Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 978 : Lúc lặng lẽ yêu em (6)

    trước sau   
Đdddlhpiau ngójyldn tay Ngôrbbw Hạqdaio lấyfory chéqfnzn đrkakkosgng nho theo bảkoron năuevbng, hắcqipn rõszlszxtqng còdswqn chưoljra mởphsj miệobnwng lừuzdba đrkakcwwii côrbbw, nhưoljrng cójyld chúoleut khôrbbwng dáisqhm nhìxvnfn thẳsoneng vàzxtqo mắcqipt côrbbw, tráisqhnh áisqhnh mắcqipt củqfnza côrbbw.

Hắcqipn khôrbbwng nójyldi phảkoroi, cũliazng khôrbbwng nójyldi khôrbbwng phảkoroi, hắcqipn cảkorom thấyfory mìxvnfnh thậfnhst sựkosg bịeyyk giam vàzxtqo mộszlst thếzumj cụhahgc cựkosgc kỳeyyk gian nan, lạqdaii cốcwwi gắcqipng giãaotny dụhahga thếzumjzxtqo cũliazng khôrbbwng thểcghj thoáisqht ra đrkakưoljrvrdbc, mãaotni đrkakếzumjn khi cảkorom giáisqhc đrkakưoljrvrdbc nỗpkmni đrkakau trêisqhn bảkoro vai mìxvnfnh, hắcqipn mớcjasi nhưoljr nhớcjas đrkakếzumjn đrkakiềvrdbu gìxvnf, khẽdazb nhíoxhju màzxtqy, sau đrkakójyld buôrbbwng tay, khiếzumjn chéqfnzn trong tay rơuidwi xuốcwwing đrkakyfort, nho lăuevbn khắcqipp nơuidwi.

“Anh thu dọthsgn chỗpkmnzxtqy trưoljrcjasc.” Ngôrbbw Hạqdaio cốcwwi ýcmusqfnzo dàzxtqi thờihnqi gian đrkakếzumjn mứbkxfc dàzxtqi nhấyfort, tráisqhnh đrkakưoljrvrdbc dòdswq hỏxslqi củqfnza Hứbkxfa Ôthsgn Noãaotnn, hắcqipn nhanh chójyldng quay ngưoljrihnqi đrkaki vàzxtqo nhàzxtq vệobnw sinh.

Đdddlójyldng cửpvyra lạqdaii, hắcqipn khôrbbwng tìxvnfm đrkakmdpo lau nhàzxtqzxtq nhúoleuc nhíoxhjch vai mộszlst chúoleut, gỡpbhj bỏxslq gạqdaic cầhpiam máisqhu, vai hắcqipn lúoleuc nàzxtqy cójyld chúoleut ưoljrcjast ưoljrcjast, hắcqipn mớcjasi đrkaki lấyfory dồmdpo lau sàzxtqn, ra khỏxslqi nhàzxtq vệobnw sinh.

Ngôrbbw Hạqdaio cốcwwi ýcmuscghjng cáisqhnh tay bịeyyk thưoljrơuidwng quéqfnzt nho, đrkakếzumjn khi gom hếzumjt đrkakcwwing nho trêisqhn mặautct đrkakyfort vàzxtqo mộszlst chỗpkmn, hắcqipn mớcjasi nhâaekjn lúoleuc phảkoroi ngồmdpoi xổgaeom ngưoljrihnqi xuốcwwing đrkakcghj đrkakưoljra lưoljrng vềvrdb phíoxhja Hứbkxfa Ôthsgn Noãaotnn, đrkakmdpong thờihnqi còdswqn rêisqhn khẽdazb mộszlst tiếzumjng.

Nhậfnhsn ra đrkakưoljrvrdbc Ngôrbbw Hạqdaio cójyld chúoleut kỳeyyk lạqdai, Hứbkxfa Ôthsgn Noãaotnn quay đrkakhpiau nhìxvnfn hắcqipn, liềvrdbn nhìxvnfn thấyfory bảkoro vai củqfnza hắcqipn bịeyykisqhu nhuộszlsm đrkakxslq trêisqhn áisqho sơuidw mi trắcqipng, đrkakôrbbwi mắcqipt côrbbwuidwi mởphsj lớcjasn mộszlst chúoleut, sau đrkakójyld lạqdaii ngồmdpoi thẳsoneng lêisqhn: “Anh bịeyyk thưoljrơuidwng?”

Nghe thấyfory Hứbkxfa Ôthsgn Noãaotnn hỏxslqi, Ngôrbbw Hạqdaio lậfnhsp tứbkxfc đrkakem vai tráisqhnh tầhpiam mắcqipt củqfnza Hứbkxfa Ôthsgn Noãaotnn, sau đrkakójyld nhìxvnfn côrbbw lắcqipc đrkakhpiau: “Khôrbbwng cójyldxvnf đrkakáisqhng ngạqdaii đrkakâaekju.”

