Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 622 : Hạnh phúc của anh chính là nhìn thấy em được hạnh phúc (2)
Hắsnhq n cólkof thểtpge cảcmep m giáaghv c đibgz ưilph ợoqgq c hai ngưilph ờceng i kia nhìbqiv n hắsnhq n đibgz ầahmd y nghi ngờceng .
Mộhket t giâxzus y sau, khuôexhd n mặqjky t nhỏzray củfyvd a côexhd bỗffct ng trởfuql nêbqiv n đibgz ỏzray chólkof t, kétupg o côexhd bạrqdy n đibgz i cùohel ng chạrqdy y nhanh nhưilph mộhket t cơxqgr n giólkof .
Nhìbqiv n thấjlxv y côexhd ngưilph ợoqgq ng ngùohel ng nhưilph vậjjsn y, tâxzus m tìbqiv nh củfyvd a hắsnhq n lạrqdy i bỗffct ng chốghrg c trởfuql nêbqiv n vui vẻhket .
Nhữowiq ng năjjsn m qua mẹtpge củfyvd a hắsnhq n vưilph ợoqgq t tưilph ờceng ng, cha củfyvd a hắsnhq n vềxnbg nhàeouv say rưilph ợoqgq u bạrqdy o hàeouv nh, khiếsawh n hắsnhq n ítxde t khi cưilph ờceng i nhưilph thếsawh nàeouv y.
Thậjjsn m chítxde sựlpqy vui vẻhket nàeouv y vẫdjht n kétupg o dàeouv i đibgz ếsawh n ba ngàeouv y sau, đibgz ếsawh n sinh nhậjjsn t củfyvd a Hứrgep a Ôoqgq n Noãxnbg n.
Tấjlxv t cảcmep mọlpqy i ngưilph ờceng i đibgz ềxnbg u đibgz i khiêbqiv u vũtodd , trong phòboyy ng chỉfoqv còboyy n lạrqdy i côexhd vàeouv hắsnhq n.
Hắsnhq n nhìbqiv n đibgz iệqjky n thoạrqdy i nhưilph ng thựlpqy c chấjlxv t tấjlxv t cảcmep sựlpqy chúsxhm ýzray đibgz ềxnbg u đibgz ặqjky t trêbqiv n ngưilph ờceng i côexhd .
Côexhd ăjjsn n từxnfa ng muỗffct ng từxnfa ng muỗffct ng báaghv nh gato, vừxnfa a ăjjsn n lạrqdy i vừxnfa a nhìbqiv n trộhket m hắsnhq n vàeouv i lầahmd n.
Hắsnhq n luôexhd n cólkof sựlpqy miễgjtj n dịlzan ch vớarly i sựlpqy nhìbqiv n trộhket m củfyvd a nhữowiq ng nữowiq sinh kháaghv c, nhưilph ng đibgz ólkof làeouv lầahmd n đibgz ầahmd u tiêbqiv n hắsnhq n dễgjtj dàeouv ng bịlzan kítxde ch đibgz ộhket ng nhưilph vậjjsn y.
Hắsnhq n khôexhd ng muốghrg n mìbqiv nh thấjlxv t thốghrg , đibgz ểtpge đibgz iệqjky n thoạrqdy i di đibgz ộhket ng xuốghrg ng, nhắsnhq m mắsnhq t dưilph ỡlzan ng thầahmd n, kếsawh t quảcmep côexhd lạrqdy i to gan hơxqgr n mộhket t chúsxhm t.
Hắsnhq n cólkof thểtpge cảcmep m giáaghv c đibgz ưilph ợoqgq c tim mìbqiv nh đibgz ậjjsn p rấjlxv t nhanh, lúsxhm c đibgz ólkof , hắsnhq n còboyy n cho rằexhd ng bảcmep n thâxzus n mìbqiv nh lạrqdy i cólkof thểtpge đibgz ểtpge mộhket t ngưilph ờceng i xa lạrqdy nhưilph vậjjsn y làeouv m cho hoang mang, sau đibgz ólkof liềxnbg n chủfyvd đibgz ộhket ng nólkof i chuyệqjky n vớarly i côexhd : “Nàeouv y.”
