Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 839 : Yêu em từ đó (19)

    trước sau   
jfmdfijxng giọfmoung nófxhgi củtsspa Tầxiuvn Chỉpini Ákeoii rấxiuvt nhẹjmky nhàfijxng êfhgjm tai nhưcafnng Cốtnslcafn Sinh lạimnbi kinh hồftqpn bạimnbt vìufvpa cựnjygc kỳhrac sợctamndzvi, hắwnjcn khôofqcng chờphbe Tầxiuvn Chỉpini Ákeoii điflgfmouc xong, liềuhmzn nhậiumbn sai trưcafnxsfyc: “Tiểndzvu Ákeoii, anh sai rồftqpi…”

Tầxiuvn Chỉpini Ákeoii giốtnslng nhưcafn khôofqcng nghe thấxiuvy nhữqvvhng gìufvpofqcfxhgi, liềuhmzn điflgem tàfijxi liệfmouu thứimxl nhấxiuvt quăkgkbng lêfhgjn khay tràfijx, sau điflgófxhg lạimnbi lấxiuvy tàfijxi liệfmouu thứimxl hai điflgfmouc lêfhgjn, nhìufvpn chắwnjcm chằurqcm giấxiuvy trắwnjcng mựnjygc điflgen màfijxskkio dàfijxi giọfmoung điflgfmouc.

Cốtnslcafn Sinh cựnjygc kỳhrac hoảbcejng loạimnbn, kịsyurp thờphbei nghĩyxbf: “Tiểndzvu Ákeoii, anh thậiumbt sựnjyg biếqdkgt sai rồftqpi, em điflghwueng tứimxlc giậiumbn, chỉpini cầxiuvn tốtnsli nay em khôofqcng điflguổqhzui anh ra khỏurqci phòqvvhng, em muốtnsln anh làfijxm gìufvp, anh điflguhmzu điflgftqpng ýbfhg hếqdkgt!”

Bỏurqcfijxi liệfmouu thứimxl hai xuốtnslng, côofqc lấxiuvy tàfijxi liệfmouu cuốtnsli xùnddtng ra, còqvvhn chưcafna điflgfmouc, Cốtnslcafn Sinh liềuhmzn nófxhgi câhpxnu điflgófxhg xong, côofqc liềuhmzn quay điflgxiuvu nhìufvpn vềuhmz phíhhtga hắwnjcn.

“Đqvvhưcafnctamc lắwnjcm, anh khôofqcng điflgếqdkgn phòqvvhng kháldujc, em điflgi!”

“Anh…” Cốtnslcafn Sinh hậiumbn khôofqcng thểndzv cắwnjcn lưcafnslwoi mìufvpnh, hắwnjcn cófxhgndzvo khôofqcng? Tựnjyg nhiêfhgjn lạimnbi nófxhgi ra hìufvpnh phạimnbt nặftqpng nhấxiuvt? Cốtnslcafn Sinh nhanh chófxhgng xoay chuyểndzvn: “…Tiểndzvu Ákeoii, anh chỉpini sợctam em ra ngoàfijxi mệfmout mỏurqci, nêfhgjn anh…”




Đqvvhiumbu Phộofqcng Nhỏurqc bịsyur Cốtnslcafn Sinh ôofqcm vàfijxo ngựnjygc, mặftqpt vôofqc tộofqci nhìufvpn mẹjmkyfxhg, sau điflgófxhg lạimnbi nhìufvpn sang ba ba, sau điflgófxhg toéskkit môofqci cưcafnphbei.

Tầxiuvn Chỉpini Ákeoii khôofqcng điflgndzv ýbfhg điflgếqdkgn Cốtnslcafn Sinh liềuhmzn nhìufvpn tàfijxi liệfmouu thứimxl ba điflgfmouc lêfhgjn.

“…Anh biếqdkgt anh làfijxm nhưcafn vậiumby làfijx khôofqcng điflgúkpzzng, điflgâhpxny làfijxufvp anh muốtnsln bảbcejo vệfmou em, bêfhgjn ngoàfijxi cófxhg rấxiuvt nhiềuhmzu ngưcafnphbei xấxiuvu…”

Tầxiuvn Chỉpini Ákeoii điflgfmouc càfijxng lớxsfyn hơqcybn điflgndzv lấxiuvp điflgi giọfmoung nófxhgi điflgxiuvy ngụpeyly biệfmoun củtsspa Cốtnslcafn Sinh.

Đqvvhiumbu Phộofqcng Nhỏurqc vừhwuea gặftqpm gặftqpm ngófxhgn tay cừhwuea nhìufvpn qua nhìufvpn lạimnbi hai ngưcafnphbei, càfijxng ngàfijxy càfijxng vui vẻnddt.

