôvmgs m nay gặavfo p anh liềsvqv n chớdpcz t nhớdpcz đwkax ếydms n hồnboz i tếydms t, anh cómzzv mua cho tôvmgs i mộtqxx t hộtqxx p thuốipeg c dạvoef dàyarb y. Tôvmgs i... tôvmgs i.......” Hứhduy a Ônlib n Noãcyqi n càyarb ng nómzzv i càyarb ng cómzzv chúzkdn t khómzzv mởkfic miệyfqm ng, mộtqxx t hộtqxx p thuốipeg c thìzblv cómzzv bao nhiêgzvm u tiềsvqv n, căznom n bảlohk n khôvmgs ng đwkax áfjqw ng trởkfic thàyarb nh mộtqxx t lýblid do, chỉzulb cómzzv thểwoqk nhắrsph m mắrsph t nómzzv i tiếydms p: “.....Còvmph n chưzkdn a trảlohk tiềsvqv n lạvoef i cho anh.”
Sao vớdpcz i sựzblv bấrsph t an củydez a côvmgs , Lụheyf c Báfjqw n Thàyarb nh lạvoef i cómzzv vẻwoqk thong dong thảlohk n nhiêgzvm n “ơsvxo ” mộtqxx t tiếydms ng, sau đwkax ómzzv lạvoef i khôvmgs ng thấrsph y kẽvinx hởkfic nàyarb o trong câzulb u nómzzv i củydez a côvmgs .
Hứhduy a Ônlib n Noãcyqi n mởkfic túzkdn i ra, lấrsph y mộtqxx t tờppaq 20 tệyfqm đwkax ặavfo t trêgzvm n khay tràyarb .
Côvmgs nhìzblv n thấrsph y Lụheyf c Báfjqw n Thàyarb nh khôvmgs ng cómzzv ýblid muốipeg n nómzzv i gìzblv nữwkax a, sau mộtqxx t láfjqw t lạvoef i lêgzvm n tiếydms ng: “Đovcp êgzvm m đwkax ómzzv vốipeg n làyarb chờppaq anh ra đwkax ưzkdn a cho tôvmgs i, nhưzkdn ng lạvoef i xảlohk y ra chúzkdn t chuyệyfqm n....”
Rấ
Hứ
Quả
Lạ
Lụ
Quả
Tì
Và
Sau khi Quả
Qua mộ
Cô
Như
Bọ
Lụ
“Cá
Sao vớ
Hứ
Cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.