Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 737 : Chân tướng của tai nạn xe (7)

    trước sau   
Con cáxwasi cówkea sứohhqc ảknpjnh hưyzezekigng rấsvhst lớfkobn điqdaếaafpn mẹolnt, Tầocctn Chỉcggt Ágwbmi nghe Cốsgziyzez Sinh hỏrnldi nhưyzez vậznvxy, cũkrtqng dầocctn dồrnldn sựytef chúovrv ýjslj củqxpja mìrqeznh vàznvxo tấsvhsm hìrqeznh siêxzzdu ârvrhm, côohhq vừekiga quan sáxwast vừekiga chỉcggtznvxo hìrqeznh, do dựytefwkeai: “Đjiydârvrhy mớfkobi làznvx miệyjsmng chứohhq?”

“Làznvxekig điqdaârvrhy sao? Sao anh lạxzzdi cówkea cảknpjm giáxwasc làznvx chỗfyczznvxy?”

“Khôohhqng phảknpji ârvrhu, hay làznvx, hay làznvxekig điqdaârvrhy ha?”

“Tiểqrihu Ágwbmi, chỗfycz em chỉcggtznvx chíknpjnh giữaafpa củqxpja con, miệyjsmng củqxpja con khôohhqng thểqrih nằoqsgm ởekig chỗfyczznvxy điqdaưyzezemmrc, chíknpjnh làznvx chỗfyczznvxy, sao cówkea thểqrihznvxekig chíknpjnh giữaafpa, cówkea thểqrihwkeai làznvxohhqng còjktun tạxzzdm chấsvhsp nhậznvxn điqdaưyzezemmrc…”

“Cốsgziyzez Sinh, anh nówkeai con chúovrvng ta cówkea miệyjsmng ởekigohhqng sao?”

“Anh khôohhqng cówkea ýjsljznvxy…” Hai ngưyzezxwasi họohcu điqdai điqdaếaafpn cửomkea bệyjsmnh việyjsmn điqdaqrih chờxwas Tiểqrihu Vưyzezơohcung điqdaówkean, nhưyzezng lờxwasi trong miệyjsmng còjktun chưyzeza nówkeai hếaafpt bỗfyczng nhiêxzzdn Cốsgziyzez Sinh nhưyzez nhậznvxn ra điqdaiềjiydu gìrqez, liềjiydn quay ngưyzezxwasi, liếaafpc mắoqsgt nhìrqezn sau lưyzezng, bỗfyczng mộhyxot chiếaafpc xe chạxzzdy thẳqxzang điqdaếaafpn hưyzezfkobng củqxpja Tầocctn Chỉcggt Ágwbmi, hắoqsgn hầocctu nhưyzez khôohhqng cówkea thờxwasi gian suy nghĩktwxrqez liềjiydn kéolnto côohhqznvxo lòjktung, tráxwasnh qua mộhyxot bêxzzdn.




Hai ngưyzezxwasi họohcujktun chưyzeza điqdaohhqng vữaafpng, xe điqdaãznvx nhanh chówkeang xẹolntt qua, láxwasi vàznvxo dòjktung xe cộhyxo phíknpja trưyzezfkobc.

Bởekigi vìrqez quáxwas hoảknpjng hốsgzit, lồrnldng ngựytefc củqxpja Cốsgziyzez Sinh cówkea chúovrvt chậznvxp chùoqsgng, hắoqsgn cầocctm lấsvhsy bảknpj vai Tầocctn Chỉcggt Ágwbmi thậznvxt chặznvxt, cúovrvi điqdaocctu, kiểqrihm tra thârvrhn thểqrih củqxpja côohhq: “Khôohhqng bịzszi thưyzezơohcung ởekig điqdaârvrhu chứohhq?”

Sắoqsgc mặznvxt củqxpja Tầocctn Chỉcggt Ágwbmi trắoqsgng bệyjsmch hơohcun Cốsgziyzez Sinh rấsvhst nhiềjiydu, côohhq thởekig gấsvhsp mộhyxot chúovrvt mớfkobi miễmduan cưyzezulpxng nówkeai: “Khôohhqng…”

Tiểqrihu Vưyzezơohcung điqdaohhqng cáxwasch điqdaówkea khôohhqng xa điqdaúovrvng lúovrvc nhìrqezn thấsvhsy mộhyxot màznvxn nhưyzez vậznvxy, nhảknpjy dựytefng lêxzzdn: “Cốsgzi tổyvygng…”

Vừekiga kêxzzdu lêxzzdn, Tiểqrihu Vưyzezơohcung liềjiydn nhìrqezn điqdaếaafpn tay củqxpja Cốsgziyzez Sinh: “Cốsgzi tổyvygng, anh bịzszi thưyzezơohcung kìrqeza!”

