Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 869 : Cô dọn ra ngoài đi (5)

    trước sau   
Hứomlca Ônchun Noãywiyn gầtogdy hơveqxn lúfejzc trưeopbparhc rấjlrft nhiềffiru, tógupwc tai toánrgsn loạoetwn, cảuvoa ngưeopbmndui tiềffiru tụuekxy lạoetwi chậmnckt vậmnckt.

yfib nhìgkpvn ánrgsnh mắdirlt củsflka hắdirln, hoang mang vàffir bấjlrft an, hìgkpvnh nhưeopb gặjlrfp phảuvoai chuyệtogdn gìgkpv đtogdógupw rấjlrft khốghbfn khógupw, mớparhi đtogdếwvujn nhờmndu hắdirln giúfejzp đtogdkpzm, nhưeopbng lạoetwi khôyfibng biếwvujt nêafiin nógupwi nhưeopb thếwvujffiro.

Lụuekxc Bánrgsn Thàffirnh thấjlrfy côyfib cứomlcafiin lặjlrfng khôyfibng nógupwi gìgkpv, cũnntkng khôyfibng nógupwi gìgkpv nhìgkpvn chằuwgjm chằuwgjm côyfibffiri giâackly, sau đtogdógupw lạoetwi coi nhưeopbyfib khôyfibng tồywiyn tạoetwi, thu lạoetwi tầtogdm mắdirlt, quay đtogdtogdu, ngẩnhmcng đtogdtogdu lêafiin, vữbuftng vàffirng bấjlrfm mậmnckt khẩnhmcu mởmupv cửfonma.

“Tánrgsch tánrgsch tánrgsch” tiếwvujng củsflka mánrgsy mógupwc hoạoetwt đtogdtplbng trong hàffirnh lang yêafiin tĩdtjqnh nghe cógupw vẻdirl đtogdjlrfc biệtogdt chógupwi tai.

Nghe thấjlrfy tiếwvujng răigtlng rắdirlc khi nhậmnckp chíiwucnh xánrgsc mậmnckt khẩnhmcu, Lụuekxc Bánrgsn Thàffirnh mởmupv khógupwa cửfonma, đtogdưeopba tay ra mởmupv đtogdèxojvn, ánrgsnh sánrgsng chógupwi mắdirlt Hứomlca Ônchun Noãywiyn, sau đtogdógupw liềffirn gọiwuci Lụuekxc Bánrgsn Thàffirnh đtogdang bưeopbparhc vàffiro nhàffir lầtogdn nữbufta: “Lụuekxc Bánrgsn Thàffirnh!”

Lầtogdn nàffiry, âacklm lưeopboetwng củsflka côyfib lớparhn hơveqxn lầtogdn gọiwuci trưeopbparhc rấjlrft nhiềffiru.


Lụuekxc Bánrgsn Thàffirnh nghe thấjlrfy rấjlrft rõcrjxffirng nhưeopbng lạoetwi khôyfibng quay đtogdtogdu lạoetwi, thậmnckm chíiwuc ngay cảuvoa đtogdtplbng tánrgsc vàffiro nhàffirnntkng dứomlct khoánrgsc khôyfibng cógupw chúfejzt ngậmnckp ngừinkxng nàffiro, thẳafiing tay đtogdógupwng cửfonma.

Cửfonma dầtogdn khéghbfp lạoetwi nhưeopbffirng khiếwvujn Hứomlca Ônchun Noãywiyn gấjlrfp hơveqxn, côyfib đtogdtplbt nhiêafiin đtogdomlcng lêafiin, nhàffiro đtogdếwvujn trưeopbparhc cửfonma nhàffir, dùfejzng sứomlcc ngăigtln hắdirln đtogdógupwng cửfonma.

Lụuekxc Bánrgsn Thàffirnh vẫmlasn đtogdưeopba lưeopbng vềffir phíiwuca LụuekxcBánrgsn Thàffirnh,nhíiwucu màffiry mộtplbt hồywiyi, vẫmlasn khôyfibng đtogdgupw ýgmdi đtogdếwvujn côyfibffirfejzng thêafiim sứomlcc đtogdógupwng cửfonma.

yfibffirm sao côyfib thểgupw đtogdnntkch nổtplbi sứomlcc củsflka hắdirln, côyfib hầtogdu nhưeopb đtogdãywiyfejzng hếwvujt sứomlcc lựkdamc củsflka cơveqx thểgupw nhưeopbng vẫmlasn khôyfibng thểgupw ngăigtln nổtplbi cánrgsnh cửfonma đtogdang từinkx từinkx đtogdógupwng lạoetwi, khi côyfib nhìgkpvn thấjlrfy cửfonma hầtogdu nhưeopb sắdirlp khéghbfp kíiwucn lạoetwi, Hứomlca Ônchun Noãywiyn liềffiru mìgkpvnh duỗiyzqi cánrgsnh tay ra, chen vàffiro khe cửfonma màffirgupwm lấjlrfy tay củsflka Lụuekxc Bánrgsn Thàffirnh.

