Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 991 : Chuyện cuối cùng làm vì em (1)

    trước sau   
Quảlohk Quảlohk khôvmgsng nómzzvi nữwkaxa, liếydmsc mắrspht nhìzblvn Lụheyfc Báfjqwn Thàyarbnh mộtqxxt cáfjqwi, thấrsphy ly nưzkdndpczc củydeza hắrsphn đwkaxãcyqi uốipegng hếydmst, liềsvqvn khom ngưzkdnppaqi cầgcrjm ly lêgzvmn đwkaxi vàyarbo nhàyarb bếydmsp.

Rấrspht nhanh, Quảlohk Quảlohk liềsvqvn quay lạvoefi, ngoạvoefi trừzulb ly nưzkdndpczc trong tay củydeza Lụheyfc Báfjqwn Thàyarbnh, còvmphn cómzzv mộtqxxt ly sứhduyyarbu hồnbozng nhạvoeft, côvmgs đwkaxwoqk ly nưzkdndpczc củydeza Lụheyfc Báfjqwn Thàyarbnh vềsvqv chỗdtrnumsh trưzkdndpczc, sau đwkaxómzzv mớdpczi đwkaxưzkdna ly cho Hứhduya Ônlibn Noãcyqin: “Uốipegng nưzkdndpczc đwkaxi.”

Hứhduya Ônlibn Noãcyqin nhậwojdn bằspevng 2 tay: “Cảlohkm ơsvxon.”

Quảlohk Quảlohk nhìzblvn vềsvqv phínioba Hứhduya Ônlibn Noãcyqin, khẽvinxzkdnppaqi, còvmphn chưzkdna mởkfic miệyfqmng, Lụheyfc Báfjqwn Thàyarbnh ngồnbozi trêgzvmn ghếydms salon đwkaxãcyqigzvmn tiếydmsng trưzkdndpczc: “Quảlohk Quảlohk, em đwkaxếydmsn phòvmphng ngủydez sấrsphy cho khôvmgsmzzvc đwkaxi, đwkaxzulbng đwkaxếydmsn bịriwy lạvoefnh.”

Lạvoefi bắrspht côvmgsyarbm láfjqw chắrsphn, đwkaxi đwkaxếydmsn phòvmphng ngủydez, khôvmgsng phảlohki đwkaxwoqk Hứhduya Ônlibn Noãcyqin hiểwoqku lầgcrjm mốipegi quan hệyfqm củydeza 2 ngưzkdnppaqi họhoim sao? Trêgzvmn mặavfot Quảlohk Quảlohkmzzv chúzkdnt khôvmgsng vui.

Lụheyfc Báfjqwn Thàyarbnh nhìzblvn Quảlohk Quảlohk nhíniobu màyarby mộtqxxt cáfjqwi, mởkfic miệyfqmng lầgcrjn nữwkaxa, lầgcrjn nàyarby giọhoimng đwkaxiệyfqmu lạvoefi mang theo vàyarbi phầgcrjn dịriwyu dàyarbng dỗdtrnyarbnh: “Ngoan, nghe lờppaqi, nhanh đwkaxi.”




Quảlohk Quảlohk đwkaxưzkdnơsvxong nhiêgzvmn hiểwoqku cáfjqwi nhíniobu màyarby củydeza hắrsphn làyarbzblv, hắrsphn muốipegn côvmgs phốipegi hợheyfp diễgcrjn kịriwych vớdpczi hắrsphn, côvmgs nghĩzrxy đwkaxếydmsn nhữwkaxng lờppaqi côvmgs đwkaxãcyqi hứhduya vớdpczi hắrsphn trưzkdndpczc giờppaq ăznomn cơsvxom tốipegi, tuy rằspevng khôvmgsng muốipegn làyarbm nhưzkdnng vẫihqpn “Vâzulbng” mộtqxxt tiếydmsng, sau đwkaxómzzv quay ngưzkdnppaqi đwkaxi vàyarbo phòvmphng ngủydez củydeza Lụheyfc Báfjqwn Thàyarbnh.

zblvnh cảlohknh đwkaxómzzv thu hếydmst vàyarbo mắrspht Hứhduya Ônlibn Noãcyqin, trong lòvmphng côvmgs lạvoefi cómzzv chúzkdnt đwkaxau, sắrsphc mặavfot cũumshng ngàyarby mộtqxxt trắrsphng bệyfqmch.

yarbo đwkaxêgzvmm Tưzkdnkficng Tiêgzvmm Tiêgzvmm bắrspht nạvoeft côvmgs, hắrsphn cũumshng đwkaxãcyqi từzulbng che chởkfic quan tâzulbm chăznomm sómzzvc côvmgs nhưzkdn vậwojdy, giọhoimng đwkaxiệyfqmu nómzzvi chuyệyfqmn cũumshng cưzkdnng chiềsvqvu nhưzkdn vậwojdy đwkaxómzzv, bâzulby giờppaq tấrspht cảlohk đwkaxsvqvu đwkaxưzkdnheyfc hắrsphn dàyarbnh cho mộtqxxt ngưzkdnppaqi con gáfjqwi kháfjqwc rồnbozi.

Sau khi Quảlohk Quảlohk rờppaqi đwkaxi, phòvmphng kháfjqwch lạvoefi trởkficgzvmn yêgzvmn tĩzrxynh đwkaxếydmsn đwkaxáfjqwng sợheyf.

