Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 877 : Một chút thành ý (7)
Côvitb cốmrrm gắzlsh ng hôvitb n hắzlsh n, cóslty thểzlfo lànchk côvitb thấitnu y hắzlsh n khôvitb ng phảitnu n ứftop ng lạzlfo i, sứftop c hôvitb n lạzlfo i từjwyn từjwyn tăplaf ng thêgpir m.
Cho dùdrhf hắzlsh n biếitnu t côvitb khôvitb ng cam tâmhul m tinh nguyệvitb n, nhưkfob ng hắzlsh n cũzqud ng khôvitb ng nỡzlfo đyjbk ẩnkaf y côvitb ra.
Côvitb hôvitb n rấitnu t cứftop ng ngắzlsh t, khôvitb ng hềyddp cóslty chúolco t kỹgpir xảitnu o nànchk o, nhưkfob ng hắzlsh n lạzlfo i bịiyni côvitb lànchk m cho kízblp ch đyjbk ộbuaq ng lầnofj n nữwvcz a, hắzlsh n rốmrrm t cuộbuaq c cũzqud ng khôvitb ng khốmrrm ng chếitnu đyjbk ưkfob ợoswc c mànchk giơftop tay lêgpir n ôvitb m eo côvitb , ôvitb m côvitb vànchk o lòolco ng thậwsxv t chặjaxh t, sau đyjbk óslty lạzlfo i hôvitb n sâmhul u hơftop n.
Cóslty thểzlfo lànchk do lúolco c nãrxnh y biếitnu t đyjbk ưkfob ợoswc c sựyjbk chốmrrm ng cựyjbk âmhul m thầnofj m củoswc a côvitb , lầnofj n nànchk y Lụglgv c Báqsdq n Thànchk nh lạzlfo i rấitnu t chúolco ýftop đyjbk ếitnu n phảitnu n ứftop ng củoswc a côvitb .
Khi đyjbk ầnofj u lưkfob ỡzlfo i hắzlsh n mởnkaf môvitb i củoswc a côvitb ra, lưkfob ng côvitb sẽitnu run rẩnkaf y mộbuaq t hồmhul i, mặjaxh c dùdrhf rấitnu t nhỏifyh chỉocpl lànchk mộbuaq t cáqsdq i thoáqsdq ng qua thôvitb i nhưkfob ng hắzlsh n vẫkcyb n cóslty thểzlfo tinh tưkfob ờrtev ng cảitnu m thấitnu y đyjbk ưkfob ợoswc c.
Đldbp ộbuaq ng táqsdq c củoswc a hắzlsh n hơftop i dừjwyn ng lạzlfo i, sau đyjbk óslty lạzlfo i rấitnu t nhẹtcbn nhànchk ng, dùdrhf ng hếitnu t tìmtlh nh cảitnu m củoswc a mìmtlh nh muốmrrm n côvitb đyjbk áqsdq p lạzlfo i hắzlsh n.
Nhưkfob ng hắzlsh n tinh tếitnu hôvitb n môvitb i côvitb mộbuaq t khoảitnu ng thờrtev i gian rấitnu t dànchk i nhưkfob ng côvitb vẫkcyb n nhưkfob mộbuaq t khúolco c gỗlcii biếitnu t thởnkaf vậwsxv y, khôvitb ng cóslty chúolco t dấitnu u hiệvitb u cảitnu m đyjbk ộbuaq ng nànchk o, cũzqud ng sẽitnu khôvitb ng bao giờrtev hôvitb n trảitnu lạzlfo i hắzlsh n.
Hắzlsh n cốmrrm gắzlsh ng đyjbk ểzlfo ýftop đyjbk ếitnu n cảitnu m nhậwsxv n củoswc a côvitb nhưkfob vậwsxv y, cốmrrm gắzlsh ng lấitnu y lòolco ng côvitb thếitnu kia, côvitb khôvitb ng cóslty chúolco t cảitnu m giáqsdq c nànchk o sao?
Tráqsdq i tim nóslty ng cháqsdq y củoswc a Lụglgv c Báqsdq n Thànchk nh bỗlcii ng trởnkaf nêgpir n nguộbuaq i lạzlfo nh, hắzlsh n khôvitb ng cam lòolco ng, đyjbk ầnofj u ngóslty n tay lạzlfo i cựyjbk c kỳlcii che chởnkaf đyjbk i vànchk o áqsdq o tắzlsh m củoswc a côvitb , hắzlsh n cựyjbk c kỳlcii dịiyni u dànchk ng lạzlfo i nhẹtcbn nhànchk ng, côvitb vẫkcyb n lạzlfo nh nhưkfob băplaf ng, thậwsxv m chízblp khi lòolco ng bànchk n tay hắzlsh n xẹtcbn t qua ngựyjbk c côvitb , thâmhul n thểzlfo côvitb lạzlfo i cànchk ng cứftop ng ngắzlsh t.
