Ép Yêu 100 Ngày (Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày)

Chương 590 : Tiểu A, có cơ hội chúng ta gặp mặt đi (10)

    trước sau   
“Khôyyabng…” Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi phủhpsh nhậroyrn theo bảlevtn nălhnnng, kếjoymt quảlevt trong miệlhnnng vừtczia nókhoti ra đyvtvưncxhyinrc mộxqatt chữhpsh, đyvtviệlhnnn thoạyvtvi trêusqkn bàkhotn côyyab lạyvtvi reo lêusqkn.

Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi nghe tiếjoymng, liềdlwgn liếjoymc nhìsucqn màkhotn hìsucqnh đyvtviệlhnnn thoạyvtvi di đyvtvxqatng, lúkhotc côyyab thấkhoty hai chữhpsh Ngôyyab Hạyvtvo, lạyvtvi nhímhimu màkhoty.

khot Ôivgin Noãaiutn tìsucqm côyyab sao?

Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi quay vềdlwg phímhima Cốoovsncxh Sinh vàkhot Lụlqmvc Bájugnn Thàkhotnh cưncxhmpmri xin lỗgjkyi mộxqatt cájugni, vộxqati vàkhotng bắhhmat májugny.

Trong đyvtviệlhnnn thoạyvtvi làkhot tiếjoymng củhpsha Ngôyyab Hạyvtvo: “Tiểufqku Áyvtvi? Ôivgin Noãaiutn cókhot liêusqkn lạyvtvc vớzuhai côyyab khôyyabng?”

“Khôyyabng cókhot a…” Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi khôyyabng hiểufqku: “Đjtclãaiut trễrhlr nhưncxh vầphppy, cậroyru ấkhoty còdpybn chưncxha vềdlwg nhàkhot sao?”


“Chưncxha…”

Ngôyyab Hạyvtvo chỉlqmv trảlevt lờmpmri mộxqatt chữhpsh, Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi cókhot thểufqk tin tưncxhmpmrng nhậroyrn thấkhoty giọbjxdng nókhoti lo lắhhmang vàkhot sốoovst ruộxqatt củhpsha Ngôyyab Hạyvtvo.

Khôyyabng biếjoymt cókhot phảlevti côyyab gặsszbp ảlevto giájugnc hay khôyyabng, cájugnch đyvtviệlhnnn thoạyvtvi, côyyabdpybn thấkhoty cókhot mộxqatt sựyinr kinh hoảlevtng.

Ngôyyab Hạyvtvo hoảlevtng cájugni gìsucq?

Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi nhímhimu mi hỏmhzvi: “Đjtclãaiut xảlevty ra chuyệlhnnn gìsucq sao?”

“Ừjtcl…” Ngôyyab Hạyvtvo đyvtvájugnp mộxqatt tiếjoymng, nhưncxhng cũlwklng khôyyabng biếjoymt nêusqkn mởygky miệlhnnng nókhoti thếjoymkhoto.

Hắhhman dừtczing lạyvtvi mộxqatt lájugnt mớzuhai mởygky miệlhnnng: “Tiểufqku Áyvtvi, côyyabkhot quan hệlhnn tốoovst nhấkhott vớzuhai côyyabkhoty, côyyab gọbjxdi đyvtviệlhnnn thoạyvtvi cho côyyabkhoty đyvtvi, hỏmhzvi xem côyyabkhoty ởygky đyvtvâmpmru.”

Trong trímhim nhớzuha củhpsha Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi, Ngôyyab Hạyvtvo vàkhot Hứlwkla Ôivgin Noãaiutn đyvtvtczing nókhoti làkhotaiuti nhau, bọbjxdn họbjxd hầphppu nhưncxh rấkhott ímhimt khi cãaiuti nhau.

sucqnh nhưncxh đyvtvâmpmry làkhot lầphppn đyvtvphppu tiêusqkn Ngôyyab Hạyvtvo nhờmpmryyab giúkhotp hắhhman tìsucqm Hứlwkla Ôivgin Noãaiutn.

Khôyyabng biếjoymt làkhotm sao, trong lòdpybng Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi bỗgjkyng nhiêusqkn cókhot mộxqatt sựyinr khủhpshng hoảlevtng, côyyab khôyyabng biếjoymt rốoovst cuộxqatc mìsucqnh đyvtvang sợyinrjugni gìsucq, qua vàkhoti giâmpmry, côyyab mớzuhai nókhoti vớzuhai Ngôyyab Hạyvtvo mộxqatt chữhpsh: “Đjtclưncxhyinrc.” sau đyvtvókhotkhotp májugny, quay vềdlwg phímhima Cốoovsncxh Sinh vàkhot Lụlqmvc Bájugnn Thàkhotnh, lạyvtvi cưncxhmpmri cợyinrt, tìsucqm sốoovs đyvtviệlhnnn thoạyvtvi củhpsha Hứlwkla Ôivgin Noãaiutn, gọbjxdi cho côyyabkhoty.

khotc Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi nhậroyrn đyvtvưncxhyinrc đyvtviệlhnnn thoạyvtvi củhpsha Ngôyyab Hạyvtvo, đyvtvãaiut cảlevtm thấkhoty Hứlwkla Ôivgin Noãaiutn vàkhot Ngôyyab Hạyvtvo chắhhmac chắhhman làkhotkhotmpmru thuẫtwfzn gìsucq đyvtvókhot.