Lụuekxc Bánrgsn Thàffirnh nhưeopb bịnntk đtogdiệtogdn giậmnckt, liềffirn run lêafiin mộtplbt cánrgsi, sau đtogdógupw vung tay mộtplbt cánrgsch tàffirn nhẫmlasn.

Hứomlca Ônchun Noãywiyn bịnntk hắdirln vung đtogdếwvujn nỗiyzqi lảuvoao đtogduvoao lùfejzi vềffir phíiwuca sau hai bưeopbparhc, nhưeopbng cánrgsnh tay quậmnckt cưeopbmndung bánrgsm lấjlrfy cánrgsnh tay củsflka hắdirln vẫmlasn khôyfibng buôyfibng ra: “Lụuekxc Bánrgsn Thàffirnh, tôyfibi tìgkpvm anh cógupw việtogdc…”

Đkrwbtogdu ngógupwn tay củsflka Lụuekxc Bánrgsn Thàffirnh cứomlcng đtogdmndu, khôyfibng hấjlrft côyfibnntkng khôyfibng quay lạoetwi nhìgkpvn côyfibffirgkpvnh tĩdtjqnh lạoetwnh nhạoetwt chẳafiing cógupw chúfejzt mảuvoay may lưeopbu luyếwvujn hay mềffirm lòdjging nàffiro: “Xin lỗiyzqi, tôyfibi nghĩdtjq giữbufta tôyfibi vàffiryfib đtogdãywiy khôyfibng còdjgin gìgkpv đtogdgupwgupwi…”

gupwi xong, hắdirln liềffirn rúfejzt tay ra khỏdjgii tay côyfib.

yfib vộtplbi vàffirng dùfejzng tay khánrgsc bánrgsm chặjlrft lấjlrfy cánrgsnh tay hắdirln, nhưeopbnrgsm chặjlrft lấjlrfy nhánrgsnh cỏdjgi cứomlcu mạoetwng vậmncky.

Hắdirln cógupw thểgupw cảuvoam giánrgsc đtogdưeopboetwc bàffirn tay côyfib đtogdtogdy mồywiyyfibi, tiếwvujng côyfibgupwi nhỏdjgi đtogdếwvujn mứomlcc đtogdánrgsng thưeopbơveqxng, cầtogdu xin rấjlrft rõcrjxffirng: “Tôyfibi tớparhi tìgkpvm anh, cầtogdu xin anh giúfejzp tôyfibi mộtplbt chuyệtogdn, đtogdưeopboetwc khôyfibng? Tôyfibi biếwvujt anh hậmnckn tôyfibi, cógupw thểgupw…”

nntkng khôyfibng biếwvujt côyfibgupw chuyệtogdn gìgkpvffir lạoetwi khógupw giảuvoai quyếwvujt vàffir khógupwgupwi đtogdếwvujn nỗiyzqi nógupwi năigtlng lộtplbn xộtplbn: “…Cógupw thểgupw chúfejzng ta tốghbft xấjlrfu gìgkpvnntkng quen nhau, anh coi nhưeopbffirgkpv quen biếwvujt màffir giúfejzp tôyfibi mộtplbt chuyệtogdn đtogdưeopboetwc khôyfibng?”

“Quen biếwvujt?”

Lụuekxc Bánrgsn Thàffirnh vốghbfn đtogdang im lặjlrfng nghe côyfibgupwi nhưeopbng đtogdtplbt nhiêafiin lạoetwi quay đtogdtogdu nhìgkpvn thẳafiing côyfib bằuwgjng mộtplbt ánrgsnh mắdirlt sắdirlc béghbfn: “Nếwvuju nhưeopbyfibi nhớparh khôyfibng lầtogdm thìgkpvfejzc trưeopbparhc ngưeopbmndui ưeopbparhc gìgkpv chúfejzng ta chưeopba từinkxng quen biếwvujt nhau chíiwucnh làffiryfibffir?”

“Hứomlca Ônchun Noãywiyn, trong mắdirlt côyfib, tôyfibi làffirnrgsi gìgkpv? Côyfib gọiwuci đtogdếwvujn thìgkpv đtogdếwvujn, côyfib đtogduổtplbi đtogdi thìgkpvyfibi phảuvoai đtogdi sao?”

“Tôyfibi cho côyfib biếwvujt, tôyfibi khôyfibng cầtogdn biếwvujt côyfib nhờmnduyfibi giúfejzp cánrgsi gìgkpv, tôyfibi cũnntkng sẽpfdn khôyfibng giúfejzp! Tôyfibi khuyêafiin côyfib đtogdinkxng nêafiin ởmupv chỗiyzqffiry lãywiyng phíiwuc thờmndui gian nữbufta, cũnntkng đtogdinkxng hao tâacklm tổtplbn sứomlcc vớparhi tôyfibi, chi bằuwgjng dùfejzng thờmndui gian đtogdógupw suy nghĩdtjqnrgsch khánrgsc đtogdi! Vìgkpv vậmncky, xin mờmndui côyfib rờmndui khỏdjgii đtogdâackly ngay lậmnckp tứomlcc dùfejzm cho!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.