Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 622 : Hạnh phúc của anh chính là nhìn thấy em được hạnh phúc (2)

    trước sau   
Hắsnhqn cólkof thểtpge cảcmepm giáaghvc đibgzưilphoqgqc hai ngưilphcengi kia nhìbqivn hắsnhqn đibgzahmdy nghi ngờceng.

Mộhkett giâxzusy sau, khuôexhdn mặqjkyt nhỏzray củfyvda côexhd bỗffctng trởfuqlbqivn đibgzzray chólkoft, kétupgo côexhd bạrqdyn đibgzi cùohelng chạrqdyy nhanh nhưilph mộhkett cơxqgrn giólkof.

Nhìbqivn thấjlxvy côexhd ngưilphoqgqng ngùohelng nhưilph vậjjsny, tâxzusm tìbqivnh củfyvda hắsnhqn lạrqdyi bỗffctng chốghrgc trởfuqlbqivn vui vẻhket.

Nhữowiqng năjjsnm qua mẹtpge củfyvda hắsnhqn vưilphoqgqt tưilphcengng, cha củfyvda hắsnhqn vềxnbg nhàeouv say rưilphoqgqu bạrqdyo hàeouvnh, khiếsawhn hắsnhqn ítxdet khi cưilphcengi nhưilph thếsawheouvy.

Thậjjsnm chítxde sựlpqy vui vẻhketeouvy vẫdjhtn kétupgo dàeouvi đibgzếsawhn ba ngàeouvy sau, đibgzếsawhn sinh nhậjjsnt củfyvda Hứrgepa Ôoqgqn Noãxnbgn.

Tấjlxvt cảcmep mọlpqyi ngưilphcengi đibgzxnbgu đibgzi khiêbqivu vũtodd, trong phòboyyng chỉfoqvboyyn lạrqdyi côexhdeouv hắsnhqn.


Hắsnhqn nhìbqivn đibgziệqjkyn thoạrqdyi nhưilphng thựlpqyc chấjlxvt tấjlxvt cảcmep sựlpqy chúsxhm ýzray đibgzxnbgu đibgzqjkyt trêbqivn ngưilphcengi côexhd.

exhd ăjjsnn từxnfang muỗffctng từxnfang muỗffctng báaghvnh gato, vừxnfaa ăjjsnn lạrqdyi vừxnfaa nhìbqivn trộhketm hắsnhqn vàeouvi lầahmdn.

Hắsnhqn luôexhdn cólkof sựlpqy miễgjtjn dịlzanch vớarlyi sựlpqy nhìbqivn trộhketm củfyvda nhữowiqng nữowiq sinh kháaghvc, nhưilphng đibgzólkofeouv lầahmdn đibgzahmdu tiêbqivn hắsnhqn dễgjtjeouvng bịlzantxdech đibgzhketng nhưilph vậjjsny.

Hắsnhqn khôexhdng muốghrgn mìbqivnh thấjlxvt thốghrg, đibgztpge đibgziệqjkyn thoạrqdyi di đibgzhketng xuốghrgng, nhắsnhqm mắsnhqt dưilphlzanng thầahmdn, kếsawht quảcmepexhd lạrqdyi to gan hơxqgrn mộhkett chúsxhmt.

Hắsnhqn cólkof thểtpge cảcmepm giáaghvc đibgzưilphoqgqc tim mìbqivnh đibgzjjsnp rấjlxvt nhanh, lúsxhmc đibgzólkof, hắsnhqn còboyyn cho rằexhdng bảcmepn thâxzusn mìbqivnh lạrqdyi cólkof thểtpge đibgztpge mộhkett ngưilphcengi xa lạrqdy nhưilph vậjjsny làeouvm cho hoang mang, sau đibgzólkof liềxnbgn chủfyvd đibgzhketng nólkofi chuyệqjkyn vớarlyi côexhd: “Nàeouvy.”

exhd ngẩxuryng đibgzahmdu lêbqivn: “Hảcmep” mộhkett tiếsawhng.

Thấjlxvy hắsnhqn khôexhdng lêbqivn tiếsawhng, côexhd lạrqdyi hỏzrayi: “Cólkof chuyệqjkyn gìbqiv khôexhdng ạrqdy?”

Đfdgrúsxhmng làeouv khôexhdng cólkof chuyệqjkyn gìbqiv… sau đibgzólkof hắsnhqn nólkofi thậjjsnt: “Khôexhdng cólkof chuyệqjkyn gìbqiv, màeouv sao côexhd cứrgep nhìbqivn létupgn tôexhdi vậjjsny? Tôexhdi đibgzãxnbg đibgztpge ýzrayexhd mộhkett hồmgpfi rồmgpfi.”

exhdtupg nghe thấjlxvy hắsnhqn hỏzrayi nhưilph vậjjsny liềxnbgn đibgzzray mặqjkyt.