Vìmtlh trong lòolco ng khôvitb ng cóslty hắzlsh n nêgpir n dùdrhf hắzlsh n lànchk m bấitnu t cứftop chuyệvitb n gìmtlh , thâmhul n thểzlfo côvitb cũzqud ng sẽitnu khôvitb ng thểzlfo nànchk o cảitnu m nhậwsxv n đyjbk ưkfob ợoswc c sao?
Lụglgv c Báqsdq n Thànchk nh dừjwyn ng lạzlfo i, nhắzlsh m mắzlsh t, hízblp t mộbuaq t hơftop i thậwsxv t sâmhul u, sau đyjbk óslty đyjbk ẩnkaf y Hứftop a Ôbtew n Noãrxnh n ra khỏifyh i ngưkfob ờrtev i mìmtlh nh, từjwyn từjwyn cáqsdq ch xa hắzlsh n mộbuaq t khoảitnu ng.
Hắzlsh n lạzlfo i dừjwyn ng nửyddp a đyjbk ưkfob ờrtev ng mộbuaq t lầnofj n nữwvcz a, lầnofj n nànchk y Hứftop a Ôbtew n Noãrxnh n hoảitnu ng hốmrrm t mộbuaq t láqsdq t, liềyddp n phảitnu n ứftop ng cựyjbk c nhanh, lôvitb i tay hắzlsh n.
Cóslty lẽitnu trong lòolco ng hắzlsh n quáqsdq mứftop c khổldbp sởnkaf , cóslty lẽitnu vìmtlh côvitb khôvitb ng muốmrrm n nêgpir n dùdrhf hắzlsh n cóslty đyjbk ộbuaq ng tìmtlh nh đyjbk ếitnu n mứftop c nànchk o cũzqud ng khôvitb ng dáqsdq m miễbtew n cưkfob ỡzlfo ng côvitb lầnofj n nữwvcz a, Lụglgv c Báqsdq n Thànchk nh đyjbk ẩnkaf y tay củoswc a côvitb ra: “Đldbp ừjwyn ng đyjbk ụglgv ng tôvitb i!”
Hứftop a Ôbtew n Noãrxnh n bịiyni hắzlsh n rốmrrm ng nêgpir n run rẩnkaf y cảitnu ngưkfob ờrtev i, côvitb khôvitb ng hiểzlfo u tạzlfo i sao bỗlcii ng nhiêgpir n hắzlsh n lạzlfo i thay đyjbk ổldbp i tháqsdq i đyjbk ộbuaq , buồmhul n bựyjbk c nhìmtlh n vềyddp phízblp a hắzlsh n.
Hắzlsh n chẳcpnv ng cóslty ýftop muốmrrm n giảitnu i thízblp ch, lạzlfo i giơftop châmhul n muốmrrm n ra khỏifyh i phòolco ng thay đyjbk ồmhul , còolco n chưkfob a kịiyni p cấitnu t bưkfob ớyddp c, côvitb lạzlfo i kéheiu o áqsdq o hắzlsh n.
“Tôvitb i nóslty i côvitb đyjbk ừjwyn ng đyjbk ụglgv ng vànchk o ngưkfob ờrtev i tôvitb i!” Lụglgv c Báqsdq n Thànchk nh phảitnu n xạzlfo cóslty đyjbk iềyddp u kiệvitb n quay đyjbk ầnofj u, rốmrrm ng lạzlfo i lầnofj n nữwvcz a.
Hứftop a Ôbtew n Noãrxnh n buôvitb ng lỏifyh ng vạzlfo t áqsdq o củoswc a hắzlsh n, rồmhul i lạzlfo i nắzlsh m chặjaxh t, sợoswc hãrxnh i nóslty i: “Tôvitb i, tôvitb i, anh, anh cóslty thểzlfo tiếitnu p tụglgv c khôvitb ng?”
“Tiếitnu p tụglgv c?” Lụglgv c Báqsdq n Thànchk nh cưkfob ờrtev i lạzlfo nh thànchk nh tiếitnu ng, thẹtcbn n quáqsdq hóslty a giậwsxv n: “Côvitb cho rằcpnv ng tôvitb i cóslty thểzlfo tiếitnu p tụglgv c vớyddp i con cáqsdq chếitnu t khôvitb ng cóslty phảitnu n ứftop ng nhưkfob côvitb sao? Tôvitb i đyjbk âmhul u cóslty đyjbk i gian thi đyjbk âmhul u! Nếitnu u côvitb khôvitb ng cóslty bảitnu n lĩeovj nh đyjbk ểzlfo tôvitb i giúolco p côvitb thìmtlh đyjbk ừjwyn ng đyjbk ếitnu n trưkfob ớyddp c mặjaxh t lànchk m chưkfob ớyddp ng mắzlsh t tôvitb i nữwvcz a!”
Côvitb nhưkfob bịiyni hắzlsh n lànchk m tổldbp n thưkfob ơftop ng vậwsxv y, nhìmtlh n hắzlsh n đyjbk ầnofj y kinh ngạzlfo c.
Cho dù
Cô
Có
Khi đ
Đ
Như
Hắ
Trá
Vì
Lụ
Hắ
Có
Hứ
Hắ
“Tô
Hứ
“Tiế
Cô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.