Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 922 : Yêu cô ấy sớm hơn cậu, sâu hơn cậu (2)
Hai ngưapgr ờhwuv i chạyggt m mặapgr t nhau, trong đhacl áfbnt y mắhwuv t củgzra a hắhwuv n rõnyxc ràvlpr ng cóowvd chúljwz t kinh ngạyggt c, đhacl ầrwfh u ngóowvd n tay cầrwfh m khóowvd i thuốjtsc c quơcnth quơcnth , nhưapgr ng qua mấoklg y giâdmxp y, tấoklg t cảhmhb nhữgqnb ng biểkcfi u hiệadld n đhacl óowvd đhacl ềjtsc u biếvngh n mấoklg t, nhìuqbq n đhacl ôvlpr i mắhwuv t củgzra a côvlpr , khôvlpr ng nóowvd i gìuqbq .
Ngưapgr ờhwuv i nưapgr ớdmxp c ngoàvlpr i đhacl i cùesja ng Lụxtxi c Báfbnt n Thàvlpr nh cũzsvx ng nhìuqbq n côvlpr , Hứxtxi a Ôjvlw n Noãaeip n đhacl ang nhìuqbq n Lụxtxi c Báfbnt n Thàvlpr nh, lầrwfh n nàvlpr y ngưapgr ờhwuv i đhacl óowvd lạyggt i hỏvjdb i: “Thàvlpr nh, cậxruo u biếvngh t ngưapgr ờhwuv i nàvlpr y sao? Làvlpr bạyggt n củgzra a cậxruo u àvlpr ?”
Nghe ngưapgr ờhwuv i kia hỏvjdb i nhưapgr vậxruo y, Lụxtxi c Báfbnt n Thàvlpr nh mớdmxp i thu lạyggt i tầrwfh m mắhwuv t, quay lạyggt i ngưapgr ờhwuv i bạyggt n đhacl ang ngồiomu i đhacl ốjtsc i diệadld n mìuqbq nh, sau đhacl óowvd liềjtsc n dậxruo p thuốjtsc c, nhìuqbq n thấoklg y Hứxtxi a Ôjvlw n Noãaeip n đhacl ứxtxi ng tạyggt i chỗowvd khôvlpr ng nóowvd i gìuqbq , lạyggt i ngẩqhex ng đhacl ầrwfh u lêdmxp n nhìuqbq n côvlpr mộtljf t chúljwz t, câdmxp u nóowvd i đhacl ầrwfh u tiêdmxp n củgzra a hắhwuv n sau khi hai ngưapgr ờhwuv i họvjdb ly hôvlpr n chírgrc nh làvlpr : “Cóowvd chuyệadld n gìuqbq khôvlpr ng?”
Cóowvd ngưapgr ờhwuv i kháfbnt c ởcnth đhacl óowvd , Hứxtxi a Ôjvlw n Noãaeip n lạyggt i càvlpr ng căieoo ng thẳgqnb ng, côvlpr vồiomu vồiomu vạyggt t áfbnt o, đhacl ang lấoklg y lạyggt i dũzsvx ng khírgrc chuẩqhex n bịieoo nóowvd i chuyệadld n lạyggt i nghe thấoklg y hắhwuv n nóowvd i: “Jony, tôvlpr i đhacl i đhacl âdmxp y mộtljf t chúljwz t.”
Đvlpr ợykfa i đhacl ếvngh n khi ngưapgr ờhwuv i nưapgr ớdmxp c ngoàvlpr i kia gậxruo t đhacl ầrwfh u nóowvd i “OK” xong, sau đhacl óowvd Lụxtxi c Báfbnt n Thàvlpr nh lạyggt i đhacl ứxtxi ng dậxruo y, nhìuqbq n Hứxtxi a Ôjvlw n Noãaeip n, lạyggt i chỉdzrx ra ngoàvlpr i quáfbnt n bar, sau đhacl óowvd đhacl i trưapgr ớdmxp c đhacl ếvngh n cửlnoj a quáfbnt n rưapgr ợykfa u.
Hứxtxi a Ôjvlw n Noãaeip n gưapgr ợykfa ng cưapgr ờhwuv i vớdmxp i ngưapgr ờhwuv i nưapgr ớdmxp c ngoàvlpr i kia, sau đhacl óowvd liềjtsc n quay ngưapgr ờhwuv i đhacl uổkheb i theo Lụxtxi c Báfbnt n Thàvlpr nh.
Băieoo ng qua đhacl ưapgr ờhwuv ng, đhacl i vàvlpr o mộtljf t con hẻvjdb m nhỏvjdb írgrc t ngưapgr ờhwuv i qua lạyggt i, Lụxtxi c Báfbnt n Thàvlpr nh dừpuug ng lạyggt i, quay ngưapgr ờhwuv i nhìuqbq n Hứxtxi a Ôjvlw n Noãaeip n đhacl ứxtxi ng cáfbnt ch xa hắhwuv n chừpuug ng mộtljf t méiozi t.
Hắhwuv n khôvlpr ng mởcnth miệadld ng, chờhwuv côvlpr nóowvd i chuyệadld n.
Hứxtxi a Ôjvlw n Noãaeip n nuốjtsc t mộtljf t ngụxtxi m nưapgr ớdmxp c miếvngh ng, nhìuqbq n vàvlpr o đhacl ôvlpr i mắhwuv t củgzra a Lụxtxi c Báfbnt n Thàvlpr nh, nóowvd i: “Tôvlpr i, tôvlpr i muốjtsc n mưapgr ợykfa n anh írgrc t tiềjtsc n.”
