Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)
Chương 610 : Tình cảm tám năm của cô, chính là hắn (10)
Hai phầtedm n ba sốcjrg rưjvog ợfhgj u trêlvoi n bàbqhj n làbqhj do Ngômymv Hạeppm o uốcjrg ng, nhưjvog ng lúbubr c Cốcjrg Dưjvog Sinh bưjvog ớnpel c vàbqhj o, hắfhgj n vẫmewk n còaqkh n cóinih thểalxg đfwxv ứclyo ng lêlvoi n, nóinih i chuyệzaxx n rấnwcm t rõfhgj ràbqhj ng: “Anh Sinh, đfwxv ếalxg n rồzwsy i sao?”
Cốcjrg Dưjvog Sinh cũmhzd ng khômymv ng nóinih i gìkwmm , nhẹivoh nhàbqhj ng đfwxv i đfwxv ếalxg n bêlvoi n bàbqhj n.
Ngômymv Hạeppm o đfwxv ưjvog a tay giúbubr p hắfhgj n kéktit o ghếalxg dựbubr a, Cốcjrg Dưjvog Sinh khômymv ng ngồzwsy i, lạeppm i kéktit o mộclyo t cázaxx i ghếalxg kházaxx c ra ngồzwsy i xuốcjrg ng.
Lụodau c Bázaxx n Thàbqhj nh uốcjrg ng kházaxx nhiềfhgj u rồzwsy i, lúbubr c Cốcjrg Dưjvog Sinh ngồzwsy i xuốcjrg ng mộclyo t chúbubr t mớnpel i ngoẹivoh o cổxarj nhìkwmm n hắfhgj n vàbqhj i lầtedm n, mồzwsy m miệzaxx ng khômymv ng rõfhgj ràbqhj ng: “Anh Sinh.”
Ngômymv Hạeppm o gọalxg i nhâgsvx n viêlvoi n phụodau c vụodau , lấnwcm y cho Cốcjrg Dưjvog Sinh mộclyo t cázaxx i ly, sau đfwxv óinih mớnpel i ngồzwsy i lạeppm i chỗfhgj củemoz a mìkwmm nh, nóinih i tiếalxg p nhữcntq ng chuyệzaxx n trưjvog ớnpel c khi Cốcjrg Dưjvog Sinh đfwxv ếalxg n đfwxv ang nóinih i dởyzst vớnpel i Lụodau c Bázaxx n Thàbqhj nh: “Em thậpjoo t lòaqkh ng yêlvoi u Ôfwxv n Noãcawx n, từemoz hồzwsy i cấnwcm p ba lầtedm n đfwxv ầtedm u tiêlvoi n nhìkwmm n thấnwcm y cômymv ấnwcm y, em đfwxv ãcawx muốcjrg n kếalxg t hômymv n vớnpel i cômymv ấnwcm y, nhấnwcm t đfwxv ịkwmm nh cômymv béktit ấnwcm y phảcawx i làbqhj vợfhgj củemoz a em, thoázaxx ng cázaxx i mưjvog ờahxc i năwygc m trômymv i qua, ýixov nghĩnwcm nàbqhj y vẫmewk n chưjvog a bao giờahxc thay đfwxv ổxarj i…”
“Em muốcjrg n vìkwmm chídjjd nh bảcawx n thâgsvx n mìkwmm nh gầtedm y dựbubr ng mộclyo t cômymv ng ty, mệzaxx t chệzaxx t thìkwmm cóinih làbqhj m sao? Chídjjd nh làbqhj muốcjrg n cho Ôfwxv n Noãcawx n mộclyo t cuộclyo c sốcjrg ng thậpjoo t tốcjrg t, anh khômymv ng biếalxg t đfwxv âgsvx u, vừemoz a mớnpel i bắfhgj t đfwxv ầtedm u gâgsvx y dựbubr ng sựbubr nghiệzaxx p, liêlvoi n tụodau c nửmxep a năwygc m cũmhzd ng khômymv ng hềfhgj cóinih mộclyo t hợfhgj p đfwxv ồzwsy ng nàbqhj o, mỗfhgj i ngàbqhj y đfwxv ềfhgj u ăwygc n cùxclm ng Ôfwxv n Noãcawx n, uốcjrg ng vớnpel i Ôfwxv n Noãcawx n, cômymv ấnwcm y cầtedm m hếalxg t tiềfhgj n tídjjd ch cóinih p đfwxv ưjvog ợfhgj c nuômymv i em, em lạeppm i vìkwmm mộclyo t hợfhgj p đfwxv ồzwsy ng màbqhj Tưjvog ởyzst ng Tiêlvoi m Tiêlvoi m mang lạeppm i, mớnpel i cùxclm ng vớnpel i cômymv ta… em nghĩnwcm cũmhzd ng chỉqlew làbqhj toan tídjjd nh vớnpel i Tưjvog ởyzst ng Tiêlvoi m Tiêlvoi m, sau khi đfwxv ứclyo ng vữcntq ng châgsvx n thìkwmm sẽmxep giũmhzd sạeppm ch toàbqhj n bộclyo quan hệzaxx , nhưjvog ng khômymv ng ngờahxc lạeppm i bạeppm i lộclyo rồzwsy i…”
“Em khômymv ng cóinih thậpjoo t lòaqkh ng vớnpel i Tưjvog ởyzst ng Tiêlvoi m Tiêlvoi m, khômymv ng thậpjoo t lòaqkh ng… Sao em cóinih thểalxg thídjjd ch Tưjvog ởyzst ng Tiêlvoi m Tiêlvoi m chứclyo , chỉqlew qua lạeppm i vớnpel i Tưjvog ởyzst ng Tiêlvoi m Tiêlvoi m vìkwmm mộclyo t tưjvog ơqnmq ng lai tưjvog ơqnmq i sázaxx ng hơqnmq n… em làbqhj m nhưjvog vậpjoo y cũmhzd ng chỉqlew làbqhj vìkwmm Ôfwxv n Noãcawx n…”
Lụodau c Bázaxx n Thàbqhj nh vẫmewk n cúbubr i đfwxv ầtedm u, say khưjvog ớnpel t, khômymv ng đfwxv ểalxg ýixov đfwxv ếalxg n nhữcntq ng lờahxc i lầtedm m bầtedm m củemoz a Ngômymv Hạeppm o, bỗfhgj ng nhiêlvoi n lạeppm i cầtedm m chai rưjvog ợfhgj u, nặtadk ng nềfhgj đfwxv ặtadk t lêlvoi n bàbqhj n, ngẩobbg ng đfwxv ầtedm u lêlvoi n, nhìkwmm n ázaxx nh mắfhgj t củemoz a Ngômymv Hạeppm o, nhưjvog làbqhj uốcjrg ng quázaxx nhiềfhgj u, mắfhgj t hắfhgj n kházaxx đfwxv ỏpwtb , đfwxv ầtedm u lưjvog ỡxclm i hắfhgj n nóinih i năwygc ng lộclyo n xộclyo n, phun ra mộclyo t câgsvx u: “Cớnpel ! Cậpjoo u chídjjd nh làbqhj vìkwmm chídjjd nh bảcawx n thâgsvx n mìkwmm nh, đfwxv ừemoz ng trốcjrg n trázaxx nh trázaxx ch nhiệzaxx m nữcntq a!”
