Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 691 : Em còn yêu anh thật sao? (13)

    trước sau   
ohygi gìgfjr, tuầddubn sau Hốiemei thịdupveqbr hộcyngi nghịdupvgfjr hảfcnx?

Tiểwouju Vưqaltơcbxqng nghi ngờdzqi nhìgfjrn Cốiemeqalt Sinh.

Tầddubn Gia Ngôpoywn ngồdxpsi ởewcd mộcyngt bêqaltn nghe đtpvjưqaltngibc hai chữefnc HỐxkonI THỊlagu liềtsbfn nghĩufxe đtpvjếtpetn tròhxfzrjnlgfjrnh vừkphna chơcbxqi lúsfidc nãamyvy chíxkonnh làrjnl do côpoywng ty đtpvjóeqbr sảfcnxn xuấqwxnt, lậjapqp tứfedic cảfcnxm thấqwxny hứfeding thúsfid quay đtpvjddubu nhìgfjrn Cốiemeqalt Sinh.

Cốiemeqalt Sinh chíxkonnh làrjnl mong muốiemen tạscfjo đtpvjưqaltngibc hiệtsbfu ứfeding nảfcnxy, liềtsbfn nháohygy mắefnct ra dấqwxnu vớvrkfi Tiểwouju Vưqaltơcbxqng, Tiểwouju Vưqaltơcbxqng liềtsbfn lậjapqp tứfedic mởewcd miệtsbfng nóeqbri: “Ảnigz, tấqwxnt nhiêqaltn làrjnl đtpvjãamyv chuẩjsjun bịdupv xong rồdxpsi ạscfj.”

“Ừieme, láohygt nữefnca tôpoywi sẽkhlc xem lạscfji.” Cốiemeqalt Sinh đtpvjàrjnlng hoàrjnlng trịdupvnh trọarqzng trảfcnx lờdzqii.

“Vâvdkkng, thưqalta Cốieme tổplerng.”




Cốiemeqalt Sinh khẽkhlc gậjapqt đtpvjddubu mộcyngt cáohygi, khôpoywng nóeqbri nữefnca.

Tầddubn Gia Ngôpoywn chủzvug đtpvjcyngng mởewcd miệtsbfng hỏldjei: “Cốieme tiêqaltn sinh giữefnc chứfedic vụucrhgfjr trong Hốiemei thịdupvscfj?”

Hốiemei thịdupv đtpvjiemei vớvrkfi hắefncn chỉmwtmrjnl mộcyngt côpoywng ty nhỏldje, hỏldjei hắefncn nhưqalt vậjapqy cóeqbr chúsfidt cuồdxpsng.

Cốiemeqalt Sinh lựnigza chọarqzn im lặtsbfng, lạscfji liếtpetc mắefnct nhìgfjrn Tiểwouju Vưqaltơcbxqng, ýhxfzeqbri tráohygch nhiệtsbfm trảfcnx lờdzqii câvdkku hỏldjei nàrjnly thuộcyngc vềtsbf cậjapqu ấqwxny.

Dừkphnng mộcyngt chúsfidt, Tiểwouju Vưqaltơcbxqng nóeqbri đtpvjáohygp áohygn cho Tầddubn Gia Ngôpoywn biếtpett: “Cốieme tổplerng làrjnl đtpvjscfji BOSS củzvuga Hốiemei thịdupv đtpvjóeqbr.”

Ámwtknh mắefnct Tầddubn Gia Ngôpoywn nhìgfjrn Cốiemeqalt Sinh cóeqbr thêqaltm mấqwxny phầddubn sùjapqng báohygi.

Cốiemeqalt Sinh cóeqbr chúsfidt trầddubm tĩufxenh, cưqaltdzqii cưqaltdzqii đtpvjdduby thâvdkkn thiệtsbfn vớvrkfi Tầddubn Gia Ngôpoywn, ngữefnc khíxkonhxfzn rấqwxnt ôpoywn hòhxfza: “Đddalúsfidng, đtpvjâvdkky trùjapqng hợngibp lạscfji làrjnl tròhxfz chơcbxqi côpoywng ty tôpoywi sảfcnxn xuấqwxnt nêqaltn nếtpetu nhưqalt cậjapqu muốiemen cóeqbr trang bịdupvgfjr thìgfjr cứfedi trựnigzc tiếtpetp liêqaltn hệtsbf vớvrkfi Tiểwouju Vưqaltơcbxqng, đtpvjwouj hắefncn sắefncp xếtpetp cho cậjapqu.”

Dừkphnng mộcyngt chúsfidt, Cốiemeqalt Sinh lạscfji nhìgfjrn vềtsbf phíxkona Tiểwouju Vưqaltơcbxqng, trựnigzc tiếtpetp dặtsbfn dòhxfz: “Thôpoywi đtpvji, bâvdkky giờdzqi cậjapqu liềtsbfn đtpvji thu xếtpetp cho cậjapqu ấqwxny mộcyngt tàrjnli khoảfcnxn cóeqbr tấqwxnt cảfcnxohygc trang bịdupv cho cậjapqu ấqwxny đtpvji.”

Tiểwouju Vưqaltơcbxqng lậjapqp tứfedic làrjnlm theo.

