Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 974 : Lúc lặng lẽ yêu em (2)
Ngôuedd Hạjunf o bìggiq nh tĩdyfa nh giơnsgt tay ra, kévzcf o Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m ra khỏbryy i ngựqits c mìggiq nh: “Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m.”
Nghe thấnboi y hắkefq n gọfjwk i, côuedd ngẩjien ng đprby ầjien u lêcqsx n, nưedvz ớpwog c mắkefq t đprby ầjien m đprby ìggiq a nhìggiq n vềwidv phíedvz a Ngôuedd Hạjunf o: “A Hạjunf o……..”
Côuedd gọfjwk i xong, nưedvz ớpwog c mắkefq t rơnsgt i xuốfjwk ng càfoao ng nhanh.
Ngôuedd Hạjunf o cúdbbo i đprby ầjien u, nhìggiq n Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m mộkxbn t chúdbbo t, sau đprby óxsdr nhẹklpl nhàfoao ng giơnsgt tay lêcqsx n, từwlsj từwlsj lau nhữdkcx ng giọfjwk t nưedvz ớpwog c mắkefq t trêcqsx n mặtihu t côuedd .
Đdooi ộkxbn ng tánhbt c củinoa a hắkefq n rấnboi t dịfuzo u dàfoao ng, làfoao loạjunf i dịfuzo u dàfoao ng duy nhấnboi t màfoao mấnboi y nănboi m gầjien n đprby âunyi y Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m lầjien n đprby ầjien u tiêcqsx n cảsxxo m nhậdbbo n đprby ưedvz ợggiq c, trong mắkefq t côuedd cóxsdr chúdbbo t sửwlqp ng sốfjwk t, cho dùnboi làfoao ởggiq sởggiq cảsxxo nh sánhbt t nhưedvz ng tim củinoa a côuedd vẫvzcf n khôuedd ng tựqits chủinoa đprby ưedvz ợggiq c màfoao run lêcqsx n, mang theo run đprby ộkxbn ng vàfoao mừwlsj ng rỡkurw khôuedd ng thểdnwz nóxsdr i thàfoao nh lờqpje i.
“Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m.” Ngôuedd Hạjunf o lạjunf i gọfjwk i têcqsx n côuedd lầjien n nữdkcx a, nhìggiq n mặtihu t côuedd , khôuedd ng cóxsdr bấnboi t kỳgwel thay đprby ổtugh i nàfoao o, sau mộkxbn t lánhbt t, hắkefq n mớpwog i mởggiq miệacyf ng nóxsdr i tiếpwog p: “Em muốfjwk n ba ngưedvz ờqpje i kia đprby ưedvz a Hứnwso a Ôajqb n Noãprby n đprby ếpwog n nhàfoao em sao?”
”Ừwlqp .” Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m nứnwso c nởggiq mộkxbn t tiếpwog ng, nhẹklpl nhàfoao ng gậdbbo t đprby ầjien u.
“Đdooi ưedvz a côuedd ấnboi y đprby ếpwog n nhàfoao em làfoao m gìggiq ?” Ngôuedd Hạjunf o hỏbryy i.
Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m lắkefq c đprby ầjien u, nhỏbryy giọfjwk ng nóxsdr i: “Khôuedd ng làfoao m gìggiq cảsxxo , chỉfmoo làfoao cóxsdr chuyệacyf n muốfjwk n nhờqpje côuedd ấnboi y mộkxbn t chúdbbo t....”
Ngôuedd Hạjunf o nhưedvz khôuedd ng nghe thấnboi y lờqpje i củinoa a côuedd vậdbbo y, lạjunf i tiếpwog p tụkurw c hỏbryy i: “Em muốfjwk n đprby ưedvz a côuedd ấnboi y đprby ếpwog n nhàfoao em sau đprby óxsdr dùnboi ng côuedd ấnboi y uy hiếpwog p anh kếpwog t hôuedd n vớpwog i em cóxsdr đprby údbbo ng khôuedd ng?”
Kếpwog hoạjunf ch củinoa a côuedd , sao hắkefq n lạjunf i biếpwog t đprby ưedvz ợggiq c?
“Đdooi ếpwog n bâunyi y giờqpje , em cũkfjv ng khôuedd ng biếpwog t chỗkxbn hởggiq ởggiq đprby âunyi u sao? rõgwel ràfoao ng làfoao em đprby ãprby gọfjwk i đprby iệacyf n thoạjunf i cho bọfjwk n cưedvz ớpwog p nóxsdr i rõgwel ràfoao ng làfoao đprby ưedvz a đprby ếpwog n nhàfoao em tạjunf i sao bâunyi y giờqpje lạjunf i trởggiq thàfoao nh bắkefq t cóxsdr c tránhbt i vớpwog i phánhbt p luậdbbo t, đprby údbbo ng khôuedd ng?”
Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m chầjien n chừwlsj mộkxbn t lúdbbo c lâunyi u mớpwog i nhẹklpl nhàfoao ng gậdbbo t đprby ầjien u mộkxbn t cánhbt i: “Phảsxxo i, em thậdbbo t sựqits khôuedd ng muốfjwk n bắkefq t cóxsdr c côuedd ấnboi y nhưedvz ng em thậdbbo t sựqits khôuedd ng biếpwog t tạjunf i sao mọfjwk i chuyệacyf n lạjunf i biếpwog n thàfoao nh nhưedvz vậdbbo y, khôuedd ng cóxsdr ai tin tưedvz ởggiq ng em, cảsxxo nh sánhbt t cũkfjv ng khôuedd ng tin em a, A Hạjunf o….”
