Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 683 : Em còn yêu anh thật sao? (5)
Tầutce n Chỉyrcu Ávrgs i nhízbou u nhízbou u màjtpn y, đdxhs áxgcr y mắeyde t khôndon ng thểqfat chấziit p nhậexdw n đdxhs ưdqbv ợcddu c hàjtpn nh đdxhs ộszch ng củjmos a mộszch t giáxgcr o viêziit n nhưdqbv vậexdw y.
Hàjtpn nh vi gian lậexdw n thậexdw t sựjipp làjtpn mộszch t chuyệdqbv n rấziit t nghiêziit m trọphrq ng.
Nhưdqbv ng Tầutce n Gia Ngôndon n làjtpn mộszch t họphrq c sinh xuấziit t sắeyde c, tìieec nh hìieec nh nàjtpn y đdxhs ốhtoa i vớzbou i nhữbmrr ng trưdqbv ờjgbr ng họphrq c bìieec nh thưdqbv ờjgbr ng cũfsbl ng sẽsjzj khôndon ng làjtpn m cădypt ng nhưdqbv vậexdw y, lạtyrq i khôndon ng mộszch t mựjipp c quy họphrq c sinh củjmos a mìieec nh gian lậexdw n.
Màjtpn phòwjxh ng giáxgcr o vụlphf chắeyde c chắeyde n sẽsjzj khôndon ng cóxsdm thùsxqd oáxgcr n gìieec vớzbou i Tầutce n Gia Ngôndon n,… hàjtpn tấziit t lạtyrq i khôndon ng đdxhs ểqfat cho mộszch t sinh viêziit n khôndon ng còwjxh n đdxhs ưdqbv ờjgbr ng sốhtoa ng?
Trêziit n đdxhs ưdqbv ờjgbr ng đdxhs ếvrgs n đdxhs âmpet y, Tầutce n Chỉyrcu Ávrgs i đdxhs ãszch từvrgs ng hoàjtpn i nghi cóxsdm phảbmrr i chuyệdqbv n nàjtpn y làjtpn do Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u ra tay hay khôndon ng, lúpcng c nàjtpn y côndon kháxgcr làjtpn chắeyde c chắeyde n rồlypw i.
Tầutce n Chỉyrcu Ávrgs i rũfsbl mi mắeyde t, khôndon ng đdxhs ểqfat ýddqk đdxhs ếvrgs n mẹsxqd Tầutce n vàjtpn Tầutce n Gia Ngôndon n màjtpn trựjipp c tiếvrgs p quay ngưdqbv ờjgbr i, đdxhs i ra khỏpcng i phòwjxh ng giáxgcr m thịyrcu , tìieec m mộszch t chỗziit gọphrq i đdxhs iệdqbv n thoạtyrq i cho Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u.
Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u dưdqbv ờjgbr ng nhưdqbv đdxhs ang chờjgbr đdxhs iệdqbv n thoạtyrq i củjmos a côndon , vừvrgs a reo lêziit n, côndon ta đdxhs ãszch bắeyde t máxgcr y, âmpet m thanh mưdqbv ợcddu t nhưdqbv vảbmrr i satanh: “Alo?”
“Chuyệdqbv n củjmos a em tôndon i làjtpn côndon làjtpn m sao?” Tầutce n Chỉyrcu Ávrgs i đdxhs i thẳqjeh ng vàjtpn o vấziit n đdxhs ềotxs .
Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u cũfsbl ng khôndon ng vòwjxh ng vo, nghe thấziit y côndon hỏpcng i liềotxs n thoảbmrr i máxgcr i thừvrgs a nhậexdw n: “Đlolm úpcng ng vậexdw y, khôndon ng sai, làjtpn tôndon i làjtpn m, thìieec sao? Côndon gọphrq i cho tôndon i làjtpn m gìieec ?”
Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u cũfsbl ng khôndon ng cho Tầutce n Chỉyrcu Ávrgs i nóxsdm i gìieec , lạtyrq i nóxsdm i: “Muốhtoa n tôndon i buôndon ng tha cho em trai củjmos a côndon sao?”
“Tầutce n Chỉyrcu Ávrgs i, côndon cũfsbl ng quáxgcr ngâmpet y thơziit rồlypw i? Côndon cho rằjgbr ng tôndon i sẽsjzj đdxhs ểqfat ýddqk đdxhs ếvrgs n côndon sao?”
Cáxgcr ch đdxhs iệdqbv n thoạtyrq i, Tầutce n Chỉyrcu Ávrgs i vẫieec n cóxsdm thểqfat cảbmrr m giáxgcr c đdxhs ưdqbv ợcddu c giọphrq ng nóxsdm i củjmos a Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u cóxsdm chúpcng t chếvrgs giễnszt u, côndon nhắeyde m hai mắeyde t lạtyrq i, hízbou t mộszch t hơziit i thậexdw t sâmpet u, mớzbou i nóxsdm i: “Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u, côndon cóxsdm chuyệdqbv n gìieec thìieec cứkulk tìieec m tôndon i, đdxhs ừvrgs ng làjtpn m ảbmrr nh hưdqbv ởutce ng đdxhs ếvrgs n nhữbmrr ng ngưdqbv ờjgbr i vôndon tộszch i.”
