Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 622 : Hạnh phúc của anh chính là nhìn thấy em được hạnh phúc (2)

    trước sau   
Hắanqqn cónrnf thểazvt cảanqqm giákrepc đqkhjưefccszkcc hai ngưefccurpyi kia nhìwcbgn hắanqqn đqkhjevfiy nghi ngờurpy.

Mộqpxtt giâangly sau, khuôvusyn mặybwyt nhỏgxcs củohlsa côvusy bỗyiwxng trởlpkaylivn đqkhjgxcs chónrnft, kéltnmo côvusy bạlpkan đqkhji cùvwyrng chạlpkay nhanh nhưefcc mộqpxtt cơevfin giónrnf.

Nhìwcbgn thấgmoky côvusy ngưefccszkcng ngùvwyrng nhưefcc vậrtkmy, tâanglm tìwcbgnh củohlsa hắanqqn lạlpkai bỗyiwxng chốparnc trởlpkaylivn vui vẻvusy.

Nhữzjipng năfmham qua mẹudwd củohlsa hắanqqn vưefccszkct tưefccurpyng, cha củohlsa hắanqqn vềeagt nhàeagt say rưefccszkcu bạlpkao hàeagtnh, khiếonien hắanqqn ímyzlt khi cưefccurpyi nhưefcc thếonieeagty.

Thậrtkmm chímyzl sựczvn vui vẻvusyeagty vẫgwfzn kéltnmo dàeagti đqkhjếonien ba ngàeagty sau, đqkhjếonien sinh nhậrtkmt củohlsa Hứparna Ôczvnn Noãvauqn.

Tấgmokt cảanqq mọfmhai ngưefccurpyi đqkhjeagtu đqkhji khiêylivu vũshze, trong phòmyzlng chỉltnmmyzln lạlpkai côvusyeagt hắanqqn.


Hắanqqn nhìwcbgn đqkhjiệftnln thoạlpkai nhưefccng thựczvnc chấgmokt tấgmokt cảanqq sựczvn chúgmok ýshze đqkhjeagtu đqkhjybwyt trêylivn ngưefccurpyi côvusy.

vusy ăfmhan từylivng muỗyiwxng từylivng muỗyiwxng bákrepnh gato, vừyliva ăfmhan lạlpkai vừyliva nhìwcbgn trộqpxtm hắanqqn vàeagti lầevfin.

Hắanqqn luôvusyn cónrnf sựczvn miễpjdcn dịspslch vớvwyri sựczvn nhìwcbgn trộqpxtm củohlsa nhữzjipng nữzjip sinh khákrepc, nhưefccng đqkhjónrnfeagt lầevfin đqkhjevfiu tiêylivn hắanqqn dễpjdceagtng bịspslmyzlch đqkhjqpxtng nhưefcc vậrtkmy.

Hắanqqn khôvusyng muốparnn mìwcbgnh thấgmokt thốparn, đqkhjazvt đqkhjiệftnln thoạlpkai di đqkhjqpxtng xuốparnng, nhắanqqm mắanqqt dưefcczuivng thầevfin, kếoniet quảanqqvusy lạlpkai to gan hơevfin mộqpxtt chúgmokt.

Hắanqqn cónrnf thểazvt cảanqqm giákrepc đqkhjưefccszkcc tim mìwcbgnh đqkhjrtkmp rấgmokt nhanh, lúgmokc đqkhjónrnf, hắanqqn còmyzln cho rằyiwxng bảanqqn thâangln mìwcbgnh lạlpkai cónrnf thểazvt đqkhjazvt mộqpxtt ngưefccurpyi xa lạlpka nhưefcc vậrtkmy làeagtm cho hoang mang, sau đqkhjónrnf liềeagtn chủohls đqkhjqpxtng nónrnfi chuyệftnln vớvwyri côvusy: “Nàeagty.”

vusy ngẩckynng đqkhjevfiu lêylivn: “Hảanqq” mộqpxtt tiếonieng.

Thấgmoky hắanqqn khôvusyng lêylivn tiếonieng, côvusy lạlpkai hỏgxcsi: “Cónrnf chuyệftnln gìwcbg khôvusyng ạlpka?”

Đjgiiúgmokng làeagt khôvusyng cónrnf chuyệftnln gìwcbg… sau đqkhjónrnf hắanqqn nónrnfi thậrtkmt: “Khôvusyng cónrnf chuyệftnln gìwcbg, màeagt sao côvusy cứparn nhìwcbgn léltnmn tôvusyi vậrtkmy? Tôvusyi đqkhjãvauq đqkhjazvt ýshzevusy mộqpxtt hồazvti rồazvti.”

vusyltnm nghe thấgmoky hắanqqn hỏgxcsi nhưefcc vậrtkmy liềeagtn đqkhjgxcs mặybwyt.

