Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 984 : Lúc lặng lẽ yêu em (12)

    trước sau   
kbzrgledi bêxzean trong xe đlmdbếcculn nófllxi chuyệkxpan vớdsxji Lụntuic Bágledn Thàmuounh nghe thấoeyiy tiếcculng đlmdbjxuyng nàmuouy liêxzean quay lạohini nhìfllxn ngoàmuoui cửccula xe theo bảzfjen năusxhng.

Ázjnynh mắsxpvt củfjkwa côkbzrkxpan chưdjbga đlmdbntuing tớdsxji Hứtybja Ôfywfn Noãymfon, chỉiiex quéapfst đlmdbếcculn phâcklbn nửccula liềzfjen biếccult đlmdbófllxmuoukbzr rồedeei, áglednh mắsxpvt củfjkwa côkbzroeyiy lạohini bấoeyit đlmdbjxuyng mộjxuyt hồedeei, rõoadimuoung làmuou đlmdbãymfo cứtybjng ngắsxpvt lạohini.

Lụntuic Bágledn Thàmuounh đlmdbang nghe côkbzrapfsfllxi chuyệkxpan, cưdjbgymfoi híuxksp mắsxpvt, lạohini nhậlhafn thấoeyiy cófllxfllx đlmdbófllx khôkbzrng đlmdbúktbxng, liềzfjen dừuyqqng lạohini: “Anh Bágledn Thàmuounh, sao vậlhafy?”

kbzr ta thấoeyiy Lụntuic Bágledn Thàmuounh nhìfllxn chằedeem chằedeem ngoàmuoui cửccula sổgvxk, khôkbzrng cófllx phảzfjen ứtybjng gìfllx, liềzfjen nhìfllxn theo tầuzrnm mắsxpvt củfjkwa hắsxpvn.

Lầuzrnn thứtybj ba nhìfllxn thấoeyiy Hứtybja Ôfywfn Noãymfon, côkbzrgledi kia cófllx vẻfllxfllxnh tĩfllxnh tựvflj tin hơuyqqn rấoeyit nhiềzfjeu. Côkbzruxksm môkbzri, cưdjbgymfoi cưdjbgymfoi nhìfllxn vềzfje phíuxksa Hứtybja Ôfywfn Noãymfon, sau đlmdbófllx lạohini ýmypg thứtybjc màmuou quay lạohini nhìfllxn Lụntuic Bágledn Thàmuounh.

Lụntuic Bágledn Thàmuounh giốvzvrng nhưdjbg ngưdjbgymfoi mấoeyit hồedeen vậlhafy, ngồedeei trong xe khôkbzrng nhúktbxc nhíuxksch, mãymfoi đlmdbếcculn khi côkbzrapfsmuouy đlmdbqbyey hắsxpvn mộjxuyt hồedeei, nhỏfhfa giọfllxng gọfllxi: “Anh Bágledn Thàmuounh” míuxks mắsxpvt Lụntuic Bágledn Thàmuounh lúktbxc nàmuouy mớdsxji lófllxe lófllxe lêxzean, từuyqq từuyqq từuyqq từuyqq dờymfoi đlmdbi.




Khi áglednh mắsxpvt củfjkwa hắsxpvn tiếcculp xúktbxc vớdsxji chiếcculc cằedeem nhỏfhfa củfjkwa Hứtybja Ôfywfn Noãymfon, côkbzrgledi kia mớdsxji tinh tưdjbgymfong đlmdbưdjbgsbkwc đlmdbsxpv ýmypg đlmdbếcculn Lụntuic Bágledn Thàmuounh khôkbzrng biếccult từuyqqktbxc nàmuouo đlmdbãymfo nắsxpvm chặjxuyt tay  lạohini thàmuounh nắsxpvm, bắsxpvt đlmdbuzrnu nhẹvrru nhàmuoung run lêxzean.

Nhưdjbgng biểsxpvu hiệkxpan trêxzean khuôkbzrn mặjxuyt củfjkwa hắsxpvn vẫtybjn trấoeyin tỉiiexnh đlmdbếcculn nỗjbboi khôkbzrng thểsxpvfllxm thấoeyiy đlmdbưdjbgsbkwc bấoeyit kỳdfnt mộjxuyt dấoeyiu vếccult nàmuouo, áglednh mắsxpvt bìfllxnh tĩfllxnh nhìfllxn đlmdbôkbzri môkbzri củfjkwa Hứtybja Ôfywfn Noãymfon, sau đlmdbófllx lạohini làmuougledi mũdsxji cao cao, vàmuou cuốvzvri cùpdamng cũdsxjng đlmdbvzvri mặjxuyt vớdsxji đlmdbôkbzri mắsxpvt củfjkwa côkbzr.

Ázjnynh mắsxpvt củfjkwa hai ngưdjbgymfoi chạohinm vàmuouo nhau, Hứtybja Ôfywfn Noãymfon trốvzvr mắsxpvt, thâcklbn thểsxpv run nhẹvrru, sau đlmdbófllx đlmdbzfjenh thầuzrnn lạohini, côkbzr mởdfnt to đlmdbôkbzri mắsxpvt nhìfllxn áglednh to ságledng đlmdben kịzfjet nhìfllxn chằedeem chằedeem Lụntuic Bágledn Thàmuounh mộjxuyt lúktbxc, trêxzean mặjxuyt lúktbxc nàmuouy mớdsxji cưdjbgymfoi nhạohint vớdsxji Lụntuic Bágledn Thàmuounh, “Hey” mộjxuyt tiếcculng.

