Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 849 : Ở chung một nhà với người dưng (2)
Mặtled c dùmlyn đetrf ãxjzd vàkoiy o xuâzmch n nhưwskr ng bêofdo n ngoàkoiy i vẫbpth n còvwov n chúcffd t lạenky nh, Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh nhìsolt n thấtled y Hứcqhu a Ôystj n Noãxjzd n chỉnboe mặtled c mộlscb t cáqqch i áqqch o bàkoiy nh tôxumo đetrf ơjwtg n giảtsxy n, lạenky i khôxumo ng nhịazgd n đetrf ưwskr ợlzbu c màkoiy bưwskr ớtcrb c vềystj phíttai a trưwskr ớtcrb c: “Ôystj n Noãxjzd n, sao em lạenky i mặtled c mỏpqzq ng nhưwskr vậcqhu y ra ngoàkoiy i? Códtht lạenky nh khôxumo ng?”
Hứcqhu a Ôystj n Noãxjzd n còvwov n chẳetrf ng buồnkuf n nhìsolt n Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh, liềystj n coi hắvgis n nhưwskr khôxumo ng khíttai màkoiy cởwhwg i giàkoiy y ra, mang déhccy p lêofdo vàkoiy o, liềystj n đetrf i vềystj phòvwov ng côxumo .
“Ôystj n Noãxjzd n, anh códtht chuyệiuaj n muốnjwm n nódtht i vớtcrb i em…” Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh đetrf ưwskr a tay ra, nhẹxumo nhàkoiy ng bắvgis t lấtled y cáqqch nh tay củsolt a côxumo .
Hứcqhu a Ôystj n Noãxjzd n nhưwskr bịazgd đetrf iệiuaj n giậcqhu t vậcqhu y, mộlscb t giâzmch y sau liềystj n tàkoiy n nhẫbpth n giậcqhu t tay ra khỏpqzq i bàkoiy n tay hắvgis n, sau đetrf ódtht cảtsxy ngưwskr ờnboe i liềystj n lùmlyn i lạenky i vàkoiy i bưwskr ớtcrb c, kéhccy o dàkoiy i khoảtsxy ng cáqqch ch củsolt a côxumo vàkoiy Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh, sau đetrf ódtht mớtcrb i dừrcsk ng lạenky i.
Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh nhìsolt n chằxicz m chằxicz m bàkoiy n tay trốnjwm ng rỗkoiy ng củsolt a mìsolt nh hai giâzmch y, sau đetrf ódtht mớtcrb i thu tay lạenky i, vẫbpth n nhìsolt n Hứcqhu a Ôystj n Noãxjzd n bằxicz ng áqqch nh mắvgis t cưwskr ng chiềystj u: “Ôystj n Noãxjzd n, nếvgay u nhưwskr bâzmch y giờnboe em khôxumo ng muốnjwm n nghe anh nódtht i gìsolt cũhvql ng đetrf ưwskr ợlzbu c, em ăpfdt n chúcffd t gìsolt trưwskr ớtcrb c đetrf i đetrf ưwskr ợlzbu c khôxumo ng? Anh nấtled u bữqspv a tốnjwm i rồnkuf i, códtht thểqspv em đetrf i cảtsxy ngàkoiy y vềystj sẽtcrb đetrf ódtht i…”
Hứcqhu a Ôystj n Noãxjzd n khôxumo ng chờnboe Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh nódtht i xong, liềystj n hờnboe hữqspv ng đetrf i vềystj phíttai a phòvwov ng mìsolt nh.
Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh vộlscb i vàkoiy ng đetrf uổlzbu i theo tớtcrb i cửyguo a, sau đetrf ódtht chặtled n trưwskr ớtcrb c cửyguo a: “Ôystj n Noãxjzd n, anh thậcqhu t sựwskr códtht chuyệiuaj n muốnjwm n nódtht i vớtcrb i em.”
Hứcqhu a Ôystj n Noãxjzd n vẫbpth n khôxumo ng nódtht i gìsolt , dùmlyn ng sứcqhu c đetrf ẩduua y hắvgis n ra mấtled y lầmlyn n, nhưwskr ng códtht thểqspv do côxumo khôxumo ng còvwov n sứcqhu c lựwskr c, dùmlyn côxumo dùmlyn ng bao nhiêofdo u sứcqhu c cũhvql ng khôxumo ng đetrf ẩduua y hắvgis n nổlzbu i.
Côxumo khôxumo ng muốnjwm n dâzmch y dưwskr a vớtcrb i hắvgis n, liềystj n ngẩduua ng đetrf ầmlyn u lêofdo n, áqqch nh mắvgis t cựwskr c kỳqspv lạenky nh lùmlyn ng nhìsolt n Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh, khôxumo ng códtht ýusqm muốnjwm n mởwhwg miệiuaj ng nódtht i gìsolt .
Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh biếvgay t côxumo đetrf ợlzbu i hắvgis n nódtht i tiếvgay p, hắvgis n cũhvql ng khôxumo ng nódtht i vòvwov ng vo phíttai lờnboe i, từrcsk trong túcffd i lấtled y ra que thửyguo thai, giơjwtg đetrf ếvgay n trưwskr ớtcrb c mặtled t côxumo , gọonrb n gàkoiy ng dứcqhu t khoáqqch t vàkoiy o thẳetrf ng chủsolt đetrf ềystj : “Ôystj n Noãxjzd n, đetrf âzmch y làkoiy thứcqhu nhâzmch n viêofdo n dọonrb n dẹxumo p tìsolt m thấtled y trong nhàkoiy vệiuaj sinh chiềystj u nay.”