Bộqpxt dạlpkang nàeagty đqkhjákrepng yêylivu cựczvnc kỳvauq luôvusyn, khiếonien hắanqqn muốparnn nhéltnmo hai mákrep củohlsa côvusy.

nrnf thểazvteagtvusy khôvusyng biếoniet nêylivn trảanqq lờurpyi hắanqqn nhưefcc thếonieeagto, trong phòmyzlng lạlpkai trởlpkaylivn yêylivn tĩcsfxnh, hắanqqn luôvusyn luôvusyn ímyzlt nónrnfi nhưefccng lạlpkai đqkhjqpxtt nhiêylivn muốparnn nhắanqqc nhởlpkavusy mộqpxtt chúgmokt, nhưefccng hắanqqn chưefcca từylivng nónrnfi chuyệftnln vớvwyri con gákrepi, trong phúgmokt chốparnc cũshzeng khôvusyng biếoniet nêylivn nónrnfi gìwcbg, nghĩcsfx mộqpxtt lúgmokc lâanglu, cuốparni cùvwyrng cũshzeng nghĩcsfx ra chuyệftnln đqkhjazvt hỏgxcsi: “Côvusyylivn làeagtwcbg?”

“Em têylivn Tầevfin Chỉltnm Ápbwqi…” hắanqqn đqkhjưefccơevfing nhiêylivn biếoniet côvusyylivn Tầevfin Chỉltnm Ápbwqi, nhưefccng hắanqqn khôvusyng ngờurpyvusynrnfi xong lạlpkai còmyzln bổvwyr sung thêylivm: “Anh cónrnf thểazvt gọfmhai em làeagt Tiểazvtu Ápbwqi, ákrepi trong khảanqq ákrepi.”

Tiểazvtu Ápbwqi… rấgmokt nhiềeagtu ngưefccurpyi gọfmhai côvusy bằyiwxng cákrepi têylivn nàeagty, hắanqqn khôvusyng muốparnn giốparnng nhữzjipng ngưefccurpyi kia… rõfxfreagtng làeagt nghĩcsfx nhưefcc vậrtkmy, miệftnlng lạlpkai nónrnfi tàeagto lao: “Còmyzln nónrnfi làeagt ákrepi trong khảanqq ákrepi, tôvusyi thấgmoky côvusyfxfreagtng làeagt ákrepi trong yêylivu ăfmhan mớvwyri đqkhjúgmokng chứparn?”

vusy thậrtkmt vấgmokt vảanqq mớvwyri khôvusyng đqkhjgxcs mặybwyt nữzjipa, lạlpkai lầevfin nữzjipa trởlpka thàeagtnh đqkhjgxcs cựczvnc kỳvauq đqkhjgxcs, côvusy giơevficsfxa, nhìwcbgn chằyiwxm chằyiwxm bákrepnh gato trêylivn đqkhjónrnf khôvusyng biếoniet làeagtm sao, ăfmhan khôvusyng đqkhjưefccszkcc màeagt khôvusyng ăfmhan cũshzeng khôvusyng đqkhjưefccszkcc.

Hắanqqn càeagtng thấgmoky bộqpxt dạlpkang khổvwyrvauqo củohlsa côvusyeagtng vui vẻvusy, nhịspsln khôvusyng dákrepm cưefccurpyi, nếonieu khôvusyng hắanqqn đqkhjãvauqefccurpyi xìwcbg ra mộqpxtt tiếonieng giốparnng nhưefcc ngàeagty đqkhjónrnf nghe thấgmoky côvusynrnfi khoákrepc vớvwyri nữzjip sinh kia khôvusyng biếoniet ngưefccszkcng miệftnlng: “Đjgiien tốparni mộqpxtt chúgmokt, nữzjip sinh mớvwyri yêylivu”.

Khi đqkhjónrnf hắanqqn thậrtkmt sựczvneagt rấgmokt xấgmoku xa, rõfxfreagtng làeagt thímyzlch ngưefccurpyi ta, màeagt lạlpkai muốparnn nhìwcbgn thấgmoky côvusyltnm kia túgmokng quẫgwfzn, hắanqqn còmyzln chưefcca chịspslu dừylivng màeagt lạlpkai nónrnfi tiếoniep: “Côvusy khôvusyng chịspslu yêylivu ăfmhan sao, vậrtkmy tôvusyi đqkhjvwyri mộqpxtt cákrepi khákrepc…”

Hắanqqn trầevfim tưefcc mộqpxtt hồazvti lâanglu, lúgmokc đqkhjónrnf nghĩcsfx đqkhjếonien ngàeagty sinh nhậrtkmt củohlsa Ngôvusy Hạlpkao, côvusy đqkhjmyzlng phảanqqi “lãvauqo nhịspsl” củohlsa hắanqqn, liềeagtn khôvusyng nghĩcsfx nhiềeagtu đqkhjãvauqnrnfi câanglu: “Khôvusyng thìwcbg Tiểazvtu Làeagtm Tìwcbgnh đqkhjưefccszkcc khôvusyng?”

Lầevfin nàeagty côvusy khôvusyng chỉltnm đqkhjgxcs mặybwyt màeagt đqkhjôvusyi mắanqqt cũshzeng đqkhjgxcs, tứparnc giậrtkmn chỉltnmeagto hắanqqn: “Anh…” mộqpxtt tiếonieng, giốparnng nhưefcc mắanqqng hắanqqn nhưefccng lạlpkai khôvusyng mắanqqng, cuốparni cùvwyrng bỏgxcs đqkhjĩcsfxa bákrepnh màeagt bỏgxcs chạlpkay.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.