Nghe thấoeyiy côkbzr gọfllxi, Lụntuic Bágledn Thàmuounh cũdsxjng cưdjbgymfoi cưdjbgymfoi, gậlhaft đlmdbuzrnu vớdsxji Hứtybja Ôfywfn Noãymfon: “Thậlhaft trùpdamng hợsbkwp.”

“Phảzfjei, thậlhaft trùpdamng hợsbkwp.” Hứtybja Ôfywfn Noãymfon cúktbxi đlmdbuzrnu, nhìfllxn báglednh gato lúktbxc nãymfoy côkbzr quágled thấoeyit thốvzvrmuoumuoum rơuyqqi, khôkbzrng còkxpan ăusxhn đlmdbưdjbgsbkwc nữcroia, côkbzr chíuxkskxpan cágledch cẩqbyen thậlhafn nhặjxuyt báglednh lêxzean bỏfhfamuouo thùpdamng rágledc, sau đlmdbófllx mớdsxji đlmdbi đlmdbếcculn gầuzrnn xe củfjkwa Lụntuic Bágledn Thàmuounh: “Anh từuyqq Mỹqmnk vềzfje khi nàmuouo vậlhafy?”

“Vừuyqqa vềzfje mấoeyiy ngàmuouy trưdjbgdsxjc.” Lụntuic Bágledn Thàmuounh khôkbzrng chúktbxt nao núktbxng trảzfje lờymfoi.

kbzrgledi ngồedeei cạohinnh Lụntuic Bágledn Thàmuounh cófllx chúktbxt kinh ngạohinc nhìfllxn Lụntuic Bágledn Thàmuounh.

Hắsxpvn đlmdbâcklbu cófllx đlmdbi Mỹqmnk a, sao lạohini phảzfjei nófllxi dốvzvri?

kbzrgledi kia theo bảzfjen năusxhng mởdfnt miệkxpang: “Anh Bágledn Thàmuounh....”

Hứtybja Ôfywfn Noãymfon “A” mộjxuyt tiếcculng, vừuyqqa mớdsxji chuẩqbyen bịzfjefllxi tiếcculp liềzfjen nghe thấoeyiy côkbzrapfs kia gọfllxi Lụntuic Bágledn Thàmuounh, lạohini ngừuyqqng lạohini, sau đlmdbófllx liềzfjen nhìfllxn thấoeyiy Lụntuic Bágledn Thàmuounh quay đlmdbuzrnu cưdjbgymfoi cưdjbgymfoi vớdsxji côkbzrapfs kia, sau đlmdbófllx đlmdbjxuyng môkbzri hai lầuzrnn nhưdjbgng lạohini khôkbzrng nghe thấoeyiy hắsxpvn nófllxi gìfllx, lúktbxc nàmuouy côkbzrgledi kia mớdsxji bâcklbng quơuyqq “Ơcklb” mộjxuyt tiếcculng, sau đlmdbófllx khôkbzrng vui cúktbxi đlmdbuzrnu.

Lụntuic Bágledn Thàmuounh đlmdbưdjbga tay ra sờymfo sờymfofllxc củfjkwa côkbzr, mớdsxji quay đlmdbuzrnu nhìfllxn Hứtybja Ôfywfn Noãymfon.

fllxnh nhưdjbg hắsxpvn vàmuoukbzrgledi kia cófllx mốvzvri quan hệkxpa rấoeyit thâcklbn mậlhaft, bọfllxn họfllxmuoufllx củfjkwa nhau chứtybj?

Nhữcroing hàmuounh đlmdbjxuyng màmuou Lụntuic Bágledn Thàmuounh làmuoum vớdsxji côkbzrapfs kia đlmdbzfjeu đlmdbưdjbgsbkwc Hứtybja Ôfywfn Noãymfon thu hếccult vàmuouo tầuzrnm mắsxpvt, đlmdbuzrnu ngófllxn tay côkbzr khôkbzrng nhịzfjen đlmdbưdjbgsbkwc bắsxpvt lấoeyiy vạohint ágledo, nắsxpvm chặjxuyt, côkbzr tinh tưdjbgymfong cảzfjem thấoeyiy mộjxuyt chúktbxt đlmdbau đlmdbdsxjn trong lòkxpang từuyqq từuyqq tảzfjen ra toàmuoun thâcklbn, khôkbzrng thểsxpv khôkbzrng đlmdbsxpv ýmypg.

“Gầuzrnn đlmdbâcklby cófllx khỏfhfae khôkbzrng?” Ngữcroi khíuxks củfjkwa Lụntuic Bágledn Thàmuounh vẫtybjn thanh đlmdbohinm nhưdjbg vậlhafy, nhưdjbg hỏfhfai thăusxhm mộjxuyt ngưdjbgymfoi bạohinn cũdsxj khôkbzrng quágled quan trọfllxng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.