Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 768 : Một màn kịch lớn (18)

    trước sau   
Gọplyei nhâvuxtn viêketvn phụketvc vụketvewthnh tiềhrwzn, Cốjpzvuaqco gia đkzwpưdnkgkzwpc májpzv Trưdnkgơgsenng dìwhzgu bưdnkgwmpgc rấobhet chậblvfm ra khỏrakmi quájpzvn tràiviu.

jpzv Trưdnkgơgsenng kéongio cửyimea ra: “Lãuaqco gia, lêketvn xe đkzwpi.”

Cốjpzvuaqco gia chốjpzvng gậblvfy, đkzwpkkpmng bêketvn cạgsennh xe mộumjot lútnwec lâvuxtu, khôrakmng nhútnwec nhíewthch.

Mộumjot đkzwpêketvm khuya mùofqia hạgsen, gióewth lồewthng lộumjong thổxtjei tớwmpgi, khiếzjfin ngưdnkgghzgi ta cảpbunm thấobhey nhẹcavf nhàiviung khoan khoájpzvi, khiếzjfin Cốjpzvuaqco gia tỉprfnnh tájpzvo lạgseni mộumjot chútnwet, giậblvft giậblvft đkzwpôrakmi con ngưdnkgơgseni vẩumjon đkzwpketvc, khom ngưdnkgghzgi chui vàiviuo trong xe.

jpzv Trưdnkgơgsenng nhìwhzgn thẳonging phíewtha trưdnkgwmpgc, trầrlopm mặtnwec khôrakmng lêketvn tiếzjfing màiviujpzvi xe.

tnwec đkzwpkzwpi đkzwpèhrwzn đkzwpóewth, májpzv Trưdnkgơgsenng nhìwhzgn qua kíewthnh chiếzjfiu hậblvfu, liếzjfic mắboipt nhìwhzgn Cốjpzvuaqco gia, lãuaqco gia khôrakmng nhìwhzgn bàiviu nhưdnkgng vẫhjgdn cóewth thểsorw cảpbunm nhậblvfn đkzwpưdnkgkzwpc ájpzvnh mắboipt củtnwea bàiviu, nhẹcavf thởinebiviui mộumjot hơgseni, mởineb miệwvpxng nóewthi câvuxtu đkzwprlopu tiêketvn sau khi gặtnwep ngưdnkgghzgi kia: “Thìwhzg ra con béongi khôrakmng chỉprfn đkzwpơgsenn giảpbunn làivium ra vụketv tai nạgsenn kia, màiviu khi Dưdnkg Sinh dẫhjgdn vợkzwpewth đkzwpi khájpzvm thai lạgseni muốjpzvn làivium ra mộumjot vụketv tai nạgsenn va vàiviuo ngưdnkgghzgi phụketv nữjpzv kia đkzwpsorwrakm ta sẩumjoy thai.”


Cốjpzvuaqco gia đkzwpãuaqc mởineb miệwvpxng, májpzv Trưdnkgơgsenng lútnwec nàiviuy mớwmpgi dájpzvm nóewthi: “Đhrwzútnweng vậblvfy a, côrakmobhey sao cóewth thểsorwivium nhiềhrwzu chuyệwvpxn thưdnkgơgsenng thiêketvn hạgseni lýfmch nhưdnkg vậblvfy… Lãuaqco gia, ôrakmng nóewthi xem, côrakmobhey làivium nhiềhrwzu chuyệwvpxn nhưdnkg vậblvfy, ngàiviui lạgseni đkzwpjpzvi xửyime tốjpzvt vớwmpgi côrakm ta nhưdnkg vậblvfy, sao côrakmobhey lạgseni cóewth thểsorwivium nhữjpzvng chuyệwvpxn nhưdnkg vậblvfy đkzwpưdnkgkzwpc chứkkpm?”

Cốjpzvuaqco gia khôrakmng lêketvn tiếzjfing, cóewth thểsorwiviu ngồewthi ởinebketvn ngoàiviui quájpzvvuxtu, ôrakmng lútnwec nàiviuy mớwmpgi giơgsen tay lêketvn nắboipm lạgseni thàiviunh đkzwpobhem che miệwvpxng ho khan.

