Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 869 : Cô dọn ra ngoài đi (5)
Hứeuyn a Ôiqgt n Noãwhhe n gầmazg y hơavnz n lúnyem c trưokqb ớuhfo c rấgqfc t nhiềzhjj u, tónyem c tai toányem n loạaadg n, cảacaw ngưokqb ờnatm i tiềzhjj u tụhmss y lạaadg i chậgghk t vậgghk t.
Côhdsb nhìfyxq n ányem nh mắqezi t củofjo a hắqezi n, hoang mang vàeybs bấgqfc t an, hìfyxq nh nhưokqb gặsmoe p phảacaw i chuyệpnew n gìfyxq điqgt ónyem rấgqfc t khốvjez n khónyem , mớuhfo i điqgt ếxean n nhờnatm hắqezi n giúnyem p điqgt ỡgppw , nhưokqb ng lạaadg i khôhdsb ng biếxean t nêhdiy n nónyem i nhưokqb thếxean nàeybs o.
Lụhmss c Bányem n Thàeybs nh thấgqfc y côhdsb cứeuyn yêhdiy n lặsmoe ng khôhdsb ng nónyem i gìfyxq , cũxsre ng khôhdsb ng nónyem i gìfyxq nhìfyxq n chằwhhe m chằwhhe m côhdsb vàeybs i giânyem y, sau điqgt ónyem lạaadg i coi nhưokqb côhdsb khôhdsb ng tồmnda n tạaadg i, thu lạaadg i tầmazg m mắqezi t, quay điqgt ầmazg u, ngẩlycl ng điqgt ầmazg u lêhdiy n, vữjmov ng vàeybs ng bấgqfc m mậgghk t khẩlycl u mởiqgt cửjgsd a.
“Tányem ch tányem ch tányem ch” tiếxean ng củofjo a mányem y mónyem c hoạaadg t điqgt ộgghk ng trong hàeybs nh lang yêhdiy n tĩxlwu nh nghe cónyem vẻtmbo điqgt ặsmoe c biệpnew t chónyem i tai.
Nghe thấgqfc y tiếxean ng răxvmf ng rắqezi c khi nhậgghk p chíhmdk nh xányem c mậgghk t khẩlycl u, Lụhmss c Bányem n Thàeybs nh mởiqgt khónyem a cửjgsd a, điqgt ưokqb a tay ra mởiqgt điqgt èiwfu n, ányem nh sányem ng chónyem i mắqezi t Hứeuyn a Ôiqgt n Noãwhhe n, sau điqgt ónyem liềzhjj n gọxlno i Lụhmss c Bányem n Thàeybs nh điqgt ang bưokqb ớuhfo c vàeybs o nhàeybs lầmazg n nữjmov a: “Lụhmss c Bányem n Thàeybs nh!”
Lầmazg n nàeybs y, ânyem m lưokqb ợcueu ng củofjo a côhdsb lớuhfo n hơavnz n lầmazg n gọxlno i trưokqb ớuhfo c rấgqfc t nhiềzhjj u.
Lụhmss c Bányem n Thàeybs nh nghe thấgqfc y rấgqfc t rõeuyn ràeybs ng nhưokqb ng lạaadg i khôhdsb ng quay điqgt ầmazg u lạaadg i, thậgghk m chíhmdk ngay cảacaw điqgt ộgghk ng tányem c vàeybs o nhàeybs cũxsre ng dứeuyn t khoányem c khôhdsb ng cónyem chúnyem t ngậgghk p ngừxlno ng nàeybs o, thẳzcab ng tay điqgt ónyem ng cửjgsd a.
Cửjgsd a dầmazg n khéhmdk p lạaadg i nhưokqb càeybs ng khiếxean n Hứeuyn a Ôiqgt n Noãwhhe n gấgqfc p hơavnz n, côhdsb điqgt ộgghk t nhiêhdiy n điqgt ứeuyn ng lêhdiy n, nhàeybs o điqgt ếxean n trưokqb ớuhfo c cửjgsd a nhàeybs , dùoyua ng sứeuyn c ngăxvmf n hắqezi n điqgt ónyem ng cửjgsd a.
Lụhmss c Bányem n Thàeybs nh vẫlnve n điqgt ưokqb a lưokqb ng vềzhjj phíhmdk a Lụhmss cBányem n Thàeybs nh,nhíhmdk u màeybs y mộgghk t hồmnda i, vẫlnve n khôhdsb ng điqgt ểvsku ýzqlj điqgt ếxean n côhdsb màeybs dùoyua ng thêhdiy m sứeuyn c điqgt ónyem ng cửjgsd a.
Côhdsb làeybs m sao côhdsb thểvsku điqgt ịghlo ch nổrzlx i sứeuyn c củofjo a hắqezi n, côhdsb hầmazg u nhưokqb điqgt ãwhhe dùoyua ng hếxean t sứeuyn c lựofjo c củofjo a cơavnz thểvsku nhưokqb ng vẫlnve n khôhdsb ng thểvsku ngăxvmf n nổrzlx i cányem nh cửjgsd a điqgt ang từxlno từxlno điqgt ónyem ng lạaadg i, khi côhdsb nhìfyxq n thấgqfc y cửjgsd a hầmazg u nhưokqb sắqezi p khéhmdk p kíhmdk n lạaadg i, Hứeuyn a Ôiqgt n Noãwhhe n liềzhjj u mìfyxq nh duỗblbv i cányem nh tay ra, chen vàeybs o khe cửjgsd a màeybs tónyem m lấgqfc y tay củofjo a Lụhmss c Bányem n Thàeybs nh.
Lụhmss c Bányem n Thàeybs nh nhưokqb bịghlo điqgt iệpnew n giậgghk t, liềzhjj n run lêhdiy n mộgghk t cányem i, sau điqgt ónyem vung tay mộgghk t cányem ch tàeybs n nhẫlnve n.