yyabkhot khủhpshng hoảlevtng gìsucq đyvtvi chălhnnng nữhpsha nhưncxhng trong đyvtvphppu cũlwklng chỉlqmv muốoovsn nghĩdlwg đyvtvókhotkhot mộxqatt mâmpmru thuẫtwfzn, kỳmhzv thậroyrt cũlwklng vìsucq Ngôyyab Hạyvtvo làkhot mộxqatt ngưncxhmpmri quájugn quan trong đyvtvoovsi vớzuhai Hứlwkla Ôivgin Noãaiutn nêusqkn nếjoymu xảlevty ra chuyệlhnnn gìsucq nghiêusqkm trọbjxdng, côyyabkhoty chỉlqmv đyvtvájugnnh vàkhoti cájugni làkhot xong thôyyabi.

khot sau khi gọbjxdi cho Hứlwkla Ôivgin Noãaiutn, côyyab mớzuhai biếjoymt, mìsucqnh đyvtvúkhotng làkhot chỉlqmvkhot suy nghĩdlwg củhpsha mộxqatt đyvtvlwkla trẻtczi lớzuhap mộxqatt thôyyabi.


Đjtcliệlhnnn thoạyvtvi reo rấkhott nhiềdlwgu mớzuhai cókhot ngưncxhmpmri bắhhmat májugny, côyyabdpybn chưncxha kịjfcep gọbjxdi: “Ôivgin Noãaiutn…” trong đyvtviệlhnnn thoạyvtvi, Hứlwkla Ôivgin Noãaiutn đyvtvãaiut oan ứlwklc “oa” mộxqatt tiếjoymng, giốoovsng nhưncxh đyvtvlwkla trẻtczisucqm thấkhoty chỗgjky dựyinra rồgeiyi mớzuhai dájugnm bàkhoty tỏmhzv hếjoymt nhữhpshng uấkhott ứlwklc trong lòdpybng mìsucqnh

Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi nghe Hứlwkla Ôivgin Noãaiutn khókhotc, thậroyrt sựyinr cảlevtm thấkhoty bốoovsi rốoovsi.

yyab quen Hứlwkla Ôivgin Noãaiutn nhiềdlwgu nălhnnm nhưncxh vậroyry, cũlwklng rấkhott ímhimt khi thấkhoty Hứlwkla Ôivgin Noãaiutn khókhotc, thậroyrm chímhimkhot khôyyabng cókhot.

Nhưncxhng bâmpmry giờmpmr cậroyru ấkhoty lạyvtvi khókhotc thàkhotnh nhưncxh vầphppy.

Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi cầphppm đyvtviệlhnnn thoạyvtvi di đyvtvxqatng, sữhpshng sờmpmr mộxqatt lúkhotc mớzuhai phụlqmvc hồgeiyi lạyvtvi tinh thầphppn, sau đyvtvókhot vộxqati vàkhotng hỏmhzvi: “Ôivgin Noãaiutn, xảlevty ra chuyệlhnnn gìsucq? Sao cậroyru lạyvtvi khókhotc thàkhotnh nhưncxh vậroyry?”

Lụlqmvc Bájugnn Thàkhotnh quay đyvtvphppu nhìsucqn Cốoovsncxh Sinh, hai ngưncxhmpmri họbjxd đyvtvang chờmpmryyabkhoti chuyệlhnnn đyvtviệlhnnn thoạyvtvi xong, nhưncxhng nghe thấkhoty chữhpsh “Khókhotc” vẻtczi mặsszbt củhpsha họbjxd đyvtvdlwgu ngưncxhng trệlhnn mộxqatt hồgeiyi, nghiêusqkng đyvtvphppu nhìsucqn Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi, thấkhoty côyyab dừtczing lạyvtvi đyvtvang nghe vàkhoti giâmpmry, lạyvtvi nókhoti hơmgqhi lộxqatn xộxqatn, nêusqkn tấkhott cảlevt sựyinr chúkhot ýwfpm đyvtvdlwgu dồgeiyn lêusqkn đyvtviệlhnnn thoạyvtvi củhpsha côyyab.

Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi nókhoti thậroyrt nhiềdlwgu, Hứlwkla Ôivgin Noãaiutn trong đyvtviệlhnnn thoạyvtvi vẫtwfzn tiếjoymp tụlqmvc khókhotc, khókhotc đyvtvếjoymn nỗgjkyi lúkhotc mắhhmat Tầphppn Chỉlqmv Áyvtvi cũlwklng trởygkyusqkn hồgeiyng, âmpmrm thanh nghẹilpfn ngàkhoto củhpsha Hứlwkla Ôivgin Noãaiutn mớzuhai dừtczing lạyvtvi, rốoovsi cuộxqatc, côyyab mởygky miệlhnnng nókhoti: “Tiểufqku Áyvtvi, Ngôyyab Hạyvtvo hắhhman làkhotm chuyệlhnnn cókhot lỗgjkyi vớzuhai mìsucqnh!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.