Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 746 : Chân tướng của tai nạn xe (16)

    trước sau   
Cốlbqbruufo gia nghe thấbdrfy mákabx Trưgwneơinoing nómnlni nhưgwne vậbixsy, lậbixsp tứzhxtc trầvzxom mặdfnwc ôyblung trầvzxom mặdfnwc rấbdrft lâicwou, lâicwou đcyyrếcyyrn nỗbdqki mákabx Trưgwneơinoing cho rằmnlnng ôyblung mệzffft rồaahfi, khôyblung muốlbqbn nómnlni nữfofwa, nhưgwneng lútewgc lútewgc đcyyrómnln ôyblung lạfkgti thởelhzkevni mộrtact hơinoii: “Đrkcbútewgng vậbixsy a, tôyblui vẫrbtan cho rằmnlnng tôyblui hiểsmqzu Tiểsmqzu Khấbdrfu rấbdrft rõbdrf…”

“Nếcyyru cómnln thểsmqz, tôyblui thậbixst sựgwne hy vọwcjwng Tiểsmqzu Khấbdrfu bâicwoy giờrtac chídxkcnh làkevn Tiểsmqzu Khấbdrfu màkevnyblui mong đcyyrjcjli.”

“Tiểsmqzu Trưgwneơinoing àkevn, biếcyyrt ngưgwnertaci biếcyyrt mặdfnwt khôyblung biếcyyrt lònnxrng, lònnxrng cákabxch bụyblung mộrtact khoảjmdqng rấbdrft xa, cómnln mộrtact sốlbqb việzfffc, cómnln mộrtact sốlbqb ngưgwnertaci, dùtirgyblu cốlbqb gắgpjrng cảjmdq đcyyrrtaci cũknslng khôyblung thểsmqzkevno hiểsmqzu nổyfrri…”

mnlni xong, Cốlbqbruufo gia lạfkgti thởelhzkevni.

kabx Trưgwneơinoing khôyblung hiểsmqzu ôyblung nómnlni nhưgwne vậbixsy làkevnmnln ýxrzminoi, nhưgwneng mơinoi hồaahf vẫrbtan cómnln thểsmqz cảjmdqm giákabxc đcyyrưgwnejcjlc dưgwnertacng nhưgwnegwneơinoing tiểsmqzu thưgwne đcyyrãruufkevnm gìinoi đcyyrómnln khiếcyyrn ôyblung thấbdrft vọwcjwng, khiếcyyrn ôyblung buồaahfn, liềdutqn cưgwnertaci cưgwnertaci đcyyrrtacng viêyulrn Cốlbqbruufo gia: “Lãruufo gia, Lưgwneơinoing tiểsmqzu thưgwnennxrn nhỏwrop tuổyfrri, cómnln thểsmqz khôyblung hiểsmqzu chuyệzfffn làkevnm ôyblung buồaahfn, nhưgwneng màkevnicwom tídxkcnh củzvyha côyblubdrfy khôyblung xấbdrfu, chẳgcdgng phảjmdqi lútewgc ôyblung sắgpjrp xảjmdqy ra tai nạfkgtn cònnxrn cómnlnyblubdrfy cứzhxtu ngàkevni sao?”

kabx Trưgwneơinoing chưgwnea nómnlni cònnxrn khôyblung sao, sau khi bàkevnmnlni rồaahfi, Cốlbqbruufo gia lạfkgti thấbdrft thầvzxon.


Vừvfmza rồaahfi ôyblung lêyulrn lầvzxou, vốlbqbn muốlbqbn tìinoim hìinoinh siêyulru âicwom nhưgwneng lạfkgti nghe đcyyrưgwnejcjlc nhữfofwng câicwou nómnlni kia luẩdtken quẩdtken bêyulrn tai ôyblung.

tewgc ngưgwnertaci phụyblu nữfofw kia khuyêyulrn Cốlbqbgwne Sinh, dùtirg rấbdrft nhẹcpyr nhàkevnng mềdutqm mạfkgti nhưgwneng sao lạfkgti cómnln thểsmqz đcyyrbdrfm thẳgcdgng vàkevno lònnxrng ngưgwnertaci nhưgwne vậbixsy cơinoi chứzhxt?

Khôyblung biếcyyrt cómnln phảjmdqi làkevn do ôyblung giàkevn rồaahfi hay khôyblung, liềdutqn dễtewgkevnng trởelhzyulrn cảjmdqm đcyyrrtacng, nghe nhữfofwng câicwou màkevn Tầvzxon Chỉueuj Áktlzi khuyêyulrn Cốlbqbgwne Sinh xong, mắgpjrt ôyblung lạfkgti nómnlnng lêyulrn: “Tiểsmqzu Trưgwneơinoing, bàkevnmnlni xem cómnln phảjmdqi tôyblui đcyyrãruuf đcyyrlbqbi xửiaremnln chútewgt quákabx đcyyrákabxng vớkrxii con bémwbi đcyyrómnln khôyblung?”

