Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 877 : Một chút thành ý (7)

    trước sau   
vitb cốmrrm gắzlshng hôvitbn hắzlshn, cóslty thểzlfonchkvitb thấitnuy hắzlshn khôvitbng phảitnun ứftopng lạzlfoi, sứftopc hôvitbn lạzlfoi từjwyn từjwynplafng thêgpirm.

Cho dùdrhf hắzlshn biếitnut côvitb khôvitbng cam tâmhulm tinh nguyệvitbn, nhưkfobng hắzlshn cũzqudng khôvitbng nỡzlfo đyjbknkafy côvitb ra.

vitbvitbn rấitnut cứftopng ngắzlsht, khôvitbng hềyddpslty chúolcot kỹgpir xảitnuo nànchko, nhưkfobng hắzlshn lạzlfoi bịiynivitbnchkm cho kízblpch đyjbkbuaqng lầnofjn nữwvcza, hắzlshn rốmrrmt cuộbuaqc cũzqudng khôvitbng khốmrrmng chếitnu đyjbkưkfoboswcc mànchk giơftop tay lêgpirn ôvitbm eo côvitb, ôvitbm côvitbnchko lòolcong thậwsxvt chặjaxht, sau đyjbkóslty lạzlfoi hôvitbn sâmhulu hơftopn.

slty thểzlfonchk do lúolcoc nãrxnhy biếitnut đyjbkưkfoboswcc sựyjbk chốmrrmng cựyjbk âmhulm thầnofjm củoswca côvitb, lầnofjn nànchky Lụglgvc Báqsdqn Thànchknh lạzlfoi rấitnut chúolco ýftop đyjbkếitnun phảitnun ứftopng củoswca côvitb.

Khi đyjbknofju lưkfobzlfoi hắzlshn mởnkafvitbi củoswca côvitb ra, lưkfobng côvitb sẽitnu run rẩnkafy mộbuaqt hồmhuli, mặjaxhc dùdrhf rấitnut nhỏifyh chỉocplnchk mộbuaqt cáqsdqi thoáqsdqng qua thôvitbi nhưkfobng hắzlshn vẫkcybn cóslty thểzlfo tinh tưkfobrtevng cảitnum thấitnuy đyjbkưkfoboswcc.

Đldbpbuaqng táqsdqc củoswca hắzlshn hơftopi dừjwynng lạzlfoi, sau đyjbkóslty lạzlfoi rấitnut nhẹtcbn nhànchkng, dùdrhfng hếitnut tìmtlhnh cảitnum củoswca mìmtlhnh muốmrrmn côvitb đyjbkáqsdqp lạzlfoi hắzlshn.


Nhưkfobng hắzlshn tinh tếitnuvitbn môvitbi côvitb mộbuaqt khoảitnung thờrtevi gian rấitnut dànchki nhưkfobng côvitb vẫkcybn nhưkfob mộbuaqt khúolcoc gỗlcii biếitnut thởnkaf vậwsxvy, khôvitbng cóslty chúolcot dấitnuu hiệvitbu cảitnum đyjbkbuaqng nànchko, cũzqudng sẽitnu khôvitbng bao giờrtevvitbn trảitnu lạzlfoi hắzlshn.

Hắzlshn cốmrrm gắzlshng đyjbkzlfo ýftop đyjbkếitnun cảitnum nhậwsxvn củoswca côvitb nhưkfob vậwsxvy, cốmrrm gắzlshng lấitnuy lòolcong côvitb thếitnu kia, côvitb khôvitbng cóslty chúolcot cảitnum giáqsdqc nànchko sao?

Tráqsdqi tim nósltyng cháqsdqy củoswca Lụglgvc Báqsdqn Thànchknh bỗlciing trởnkafgpirn nguộbuaqi lạzlfonh, hắzlshn khôvitbng cam lòolcong, đyjbknofju ngósltyn tay lạzlfoi cựyjbkc kỳlcii che chởnkaf đyjbki vànchko áqsdqo tắzlshm củoswca côvitb, hắzlshn cựyjbkc kỳlcii dịiyniu dànchkng lạzlfoi nhẹtcbn nhànchkng, côvitb vẫkcybn lạzlfonh nhưkfobplafng, thậwsxvm chízblp khi lòolcong bànchkn tay hắzlshn xẹtcbnt qua ngựyjbkc côvitb, thâmhuln thểzlfovitb lạzlfoi cànchkng cứftopng ngắzlsht.

mtlh trong lòolcong khôvitbng cóslty hắzlshn nêgpirn dùdrhf hắzlshn lànchkm bấitnut cứftop chuyệvitbn gìmtlh, thâmhuln thểzlfovitbzqudng sẽitnu khôvitbng thểzlfonchko cảitnum nhậwsxvn đyjbkưkfoboswcc sao?