“Tôndon i thízbou ch!” Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u cưdqbv ờjgbr i khanh kháxgcr ch vàjtpn i tiếvrgs ng, làjtpn m nhưdqbv rấziit t vui vẻxsdm : “Lạtyrq i nóxsdm i, tôndon i đdxhs ốhtoa i phóxsdm vớzbou i côndon cháxgcr n rồlypw i, đdxhs ốhtoa i phóxsdm vớzbou i nhữbmrr ng ngưdqbv ờjgbr i màjtpn côndon quan tâmpet m mớzbou i khiếvrgs n côndon mệdqbv t đdxhs ưdqbv ợcddu c chứkulk ?”
“Ôxgol i…” Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u giảbmrr mùsxqd sa mưdqbv a thởutce dàjtpn i mộszch t hơziit i: “… Côndon xem côndon kìieec a, giốhtoa ng nhưdqbv sao chổcurr i vậexdw y, hạtyrq i em trai củjmos a côndon bịyrcu trưdqbv ờjgbr ng kỷgfzf luậexdw t còwjxh n khôndon ng nóxsdm i, lạtyrq i khiếvrgs n cho cậexdw u ấziit y khôndon ng tìieec m đdxhs ưdqbv ợcddu c việdqbv c làjtpn m, ảbmrr nh hưdqbv ởutce ng đdxhs ếvrgs n côndon ng việdqbv c vàjtpn tưdqbv ơziit ng lai cảbmrr đdxhs ờjgbr i luôndon n đdxhs óxsdm nha!” nóxsdm i xong, Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u lạtyrq i cưdqbv ờjgbr i hìieec hìieec .
“Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u, côndon khôndon ng sợcddu bâmpet y giờjgbr tôndon i sẽsjzj đdxhs i tìieec m Cốhtoa Dưdqbv Sinh nóxsdm i hếvrgs t mọphrq i chuyệdqbv n sao?”
“Sợcddu nha… cóxsdm đdxhs iềotxs u cũfsbl ng chẳqjeh ng cóxsdm gìieec đdxhs áxgcr ng kểqfat , chỉyrcu cầutce n côndon dáxgcr m đdxhs i tìieec m, tôndon i liềotxs n lậexdw p tứkulk c pháxgcr t táxgcr n nhữbmrr ng tấziit m ảbmrr nh củjmos a côndon vàjtpn Cốhtoa Dưdqbv Sinh, đdxhs ểqfat khắeyde p thiêziit n hạtyrq đdxhs ềotxs u biếvrgs t côndon làjtpn con hồlypw ly tinh giậexdw t chồlypw ng ngưdqbv ờjgbr i kháxgcr c,… Bởutce i vậexdw y, tôndon i khôndon ng chỉyrcu đdxhs ơziit n thuầutce n pháxgcr em trai củjmos a côndon , màjtpn còwjxh n pháxgcr hoạtyrq i cảbmrr cuộszch c sốhtoa ng củjmos a côndon , cho côndon hàjtpn i lòwjxh ng, khôndon ng phảbmrr i sao?” Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u trầutce m ngâmpet m trong đdxhs iệdqbv n thoạtyrq i mộszch t láxgcr t, lạtyrq i làjtpn m nhưdqbv khôndon ng cóxsdm chuyệdqbv n gìieec quan trọphrq ng, lạtyrq i nóxsdm i: “Nhưdqbv vậexdw y đdxhs i, muốhtoa n em củjmos a côndon qua chuyệdqbv n cũfsbl ng đdxhs ưdqbv ợcddu c, nhưdqbv ng đdxhs iềotxs u kiềotxs n đdxhs ầutce u tiêziit n làjtpn côndon phảbmrr i làjtpn m hai chuyệdqbv n.”
Lưdqbv ơziit ng Đlolm ậexdw u Khấziit u chẳqjeh ng cầutce n hỏpcng i xem côndon cóxsdm đdxhs ồlypw ng ýddqk khôndon ng, liềotxs n nóxsdm i: “Chuyệdqbv n thứkulk nhấziit t, tìieec m đdxhs ạtyrq i mộszch t ngưdqbv ờjgbr i nàjtpn o đdxhs óxsdm giảbmrr làjtpn m tìieec nh nhâmpet n củjmos a côndon , hoặpcng c làjtpn đdxhs i kháxgcr ch sạtyrq n, làjtpn m thếvrgs nàjtpn o cho Cốhtoa Dưdqbv Sinh nhìieec n thấziit y thìieec làjtpn m.”
Hà
Như
Mà
Trê
Tầ
Lư
“Chuyệ
Lư
Lư
“Tầ
Cá
“Tô
“Ô
“Lư
“Sợ
Lư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.