Lụxtxi c Báfbnt n Thàvlpr nh khôvlpr ng nóowvd i gìuqbq , áfbnt nh mắhwuv t cũzsvx ng khôvlpr ng cóowvd chúljwz t gợykfa n sóowvd ng nàvlpr o.
Vẻvjdb mặapgr t củgzra a hắhwuv n nhưapgr vậxruo y lạyggt i khiếvngh n Hứxtxi a Ôjvlw n Noãaeip n khôvlpr ng nhìuqbq n thấoklg u hắhwuv n đhacl ang nghĩeqtc gìuqbq , nhìuqbq n áfbnt nh mắhwuv t củgzra a hắhwuv n, côvlpr lạyggt i giảhmhb i thírgrc ch mộtljf t lầrwfh n: “Buổkheb i trưapgr a tôvlpr i khôvlpr ng cẩqhex n thậxruo n nêdmxp n làvlpr m mấoklg t túljwz i rồiomu i, bâdmxp y giờhwuv tiềjtsc n khôvlpr ng cóowvd , đhacl iệadld n thoạyggt i cũzsvx ng khôvlpr ng… lạyggt i đhacl úljwz ng lúljwz c nhìuqbq n thấoklg y anh….”
Hứxtxi a Ôjvlw n Noãaeip n nóowvd i xong liềjtsc n rũzsvx mắhwuv t khôvlpr ng dáfbnt m nhìuqbq n hắhwuv n nữgqnb a, trầrwfh m mặapgr c trong chốjtsc c láfbnt t còowvd n nóowvd i: “..Hy vọvjdb ng anh cóowvd thểkcfi giúljwz p tôvlpr i mộtljf t chúljwz t, trởcnth vềjtsc Bắhwuv c Kinh tôvlpr i sẽlflz lậxruo p tứxtxi c chuyểkcfi n khoảhmhb n cho anh.”
Từpuug lúljwz c hắhwuv n đhacl ếvngh n Lệadld Giang đhacl i tìuqbq m côvlpr , chỉdzrx làvlpr côvlpr khôvlpr ng pháfbnt t hiệadld n ra hắhwuv n thôvlpr i.
Xếvngh chiềjtsc u hôvlpr m nay hắhwuv n nhìuqbq n côvlpr ngồiomu i phờhwuv phạyggt c trêdmxp n tảhmhb ng đhacl áfbnt ngoàvlpr i kia khôvlpr ng nhúljwz c nhírgrc ch, mớdmxp i thấoklg y cóowvd gìuqbq đhacl óowvd khôvlpr ng đhacl úljwz ng.
Hắhwuv n thấoklg y trờhwuv i tốjtsc i rồiomu i, côvlpr còowvd n ngồiomu i càvlpr kêdmxp ởcnth đhacl óowvd nhưapgr mộtljf t kẻvjdb ngốjtsc c, mớdmxp i giảhmhb vờhwuv nhưapgr gặapgr p bạyggt n đhacl i vàvlpr o quáfbnt n rưapgr ợykfa u, tìuqbq m nơcnth i màvlpr côvlpr cóowvd thểkcfi nhìuqbq n thấoklg y hắhwuv n.
Thìuqbq ra làvlpr làvlpr m mấoklg t túljwz i rồiomu i…
Lụxtxi c Báfbnt n Thàvlpr nh thấoklg t thầrwfh n quáfbnt lâdmxp u, Hứxtxi a Ôjvlw n Noãaeip n cho rằbctl ng hắhwuv n khôvlpr ng muốjtsc n giúljwz p côvlpr nêdmxp n dùesja ng sứxtxi c vòowvd vòowvd vạyggt t áfbnt o, chầrwfh n chừpuug mộtljf t hồiomu i mớdmxp i nóowvd i tiếvngh p: “… Tôvlpr i ởcnth đhacl âdmxp y khôvlpr ng cóowvd ngưapgr ờhwuv i quen, hàvlpr nh lýxruo đhacl ềjtsc u đhacl ểkcfi ởcnth Lệadld Giang hếvngh t rồiomu i.”
Hứxtxi a Ôjvlw n Noãaeip n còowvd n chưapgr a nóowvd i hếvngh t, Lụxtxi c Báfbnt n Thàvlpr nh đhacl ãaeip đhacl ịieoo nh thầrwfh n lạyggt i: “Côvlpr cầrwfh n bao nhiêdmxp u tiềjtsc n?”
“Ểpuug ?” Hứxtxi a Ôjvlw n Noãaeip n bịieoo Lụxtxi c Báfbnt n Thàvlpr nh nóowvd i làvlpr m cho ngẩqhex ng ngưapgr ờhwuv i, mớdmxp i phảhmhb n ứxtxi ng đhacl ưapgr ợykfa c hắhwuv n đhacl ồiomu ng ýxruo rồiomu i, sau đhacl óowvd vộtljf i vàvlpr ng tírgrc nh toáfbnt n trong lòowvd ng mộtljf t chúljwz t, tiềjtsc n mìuqbq nh chạyggt y suốjtsc t đhacl êdmxp m vềjtsc Lệadld Giang, tiềjtsc n mìuqbq nh phảhmhb i dùesja ng cho ngàvlpr y mai, còowvd n véiozi máfbnt y bay vềjtsc Bắhwuv c Kinh nữgqnb a….
Ngư
Nghe ngư
Có
Đ
Hứ
Bă
Hắ
Hứ
Lụ
Vẻ
Hứ
Từ
Xế
Hắ
Thì
Lụ
Hứ
“Ể
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.