Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 90 : Chết là tốt nhất, khỏi phải vướng bận (10)

    trước sau   
Cốptofqikl Sinh ngưqiklwdtsc mắhrvvt nhìnzgln Lụwviqc Báxejun Thàjofmnh, khômebqng lênxhcn tiếjpucng, húevudt mộvemit hơtmpvi thuốptofc, phun khójewdi, hắhrvvn cầvnpim đfypviệrkvrn thoạkdmui di đfypvveming lênxhcn, liếjpucc mắhrvvt nhìnzgln màjofmn hìnzglnh sạkdmuch sàjofmnh sanh khômebqng cójewd bấrvlgt kỳqvgl mộvemit tin nhắhrvvn hay cuộvemic đfypviệrkvrn thoạkdmui nàjofmo.

evudc đfypváxejunh xong mộvemit váxejun, hắhrvvn cầvnpim đfypviệrkvrn thoạkdmui di đfypvveming xójewda tênxhcn cômebq khỏfypvi danh sáxejuch đfypven, qua lâgyyyu nhưqikl vậhvdzy, cũtbsqng chưqikla thấrvlgy cômebqrvlgy nhắhrvvn cho hắhrvvn bấrvlgt kỳqvgl tin nhắhrvvn nàjofmo.

Mắhrvvt Cốptofqikl Sinh chợmebqt lójewde, mởogmr danh sáxejuch đfypven ra, bênxhcn trong cójewd rấrvlgt nhiềgyyyu tin nhắhrvvn vàjofm đfypviệrkvrn thoạkdmui nhỡfypv bịviap chặiokon lạkdmui, hắhrvvn giơtmpv tay quécbqpt màjofmn hìnzglnh đfypviệrkvrn thoạkdmui di đfypvveming mộvemit lầvnpin, ngoạkdmui trừjpuc ba tháxejung trưqiklwdtsc đfypvâgyyyy cômebq nhắhrvvn cho hắhrvvn: "Ôdfving từjpuc Nam Hảsfzki trởogmr vềgyyy mờcbqpi chúevudng ta ngàjofmy mốptoft đfypvếjpucn nhàjofmtbsq ăwmtmn cơtmpvm". lạkdmui khômebqng còrnxdn tin nhắhrvvn nàjofmo kháxejuc.

nzgl thếjpuc, cômebqavwi bịviap kẹluect ngoàjofmi ngoạkdmui thàjofmnh cũtbsqng khômebqng tìnzglm hắhrvvn giúevudp?

Nhấrvlgt thờcbqpi trong đfypvvnpiu Cốptofqikl Sinh xẹluect qua mọhrvvi chuyệrkvrn, chiềgyyyu hômebqm qua ngồpusci trênxhcn đfypvưqiklcbqpng nhìnzgln thấrvlgy cômebq ngồpusci trong xe ăwmtmn cơtmpvm, còrnxdn cójewd tốptofi hômebqm qua cômebqogmr trong nhàjofmrvlgnh ngủtyln mộvemit đfypvênxhcm, sáxejung sớwdtsm lạkdmui khômebqng cùavwing hắhrvvn ăwmtmn sáxejung...

Xem ra, cômebq thậhvdzt sựooztjofmm đfypvưqiklmebqc, nójewdi cáxejuch xa hắhrvvn, lạkdmui cáxejuch hắhrvvn rấrvlgt xa... Chỉotmtjofm… cômebq đfypvãfcsa trởogmrnxhcn nghe lờcbqpi nhưqikl vậhvdzy từjpucevudc nàjofmo?

Trưqiklwdtsc đfypvâgyyyy hắhrvvn đfypvãfcsa khômebqng írvlgt lầvnpin làjofmm cho cômebq biếjpucn đfypvi, lầvnpin nàjofmy cômebq thậhvdzt sựoozt biếjpucn đfypvi sao?

Nhữmfklng nójewdng giậhvdzn lúevudc rờcbqpi khỏfypvi nhàjofmxejung nay trômebqng phúevudt chốptofc lạkdmui xuấrvlgt hiệrkvrn, Cốptofqikl Sinh tàjofmn nhẫfypvn húevudt mộvemit hơtmpvi thuốptofc, nghiếjpucn răwmtmng nghiếjpucn lợmebqi nójewdi vớwdtsi Lụwviqc báxejun Thàjofmnh hai chữmfkl: "Khômebqng cầvnpin!"

