Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 896 : Yêu là tác thành, không phải chiếm hữu (16)
Lụbvpx c Bávfnm n Thàaupm nh cũnbdm ng khôldvt ng muốldvt n nólila i thêyrgh m gìiimu nữiivr a, chỉkydm cầpqgn m chìiimu a khólila a xe ra khỏogzs i phòhhsr ng trưnbdm ớuztu c.
Hứglef a Ôqpkq n Noãhocz n chàaupm o tạvfnm m biệhqqw t cha mẹsage Lụbvpx c xong đwlgh ãhocz nhìiimu n thấesbj y Lụbvpx c Bávfnm n Thàaupm nh quay đwlgh ầpqgn u xe xong rồtaff i.
Ngồtaff i trêyrgh n xe, thắaupm t dâpqgn y an toàaupm n, Lụbvpx c Bávfnm n Thàaupm nh khôldvt ng nólila i tiếcqbs ng nàaupm o đwlgh ạvfnm p ga.
Sau khi ra khỏogzs i tiểedmu u khu, Hứglef a Ôqpkq n Noãhocz n lạvfnm i đwlgh em chiếcqbs c vòhhsr ng bạvfnm ch ngọtlbt c màaupm mẹsage Lụbvpx c đwlgh ưnbdm a cho côldvt lúvphd c hai ngưnbdm ờtrxa i távfnm n gẫomox u đwlgh ưnbdm a đwlgh ếcqbs n hộqaif c chứglef a đwlgh ồtaff trong xe hắaupm n: “Đqzzk âpqgn y làaupm đwlgh ồtaff lúvphd c nãhocz y mẹsage anh đwlgh ưnbdm a cho tôldvt i.”
Lụbvpx c Bávfnm n Thàaupm nh liếcqbs c qua mộqaif t cávfnm i liềtaff n nhìiimu n thẳsxjq ng con đwlgh ưnbdm ờtrxa ng phímivc a trưnbdm ớuztu c.
Hứglef a Ôqpkq n Noãhocz n thấesbj y Lụbvpx c Bávfnm n Thàaupm nh khôldvt ng nólila i gìiimu , cũnbdm ng im lặktzm ng, đwlgh ếcqbs n lúvphd c côldvt nhìiimu n thấesbj y trạvfnm m tàaupm u đwlgh iệhqqw n, liềtaff n nólila i: “Đqzzk ểedmu tôldvt i xuốldvt ng ởprrz đwlgh âpqgn y đwlgh i.”
Mộqaif t đwlgh ộqaif ng távfnm c đwlgh ơmpfl n giảiimu n nhưnbdm vậxjfb y hắaupm n cũnbdm ng làaupm m khôldvt ng xong, suýesbj t nữiivr a lạvfnm i đwlgh ạvfnm p châpqgn n ga, nêyrgh n bấesbj t ngờtrxa đwlgh ạvfnm p thắaupm ng lạvfnm i khiếcqbs n xe dừogzs ng đwlgh ộqaif t ngộqaif t trêyrgh n đwlgh ưnbdm ờtrxa ng, qua mộqaif t lávfnm t hắaupm n mớuztu i từogzs từogzs bìiimu nh tĩrlxs nh lạvfnm i, chuyểedmu n bávfnm nh lávfnm i đwlgh ậxjfb u xe ven đwlgh ưnbdm ờtrxa ng.
Sau khi xe dừogzs ng hẳsxjq n lạvfnm i, Hứglef a Ôqpkq n Noãhocz n cũnbdm ng khôldvt ng muốldvt n nólila i lờtrxa i nàaupm o, cũnbdm ng khôldvt ng cólila ýesbj muốldvt n ngồtaff i trêyrgh n xe thêyrgh m nữiivr a liềtaff n cởprrz i dâpqgn y an toàaupm n, đwlgh ưnbdm a tay muốldvt n mởprrz cửqzzk a xe.
Lụbvpx c Bávfnm n Thàaupm nh từogzs nãhocz y đwlgh ếcqbs n hắaupm n vẫomox n khôldvt ng nólila i chuyệhqqw n lúvphd c nàaupm y lạvfnm i nólila i: “Chờtrxa chúvphd t.”
Hứglef a Ôqpkq n Noãhocz n hímivc t khẽhhsr mộqaif t hơmpfl i thậxjfb t sâpqgn u, quay đwlgh ầpqgn u nhìiimu n Lụbvpx c Bávfnm n Thàaupm nh.
Ngưnbdm ờtrxa i đwlgh àaupm n ôldvt ng nhìiimu n thẳsxjq ng con đwlgh ưnbdm ờtrxa ng phímivc a trưnbdm ớuztu c, nhưnbdm đwlgh ang giùqpkq ng giằiivr ng cávfnm i gìiimu đwlgh ólila , qua mộqaif t lúvphd c rấesbj t lâpqgn u mớuztu i nólila i: “Thứglef hai côldvt cólila rảiimu nh khôldvt ng?”
Hứglef a Ôqpkq n Noãhocz n khôldvt ng hiểedmu u Lụbvpx c Bávfnm n Thàaupm nh cólila ýesbj gìiimu , mớuztu i ngưnbdm ớuztu c lêyrgh n ngạvfnm c nhiêyrgh n nhìiimu n hắaupm n hỏogzs i: “Cólila chuyệhqqw n gìiimu khôldvt ng?”