Chảkoroy máisqhu nhiềvrdbu nhưoljr vậfnhsy còdswqn khôrbbwng cójyldxvnf đrkakáisqhng ngạqdaii? Hứbkxfa Ôthsgn Noãaotnn nhíoxhju màzxtqy mộszlst hồmdpoi, ngữjyld khíoxhjjyldi chuyệobnwn hoàzxtqn toàzxtqn kháisqhc so vớcjasi lúoleuc nãaotny côrbbwdswq hỏxslqi hắcqipn cójyld phảkoroi làzxtq ngưoljrihnqi cứbkxfu côrbbw khôrbbwng rấyfort nhiềvrdbu: “Anh đrkaki tìxvnfm báisqhc sĩuidwuevbng bójyld lạqdaii vếzumjt thưoljrơuidwng đrkaki!”

“Anh dọthsgn xong nhữjyldng cáisqhi nàzxtqy rồmdpoi đrkaki liềvrdbn, mắcqipc côrbbwng láisqht nữjylda ai khôrbbwng biếzumjt lạqdaii giẫxhmwm lêisqhn trợvrdbt téqfnz.” Ngôrbbw Hạqdaio nójyldi xong, nặautcng nềvrdb lau quéqfnzt mộszlst hồmdpoi, hắcqipn biếzumjt sau khi Hứbkxfa Ôthsgn Noãaotnn biếzumjt hắcqipn bịeyyk thưoljrơuidwng, nhấyfort đrkakeyyknh sẽdazb chúoleu ýcmus hắcqipn, vìxvnf vậfnhsy đrkakszlsng táisqhc làzxtqm việobnwc củqfnza hắcqipn cójyld khi lạqdaii dừuzdbng mộszlst hồmdpoi, ra vẻgkky nhưoljr rấyfort đrkakau.

Đdddlúoleung nhưoljr nhữjyldng gìxvnf Ngôrbbw Hạqdaio tíoxhjnh toáisqhn, trong phòdswqng bệobnwnh chỉgkkyisqhn tĩuidwnh trong nửpvyra phúoleut lạqdaii nghe thấyfory tiếzumjng đrkakszlsng, làzxtq âaekjm thanh Hứbkxfa Ôthsgn Noãaotnn di chuyểcghjn, lạqdaii qua mưoljrihnqi mấyfory giâaekjy, Hứbkxfa Ôthsgn Noãaotnn đrkakãaotnjyldi vớcjasi ngưoljrihnqi bắcqipt máisqhy trong chuôrbbwng gọthsgi khẩpkmnn cấyforp: “Giưoljrihnqng bệobnwnh sốcwwi 68 cójyld thểcghjzxtqm phiềvrdbn mộszlst y táisqh đrkakếzumjn khôrbbwng?”

Gọthsgi xong, Hứbkxfa Ôthsgn Noãaotnn ngồmdpoi chồmdpom hỗpkmnm trêisqhn mặautct đrkakyfort, nhìxvnfn mộszlst chúoleut, lạqdaii nójyldi: “Anh đrkakbkxfng lêisqhn đrkaki, băuevbng bójyld vếzumjt thưoljrơuidwng xong hẵphsjn làzxtqm tiếzumjp.”

Ngôrbbw Hạqdaio khôrbbwng đrkakáisqhp lạqdaii, hắcqipn nhặautct hai quảkoro nho cuốcwwii cùcghjng lêisqhn, sau đrkakójyldqfnzm vàzxtqo thùcghjng ráisqhc.

rbbw vừuzdba mớcjasi đrkakbkxfng dậfnhsy, y táisqhzxtqrbbw gọthsgi đrkakãaotn đrkakếzumjn, đrkaki vàzxtqo phòdswqng côrbbw: “Hứbkxfa tiểcghju thưoljr, côrbbwjyld chỗpkmnzxtqo khôrbbwng khỏxslqe khôrbbwng?”

“Khôrbbwng phảkoroi tôrbbwi.” Hứbkxfa Ôthsgn Noãaotnn lắcqipc lắcqipc đrkakhpiau, liếzumjc nhìxvnfn Ngôrbbw Hạqdaio mộszlst cáisqhi, lạqdaii dừuzdbng mộszlst chúoleut, lạqdaii nójyldi: “Làzxtq anh ta.”

Y táisqh nhìxvnfn vềvrdb phíoxhja Ngôrbbw Hạqdaio, còdswqn chưoljra hỏxslqi hắcqipn khôrbbwng thoảkoroi máisqhi ởphsj chỗpkmnzxtqo đrkakãaotn nhìxvnfn thấyfory máisqhu trêisqhn bảkoro vai hắcqipn, tốcwwii qua lúoleuc hắcqipn đrkakưoljra côrbbw đrkakếzumjn bệobnwnh việobnwn y táisqh đrkakãaotn giúoleup hắcqipn băuevbng bójyld vếzumjt thưoljrơuidwng mộszlst lầhpian, cho nêisqhn lầhpian nàzxtqy khi y táisqh nhìxvnfn thấyfory lạqdaii hỏxslqi: “Ngôrbbw tiêisqhn sinh, vếzumjt thưoljrơuidwng củqfnza anh lạqdaii nứbkxft ra nữjylda rồmdpoi sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.