Côexhd ngẩxury ng đibgz ầahmd u lêbqiv n: “Hảcmep ” mộhket t tiếsawh ng.
Thấjlxv y hắsnhq n khôexhd ng lêbqiv n tiếsawh ng, côexhd lạrqdy i hỏzray i: “Cólkof chuyệqjky n gìbqiv khôexhd ng ạrqdy ?”
Đfdgr úsxhm ng làeouv khôexhd ng cólkof chuyệqjky n gìbqiv … sau đibgz ólkof hắsnhq n nólkof i thậjjsn t: “Khôexhd ng cólkof chuyệqjky n gìbqiv , màeouv sao côexhd cứrgep nhìbqiv n létupg n tôexhd i vậjjsn y? Tôexhd i đibgz ãxnbg đibgz ểtpge ýzray côexhd mộhket t hồmgpf i rồmgpf i.”
Côexhd bétupg nghe thấjlxv y hắsnhq n hỏzray i nhưilph vậjjsn y liềxnbg n đibgz ỏzray mặqjky t.
Bộhket dạrqdy ng nàeouv y đibgz áaghv ng yêbqiv u cựlpqy c kỳqjky luôexhd n, khiếsawh n hắsnhq n muốghrg n nhétupg o hai máaghv củfyvd a côexhd .
Cólkof thểtpge làeouv côexhd khôexhd ng biếsawh t nêbqiv n trảcmep lờceng i hắsnhq n nhưilph thếsawh nàeouv o, trong phòboyy ng lạrqdy i trởfuql nêbqiv n yêbqiv n tĩsrju nh, hắsnhq n luôexhd n luôexhd n ítxde t nólkof i nhưilph ng lạrqdy i đibgz ộhket t nhiêbqiv n muốghrg n nhắsnhq c nhởfuql côexhd mộhket t chúsxhm t, nhưilph ng hắsnhq n chưilph a từxnfa ng nólkof i chuyệqjky n vớarly i con gáaghv i, trong phúsxhm t chốghrg c cũtodd ng khôexhd ng biếsawh t nêbqiv n nólkof i gìbqiv , nghĩsrju mộhket t lúsxhm c lâxzus u, cuốghrg i cùohel ng cũtodd ng nghĩsrju ra chuyệqjky n đibgz ểtpge hỏzray i: “Côexhd têbqiv n làeouv gìbqiv ?”
“Em têbqiv n Tầahmd n Chỉfoqv Áoqgq i…” hắsnhq n đibgz ưilph ơxqgr ng nhiêbqiv n biếsawh t côexhd têbqiv n Tầahmd n Chỉfoqv Áoqgq i, nhưilph ng hắsnhq n khôexhd ng ngờceng côexhd nólkof i xong lạrqdy i còboyy n bổgcax sung thêbqiv m: “Anh cólkof thểtpge gọlpqy i em làeouv Tiểtpge u Áoqgq i, áaghv i trong khảcmep áaghv i.”
Tiểtpge u Áoqgq i… rấjlxv t nhiềxnbg u ngưilph ờceng i gọlpqy i côexhd bằexhd ng cáaghv i têbqiv n nàeouv y, hắsnhq n khôexhd ng muốghrg n giốghrg ng nhữowiq ng ngưilph ờceng i kia… rõlkof ràeouv ng làeouv nghĩsrju nhưilph vậjjsn y, miệqjky ng lạrqdy i nólkof i tàeouv o lao: “Còboyy n nólkof i làeouv áaghv i trong khảcmep áaghv i, tôexhd i thấjlxv y côexhd rõlkof ràeouv ng làeouv áaghv i trong yêbqiv u ăjjsn n mớarly i đibgz úsxhm ng chứrgep ?”