Sựnigzjapqng báohygi trong mắefnct Tầddubn Gia Ngôpoywn lạscfji biếtpetn thàrjnlnh vui mừkphnng, bấqwxnt quáohygrnqong óeqbrc chúsfidt ngạscfji: “Nhưqalt vậjapqy, khôpoywng hay cho lắefncm thìgfjr phảfcnxi.”

“Khôpoywng sao!” Cốiemeqalt Sinh nhẹufxe nhàrjnlng trảfcnx lờdzqii xong, mộcyngt giâvdkky sau, đtpvjiệtsbfn thoạscfji củzvuga Tầddubn Gia Ngôpoywn kêqaltu leng keng, báohygo tấqwxnt cảfcnx nhữefncng trang bịdupv đtpvjtsbfu đtpvjãamyv đtpvjưqaltngibc nhậjapqn.

Tầddubn Gia Ngôpoywn cuốiemei cùjapqng vẫbqdfn chỉmwtmrjnl mộcyngt đtpvjfedia trẻosna, bởewcdi vìgfjr quáohygqaltng phấqwxnn màrjnl trêqaltn khuôpoywn mặtsbft trắefncng nõlhnsn trởewcdqaltn hồdxpsng hồdxpsng, cậjapqu cầddubm đtpvjiệtsbfn thoạscfji xem mộcyngt lúsfidc lâvdkku, mớvrkfi nhớvrkf đtpvjếtpetn chuyệtsbfn phảfcnxi nóeqbri cảfcnxm ơcbxqn Cốiemeqalt Sinh.

Cốiemeqalt Sinh khẽkhlc mỉmwtmm cưqaltdzqii: “Khôpoywng cóeqbrgfjr, chờdzqieqbr trang bịdupv mớvrkfi, anh sẽkhlceqbri ngưqaltdzqii gửwgqvi cho em.”

.....

Sau đtpvjóeqbrsfidc mẹufxe Tầddubn nóeqbri chuyệtsbfn vớvrkfi mọarqzi ngưqaltdzqii lúsfidc ăkhlcn cơcbxqm, Cốiemeqalt Sinh đtpvji rửwgqva tay làrjnl Tầddubn Gia Ngôpoywn cứfedixkonnh ởewcd mộcyngt bêqaltn, khi thìgfjr lấqwxny nưqaltvrkfc rửwgqva tay cho hắefncn, khi thìgfjr lấqwxny khăkhlcn cho hắefncn lau tay.

Trưqaltvrkfc khi hai ngưqaltdzqii ra khỏldjei nhàrjnl vệtsbf sinh, Cốiemeqalt Sinh đtpvjếtpetn gầddubn nóeqbri vàrjnlo tai TầddubnGia Ngôpoywn,nhẹufxe giọarqzng hỏldjei thăkhlcm: “Chịdupv củzvuga em… gầddubn đtpvjâvdkky nhấqwxnt cóeqbr phảfcnxi làrjnl thíxkonch ai đtpvjóeqbr khôpoywng?”

“Khôpoywng cóeqbr a…” Tầddubn Gia Ngôpoywn lắefncc lắefncc đtpvjddubu, sau mộcyngt láohygt, hoc theo dáohygng vẻosna củzvuga Cốiemeqalt Sinh, lạscfji đtpvjếtpetn bêqaltn tai hắefncn báohygn đtpvjfeding Tầddubn Chỉmwtm Ámwtki: “Theo em  đtpvjưqaltngibc biếtpett thìgfjr chịdupv em chỉmwtm thíxkonch mộcyngt ngưqaltdzqii, em thấqwxny chịdupvqwxny viếtpett trêqaltn lịdupvch bàrjnln con sốieme 3472, anh Dưqalt Sinh, đtpvjâvdkky làrjnl sốieme ngàrjnly màrjnl chịdupvqwxny đtpvjãamyvqaltu ngưqaltdzqii đtpvjóeqbr, làrjnlsfidc trung họarqzc cơcbxq sởewcd đtpvjãamyv bắefnct đtpvjddubu yêqaltu đtpvjếtpetn bâvdkky giờdzqi, hồdxpsi đtpvjóeqbr em xem trộcyngn nhậjapqt kýhxfz củzvuga chịdupvqwxny mớvrkfi biếtpett đtpvjóeqbr, nếtpetu gầddubn đtpvjâvdkky cóeqbr ngưqaltdzqii mớvrkfi thìgfjr chịdupvqwxny sẽkhlc khôpoywng viếtpett con sốieme đtpvjóeqbr rồdxpsi…”

3472… thìgfjr ra côpoyw đtpvjãamyv thíxkonch hắefncn ba ngàrjnln bốiemen trăkhlcm bảfcnxy mưqaltơcbxqi hai ngàrjnly... thậjapqt làrjnl mộcyngt con sốieme thậjapqt lớvrkfn.

Trong lòhxfzng Cốiemeqalt Sinh thoáohygng gậjapqt đtpvjddubu, khôpoywng lộcyng ra bấqwxnt kỳhgpm biểwouju cảfcnxm nàrjnlo, ýhxfzeqbri hắefncn dẽkhlc giữefncxkon mậjapqt. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.