Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 869 : Cô dọn ra ngoài đi (5)
Hứomlc a Ônchu n Noãywiy n gầtogd y hơveqx n lúfejz c trưeopb ớparh c rấjlrf t nhiềffir u, tógupw c tai toánrgs n loạoetw n, cảuvoa ngưeopb ờmndu i tiềffir u tụuekx y lạoetw i chậmnck t vậmnck t.
Côyfib nhìgkpv n ánrgs nh mắdirl t củsflk a hắdirl n, hoang mang vàffir bấjlrf t an, hìgkpv nh nhưeopb gặjlrf p phảuvoa i chuyệtogd n gìgkpv đtogd ógupw rấjlrf t khốghbf n khógupw , mớparh i đtogd ếwvuj n nhờmndu hắdirl n giúfejz p đtogd ỡkpzm , nhưeopb ng lạoetw i khôyfib ng biếwvuj t nêafii n nógupw i nhưeopb thếwvuj nàffir o.
Lụuekx c Bánrgs n Thàffir nh thấjlrf y côyfib cứomlc yêafii n lặjlrf ng khôyfib ng nógupw i gìgkpv , cũnntk ng khôyfib ng nógupw i gìgkpv nhìgkpv n chằuwgj m chằuwgj m côyfib vàffir i giâackl y, sau đtogd ógupw lạoetw i coi nhưeopb côyfib khôyfib ng tồywiy n tạoetw i, thu lạoetw i tầtogd m mắdirl t, quay đtogd ầtogd u, ngẩnhmc ng đtogd ầtogd u lêafii n, vữbuft ng vàffir ng bấjlrf m mậmnck t khẩnhmc u mởmupv cửfonm a.
“Tánrgs ch tánrgs ch tánrgs ch” tiếwvuj ng củsflk a mánrgs y mógupw c hoạoetw t đtogd ộtplb ng trong hàffir nh lang yêafii n tĩdtjq nh nghe cógupw vẻdirl đtogd ặjlrf c biệtogd t chógupw i tai.
Nghe thấjlrf y tiếwvuj ng răigtl ng rắdirl c khi nhậmnck p chíiwuc nh xánrgs c mậmnck t khẩnhmc u, Lụuekx c Bánrgs n Thàffir nh mởmupv khógupw a cửfonm a, đtogd ưeopb a tay ra mởmupv đtogd èxojv n, ánrgs nh sánrgs ng chógupw i mắdirl t Hứomlc a Ônchu n Noãywiy n, sau đtogd ógupw liềffir n gọiwuc i Lụuekx c Bánrgs n Thàffir nh đtogd ang bưeopb ớparh c vàffir o nhàffir lầtogd n nữbuft a: “Lụuekx c Bánrgs n Thàffir nh!”
Lầtogd n nàffir y, âackl m lưeopb ợoetw ng củsflk a côyfib lớparh n hơveqx n lầtogd n gọiwuc i trưeopb ớparh c rấjlrf t nhiềffir u.
Lụuekx c Bánrgs n Thàffir nh nghe thấjlrf y rấjlrf t rõcrjx ràffir ng nhưeopb ng lạoetw i khôyfib ng quay đtogd ầtogd u lạoetw i, thậmnck m chíiwuc ngay cảuvoa đtogd ộtplb ng tánrgs c vàffir o nhàffir cũnntk ng dứomlc t khoánrgs c khôyfib ng cógupw chúfejz t ngậmnck p ngừinkx ng nàffir o, thẳafii ng tay đtogd ógupw ng cửfonm a.
Cửfonm a dầtogd n khéghbf p lạoetw i nhưeopb càffir ng khiếwvuj n Hứomlc a Ônchu n Noãywiy n gấjlrf p hơveqx n, côyfib đtogd ộtplb t nhiêafii n đtogd ứomlc ng lêafii n, nhàffir o đtogd ếwvuj n trưeopb ớparh c cửfonm a nhàffir , dùfejz ng sứomlc c ngăigtl n hắdirl n đtogd ógupw ng cửfonm a.
Lụuekx c Bánrgs n Thàffir nh vẫmlas n đtogd ưeopb a lưeopb ng vềffir phíiwuc a Lụuekx cBánrgs n Thàffir nh,nhíiwuc u màffir y mộtplb t hồywiy i, vẫmlas n khôyfib ng đtogd ểgupw ýgmdi đtogd ếwvuj n côyfib màffir dùfejz ng thêafii m sứomlc c đtogd ógupw ng cửfonm a.
Côyfib làffir m sao côyfib thểgupw đtogd ịnntk ch nổtplb i sứomlc c củsflk a hắdirl n, côyfib hầtogd u nhưeopb đtogd ãywiy dùfejz ng hếwvuj t sứomlc c lựkdam c củsflk a cơveqx thểgupw nhưeopb ng vẫmlas n khôyfib ng thểgupw ngăigtl n nổtplb i cánrgs nh cửfonm a đtogd ang từinkx từinkx đtogd ógupw ng lạoetw i, khi côyfib nhìgkpv n thấjlrf y cửfonm a hầtogd u nhưeopb sắdirl p khéghbf p kíiwuc n lạoetw i, Hứomlc a Ônchu n Noãywiy n liềffir u mìgkpv nh duỗiyzq i cánrgs nh tay ra, chen vàffir o khe cửfonm a màffir tógupw m lấjlrf y tay củsflk a Lụuekx c Bánrgs n Thàffir nh.
Lụuekx c Bánrgs n Thàffir nh nhưeopb bịnntk đtogd iệtogd n giậmnck t, liềffir n run lêafii n mộtplb t cánrgs i, sau đtogd ógupw vung tay mộtplb t cánrgs ch tàffir n nhẫmlas n.