“Bázaxx n Thàbqhj nh, em nóinih i cho anh biếalxg t, anh chưjvog a từemoz ng trảcawx i qua nhữcntq ng ngàbqhj y tházaxx ng nghèeasv o khóinih , anh khômymv ng hiểalxg u nhữcntq ng ngàbqhj y bọalxg n em khômymv ng cóinih gìkwmm nóinih khóinih khăwygc n nhưjvog thếalxg nàbqhj o đfwxv âgsvx u!”
Lụodau c Bázaxx n Thàbqhj nh uốcjrg ng nửmxep a chai rưjvog ợfhgj u, lạeppm i trảcawx lờahxc i: “Vẫmewk n làbqhj cớnpel ! Trêlvoi n thếalxg giớnpel i nàbqhj y cóinih nhiềfhgj u ngưjvog ờahxc i khômymv ng cóinih tiềfhgj n, khômymv ng cóinih đfwxv ịkwmm a vịkwmm , cũmhzd ng khômymv ng đfwxv i phảcawx n bộclyo i ngưjvog ờahxc i mìkwmm nh yêlvoi u! Tômymv i thấnwcm y chỉqlew cóinih mìkwmm nh cậpjoo u màbqhj thômymv i.”
“Bázaxx n Thàbqhj nh, anh đfwxv ừemoz ng nhưjvog vậpjoo y, sao mỗfhgj i câgsvx u anh nóinih i hômymv m nay đfwxv ềfhgj u chốcjrg ng lạeppm i em hếalxg t vậpjoo y… em tìkwmm m anh ra làbqhj đfwxv ểalxg tâgsvx m tìkwmm nh nóinih i hếalxg t nhữcntq ng chuyệzaxx n khômymv ng vui màbqhj , anh nhưjvog vậpjoo y lạeppm i càbqhj ng làbqhj m em đfwxv au khổxarj hơqnmq n…” Ngômymv Hạeppm o nóinih i xong, liềfhgj n cầtedm m chai rưjvog ợfhgj u lêlvoi n uốcjrg ng nhưjvog nưjvog ớnpel c lọalxg c vậpjoo y.”
“Khômymv ng sao, chờahxc khi cậpjoo u gặtadk p Tưjvog ởyzst ng Tiêlvoi m Tiêlvoi m, cômymv ấnwcm y sẽmxep làbqhj m cậpjoo u hàbqhj i lòaqkh ng thômymv i àbqhj !” Nóinih i xong, Lụodau c Bázaxx n Thàbqhj nh ngẩobbg ng đfwxv ầtedm u lêlvoi n uốcjrg ng cạeppm n chai rưjvog ợfhgj u trong tay.
“Anh…” Ngômymv Hạeppm o khômymv ng còaqkh n gìkwmm đfwxv ểalxg nóinih i, quay đfwxv ầtedm u nhìkwmm n Cốcjrg Dưjvog Sinh: “Anh Sinh, anh thấnwcm y anh Thàbqhj nh nhưjvog vậpjoo y cóinih đfwxv ưjvog ợfhgj c khômymv ng?”
Cốcjrg Dưjvog Sinh khômymv ng đfwxv ểalxg Ngômymv Hạeppm o vàbqhj o mắfhgj t, màbqhj lạeppm i đfwxv ưjvog a tay cầtedm m chai rưjvog ợfhgj u trêlvoi n bàbqhj n, nhưjvog ng đfwxv ầtedm u ngóinih n tay còaqkh n chưjvog a đfwxv ụodau ng ly rưjvog ợfhgj u, lạeppm i nghĩnwcm đfwxv ếalxg n ly rưjvog ợfhgj u nàbqhj y cũmhzd ng làbqhj do Ngômymv Hạeppm o gọalxg i ngưjvog ờahxc i đfwxv em đfwxv ếalxg n cho mìkwmm nh nêlvoi n liềfhgj n tu cảcawx chai, uốcjrg ng mộclyo t hớnpel p.
Cố
Ngô
Lụ
Ngô
“Em muố
“Em khô
Lụ
“Bá
Lụ
“Bá
“Khô
“Anh…” Ngô
Cố
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.