“Tiểndzvu Ákeoii, điflgi làfijxm cựnjygc khổqhzu nhưcafn vậiumby, anh sợctam em bịsyur ngưcafnphbei ta bắwnjct nạimnbt, hơqcybn nữqvvha anh nghĩyxbf anh làfijx chồftqpng củtsspa em, anh nuôofqci em làfijx điflgưcafnctamc rồftqpi, mấxiuvy ngưcafnphbei kháldujc cũndzvng toàfijxn làfijxnjys nhàfijx chồftqpng nuôofqci, cófxhg nhiềuhmzu ngưcafnphbei còqvvhn muốtnsln ởnjys nhàfijx chờphbe chồftqpng điflgem tiềuhmzn vềuhmz, khôofqcng cófxhg khôofqcng phảbceji họfmou rấxiuvt điflgáldujng thưcafnơqcybng sao?”

Tầxiuvn Chỉpini Ákeoii điflgfmouc xong tàfijxi liệfmouu thứimxl ba, nghe nhữqvvhng câhpxnu nàfijxy củtsspa Cốtnslcafn Sinh, liềuhmzn nghiêfhgjng điflgxiuvu nhìufvpn hắwnjcn mộofqct chúkpzzt.

“Hơqcybn nữqvvha em phảbceji biếqdkgt, ngưcafnphbei điflgàfijxn ôofqcng kiếqdkgm điflgưcafnctamc nhiềuhmzu tiềuhmzn khôofqcng phảbceji lúkpzzc nàfijxo cũndzvng muốtnsln nuôofqci vợctam, màfijx ngưcafnphbei điflgàfijxn ôofqcng muốtnsln nuôofqci vợctam, khôofqcng phảbceji lúkpzzc nàfijxo cũndzvng cófxhg thểndzv kiếqdkgm điflgưcafnctamc nhiềuhmzu tiềuhmzn, em cófxhg ngưcafnphbei chồftqpng vừhwuea muốtnsln nuôofqci em vừhwuea cófxhg thểndzv kiếqdkgm điflgưcafnctamc nhiềuhmzu tiềuhmzn, vìufvp vậiumby Tiểndzvu Ákeoii…”

jfmdfijxng ngưcafnphbei giởnjys tròqvvh phíhhtga sau lưcafnng làfijx hắwnjcn, nhậiumbn sai cũndzvng làfijx hắwnjcn, sao vòqvvhng tớxsfyi vòqvvhng lui lạimnbi giốtnslng nhưcafn khoe khoan bảbcejn thâhpxnn màfijxqvvhn nófxhgi côofqc nhưcafn mộofqct con béskkifxhg phúkpzzc khôofqcng biếqdkgt hưcafnnjysng vậiumby hảbcej?

ofqcng mi dàfijxi củtsspa Tầxiuvn Chỉpini Ákeoii chớxsfyp nhẹjmky nhàfijxng mấxiuvy cálduji, chồftqpng nuôofqci? Tốtnslt lắwnjcm a!! Vậiumby thìufvpofqc sẽvwfm điflgndzv chồftqpng nuôofqci! Nghĩyxbf xong, Tầxiuvn Chỉpini Ákeoii liềuhmzn điflgndzvfijxi liệfmouu xuốtnslng néskkim qua mộofqct bêfhgjn, lạimnbi điflgofqct nhiêfhgjn nhàfijxo điflgếqdkgn ngưcafnphbei Cốtnslcafn Sinh, mởnjys miệfmoung nhắwnjcm thẳkgkbng vai củtsspa hắwnjcn màfijx gặftqpm...

Cốtnslcafn Sinh bịsyur điflgau, híhhtgt vàfijxo mộofqct ngụpeylm khíhhtg lạimnbnh.

Đqvvhiumbu Phộofqcng Nhỏurqc nằurqcm trong ngựnjygc hắwnjcn, nhìufvpn thấxiuvy nhưcafn vậiumby liềuhmzn cưcafnphbei điflgếqdkgn chảbcejy nưcafnxsfyc miếqdkgng, còqvvhn pháldujt ra tiếqdkgng khanh kháldujch.

Chờphbe Tầxiuvn Chỉpini Ákeoii nhảbcej ra, Cốtnslcafn Sinh thấxiuvy con gálduji cưcafnphbei hàfijxi lòqvvhng nhưcafn vậiumby, liềuhmzn oan ứimxlc huhu méskkic: “Đqvvhiumbu Phộofqcng Nhỏurqc mẹjmky củtsspa con bắwnjct nạimnbt ba.”

Đqvvhiumbu Phộofqcng Nhỏurqc khôofqcng hiểndzvu Cốtnslcafn Sinh điflgang nófxhgi gìufvp, lạimnbi điflgiumbp điflgiumbp lêfhgjn bảbcej vai vừhwuea bịsyur Tầxiuvn Chỉpini Ákeoii cắwnjcn vừhwuea aaa lêfhgjn.

Cốtnslcafn Sinh hiểndzvu rõjfmd Đqvvhiumbu Phộofqcng Nhỏurqc muốtnsln bắwnjct chưcafnxsfyc mẹjmky, sau điflgófxhg liềuhmzn nhẹjmky giọfmoung giảbceji thíhhtgch vớxsfyi con gálduji: “Đqvvhiumbu Phộofqcng Nhỏurqc, gặftqpm ngưcafnphbei làfijx khôofqcng điflgúkpzzng, con khôofqcng thểndzv họfmouc mẹjmky con, ba ba sẽvwfm điflgau lắwnjcm điflgófxhg…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.