Hứcqhu a Ôystj n Noãxjzd n nhíttai u màkoiy y, vẫbpth n khôxumo ng nódtht i gìsolt .
“Em mang thai rồnkuf i đetrf úcffd ng khôxumo ng?” tuy rằxicz ng tin tứcqhu c nàkoiy y hắvgis n đetrf ãxjzd biếvgay t cáqqch ch đetrf âzmch y mấtled y tiếvgay ng đetrf ồnkuf ng hồnkuf nhưwskr ng màkoiy Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh lúcffd c nàkoiy y lạenky i códtht cảtsxy m giáqqch c nhưwskr tráqqch i tim mìsolt nh đetrf ang nhảtsxy y lêofdo n vìsolt mừrcsk ng rỡlzxz khôxumo ng thôxumo i.
Hứcqhu a Ôystj n Noãxjzd n chẳetrf ng nódtht i gìsolt , vẫbpth n cứcqhu trầmlyn m mặtled c.
“Ôystj n Noãxjzd n, lúcffd c anh biếvgay t đetrf ưwskr ợlzbu c tin nàkoiy y anh thậcqhu t sựwskr rấtled t vui vẻhxao , cảtsxy buổlzbu i chiềystj u anh gọonrb i đetrf iệiuaj n thoạenky i cho em nhiềystj u nhưwskr vậcqhu y sao em lạenky i khôxumo ng bắvgis t máqqch y? Em đetrf ãxjzd đetrf i đetrf âzmch u? Códtht nhìsolt n thấtled y tin nhắvgis n anh gửyguo i đetrf ếvgay n khôxumo ng?”
“Ôystj n Noãxjzd n, trêofdo n đetrf ưwskr ờnboe ng vềystj nhàkoiy anh đetrf ãxjzd mua rấtled t nhiềystj u thựwskr c phẩduua m chứcqhu c năpfdt ng tốnjwm t cho phụimjp nữqspv mang thai, anh đetrf ểqspv trong tủsolt đetrf ồnkuf đetrf ódtht , còvwov n códtht …” Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh chỉnboe vàkoiy o khay tràkoiy chấtled t mộlscb t đetrf ốnjwm ng sáqqch ch: “Đsomx ódtht làkoiy nhữqspv ng sáqqch ch thai phụimjp cầmlyn n chúcffd ýusqm khi mang thai, lúcffd c nãxjzd y anh đetrf ãxjzd ghéhccy nhàkoiy sáqqch ch mua vềystj , khôxumo ng cầmlyn n em đetrf ọonrb c, anh sẽtcrb đetrf ọonrb c rồnkuf i nódtht i lạenky i cho em biếvgay t…”
“Àmjwy đetrf úcffd ng rồnkuf i, mang thai cũhvql ng khôxumo ng thểqspv giốnjwm ng nhưwskr bìsolt nh thưwskr ờnboe ng, em xin nghỉnboe phéhccy p đetrf i, ởwhwg nhàkoiy đetrf ểqspv anh chăpfdt m sódtht c cho em thậcqhu t tốnjwm t, anh cũhvql ng đetrf ãxjzd tìsolt m ngưwskr ờnboe i chăpfdt m sódtht c cho em rồnkuf i, nếvgay u nhưwskr mộlscb t mìsolt nh anh khôxumo ng đetrf ủsolt thìsolt códtht thểqspv mờnboe i hai ngưwskr ờnboe i…”
Nódtht i tớtcrb i đetrf âzmch y, Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh chợlzbu t nhớtcrb đetrf ếvgay n mìsolt nh códtht chưwskr a biểqspv u hiệiuaj n tâzmch m ýusqm củsolt a mìsolt nh cho côxumo biếvgay t, liềystj n mòvwov tìsolt m hộlscb p nhẫbpth n trong túcffd i, sau đetrf ódtht lạenky i nódtht i: “…Ôystj n Noãxjzd n anh biếvgay t bâzmch y giờnboe em còvwov n giậcqhu n anh chuyệiuaj n đetrf êofdo m đetrf ódtht , làkoiy anh khôxumo ng đetrf úcffd ng, làkoiy anh nhấtled t thờnboe i hồnkuf đetrf ồnkuf , em đetrf áqqch nh anh mắvgis ng anh cũhvql ng đetrf ưwskr ợlzbu c, nhưwskr ng em códtht thểqspv vìsolt đetrf ứcqhu a con củsolt a chúcffd ng ta màkoiy cho anh mộlscb t cơjwtg hộlscb i đetrf ưwskr ợlzbu c khôxumo ng? anh đetrf ảtsxy m bảtsxy o sẽtcrb chăpfdt m sódtht c cho em vàkoiy con củsolt a chúcffd ng ta thậcqhu t tốnjwm t.”
Nódtht i xong, Lụimjp c Báqqch n Thàkoiy nh mởwhwg hộlscb p gấtled m ra, còvwov n chưwskr a kịazgd p lêofdo n tiếvgay ng, Hứcqhu a Ôystj n Noãxjzd n đetrf ãxjzd nhàkoiy n nhạenky t nódtht i: “Khôxumo ng cầmlyn n phiềystj n phứcqhu c nhưwskr vậcqhu y!”
Hứ
“Ô
Hứ
Lụ
Hứ
Lụ
Hứ
Cô
Lụ
Hứ
“Em mang thai rồ
Hứ
“Ô
“Ô
“À
Nó
Nó
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.