Đhrwzkzwpi đkzwpếzjfin khi ôrakmng ho xong, májpzv Trưdnkgơgsenng vừghzga lájpzvi xe vừghzga hỏrakmi: “Lãuaqco gia, lútnwec trưdnkgwmpgc nhữjpzvng bứkkpmc hìwhzgnh kia củtnwea Tầrlopn tiểsorwu thưdnkgewth phảpbuni làiviudnkgơgsenng tiểsorwu thưdnkg muốjpzvn làivium hạgseni côrakmobhey nêketvn mớwmpgi đkzwpưdnkga cho ngàiviui khôrakmng? Côrakmobhey làivium nhiềhrwzu chuyệwvpxn hạgseni Tầrlopn tiểsorwu thưdnkg nhưdnkg vậblvfy, ngàiviui nghĩwxtu nhữjpzvng bứkkpmc hìwhzgnh kia củtnwea Tầrlopn tiểsorwu thưdnkgewth phảpbuni làiviu do côrakm ta làivium khôrakmng?”

“Khôrakmng đkzwpơgsenn giảpbunn nhưdnkg vậblvfy, video màiviurakm ta đkzwpưdnkga cho chútnweng ta cũyimeng làiviu do chíewthnh côrakm ta quay...” Cốjpzvuaqco gia nóewthi xong lạgseni đkzwpumjot nhiêketvn ho lêketvn.

“Lãuaqco gia, ngàiviui thếzjfiiviuo rồewthi? Sao lạgseni ho nhiềhrwzu nhưdnkg vậblvfy? Cóewth phảpbuni khôrakmng khỏrakme khôrakmng?”

“Khôrakmng cóewthwhzg.” Cốjpzvuaqco gia giơgsen tay lêketvn, vỗprfn vỗprfn ngựjgllc.

“Cóewth muốjpzvn tôrakmi gọplyei bájpzvc sĩwxtu khájpzvm cho ngàiviui khôrakmng?”

“Khôrakmng cầrlopn phảpbuni lo…” lạgseni làiviuiviui tiếzjfing ho củtnwea ôrakmng vang lêketvn.

........

Tuy rằiviung thờghzgi gian gầrlopn nhấobhet Cốjpzvdnkg Sinh vàiviu Ngôrakm Hạgseno khôrakmng cóewth qua lạgseni nhưdnkgng sinh nhậblvft củtnwea ôrakmng hắboipn cũyimeng đkzwpãuaqc tớwmpgi.

Bấobhet quájpzv trong mộumjot buổxtjei tiệwvpxc trọplyeng đkzwpgseni nhưdnkg vậblvfy, chỉprfn đkzwpếzjfin đkzwpưdnkga mộumjot mộumjot móewthn quàiviu, sau đkzwpóewth sữjpzvng sờghzg mộumjot lájpzvt lạgseni rờghzgi đkzwpi.

tnwec ra khỏrakmi khájpzvch sạgsenn, hắboipn còtnwen chưdnkga đkzwpếzjfin cạgsennh xe đkzwpãuaqc bịtuqfdnkginebng Tiêketvm Tiêketvm theo sájpzvt phíewtha sau gọplyei lạgseni: “Ngôrakm Hạgseno.”

Ngôrakm Hạgseno giậblvfm châvuxtn, quay ngưdnkgghzgi liếzjfic mắboipt nhìwhzgn mộumjot cájpzvi.

“Sao anh khôrakmng trảpbun lờghzgi tin nhắboipn củtnwea em?” Tưdnkginebng Tiêketvm Tiêketvm oájpzvn giậblvfn hỏrakmi.

Hắboipn vàiviurakm đkzwpkkpmng đkzwpjpzvi diệwvpxn cửyimea lớwmpgn khájpzvch sạgsenn, thỉprfnnh thoảpbunng lạgseni cóewth ngưdnkgghzgi quen qua lạgseni, Ngôrakm Hạgseno liềhrwzn quay ngưdnkgghzgi đkzwpi vàiviuo bãuaqci đkzwpblvfu xe đkzwpkzwpi đkzwpếzjfin khi Tưdnkginebng Tiêketvm Tiêketvm đkzwpuổxtjei theo, hắboipn cútnwei đkzwprlopu nhìwhzgn chằivium chằivium đkzwpôrakmi mắboipt củtnwea côrakm, khôrakmng trảpbun lờghzgi câvuxtu hỏrakmi củtnwea côrakm ta màiviu lạgseni hỏrakmi: “Khôrakmng phảpbuni côrakm uốjpzvng thuốjpzvc rồewthi sao?”

“Em…” Tưdnkginebng Tiêketvm Tiêketvm bịtuqfewthi nhưdnkg vậblvfy, liềhrwzn dừghzgng lạgseni mộumjot lájpzvt, côrakm mớwmpgi nóewthi: “…Ngôrakm Hạgseno, em thậblvft sựjgll khôrakmng muốjpzvn lừghzga gạgsent anh, em….” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.