Qua mộtqxxt lúzkdnc lâzulbu, Lụheyfc Báfjqwn Thàyarbnh mớdpczi khéfghxp lạvoefi tàyarbi liệyfqmu đwkaxang xem trong tay, quay đwkaxgcrju nhìzblvn Hứhduya Ônlibn Noãcyqin vẫihqpn đwkaxang yêgzvmn lặavfong nãcyqiy giờppaq: “Em đwkaxếydmsn tìzblvm tôvmgsi cómzzv chuyệyfqmn gìzblv khôvmgsng?”

vmgs đwkaxếydmsn tìzblvm hắrsphn, thậwojdt sựzblvyarbmzzv chuyệyfqmn muốipegn nómzzvi vớdpczi hắrsphn.

Nhưzkdnng đwkaxiềsvqvu kiệyfqmn tiêgzvmn quyếydmst làyarb khôvmgsng cómzzvvmgsfghxgzvmn Quảlohk Quảlohk kia.

Bọhoimn họhoim đwkaxsvqvu ởkfic đwkaxâzulby, nhữwkaxng câzulbu hỏniobi côvmgs đwkaxãcyqi nghĩzrxy kỹppaq kia, đwkaxvoefi loạvoefi làyarb “ Anh còvmphn yêgzvmu em khôvmgsng?” sao côvmgsmzzv thểwoqk hỏniobi ra đwkaxưzkdnheyfc chứhduy?”

Lụheyfc Báfjqwn Thàyarbnh đwkaxheyfi Hứhduya Ônlibn Noãcyqin mộtqxxt chúzkdnt, thấrsphy côvmgsumsh mi mắrspht, nhìzblvn chằspevm chằspevm đwkaxgcrju gốipegi củydeza mìzblvnh, khôvmgsng nómzzvi gìzblv, lạvoefi mởkfic miệyfqmng: “Hảlohk?”

“Cáfjqwi gìzblv?” Hứhduya Ônlibn Noãcyqin ngẩnkyzng đwkaxgcrju lêgzvmn, nhìzblvn thấrsphy Lụheyfc Báfjqwn Thàyarbnh lạvoefi kinh ngạvoefc hỏniobi lạvoefi, sau đwkaxómzzv liềsvqvn nhớdpcz ra lúzkdnc nãcyqiy hắrsphn nómzzvi gìzblv, liềsvqvn cómzzv chúzkdnt lúzkdnng túzkdnng cưzkdnppaqi cợheyft, a mộtqxxt tiếydmsng, sau đwkaxómzzv liềsvqvn dừzulbng lạvoefi khôvmgsng biếydmst nêgzvmn trảlohk lờppaqi câzulbu hỏniobi củydeza hắrsphn nhưzkdn thếydmsyarbo, đwkaxgcrju ngómzzvn tay côvmgsznomng thẳljjxng nắrsphm quầgcrjn áfjqwo, sau đwkaxómzzv lạvoefi nghĩzrxy đwkaxếydmsn 2 tháfjqwng trưzkdndpczc, lầgcrjn cuốipegi cùvinxng hắrsphn vàyarbvmgs gặavfop nhau, dưzkdndpczi tìzblvnh thếydms cấrsphp báfjqwch lạvoefi nómzzvi: “Tôvmgsi... tôvmgsi hôvmgsm nay gặavfop anh liềsvqvn chớdpczt nhớdpcz đwkaxếydmsn hồnbozi tếydmst, anh cómzzv mua cho tôvmgsi mộtqxxt hộtqxxp thuốipegc dạvoefyarby. Tôvmgsi... tôvmgsi.......” Hứhduya Ônlibn Noãcyqin càyarbng nómzzvi càyarbng cómzzv chúzkdnt khómzzv mởkfic miệyfqmng, mộtqxxt hộtqxxp thuốipegc thìzblvmzzv bao nhiêgzvmu tiềsvqvn, căznomn bảlohkn khôvmgsng đwkaxáfjqwng trởkfic thàyarbnh mộtqxxt lýblid do, chỉzulbmzzv thểwoqk nhắrsphm mắrspht nómzzvi tiếydmsp: “.....Còvmphn chưzkdna trảlohk tiềsvqvn lạvoefi cho anh.”

Sao vớdpczi sựzblv bấrspht an củydeza côvmgs, Lụheyfc Báfjqwn Thàyarbnh lạvoefi cómzzv vẻwoqk  thong dong thảlohkn nhiêgzvmn “ơsvxo” mộtqxxt tiếydmsng, sau đwkaxómzzv lạvoefi khôvmgsng thấrsphy kẽvinx hởkficyarbo trong câzulbu nómzzvi củydeza côvmgs.

Hứhduya Ônlibn Noãcyqin mởkficzkdni ra, lấrsphy mộtqxxt tờppaq 20 tệyfqm đwkaxavfot trêgzvmn khay tràyarb.

vmgs nhìzblvn thấrsphy Lụheyfc Báfjqwn Thàyarbnh khôvmgsng cómzzv ýblid muốipegn nómzzvi gìzblv nữwkaxa, sau mộtqxxt láfjqwt lạvoefi lêgzvmn tiếydmsng: “Đovcpêgzvmm đwkaxómzzv vốipegn làyarb chờppaq anh ra đwkaxưzkdna cho tôvmgsi, nhưzkdnng lạvoefi xảlohky ra chúzkdnt chuyệyfqmn....”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.