Lụglgvc Báqsdqn Thànchknh dừjwynng lạzlfoi, nhắzlshm mắzlsht, hízblpt mộbuaqt hơftopi thậwsxvt sâmhulu, sau đyjbkóslty đyjbknkafy Hứftopa Ôbtewn Noãrxnhn ra khỏifyhi ngưkfobrtevi mìmtlhnh, từjwyn từjwynqsdqch xa hắzlshn mộbuaqt khoảitnung.

Hắzlshn lạzlfoi dừjwynng nửyddpa đyjbkưkfobrtevng mộbuaqt lầnofjn nữwvcza, lầnofjn nànchky Hứftopa Ôbtewn Noãrxnhn hoảitnung hốmrrmt mộbuaqt láqsdqt, liềyddpn phảitnun ứftopng cựyjbkc nhanh, lôvitbi tay hắzlshn.

slty lẽitnu trong lòolcong hắzlshn quáqsdq mứftopc khổldbp sởnkaf, cóslty lẽitnumtlhvitb khôvitbng muốmrrmn nêgpirn dùdrhf hắzlshn cóslty đyjbkbuaqng tìmtlhnh đyjbkếitnun mứftopc nànchko cũzqudng khôvitbng dáqsdqm miễbtewn cưkfobzlfong côvitb lầnofjn nữwvcza, Lụglgvc Báqsdqn Thànchknh đyjbknkafy tay củoswca côvitb ra: “Đldbpjwynng đyjbkglgvng tôvitbi!”

Hứftopa Ôbtewn Noãrxnhn bịiyni hắzlshn rốmrrmng nêgpirn run rẩnkafy cảitnu ngưkfobrtevi, côvitb khôvitbng hiểzlfou tạzlfoi sao bỗlciing nhiêgpirn hắzlshn lạzlfoi thay đyjbkldbpi tháqsdqi đyjbkbuaq, buồmhuln bựyjbkc nhìmtlhn vềyddp phízblpa hắzlshn.

Hắzlshn chẳcpnvng cóslty ýftop muốmrrmn giảitnui thízblpch, lạzlfoi giơftop châmhuln muốmrrmn ra khỏifyhi phòolcong thay đyjbkmhul, còolcon chưkfoba kịiynip cấitnut bưkfobyddpc, côvitb lạzlfoi kéheiuo áqsdqo hắzlshn.

“Tôvitbi nósltyi côvitb đyjbkjwynng đyjbkglgvng vànchko ngưkfobrtevi tôvitbi!” Lụglgvc Báqsdqn Thànchknh phảitnun xạzlfoslty đyjbkiềyddpu kiệvitbn quay đyjbknofju, rốmrrmng lạzlfoi lầnofjn nữwvcza.

Hứftopa Ôbtewn Noãrxnhn buôvitbng lỏifyhng vạzlfot áqsdqo củoswca hắzlshn, rồmhuli lạzlfoi nắzlshm chặjaxht, sợoswcrxnhi nósltyi: “Tôvitbi, tôvitbi, anh, anh cóslty thểzlfo tiếitnup tụglgvc khôvitbng?”

“Tiếitnup tụglgvc?” Lụglgvc Báqsdqn Thànchknh cưkfobrtevi lạzlfonh thànchknh tiếitnung, thẹtcbnn quáqsdqsltya giậwsxvn: “Côvitb cho rằcpnvng tôvitbi cóslty thểzlfo tiếitnup tụglgvc vớyddpi con cáqsdq chếitnut khôvitbng cóslty phảitnun ứftopng nhưkfobvitb sao? Tôvitbi đyjbkâmhulu cóslty đyjbki gian thi đyjbkâmhulu! Nếitnuu côvitb khôvitbng cóslty bảitnun lĩeovjnh đyjbkzlfovitbi giúolcop côvitb thìmtlh đyjbkjwynng đyjbkếitnun trưkfobyddpc mặjaxht lànchkm chưkfobyddpng mắzlsht tôvitbi nữwvcza!”

vitb nhưkfob bịiyni hắzlshn lànchkm tổldbpn thưkfobơftopng vậwsxvy, nhìmtlhn hắzlshn đyjbknofjy kinh ngạzlfoc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.