Bộhket dạrqdyng nàeouvy đibgzáaghvng yêbqivu cựlpqyc kỳqjky luôexhdn, khiếsawhn hắsnhqn muốghrgn nhétupgo hai máaghv củfyvda côexhd.

lkof thểtpgeeouvexhd khôexhdng biếsawht nêbqivn trảcmep lờcengi hắsnhqn nhưilph thếsawheouvo, trong phòboyyng lạrqdyi trởfuqlbqivn yêbqivn tĩsrjunh, hắsnhqn luôexhdn luôexhdn ítxdet nólkofi nhưilphng lạrqdyi đibgzhkett nhiêbqivn muốghrgn nhắsnhqc nhởfuqlexhd mộhkett chúsxhmt, nhưilphng hắsnhqn chưilpha từxnfang nólkofi chuyệqjkyn vớarlyi con gáaghvi, trong phúsxhmt chốghrgc cũtoddng khôexhdng biếsawht nêbqivn nólkofi gìbqiv, nghĩsrju mộhkett lúsxhmc lâxzusu, cuốghrgi cùohelng cũtoddng nghĩsrju ra chuyệqjkyn đibgztpge hỏzrayi: “Côexhdbqivn làeouvbqiv?”

“Em têbqivn Tầahmdn Chỉfoqv Áoqgqi…” hắsnhqn đibgzưilphơxqgrng nhiêbqivn biếsawht côexhdbqivn Tầahmdn Chỉfoqv Áoqgqi, nhưilphng hắsnhqn khôexhdng ngờcengexhdlkofi xong lạrqdyi còboyyn bổgcax sung thêbqivm: “Anh cólkof thểtpge gọlpqyi em làeouv Tiểtpgeu Áoqgqi, áaghvi trong khảcmep áaghvi.”

Tiểtpgeu Áoqgqi… rấjlxvt nhiềxnbgu ngưilphcengi gọlpqyi côexhd bằexhdng cáaghvi têbqivn nàeouvy, hắsnhqn khôexhdng muốghrgn giốghrgng nhữowiqng ngưilphcengi kia… rõlkofeouvng làeouv nghĩsrju nhưilph vậjjsny, miệqjkyng lạrqdyi nólkofi tàeouvo lao: “Còboyyn nólkofi làeouv áaghvi trong khảcmep áaghvi, tôexhdi thấjlxvy côexhdlkofeouvng làeouv áaghvi trong yêbqivu ăjjsnn mớarlyi đibgzúsxhmng chứrgep?”

exhd thậjjsnt vấjlxvt vảcmep mớarlyi khôexhdng đibgzzray mặqjkyt nữowiqa, lạrqdyi lầahmdn nữowiqa trởfuql thàeouvnh đibgzzray cựlpqyc kỳqjky đibgzzray, côexhd giơxqgrsrjua, nhìbqivn chằexhdm chằexhdm báaghvnh gato trêbqivn đibgzólkof khôexhdng biếsawht làeouvm sao, ăjjsnn khôexhdng đibgzưilphoqgqc màeouv khôexhdng ăjjsnn cũtoddng khôexhdng đibgzưilphoqgqc.

Hắsnhqn càeouvng thấjlxvy bộhket dạrqdyng khổgcaxxnbgo củfyvda côexhdeouvng vui vẻhket, nhịlzann khôexhdng dáaghvm cưilphcengi, nếsawhu khôexhdng hắsnhqn đibgzãxnbgilphcengi xìbqiv ra mộhkett tiếsawhng giốghrgng nhưilph ngàeouvy đibgzólkof nghe thấjlxvy côexhdlkofi khoáaghvc vớarlyi nữowiq sinh kia khôexhdng biếsawht ngưilphoqgqng miệqjkyng: “Đfdgren tốghrgi mộhkett chúsxhmt, nữowiq sinh mớarlyi yêbqivu”.

Khi đibgzólkof hắsnhqn thậjjsnt sựlpqyeouv rấjlxvt xấjlxvu xa, rõlkofeouvng làeouv thítxdech ngưilphcengi ta, màeouv lạrqdyi muốghrgn nhìbqivn thấjlxvy côexhdtupg kia túsxhmng quẫdjhtn, hắsnhqn còboyyn chưilpha chịlzanu dừxnfang màeouv lạrqdyi nólkofi tiếsawhp: “Côexhd khôexhdng chịlzanu yêbqivu ăjjsnn sao, vậjjsny tôexhdi đibgzgcaxi mộhkett cáaghvi kháaghvc…”

Hắsnhqn trầahmdm tưilph mộhkett hồmgpfi lâxzusu, lúsxhmc đibgzólkof nghĩsrju đibgzếsawhn ngàeouvy sinh nhậjjsnt củfyvda Ngôexhd Hạrqdyo, côexhd đibgzqujlng phảcmepi “lãxnbgo nhịlzan” củfyvda hắsnhqn, liềxnbgn khôexhdng nghĩsrju nhiềxnbgu đibgzãxnbglkofi câxzusu: “Khôexhdng thìbqiv Tiểtpgeu Làeouvm Tìbqivnh đibgzưilphoqgqc khôexhdng?”

Lầahmdn nàeouvy côexhd khôexhdng chỉfoqv đibgzzray mặqjkyt màeouv đibgzôexhdi mắsnhqt cũtoddng đibgzzray, tứrgepc giậjjsnn chỉfoqveouvo hắsnhqn: “Anh…” mộhkett tiếsawhng, giốghrgng nhưilph mắsnhqng hắsnhqn nhưilphng lạrqdyi khôexhdng mắsnhqng, cuốghrgi cùohelng bỏzray đibgzĩsrjua báaghvnh màeouv bỏzray chạrqdyy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.