Tầocctn Chỉcggt Ágwbmi nhìrqezn theo tầocctm mắoqsgt củqxpja Tiểqrihu Vưyzezơohcung, thấsvhsy rìrqeza ngoàznvxi cáxwasnh tay củqxpja hắoqsgn cówkeaxwasu chảknpjy ra: “Dưyzez Sinh…”

“Khôohhqng sao!” Cốsgziyzez Sinh nhìrqezn thấsvhsy Tầocctn Chỉcggt Ágwbmi khôohhqng cówkea vấsvhsn điqdajiydrqez mớfkobi từekig từekigrqeznh tĩktwxnh mộhyxot chúovrvt, hắoqsgn chỉcggt nhàznvxn nhạxzzdt trảknpj lờxwasi côohhq, sau điqdaówkea mởekig khuy tay áxwaso ra, cuốsgzin tay áxwaso lêxzzdn, nhìrqezn thấsvhsy chỉcggtznvx mộhyxot vếaafpt trầoccty nhẹolnt, khôohhqng cówkearqez điqdaáxwasng lo, liềjiydn lấsvhsy khăkejen giấsvhsy từekig Tiểqrihu Vưyzezơohcung, lau qua mộhyxot hồrnldi, liềjiydn kéolnto vai Tầocctn Chỉcggt Ágwbmi mớfkobi nówkeai vớfkobi Tiểqrihu Vưyzezơohcung: “Lêxzzdn xe điqdai.”

Đjiydi điqdaếaafpn trưyzezfkobc xe, Cốsgziyzez Sinh liềjiydn tựytefrqeznh mởekig cửomkea xe cho Tầocctn Chỉcggt Ágwbmi, lúovrvc côohhqxzzdn xe rồrnldi, hắoqsgn mớfkobi quay điqdaocctu nhìrqezn vềjiyd phíknpja hưyzezfkobng chiếaafpc xe lúovrvc nãznvxy chạxzzdy, lúovrvc nàznvxy điqdaãznvx khôohhqng còjktun thấsvhsy khówkeai xe.

Chờxwas Tầocctn Chỉcggt Ágwbmi lêxzzdn xe xong, Cốsgziyzez Sinh điqdaówkeang cửomkea xe, vòjktung qua bêxzzdn kia, nhưyzezng lạxzzdi khôohhqng nhanh chówkeang lêxzzdn xe màznvx lạxzzdi gọohcui Tiểqrihu Vưyzezơohcung điqdaang chuẩfyczn bịzsziznvxo xe.

Tiểqrihu Vưyzezơohcung thấsvhsy toàznvxn bộhyxo cửomkea xe điqdaãznvx điqdaówkeang lạxzzdi, biếaafpt Cốsgziyzez Sinh cówkea chuyệyjsmn chỉcggt muốsgzin nówkeai vớfkobi mìrqeznh, liềjiydn nhẹolnt giọohcung điqdaếaafpn mứohhqc nhỏrnld nhấsvhst: “Cốsgzi tổyvygng.”

Cốsgziyzez Sinh điqdaohcuc mộhyxot biểqrihn sốsgzi xe: “Cậznvxu điqdai tra xem chiếaafpc xe vừekiga nãznvxy làznvx củqxpja ai.”

Chiếaafpc xe lúovrvc nãznvxy chỉcggtznvx quẹolntt ngang qua mộhyxot cáxwasi, vậznvxy màznvx Cốsgzi tổyvygng cũkrtqng cówkea thểqrih nhìrqezn thấsvhsy biểqrihn sốsgziznvx nhớfkob điqdaưyzezemmrc.”

Tiểqrihu Vưyzezơohcung ârvrhm thầocctm khârvrhm phụkdqyc: “Vârvrhng, Cốsgzi tổyvygng.’

......

Bắoqsgc Kinh xuârvrhn vềjiyd hoa nởekig, mấsvhsy ngàznvxy nay hiếaafpm khi thờxwasi tiếaafpt lạxzzdi tốsgzit nhưyzez thếaafpznvxo, mấsvhsy ngàznvxy nay Cốsgziyzez Sinh khôohhqng cầocctn phảknpji điqdaếaafpn côohhqng ty, thấsvhsy thờxwasi gian còjktun sớfkobm, lúovrvc trêxzzdn điqdaưyzezxwasng láxwasi xe vềjiyd nhàznvx liềjiydn điqdajiyd nghịzszi điqdai dạxzzdo trung târvrhm thưyzezơohcung mạxzzdi.

xwasch ngàznvxy sinh còjktun sớfkobm nhưyzezng Tầocctn Chỉcggt Ágwbmi lạxzzdi nghĩktwx điqdaếaafpn mấsvhsy ngàznvxy nữaafpa bụkdqyng củqxpja côohhq to hơohcun, mặznvxc quầocctn áxwaso cũkrtqng khôohhqng vừekiga, nêxzzdn từekigrvrhy giờxwas chuẩfyczn bịzsziznvx vừekiga nêxzzdn liềjiydn gậznvxt điqdaocctu điqdarnldng ýjslj.

Cốsgziyzez Sinh điqdaqrih Tiểqrihu Vưyzezơohcung dừekigng xe ven điqdaưyzezxwasng, lấsvhsy chìrqeza khówkeaa xe từekig Tiểqrihu Vưyzezơohcung xong, mớfkobi dẫqucgn Tầocctn Chỉcggt Ágwbmi vàznvxo trung târvrhm thưyzezơohcung mạxzzdi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.