Côexhd thậjjsn t vấjlxv t vảcmep mớarly i khôexhd ng đibgz ỏzray mặqjky t nữowiq a, lạrqdy i lầahmd n nữowiq a trởfuql thàeouv nh đibgz ỏzray cựlpqy c kỳqjky đibgz ỏzray , côexhd giơxqgr nĩsrju a, nhìbqiv n chằexhd m chằexhd m báaghv nh gato trêbqiv n đibgz ólkof khôexhd ng biếsawh t làeouv m sao, ăjjsn n khôexhd ng đibgz ưilph ợoqgq c màeouv khôexhd ng ăjjsn n cũtodd ng khôexhd ng đibgz ưilph ợoqgq c.
Hắsnhq n càeouv ng thấjlxv y bộhket dạrqdy ng khổgcax nãxnbg o củfyvd a côexhd càeouv ng vui vẻhket , nhịlzan n khôexhd ng dáaghv m cưilph ờceng i, nếsawh u khôexhd ng hắsnhq n đibgz ãxnbg cưilph ờceng i xìbqiv ra mộhket t tiếsawh ng giốghrg ng nhưilph ngàeouv y đibgz ólkof nghe thấjlxv y côexhd nólkof i khoáaghv c vớarly i nữowiq sinh kia khôexhd ng biếsawh t ngưilph ợoqgq ng miệqjky ng: “Đfdgr en tốghrg i mộhket t chúsxhm t, nữowiq sinh mớarly i yêbqiv u”.
Khi đibgz ólkof hắsnhq n thậjjsn t sựlpqy làeouv rấjlxv t xấjlxv u xa, rõlkof ràeouv ng làeouv thítxde ch ngưilph ờceng i ta, màeouv lạrqdy i muốghrg n nhìbqiv n thấjlxv y côexhd bétupg kia túsxhm ng quẫdjht n, hắsnhq n còboyy n chưilph a chịlzan u dừxnfa ng màeouv lạrqdy i nólkof i tiếsawh p: “Côexhd khôexhd ng chịlzan u yêbqiv u ăjjsn n sao, vậjjsn y tôexhd i đibgz ổgcax i mộhket t cáaghv i kháaghv c…”
Hắsnhq n trầahmd m tưilph mộhket t hồmgpf i lâxzus u, lúsxhm c đibgz ólkof nghĩsrju đibgz ếsawh n ngàeouv y sinh nhậjjsn t củfyvd a Ngôexhd Hạrqdy o, côexhd đibgz ụqujl ng phảcmep i “lãxnbg o nhịlzan ” củfyvd a hắsnhq n, liềxnbg n khôexhd ng nghĩsrju nhiềxnbg u đibgz ãxnbg nólkof i câxzus u: “Khôexhd ng thìbqiv Tiểtpge u Làeouv m Tìbqiv nh đibgz ưilph ợoqgq c khôexhd ng?”
Lầahmd n nàeouv y côexhd khôexhd ng chỉfoqv đibgz ỏzray mặqjky t màeouv đibgz ôexhd i mắsnhq t cũtodd ng đibgz ỏzray , tứrgep c giậjjsn n chỉfoqv vàeouv o hắsnhq n: “Anh…” mộhket t tiếsawh ng, giốghrg ng nhưilph mắsnhq ng hắsnhq n nhưilph ng lạrqdy i khôexhd ng mắsnhq ng, cuốghrg i cùohel ng bỏzray đibgz ĩsrju a báaghv nh màeouv bỏzray chạrqdy y.
Mộ
Nhì
Nhữ
Thậ
Tấ
Hắ
Cô
Hắ
Hắ
Hắ
Cô
Thấ
Đ
Cô
Bộ
Có
“Em tê
Tiể
Cô
Hắ
Khi đ
Hắ
Lầ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.