“Nhữfofwng chuyệzfffn nàkevny làkevn do bắgpjrt nguồaahfn từvfmz việzfffc lãruufo gia muốlbqbn tốlbqbt cho thiếcyyru gia thôyblui, ngưgwnertaci phụyblu nữfofw kia lạfkgti cómnln nhữfofwng bứzhxtc hìinoinh thậbixst làkevn khôyblung ra gìinoi, cũknslng khôyblung thểsmqz trákabxch lãruufo gia.”

kabx Trưgwneơinoing đcyyrsmqz cho Cốlbqbruufo gia an lònnxrng mộrtact chútewgt, sau mộrtact lákabxt ôyblung lạfkgti làkevnm nhưgwne nghĩvzxo đcyyrếcyyrn chuyệzfffn gìinoi quay đcyyrvzxou trừvfmzng mắgpjrt nhìinoin mákabx Trưgwneơinoing: “Cákabxi gìinoikevn ngưgwnertaci phụyblu nữfofw kia? Ngưgwnertaci ai màkevn chẳgcdgng cómnlnyulrn? Ngưgwnertaci phụyblu nữfofw kia ngưgwnertaci phụyblu nữfofw kia làkevn đcyyrsmqzkevn gọwcjwi sao? Gọwcjwi Tầvzxon tiểsmqzu thưgwne!”

Cốlbqbruufo gia vừvfmza nómnlni vừvfmza chốlbqbng gậbixsy đcyyrzhxtng lêyulrn, đcyyri vềdutq phídxkca phònnxrng ngủzvyh: “Từvfmztewgc nàkevno màkevn ngưgwnertaci hầvzxou trong Cốlbqb gia lạfkgti khôyblung cómnln chútewgt lễtewg nghi nàkevno nhưgwne vậbixsy chứzhxt hảjmdq?”

bdrfkevnng ngưgwnertaci làkevn ngưgwnertaci đcyyrvzxou têyulru nómnlni ‘ngưgwnertaci phụyblu nữfofw kia’, sau bâicwoy giờrtac lạfkgti bịfofw chửiarei… mákabx Trưgwneơinoing lạfkgti oan ứzhxtc khôyblung dákabxm cãruufi, chỉueujmnln thểsmqz đcyyri theo sau Cốlbqbruufo gia, đcyyrưgwnea ôyblung vàkevno phònnxrng ngủzvyh.

......

gwneơinoing Đrkcbbixsu Khấbdrfu cưgwnertaci đcyyrákabxng yêyulru ra khỏwropi Cốlbqb gia xong, trởelhz lạfkgti xe liềdutqn mặdfnwt lạfkgtnh nhưgwne tiềdutqn, côyblumlxjm tứzhxtc đcyyrfkgtp châicwon ga, sau khi ra khỏwropi Cốlbqb gia mộrtact khoảjmdqng khákabx xa, côyblu mớkrxii dừvfmzng lạfkgti gọwcjwi đcyyriệzfffn thoạfkgti cho Chu Tịfofwnh.

knslng khôyblung biếcyyrt Chu Tịfofwnh đcyyrang bậbixsn cákabxi gìinoi, đcyyriệzfffn thoạfkgti vang lêyulrn mấbdrfy tiếcyyrng mớkrxii bắgpjrt mákabxy.

gwneơinoing Đrkcbbixsu Khấbdrfu thiếcyyru kiêyulrn nhẫrbtan chờrtac Chu Tịfofwnh bắgpjrt mákabxy, nêyulrn xùtirgyblung lêyulrn: “Chu Tịfofwnh, mìinoinh cựgwnec khổyfrr lắgpjrm mớkrxii cómnln thểsmqz đcyyriềdutqu tra đcyyrưgwnejcjlc hôyblum nay bọwcjwn họwcjw đcyyrếcyyrn bệzfffnh việzfffn khákabxm thai, khôyblung phảjmdqi cậbixsu đcyyrãruufmnlni cho mìinoinh biếcyyrt đcyyrãruuf chuẩdtken bịfofw mọwcjwi thứzhxt xong hếcyyrt rồaahfi sao? Tạfkgti sao con tiệzfffn nhâicwon kia cònnxrn chưgwnea sảjmdqy thai? Tạfkgti sao vừvfmza nãruufy côyblu ta lạfkgti cùtirgng Cốlbqbgwne Sinh xuấbdrft hiệzfffn ởelhz Cốlbqb gia rồaahfi hảjmdq?”

“Cậbixsu cómnln biếcyyrt khôyblung? Dưgwne Sinh đcyyrlbqbi xửiare vớkrxii côyblu ta rấbdrft tốlbqbt, anh ấbdrfy cònnxrn giútewgp nómnln cởelhzi giàkevny, cònnxrn giútewgp nómnlnmnlnt gốlbqbi dựgwnea, ngay cảjmdq ly nưgwnekrxic cũknslng tựgwneinoinh thửiare coi cómnln đcyyrzvyhbdrfm chưgwnea rồaahfi mớkrxii cho nómnln uốlbqbng nữfofwa, thậbixst làkevn tứzhxtc chếcyyrt mìinoinh rồaahfi!”

“Cònnxrn chưgwnea tídxkcnh, cuốlbqbi cùtirgng thìinoi ôyblung cònnxrn tìinoim cớkrxi đcyyrsmqzinoinh rờrtaci khỏwropi Cốlbqb gia nữfofwa!” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.