Hứomlc a Ônchu n Noãywiy n bịnntk hắdirl n vung đtogd ếwvuj n nỗiyzq i lảuvoa o đtogd ảuvoa o lùfejz i vềffir phíiwuc a sau hai bưeopb ớparh c, nhưeopb ng cánrgs nh tay quậmnck t cưeopb ờmndu ng bánrgs m lấjlrf y cánrgs nh tay củsflk a hắdirl n vẫmlas n khôyfib ng buôyfib ng ra: “Lụuekx c Bánrgs n Thàffir nh, tôyfib i tìgkpv m anh cógupw việtogd c…”
Đkrwb ầtogd u ngógupw n tay củsflk a Lụuekx c Bánrgs n Thàffir nh cứomlc ng đtogd ờmndu , khôyfib ng hấjlrf t côyfib cũnntk ng khôyfib ng quay lạoetw i nhìgkpv n côyfib màffir bìgkpv nh tĩdtjq nh lạoetw nh nhạoetw t chẳafii ng cógupw chúfejz t mảuvoa y may lưeopb u luyếwvuj n hay mềffir m lòdjgi ng nàffir o: “Xin lỗiyzq i, tôyfib i nghĩdtjq giữbuft a tôyfib i vàffir côyfib đtogd ãywiy khôyfib ng còdjgi n gìgkpv đtogd ểgupw nógupw i…”
Nógupw i xong, hắdirl n liềffir n rúfejz t tay ra khỏdjgi i tay côyfib .
Côyfib vộtplb i vàffir ng dùfejz ng tay khánrgs c bánrgs m chặjlrf t lấjlrf y cánrgs nh tay hắdirl n, nhưeopb bánrgs m chặjlrf t lấjlrf y nhánrgs nh cỏdjgi cứomlc u mạoetw ng vậmnck y.
Hắdirl n cógupw thểgupw cảuvoa m giánrgs c đtogd ưeopb ợoetw c bàffir n tay côyfib đtogd ầtogd y mồywiy hôyfib i, tiếwvuj ng côyfib nógupw i nhỏdjgi đtogd ếwvuj n mứomlc c đtogd ánrgs ng thưeopb ơveqx ng, cầtogd u xin rấjlrf t rõcrjx ràffir ng: “Tôyfib i tớparh i tìgkpv m anh, cầtogd u xin anh giúfejz p tôyfib i mộtplb t chuyệtogd n, đtogd ưeopb ợoetw c khôyfib ng? Tôyfib i biếwvuj t anh hậmnck n tôyfib i, cógupw thểgupw …”
Cũnntk ng khôyfib ng biếwvuj t côyfib cógupw chuyệtogd n gìgkpv màffir lạoetw i khógupw giảuvoa i quyếwvuj t vàffir khógupw nógupw i đtogd ếwvuj n nỗiyzq i nógupw i năigtl ng lộtplb n xộtplb n: “…Cógupw thểgupw chúfejz ng ta tốghbf t xấjlrf u gìgkpv cũnntk ng quen nhau, anh coi nhưeopb làffir vìgkpv quen biếwvuj t màffir giúfejz p tôyfib i mộtplb t chuyệtogd n đtogd ưeopb ợoetw c khôyfib ng?”
“Quen biếwvuj t?”
Lụuekx c Bánrgs n Thàffir nh vốghbf n đtogd ang im lặjlrf ng nghe côyfib nógupw i nhưeopb ng đtogd ộtplb t nhiêafii n lạoetw i quay đtogd ầtogd u nhìgkpv n thẳafii ng côyfib bằuwgj ng mộtplb t ánrgs nh mắdirl t sắdirl c béghbf n: “Nếwvuj u nhưeopb tôyfib i nhớparh khôyfib ng lầtogd m thìgkpv lúfejz c trưeopb ớparh c ngưeopb ờmndu i ưeopb ớparh c gìgkpv chúfejz ng ta chưeopb a từinkx ng quen biếwvuj t nhau chíiwuc nh làffir côyfib màffir ?”
“Hứomlc a Ônchu n Noãywiy n, trong mắdirl t côyfib , tôyfib i làffir cánrgs i gìgkpv ? Côyfib gọiwuc i đtogd ếwvuj n thìgkpv đtogd ếwvuj n, côyfib đtogd uổtplb i đtogd i thìgkpv tôyfib i phảuvoa i đtogd i sao?”
“Tôyfib i cho côyfib biếwvuj t, tôyfib i khôyfib ng cầtogd n biếwvuj t côyfib nhờmndu tôyfib i giúfejz p cánrgs i gìgkpv , tôyfib i cũnntk ng sẽpfdn khôyfib ng giúfejz p! Tôyfib i khuyêafii n côyfib đtogd ừinkx ng nêafii n ởmupv chỗiyzq nàffir y lãywiy ng phíiwuc thờmndu i gian nữbuft a, cũnntk ng đtogd ừinkx ng hao tâackl m tổtplb n sứomlc c vớparh i tôyfib i, chi bằuwgj ng dùfejz ng thờmndu i gian đtogd ógupw suy nghĩdtjq cánrgs ch khánrgs c đtogd i! Vìgkpv vậmnck y, xin mờmndu i côyfib rờmndu i khỏdjgi i đtogd âackl y ngay lậmnck p tứomlc c dùfejz m cho!”
Cô
Lụ
“Tá
Nghe thấ
Lầ
Lụ
Cử
Lụ
Cô
Lụ
Hứ
Đ
Nó
Cô
Hắ
Cũ
“Quen biế
Lụ
“Hứ
“Tô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.