Hứeuyn a Ôiqgt n Noãwhhe n bịghlo hắqezi n vung điqgt ếxean n nỗblbv i lảacaw o điqgt ảacaw o lùoyua i vềzhjj phíhmdk a sau hai bưokqb ớuhfo c, nhưokqb ng cányem nh tay quậgghk t cưokqb ờnatm ng bányem m lấgqfc y cányem nh tay củofjo a hắqezi n vẫlnve n khôhdsb ng buôhdsb ng ra: “Lụhmss c Bányem n Thàeybs nh, tôhdsb i tìfyxq m anh cónyem việpnew c…”
Đeuyn ầmazg u ngónyem n tay củofjo a Lụhmss c Bányem n Thàeybs nh cứeuyn ng điqgt ờnatm , khôhdsb ng hấgqfc t côhdsb cũxsre ng khôhdsb ng quay lạaadg i nhìfyxq n côhdsb màeybs bìfyxq nh tĩxlwu nh lạaadg nh nhạaadg t chẳzcab ng cónyem chúnyem t mảacaw y may lưokqb u luyếxean n hay mềzhjj m lòhmdk ng nàeybs o: “Xin lỗblbv i, tôhdsb i nghĩxlwu giữjmov a tôhdsb i vàeybs côhdsb điqgt ãwhhe khôhdsb ng còhmdk n gìfyxq điqgt ểvsku nónyem i…”
Nónyem i xong, hắqezi n liềzhjj n rúnyem t tay ra khỏrzlx i tay côhdsb .
Côhdsb vộgghk i vàeybs ng dùoyua ng tay khányem c bányem m chặsmoe t lấgqfc y cányem nh tay hắqezi n, nhưokqb bányem m chặsmoe t lấgqfc y nhányem nh cỏrzlx cứeuyn u mạaadg ng vậgghk y.
Hắqezi n cónyem thểvsku cảacaw m giányem c điqgt ưokqb ợcueu c bàeybs n tay côhdsb điqgt ầmazg y mồmnda hôhdsb i, tiếxean ng côhdsb nónyem i nhỏrzlx điqgt ếxean n mứeuyn c điqgt ányem ng thưokqb ơavnz ng, cầmazg u xin rấgqfc t rõeuyn ràeybs ng: “Tôhdsb i tớuhfo i tìfyxq m anh, cầmazg u xin anh giúnyem p tôhdsb i mộgghk t chuyệpnew n, điqgt ưokqb ợcueu c khôhdsb ng? Tôhdsb i biếxean t anh hậgghk n tôhdsb i, cónyem thểvsku …”
Cũxsre ng khôhdsb ng biếxean t côhdsb cónyem chuyệpnew n gìfyxq màeybs lạaadg i khónyem giảacaw i quyếxean t vàeybs khónyem nónyem i điqgt ếxean n nỗblbv i nónyem i năxvmf ng lộgghk n xộgghk n: “…Cónyem thểvsku chúnyem ng ta tốvjez t xấgqfc u gìfyxq cũxsre ng quen nhau, anh coi nhưokqb làeybs vìfyxq quen biếxean t màeybs giúnyem p tôhdsb i mộgghk t chuyệpnew n điqgt ưokqb ợcueu c khôhdsb ng?”
“Quen biếxean t?”
Lụhmss c Bányem n Thàeybs nh vốvjez n điqgt ang im lặsmoe ng nghe côhdsb nónyem i nhưokqb ng điqgt ộgghk t nhiêhdiy n lạaadg i quay điqgt ầmazg u nhìfyxq n thẳzcab ng côhdsb bằwhhe ng mộgghk t ányem nh mắqezi t sắqezi c béhmdk n: “Nếxean u nhưokqb tôhdsb i nhớuhfo khôhdsb ng lầmazg m thìfyxq lúnyem c trưokqb ớuhfo c ngưokqb ờnatm i ưokqb ớuhfo c gìfyxq chúnyem ng ta chưokqb a từxlno ng quen biếxean t nhau chíhmdk nh làeybs côhdsb màeybs ?”
“Hứeuyn a Ôiqgt n Noãwhhe n, trong mắqezi t côhdsb , tôhdsb i làeybs cányem i gìfyxq ? Côhdsb gọxlno i điqgt ếxean n thìfyxq điqgt ếxean n, côhdsb điqgt uổrzlx i điqgt i thìfyxq tôhdsb i phảacaw i điqgt i sao?”
“Tôhdsb i cho côhdsb biếxean t, tôhdsb i khôhdsb ng cầmazg n biếxean t côhdsb nhờnatm tôhdsb i giúnyem p cányem i gìfyxq , tôhdsb i cũxsre ng sẽfqjz khôhdsb ng giúnyem p! Tôhdsb i khuyêhdiy n côhdsb điqgt ừxlno ng nêhdiy n ởiqgt chỗblbv nàeybs y lãwhhe ng phíhmdk thờnatm i gian nữjmov a, cũxsre ng điqgt ừxlno ng hao tânyem m tổrzlx n sứeuyn c vớuhfo i tôhdsb i, chi bằwhhe ng dùoyua ng thờnatm i gian điqgt ónyem suy nghĩxlwu cányem ch khányem c điqgt i! Vìfyxq vậgghk y, xin mờnatm i côhdsb rờnatm i khỏrzlx i điqgt ânyem y ngay lậgghk p tứeuyn c dùoyua m cho!”
Cô
Lụ
“Tá
Nghe thấ
Lầ
Lụ
Cử
Lụ
Cô
Lụ
Hứ
Đ
Nó
Cô
Hắ
Cũ
“Quen biế
Lụ
“Hứ
“Tô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.