Lụbvpx c Bávfnm n Thàaupm nh nhưnbdm thấesbj t thầpqgn n vậxjfb y, nhìiimu n chằiivr m chằiivr m ngoàaupm i cửqzzk a kímivc nh xe hốldvt t hoảiimu ng mộqaif t lúvphd c lâpqgn u mớuztu i quay ngưnbdm ờtrxa i vềtaff phímivc a Hứglef a Ôqpkq n Noãhocz n.
Hắaupm n nhìiimu n chằiivr m chằiivr m khuôldvt n mặktzm t xinh đwlgh ẹsage p củglzd a côldvt mộqaif t lúvphd c lâpqgn u, sau đwlgh ólila nhưnbdm thậxjfb t sựwlgh hạvfnm quyếcqbs t tâpqgn m, đwlgh ộqaif t nhiêyrgh n dờtrxa i tầpqgn m mắaupm t, nólila i rõiimu ràaupm ng: “Thứglef hai nếcqbs u côldvt rảiimu nh thìiimu chúvphd ng ta đwlgh ếcqbs n cụbvpx c dâpqgn n chímivc nh làaupm m thủglzd tụbvpx c ly hôldvt n đwlgh i.”
Hắaupm n vàaupm côldvt đwlgh ãhocz đwlgh ịesbj nh làaupm mộqaif t năglzd m, nhưnbdm ng đwlgh ếcqbs n lúvphd c nàaupm y chỉkydm mớuztu i cólila bốldvt n thávfnm ng, sao đwlgh ộqaif t nhiêyrgh n lạvfnm i muốldvt n ly hôldvt n vớuztu i côldvt ?
Lụbvpx c Bávfnm n Thàaupm nh dùqpkq khôldvt ng nhìiimu n thấesbj y biểedmu u hiệhqqw n củglzd a Hứglef a Ôqpkq n Noãhocz n nhưnbdm ng hắaupm n vẫomox n cólila thểedmu hiểedmu u đwlgh ưnbdm ợuvcf c nhữiivr ng thắaupm c mắaupm c trong lòhhsr ng côldvt , lạvfnm i nólila i: “Tiềtaff n côldvt cũnbdm ng đwlgh ãhocz trảiimu xong cho tôldvt i rồtaff i, bâpqgn y giờtrxa côldvt cũnbdm ng khôldvt ng nợuvcf tôldvt i gìiimu nữiivr a, hơmpfl n nữiivr a sớuztu m muộqaif n gìiimu cũnbdm ng phảiimu i ly hôldvt n, nêyrgh n sớuztu m hơmpfl n hay muộqaif n hơmpfl n thìiimu cũnbdm ng vậxjfb y thôldvt i. Cólila khi ly hôldvt n sớuztu m mộqaif t chúvphd t sẽhhsr tốldvt t hơmpfl n.”
Bàaupm n tay Lụbvpx c Bávfnm n Thàaupm nh cầpqgn m tay lávfnm i bắaupm t đwlgh ầpqgn u run rẩqpao y, dừogzs ng mộqaif t chúvphd t, hắaupm n lạvfnm i nólila i tiếcqbs p: “Bâpqgn y giờtrxa chúvphd ng ta cólila ly hôldvt n hay khôldvt ng thìiimu cũnbdm ng chẳsxjq ng khávfnm c gìiimu nhau, vìiimu vậxjfb y xửqzzk lýesbj mốldvt i quan hệhqqw nàaupm y càaupm ng sớuztu m thìiimu càaupm ng tốldvt t.”
“Ừtaff …” Hứglef a Ôqpkq n Noãhocz n đwlgh ávfnm p mộqaif t tiếcqbs ng, sau đwlgh ólila vừogzs a nhìiimu n tớuztu i Lụbvpx c Bávfnm n Thàaupm nh muốldvt n nólila i đwlgh ưnbdm ợuvcf c mộqaif t tiếcqbs ng, nhưnbdm ng tầpqgn m mắaupm t lạvfnm i nhìiimu n thấesbj y vếcqbs t truyềtaff n nưnbdm ớuztu c biểedmu n trêyrgh n tay hắaupm n, còhhsr n cólila mộqaif t vếcqbs t hìiimu nh nhưnbdm làaupm y távfnm dávfnm n băglzd ng keo cávfnm nhâpqgn n khôldvt ng kỹhdwo , cólila chúvphd t mávfnm u rỉkydm ra.
Chữiivr đwlgh ãhocz đwlgh ếcqbs n bêyrgh n môldvt i Hứglef a Ôqpkq n Noãhocz n bỗqrkp ng nhiêyrgh n dừogzs ng lạvfnm i.
Thìiimu ra mấesbj y ngàaupm y trưnbdm ớuztu c hắaupm n thậxjfb t sựwlgh bịesbj bệhqqw nh nặktzm ng nhưnbdm vậxjfb y sao… cólila đwlgh iềtaff u, cũnbdm ng khôldvt ng liêyrgh n quan gìiimu đwlgh ếcqbs n côldvt … Hứglef a Ôqpkq n Noãhocz n rấesbj t nhanh lạvfnm i phụbvpx c hồtaff i tinh thầpqgn n, nólila i rõiimu ràaupm ng chữiivr “Đqzzk ưnbdm ợuvcf c.”
Hứ
Ngồ
Sau khi ra khỏ
Lụ
Hứ
Mộ
Sau khi xe dừ
Lụ
Hứ
Ngư
Hứ
Lụ
Hắ
Hắ
Lụ
Bà
“Ừ
Chữ
Thì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.