Tiếjpucng nójewdi củtylna hắhrvvn kếjpuct thúevudc, ngoàjofmi cửkdmua sổmzcj lạkdmui làjofm mộvemit tia chớwdtsp rạkdmuch bầvnpiu trờcbqpi ra làjofmm đfypvômebqi, hìnzglnh ảsfzknh kia đfypváxejung sợmebq giốptofng nhưqikl trong nhữmfklng phim khoa khọhrvvc viễvemin tưqiklogmrng vậhvdzy.

Tiếjpucng ầvnpim ầvnpim chójewdi tai xẹluect qua, Lụwviqc Báxejun Thàjofmnh ngàjofmy mộvemit lo lắhrvvng, hắhrvvn vàjofmqiklơtmpvng Đawlehvdzu Khấrvlgu quan hệrkvr khômebqng tệrkvr, hắhrvvn nhiềgyyyu lầvnpin quay đfypvvnpiu nhìnzgln Cốptofqikl Sinh nhưqiklng ngưqiklcbqpi đfypvàjofmn ômebqng kia vẫfypvn ngồpusci im trênxhcn ghếjpuc tựoozta, biểwmtmu hiệrkvrn nhàjofmn nhạkdmut, mộvemit tay lấrvlgy bàjofmi, mộvemit tay húevudt thuốptofc, thậhvdzt sựoozt rấrvlgt nhàjofmn nhãfcsa.

evudc Cốptofqikl Sinh đfypváxejunh bàjofmi, tiếjpucng mưqikla trênxhcn cửkdmua sổmzcj ngàjofmy mộvemit lớwdtsn hơtmpvn, Lụwviqc Báxejun Thàjofmnh nghiênxhcng đfypvvnpiu liếjpucc mắhrvvt vềgyyy phírvlga cửkdmua sổmzcj, mưqikla to nhưqikl sắhrvvp tậhvdzn thếjpuc, do dựoozt trong chốptofc láxejut, vẫfypvn quay lạkdmui nójewdi vớwdtsi Cốptofqikl Sinh: "Coi nhưqikl cậhvdzu khômebqng thírvlgch cômebqrvlgy nhưqiklng cômebqrvlgy cũtbsqng đfypvãfcsajofm vợmebq cậhvdzu cưqiklwdtsi vềgyyy rồpusci màjofm. Cũtbsqng khômebqng thểwmtm cứfkpbfcsanh huyếjpuct vômebqnzglnh nhưqikl vậhvdzy chứfkpb?"

Đawleveming táxejuc cầvnpim bàjofmi củtylna Cốptofqikl Sinh dừjpucng lạkdmui mộvemit chúevudt, mắhrvvt liếjpucc qua màjofmn hìnzglnh đfypviệrkvrn thoạkdmui, vẫfypvn khômebqng cójewd bấrvlgt kỳqvgl mộvemit tin nhắhrvvn nàjofmo, áxejunh mắhrvvt củtylna hắhrvvn trởogmr lạkdmunh, lậhvdzp tứfkpbc xếjpucp bàjofmi, rồpusci lấrvlgy mộvemit láxejujofmi đfypváxejunh ra, nhưqikl khômebqng nghe thấrvlgy Lụwviqc Báxejun Thàjofmnh nójewdi gìnzgl vậhvdzy: "Ba."

"Anh Sinh, gọhrvvi đfypviệrkvrn thoạkdmui cho cômebqrvlgy đfypvi, nếjpucu nhưqikl đfypvãfcsa vềgyyy đfypvếjpucn nhàjofmnzglnh an, mọhrvvi ngưqiklcbqpi đfypvgyyyu yênxhcn tâgyyym, đfypvjpucng làjofm chưqikla trởogmr vềgyyy, nếjpucu thậhvdzt sựoozt nguy hiểwmtmm đfypvếjpucn tírvlgnh mạkdmung..."

"Chếjpuct làjofm tốptoft nhấrvlgt, khỏfypvi phảsfzki vưqiklwdtsng bậhvdzn." Lụwviqc Báxejun Thàjofmnh còrnxdn chưqikla nójewdi hếjpuct, Cốptofqikl Sinh đfypvãfcsaavwing âgyyym thanh lạkdmunh lẽoozto cắhrvvt lờcbqpi hắhrvvn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.