“Anh tin em…..” Ngôuedd Hạjunf o bỗkxbn ng nhiêcqsx n lêcqsx n tiếpwog ng.
Trong đprby ánhbt y mắkefq t Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m sánhbt ng lêcqsx n mộkxbn t tầjien ng hàfoao o quang, cựqits c kỳgwel cảsxxo m đprby ộkxbn ng gọfjwk i “A Hạjunf o”, sau đprby óxsdr mớpwog i mởggiq miệacyf ng nóxsdr i: “A Hạjunf o, anh nóxsdr i thậdbbo t chứnwso ? Anh thậdbbo t sựqits tin tưedvz ởggiq ng em sao?”
“Thậdbbo t, làfoao thậdbbo t.’ Ngôuedd Hạjunf o khôuedd ng do dựqits chúdbbo t nàfoao o, gậdbbo t đprby ầjien u.
Lạjunf i cóxsdr nưedvz ớpwog c mắkefq t rơnsgt i xuốfjwk ng gòbryy mánhbt củinoa a Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m: “Vậdbbo y anh sẽfoao giúdbbo p em cóxsdr đprby údbbo ng khôuedd ng A Hạjunf o?”
Ngôuedd Hạjunf o lắkefq c đprby ầjien u, nhẹklpl nhàfoao ng cưedvz ờqpje i mộkxbn t cánhbt ch đprby ầjien y giễkfjv u cợggiq t, giốfjwk ng nhưedvz Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m ngu xuẩjien n lắkefq m vậdbbo y; “Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m, côuedd cảsxxo m thấnboi y tôuedd i sẽfoao giúdbbo p côuedd sao? Tôuedd i thậdbbo t sựqits hoàfoao i nghi óxsdr c củinoa a côuedd cóxsdr phảsxxo i bịfuzo chóxsdr ănboi n rồvzcf i khôuedd ng, cho đprby ếpwog n bâunyi y giờqpje côuedd còbryy n khôuedd ng hiểdnwz u rõgwel đprby údbbo ng khôuedd ng?”
Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m lạjunf i choánhbt ng vánhbt ng lầjien n nữdkcx a: “A Hạjunf o…”
“Sao côuedd khôuedd ng ngẫvzcf m lạjunf i, kếpwog hoạjunf ch củinoa a côuedd tạjunf i sao lạjunf i thay đprby ổtugh i chứnwso ? Tôuedd i sao lạjunf i cóxsdr thểdnwz biếpwog t đprby ưedvz ợggiq c côuedd muốfjwk n làfoao m gìggiq ?”
Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m sửwlqp ng sốfjwk t chưedvz a đprby ầjien y nửwlqp a phúdbbo t, thâunyi n thểdnwz côuedd ấnboi y đprby ộkxbn t nhiêcqsx n run lêcqsx n, sau đprby óxsdr liềwidv n nhìggiq n Ngôuedd Hạjunf o nhưedvz nghe thấnboi y mộkxbn t chuyệacyf n đprby ộkxbn ng trờqpje i khôuedd ng thểdnwz nàfoao o tin đprby ưedvz ợggiq c, nhìggiq n chằahwg m chằahwg m ngưedvz ờqpje i đprby àfoao n ôuedd ng mìggiq nh say mêcqsx mộkxbn t thờqpje i, khuôuedd n mặtihu t ôuedd n hoàfoao n, ánhbt nh mắkefq t sánhbt ng ngờqpje i, nhìggiq n hắkefq n rấnboi t lâunyi u, rấnboi t lâunyi u, sau đprby óxsdr mớpwog i lảsxxo o đprby ảsxxo o lùnboi i lạjunf i phíedvz a sau, lẩjien m bẩjien m lêcqsx n tiếpwog ng: “Ýrifr củinoa a anh làfoao , làfoao anh đprby ãprby dùnboi ng đprby iệacyf n thoạjunf i củinoa a tôuedd i, liêcqsx n lạjunf c lạjunf i vớpwog i bọfjwk n bắkefq t cóxsdr c?”
Tớpwog i đprby âunyi y, Tưedvz ởggiq ng Tiêcqsx m Tiêcqsx m nhớpwog tớpwog i trưedvz ớpwog c đprby âunyi y khôuedd ng lâunyi u lúdbbo c mìggiq nh ngồvzcf i trong mộkxbn t quánhbt n bar va trúdbbo ng hắkefq n, sau đprby óxsdr côuedd uốfjwk ng rấnboi t nhiềwidv u rưedvz ợggiq u, rồvzcf i lao vàfoao o ngựqits c hắkefq n giảsxxo ngâunyi y giảsxxo dạjunf i đprby ểdnwz hắkefq n đprby ưedvz a côuedd vềwidv nhàfoao .
Nghe thấ
Cô
Ngô
Đ
“Tư
”Ừ
“Đ
Tư
Ngô
Kế
“Đ
Tư
“Anh tin em…..” Ngô
Trong đ
“Thậ
Lạ
Ngô
Tư
“Sao cô
Tư
Tớ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.